DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,299,460

Lê Học Lãnh Vân - Đêm giao thừa đọc sách

Tuesday, January 28, 20208:05 AM(View: 307)
Lê Học Lãnh Vân - Đêm giao thừa đọc sách


            Đêm giao thừa đọc sách

Image result for hoa xuân
 
Mở toang cửa cái vào phút giao hòa trời đất, chuyển biến thời gian, thắp cây hương cúng Giao Thừa, trong lúc truyền hình văng vẳng đưa lời chúc Tết của Chủ tịch nước, tôi mở FB…

1)
Trang của Lý Đợi, ngày 24/1/2020, nhắc một bài thơ chữ Hán của Cao Bá Quát (1809-1854).


XUÂN DẠ ĐỘC THƯ (Cao Bá Quát)
Kim nhân bất kiến cổ thời xuân,
Trù trướng kim xuân đối cố nhân.
Thế sự kỷ hà kim bất cổ?
Nhãn tiền mạc nhận huyễn vi chân.
Kỷ đa danh lợi chung triêu vũ,
Vô số anh hùng nhất tụ trần.
Tự tiếu tục câu phao vị đắc,
Nhĩ lai huề quyển thái chuân chuân.

Dịch nghĩa: ĐỌC SÁCH ĐÊM XUÂN (Phạm Khắc Trí, theo FB Lý Đợi)

Người nay không thấy thời xuân trước
Xuân mới, người xưa, luống ngậm ngùi
Thế sự bao điều nghĩ là mới mà thực ra là đã cũ
Trước mắt chớ vội nhầm những chuyện hư là chuyện thực
Lòng ham lợi danh đã tiêu tan sau cơn mưa sáng
Vô số anh hùng chỉ còn là cát bụi trần
Tự cười mình vẫn vướng thói đời chưa bỏ được
Gần đây, mỗi khi cầm sách lên đọc lại nghĩ miên man.
Đã đọc bài thơ chứa nhiều nỗi niềm này, phút giao thừa đọc lại càng đồng cảm. Trong đêm dịch ra tiếng Việt như sau:

Dịch thơ: ĐỌC SÁCH ĐÊM XUÂN (Lê Học Lãnh Vân)

Người nay đâu thấy xuân xưa
Xuân nay đối ngẫm người xưa bồi hồi
Thực hư lẫn lộn sự đời
Chuyện mình tưởng mới, có rồi ngàn xưa!
Lợi danh trôi hết sau mưa
Anh hùng chớp mắt giấc mơ bụi hồng
Tự cười chưa thoát đục trong
Mỗi khi giở sách tấc lòng phân vân

2)

Người nay đâu thấy xuân xưa
Xuân giờ đối ngẫm người xưa bồi hồi

Chuyện cổ-kim có lẽ là câu chuyện tự ngàn xưa cảm khái. Trần Tử Ngang từng ngơ ngẩn nhìn trời đất mang mang mà rơi lệ. Tiền bất kiến cổ nhân (Trước không thấy người xưa), Hậu bất kiến lai giả (Sau không thấy người mới tới)…
Trong tấm lòng xưa nay của Cao Bá Quát, ta thấy không chỉ niềm thương cảm phận người ngắn ngủi giữa vô cùng mà còn biết bao trầm ngâm thế sự qua hai câu mở đề trên kia…

Thực hư lẫn lộn sự đời
Chuyện mình tưởng mới, có rồi nghìn xưa!

Cao Bá Quát làm quan trong giai đoạn Pháp sắp sửa tấn công Việt Nam, lúc đó Việt Nam đã tiếp xúc khá nhiều với Phương Tây, triều đình Minh Mệnh đã nghiên cứu đóng tàu bọc đồng… Trong thời cuộc của sự va chạm dữ dội giữa Tây và Đông, Kim và Cổ, đâu dễ phân một chuyện là Chân (Thực) hay Huyễn (Hư), là Cổ hay Tân… Triều đình nên mở hay đóng cửa với Phương Tây? Để tự do truyền đạo hay cấm đạo? Thanh triều, dù cách quản lý xã hội đã quá cũ so với Anh Pháp Đức…, có vẫn còn là thiên triều để nước Việt ngóng về?… Sự ngơ ngác và não trạng chư hầu của một dân tộc, có đáng thương không, phải chăng kéo dài tới tận bây giờ? Chủ nghĩa xã hội và sự thực hiện nó là Chân hay là Huyễn? Dùng bạo lực công nông giành độc lập dân tộc sau thế chiến thứ hai, khi nhân loại bước vào thời kỳ phát triển và khai sáng mới, là Hữu Lý hay Vô Minh? Trung Hoa phải chăng là vận mệnh đen đủi Việt Nam ngàn đời không thoát được như lời than của một số người? Và gần đây, chính sách Đổi Mới của Việt Nam là sáng kiến vĩ đại hay là chuyện thế giới đã biết và áp dụng từ lâu?

Lợi danh trôi hết sau mưa
Anh hùng chớp mắt giấc mơ bụi hồng!
Tự cười chưa thoát đục trong
Mỗi khi giở sách tấc lòng phân vân

Nguyễn Tri Phương, Phan Thanh Giản, Nguyễn Trường Tộ, Trần Tiễn Thành, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Ái Quốc, Bùi Quang Chiêu, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, Hoàng Xuân Hãn, Lê Duẩn, Võ Văn Kiệt… những con người đại diện núi sông, hoặc thổi luồng gió tư tưởng canh tân khai dân trí, hoặc đứng đầu thể chế, hoặc cầm quân chiến công lừng lẫy, hoặc lãnh đạo dân tộc một thời… kẻ trước người sau đi vào cát bụi!

Rất nhiều người trong họ kết thúc cuộc đời trong bi thảm hoặc bất như ý. Cũng đúng thôi, vì tất thảy đều là đại diện cho dân tộc trong thời gian thất bại! Nếu đứng lùi xa một tí ta sẽ thấy từ năm 1862 tới nay, dân Việt nhìn chung luôn thất bại. Nếu lấy mục tiêu là phát triển dân tộc để xét thành quả, có phải tới giờ người Việt chưa thành công? Một vài khoảnh khắc lóe lên, tưởng là thành công, lại khởi đầu cho chuỗi thất bại tiếp theo. Tiếp theo cuộc cách mạng Tháng Tám 1945 là cuộc chiến 30 năm với hai phần ba thời gian người Việt giết người Việt gây cảnh núi xương sông máu, tự tiêu mòn sinh lực tổ quốc! Tiếp theo ngày thống nhất gian sơn “vui sao nước mắt lại trào” là cuộc di tản chưa từng có trong lịch sử, những hồng cầu đầy sinh lực tuôn chảy khỏi cơ thể tổ quốc và 45 năm sau đó khoảng cách lạc hậu của Việt Nam so với lân bang ngày càng lớn với nhiều vấn đề của một nền đạo đức suy thoái!

Cao Bá Quát cầm quyển sách phân vân, tự cười mình và xã hội mình chưa thoát vòng quyền lợi nhỏ bé, đắm mình trong văn chương tám vế trò chơi con nít, trong kinh sách thánh hiền giam cầm tâm hồn và kiến thức… Kẻ hậu sinh hôm nay, trăm rưởi năm sau, không biết có nên cười mình và xã hội mình vẫn còn loay hoay với câu hỏi độc nguyên hay đa nguyên, độc tài hay dân chủ, đảng phái hay quốc gia, vẫn còn bức hiếp nhau vì miếng thịt mỡ trên chiếu làng mà đắp tai với kiến thức nhân loại, vẫn còn chưa dám bước chân ra khỏi căn phòng nhỏ hẹp tối tăm để hòa mình vào ánh sáng dưới bầu trời cao rộng ngoài kia…

Phải chăng sau một danh sách dài dằng dặc những anh hùng di hận kỷ thiên niên (anh hùng để hận ngàn năm) (Nguyễn Trãi), dân tộc này vẫn còn ngơ ngác?



                                                                                                            Ngày 25 tháng 1 năm 2020
                                                                Lê Học Lãnh Vân
                                                                                                                                                       (từ: VV)






Image result for Chung chúc tân xuân 2020                                                               

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content
hoa_65-contentTRần Yên Hòa 20
TYH và 3 con gái




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, June 4, 202010:57 AM(View: 54)
Khóa 16 ra trường có dành 15 chỗ lưu dụng tại trường để giữ các chức vụ huấn luyện quân sự và chỉ huy trong Liên Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan các khóa đàn em. Thủ khoa Bùi Quyền không chọn chỗ…bình an này. Anh là một trong ba tân sĩ quan chọn về binh chủng Nhảy Dù. Trong cuốn Lưu Niệm của Khóa 16, khóa tiên phong trong ngôi trường đổi mới từ tên trường tới thời gian và phương pháp huấn luyện, Đại Tá Trần Ngọc Huyến, nguyên Chỉ Huy Trưởng trường đã viết: Trong những giờ giáo dục tinh thần, chúng ta đã nói nhiều về Con Người Tiền Phong. Các Bạn nên hãnh diện, vì dưới mái trường này, các Bạn đã thể hiện một phần con người lý tưởng ấy, đã đặt những viên đá đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của những người Quân Nhân Trí Giả, đã tìm được cho mình một lý do chiến đấu và hoạt động cao cả hơn mối hy vọng tự nhiên được khích lệ và khen thưởng”. Tôi sống và làm việc tại Sài Gòn, Quyền bôn ba trên khắp chiến trận, lạc nhau nhưng tôi vẫn không quên được người đồng môn cũ. Ngày đó,
Monday, June 1, 20209:07 AM(View: 89)
Thỉnh thoảng chúng ta lại chứng kiến một “trận” boléro mà, “trận” nào cũng vậy, cuộc tranh luận văn hóa lẽ ra phải tới nơi tới chốn này chỉ rộ lên rồi xẹp xuống nửa vời với sự áp đảo của số đông, cái số đông kết nối không chỉ bằng thị hiếu âm nhạc mà cả bằng đầu óc địa phương chủ nghĩa.[1] Như gần đây nhất sau phát biểu của một ca sĩ đất Bắc và những lời chì chiết “sến-sang” tiếp nối từ số đông lấn lướt thế thắng, cái cung cách hờn mát lẽ ra chỉ thấy ở bên thua cuộc.[2] Phe thắng, như thế, chẳng mấy tự tin. Bên bại trận thì, hẳn nhiên, tra gươm vào vỏ trong tâm thế bất phục. Và cuộc tranh luận, do đó, lại đâm vào ngõ cụt. Một ngõ cụt không lối thoát y như cái phần số lẩn quẩn theo điệu buồn boléro số kiếp của chúng ta, như một cộng đồng, một dân tộc, một quốc gia. Phải chăng, chúng ta còn bạc nhược, còn tiếp tục chấp nhận tình trạng bị tước đoạt tiếng nói là vì, phần nào đó, chúng ta càng ngày càng mê hoặc thứ âm nhạc nhừa nhựa dĩ vãng vàng son và tình đời cay đắng dở dang
Friday, May 29, 20207:06 AM(View: 133)
Gia đình tôi ở tỉnh Phú Yên. Những ngày tháng 4 năm 1975 tôi mười một tuổi, học lớp năm trường Tiểu học Bình Nhạn. Trường nay nằm trong khuôn viên Ủy ban nhân dân thành phố Tuy Hòa. Ba tôi là lính văn phòng, chuyên đánh máy chữ, của Phòng Ba Tiểu khu Phú Yên. Ông giải ngũ năm 1969 vì bị thương ở chân, khi tàu lửa qua Đèo Cả dính mìn. Ông nói vậy cũng may, vì mỗi đợt hành quân về phía tây Phú Yên, công lệnh do ông đánh máy, Việt Cộng đều biết, không khéo trước sau gì ông phải ra tòa án binh mất. Trốn nậu trển. “Nậu trển” là cách nói thầm của người dân Phú Yên (Xứ Nẫu) chỉ người trên núi xuống, tức Việt Cộng. Nghe bộ đội Bắc Việt chiếm cao nguyên Trung phần, ba tôi đưa cả gia đình vô Cam Ranh, khoảng cuối tháng 3/1975, gọi là chạy giặc hay đi trốn nậu trển. Và để nếu chia lại đất nước ở vĩ tuyến 13 (nghe phong thanh thế) thì mình thuộc về phía Quốc Gia. Xe ba-lua chở gia đình tôi và hai gia đình người bà con đi
Tuesday, May 26, 20208:39 AM(View: 126)
- Ông gì ơi, ông người Việt hử? Câu hỏi khàn khàn bất ngờ phát ra từ mấy thân hình chăn trùm kín đầu nằm trên ke làm tôi giật bắn mình. Ngoảnh lại, tôi thấy một mái tóc bù xù ngóc lên khỏi tấm vải dày kẻ ô vuông đã có vài lỗ thủng và một hàm răng trắng nhe ra trong nụ cười làm quen trên gương mặt xám, xương xẩu. Tôi gật. - Chả là tôi nghe tiếng hai ông từ biệt nhau. Ông bạn già nằng nặc đưa chân tôi tới tận trạm metro gần nhà. Bịn rịn mãi lúc chia tay, tôi lỡ mấy chuyến tàu. Hai thằng tôi hoạ hoằn mới gặp nhau. Xa thì không bao nhiêu, đường đi cũng thuận tiện, khốn cả hai đều ngại, tuổi già nó thế. Ông bạn ở ngoại ô, về mặt hành chính là tỉnh lỵ La Courneuve, một bidon ville của Paris, người Pháp gọi thế, mặc dầu nó chẳng có gì dính dáng tới một cái bi đông nào hết. Vùng này về đêm lâu nay không an toàn. Rải rác vẫn có những vụ cướp bóc ngẫu hứng của những con nghiện ma tuý và dân nhập cư từ những nước hậu cộng sản. Càng về khuya, tàu càng thưa. Trong lúc chờ tàu,
Saturday, May 23, 20208:25 AM(View: 141)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì. Đã thế, trên trán cũng có một vết sẹo gần giống hình lưỡi liềm, do mảnh đạn M79 nổ gần xớt qua hồi đánh nhau ở Quảng Trị. Thế là Quang được gắn cái biệt danh “bản phủ”. Mà nghe chừng Quang cũng khoái với cái danh xưng ấy. Đến đâu nói chuyện cũng xưng xưng “bản phủ”. Để “bản phủ” quyết cái này, để “bản phủ” quyết cái kia… Cán bộ công nhân viên các cơ quan ban nghành xung quanh thì thấy, kể gọi Quang là “bản phủ” cũng đúng. Vì ngày nào Quang chả thăng đường xét xử. Dân làng Ngọc thì tuy trong bụng không ưa “bản phủ” tí nào, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra nể nang. Điều này có nguyên nhân rất sâu xa.