DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,143,849

Võ Thị Hảo - Đỗ Trường: kẻ không khoan nhượng với bầy sâu ...

Thursday, November 2, 20178:37 AM(View: 2304)
Võ Thị Hảo - Đỗ Trường: kẻ không khoan nhượng với bầy sâu ...

Đỗ Trường
kẻ không khoan nhượng với
“bầy sâu đang khiêng nước Việt đi chôn”

 

blank
Nhà văn Đỗ Trường



Ai còn hát ca trên đống xác người:
Trước những xác người và hàng loạt khu dân cư cùng mồ mả ông bà tổ tiên người VN bị quật nát tan thành trăm ngàn mảnh bởi bàn tay tàn ác của vài chục kẻ điềm nhiên mở cống xả lũ mở bom nước thủy điện, ai đã cứu họ? Ai giúp họ và ai khóc cho dân oan?
Đếm xem có bao nhiêu người đã lên tiếng bảo vệ môi trường, vạch trần tội ác Formosa và tập đoàn quyền lực bảo kê cho chúng, ai khóc trên biển cá chết bởi những kẻ hạ độc đất nước? Ai đã bảo vệ chủ quyền đất nước? Ai đã dám công khai bày tỏ sự căm phẫn và hành động chống tham nhũng và sự xâm phạm quyền con người?
Đếm xem có bao nhiêu người cầm bút và văn nghệ sĩ đã công khai phản đối, đòi lại công bằng cho những đồng bào đã bị tra tấn đến chết trong đồn tạm giam của công an? Những ai đã lên tiếng vì đồng bào bị cướp đất đai thấm máu và mồ hôi đã bao đời lại còn bị chính quyền đổ tội gây rối trật tự công cộng và rơi vào vòng tù tội tan nát cả gia đình, khánh kiệt gia sản, con cái bị tước đoạt tương lai…?

Những ai trong số những người hành nghề văn bút và xướng ca đã không thản nhiên tiếp tục tảng lờ, tiếp tục nhạt nhẽo ngâm vịnh chim hoa cá gái trong nhục nhã hoặc viết ra vô số trang quằn quại vờ vịt với những câu chuyện tình và kỷ niệm nhạt thếch, hoàn toàn dẫn dắt người đọc quên đi những sự thật đớn đau mà hễ làm người là có trách nhiệm phải quan tâm, phải trực diện lên tiếng và hành động để cải thiện hoàn cảnh…?
Trải gần trăm năm dưới một thể chế độc tài cộng sản, khi những người có tài năng và dám có ý khiến khác với đám đông và nhà cầm quyền bị tẩy chay, bị bức hại về mọi mặt, bị loại ra dở sống dở chết ngoài lề xã hội đã khiến cho đa phần người cầm bút VN chọn cách hoặc cúi đầu im lặng nhẫn nhịn, dối trá hoặc thậm chí cầm vũ khí sốt sắng đứng vào đội quân văn bút hùa theo những kẻ có quyền lực và tiền bạc để sát thương nhân quyền của đồng bào mình.
Thực ra, VN tồn tại một rừng người quá lớn có đủ sự vô sỉ đề tiếp tục hát ca trên đống xác người. Tệ hơn, họ còn đắp chiếu, xịt nước hoa và tiếp tục làm dáng trên đống xác đồng loại ấy để lập danh, để hưởng lợi.
Ngày nay, với ứng dụng của thời đại Internet và điện thoại thông minh, không ai có thể khiến cho mọi người tin rằng anh ta hoặc chị ta không hay biết sự thật. Sự thật, những mảnh dính máu người, với thời thế giới phằng và Youtube, liên tục, chồng chất, dềnh lên tận bàn phím Computer và điện thoại cầm tay mỗi người, cách con mắt của đa phần người VN, xa nhất cũng chỉ 30cm. Bởi vậy, không thể biện minh cho sự cơ hội và vô cảm. Và chính sự “can đảm vô biên” đến mức đủ sức làm dáng trên những đống xác đồng loại ấy đã khiến cho nhà cầm quyền độc tài không được thức tỉnh, không bị buộc phải lựa chọn và nhìn lại bản thân, không chịu cải cách thể chế, ngày một dấn sâu vào tham nhũng và khủng bố những người dám lên tiếng vì sự thật.
Cái sự can đảm làm dáng trên đống xác người ấy, lại càng đáng trách thêm ở những người VN đang sống và hưởng thụ những thể chế dân chủ và tự do thuộc hàng đầu thế giới, như tại Đức quốc chẳng hạn.
Bao người đã vờ vịt đấu tranh cho tự do và dân chủ tại nước này từ cách đây vài chục năm để được ở lại Đức. Nhưng sau khi được nước Đức giang vòng tay che chở cho ở lại, thì sau đó họ liền im lặng hoặc cơ hội che giấu cho tội ác, trái với tinh thần của nền dân chủ. Nhạt đạo của người cầm bút, đó là điều mà người VN giởi giang vô cùng. Họ có thể chia sẻ tiền bạc cho người thân, nhưng điều đáng chia sẻ nhất, động tác cơ bản nhất để cứu người thân và muôn người, là chia sẻ và bảo vệ nền dân chủ, thì người VN hầu hết không làm, thậm chí còn mạt sát, cô lập những người viết thật và nói thật.
Đủ vô sỉ để làm dáng và hát ca bên đống xác người. Sự nô lệ và cơ hội trong hành xử của người VN, ngay cả ở những người có dính dáng đến văn chương báo chí và nghề ca xướng khiến cho nhiều bạn đọc không khỏi ngạc nhiên và hổ thẹn thay cho giới cầm bút.
Tình trạng đó khiến cho những người cầm bút chính trực, ngay cả tại nhiều nước dân chủ, như nước Đức, vẫn phải chịu nhiều sức ép tinh thần từ cộng đồng Việt kiều và người thân, chưa kể thậm chí còn bị đe dọa khủng bố và bắt cóc, nhất là sau vụ phóng viên báo “Thoibao.de” tại Berlin bị đe dọa.
Nhưng may thay, vẫn còn, dù ít ỏi, những người viết đủ dũng khí để ném vào cái đống chiếu rách phủ xác người và phun nước hoa ấy những dòng chính trực.
Đỗ Trường là một trong số ít những cây bút chính trực tại Đức quốc.
Không khoan nhượng:
Với Đỗ Trường, tham gia viết truyện ký hoặc cảm nhận văn học và cuộc sống chỉ là trực ngôn của một kẻ “giữa đường thấy việc bất bằng chẳng tha”, theo kiểu Lục Vân Tiên giữa đường đánh cướp. Kiều Nguyệt Nga của anh ta không liên quan gì đến gái đẹp, mà đó là những bất công, những oan khuất gây khổ nạn gần trăm năm chưa dứtvới đồng bào VN mà trên bước đường mưu sinh, anh ta đã chứng kiến, trải nghiệm.
Nghề kinh doanh và sự an lành của Đức quốc đã không khiến được Đỗ Trường nhạt đạo làm người.
Bởi thế, nghiệp văn chương bỗng một ngày buộc trói anh ta. Đầu tiên là những dòng tản văn còn thô mộc, rồi là những truyện ký ghi lai những kỷ niệm, xúc cảm phần lớn là do anh trải nghiệmvà ăn sâu vào ký ức, đến mức không thể không viết ra như một sự giải tỏa bi phẫn.
Đầu tiên cũng chỉ là những cảm nhận về văn chương của bạn bè và cộng đồng người VN tại Đức, trong đó có một số bài viết theo lối phê bình giao đãi, động viên người cầm bút là mục đích chính. Nếu chỉ dừng lại ở đó, sẽ không có Đỗ Trường của ngày hôm nay, một người phê bình có dũng khí, sẵn sàng làm đau mình để cất lên những lời nói thật, dám gọi thẳng tên sự dối trá, để không hổ thẹn với một kiếp làm người.
Rồi càng dấn thân vào rừng văn bút, Đỗ Trường càng được thức tỉnh và càng sắc sảo trong việc phân biệt thật giả, cảm nhận văn chương, quan tâm đến những bi kịch của người VN và đất nước. Đó là khi Đỗ Trường lớn lên, bước vào hàng ngũ của những cây bút dấn thân cho sự thật và công lý.
Khi đó, văn của Đỗ Trường có mãnh lực, tạo được xúc cảm cũng như dư âm lâu dài trong người đọc.
Từ chỗ bất đắc dĩ,chỉ bật lên tiếng kêu bi phẫn trước những mảnh vụn bất công ngang trái, Đỗ Trường đã trưởng thành thêm và dứt khoát lựa chọn đường đi cho mình. Khi đã đi đường ấy, là nhận rất nhiều thiệt thòi và chông gai…
“Ải Nam Quan đã mất, giặc Tàu chiếm Hoàng Sa và đang nuốt Trường Sa. Nếu ví đất nước là một con tàu, đường đi ra biển đã bị cắt. Những Boxit, PMU 18, Vinashin.., thu hồi, cưỡng chế đất đai và dân oan tràn về Hà Nội như khối ung nhọt chọc thủng thân tàu. Bão và giông tố che kín bầu trời…
…Vâng, sự dối trá, lưu manh đểu cáng ấy, như những ngọn roi quất vào tấm thân gầy của mẹ, để bầy con nháo nhác lạc đàn. Bảy mươi năm trường, …cả đất nước chờ một lời nói thật. Nhưng những Văn Giang, Tiên Lãng, Cồn Dầu,,,vẫn hộc lên những tiếng rên xiết ngút trời…”.”( Đỗ Trường – Tổ quốc nhìn từ hai bài thơ của Nguyễn Khoa Điềm và Trần Mạnh Hảo, trong cuốn “Từ Hộ chiếu buồn đến Đau thương hành”- nhà xuất bản Vipen- 2015)
“…Cứ ông nào dính cán bộ, không còn riêng nữa mà kéo theo cả gia đình, dòng họ đều giầu có , hống hách, ngang tàng. Ăn cắp, ăn cướp,đục khoét hối lộ đã được tôn lên một cách trơ trẽn văn hóa phong bì, văn hóa quốc gia. Những mua danh bán tước, những bè cánh lợi ích, gia đình trị được che đậy bởi những mỹ từ, hạt giống đỏ, truyền thống cách mạng…Vâng, chính bầy sâu ấy đang nắm vận mệnh của chúng ta và chúng đang khiêng nước Việt đi chôn…” Đỗ Trường viết những dòng này ngay từ năm 2013. Trong tác phẩm “Từ Hộ chiếu buồn tới Đau thương hành”, anh đã lên tiếng bi phẫn da diết về đại dịch xuất phát từ thể chế độc tài toàn trị đang tàn phá đất nước như vậy.
Nỗi đa đoan thế sự ấy nổ tung từ trong tâm tưởng của một kẻ ngày ngày lặng ngắm bóng mình bên quán bia gia đình, vừa âu yếm lưu luyến vừa nguyền rủa sự tĩnh lặng khác thường của nó. Anh ta ngắm đời mình và những phận người Việt Nam dù trong quốc nội hay ngoài biên ải trong đôi mắt đỏ hoài niệm đớn đau của những kẻ phải trọn kiếp lưu vong dù ở ngoại quốc hay ngay trên thịt da đất nước, chỉ bởi “cả một bầy sâu đang khiêng nước Việt đi chôn…”.
Ở “Tổ quốc tôi như một con tàu mắc cạn”, Đỗ Trường đã rất thẳng thắn và dũng cảm khi trực diện lên tiếng về tình trạng lòng người ly tán, giả tạo ngay cả ở nước ngoài như Đức:
“Phải nói chưa bao giờ lòng người ly tán như hiện nay. Sư kêu gào đoàn kết, xóa bỏ thành kiến, tư tưởng dường như mang nặng tính giả tạo. Cái sự ly tán, giả tạo ấy không chỉ thấu trong trước mà ngay trong cộng đồng người Việt, cùng sống trên nước Đức tự do, dân chủ này. Nó thể hiện rất đậm nét trong cuộc biểu tình chống TQ (ngày 11-5) của người Việt ở Berlin…Khi xem clip của anh Phạm Đăng Hiếu với cái tựa: nhà thơ thế Dũng bị BTC ngăn cấm đọc “Mẹ Việt Nam- Không chỉ nhìn ra biển
Đau đớn nhìn những thủ lĩnh tối cao hết đát
Thầm ghi khắc từng dòng bí sử
Trong thâm cung nhơ nhớp một bầy sâu…”
(thơ Thế Dũng – một bài thơ rất hay mang tên “Mẹ Việt Nam- không chỉ nhìn ra biển” có những câu đầy chí khí như: “Ai đã bán chui biên thùy bằng những mật ước, Ai đã bán vụng lãnh hải Tổ quốc trong những canh bạc độc tài…, Hãy cảnh giác Bắc triều, bao nguyên khí quốc gia đã bị hủy hoại trong ngục…” – người viết)
Trong cuộc biểu tỉnh chống TQ ở Berlin ngày 11.5.2014, tôi không khóc như anh Tùng Dương trên Facebook, nhưng đau và cảm thấy nhục. Cái đau đó không riêng ai. Mà đó là nỗi nhục cho cả dân tộc Việt, trước hàng ngàn con mắt người ngoại quốc…Trong cái u tối, cuồng tín của những kẻ đội lốt trí thức này, chắc chắn không riêng gì cộng đồng người Việt sống trên nước Đức, mà thân gầy đất mẹ cũng hằn lên những vết nhơ, nước biển Đông không bao giờ rửa sạch…”.
Cả đất nước vẫn chờ những lời nói thật:
Vẫn là Đỗ Trường:
“Từ lâu chúng ta có những quan niệm, hoặc những khẩu hiệu kỳ quặc: Yêu chế độ tức là yêu nước, yêu nước tức là yêu chế độ. Phê phán, góp ý cho là nói xấu đất nước, nói xấu Tổ quốc, nặng nữa gán nghiến cho cái cái tội phản động.
Tại sao chúng ta cứ nhập nhằng lẫn lộn khái niệm Tổ quốc và chế độ là một. Tổ quốc, quê hương ai mà chẳng yêu, chẳng thương, chẳng nhớ, nhưng yêu hay chán ghét chế độ lại là chuyện khác. (“Không cảm thấy tự hào khi tôi là người Việt”).
“..Vâng! Nhân cách con người là sản phẩm của chế độ xã hội đương thời. Một xã hội giả tạo với những cơn lên đồng bệnh hoạn này, ai sẽ giữ lại được linh hồn đích thực của kẻ sĩ?(Cờ đỏ và nhân cách thời nay).
…Có lẽ chẳng còn gì bi hài hơn, giữa thành phố Sài Gòn tráng lệ, người ta bắt gặp hình ảnh bệnh nhân nhi phải bò từ gầm giường ra để chào bà bộ trưởng y tế. Không biết trong đầu bà bộ trưởng khi đó nghĩ gì, nhưng nhìn mặt bà vẫn thấy tươi rói. Tôi thấy nóng mặt, nhưng ông phó cối hàng xóm nhà tôi, người đã trải qua ba cuộc chiến bảo:
– Ông buồn cười thật, người chui gầm giường có phải con cháu bà ấy đâu mà bắt mặt bà ấy đổi sắc. Con cháu những người có quyền nhiều tiền, gửi hết sang mấy thằng tư bản đang giãy chết từ lâu rồi.
Vâng! Sự ngoảnh mặt quay lưng ấy với đồng loại, không còn ở mức độ vô cảm nữa, mà nó đã trở thành tội ác. Ở đâu tôi không biết, nhưng ở Đức tôi bắt gặp những cậu ấm cô chiêu (từ Việt Nam) sang du học con của các quan chức cao cấp nhà nước, xả tiền như nước. Trong khi các cháu học sinh miền núi, không có cái ăn cái mặc, nơi ở và trường học nhìn vào như một cái chuồng trâu rách, dưới cái rét cắt da cắt thịt. Vậy mà ông bộ trưởng giáo dục vẫn thao thao bất tuyệt báo cáo thành tích của bản thân và của ngành, kể cũng lạ, cũng kiên cường, thần kinh thép. Nếu là người thần kinh bình thường có lẽ họ từ chức từ lâu rồi.(Những đứa con lạc loài- Đỗ Trường).
“Sau cái chết và lễ tang cụ Võ Nguyên Giáp, một nhóm, trong đó có cả một số nhà thơ tên tuổi, phát động, cùng nhau làm thơ, viết thơ về cụ Giáp. Tôi vui, buồn lẫn lộn, nhưng ông bạn nghiên cứu triết của tôi bảo, thơ ca gì, đọc lên sao thấy nó giống như dàn kèn, tụng ca vua chúa thời phong kiến vậy… Và không hiểu sao, dạo này các bác hay đùa dai đến thế: Cứ bảo, cụ Giáp về với dân. Về với dân có nghĩa là như các bậc tiền nhân, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, dám từ bỏ quyền lực, trở về ngôi nhà cũ của gia đình dòng họ và làm lại đúng cái nghề gõ đầu trẻ của mình. Chứ ai lại về với dân, mà sau khi thắng giặc, cụ ngự Villa to vật vã giữa lòng thủ đô. Không phải ai muốn gặp cụ cũng được. Khi mất, lăng mộ cụ lại ngự nơi được cho có phong thủy đẹp, lưng là núi mặt tiền là biển và dường như có cả lính túc trực ngày đêm? Vậy là xa dân, chứ làm sao có thể nói, cụ gần dân, về với dân. Thôi thì, cụ cứ nằm chung với các đồng chí của mình giữa thủ đô, có người chăm sóc luôn thể, có khi lại giản dị, đỡ tốn kém hơn.
Vâng! Người có công với chế độ như cụ Giáp, được hưởng thụ ở mức “đại Nhà Thờ, đại Tôn Đản“ là điều đương nhiên, khỏi bàn cãi. Nhưng các bác cứ cố gò ép, cụ về với dân, quả thật nó vênh, tội và oan cho dân lắm.
Có lẽ, do quá yêu quí cụ, nên nhiều người, trong đó có cả những nhà văn, trí thức cho rằng, cụ Giáp không vướng vào những sai lầm cải cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm…v..v… Dù là người dốt về chánh trị, cũng có thể nhận ra, chủ trương dẫn đến những sai lầm này, của cả bộ chính trị, không phải chỉ có riêng các cụ Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Hồ Viết Thắng gánh chịu, mà phải tính từ cụ Hồ trở xuống. Cụ Giáp lúc đó là ủy viên bộ chính trị, uy tín, tiếng tăm đang lẫy lừng, quyền hạn cao chót vót, nên không thoát khỏi trách nhiệm này.(Sám hối)…
Ở tác phẩm “Đất nước của những đường cong” (sắp xuất bản và đã đăng nhiều bài trên các trang mạng), trong phần truyện ký và Tản văn, với Đằng sau những lá bài; Mùa thu cuối; Chuyện người lính Vị Xuyên; Ngôi mộ gió; Chiến tranh đã qua lâu rồi; Cái giá phải trả; Nguyện ước cuối; Câu chuyện đêm giao thừa; Sau tiếng chuông chùa…; Từ kẻ ám sát cánh đồng đến chuyện làng Nhô, một sự lưu manh tột cùng của những kẻ bồi bút, văn nô; Tản mạn đêm giao thừa; Thời mõ làng và những kẻ kiêu binh; Đất nước của những đường cong; Những đứa con lạc loài; Sám hối; Nhập tách, tách nhập những hệ lụy người Việt nơi đất khách; Cờ đỏ và nhân cách thời nay; Bán đất, bán rừng, bán cả linh hồn…, Đỗ Trường đã chứng tỏ mãnh lực của một người viết chính trực.
Bởi người đọc và đồng bào VN chờ đợi điều đó ở người viết. Lên tiếng trực diện phản đối sự bất công, bảo vệ công lý trong đời sống cũng như trong văn chương, dù đang sống ở bất kỳ một quốc gia nào trên thế giới, cũng là đạo đức và trách nhiệm công dân mà người Đức tâm niệm và hành xử trung thành để bảo vệ sự bình an, phồn thịnh của chính nước Đức và môi trường nhân loại. Nếu mỗi công dân không chính trực và lơi là canh giữ điều đó, bất cứ nền dân chủ nào dù thịnh vượng đến mấy cũng sẽ nhanh chóng bị hủy hoại. Nếu môi trường nhân loại đầy rẫy những bất công và dối trá thì không đất nước nào có thể bảo vệ được công lý ngay tại chính quốc mình một cách toàn vẹn lâu dài.
Đỗ Trường là người ý thức được điều đó khi anh đang là một Việt kiều sinh sống trên nước Đức.
Vì thế, người đã thốt lên được những lời bi phẫn ấy, phát hiện những khía cạnh mới và thốt lên được sự thật đau thương đã bị che giấu dưới bóng mây bẩn thỉu của dối trá, của vô cảm ấy, đã vượt qua được giới hạn của một cây bút phê bình kinh viện chỉ tán chuyện văn chương ngâm vịnh qua ngày. Hơn ba mươi năm là công dân ở một đất nước an lành mà trái tim và ngòi bút của anh vẫn đau đáu về VN.
Chính điều đó tạo nên sức hút và thành công của Đỗ Trường.
Tác phẩm sắp xuất bản “Đất nước của những đường cong”, một tập hợp những truyện ký mới của Đỗ Trường, được tiếp tục viết ra trên tinh thần chính trực ấy và chính vì thế nó có đủ mãnh lực để khiến người đọc xúc động, nhìn lại bản thân mình trong trách nhiệm với cộng đồng.
Sự trả thù của “bầy sâu”:
Với nghiệt kiếp mang tên người VN, người viết như thế lại phải cô đơn lạc lõng. Anh ta phải đơn thương độc mã.
Chiến mã và thương đao anh ta phải giấu khỏi tầm mắt của ngay cả người nhà mình. Họ muốn ngăn cấm anh viết, muốn bao bọc Đỗ Trường trong tấm lưới bền chắc âu yếm ruột rà để giữ an toàn cho chính anh. Họ cũng rất e ngại sự trả thù gia đình họ ngay tại nước Đức và VN.
Tháng 3 năm 2015, trong chuyến về thăm thân nhân, Đỗ Trường đã bị công an và an ninh VN giam cầm, đe dọa hơn 10 tiếng đồng hồ tại sân bay Nội Bài. Anh bị trục xuất khỏi VN, khiến cho gia đình anh hết sức bấn loạn và bà vợ biết tin đã ngất xỉu vì lo sợ. ( Đỗ Trường – Lệnh trục xuất và 10 giờ làm việc với an ninh Việt Nam).
Nhưng Đỗ Trường không nản chí, không từ bỏ con đường mình đã chọn. Và thế là mỗi lần viết tác phẩm của Đỗ Trường, lại cứ bi hài như một cuộc phục kích của một hảo hán trốn nhà xuất chinh làm một sứ mệnh đặc biệt nào đó rồi lại trút bỏ giáp trụ, ngồi cười ruồi ra vẻ vô sự và ngoan ngoãn sau quán bia gia đình tại thành phố Leipzig để kiếm sống, những mong làm yên lòng bà vợ vốn cấm đoán anh theo đuổi mộng văn chương cũng chỉ vì yêu thương chống.
Cái khổ của người VN là phải nô lệ quá lâu nên dù sống dưới một gầm trời có rất nhiều nhân quyền và tự do ngôn luận, như ở Đức và nhiều nước phát triển khác, vẫn luôn sợ hãi, vẫn phải nghĩ một đằng nói một nẻo. Đặc biệt là người VN luôn phải che giấu ý nghĩ thật của mình. Khom lưng và uốn gối ngay cả ở những nơi chiều cao của chiếc cửa tha hồ cho ta đứng thẳng. Đó là cái hèn hạ đáng thương mà cũng rất đáng giận của người Việt. Chính điều đó đã làm cho đất nước và ngay cả nền văn hóa luôn ở vào hàng thảm hại.
Trong đạo Thiên chúa, một kẻ nhạt đạo sẽ bị nhà thờ rút phép thông công và kẻ đó sẽ bị khinh mạn trong cộng đồng. Trong văn chương báo chí, một kẻ cầm bút cơ hội hoặc vô cảm phản bội lương tri dường như chẳng hề bị “rút phép thông công”, thậm chí còn được hưởng lợi.
Nhưng trong nghề cầm bút, vẫn sừng sững một Thánh đường mà cũng không ít người viết nhìn thấy nó, tôn thờ nó, chịu nhọc nhằn khổ nạn đi theo nó như một kẻ vác thánh giá lết tới ngọn đồi chuộc tội thay cho cả một rừng những người vô cảm.
Người Việt ở Đức và mọi nơi trên thế giới rất cần thêm những người viết mang nhân cách chính trực như Đỗ Trường. Ngay tại Đức quốc, ai ngờ lại quá hiếm hoi những người viết như vậy. Chúng ta cần biết bao những người dám nói và viết lên sự thật để tẩy rửa sự tanh tưởi của những cơ hội và nhạt đạo tâm hồn.
Không cần nổi danh, Đỗ Trường viết vậy là chỉ để tự cứu rỗi chính mình. Nhưng nhân cách viết da diết vì sự thật và cộng đồng ấy đã cần mẫn ngày ngày gắng gỏi cho một sự nghiệp lớn và vì thế anh thành danh ngoài mong muốn.
Bằng những gắng gỏi, góp gió thành bão của mỗi người, sẽ tới một ngày, Việt Nam…



Võ Thị Hảo
(từ: RFA)


Nhân tháng 11, mời đọc và nghe nhạc:

Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn - Lê Nguyên Long
Sừng sững Nhất Linh

Huyền Sử Ca 1 Người Mang Tên Quốc - Nhạc: Phạm Duy - Lời Giới Thiệu: Dạ Lan - Ca sĩ: Duy Khánh




*


  Mời Tìm Đọc




sap_ngua_cover_final-2-content



Sấp Ngửa 


Tân truyện và Tạp ghi Văn Nghệ của Trần Yên Hòa đã phát hành trên hệ thống Amazon toàn cầu

Bạn Văn Nghệ xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ, 2016

Trình bày: Uyên Nguyên

ISBN: 978-1533188298

Copyright © Trần Yên Hòa.

 

Quý độc giả có thể vào đây để mua sách

358 trang. Giá: $20.00 US

 



Amazon Sấp Ngửa


Có bán tại các tiệm sách Nam Cali:

- Tự Lực

- Tú Quỳnh


*


Nhà Xuất Bản Bạn Văn Nghệ (tái bản) 2016, phát hành:

Mẫu Hệ


Image result for bìa truyện dài mẫu hệ

trên hệ thống Amazon

428 trang, bìa màu láng.

Giá:

$17 USD


Quý độc giả khắp nơi muốn mua sách xin click vào:


Amazon Mẫu Hệ

 
Có bán tại các nhà sách:

Tự Lực
Tú Quỳnh



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content

 




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, July 25, 20196:40 PM(View: 427)
Tinh Anh hậu duệ vào trung ủy thì chị lãnh đạo “hồng phúc dân tộc” còn lên cao hơn, ghế chủ chốt. Chị bèn kéo hậu duệ về làm phó cho chị. Vọt lên cái chức cao ngất ngưởng, cao gấp mấy lần cái ghế giám đốc sở tài môi nhưng hậu duệ lại thấy buồn. Là bởi vì cái chỗ đó thực ra như dân gian vẫn nói, có tiếng không có miếng! Mà hậu duệ còn đang trẻ tơ, nên thực ra vẫn thích miếng hơn. Có “miếng” thì mới có điều kiện ăn chơi nhảy múa, nay điều em hoa hậu mai điều em siêu mẫu chân dài như hạc đi du lịch thư giãn bên nước ngoài cùng được. Mới gọi là sống ở dương gian đánh chén nhòe chứ? Còn tiếng, nó là cái gì nhỉ? Tiếng trống tiếng chiêng hay tiếng mõ? Dạo này ngoài xã hội, bọn nhà văn nhà báo, rồi cái bọn gọi là Facebooker rỗi hơi, cả đám hay rền rĩ về cái gọi là tiếng để đời. Tiếng ấy là cái gì? Để đời làm gì? Chả lẽ ngồi cái chức rõ oai nhưng chả có màu xít gì, cả tháng không bằng lúc làm giám đốc tài môi ký xoẹt một cái dự án thì rồi được gọi là tiếng để đời trong sạch sao? Thế thì đây
Tuesday, July 23, 20199:02 AM(View: 567)
Chị Thành là con gái bác Huệ tôi ở xóm Chùa, hơn tôi đến bảy tám tuổi, ngày bé tôi vẫn thường qua nhà chị trèo na, trèo ổi. Bác Huệ sinh dăm sáu bận nhưng chỉ nuôi được có hai, đó là anh Lâm và chị Thành. Anh Lâm thì công tác trên huyện ở nhà còn lại một mình chị Thành. Chị Thành quý tôi lắm, mỗi lần tôi đến chị đều dẫn tôi ra vườn hái cho tôi những quả ổi chín vàng, hoặc khi ra đầm Vạc vớt rong chị đều rủ tôi đi cùng. Những sợi rong xanh mướt dài gần một sải tay được chị vớt đổ thành đống trên bờ. Tôi giúp chị chất vào đôi quang. Lẫn trong đám rong tôi thường nhặt được khi là chú lạc liễng đen nhánh, khi là chú thồm lồm lúc bơi phụt nước ra phía sau nom như một chiếc tàu thuỷ. Mỗi bận ra đầm chị đều ngắt cho tôi những bông sen thơm ngát, hay mò cho tôi một vốc củ súng để khi thổi cơm xong tôi và chị vùi những củ súng ấy vào bếp. Cho đến tận bây giờ tôi không thể quên được cái hương vị vừa bùi vừa ngậy của những củ súng nướng. Nhìn mặt mũi tôi lem luốc tro than chị mỉm cười, gương
Saturday, July 20, 20198:28 AM(View: 633)
Năm 17 tuổi mợ Hai Huê về làm dâu nhà Cả Tam, ai cũng trầm trồ là nhà có phước mới gả được con về làm dâu trong một gia đình giàu có tiếng tăm. Chỉ nghe tên thôi là biết. Hộ tịch làng tự động đổi tên, thay vì Hoa thành Huê để tránh húy kỵ. Người đẹp mà giỏi dang nữa mới quí. Vốn con nhà nghèo sớm làm lụng kiếm sống. Trời cho có chút nhan sắc lại siêng năng cần mẫn nên được cả xóm bến đò Chợ Gạo tấm tắc khen thầm. Cha mất sớm, là con gái lớn nên vất vả lao đao từ thuở nhỏ. Theo gia đình làm thuê trên ghe thương hồ đi khắp miền Lục tỉnh. Cho đến khi trôi dạt về tới Chợ Gạo mấy mẹ con mới ổn định cất nhà trụ lại ở bến đò. Đất lành chim đậu. Chỉ mỗi việc gặt lúa mướn, làm cỏ thuê quanh vùng cũng đủ để có cái ăn. Ngày thường làm mướn, lột dừa thuê cũng sống được. Dân tình dễ chịu không kén người làm thuê nên công ăn việc làm lúc nào cũng có. Tiếng lành đồn xa, trai làng ngấp nghé nhưng chưa kịp mở lời thì duyên số gặp ngay cậu Hai Cảnh, con ông Cả Tam ngó đến đem lòng thương mến rồi
Wednesday, July 17, 201910:14 PM(View: 445)
Nhạc sĩ Phạm Duy là một thiên tài. Rất hiếm hoi để có một tài năng như thế. Tôi đã nghe nhạc Phạm Duy từ thời mới lớn, qua nhiều thể loại nhạc, phần lớn thời xa xưa là nghe qua các làn sóng phát thanh tại Sài Gòn, và rồi nghe qua băng Cassette – đó là những năm chưa có máy truyền hình màu, và dĩ nhiên là rất xa với kỷ nguyên Internet bây giờ. Chỉ gần đây, nghe được ca khúc “Xuân Hành” qua CD Phạm Duy Hát Vào Đời trong đó gồm 10 ca khúc do ca sĩ Bích Liên chọn và hát. Tôi không biết rằng việc mưu sinh bằng nghề bác sĩ của chị Bích Liên có ảnh hưởng gì tới việc chọn lựa nhóm ca khúc này từ cả ngàn ca khúc của Phạm Duy hay không, nhưng tự nhiên một bài trong CD lưu mãi một câu hỏi trong tôi, và nhiều ngày đầu mới nghe, tôi cứ nghĩ rằng ca khúc đó có tên là “Người Là Ai” – nhưng đó là nhớ nhầm, nhan đề đúng của ca khúc đó là “Xuân Hành”… Ngay từ dòng nhạc đầu tiên, sức mạnh của chữ “ai” đã chụp lấy suy nghĩ của tôi: Người là ai, từ đâu tới và người ơi, người sẽ bước chân về nơi nao
Friday, July 12, 20197:18 PM(View: 437)
Nơi Trần Thị NgH. vận tốc làm cho người đọc giật mình: "Mặt mụ ta thấy ghét thật. Da căng bóng, hai con mắt nhỏ, tóc chải xước ra sau túm lại thành cái búi củ hành chừa cái trán trống trên đó một mụt ruồi bằng đầu đũa đậu lửng lơ giữa đôi chân mày đã bị cạo trọc lóc để thay vào hai đường xăm vụng về. Đầu đít một mét tư, mụ ngồi thun lại còn có mấy tấc sau lưng ông xe ba bánh, hai tay bấu hai bên yên. Tưởng tượng từ đàng xa lao xe 100 phân khối tới mục tiêu, tôi có thể cày nát mụ không kịp ngáp. Chắc chắn lúc đó mụ đang nhìn kẻ sát nhân trong cự li gần." (Lạc Đạn Và Mười Truyện Ngắn, Thời Mới, Toronto, 2000, t. 148). Đó là vận tốc của những ý tưởng độc ác chảy trong đầu một người. Từ quan niệm nhân bản truyền thống, phát xuất một số nhà văn chuyên trị những ý tưởng đẹp, hành động cao cả của con người. Ở Trần Thị NgH., ngược lại, thường là những ý tưởng quái đản, những tính toán hèn hạ được ghi lại rất rõ ràng rành mạch. Sự ngược đời đó tạo nên một tác phong văn học đặc biệt.