DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,219,238

Hà Thúc Sinh - Chị Ngát

Monday, February 3, 20208:06 PM(View: 156)
Hà Thúc Sinh - Chị Ngát

                                                                          Chị Ngát

 
image


Sau này nghĩ đến chị Ngát làm tôi nhớ đến cả miền Bắc mà tôi đã xa nó từ năm 1952. Cái tên của chị quả hăm mốt năm ở miền Nam tôi rất ít hoặc không hề nghe, nó như một cái tên đặc trưng của gái miền Bắc.
Khi tản cư qua Điền Hộ mùa hè năm ấy, tôi mới tám chín tuổi. Dọc đường, nhiều khi gia đình còn phải thuê người gánh hai anh em tôi mỗi đứa mỗi đầu. Những dòng sông, con đê, những thửa ruộng nứt nẻ, những đứa trẻ cỡ tôi vỏn vẹn với cái quần đùi, chăn trâu trên những cánh đồng cỏ cháy, những mẹ già mặc váy đụp lúp xúp quang gánh đi bên đường, những chiếc xe đò chạy bằng lò than chết máy dọc đường đang được đám lơ tài quay cho máy tái nổ, những ngôi nhà vách rơm trộn bùn, những thánh đường lỗ chỗ dấu đạn…
Điền Hộ cuối thời chống Pháp, sang thời Việt Minh kiểm soát trong mắt tôi là như thế. Những sản phẩm từ mạn ngược, xứ Thanh của tôi, từ những chum vại Lò Chum cho đến nước mắm Kẻ Bạng Ba Làng, qua cửa Thần Phù, đem vào đây để phân phối đi xuống phương Nam gần như vắng bóng.
Hơn một tuần, gia đình tôi tá túc nhà bác Tam ở Điền Hộ nóng như lửa đổ, nhưng với tôi đó lại là tuần lễ êm mát trong suốt cuộc đời.
Tôi gặp chị Ngát của tôi.

***

Chị Ngát là con gái lớn của bác Tam. Chị mười lăm tuổi và Lài, em chị, mười ba tuổi. Tôi chẳng có tí kỷ niệm nào với chị Lài. Chỉ có với chị Ngát.
Cứ chiều đến, nơi góc hè gần vườn chuối nhìn ra cái sân gạch Bát Tràng thường phơi lúa, có một chiếc võng luôn giăng sẵn. Từ chiếc võng này, chiều chiều tôi hay nằm nhìn những dãy vại đầy dưa cà tương mắm của nhà bác Tam. Những con ong bầu vo ve trên giàn bầu bí. Những cánh bướm vàng lượn lờ trên những dãy dâm bụt. Tôi cũng thấy những bầy cá cơm dật dờ trên con mương ngay cạnh.

Đây về Thanh không xa nhưng sao quê tôi đã sớm khốn khổ như thế. Rình mò, bắt bớ, đấu tố, giết chóc…, đến nỗi chúng tôi phải bỏ xứ mà đi. Trốn hỏa ngục, trong khối óc ấu thơ của tôi, tôi thấy như vừa được nghỉ chân trong một bóng mát thiên đàng.
Gia đình nhà bác Tam dù gì cũng quạnh quẽ lắm. Nếu tôi nhớ không nhầm, bác gái bị bệnh kinh niên, thường chiếm một phòng trong căn nhà năm gian và cửa đóng kín suốt ngày. Bác trai đi làm hay gì đó, sáng đi chiều về.  Và từ hôm tá túc ở đây, bố tôi luôn đi theo bác cả ngày, cũng sáng đi chiều về. Bác giao nhà cho mẹ con chúng tôi ở. Và hai chị ở nhà với chúng tôi, không thấy đi học nữa.

Một hôm tôi nói:
“Em nhớ trường!”.
Chị Ngát nhìn tôi:
“Chị cũng thế”.
“Sao chị ở nhà?”.
“Vậy ở phía nhà em trường có mở không?”.
Ừ, tôi sực nhớ máy bay đánh hoài, suốt ngày nhảy “tăng-xê”, và anh em chúng tôi sau cùng ở nhà hết. 
Tôi lắc đầu:
“Không”.
“Đây cũng thế”. Chị nói.
Và trên chiếc võng này, chiều chiều chị Ngát ngồi với tôi và đút cơm cho tôi ăn, cứ coi như tôi mới lên ba không bằng. Và khẽ hát cho tôi nghe nữa chứ.

***

Một hôm tôi hỏi:
“Chị Ngát ơi, nhà em ở đây luôn hả?”.
Chị nhìn tôi, muốn nói gì đó, rồi lại thôi.
Tôi lặp lại:
“Tụi em ở đây luôn hả?”.
Lúc ấy chị mới nói:
“Chị nghe bố em với bố chị nói, gia đình em sẽ đi Phát Diệm rồi ra Hà Nội, nay mai”.
“Phát Diệm và Hà Nội xa không chị?”.
“Chị không biết”.
Một lát tôi nói:
“Em nhớ nhà”.

Chị nhìn lũ ong bướm:
“Lũ ong bướm cũng vậy”.
“Nó cũng có nhà hả chị?”.
“Thì giàn bầu bí và bụi dâm bụt. Nhà chúng đấy. Em không thấy chúng quẩn quanh ở đó suốt ngày?”.

Rồi chúng tôi chia nhau chiếc võng mà nằm. Tôi ép sát vào chị và cảm nhận được da thịt chị mát như miếng thạch. Có lúc xoay trở, tay tôi tì trên ngực chị, và bộ ngực con gái ấy làm tôi bồi hồi mãi về sau.
Bất giác tôi hỏi khẽ:
“Chị Ngát ơi, mai em lớn, em cưới chị được không?”.
Chị ngồi lên, xóc lại tóc, cười hiền hòa:
“Khi em lớn, còn gặp, nhắc chị câu ấy nhé!”.
Chiều, cơm no, lại đong đưa trên võng, tôi trúng gió và ói đầy cả người chị.
Tôi ở cái tuổi chưa biết như thế là điều kỳ cục!

***

Năm 1970, tôi từ trại Thái Hòa sang thăm ông ngoại tôi hoài bên trại Nghĩa Hòa. Miền Nam hiền lành trù phú, thay đổi chúng tôi nhanh chóng. Và chúng tôi cũng tự cảm thấy mình “được” đồng hóa thật mau.
Lúc ấy tôi đã là một sĩ quan quân đội. Và tôi gặp lại chị Ngát, vốn là một hàng xóm sát sạt của ông ngoại tôi.
Chúng tôi đứng chuyện trò lúc trời sang xuân. Mùa xuân ở miền Nam cũng ấm lắm. Cả vùng Ông Tạ lúc này đã thay đổi và chẳng còn nhiều dấu vết của một vùng toàn đầm lầy, nghĩa trang, rừng cao su với nhiều chứng tích của đồn Kỳ Hòa xưa kia.
Cũng dưới một vòm hoa giấy nhiều màu và bụi dâm bụt hoa nở đỏ au gọi mời rất nhiều ong bướm, chị Ngát hỏi tôi:
“Em còn nhớ những bụi dâm bụt nhà chị không?”.

Tôi gật đầu.
“Cuộc đời như cái lòng chảo em nhỉ. Chạy đâu rồi tất cả cũng tụ vào giữa”.
Chị tiếp. Rồi chị kể tôi nghe những đường đi nước bước của gia đình chị nối tiếp gia đình tôi chỉ đâu chừng một tháng. Cũng ra Phát Diệm nhưng di cư ngả khác vào Nam, chứ không ra Hà Nội, rồi Hải Phòng, và đi tàu Mỹ vào Nam như gia đình chúng tôi.
Chị nói chị đã có gia đình và hai con trai. Anh là một trung tá thuộc binh chủng Nhảy Dù, nhưng trong một sô nhảy anh bị gãy xương sống.

Tôi đọc được nét đau đớn phớt qua sắc mặt chị.
“Giờ anh ở đâu? Em gặp anh ấy được không”.
Chị khẽ lắc đầu. Mãi mới nói:
“Mất rồi. Quân y nói là… tự tử!”.
“Tự tử?”.
“Thì người ta nói vậy. Tự tử trong quân y viện”.
“Nhưng tại sao?”.
Chị Ngát thở dài. Mãi mới nói khẽ:
“Gãy cột sống, anh ấy trở thành… bất lực!”.
Càng gần tới 1975 công tác càng nhiều. Thậm chí tôi cũng ít về nhà thăm cả bố tôi, nói gì chị Ngát.
Hình bóng đẫy đã của một phụ nữ tuổi bốn mươi nhạt dần trong tôi.

***

Một mùa Noel, tôi dẫn ba đứa cháu nội sang khu shopping center gần nhà, tính vào tiệm Toys ‘R’ Us mua đồ chơi cho các cháu.
Thời khí ở Houston, Texas cũng khá kỳ cục. Lúc ấm thì như mặt trời mọc ngay sau gáy, lúc lạnh thì cũng lạnh ra trò. Lúc ấy đang lạnh. Tôi mặc hai ba áo ấm mà vẫn thấy run trong bụng. Tôi bảo thằng cháu lớn:
“Ông đã dặn mặc áo lạnh vào, sao cứ phong phanh thế kia?”.

Nó bảo nó không thấy lạnh. Tôi chỉ biết lắc đầu. Con nít xứ này nó vậy. Chỉ khi trời đổ tuyết và đường đóng đá thì may ra nó nhớ tới áo len.
Tôi thả các cháu vào với đám con nít đang lùng tìm những món đồ chơi ưa thích trong tiệm. Trông chúng nó như một vườn hoa nhiều màu đang dạt dào trong gió. Tôi loay hoay kiếm cái ghế ngồi trong gian bán sách. Một bà đang xem sách gần đó chợt quay hỏi tôi:
“Ông người Việt hả ông?”.
Tôi nhìn bà ta để định tuổi. Và tôi quyết định gọi bà bằng cụ.
“Vâng, tôi cũng nghĩ cụ là người mình”.

Bà cụ ngẫm nghĩ một chút, rồi nói:
“Tôi xin lỗi đã gọi ông bằng… ông. Ở Việt Nam thì chúng ta đều là cụ hết rồi. Tôi đã tám mươi mà các cô đứng quầy ở các chợ Việt Nam chưa bao giờ thấy có cô nào gọi tôi bằng cụ như ông. Đứa thì bác, đứa thì dì, đứa thì cô. Đám trẻ Việt Nam ở Mỹ hình như bị mất ý niệm về tuổi tác”.
“Vâng, có lẽ đúng thế cụ ạ”.
“Thế Việt Nam ông ở đâu?”.
“Sài Gòn, ở Ông Tạ thưa cụ. Thế cụ ở đâu, sao tôi nom cụ quen quen”.
“Tôi cũng ở Ông Tạ đây. Hình như ông là ông…”.
“Phải chị Ngát đó không?”.

***

Cũng như tôi, chị Ngát dẫn đám cháu nội đi mua đồ chơi. Nhưng giờ chúng tôi tạm quên các cháu sang bên. Hai người hai ghế trong một gian bán sách trẻ em của tiệm Toys ‘R’ Us, chúng tôi trải cuộc đời trên dưới tám mươi năm của nhau ra sàn nhà, ngắm nhìn và nhắc cho nhau nghe những đoạn êm đềm cũng như khúc khuỷu, những đoạn tràn đầy tiếng cười và những đoạn ngập đầy nước mắt.
Sau cùng chị nói:
“Như thế chúng ta lại cũng ở cùng khu đấy. Chú cứ qua chị chơi và chị cũng sẽ qua chú chơi thường. Cho đám trẻ chúng quen biết nhau. Nhưng chắc chắn một điều…”.
Tôi nhìn vào nụ cười móm mém của chị, hỏi:
“Gì hả chị?”.
“Chị không phải đút cơm cho chú nữa. Và họa kiếp sau mới nghe lại câu chú hỏi ngày xưa: Chị Ngát ơi, mai em lớn, em cưới chị được không?”…


Houston 29-11-2019
Hà Thúc Sinh
(từ: vv)




Image result for Chung chúc tân xuân 2020                                                               

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content
hoa_65-contentTRần Yên Hòa 20
TYH và 3 con gái

 


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, January 31, 20207:20 AM(View: 160)
Đầu thập niên 70, tôi đã sống hơn một năm tại một căn phòng trên lầu ngôi biệt thự ở đường Hoàng Diệu, Sài Gòn. Phòng không có máy lạnh, cửa sổ mở tối ngày cho thoáng, trên trần lúc nào cũng có vài ba con thạch sùng, trông rất ngứa mắt. Một hôm, bạn thân Lê Triết đem cho khẩu súng bắn hơi “baby gun”, với một hộp đạn chì 500 viên, nói là để thỉnh thoảng bắn thạch sùng cho đỡ buồn. Nhưng tôi chỉ bắn thử vài con, rồi thôi. Vì xác chúng rơi xuống, cái đuôi vẫn còn giãy một hồi, ớn lắm. Có khi chỉ có đuôi rớt xuống, còn nạn nhân cụt đuôi chạy mất tiêu. Cách phòng tôi chừng bốn mét, là dãy nhà phụ phía sau, nối với nhà chính bằng lối đi ở cả tầng trệt và tầng lầu. Đối diện với cửa sổ phòng tôi là một sân thượng nhỏ, đầu dãy nhà phụ, bên hông nhà bếp của tầng lầu. Góc sân thượng có thùng rác. Hàng ngày, tôi chứng kiến một đàn chuột khá đông, con nào cũng lớn bằng cổ tay, kéo tới kiếm ăn bên trong, hoặc quanh thùng rác. Khi chúng tới, có một con đi đầu, chắc là lãnh tụ. Nhưng khi chúng bới
Tuesday, January 28, 20208:05 AM(View: 75)
Cao Bá Quát làm quan trong giai đoạn Pháp sắp sửa tấn công Việt Nam, lúc đó Việt Nam đã tiếp xúc khá nhiều với Phương Tây, triều đình Minh Mệnh đã nghiên cứu đóng tàu bọc đồng… Trong thời cuộc của sự va chạm dữ dội giữa Tây và Đông, Kim và Cổ, đâu dễ phân một chuyện là Chân (Thực) hay Huyễn (Hư), là Cổ hay Tân… Triều đình nên mở hay đóng cửa với Phương Tây? Để tự do truyền đạo hay cấm đạo? Thanh triều, dù cách quản lý xã hội đã quá cũ so với Anh Pháp Đức…, có vẫn còn là thiên triều để nước Việt ngóng về?… Sự ngơ ngác và não trạng chư hầu của một dân tộc, có đáng thương không, phải chăng kéo dài tới tận bây giờ? Chủ nghĩa xã hội và sự thực hiện nó là Chân hay là Huyễn? Dùng bạo lực công nông giành độc lập dân tộc sau thế chiến thứ hai, khi nhân loại bước vào thời kỳ phát triển và khai sáng mới, là Hữu Lý hay Vô Minh? Trung Hoa phải chăng là vận mệnh đen đủi Việt Nam ngàn đời không thoát được như lời than của một số người? Và gần đây, chính sách Đổi Mới của Việt Nam là sáng kiến vĩ đại
Monday, January 20, 20205:06 PM(View: 153)
Tên mười hai con giáp và các con vật “cầm tinh” tương ứng, trẻ em cũng rành sáu câu, thiết tưởng không nên nhắc cho dài dòng. Lại không ít người thắc mắc tại sao con chuột nếu xét về hình vóc thì nhỏ xiú, còn về “võ công” thì chẳng là cái đinh gì so với 11 con giáp khác (gặp mèo, gặp rắn là chạy té khói), thế mà không biết lý do gì nó lại được đứng đầu sổ trên 11 con kia? Về việc nầy cũng có hàng lô lời giải thich; người thích lời giải thích nầy, kẻ thích lời giải thích kia, chưa ai chịu thua ai, nên lại thiết tưởng không cần liệt kê cho thêm rườm rà! Điều chúng tôi muốn nói là con chuột trong mắt con người và trong văn chương bình dân. Dưới mắt con người, chuột là con vật bé nhỏ, hôi hám, xấu xí, dơ bẩn, phá hoại, hèn hạ, bậc nhất, nếu không thì sao: “hình thù như con chuột nhắt” (nhỏ); “hôi như chuột”; “dơ như chuột”; “phá như chuột”; và theo tướng số, nếu bị mắng là “đồ mặt chuột” thì ngầm hiểu rằng đó là người nhỏ nhen, hèn hạ! (xin lỗi, chúng tôi chỉ nói theo sách vở chớ
Thursday, January 16, 20204:40 PM(View: 355)
Dùng nguyên thành ngữ 4 từ trên làm tên cho một nhà xuất bản xuất hiện vào những năm cuối của cuộc chiến 1954-1975, chắc hẳn người sáng lập-nhà thơ Du Tử Lê-đã gửi gắm vào đó nhiều ước vọng! Đó là một nhà xuất bản chuyên in các sáng tác văn chương (thơ, truyện). “Vàng”, và “Ngọc” ở đây là những gì, có đúng là “thứ thiệt” hay không? Các ấn phẩm đầu tiên của Gìn Vàng Giữ Ngọc trong đầu năm 1974 lại là những…tập thơ (thường khó bán chạy như trào lưu sách diễn tình thời thượng). Đó là “Đời Mãi Ở Phương Đông” của chính “ông chủ” NXB, và Thơ Kim Tuấn của Kim Tuấn-một nhà thơ đã sống và đang là quân nhân ở tận chiến trường cao nguyên (Pleiku). Trên tạp chí Tiền Phong của Quân đội VNCH cuối năm đó, dưới bút danh Lê Thụy Du, trong bài điểm sách “Thơ Kim Tuấn”, Du Tử Lê đã viết : “Tôi vẫn nghĩ văn chương của chúng ta, nhất là thi ca, thiếu hụt hẳn cái mầm xanh của trời, cái óng ả của cây cỏ, cái tươi mát, hùng vĩ của rừng núi. Bởi thế, Thơ Kim Tuấn đến với chúng ta, như một cơn mưa
Tuesday, January 14, 20206:03 PM(View: 155)
Lúc mẹ Hà gọi thì Hà còn đang ngủ say chưa muốn dậy; nhưng giọng mẹ Hà dịu dàng nói: – Hôm nay mồng một Tết, con gái mẹ dậy sớm một chút nào. Dậy mặc áo đẹp rồi ra mẹ mở hàng cho. Thế là Hà vội ngồi dậy và tỉnh ngủ ngay. Thoạt mở mắt chỉ mới nhìn thấy mẹ mà lòng Hà đã rộn lên. Trông mẹ hôm nay tươi đẹp lạ. Mới sáng sớm mà mẹ đã mặc áo dài. Mẹ mặc chiếc áo Thượng Hải màu huyết dụ; chiếc áo mà từ lâu rồi mẹ Hà chỉ cất ở trong tủ; mẹ lại đánh phấn nữa, thảo nào trông mẹ khác và đẹp quá làm Hà càng thấy vui sướng và yêu mẹ hơn lên. Hà níu chặt lấy cổ mẹ yên lặng áp má trên vai mẹ, nhưng mẹ Hà nhè nhẹ gỡ tay Hà ra và mỉm cười nói: – Con mẹ năm nay đã lên tám rồi mà còn nũng nịu mãi thôi. Mẹ Hà mặc cho Hà cái áo len cho khỏi lạnh rồi cúi xuống lấy đôi dép của Hà và đỡ Hà xuống đất. Lúc vào tới sân thì Hà gặp u già. “A! Lại cả u già nữa”; chiếc quần láng đen còn bóng hồ mới và chiếc áo cánh trắng mới tinh của u mặc hôm nay đã làm người u trở nên gọn gàng và sạch sẽ, không luộm thuộm