DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,529,201

Vương Trùng Dương - Hình Ảnh Mẹ & Những Ca Khúc Bất Tử

Sunday, May 9, 20217:22 AM(View: 422)
Vương Trùng Dương - Hình Ảnh Mẹ & Những Ca Khúc Bất Tử

Hình Ảnh Mẹ
& Những Ca Khúc Bất Tử


 Su su và mẹ tôi | Tạp chí Quê Hương Online | Ủy ban Nhà nước về người Việt  Nam ở nước ngoài

 

Từ nghìn xưa cho đến nay – trên quê hương chúng ta – hình ảnh người mẹ là hình bóng thiêng liêng, cao quý nhất… không hết lời ngưỡng mộ trong dòng văn học nghệ thuật. Mẹ từ khi “mang nặng đẻ đau”, cưu mang, nuôi nấng, dạy dỗ khi con chào đời cho đến khi trưởng thành, xa cách và khi về già. Nói đến mẹ là nói đến trái tim nhân bản, hy sinh và thương yêu vô bờ bến cả cuộc đời cho con đến khi nhắm mắt.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Trước năm 1975, ở miền Nam VN không có Ngày Hiền Mẫu, Ngày Của Mẹ… để nhắc đến, để vinh danh, để nhớ vì với người con, hình bóng đó gắn liền với ngày tháng cuộc đời.
Nhân ngày Mother’s Day ở Mỹ. Gởi đến mọi người những ca khúc tiêu biểu. Và, thân tặng với những ai không còn mẹ - VTrD
 

Lá Thư Gửi Mẹ

Thơ: Thái Thủy - Nhạc: Nguyễn Hiền

 

Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa

Cho lòng già nặng sầu thương.

Con đi say tình viễn xứ

Đâu có quên tình cố hương.

 

Thương ngóng về quê cũ

Gót thù xéo thảm thê

Bầy trai thầm rơi lệ

Súng gươm hẹn mai về.

Con về tầm đẹp lứa

Mẹ cười vun khóm dâu

Mái tranh chiều vươn khói

Vườn thơm ngát hương cau.

 

Nương chè vươn xanh lá

Ruộng thơm lúa lên mầu

Rộn ràng muôn tiếng hát

Đời hết nghĩa thương đau.

Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa

Cho lòng già nặng sầu thương

Con đi say tình viễn xứ

Đâu có quên tình cố hương.

*

Lòng Mẹ của Y Vân

 

Lòng Mẹ bao la như biển Thái Ɓình rạt rào,

Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào,

Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.

Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ уêu.

Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu.

Tình Mẹ уêu mến như làn gió đùa mặt hồ.

Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ.

Ɲắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ.

 

Thương con thao thức bao đêm trường,

Ϲon đà уên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao.

Thương con khuуa sớm bao tháng ngàу.

Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngàу lớn khôn.

Ɗù cho mưa gió không quản thân gầу Mẹ hiền.

Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền.

Ɲgàу đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm.

Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên.

 

Lòng Mẹ chan chứa trên bao xóm làng gần xa.

Tình Mẹ dâng tới trăng ngàn đứng lặng để nghe,

Lời ru xao xuуến núi đồi suối rừng rặng tre.

Ѕóng ven Thái Ɓình im lìm khi tiếng Mẹ ru.

Một lòng nuôi nấng vỗ về những ngàу còn thơ.

Một tình thương mến êm như tiếng đàn lời ca.

Mẹ hiền sớm tối khuуên nhủ bao lời mặn mà.

Khắc ghi bên lòng con trẻ muôn bước đường xa.

 

Thương con Mẹ hát câu êm đềm,

Ru lòng thơ ấu quản gì khi thức trắng đêm.

Ɓao năm nước mắt như suối nguồn.

Ϲhảу vào tim con mái tóc trót đành đẫm sương.

Ɗù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu.

 

Ɗù khi mưa gió tháng ngàу trong đời bể dâu.

Ɗù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt mầu.

Vẫn mong quaу về vui vầу dưới bóng mẹ уêu.

*

Mẹ Tôi của Nhị Hà

Ca khúc nầy Nhị Hà sáng tác đầu tiên lúc còn trẻ

 

Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày

Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai

Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại

Cầu mong con mình có một ngày mai

 

Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn

Mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan

Không than không phiền dù lâm hoạn nạn

Lòng tin con mình xứng thành người dân

 

Chiều chiều, bên liếp lều tranh

Mẹ tôi đứng đợi đàn con

Trước gió tóc trắng loa xòa

Đôi mắt dịu hiền như bể tình thương

 

Lòng người mong ước ngày sau

Đàn con xứng thành người dân

Nhưng nay con đã nên người

Thì nay còn đâu bà mẹ hiền xưa

 

Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mồ

Nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa

Công ơn sinh thành ngày nao đền trả

Mẹ ơi con nguyền nhớ lời mẹ khuyên

*

Bà Mẹ Quê của Phạm Duy

Ngoài ca khúc Bà Mẹ Quê, Phạm Duy còn có hai ca khúc Mẹ Việt Nam và Người Mẹ Gio Linh.

 

Vườn rau, vườn rau xanh ngắt một mầu

Có đàn, có đàn gà con nương náu

Mẹ quê, mẹ quê vất vất vả trăm chiều

Nuôi đàn, nuôi một đàn con chắt chiu.

 

Bà bà mẹ quê!

Gà gáy trên đầu ngọn tre

Bà bà mẹ quê!

Chợ sớm đi chưa thấy về

Chờ nụ cười son, và đồng quà ngon.

 

Trời mưa, trời mưa ướt áo mẹ già

Mưa nhiều, mưa nhiều càng tươi bông lúa

Trời soi, trời soi bốc khói sân nhà

Nắng nhiều thì phơi lúa ra

 

Bà bà mẹ quê! Đêm sớm không nề hà chi

Bà bà mẹ quê! Ngày tháng không ao ước gì

Nhỏ giọt mồ hôi, vì đời trẻ vui.

 

Miệng khô, miệng khô nhớ bát nước đầy

Nhớ bà, nhớ bà mẹ quê xưa ấy

Mùa đông, mùa đông manh chiếu thân gầy

Cháu bà, cháu bà ngủ thiu giấc say.

 

Bà bà mẹ quê!

Chân bước ra đời rồi xa

Bà bà mẹ quê!

Từ lúc quê hương xoá nhoà

Nhìn về miền quê, mà giọt lệ xa.

*

Lời Ru Của Mẹ của Trầm Tử Thiêng & Tấn An

Con ơi à ơi...

Đây là giấc ngủ ban đầu

Mẹ ru con

Bên ngoài gió thổi Nam non

Hai mươi tuổi đời

Mẹ sinh con... yêu dấu à... ơi

Giấc mộng tuyệt vời

Giấc mộng... là mộng hai mươi

 

Bao nhiêu hưng vong

Đón đợi thu vào tầm tay

Rồi con lớn khôn... hai mươi tuổi đời

Như mẹ ngày nay

Con vui lên đường à à... ơi

Con say tiếng gọi dị thường

Như say giấc ngủ đêm này

À à ơi... giấc ngủ trên tay

 

Con ơi à ơi...

Đây là giấc ngủ ban đầu

Mẹ xa cha

Bên ngoài gió nổi thương ca

Đêm soi trăng vàng

Mẹ ru con... ngân tiếng tình tang

Gói mộng trong đời

Giấc mộng... ngày còn hai mươi

 

Hai mươi năm sau

Đón đợi thu vào tầm tay

Rồi con lớn khôn... hai mươi tuổi đời

Như mẹ ngày nay

Con vui lên đường à à... ơi

Con say tiếng gọi dị thường

Len trong giấc ngủ đêm trường

À à ơi... tiếng gọi quê hương

 

Con ơi à ơi...

Me nhìn thân thể ngọc ngà

Mẹ trông con

Trong niềm hy vọng bao la

Mây đen giăng trời à... à... ơi

Đã ngóng chờ con

Mong vào giấc ngủ

Giấc ngủ... lộng ngàn kiêu sa.

*

Mẹ Việt Nam Ơi Chúng Con Vẫn Còn Đây

Thơ: Hoàng Phong Lich – Nhạc: Nguyễn Ánh 9

Ca khúc nầy phổ biến vào tháng 1 năm 1975. Sau năm 1975, Việt Dzũng và Nguyệt Ánh đã đi khắp nơi trình bày ca khúc nầy nên rất quen thuộc.

 

Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây!

Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây!

Những đứa con bầu nhiệt huyết dâng đầy

Mang giòng họ của Lê Lý Nguyễn Trần.

Mẹ mặc cho con vải khô áo màu lam

Mẹ dưỡng nuôi con giòng sữa Bắc Trung Nam

Con của Mẹ đều một giống da vàng

Quyết một lòng đập tan lũ hung tàn

 

Trên đầu voi rạng ngời vung ánh thép

Gái Triệu Trưng bồ liễu đuổi xâm lăng

Hé môi cười nghe tiếng sóng Bạch Đằng

Gươm Hưng Đạo như rồng thiêng vùng vẫy

Vượt Trường Sơn, Nguyễn Huệ Bắc Bình Vương

Quyết một lòng đi giữ vững quê hương

Và còn nữa, con của Mẹ toàn danh tướng

Lòng Mẹ vui hãnh diện với đàn con.

 

Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc?

Hai vai gầy run rẩy nát tâm can

Lòng Mẹ đau thương xót cảnh lầm than

Áo nâu nghèo Mẹ rách để phơi thân.

Một đàn con vội quên ơn Mẹ nuôi dưỡng

Súng đạn cày tan nát luống quê hương

Lệ hồng sa Bến Hải nước tràn dâng

Xót xa nhiều phương Bắc giết phương Nam.

 

Nhưng Mẹ yêu, Mẹ đừng than khóc nữa!

Vì chúng con tuổi trẻ vẫn còn đây

Chúng con nguyện cùng chung sức đắp xây

Quê hương mình trong tự do ấm no

Xin Mẹ yêu, Mẹ đừng than khóc nữa!

Vì chúng con tuổi trẻ vẫn còn đây

Chúng con nguyện cùng ra sức đắp xây

Chúng con nguyện đi dựng lại quê hương.

 

Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây!

Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây!

Không phản bội giòng sữa thơm nuôi đưỡng

Chúng con nguyện đi dựng lại quê hương.

Mẹ Việt Nam ơi… Mẹ Việt Nam ơi… Mẹ Việt Nam ơi…!



Little Saigon, Mother’s Day 2021

Vương Trùng Dương
(Tác giả gởi)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, July 1, 202111:14 AM(View: 172)
Hỏi: Theo anh, biến cố chiến tranh nào của Việt Nam đã gây tác động mạnh, khiến bất cứ một nhà văn Việt Nam nào cũng không thể không viết về nó. Hoặc giả chúng ta có nên chờ đợi cho một tác phẩm văn học lớn về chiến tranh Việt Nam chăng? Chẳng hạn biến cố 30/4 không lẽ những tác giả miền Bắc không có gì để viết, hoặc khi đất nước được chuyển đổi qua một bối cảnh mới, liệu chúng ta có thứ văn chương của bên thắng trận… Kỳ thực không phải đã là nhà văn thì tác giả miền Bắc hay miền Nam cũng đều có thể dụng công bằng tưởng tượng phong phú, vì viết văn đâu có nghĩa là làm công việc sao chép nguyên bản khuôn mặt đời sống. Thời kỳ sử dụng phương pháp sáng tác hiện thực xã hội chủ nghĩa đã qua rồi. Anh có nghĩ là chúng ta cần viết khác đi trong một tâm cảm mới chăng? TDA: Một cuộc chiến tranh khiến hàng triệu người Việt bị giết chết, hàng triệu người phải tha hương (nên nhớ, không chỉ có đồng bào miền Nam tha hương vì cuộc chiến tranh) chắc chắn là một biến cố khủng khiếp của lịch sử dân
Saturday, June 19, 20218:13 AM(View: 254)
Khi về làm biên tập, tôi luôn nghe chị Lê Minh Khuê và vài người nữa nhắc đến cuốn tiểu thuyết có tên “Trư cuồng” của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh. Chị Khuê khen hết lời, vài người nữa cũng rất khen, trong khi một bạn cùng thời khá thân của Nguyễn Xuân Khánh thì bảo cuốn sách ở mức đường được thôi. Tuy thế, sự tò mò về cuốn sách là có thật và nó cứ tăng dần lên trong tôi, khi Nguyễn Xuân Khánh trở lại văn đàn bằng mấy tiểu thuyết lịch sử dày cộp, gây tiếng vang trong dư luận. Thú thực, với tác giả này, cho đến khi đó, tôi mới chỉ đọc “Miền hoang tưởng” (cuốn tiểu thuyết tác giả dùng bút danh, bị cấm lưu hành và phải hơn hai mươi năm sau mới xuất hiện trở lại với cái tên chính thức “Hoang tưởng trắng” và tên tác giả là Nguyễn Xuân Khánh, do tôi biên tập). Nhưng cũng chỉ cần một cuốn ấy thôi, đủ để tôi xếp ông vào dạng nhà văn loại nào trong thang bảng của riêng mình. “Trư cuồng” được viết vào đầu những năm 1980, thời kỳ đất nước đói dài đói rợ. Nguyễn Xuân Khánh lấy chính những
Friday, June 11, 20217:41 AM(View: 570)
Chừng tuổi này, dự đám cưới bạn bè, người thân, con cháu, học trò cũ… thậm chí cả người lạ… cũng khá nhiều, nhớ không hết. Nhưng có một đám cưới tôi không bao giờ quên. Nó thuộc về một quá khứ xa, rất xa đã nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhớ về họ, nó hiện lên trước mắt mới toanh như vừa mới hôm qua. Đó là đám cưới của anh chị Trần Hoài Thư & Nguyễn Ngọc Yến. Mối tình của hai người khá ly kỳ, mối tình văn chương pha đậm chất lãng mạn mà tôi là kẻ bên lề, chứng kiến trọn vẹn tới ngày hợp hôn của hai người. Với THT thì quen thân từ hồi ghé thăm anh tận nơi đóng quân ở cầu Bà Gi, Bình Định. Rồi mỗi dịp tôi nghỉ hè, anh lại đeo xe đò Phi Long, Tiến Lực vào Tuy Hòa với anh em văn nghệ ở đây. Tôi thích và mến anh ở chỗ trực tính, bất cần đời và không hiếm những câu văng tục trong lúc trò chuyện. Lại nữa, anh có thể viết bất kỳ ở đâu: đang cà phê với đám đông, trong buổi nhậu… nghĩa là những ý tưởng, câu chuyện xuất hiện trong đầu lúc nào thì người anh như chiếc lò xo tự động bật lên: xé tờ
Tuesday, June 8, 20216:50 PM(View: 360)
Cấp tiến (progressive) là từ phương Tây để chỉ khuynh hướng chính trị xã hội cởi mở hơn so với những quan điểm có trước đó. Sự cởi mở đó là cái nhìn thân thiện với những cộng đồng thiểu số, ủng hộ công bằng xã hội nhiều hơn, tự do tư tưởng nhiều hơn,… Đó là cách tôi hiểu từ này, và tôi cho rằng cũng có khá nhiều người Việt hiểu như vậy. Tuy nhiên, bên cạnh cách hiểu như thế, còn có cách nhìn các nhóm cấp tiến được phân chia theo sơ đồ Tả/Hữu, cũng của phương Tây về chính trị xã hội. Trong sơ đồ này, các nhóm cấp tiến được xếp về phía bên trái, tức là cánh tả, mà trong đó ý thức hệ cộng sản cũng được định vị. Vì thế nhiều người Việt tin là các nhóm cấp tiến, cánh tả, là gần với chủ nghĩa cộng sản, tệ hơn nữa là gần với kiểu cai trị toàn trị của các nhà nước cộng sản theo mô hình Soviet của Lenin, của Đệ tam quốc tế. Ví dụ rõ ràng nhất về niềm tin này của người Việt là khuynh hướng của họ trong cuộc bầu cử ở Mỹ năm 2020 vừa qua. Rất đông người Việt, trong lẫn ngoài nước, nhìn
Sunday, June 6, 202110:33 AM(View: 440)
Quê tôi có cái hát bộ là nổi tiếng. Cụ Tản Đà từng bảo: “Tuồng Bình Định, rạp Phú Phong.” Tuồng là tác phẩm viết ra, rạp là chỗ diễn tuồng. Viết tuồng hay, diễn tuồng cũng giỏi nữa; thế là xuất sắc mọi bề? Tôi nghe vậy, biết vậy. Rồi có lần gặp bài Lỗ Tấn về chuyện xem hát ở xứ ông. Chuyện thật ngộ. Xem qua nhớ hoài. Lỗ tiên sinh viết bài ấy năm 1922, tức năm ông vào khoảng tứ tuần. Bảo rằng trong vòng hai mươi năm qua ông chỉ xem hát Tàu ở Bắc Kinh có hai lần. Lần đầu vào năm 1912, tức năm ông 31 tuổi. Ông nghe bạn nói hát tuồng ở Bắc Kinh là nhất, thế nào cũng phải xem cho biết. Thì xem. Đêm ấy, ông hớn hở vào một rạp hát. Tuồng đang diễn, kèn trống inh ỏi, sắc màu rực rỡ, khách xem đông đảo... Ông len lách vào chỗ có mấy chiếc ghế trống, toan ngồi, thì nghe có tiếng la: “Ấy! Ghế đã có người giữ trước cả rồi đấy.” Loanh quanh tìm mãi không có chỗ ngồi, ông tháo lui, bỏ cuộc. Lần thứ hai — ông không nhớ năm nào — có đêm hát gây quĩ cứu trợ nạn nhân bão lụt ở Hồ Bắc. Ông