DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,495,584

Trần Yên Hòa - Làng Quê Thấm Máu

Monday, December 23, 20198:51 PM(View: 3132)
Trần Yên Hòa - Làng Quê Thấm Máu
                                           Làng Quê Thấm Máu



Image result for ám sát



Căn nhà từ đường kiểu cũ, nơi thờ phượng họ tộc mà cha Nại đã giữ được trong mấy mươi năm. Mấy mươi năm trôi qua từ ngày tiêu thổ kháng chiến. Ngày đó, nông dân vùng lên làm cách mạng đánh Nhật, đuổi Tây. Tây đóng đâu tận Đà Nẵng, Hội An nên được gọi là vùng bị chiếm, còn vùng nầy là vùng tự do, có Ủy Ban Hành Chánh Xã, có chính quyền cách mạng.


Thời đó, trong một phiên họp của Ủy Ban Hành Chánh quyết định tiêu thổ kháng chiến để chống quân Pháp đi càn, tất cả các nhà ngói, nhà rườn phải giở đi, phá đi, trong đó có căn nhà từ đường của họ tộc nhà ông. Ông Ngọ đứng lên phản đối. Tại sao phải giở căn nhà tự đường đã có trên mấy trăm năm. Nơi đó, ông đã thờ phượng ông bà, cúng giỗ hàng năm. Con cái, cháu chắt về đông chật cả căn nhà rộng. Cuộc họp tan trong sự hậm hực của Ủy Ban Hành Chánh. Cũng may mà ông Ngọ đứng lên phản đối nên công việc tiêu thổ kháng chiến của xã tạm thời ngưng thi hành. Sau đó mấy tháng thì rục rịch có tin ký hiệp định đình chiến. Nhờ vậy, căn nhà được trụ lại cho đến bây giờ, hơn hai mươi mốt năm.

Hàng năm các con ông Ngọ mỗi lần kỵ giỗ đều trở về đây lạy tạ ông bà. Nhưng ông Ngọ thì đã ra đi không trở về quá sớm.

Quốc gia tiếp thu. Ông Ngọ ra làm chủ tịch xã. Dù ông là đảng viên Việt Quốc nhưng khi mới thành lập chính quyền, chế độ Ngô Đinh Diệm cũng cần có những người như ông trợ lực. Ông làm việc cần mẫn, liêm khiết, nên chỉ mấy năm sau hòa bình lập lại, dân chúng ai cũng đều có chén cơm ăn, cuộc sống an nhàn hơn. Cơ quan Hội Đồng Hương Chính đặt phía dưới đường quốc lộ, nằm sát bên là truờng tiểu học và bịnh xá của xã. Bên kia sát mé bờ sông là chợ, người dân mua bán tấp nập, ồn ào náo nhiệt, thật đông vui.

Một hôm, ông Lê Văn Giáo, truởng chi công an quận, cho tài xế lái xe jeep cùng một đoàn tùy tùng vào thăm xã. Ông Ngọ tiếp đón nồng hậu. Ông Giáo đầu hớt tóc ngắn, bận áo quần kiểu hiến binh cũ, cùng đám năm sáu người bận thuờng phục nhưng ai cũng biết đó là công an chìm.

Ông Ngọ mời ông Giáo uống nuớc trà, hút thuốc Cẩm Lệ. Ông Giáo lấy trong túi áo ra một gói Melia vàng, quăng xuống bàn ra chìều trịch thuợng, rồi ông Giáo nói:
- Tôi về thăm xã đuợc ông chủ tịch cho biết tình trạng an ninh của xã tốt, tôi rất mừng. Ở những xã miền trên, số cán bộ cộng sản đi tập kết còn sót lại nhiều, họ đào hầm bí mật mà ở, lợi dụng thời cơ hoạt động trở lại. Luật số 10/59 vừa đuợc ban hành là phải tận diệt Việt cộng, nên chúng ta phải đề cao cảnh giác. Nhân đây, tôi cũng có ý kiến với ông chủ tịch là, theo sự gợi ý của ông quận truởng và của cha sở chánh xứ, xin ông cho xây trong công viên hội đồng xã nầy một nhà thờ công giáo. Ngô Tổng Thống là nguời công giáo, ông quyết một lòng chống cộng, nên để toàn dân nhất tâm chống cộng thì hãy kêu gọi họ vào đạo công giáo. Ý ông thế nào?

Ông Ngọ ngồi bật nguời ra sau. Tuy mấy năm gần đây đạo công giáo được sự che chở của chính quyền đã lan tràn mạnh mẽ. Họ áp lực người dân phải theo đạo, nguời nào nghèo không đủ ăn thì theo đạo sẽ được phát gạo ăn. Còn những gia đình có thân nhân đi theo cộng sản tập kết, hay số ở lại quy hàng chính quyền quốc gia cũng bị chính quyền làm khó dễ, hết học tập tố cộng rồi diệt cộng, học hết ngày này qua ngày khác, kéo dài hàng tuần, hàng tháng. Cuối cùng nếu những người đó chấp nhận theo đạo thì sẽ đuợc hết theo học và còn đuợc phát gạo ăn.

Ông Ngọ rất bất bình với công việc trên. Gia đình ông là một gia đình Phật giáo thuần thành suốt mấy đời. Và cả dân xã ông cũng vậy, dù họ không theo Phật nhưng họ thờ cúng tổ tiên, thỉnh thoảng, ba mươi, mồng một hay ngày rằm, tết nhứt, họ đi chùa. Máu huyết đạo Phật đã thấm nhuần vào tim họ. Bây giờ chính quyền cấp trên còn muốn bắt ông chấp nhận cho họ xây nhà thờ ở đây, trong khuôn viên cơ quan Hội Đồng Hương Chính, ông làm sao chịu đuợc.

Ông Ngọ ngồi thẳng trở lại và tằng hắng một tiếng, rồi ông đáp lời:
- Thưa ông truởng chi! Tôi biết từ lâu dân xã tôi vẫn theo đạo Phât rất nhiều, họ đã tự nguyện đóng góp tiền để làm cái chùa trong xóm. Nơi đó, dân chúng Phật tử đến chiêm bái Phật. Tôi thiết nghĩ, có lẽ bên Thiên Chúa các ông cũng vậy thôi. Muốn lập nhà thờ thì nên tìm chỗ nào có khu đất rộng, khang trang, đông đúc dân cư, thì tiện hơn, chứ ở đây là cơ quan hội đồng xã, xây nhà thờ sao tiện.

Nghe ông Ngọ nói xong, mặt ông Giáo cau lại. Ông không ngờ ông Ngọ có thể phản đối công việc xây nhà thờ của quận. Đã qua một số xã trong quận, công việc xây nhà thờ khá suôn sẻ.
Ông Giáo gầm gừ trong miệng:
- Tôi nói với ông chủ tịch là nói cảm tình, nhưng thật ra đây là lệnh của cấp trên. Ông bằng lòng hay không thì tùy, tôi sẽ về báo cáo lại với ông quận truởng.

Nói xong ông Giáo đứng dậy hầm hầm cáo từ ra về, dù trong dự tính, ông Ngọ đã cho mấy nguời dân vệ chạy về nhà ông báo tin cho bà Ngọ lo nấu cơm đãi khách. Ông Ngọ biết ông Giáo giận nhưng ông cũng nói:
- Lâu lâu ông truởng chi mới vào thăm xã, tôi đã báo với bà nhà tôi lo làm cơm mời quý ông một bữa, xin ông vui lòng ghé nhà tôi dùng bữa cơm đạm bạc.
Ông Giáo vẫn vẻ mặt khó đăm đăm, trả lời:
- Hôm nay tôi bận việc. Thôi xin ông để cho khi khác.

Nói xong ông đi thẳng ra xe. Bốn, năm nguời công an bận thuờng phục thấy ông đi ra vội chạy tới mở cửa xe cho ông lên. Nhìn gương mặt ông truởng chi, họ biết ông đang giận, nên họ im lặng leo lên ngồi phía sau xe, chiếc xe đuợc lệnh chạy thẳng về quận lỵ.
 
                                                                                             ***
 
Khoảng ba tuần sau, một đêm tối, ông bà Ngọ ra ngoài cơ quan Hội Đồng Hương Chính chơi. Ông vẫn coi cơ quan như là nhà của mình. Buổi tối ông thường cùng bà ra đây. Ở đây có một phòng thông tin rất nhiều sách báo, mọi nguời dân ai muốn đọc sách báo thì đến đọc. Một chiếc đèn măng sông soi sáng cả căn phòng rộng. Mấy ông già thì bày cờ tuớng ra đánh.

Khoảng muời giờ, phòng Thông Tin đóng cửa. Ông bà ở lại về sau cùng sau khi đã khóa cửa kỹ luỡng. Trời đêm tối mịt mù, ông cầm cái pin và soi đuờng cho bà đi. Qua khỏi ngã ba chợ, ông bà quẹo theo đuờng đất đỏ về nhà. Có mấy cái bóng nguời đi qua truớc ông bà, ông cứ nghĩ đó là anh em dân vệ đi tuần đêm. Khi ông bà đi lên qua khỏi ngôi chùa làng một chút, bà đi truớc, ông đi thụt về phía sau, thì từ trong bụi rậm nhảy ra một bóng đen, chận ông Ngọ lại.

Ông hỏi:
- Ai đó?
Bóng đen không trả lời, loáng một cái, bóng đen cầm súng ria thẳng vào ông Ngọ, ông Ngọ kêu lên cái hự và nằm gục xuống. Bà Ngọ quay trở lại thấy ông Ngọ đã nằm sòng suợt trên đất, bà hoảng hốt kêu lên:
- Bớ làng cứu tôi, bớ làng...

Bóng đen thoát qua nguời bà và chạy thẳng vào bãi cát xa. Mọi nguời nghe tiếng kêu cứu, vội vã cầm đèn ra đến nơi thì thấy ông Ngọ nằm sõng soài trên vũng máu. Họ lấy võng bỏ ông lên và khiêng ông về nhà. Đến nơi, đặt ông nằm trên tấm phản ngựa giữa nhà, soi đèn kỹ lại thì thấy ông đã tắt thở.

Bà Ngọ nghe tin ông Ngọ đã chết, bà ngất lên ngất xuống, xỉu lên xỉu xuống mấy lần. Đứa con trai lớn làm việc ở Pleiku, đứa thứ hai đang học ngoài Hội An. Chỉ còn có anh Đạc và Nại ở nhà. Cả nhà ôm xác ông Ngọ mà khóc. Cái hạnh phúc và cái bất hạnh thật nối liền nhau. Mới ngày hôm qua Nại còn ngồi trong lòng cha, kể cho cha nghe chuyện học hành ở lớp. Hôm nay nàng đã ôm thân thể ông Ngọ đầy máu me, thân hình lủng nhiều vết đạn, ông nằm im bất động. Những con ruồi xanh từ đâu nghe hơi máu bay kêu vo vo, la đà đậu trên tấm ra trắng đắp qua thân hình ông Ngọ. Phía trên là một bình hương, để một chén cơm trắng và một cái trứng gà luộc đã bóc vỏ.

Ngày đó, Nại còn rất nhỏ, hình như nàng đang học lớp đệ thất ngoài thị xã. Nàng trở về nhà nghỉ thứ bảy, chủ nhật, thì ông Ngọ bị nạn.

Sáng hôm sau, ban hội Đồng Hương Chính liền báo khẩn về quận việc ông Ngọ bị sát hại. Ông quận truởng Đặng cấp tốc cho đánh xe vào thăm và lên án gắt gao bọn cộng sản nằm vùng, đã âm muu ám sát ông Ngọ, một vị chủ tịch mà dân ai cũng cảm mến.

Ông quận truởng Đặng thắp hương truớc quan tài ông Ngọ và có lời thảm thiết:
- Chúng tôi rất lấy làm buồn khi đuợc tin ông Phạm Ngọ, một chiến sĩ quốc gia chân chính đã bị cộng sản âm mưu sát hại. Chúng tôi cố gắng hết sức để trả mối thù này cho gia đình nạn nhân. Truớc hết, tôi sẽ can thiệp để các con ông Ngọ được huởng quy chế Quốc Gia Nghĩa Tử, mong đem lại một chút an ủi cho gia đình. Chúng tôi cầu nguyện linh hồn ông Ngọ đuợc siêu thăng tịnh độ và mong gia đình bớt buồn đau.

Những tiếng thở dài rất nhẹ của những nguời đi tham dự. Đám tang đuợc diễn ra sau đó với thật đông đồng bào từ các thôn, ấp xa, nghe tin ông mất, đã tới thăm viếng và đưa tiễn. Ba phát súng của dân vệ bắn lên trời để đưa ông khi quan tài hạ huyệt. Bà Ngọ và những đứa con lăn lộn khóc.

Trong đám đông có tiếng nói rỉ tai nhau:
- Việt cộng ở đâu mà giết ông Ngọ, chỉ bọn công an chìm lập mưu ám hại ổng thôi. Ông không cho xây nhà thờ ở xã nên họ muốn triệt hạ ổng. Tội nghiệp một con người cương trực.
 
Những năm sau đó, Nại vẫn còn ám ảnh về cái chết của cha mình. Nàng lúc nào cũng thấy cha chập chờn trong những cơn mộng dữ, thân hình ông máu me, quằn quại. Nàng ôm lấy cha và khóc thét lên. Hình ảnh ấy bám chặt, ăn sâu tận cùng tâm tuởng nàng, một tuổi thơ dữ dội.

Sau đó, ông Diêu, một chân thư ký trong Ban Hội Đồng, một Thiên chúa giáo tân tòng, được lên thay ông Ngọ.

Những ngày đau buồn đó đã qua. Bà Ngọ sống âm thầm cùng các con, lo cho các con ăn học. Toàn, người anh cả đã thành danh, đã hoạt động có tiếng tăm trong chính giới. Còn những người con khác cũng có bằng cấp và nghề nghiệp. Dĩ vãng lùi dần phía đàng sau, nhưng mỗi khi nghĩ lại ngày ông Ngọ bị bắn chết với viên đạn của kẻ vô danh, bà Ngọ lại nghe lòng mình đau nhói.



                                                                  Trần Yên Hòa
                                                                                                                                                                (Tác giả gởi)
 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, January 30, 20211:54 PM(View: 643)
Ngày 6 tháng 1, 2021, cả nước Mỹ sững sờ theo dõi một cảnh tượng không thể ngờ: một đám đông mang vũ khí tràn chiếm và đập phá Điện Capitol - trụ sở của ngành lập pháp Hoa Kỳ, đòi treo cổ Phó Tổng Thống Mike Pence và “trừng trị” các Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ trong khi họ đang làm một nhiệm vụ quan trọng theo hiến pháp là xác nhận kết quả bầu cử Tổng Thống. Hầu hết người dân Hoa Kỳ lo lắng, buồn phiền, tức giận, xấu hổ. Trong khi đó, rất nhiều người Mỹ gốc Việt tị nạn Cộng Sản phải đối mặt với nỗi đau nhân đôi, bởi vì nhiều lá cờ vàng ba sọc đỏ đã xuất hiện trong đám bạo loạn. Thật ra, cờ vàng đã thường xuyên có mặt trong những cuộc biểu tình ủng hộ ông Trump suốt năm 2020. Tuy vậy, từ sau ngày 3 tháng 11, khi lá cờ bị đem tới để cổ vũ cho những vu cáo của ông Trump về gian lận bầu cử, thì sự buồn phiền, tức giận, xấu hổ của những người gốc Việt không theo ông Trump đã tăng cao. Cho đến ngày 6 tháng 1, khi hình ảnh lá cờ vàng trong đám loạn bị các cơ quan truyền thông trên
Wednesday, January 27, 20216:19 PM(View: 597)
Một người bạn tôi, trong một bàn luận về chính trị nước Mỹ, đã nói đùa: “Ta biết tin ai bây giờ?” (Bài Không Tên Cuối Cùng – Vũ Thành An). Anh nói đùa nhưng tôi nghĩ có nhiều người có câu hỏi tương tự, nghiêm chỉnh hơn là: “Trong thế giới thông tin ngày nay, làm sao đánh giá tin tức đến tay ta là tin thật hay tin giả?”. Trong bài này, tôi hạn chế chỉ nói về tin tức chính trị Mỹ. Khi có một định kiến và dùng mạng xã hội như Facebook, Twitter…, bấm thích (Like) vài bài mà bạn thấy hợp và không cần bình luận gì cả, thuật toán của mạng xã hội sẽ mang cho bạn toàn những tin từ những nguồn này, và cứ thế mà nhân lên, bạn sẽ ở giữa vòng tin tức mà bạn sẽ vui và nghĩ là thật. Nhưng đó là tìm tin tức cho mình vui và những tin tức đó thường không phải là tin thật. Nhiều người chọn lựa như vậy và lâu ngày, họ nghĩ đó là thế giới thật. Bài viết này không dành cho họ mà chỉ cho những người muốn tìm hiểu và đánh giá tin tức thật hay giả một cách khách quan. Nếu bạn ở nước ngoài và có trở
Monday, January 25, 202111:03 AM(View: 832)
Giữa những lá cờ Hoa Kỳ bay phất phới trong buổi tập hợp của Tổng thống Trump tuần qua [sáng ngày 6 tháng Giêng], tiếp theo là trong cuộc tuần hành tới Điện Capitol của đoàn người ủng hộ ông, người ta thấy một sự khác thường: đó là có một lá cờ của một nước khác, một quốc gia chỉ còn tồn tại trong ký ức và tưởng tượng, đó là Việt Nam Cộng Hòa. Lá cờ đặc biệt này có mầu vàng rực rỡ với ba gạch ngang mầu đỏ. Những người Mỹ thuộc thế hệ chiến tranh hẳn còn nhớ lá cờ này. Không có gì ngạc nhiên khi thấy cờ Nam Việt Nam trong cuộc nổi dậy bất thành chống lại nền dân chủ Mỹ, song đó vẫn gợi một nỗi thất vọng. Những người Mỹ gốc Việt cấp tiến khi nhìn thấy lá cờ vàng tại cuộc tập hợp đã lên tiếng kết án điều mà họ cho là một xúc phạm đối với lá cờ này khi nó xuất hiện bên cạnh cờ Confederate [của quân ly khai trong thời Nội chiến Hoa Kỳ]. Làm thế nào mà lá cờ này lại có mặt ở đấy? Tại sao một lá cờ của một quốc gia khác lại được nhận cho vào đoàn diễn hành mà phần lớn là những người Da
Friday, January 22, 202112:35 PM(View: 508)
Nếu kết hợp lòng thương xót với sức mạnh, và sức mạnh với lẽ phải Thì tình thương trở thành di sản Và thay đổi quyền bẩm sinh Trích từ bài thơ “Ngọn đồi chúng ta leo lên” (The hill we climb) do nhà thơ trẻ Amanda Gorman sáng tác và ngâm tại lễ nhậm chức 20 tháng Giêng 2021 của tổng thống Joe Biden. Lễ nhậm chức tân Tổng thống Joe Biden và Phó Tổng thống Kalama Harris là một biến cố lịch sử về nhiều phương diện. Thay vì hàng trăm ngàn đến cả triệu người tham dự trực tiếp, thì kỳ này con số thật là khiêm nhường. Nó trở thành một sự kiện của truyền hình và truyền thông mạng hơn là trực tiếp. Mối lo ngại an ninh và dịch bệnh Covid-19 là nguyên nhân chính đáng để lễ nhậm chức cho tổng thống thứ 46 của Mỹ không diễn ra như thông lệ trước nay. Thử thách đối diện của tân chính phủ là vô số, nhưng lớn nhất là: một, đại dịch Covid-19; hai, suy thoái kinh tế; ba, dân tình Mỹ phân hóa; bốn, những thách thức đối diện với dân chủ từ các chế độ chuyên chế bên ngoài Mỹ, và từ các phần t
Monday, January 18, 20216:00 PM(View: 732)
Chị kể hồi ở Sài Gòn hay tới một quán cháo vịt ngon muốn xỉu, nhưng tới hơi trễ chút là phải chịu bụng đói ra về. Bởi quán chỉ bán đúng sáu con vịt, không thêm không bớt. Khách có kì kèo hay đòi nằm vạ cũng chỉ nhận được nụ cười, “chịu khó mai quay lại”. Hỏi khách quá chừng đông sao không bán thêm, chú chủ quán cười, nhiêu đây là đủ. Nhưng đủ cho cái gì, chú không nói thêm. Ngồi quán đó, chị nhớ quán bán bánh canh cua của má nổi tiếng xóm hẻm hồi xưa. Mỗi ngày nấu đúng bảy chục tô, hỏi mua tô thứ bảy mươi mốt về làm thuốc cũng hên xui. Sáng dọn chưa ấm chỗ, vèo cái hết nồi bánh, bà dành cả thời gian còn lại của ngày để nằm võng nghe Thái Thanh, hoặc dẫn con Chó đi chơi dài xóm. Chó, là tên của con vịt xiêm cồ. “Sống như má mình không phí cuộc đời. Đâu phải giàu mới vui”, nhắc tới đó chị bùi ngùi. Người ra thiên cổ lâu rồi, nhưng ký ức động đậy như người vẫn đi lại quanh đây. Chị nói người sống ung dung kiểu vậy giờ ngày mỗi hiếm, nhưng không phải không có. Họ đang ở đâu đó,