DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,098,342

30/4 thôi cho em khất một lời mừng sinh nhật - Nguyễn Thị Thanh Bình

Saturday, April 29, 20178:56 PM(View: 2734)
30/4 thôi cho em khất một lời mừng sinh nhật - Nguyễn Thị Thanh Bình

30/4 thôi cho em khất một lời mừng sinh nhật


Image result for 30 - tháng tư về

 

Tháng 4 ngày 30, trời hôm ấy khi mẹ anh chuyển bụng

Bầu trời làm gì xé nát cả không trung

Thiết giáp xe tăng tiếng bom gầm cũng đã lùi xa cố quận

Đà Nẵng, buổi chiều nơi có ngày sinh ghi dấu của Hoàng

Nghe nói vẫn thanh bình như nhiều buổi chiều bảng lảng

Chiều đâu đã phai bên ngoài

Và khi bên trong có mẹ cha nhìn ngắm sự cựa mình của sự sống

Kể cũng chẳng lạ khi mẹ phải đẻ ngược đứa con trai đầu lòng

Mở mắt, bật khóc bằn bặt vào một ngày cuối tháng 4 như thế

Tiếng khóc oa oa lẽ nào cũng chỉ đánh thức đâu đó vùng không gian câm nín, cứng ngắc

Dường như em cũng đã khóc oa oa hay khóc òa

Như một lời kháng cự phải có mặt hôm nào trong cuộc đời

Mệt nhoài đánh hơi…

Trần gian

 

Anh khóc… lẽ nào khi anh khóc chẳng qua vì…

Không ai trong chúng ta có quyền chọn lựa nơi mình sinh ra

Ôi Việt Nam một đất nước nhiều thống khổ bất hạnh

Ô hay, sao không là nước Mỹ nơi có biểu tượng của Nữ Thần Tự Do

Hoặc một nơi nào khác trên trái đất bao la?

Ồ mà không, Đà Nẵng là nơi anh không thể đoạn lìa cuống rún

Nơi bãi biển mang tên gọi Thanh Bình vẫn giữ giùm anh những điều chưa nói

Nơi những chú còng của tuổi thơ anh đã không hề bị mùa hè yên ả rượt bắt

long đong

Nơi anh biết rằng khi mình ra đi là không thể nào quên được

 

Ờ nhỉ 30 tháng 4 sao lại là ngày sinh nhật của anh?

Mừng anh thổi tắt những ngọn nến hồng hôm nay coi chừng tội tình những đồng bào vắn số

Cũng đã có quá nhiều tên gọi và kêu gọi khẩn thiết cho hôm nay

Em làm sao yên nguôi để không khỏi nén tiếng thở dài

 

Thôi thì cho em khất một lời mừng sinh nhật

Quà tặng “đại thắng mùa xuân” năm nay cho nước mình

Anh không thấy họ đã gói cả cá chết, biển chết…

Và đâu còn bao lâu nữa sẽ đến phiên dân chết

Nên xin đừng nhắc với em về một ngày nghỉ lễ, những diễu binh, cờ phướn, pháo bông…

Của những con bò tót đỏ chết tiệt

30/4 này nhân danh những tù nhân lương tâm Việt Nam

Chúng ta cần giải phóng những chấn song

“Phá ngục Bastille” ơi những lương tri lành lặn đang bị chế độ này cầm tù giam lỏng

Sao lại không?

Xin lỗi anh, em thật tình không còn muốn thấy

Ngày 30/4 tồn tại

Và tồn tại như thế này, sau 42 năm quằn quại?

 

Hỡi anh, người đàn ông lưu lạc hốt dưng sinh cùng ngày Quốc Tang, Quốc Nhục, Quốc Hận…

Anh muốn gì một Ngày 30/4 ở thì tương lai?

Liệu em có cần đặt lại tên gọi Ngày 30/4 cho lòng người hòa hợp và thôi ly khai?

Băng bó thế nào đây để chúng ta còn sẵn sàng chìa tay nhau nắm?

 

Anh dấu yêu,

Bài thơ này em viết cho ai mà dường như chỉ mình anh hiểu

Nên đâu cần cầu chúc cho ngày sinh của một người không còn trẻ nữa

Mà em biết tình yêu vẫn ấm áp đến trăm năm!

 

Nguyễn Thị Thanh Bình
(từ: VV)


Mời nghe nhạc:

30/4/75 Bỏ Lại Quê Hương, ca sĩ Hoàng Anh Thư hát




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, August 30, 20196:15 PM(View: 178)
thời đi lính ta làm thơ lạng quạng. có, đương nhiên súng đạn máu me. chạm sự thật lẽ nào nói nhảm. tình ý trong lòng khuân hết ra khoe. chuyện đánh đấm không cần hư cấu. thơ tháp tùng theo bước hành quân. thơ cũng dán lung tung nhiều chỗ. những chi chi ẩn nấp trong quần. hương tình ái cùng hơi cuộc chiến. vo tròn nhau thành một món ăn. vật tiêu hóa không qua cửa miệng. mà đi vào máu đỏ tim đen. ta vốn dĩ không vờ cao ngạo. không huênh hoang kiểu bất cần đời. cực-chẳng-đã vài lần văng tục. thói quen bất thần từ một cuộc chơi. không hào sảng lập lờ khí cốt. dựa rượu dựa tình tạo cách nói ngông. thơ để nói và thơ để vẽ. diễn tiến mỗi ngày xâm nhập nội tâm. giết con rắn bắn con bò thượng cấp. chơi nhằm em trụi lủi no hair. sợ són đái đôi lần rút chạy. cũng cùng thơ vai sánh cặp kè. bởi biết ngượng nên không nói dốc. kiểu ngán gì chết hoặc bị thương. ngày ngày ngắm xác banh óc đổ. phi nhân chi cũng khó xem thường. một thằng ngạo nhiều thằng bắt chước
Tuesday, August 27, 20197:55 AM(View: 175)
Từ thời xa xưa, ngôn ngữ Việt Nam đã rất đa dạng, phong phú. Nhất là những từ ngữ cổ bởi chúng có thể diễn tả sâu sắc nội tâm của con người, diễn tả chi tiết về sự vật, hiện tượng…. Cho đến ngày nay, chúng vẫn tồn tại nhưng lại thường bị mất nghĩa hoặc bị hiểu sai. Dưới đây là một số từ cổ tưởng chừng vô nghĩa nhưng lại có ý nghĩa rất bất ngờ và thú vị. Chúng ta vẫn thường nói, em yêu dấu, ‘yêu’ thì hiểu rồi, nhưng ‘dấu’ nghĩa là gì? ‘Dấu’ là một từ cổ, sách Đại Nam quốc âm tự vị của Huỳnh Tịnh Của giảng: ‘dấu’ nghĩa là ‘yêu mến’. Từ điển Việt-Bồ-La của Alexandre de Rhodes (1651) cũng giải thích ‘dấu’ là một từ cổ để chỉ sự thương yêu. Ông cho ví dụ: Thuốc dấu là ‘bùa để làm cho yêu’. Tục ngữ Việt Nam nói ‘Con vua vua dấu, con chúa chúa yêu’, còn Hồ Xuân Hương trong bài thơ Cái quạt giấy (bài hai) thì viết ‘Chúa dấu vua yêu một cái này’. Có thể thấy, ‘dấu’ và ‘yêu’ là hai từ có ý nghĩa tương đương, ngày xưa dùng hai từ độc lập, nhưng bây giờ ta có thể thấy từ ‘yêu’ vẫn còn
Wednesday, August 21, 20195:55 PM(View: 147)
Tác phẩm ”Đoạn đường Hốt Tất Liệt”(1) cố nhiên là tập truyện như ghi chú trang chi tiết ấn phẩm. Mà sao chẳng hiểu vì lẽ gì tôi thích ”nhiễu sự” gọi là tự truyện dẫu không thể nào xem là tự truyện đích thực theo tiêu chí của lý thuyết văn chương. Phải chăng là vì tác giả Lâm Chương phô bày tâm trạng và tự sự về một đoạn đời tưởng đã câm lặng nhưng trở lại nhiều lần trong tâm tưởng. Mà cũng chẳng biết sao tôi lại ”nhiều lời” tạo hợp thành bức ký họa chân dung về những đoạn đời để mà mường tượng một khuôn mặt tinh thần ấy. Tôi có ý nghĩ như vậy vì nhìn vào tranh bìa (Khánh Trường), thân cây xô lệch vào giữa đám cháy đỏ rực gợi nên nét chói gắt của một cuộc chiến vốn chứa đầy nghịch cảnh. Và khẽ lật từng trang sách gặp hai phụ bản Nguyễn Tài và Nguyễn Quốc Tuấn là những mảng sáng tương phản trên phông nền đan xen lẫn tia chớp đứt gãy trong bão bùng gợi nên một bóng tối xám xịt. Nói như nhà văn Trần Doãn Nho, ở bài viết mở đầu sách ”Lâm Chương: Dài cổ ngóng quê nhà, con ngựa hí”,
Monday, August 19, 20198:44 AM(View: 254)
Tôi quen chị Ly Ly hơn hai mươi năm về trước, lúc từ Việt Nam mới qua lơ ngơ đi làm công nhân trong hãng điện tử. Hai vợ chồng chị Ly Ly cũng từ Việt Nam mới qua vô làm chung hãng. Hãng nhỏ chuyên làm đồ gia công cho mấy hãng lớn, nhân viên thuộc hàng “assembler” như tôi thì người Việt rất đông họp thành một xóm nhà lá cũng vui. Hai vợ chồng chị Ly Ly thuộc hạng “người giỏi”, làm được một thời gian thì anh tìm được chỗ làm khác tiền lương nhiều hơn bèn nhảy job (chớ ai đời như tôi ù lì một cục ngồi đâu ngồi đó, có một chỗ làm hoài). Chị Ly Ly thì giỏi kiểu khác, lương ba cọc ba đồng nhưng chị để dành tiền hay lắm, có chín đồng rán kiếm thêm một đồng cho đủ mười. Không bao giờ từ chối mỗi khi sếp kêu làm overtime, còn tôi gần tới giờ về là nôn trông cho mau tới, hôm nào sếp kêu ở lại làm tăng ca là tôi buồn trong bụng lắm, mà chỉ làm hai tiếng thôi, không làm bốn tiếng như người khác. Thuở đó hai vợ chồng chị chỉ có một chiếc xe, giờ anh nhảy hãng khác chị nhờ tôi đưa đón,
Wednesday, August 14, 20199:26 AM(View: 428)
Sau ngày đổi đời tháng tư bảy lăm, trên khắp miền nam nói chung, và vùng quê tôi, nói riêng, có nhiều thay đổi lớn. Quê tôi ngày trước là một vùng xôi đậu, sáng quốc gia, tối cộng sản, nên chiến tranh chết chóc xảy ra rất bạo liệt. Thanh niên trai tráng trong làng, không tham gia vào các đơn vị sừng sỏ của miền nam như dù, thủy quân lục chiến, biệt động quân...thì cũng vào địa phương quân hay nghĩa quân. Để được ở lại cùng quê, được sáng sáng chiều chiều ngó được cha mẹ, vợ con. Chiến tranh càng lên cao, thì chết chóc càng nhiều, dân chết, lính chết, nghĩa quân chết, du kích chết, nằm vùng chết, hay nói khác hơn, quốc gia chết, cộng sản chết, đủ hết. Chiến tranh đã qua, nói đến nữa làm gì...Nay nói chuyện hòa bình, kể chuyện hòa bình. Nhưng chuyện hòa bình, còn bạo liệt hơn...Sự lạnh, nóng trong từng gia đình, cũng quá thảm...Cả Phách trở về, với thân xác ông già trên năm mươi, tóc đã muối tiêu, răng cái còn cái mất, nhưng Phách hăm hở trở về như một sự vinh quang của kẻ chiến