DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,346,144

Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" - Vào chuyện (1)

Thursday, July 30, 20203:33 PM(View: 355)
Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" - Vào chuyện (1)
                                                  Tháng ngày "lính lác"


Sach TYH

                                                                                      Hồi Ức


1.


Thi vào...trường đại học lính


Nói đến lính là nói đến sự cơ cực, nhọc nhằn, luôn luôn chạm mặt với cái chết, hoặc đỡ hơn thì bị thương, bỏ một phần thân xác nơi chiến trường...như bản nhạc "Ngày trở về" của Phạm Duy: "Ngày trở về, anh bước lê trên quãng đường đê đến bên lũy tre nắng vàng hoe...""Ngày trở về, có anh thương binh chống nạng cày bừa...".

Lứa tuổi của chúng tôi trong khoảng thời gian thập niên 60, 70...thì miền nam không còn bình yên nữa, mà đúng là thời đại chiến tranh, nhất là dịp sau Tết Mậu Thân, 1968.

Tôi nhớ, khoảng tháng 5/68, tôi đã nộp đơn thi vào cả 2 nơi: Trường Võ Bị Quốc Gia, khóa 25. Và trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị, Khóa 2. Tất cả 2 trường đều tổ chức thi (hình như) tại trường Kỹ Thuật, Đà Nẵng.

Đà Nẵng, nơi tôi đến chỉ có 2 lần. Lần thi tú tài 1 và lần thi tú tài 2.

Tôi không có bà con thân thiết ở Đà Nẵng. Hai lần thi tú tài 1 và 2, tôi đi (ăn) theo một người bạn học cùng lớp. Bạn tôi dẫn tôi ra cùng ở trọ  nhà một người bà con của bạn ấy, ở đâu khoảng khu đường rầy xe lửa. Ở đây toàn là động "chị em ta". Các cô gái mặt hoa da phấn đứng giữa đường mời gọi, níu kéo khách qua đường. Mới đầu, tôi ngu ngơ không biết là gì, sau đó, nghe người bạn giải thích, "động đĩ đó mi" tôi mới vỡ lẽ, cho nên sau đó, khi đi ngang qua khu đường rầy xe lửa này, tôi phải cắm đầu, cắm cổ đi thật mau.

Ở đây một tuần, chỉ lo chuyện thi cử, thi xong là ra bến xe về Tam Kỳ liền. Nên tôi vẫn không biết Đà Nẵng đường ngang ngõ dọc thế nào?

Lần thi này cũng vậy. Tôi không có ai thân thiết ở Đà Nẵng. Thì phải làm sao đây?

Tôi chợt nhớ hồi ở quê, nghe nói, các anh như Phan Đắc Lộc, Nguyễn Văn Lục ở Cẩm Khê, Kỳ An, Tam Kỳ... hiện nay đang sinh sống tại Đà Nẵng.

Hai anh Lộc và Lục (sau này anh Lục đổi tên Lâm) là bạn của anh tôi, anh G. Khoảng những năm 62, 63, tình hình an ninh ở Kỳ An không yên ổn, nên gia đình các anh đã dọn về Đà Nẵng.

Tôi chỉ biết hai anh Lộc, Lục qua anh tôi, nhưng "cùng tắc biến", tôi phải đi tìm. Khi được biết gia đình anh Lộc, Lục..., nhà ở khu chợ Cồn, nên tôi cố tìm cho ra. (tôi chỉ có mẫu tin nhỏ, anh Lục có người cha (cũng tên Lục) đang bán thuốc Tây tại khu chợ Cồn, khoảng ngã tư đường Khải Định & Hùng Vương.)

 Tôi đi xe đò ra Đà Nẵng và "ngơ ngác" đi tìm.

May mắn thay, tôi tìm ra ngay được bác Lục. Gặp bác, tôi trình bày hoàn cảnh của mình, và được bác vui vẻ đón tiếp, rồi chỉ đường về nhà bác. Tôi còn được bác cho biết, là hai gia đình anh Lộc, anh Lục cùng mua một ngôi nhà, ở chung nhau. Nhà có căn gác nên nhiều người bạn ở quê ra Đà Nẵng vẫn đến đây ở nhờ.
Bác nói với vẻ rất hào hứng:
- Ô, mấy thằng Thái, thằng Tân, thằng Giảng ra ở đây, đi dạy kèm. Bây giờ nghe nói tụi nó cũng đi lính hết rồi. Mình ở quê với nhau nên giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà mi.

Theo địa chỉ và sự hướng dẫn của bác Lục, tôi tìm ra nhà và gặp anh Lộc. Anh nồng nhiệt tiếp đón tôi. Anh Lộc rất vui khi biết tôi là em anh G. Anh ân cần lo chỗ ngủ, và nói:
- Ăn uống không bao nhiêu, mi cứ ở đây mấy ngày lo thi cử, còn gia đình có gì ăn nấy. Còn đi thi thì tau chở đi cho, mi đừng ngại gì hết.
Biết làm phiền như vậy, nhưng tôi cũng mừng là có chỗ ăn chỗ ở yên tâm lo ôn bài để thi. Xong, hôm về, tôi gởi tiền ăn, gia đình anh Lộc không lấy đồng nào.
 Tôi biết thêm, mấy năm trước đó, anh Lộc thi vào trường Sư Phạm Qui Nhơn, ra trường dạy tại Đà Nẵng, anh được hoản dịch vì lý do gia cảnh, vì là con trai độc nhất trong gia đình...
Hai lần thi như vậy. Tôi còn nhờ anh Lộc dò coi kết quả dùm nữa chứ.
 
*
 
Ngày tôi còn học trung học đệ nhất cấp, nhìn các anh và các chị ở Cẩm Khê đi học trung học ở Tam Kỳ, chạy xe đạp trên đường tỉnh lộ từ Cẩm Khê xuống Chiên Đàn (Ngã ba Kỳ Lý), rồi từ đó đạp xe vào Tam Kỳ. Các anh/chị ở Cẩm Khê, tuy ở xa thị xã Tam Kỳ hơn tôi, nhưng tôi vẫn thấy các anh chị này rất đẹp, rất tân thời, ăn diện mốt miết thời trang lắm, như các chị Lan, chị Nga, chị Kiều. Các anh Nguyễn Văn Đàm, Nguyễn Duy Anh, Phan Đắc Lộc, Nguyễn Văn Lục, Nguyễn Trung Vân, Lê Trung Dung...Bửu, Hạn...đều nổi trội hơn tụi tôi về hình thức.

Sau nay, qua mấy năm, tôi vào học ở Sài Gòn...thì các bạn, có người còn chưa qua ải tú tài 1. Rớt và Đậu. Cái bằng tú tài 1 tuy là nhỏ, nhưng rất quan trọng lúc này, là có thể thay đổi cuộc diện tương lai của một con người.

Đó là, nếu Rớt thì: "Rớt tú tài anh đi trung sĩ, em ở nhà lấy Mỹ nuôi con", câu ca dao (cạo) thời hiện đại, tuy có ý bông đùa, nhưng nghe cũng mỉa mai chua chát, đã nói lên một tình trạng bế tắc của xã hội đang thời kỳ chiến tranh.
Còn Đậu thì, tiếp tục học lên, hay cùng lắm, là vào trường bộ binh Thủ Đức, tốt nghiệp ra trường được đeo lon chuẩn úy, là sĩ quan, nếu không xanh cỏ thì ba, bốn năm sau cũng trung úy, đại úy.

Vì tình trạng rớt/đậu trên, nên để được hoản dịch, các bạn bị rớt, thường thay đổi khai sinh, thay tên đổi họ. Thường, sự thay tên đổi họ này, các anh tự khai sụt tuổi xuống, người thì sụt hai, ba tuổi, người thì sụt bốn, năm tuổi. Nghĩa là khai làm sao cũng vừa với tuổi thật, để nếu có đi ra đường, có bị cảnh sát hay quân cảnh chặn đường xét hỏi giấy tờ, thì nhìn cũng "vừa chạng". Những bạn, mới đầu mang cái tên lạ, khi gặp bạn mình, có người thật ngỡ ngàng, người quen thường gọi tên cũ, còn tên mới thì lạ hoắc...nhưng rồi thời gian qua, cái gì cũng êm, xuôi chài mát mái.

                                                                                              *

Chuyện kết quả đậu vào trường đại học Chiến Tranh Chính Trị, cũng làm tôi suy nghĩ đến số phận con người. Lúc ấy, tôi vẫn còn đang đi dạy ở trung học Lý Tín, thì được điện tín anh Lộc gởi vào báo tin tôi đậu. Tôi liền chạy xe ra Đà Nẵng, vào Bộ Tư Lệnh QĐI & QK1, Khối Chiến Tranh Chính Trị, coi xem sao. Có hai, ba tờ giấy niêm yết kết quả dán bên ngoài tường của Khối CTCT, thế mà tôi tìm tên tôi lòi tròng con mắt, vẫn không thấy. Tôi buồn bã đành lủi thủi chạy xe về...đi dạy lại. Lúc này thì tôi buồn thật sự, vì nghĩ mình học yếu nên bị rớt, nên tôi (tạm tính), vừa đi dạy lại, vừa làm hồ sơ xin đi thụ huấn 9 tuần theo giáo chức. Hồ sơ cũng đã được trường chuyển đi.

Cũng nửa tháng sau, lại có một tin nhắn bằng miệng của anh Phan Lý Long, từ Đà Nẵng nhắn vô. Anh Long cũng chỗ quen biết, hiện là trung úy, sĩ quan truyền tin ở QĐI. Anh Long nhắn vào Lý Tín cho K.Y, là tôi đã đậu...Và (lại được) thêm một cái điện tín nữa (lần thứ 2) của anh Lộc, nói, chắc chắn là tôi đã đậu. Cho nên, từ chỗ Rớt, qua chỗ Đậu, tôi không còn lý trí nữa, để xét cái nào tốt hơn cái nào? Biết mình đậu nên tôi rất vui mừng, quyết định đi trình diện ngay.

Sau này, khi ra trường, đi hành quân tác chiến khổ như con..., nhìn thấy các bạn tôi như Tú, Hào, Viên, chạy Honda đi dạy tà tà, tôi lại tự chữi tôi ngu, số mình là số con rệp.

(Xin mở ngoặc, sau 1975. Tôi được tin anh Lộc chết, một cái chết rất thương tâm, là một buổi chiều tại nhà, anh đứng trên chiếc ghế cao, để sửa điện, chiếc ghế bị ngã, làm anh té, bị chấn thương sọ não, nên chết ngay tại chỗ. Nghe tin mà tôi cảm thương anh quá! Một người anh hiền lành, tốt bụng, mà số phận không may.)
 
*
 
Lần này, vào trình diện Khối Chiến Tranh Chính Trị, sau khi trình thẻ căn cước cho một vị sĩ quan, thì được sĩ quan này, sau khi dò bản kết quả, nói với tôi:
- Anh đã đậu vào Khóa 2/CTCT. Trước đây đã có một toán trình diện và đang thụ huấn ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Anh vào lần này theo đợt thứ 2, đợt này đang ở Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ. Bây giờ chúng tôi cấp Sự Vụ Lệnh, anh qua trình diện ở Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, nhé.

Tôi cầm tờ giấy trình diện Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, mà lòng nhẹ tênh. Không biết vui hay buồn. Lúc này vào trường sĩ quan, tôi cũng chưa phân biệt được hai chữ Trừ Bị và Hiện Dịch là như thế nào? Cảm giác tôi thật mơ hồ. Khi chiếc lưới hiện dịch đang bủa vây tôi, đó là theo nguyên nghĩa, hiện dịch là tình nguyện, xung phong, ký tên đồng thuận, chấp nhận gia nhập suốt đời vào nghề lính.

Dù khù khờ, thật thà, nhưng tôi vẫn biết là khi đã trình vào trại nhập ngũ rồi, thì đường lui ra cũng rất khó, nên buổi chiều và đêm hôm đó, tôi ở lại nhà anh Tôn chơi. Buổi tối, anh Tôn, một người anh làm việc ở điện lực, đã cho tôi uống một chầu bia say mềm môi...say đến đổ gục xuống bàn, không biết trời trăng gì nữa cả.

Sáng hôm sau, khoảng 10 giờ, anh Tôn chở tôi đi ăn sáng và sau đó chở vào trại nhập ngũ số 1. Hành trang tôi đem theo chỉ hai bộ đồ dân sự, đôi giày dân sự, bàn chải và kem đánh răng...thế thôi, vì ai cũng nói, vào lính, sẽ được phát ăn, uống và áo quần, giày giép...Nói chung là quân trang quân dụng đầy đủ, nên tôi đem theo chỉ bấy nhiêu.
 


Trần Yên Hòa
(còn tiếp)

* 



*

Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks!

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, July 14, 20208:55 AM(View: 472)
Trump là một đe dọa cho chế độ dân chủ của nước Mỹ từ ngày ông làm tổng thống. Nhiều nhà phân tách chính trị nói như thế và tôi cũng đồng ý như vậy. Ông là một lãnh tụ mị dân có khuynh hướng độc tài, chủ trương dùng luật để cai trị (rule by law) và không tôn trọng nền tảng pháp quyền (rule of law). Điều này thể hiện qua những việc làm như bao che thuộc hạ và những đồng minh chính trị. Trong gần bốn năm vừa qua Tổng Thống Trump đã giảm án hay ân xá cho 18 viên chức chính quyền tham nhũng, tội phạm chiến tranh, thành phần cực hữu và một số bộ mặt nhiều người ưa nhưng lắm kẻ ghét. Trong đó phải kể Rod Blagojevich, cựu Thống Đốc Illinois. Ông này muốn bán chiếc ghế nghị sĩ bỏ trống khi ông Obama thắng cử tổng thống vào 2008. Ông bị kết án tù 14 năm. Blagojevich và Trump có cùng kẻ thù là cựu Công Tố Viên Đặc Biệt Robert Muller và cựu Giám Đốc FBI James Comey. Trump đã giảm án cho Blagojevich. Paul Pogue, chủ một công ty xây cất, bị tù vì khai gian thuế, nhưng con trai và con dâu tặng
Saturday, July 11, 20203:48 PM(View: 289)
Chị dừng lại ở một ngã sáu, mệt mỏi và thoáng chút hốt hoảng. Chiếc thánh giá bằng đồng đen trên đỉnh chóp ngôi nhà thờ ở cuối con đường thẳng xa tắp, vẫn hiển hiện lừng lững sau nền trời trong xanh không gợn một chút mây, như một cánh tay đưa lên vẫy chào chị. Chị sững sờ nhận ra là nơi mình hiện đang đứng không xa mấy nơi chị vừa rời bỏ sáng nay. Chị đứng thờ ơ nhìn cảnh náo nhiệt của cuộc sống đang vào đỉnh điểm trong ngày, như hội tụ vào một điểm rồi tỏa ra nhiều hướng theo hình nan quạt. Mặt trời tháng tư hùng hổ đổ lửa xuống những khoảng trống trên mặt đường và ngóc ngách trong những con hẻm xung quanh. Một nhóm xe ôm hờ hững đọc báo hoặc nằm dài trên yên xe, mũ úp mặt tránh nắng trưa chói chang. Một bên má chị vẫn còn bỏng rát, hằn dấu năm ngón tay tàn bạo của chồng tối hôm qua. Chị mím môi, hai tay nắm lại, thêm cương quyết, tiến gần đến một người đứng tuổi trong nhóm, giở nón, nhỏ nhẹ: “Xin bác vui lòng chỉ cho cháu con đường nào xa nhất…”. Người đàn ông ngẩng đầu
Tuesday, July 7, 20202:14 PM(View: 427)
Tôi xin tự giới thiệu tôi tên là Nguyễn Tường Thiết, tác giả của cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi. Tôi rất vinh dự hôm nay được nói chuyện với quý vị, những độc giả ở trong nước đang quan tâm đến cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi vừa được tái bản và phát hành ở Việt Nam, để giới thiệu cuốn sách này, đồng thời cũng để trình bầy một vài nét đặc biệt về con người Nhất Linh, Nguyễn Tường Tam. Cách đây 14 năm, tuyển tập hồi ký Nhất Linh Cha Tôi được xuất bản lần đầu ở Hoa Kỳ vào đúng dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của thân phụ tôi, ngày 25 tháng 7 năm 2006. Hôm nay, cũng vào dịp kỷ niệm 57 năm ngày mất của ông, ngày 7 tháng 7 năm 2020, cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi được tái bản và phát hành lần đầu tiên ở Việt Nam; và nếu không xẩy ra vụ dịch Covid-19 thì chắc hẳn giờ đây tôi đã hiện diện trong buổi ra mắt sách này để trực tiếp nói chuyện với quý vị. Bài nói chuyện của tôi gồm hai phần. Trong phần đầu tôi giới thiệu cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi, trong phần sau tôi giới thiệu con người Nguyễn
Monday, July 6, 20202:34 PM(View: 222)
Đúng thế. Nhưng tôi không phải là người đầu tiên nói về vấn đề này. Trong tập sách kể trên, Hồ Xuân Hương - bà chúa thơ Nôm là bài viết tiêu biểu hơn cả. Xuân Diệu đã viết và sửa công phu chuyên luận 83 trang này liên tục 22 năm từ 1958 đến 1980. Thực ra thì Xuân Diệu không phải là người đầu tiên đưa ra khái niệm này. Trước ông từ 8 đến 30 năm, từ năm 1950, Lê Tâm đã gọi Hồ Xuân Hương là Bà chúa thơ Nôm rồi. Bạn sẽ thấy rõ điều đó trong tập sách mỏng có tên là Thân thế và thi ca Hồ Xuân Hương của Lê Tâm, do Nhà xuất bản Cây Thông, Hà Nội, ấn hành năm 1950. Đây là một vấn đề rất lớn và rất phức tạp, tồn tại nhiều chục năm, cũng có cơ sở để kết thúc được rồi, nếu người ta muốn kết thúc, muốn mọi sự rõ ràng. Mà bạch hóa là cái rất khó được thực hiện ở Việt Nam ta. Từ thời Lê, cụ Nguyễn Gia Thiều đã viết: Cái quay búng sẵn trên trời Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm Ý cụ Nguyễn có độ bao quát lớn về triết học và nhân sinh, nhưng trong trường hợp này, tôi thấy cụ Nguyễn như (TNM)
Saturday, July 4, 20202:11 PM(View: 307)
“Trai khôn tìm vợ chợ đông / Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân”. Câu dạy khôn này ngày nay đã lỗi thời. Từ lâu rồi. Chốn “ba quân” ngày xưa, trước 1975, tại Việt Nam đã có bóng hồng. Đó là các nữ quân nhân. Nhưng hoạt động của những anh thư của đảng kaki ngày đó chỉ giới hạn trong phạm vi xã hội và y tế. Không ai nỡ mang hoa ra chiến trường. Ngày nay, chị em phụ nữ Việt chúng ta ở bên Mỹ cũng mang đồng phục nhưng oai phong hơn nhiều. Họ cũng xông pha ra chỗ mũi tên hòn đạn ngang ngửa với các nam nhi. Nam nhi người Việt cũng như nam nhi người Mỹ, to như những ông hộ pháp. Cạnh tranh trong một tình thế lép vế như vậy nhưng chị em phụ nữ oai hùng chẳng kém chi ai. Chẳng phải là ngày phụ nữ, chẳng lễ mẹ chi, tự nhiên tôi muốn nhắc tới những bậc anh thư Việt Nam lỗi lạc này bởi vì tôi ngợp với những con cháu bà Trưng bà Triệu nơi xứ người. Tướng gốc Việt trong quân đội Mỹ có năm vị. Dẫn đầu là Thiếu Tướng Lương Xuân Việt của Lục quân. Vệ Binh Quốc Gia có Chuẩn Tướng Lập Thể Flora.