DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,493,441

Đỗ Quý Dân - Số

Thursday, March 4, 20217:13 AM(View: 554)
Đỗ Quý Dân - Số
                               Số


Mùa xuân - Hoa xuân - Phật giáo A Lưới
 

Chuyện thực ngoài đời lắm khi vượt qua trí tưởng tượng của con người. Tôi có cái duyên gặp được một số nhân vật khá lý thú. Nhìn bề ngoài họ cũng chỉ bình thường nhưng họ lại kể cho tôi nghe những mẩu chuyện đời rất kỳ lạ, có những chuyện nghe bi thảm trên mức tưởng tượng của tôi. Nghe chuyện của họ, nhiều khi tôi bị lạc vào những thế giới khác, xa lạ với tôi. Tôi không nhớ rõ các chi tiết được nghe kể, nhưng những nét chính thì không quên được. Đôi khi tôi gom góp những mẩu chuyện đời kia, sắp xếp cho chúng có liên quan với nhau, để từ đó viết một truyện ngắn, một tiểu thuyết, hoặc một bài thơ…

Truyện ngắn dưới đây dựa trên ba câu chuyện tôi được nghe kể ngoài đời. Vì những người kể cung cấp cho tôi những chi tiết khá tỉ mỉ nên tôi tin là những câu chuyện đó có thật. Tôi đem những điểm chính của ba câu chuyện này “ráp” lại thành bố cục của một câu chuyện… hư cấu mới. Để viết thành truyện ngắn.
Xin được chia sẻ cùng các bạn.
 
 
Số
 

Số là những con số, là căn bản của luận lý, của khoa học. Số cũng là căn bản của những tính toán, mưu mô của loài người.
Số còn là số mạng. Những người tin vào số mạng là những người tin rằng cuộc đời mình đã do một bàn tay vô hình, quyền uy nào đó sắp đặt trước, muốn cưỡng lại cũng không được.

Số còn là may rủi, là xác suất để tiên đoán khả năng thành bại của con người. Dựa trên những xác suất này, con người quyết định lựa chọn đường đi cho mình. Vì xác suất của một sự kiện không đồng nghĩa với sự kiện đó, con đường người ta lựa chọn không phải lúc nào cũng là con đường đúng như ý người ta muốn.

Lối suy nghĩ của các nhân vật trong truyện ngắn dưới đây ít nhiều đã bị quy luật của số chi phối. Có điều là mỗi nhân vật có một định nghĩa riêng về số. Không hẳn là định nghĩa của người viết.

* * *


Tư (Ca Ca)


Đù má thiệt xui xẻo. Mới ăn hai cây bài được năm chục ngàn mà giờ coi như tiêu rồi. Tui đâu có chơi sai. Tui đánh Băng Cơ[1] theo đúng sách vở mà. Đặt lớn lúc vận đang lên mà. Đù má thằng Lây Ơ[2] mắc dịch tự nhiên lại rút được 9 điểm. Tổ cha nó. Giờ thì tui chỉ có từ chết tới bị thương thôi. Làm sao rút cho được 9 điểm để huề vốn đây? Đù má nửa triệu vừa đặt vô chắc tiêu rồi.

Nè Thầy Giáo què, ông có chia bài ăn gian không vậy? Ờ, thì giễu dở cho vui mà. Không được lau mồ hôi trán nghen. Dân chơi không lau mồ hôi khi bài bị bể. Phải tỉnh như hít tô phen[3] vậy. Thôi đù má để ván bài đó, lên phòng ngủ đã. Mai hẵng rút con bài cuối. Tui đã bao trọn gói, tui phải hành hạ tụi nó cho bõ ghét, cho đáng đồng tiền bát gạo. Để tụi nó đứng đây chờ. Thằng cha thầy giáo què chia bài mặt nó trơ trơ, giống như con cặc người ta vậy. Đù má thiệt tức.

Còn năm con đĩ ngựa tui gọi vô hầu rượu nữa. Nhìn cái mặt đang tiếc tiền của tụi nó kìa. Mấy em ơi, thua bài là chuyện nhỏ mà. Đừng có ham hố ra mặt như vậy. Coi dơ quá. Tụi bay đứng đây chờ tao về ngủ đã, đừng có đi đâu nghen. Tao quay lại mà thấy tụi bay bỏ đi là có chuyện đó. Nè quản lý A Woòng, biểu tụi nó ngồi chờ tui về đánh tiếp nghe!

Ủa, đứa nào làm đổ cái gì ra quần tao vậy? À cái con điếm thúi này. Đúng là mày muốn chết mà. Lên phòng với tao. Tao trị tội cho mày biết. Chỉ có rót rượu mà cũng không xong nữa. Đù má vậy mà đòi làm việc trong phòng víp[4]. Tao sẽ cho mày chết.

* * *

Việt Què

Cái thằng Cứt khốn nạn kia (nó hay tự xưng là ca ca với mấy con Tàu mà không hiểu caca là cứt), nó lại sắp thua nữa rồi. Lần trước đến Macau nó đã nướng hết nửa triệu. Lần này lại sắp mất nửa triệu nữa. Chúng nó xài tiền như nước vậy. Toàn tiền ăn cướp của dân thôi.

Cái thằng này chỉ biết cậy vào cái thằng anh làm lớn của nó thôi. Nếu không làm sao nó dám lên mặt như vậy? Cả thằng anh nó cũng thuộc hạng dốt nát. Mình đã dạy học cho nó mà. Dạy để nó lấy cái bằng phó tiến sĩ. Để nó còn tiếp tục giữ chức vụ mà khỏi bị chúng cười. Cái thằng Cứt nó nhận ra mình là thằng đã từng dạy học cho anh nó. Nó gọi đểu mình là giáo què. Tiên sư nó.

Hà hà, nó đâu biết thằng lót bàn[5] cho nhà cái hôm nay là thằng Thạch Đen mà nó ghét. Thằng Thạch Đen lót ba trăm, ăn đủ ba trăm. Thằng đại gia Cứt này mà biết được sẽ tức ói máu. Kệ tụi nó. Mình được ăn năm phần trăm là vui rồi. Mình lại còn được ăn thêm hai phần trăm tiền ăn bài của thằng Thạch Đen để chuyển tiền cho nó về Việt Nam nữa. Tụi nó lót bài là mình được ăn tiền đã điếu. Cứ để tụi nó giết lẫn nhau đi. Kệ cha tụi nó!

Tội nghiệp con Loan. Không hiểu sao nó lại vô ý thế? Cái thằng Cứt hung bạo có tiếng. Tối nay chắc con bé khổ với nó đấy. Không khéo lại ăn đòn của nó. Đã làm ở phòng víp là phải ý tứ. Mấy bố đại gia này thất thường, khó chơi lắm. Hơi làm chúng phật lòng là khổ vào thân.
Tội nghiệp em. Chính anh gọi em vào đây để phục vụ cái thằng Cứt này. Chỉ vì có mình em là gái Việt trong đám gái này thôi. Con Xuân đã rời Macau rồi. Không hiểu nó biến đi đâu? Con Xuân thành thạo hơn, đối phó với thằng Cứt này được. Còn em thì… Tội nghiệp em.

Con Loan trông nó hiền lành quá. Số nó xui nên mới lọt vô chỗ này. Mấy con nhỏ Tàu, Mông Cổ, Thái Lan đang ở trong phòng VIP này coi tướng dân chơi hơn con Loan nhiều. Tụi nó toàn thứ ma quỷ. Vào đây là thành ma hết. Anh đã thành ma rồi mới vào đây đó, em ơi! Ngày xưa anh là ma. Bây giờ anh nuôi ma. Anh nuôi ma để trị mấy cái thằng khốn nạn như cái thằng Cứt này.

Cái con ma cờ bạc này ghê lắm em ạ. Nó không bao giờ buông tha nạn nhân của nó. Em có thấy cái đám chơi máy “slot” ngoài kia không? Em có thấy chúng chơi thế nào chưa? Chúng nó nhét cả que tăm vào chỗ nút bấm để đỡ phải mỏi tay vì bấm! Đấy, chúng đánh bạc máy nhiều như thế đấy. Không bỏ được em ơi!

Anh mong là em đừng mê cờ bạc. Mê là chết. Những thằng như thằng Cứt này, đại gia thật đấy, nhưng chúng sẽ chết. Có điều trước khi chúng chết, chúng cũng đã làm hại không biết bao nhiêu người rồi. Đời nó chó đẻ như thế đấy.

Con gái anh nếu còn sống chắc cũng khoảng tuổi em đấy Loan à. Tội nghiệp cho nó. Bố nó chẳng ra gì mà mẹ nó cũng đoảng. Nó chết cũng đúng thôi. Đời nó không có gì đáng để sống cả. Nhìn em anh nhớ đến nó. Anh đã tìm đủ cách để bảo vệ em chỉ vì nhớ đến nó. Không biết tối nay em ra sao? Thằng Cứt nó sẽ hành em ra sao? Anh chỉ muốn hét lên cho hả tức mà không được em ơi! Đây là phòng VIP của sòng bạc nổi tiếng Macau. Đây là thế giới không tiếng khóc, không tiếng kêu gào, không tiếng than thở. Đây là đất của ảo ảnh, của hào quang. Tiếng khóc, tiếng kêu gào, tiếng thở than không có âm vang trong vùng đất này em ạ.
Anh đang cười với thằng quản lý Tàu, cái thằng nó đang cười với anh…

* * *

Loan

Không ngờ mình gặp lại nó. Nó là thằng lo việc xuất khẩu lao động cho mình. Nó là thằng bảo mình sẽ làm được nhiều tiền để nuôi gia đình, để giúp các em ăn học. Nó là thằng đã thuyết phục bố mẹ mình ký giấy nợ để cho mình có đủ tiền mua vé máy bay ra nước ngoài làm việc. Nó là thằng đã để mình phải làm con hầu cho cả gia đình cái thằng Tàu mất dạy kia. Mình đã phải hầu hạ bố con chúng nó, khách khứa chúng nó. Mình đã ăn những trận đòn thừa sống thiếu chết của chúng nó. Mình đã bị chúng hiếp, chúng dày vò hàng ngày. Mình đã có bầu với chúng. May mà mình bị xảy thai. Nếu mình có con, mình cũng không biết nó là con đứa nào?

Tất cả là vì cái thằng khốn nạn này.
Nó mở công ty xuất khẩu lao động là nhờ ở thế lực của thằng anh nó. Nó đã lừa không biết bao nhiêu người rồi. Giờ nó lại còn dám đóng vai đại gia ở đây nữa. Mình sẽ phải theo nó. Mình cố tình đổ rượu vào người nó để đi theo nó. Mình phải theo nó để biết nó đang làm gì. Đang hại những ai. Mình phải trả thù.

Mình phải làm gì đây? Mình có thể làm gì nó đây? Chỉ nghe giọng nó mà mình đã phát sợ rồi.

Mày tên gì, nhỏ? Dạ thưa anh, em tên Loan. Ai cho mày được gọi tao bằng anh? Phải gọi tao bằng ông! Tao có ngang hàng với tụi bay đâu mà mày gọi tao bằng anh? Mày có hiểu chưa? Dạ con hiểu, thưa ông. Đù má, bộ tao già lắm sao mà mày xưng con với tao? Xưng em nghe chưa? Gọi tao bằng ông và xưng bằng em, nghe rõ chưa? Mấy cái con điếm như mày không biết điều biết luật chi hết.

Sao tai mình lùng bùng thế này? Mình nghe như máy và nói cũng như máy. Nhiều lúc mình tự hỏi mình là người hay là máy. Cái thằng này khó chịu lắm đây. Mình phải cẩn thận kẻo lại ăn đòn với nó chứ chẳng chơi.

Bố mẹ, con đã làm hại bố mẹ phải mất nhà để trả nợ cho thằng khốn nạn này. Bố mẹ hãy tha lỗi cho con. Con phải trốn đi vì không chịu nổi bố con thằng Tàu kia nữa. Con đâu biết là tiền lương con làm trong cả năm trời đã bị lọt vào tay thằng khốn nạn này? Con đâu biết bố mẹ đã phải đôn đáo hỏi thăm tin tức của con suốt mấy năm nay? Con đâu biết chúng nó báo cho bố mẹ là con đã ăn cắp tiền chủ nhà rồi bỏ trốn, rồi còn dọa bố mẹ đừng làm lớn chuyện, nếu không nghe thì chúng sẽ tìm bắt con bỏ tù? Bố mẹ tha lỗi cho con. Chỉ vì con ham ra nước ngoài làm việc kiếm tiền cho gia đình. Chỉ vì nhà mình nghèo. Chỉ vì số kiếp mình nghèo.

* * *

Tư (Ca Ca)

Đù má thằng anh tui mà biết tui thua một triệu đô trong tháng này chắc nó thiến dế tui quá. Tui phải làm sao đây?

Cái dự án xây khu nhà cao cấp phải làm gấp mới được. Tui cần phải có tiền đưa lại cho thằng anh của tui. Nhưng làm sao xử cái đám cứng đầu không chịu giải tỏa đây? Mấy cái thằng dổm đó cứ bày đặt cứng đầu. Đù má, đâu có phải tụi nó có nhà có cửa gì đâu? Chỉ có mấy cái chòi dòm giống như ghẻ lở vậy. Dẹp mấy cái chòi đó đi là đúng rồi. Đất nước mình phải khang trang chớ. Tui đuổi tụi nó là tui có công với nhà nước đó. Tui phải cho xây nhà cao cấp và dẹp mấy cái chòi cặc đó đi chớ. Đù má cho tụi nó hai trăm ngàn đồng một mét vuông là quá lắm rồi. Tụi nó còn muốn cái gì nữa. Muốn làm cha tui chắc?

Phải nhờ tới thằng Cai rồi, thằng này mới mần tụi nó được. Nhưng cái thằng cặc này đòi nhiều tiền quá. Nghe nó nói mà thấy mệt. Anh Tư ơi, em phải chi cho nhiều đứa lắm vì em không ra mặt được Anh Tư à. Đại tá công an mà tới đuổi người ta đi thì coi sao được. Em phải kiếm những thằng chịu tội thế cho em chớ. Em đâu có lấy riêng đồng nào bỏ túi đâu. Anh em mình mà. Nhưng mấy cái thằng kia, thằng nào cũng đòi chi nhiều hết Anh Tư ơi! Còn tụi nhà báo nữa. Tụi nó hồi này ghê gớm lắm. Bài viết nào cũng nịnh bợ nhà nước rồi lại bắn sẻ vào tụi em để bán báo cho chạy. Tụi nó mánh mung lắm anh ơi! Em phải chi cho vài thằng thì mới yên. Anh biết chuyện này còn hơn em mà.

Cái thằng nó nói không phải là không có lý nhưng nó ăn nhiều quá. Thôi biết làm sao đây? Đành phải chịu cái giá của nó đưa ra vậy. Ít nhất tui cũng ăn được hai triệu trong vụ này. Thằng chủ dự án đã chịu trả tui trước một nửa. Thôi kệ thằng Cai đi. Lỡ chơi thì phải chịu thôi. Phải đưa thằng anh tui cái tiền đặt cọc này để nó còn lo cho mấy mối khác. Nó đã cảnh cáo tui mấy lần rồi. Tui phải ếm cái vụ thua bài này mới được.
Hai tuần nữa thằng anh tui qua đây chơi. Tui phải dặn thằng quản lý biểu mấy đứa im miệng. Thằng này biết nghe. Còn cái thằng thầy giáo què mới đáng lo. Nó là dân có học, có bằng cấp, không giỡn chơi với nó được. Chắc tui cũng phải chi cho nó im miệng mới xong. Đù má không biết nó đòi bao nhiêu đây?

Cái con nhỏ Loan này coi hiền mà sao tui thấy ớn ớn. Lúc nãy tui định kêu thằng hộ vệ vô trói nó lại hiếp cho tui coi mà sao tui lại không kêu kìa? Bộ tui đổi tính rồi chắc? Hà hà, lâu lâu tui cũng biết thương hoa tiếc ngọc chớ! Có điều là mấy con điếm thúi này chẳng có hoa cỏ chi hết. Thôi, bắt nó mát xa cho tía nó ngủ. Để thử coi đường lưỡi của nó tới đâu?

Mà đù má nó chớ, sao mặt cái con nhỏ này dòm quen quen kìa?

* * *

Việt Què

Phải chi ngày đó mình đừng bị vướng vào nó. Nó là thứ ma đã hủy hoại đời mình. Bố mình đã chạy chọt cho mình về đóng ở biệt khu thủ đô mà mình vẫn chịu không nổi. Ở trong lính không chơi được. Mà mình thì cần chơi mỗi ngày. Không chơi không sống nổi.

Mẹ kiếp cái thằng Hải Tặc chỉ có chút chuyện mà cũng làm không nên thân! Mình nhờ nó lấy xà beng đập vào bàn tay phải của mình để có cớ vô bệnh viện xin giải ngũ. Nó lớ quớ làm sao mà cái xà beng sút khỏi tay, bay luôn vào đầu gối mình. Mình còn nhớ vừa đau mà vừa sướng. Sướng vì sắp được thoát. Đầu gối bể nát thì chắc chắn được giải ngũ! Có điều từ đó tới giờ chân mình bị khập khiễng, nên thằng Cứt nó gọi đểu mình là giáo què.

Tổ cha cái thằng bác sĩ ở Cộng Hòa! Nó khám cho mình rồi phê luôn bốn chữ vào hồ sơ: HHTT. Hát hát tê tê. Mình vẫn còn nhớ. Hát hát tê tê. Hủy hoại thân thể. Bố mình lại phải chạy khối tiền để nó xóa hồ sơ đi. Mẹ kiếp, muốn ra khỏi lính không phải chuyện dễ.
Thôi thì cám ơn cách mạng đã giúp mình thoát được con ma đó. Lúc tụi Việt cộng vô, mình chẳng còn kiếm đâu ra được hai ba cc mỗi ngày. Mình đã bị hành gần chết. Mình đã nhớ những lúc bị nó hành. Ôi, địa ngục đó mình không bao giờ muốn quay trở lại. Mình đã chết đi từ dạo đó rồi. Không hiểu làm sao mà sống lại được.

Có cái tức cười là qua vụ đó đầu óc mình tự nhiên lại sáng sủa. Mình lấy bằng của anh mình, khai láo là đã từng du học, có bằng cử nhân nước ngoài, vậy là được tuyển vào làm “giáo sư” Anh văn cho chương trình học lấy bằng phó tiến sĩ. Học viên toàn là đám quan chức có trình độ văn hóa tiểu học. Mình đã dạy cho thằng anh của cái thằng Cứt này.

Nghĩ lại thấy cũng tức cười. Vợ thằng anh nó tự nhiên mê mình, rồi cho mình tiền để thầu mấy sòng bạc. Mình có khiếu về cờ bạc. Tính bài nhanh, đặt tiền đúng lúc. Mình đánh bài giỏi chỉ vì mình không xài tiền của chính mình để đánh bạc. Mình xài tiền của vợ thằng anh nó để đánh. Nhờ đó mình đánh bạc đúng nguyên tắc. Không tình cảm. Không sợ hãi. Những thằng giỏi cờ bạc là những thằng không tình cảm, không sợ hãi. Mình quả thật không nhớ tình cảm là gì nữa.

Nếu thằng chủ sòng bạc Cam Bốt không đút mấy ông lớn để tố bậy, mình đã không lưu lạc đến nơi này. Mặc dù nhà nước chỉ cho phép người nước ngoài đánh bạc, mấy đại gia Việt cũng cố đánh bạc lậu trong nước. Mình đã làm được rất nhiều tiền từ mấy đại gia này. Cho đến lúc thằng Cam Bốt tố. Nó tố mình vì mấy thằng đại gia chơi ở sòng mình đáng lẽ phải qua sòng nó chơi mới hợp lệ.

Mình cướp khách của nó thì nó tố mình, không có gì đáng ngạc nhiên cả. Mình chỉ tức là đã chia cho nó ăn một phần mà nó vẫn không thấy đủ, còn chơi xấu mình nữa. Ai bảo mấy thằng Miên hiền lành? Tụi nó cũng lưu manh chẳng kém gì mình.

Mình đã tưởng là tim mình chết rồi. Cho tới khi mình gặp con Loan. Lúc nó năn nỉ xin mình giúp cho vào làm việc trong sòng bạc, mình đã thấy có một chút xúc động trong lòng. Mình đã chơi bao nhiêu gái ở đây rồi, nhưng chưa bao giờ thấy lòng xao xuyến như thế. Những lời năn nỉ ngon ngọt của nó cũng có đủ mọi thứ “gia vị” giả tạo, mình biết thế mà vẫn xúc động. Cho đến giờ mình vẫn không hiểu tại sao. Mình chỉ biết nó quyết liệt lắm. Mình không thể từ chối nó được.

Hay tại nó làm mình nhớ đến con mình?
Con Mai con mình cũng như một đứa con hoang. Cũng tại thằng Sang rủ mình đến nhà nó chơi. Hôm đó mình chơi tới mất thần hồn rồi tự nhiên nổi máu dâm đè con em nó ra chơi. Con nhỏ sợ không dám chống cự gì hết. Một phần chắc cũng tại nó tò mò nữa. Chỉ có một chút xíu vậy mà nó có bầu. May sao tối hôm đó bố mẹ thằng Sang không có nhà, còn thằng Sang thì bị ma hành không dậy nổi nên mình mới không bị bắt quả tang tại chỗ. Vì lương tâm, đúng, mình mất hồn nhưng vẫn còn lương tâm, mình cưới con em thằng Sang làm vợ để rồi nó đẻ ra con Mai. Gia đình thằng Sang để mình lấy nó mặc dù họ theo công giáo còn mình thì chả có đạo gì cả. Kẻng chưa đánh mình đã ăn cơm, gia đình nó không thích cũng đành chịu.

Mẹ con Mai ngoan đạo không muốn phá thai nên chấp nhận làm vợ mình. Mình đã cố hết sức thương yêu nó, mình đã cố gắng làm chồng làm cha, mình đã tạo được niềm tin cho người vợ miễn cưỡng của mình, nhưng rút cuộc mình vẫn không bỏ rơi được cái con ma đó. Khi tụi Việt cộng vô, khi mình đã thoát khỏi bàn tay con ma đó thì vợ mình đã nặng lòng oán hận mình, tình cảm không sao hàn gắn được nữa. Con Mai vừa đủ tuổi hiểu biết cũng đem lòng oán bố, bỏ nhà theo bạn bè lêu lổng đi chơi. Mẹ mắng, nó đâm ra oán cả mẹ. Mình còn nhớ cái hôm nó cãi mẹ rồi theo bạn bè đi chơi. Mình còn nhớ lúc mình với vợ mình được báo tin đám tụi nó uống rượu say rồi đèo nhau ra xa lộ bị xe tải đâm chết. Mình còn nhớ ánh mắt oán hận của vợ mình đêm hôm đó. Mình phải bỏ đi cũng vì ánh mắt đó. Cũng vì thế mà mình dính vào vợ của thằng anh thằng Cứt. Mình dạy con mụ đó đánh bạc rồi nó đâm ra mê bạc, không mê mình nữa. Đỡ khổ cho mình mặc dù mình cũng hơi tiếc.
Mình không thể để kệ con Loan như mình đã từng để kệ con Mai. Mình phải tìm cách giúp nó mới được.

* * *

Loan


Mình phải cố lắm mới không nôn ọe. Nhìn cái bụng phệ của nó kìa. Nó bắt mình phải liếm cả người nó. Liếm cái mả cha nó. Nó bảo mình không nghe thì nó cho thằng hộ vệ vào làm thịt mình. Thật là lũ quỷ lên làm người.
Nó vừa nằm để mình liếm vừa uống rượu. Mình đã liếm người nhiều thằng đàn ông rồi, nhưng không hiểu sao mình lại buồn nôn khi phải liếm người cái thằng này. Cái thằng khốn nạn này bị liệt dương. Cũng may nó bị liệt dương, chứ nếu không mình sẽ phải tởm đến mức nào khi phải làm tình với nó.

Cũng may nó không gọi thằng hộ vệ vào “làm thịt” mình. Cái thằng hộ vệ này mặt như cái thớt, lầm lầm lì lì như trâu nước, trông phát sợ. Cái thằng trâu nước này mà chơi mình thì chắc mai mình đi hết nổi. Thằng khốn nạn kia chắc đã để cái thằng trâu nước này đày đọa bao nhiêu đứa con gái ở đây rồi. Mấy thằng liệt dương luôn luôn thù đàn bà, muốn hành hạ đàn bà cho đỡ mặc cảm bất lực. Phúc tổ cho mình hôm nay được thoát nạn.

Nó say rồi. Nó bắt đầu ngáy rồi. Bây giờ là giây phút mày phải trả nợ đây, thằng chó ạ.
Mình có luồn sẵn một sợi dây đàn ở nịt ngực để phòng thân. Sợi dây đàn này đủ sắc để cắt đứt cuống họng của cái thằng chó này.

Bố mẹ ơi, tha lỗi cho con. Đêm nay chắc con không thoát được đâu. Con sẽ không bao giờ được thấy mặt bố mẹ và các em nữa. Tháng trước con có nhờ người về tìm bố mẹ để đưa tiền. Đó là chị Xuân. Chị ấy làm chung với con, chị ấy rất tốt với con, bố mẹ ạ. Con chắc chị ấy sẽ tìm ra bố mẹ. Con mong bố mẹ nhận được số tiền con đã dành dụm được và dùng nó để có vốn làm ăn. Bố mẹ ơi, bố mẹ cố dùng tiền này để thoát khỏi cái nghèo, con người ta không thoát được cái nghèo sẽ phải làm nô lệ cho người khác. Con không muốn gia đình mình phải làm nô lệ, con không muốn các em con phải làm nô lệ như con. Bố mẹ thương con hãy gắng làm ăn, bố mẹ nhé.

Mình phải làm sao qua mặt được gã hộ vệ đây? À, mà mình cần gì phải qua mặt nó chứ. Mình xử xong thằng này là được rồi, hậu quả thì chấp nhận thôi, nuối tiếc gì nữa? Mình đâu cần phải rời chỗ này đâu? Chuyện gì cũng phải có cái kết cục của nó.
Trước khi đi, mình sẽ đái lên mặt cái thằng chó này.

* * *

Tư (Ca Ca)

Trời ơi, sao cái cổ tui nó nghẹt nghẹt vậy, thấy khoái quá! Hình như con nhỏ vẫn còn đang đi đường lưỡi trên người tui. Tui chưa từng có cái cảm giác khoan khoái như vầy. Hình như thằng nhỏ của tui nó bắt đầu động đậy rồi.
Ờ, tui sướng quá! Cứ như ai đang bóp cổ tui vậy. Bây giờ tui biết rồi. Phải để đứa nào nó siết cổ mình, mình mới cương lên được. Trời ơi, tại sao từ trước tới giờ tui không thử, sao tui ngu quá vậy?
Ặc ặc, ê ê, siết nhè nhẹ thôi em ơi, anh lên rồi. Leo lên cưỡi anh đi em ơi!
Ê ê, đừng đừng em, đau em ơi! Sướng quá! Đau em ơi! Sướng quá em ơi! Đau em, đau…

* * *

Việt Què

Kệ mẹ thằng A Woòng. Mình bỏ đi nó ức lắm. Nó sợ mai thằng Cứt kia không cho nó tiền. Toàn những thằng nô lệ vì tiền bạc. Nó sẽ nói xấu mình. Kệ nó. Cùng lắm là mất việc. Mình không thể mặc kệ con Loan được.

Mình phải ghé quầy rượu lấy chai Cordon Bleu cho thằng hộ vệ mới được. Thằng nhà quê này chỉ thích rượu đắt tiền. Cái thứ chuyên nhậu đế mà bày đặt uống Cognac. Mình cũng phải chiều nó vậy. Mình sẽ bảo nó vào nói với thằng Cứt kia là có anh nó đến, đang chờ nó ở phòng VIP. Cái thằng Cứt kia sẽ tá hỏa tam tinh đuổi con Loan đi ngay. Như thế thì con Loan mới thoát khỏi tay nó đêm nay.

Em ơi, em phải nghe anh. Đi khỏi chỗ này đi. Em còn ở đây là đời em còn khốn nạn, em ạ. Em cần tiền anh sẽ đưa cho. Anh dư tiền mà, em đừng lo. Mỗi canh bài có người lót anh được năm phần trăm em ạ. Anh đủ sức lo cho em, em cứ yên tâm. Em theo anh đi khỏi nơi này, em nhé. Anh cũng giã từ cái xứ chết tiệt này đây. Đi, đi, em ơi. Mình về lại quê mình đi em, tìm chỗ nào hẻo lánh sống qua ngày. Anh có đủ tiền để mình làm ăn, em ạ.

Ủa, sao thằng hộ vệ trâu nước lại đứng ở quầy rượu thế kia? À, nó đang mua rượu. Mình phải trả tiền cho nó mới được.
Sáu nè, để anh mua tặng em chai rượu này. Tại sao anh rời phòng víp hả? Tại anh của Anh Tư vừa tới, nhắn anh đi gọi Anh Tư tới cho ảnh gặp. Sáu vào nhắn Anh Tư dùm anh nghe.

Sao? Sáu không dám vô một mình hả? Thôi được, để anh cùng vào với em. Chuyện nhỏ. Anh em phải đỡ cho nhau chứ. Anh chịu hết trách nhiệm về chuyện này. Em đừng lo. Anh em phải lo cho nhau chứ.

À, phòng Anh Tư đây hả? Ủa, sao cửa phòng Anh Tư mở? Ảnh có đi đâu vào lúc này không? Khoan, khoan, đừng vô. Anh Tư nổi nóng là có chuyện đó. Thôi để anh vô cho. Có gì anh chịu. Không sao đâu Sáu. Anh em mình mà.

Chết rồi. Chắc có chuyện rồi. Loan ơi, thằng Cứt kia nó làm gì em? Để anh vào đỡ cho em. Anh què nhưng nó cũng vẫn phải nể anh. Anh sẽ nói là thằng anh nó đang chờ. Nó sẽ sợ. Anh mong là nó sẽ sợ. Anh thật tình mong là nó sẽ sợ.
Loan ơi, vì em mà anh đang làm những chuyện ngu si không tính toán đây. Anh là thằng tính toán giỏi, em biết không? Chỉ vì anh thương em, chỉ vì anh nhớ tới con anh…

* * *

Loan

Tôi ước mong được trở lại cuộc sống bình thường. Tôi còn có thể sống cuộc sống bình thường được không? Trời ơi, tôi phải làm gì để được cuộc sống bình thường đây?
Tôi đang chìm vào dòng sông thù hận. Tôi đang chìm vào biển máu. Làm sao tôi trở lại cuộc sống bình thường?
Bố mẹ ơi, tha lỗi cho con. Bố mẹ biết không, khi con thấy được máu của thằng chó kia, con sung sướng vô cùng. Con mà có dao sắc là con đã cắt từng bộ phận trong người nó ra nữa!
Tôi phải trốn khỏi nơi này đêm nay. Chết rồi, thằng trâu nước đang về kìa. Nó đi với ai vậy? À, nó đi với chú Việt. Sao chú Việt lại bỏ phòng víp lên đây? Mình phải trốn cho nhanh. Bị thằng trâu nước bắt được thì chỉ có chết. Cháu đi nhé, chú Việt.
Mình mà bị thằng trâu nước nó bắt được thì chỉ có chết.

* * *

Mỗi một con người là một tập hợp số. Tập hợp số của mỗi người là một tập hợp số con nằm trong một tập hợp số lớn hơn và thường bị chi phối bởi những số nằm trong tập hợp lớn. Thí dụ tập hợp số của mỗi người Việt thường bị chi phối bởi những số nằm trong tập hợp số của cả xã hội Việt. Mỗi một môi trường trong đời sống cũng là một tập hợp số. Con người ta khi đã thuộc môi trường nào sẽ bị tập hợp số của môi trường đó chi phối. Những kẻ có tinh thần phấn đấu hoặc mạo hiểm thường tìm cách thoát ra khỏi môi trường sống của mình, để rồi bị chi phối bởi một tập hợp số mới, có hoặc không liên quan với tập hợp số cũ.

Khi chưa thoát khỏi tập hợp số cũ, tất cả các tập hợp số ngoài môi trường hiện tại đều mơ hồ. Các con số trong các tập hợp ngoài môi trường hiện tại đều là những ẩn số.

Những khu giao của các tập hợp số cá nhân là nơi con người tiếp xúc với các ẩn số, và biến các ẩn số thành số mới của mình. Đây là nơi phát sinh ra những hệ luận rút tỉa từ tác động của những số được gài vào những bài toán cộng trừ nhân chia mới, nhưng thường xuyên nhất là tác động của những xác suất nảy sinh từ những số đó. Nhiều xác suất tưởng chừng như sự thật, thế nhưng lại không phải là sự thật. Con người ít sống với sự thật, mà chỉ sống với xác suất của sự thật, vì thế.

Riêng về trường hợp của những người làm thơ viết truyện, tập hợp số của họ thường chứa những con số rối loạn, không thể sắp xếp vào một thứ tự hoặc quy luật nào. Bởi họ thường để trí tưởng tượng phủ nhận sự thật, loay hoay với sự rối loạn của trí tưởng tượng để cộng dư trừ thiếu, hay ngược lại.

Do đó, nếu người đọc muốn biết rõ câu chuyện trên đây thực sự xảy ra như thế nào, xin nói chuyện với một nhà chuyên môn về số học. Tốt nhất là nói chuyện với những người giỏi về xác suất. Người viết truyện này, cũng như đa số những người viết khác, thường không hiểu rõ về số, về xác suất. Mặc dù hắn cũng có những định nghĩa riêng về số.
Xin nhắc lại, mỗi người chúng ta có một cách riêng để định nghĩa số.
 

Đỗ Quý Dân

(từ: damau.org)
 
[1] Banker (trong trò chơi bài Baccarat ở các sòng bạc)
[2] Player (trong Baccarat)
[3] Hút thuốc phiện (tiếng lóng)
[4] Phòng VIP (VIP là viết tắt của Very Important Person)
[5] Góp tiền với nhà cái ở sòng bạc (tiếng lóng)
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, May 10, 20216:27 AM(View: 49)
Tháng 12 năm 2017, sách “Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Theo Dòng Lịch sử” được xuất bản. Đây là tác phẩm đầu tiên viết về lịch sử Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (TVBQGVN), do chính các Cựu Sinh Viên Sĩ Quan (CSVSQ) của TVBQGVN thực hiện. (link: “giới thiệu sách TVBQGVN – TDLS”). Sau quyển sách trên, rất nhiều CSVSQ của TVBQGVN bày tỏ ước mong được nhìn thấy một tác phẩm viết về TVBQGVN và về Chiến Tranh Việt Nam bằng Anh Ngữ, để giúp cho các thế hệ người Việt sinh ra và lớn lên tại hải ngoại, hiểu biết về cuộc chiến tranh Quốc-Cộng trước năm 1975. Lý do chiến đấu và hy sinh của người lính Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến tranh tự vệ, chống lại sự xâm lăng tàn bạo của Cộng Sản để bảo vệ nền Dân Chủ còn non trẻ của dân tộc Việt Nam, đồng thời bảo vệ lý tưởng Tự Do cho người dân miền Nam Việt Nam. Bên cạnh đó là lịch sử của TVBQGVN và sứ mệnh của người sĩ quan xuất thân từ ngôi trường này trong bối cảnh chiến tranh Việt Nam. Để đáp lại niềm mong ước đó, tháng 8 năm 2018,
Sunday, May 9, 20217:22 AM(View: 38)
Từ nghìn xưa cho đến nay – trên quê hương chúng ta – hình ảnh người mẹ là hình bóng thiêng liêng, cao quý nhất… không hết lời ngưỡng mộ trong dòng văn học nghệ thuật. Mẹ từ khi “mang nặng đẻ đau”, cưu mang, nuôi nấng, dạy dỗ khi con chào đời cho đến khi trưởng thành, xa cách và khi về già. Nói đến mẹ là nói đến trái tim nhân bản, hy sinh và thương yêu vô bờ bến cả cuộc đời cho con đến khi nhắm mắt. Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại. Trước năm 1975, ở miền Nam VN không có Ngày Hiền Mẫu, Ngày Của Mẹ… để nhắc đến, để vinh danh, để nhớ vì với người con, hình bóng đó gắn liền với ngày tháng cuộc đời. Nhân ngày Mother’s Day ở Mỹ. Gởi đến mọi người những ca khúc tiêu biểu. Và, thân tặng với những ai không còn mẹ
Tuesday, May 4, 202111:46 AM(View: 86)
Trong bất cứ xã hội nào, thì bộ phận có học vấn luôn đóng vai trò quan trọng hàng đầu đối với mọi lĩnh vực. Điều đơn giản này thiết tưởng chẳng cần phải nhắc lại. Nhưng thực tế lịch sử luôn khiến chúng ta không được yên lòng, chủ quan với bất cứ nhận định nào. Số phận của trí thức luôn gắn liền với số phận của những cộng đồng, quốc gia cụ thể, nơi anh ta là thành viên. Trong những xã hội lạc hậu, bảo thủ, trí thức luôn bị dị nghị, bị nghi ngờ, bị lánh xa, thậm chí bị coi thường, bị biến thành kẻ thù nguy hiểm, như chúng ta từng thấy, đang thấy và chắc chắn sẽ còn thấy. Các đấng quân vương, những kẻ độc tài thường đòi hỏi mọi thần dân đều phải nhất nhất tin theo ông bà ta, cấm bàn cãi. Mọi lời ông bà ta ban ra là chân lý cuối cùng, bất khả tư nghị, không ai có quyền nghi ngờ tính đúng đắn tuyệt đối của nó. Trí thức trong những xã hội ấy thường đóng vai trò làm vật trang trí, không có tiếng nói, hoặc quay sang quy phục quyền lực để vinh thân phì gia, chấp nhận làm cái loa cho nó,
Friday, April 30, 20213:56 PM(View: 195)
Cứ mỗi lần nghe những câu hát này là tôi lại nhớ đến vở kịch ấy, có lẽ vì trong kịch bản cũng có nhân vật “đứa con da vàng của Mẹ” đi tập kết ra Bắc, xa Mẹ mãi đến hai mươi năm. Có khác chăng, đứa con ấy sau cùng đã tìm về căn nhà của Mẹ vào đúng cái ngày oan nghiệt ấy, ngày 30 tháng Tư. Các con tôi đã về, tên vở kịch ba màn, nhà văn Trùng Dương khởi viết năm 1978, có hiệu đính những năm gần đây. Câu chuyện khoanh tròn trong một gia đình sinh sống ở miền Nam Việt Nam trong một khu đông dân cư và bình dân với các diễn biến dồn dập, các tình tiết gay cấn, bất ngờ vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975. “Các con tui… đã về!” Thoạt nghe dễ tưởng là tiếng reo vui, vỡ òa hạnh phúc cho cuộc trùng phùng sau nhiều năm dài chia phôi và nhung nhớ. Thế nhưng mọi chuyện diễn ra theo cách khác. Nhân vật chính, bà mẹ miền Nam, thều thào thốt ra câu ấy trong màn cuối, cảnh cuối, là cảnh nhiều kịch tính nhất trong suốt chiều dài vở kịch. Bà mẹ nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm gọi tên thằng con
Sunday, April 25, 20218:02 AM(View: 305)
Việt Nam Cộng Hòa chỉ sống được vỏn vẹn gần 21 năm. Từ 1954 tới 4/1975. Nhưng sách xuất bản là một con số không nhỏ. Trước năm 1954, văn học miền Nam vẫn hiện diện với nhiều cây bút nổi tiếng nhưng kể từ khi có cuộc di cư của đồng bào miền Bắc, cây trái mới nở rộ. Theo số liệu của Bộ Thông Tin công bố, dựa theo thống kê của Ủy Hội Quốc Gia Unesco Việt Nam vào tháng 9/1972 thì trung bình Việt Nam Cộng Hòa đã cấp giấy phép xuất bản cho khoảng ba ngàn đầu sách mỗi năm. Cộng chung trong gần 21 năm đã có khoảng từ 50 ngàn tới 60 ngàn đầu sách được xuất bản. Thêm vào đó có khoảng 200 ngàn đầu sách ngoại quốc được nhập cảng. Giả dụ mỗi đầu sách in 3 ngàn cuốn thì tổng số sách in là 180 triệu. Đó là ước tính của tác giả Nguyễn văn Lục. Nhưng trong bài viết “Mấy Ý Nghĩ về Văn Nghệ Thực Dân Mới” đăng trên tuần báo Đại Đoàn Kết của Vũ Hạnh, nhà văn nằm vùng, thì từ năm 1954 đến 1972, có 271 ngàn loại sách lưu hành tại miền Nam với số bản là 800 triệu bản. Sách của ông Trần Trọng Đăng Đàn lại ước