DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,166,749

Nguyễn Minh Phúc - Chùm thơ về Đà lạt

Sunday, December 3, 20176:57 PM(View: 1684)
Nguyễn Minh Phúc - Chùm thơ về Đà lạt


Nguyễn Minh Phúc


Image result for đà lạt
hình minh họa

Chùm thơ về Đà lạt

 

Image result for mimosa


chạm cõi Mimosa

 

về đây với xứ ngàn hoa

bâng khuâng chạm cõi Mimosa ngập chiều

hoa vàng màu nắng liêu xiêu

hay là vàng của hắt hiu sương tràn

 

mimosa cứ nồng nàn

khói mây lãng đãng bạt ngàn thông reo

chiều sâu hun hút lưng đèo

sương trôi ngỡ nắng vàng neo dốc tình

 

tôi ngồi vốc gió đồi chênh

bụm tay hái cả mông mênh chiều tàn

nầy em sợi gió trên ngàn

nghe Mimosa chạm sắc tràn long lanh

 

nầy chiều Đà Lạt mong manh

có hay tôi với chòng chành thông xanh

có hay tôi bước không đành

mùa Mimosa vỡ giữa thành phố hoa...

 
Image result for thiếu nữ

 

sương thiếu nữ

 

đà lạt trôi một trời sương thiếu nữ

rơi dặt dìu trên những lá thông xanh

rưng rức nhớ cao nguyên chiều viễn xứ

nên người đi mà chân bước không đành

 

hoa vàng quá và trời thao thiết thế

em thì xa mà mây trắng ngang chiều

nên cứ ngỡ đà lạt buồn như thể

sợi tơ vàng e ấp  giấu cô liêu

 

anh bước xuống đồi Cù ngày xuống thấp

chợt lênh đênh trong nỗi nhớ chập chùng

có nhiều khi đà lạt vàng nắng ngập

mà sao lòng vẫn cứ khẽ rưng rưng

 

nhớ cái lạnh sắt se cùng gió núi

cao nguyên ơi chiều xuống dưới thung rồi

ôi trắng quá áo ai mờ dốc bụi

nghe chập chùng sương thiếu nữ dần trôi...

 

Image result for sương mù đà lạt


là những mù sương

 

vít mây xuống thả vào em môi mắt

trời tháng mười sương mỏng ngập đồi cao

ở đây gió cao nguyên sà xuống thấp

đà lạt chiều đà lạt nắng mưa chao

 

hay là những dốc chiều mây thả khói

để bồng bềnh hương tóc nhẹ nhàng trôi

phố núi cao nên phố mờ dốc đợi

đà lạt mơ đà lạt gió trên đồi

 

thung lũng hẹn hoa tràn trên đỉnh nhớ

em về chưa mà nắng đã hanh vàng

trời xanh quá mà anh thì bở ngỡ

níu chút tình sương khói khẽ khàng tan

 

ơi đà lạt và những chiều anh đến

phố trên cao chìm khuất dưới mây mù

để anh mộng một nẻo về chống chếnh

bên em và sương khói đã vào thu...



Image result for thung lũng hoa vàng

 

thung lũng hoa vàng

 

chiều ngang qua thung lũng gió

hoa vàng nở dọc đường đi

nghe nồng nàn hương hoa cỏ

trôi theo nỗi nhớ xuân thì

 

phải chăng em thu Đà Lạt

mà say tôi suốt một đời

môi nghiêng dã quỳ thơm ngát

sương mờ thả khói chơi vơi

 

hay là đồi Cù say ngủ

cho tôi mơ giấc thu rồi

liêu xiêu một trời mây phủ

có người ngồi hái sương rơi

 

dã quỳ thơm nồng hơi thở

chân trời đổ bóng hoàng hôn

Đà Lạt ơi tràn nỗi nhớ

trong sương trôi lạnh buốt hồn

 

ai về qua thung lũng hẹn

bâng khuâng chiều kín nỗi niềm

hái giùm tôi vàng hoa nắng

bên trời giấu những niềm riêng...



nguyễn minh phúc

đà lạt tháng chín 2017
(tác giả gởi)



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content

 

 

 

 

 

Reader's Comment
Tuesday, December 5, 20179:06 AM
Guest
Ở VN có tới 2 ông làm thơ ký tên Nguyễn Minh Phúc, một ở Kiên Giang, một ở Lâm Đồng, cả 2 đều có quêi gốc Quảng Ngãi, lại trạc tuổi nhau. Vậy nên đề nghị mở ngoặc thêm địa chỉ dưới bút danh!
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, December 10, 201911:49 AM(View: 108)
“Good night, sweet dreams.” Genny gửi đi dòng text cuối cho Dick, bạn trai và cũng là đồng nghiệp của cô ở sở cảnh sát Dallas, khi bước đến gần căn apartment của cô ở lầu 3. Lúc ấy khoảng gần 10 giờ đêm. Cô về muộn hơn mọi ngày sau ca trực kéo dài suốt 14 tiếng. Một ngày đầu tuần khá mệt mỏi và nhức đầu vì những chuyện lỉnh kỉnh chẳng đâu vào đâu. Cô cần nghỉ ngơi để lấy lại sức. Khi vừa tra chìa khóa vào ổ khóa cửa phòng, Genny cảm thấy có điều gì bất thường. Cô luôn cẩn thận khóa cửa, tắt đèn mỗi khi rời nhà. Cửa dường như không khóa, cô xoay nhẹ tay nắm cửa, cánh cửa mở he hé. Genny khẽ giật mình, đặt tay lên báng súng như một phản xạ tự nhiên. Ánh đèn vàng từ bên trong hắt ra. Genny suy nghĩ thật nhanh. Ngoài Dick ra, không ai biết chỗ ở của cô. Kẻ nào đã đột nhập vào phòng cô?... Genny rút súng, lùi lại một bước, tay giơ cao khẩu súng ngắn, chân đạp mạnh vào cánh cửa. “Đứng yên tại chỗ. Giơ tay lên!” Genny hét lớn. Cửa mở toang. Cô trông thấy một gã đàn ông ngồi dựa
Saturday, December 7, 201911:28 AM(View: 84)
Trong di chúc chính trị ngày 7-7-1963 của ông Nhất Linh, có một câu 28 chữ mô tả và đánh giá đầy đủ một trong những chính sách độc tài của chế độ Ngô Đình Diệm: “… Sự bắt bớ và xử tội tất cả các phần tử đối lập quốc gia là một tội nặng, sẽ làm cho nước mất về tay Cộng sản …”. Thật vậy, vì thừa kế bản chất phong kiến quan lại của dòng họ Ngô Đình và vì tâm địa cuồng tín của một con chiên Thiên Chúa giáo, ông Diệm và các anh em ông ta không bao giờ thừa nhận ai khác mình, lại càng không chấp nhận ai chống lại mình. Do đó mà trong chính trị, nhất là chính trị quyền bính, gia đình họ Ngô không chấp nhận đối lập và không ngần ngại “bắt bớ và xử tội” đối lập. Nhưng độc ác hơn cả là đã thủ tiêu những người khác chính kiến dù họ là những chiến sĩ quốc gia đã từng là những ân nhân, đồng chí, bạn bè của anh em ông Diệm. Ngoài hung thần miền Trung là Ngô Đình Cẩn đã sát hại các đảng viên Đại Việt và Quốc Dân Đảng, các nhà thầu ở Huế trong vụ án “Gián điệp miền Trung”, … ở trong Nam, Ngô Đình Nhu
Wednesday, December 4, 20196:54 PM(View: 83)
Hà Nội có tháp nước tròn to cao lừng lững hơn trăm năm tuổi, tọa lạc ở ngã năm các con phố Hàng Đậu – Hàng Than – Hàng Giấy – Quán Thánh – Phan Đình Phùng. Từ lâu nó không còn hoạt động, trở thành hiện vật bảo tàng ngoài trời về kiến trúc đô thị của Pháp ở xứ thuộc địa Đông Dương cuối thế kỷ 19. Trong ký ức của tôi, vào khoảng những năm 70-80 thế kỷ trước, đó còn là nơi tụ tập vào buổi sáng mỗi ngày của một đám bụi đời do Tâm sứt làm đại ca chỉ huy. Địa điểm tập trung là chân tháp nước tròn, trên vỉa hè nhìn ra vườn hoa Vạn Xuân còn gọi nôm na là vườn hoa Hàng Đậu. Hành nghề của đám bụi đời này chia hai nhóm: gánh nước thuê và móc túi trên tàu điện. Mỗi nhóm chừng năm đứa choai choai cỡ 14-15 tuổi, ban ngày hành nghề, tối ngủ ở chợ Hòe Nhai gần đó. Tâm sứt hồi ấy khoảng 18 tuổi, là con trai độc nhất của bà bán rau và dưa gang muối trong chợ. Hai mẹ con sống ở căn hộ nhỏ tại số nhà 20 phố Hòe Nhai. Ai đã từng sống ở Hà Nội thời bao cấp đều biết câu thành ngữ: “Thứ nhất Hòe Nhai, thứ hai
Saturday, November 30, 20196:02 PM(View: 145)
Trần Thị NgH là một tác giả bắt đầu nổi tiếng vào những năm cuối cùng của chế độ VNCH. Chỉ với hai truyện ngắn đầu tiên, “Chủ Nhật” và “Nhà Có Cửa Khóa Trái,” xuất hiện trên hai trong những tạp chí hàng đầu của văn học miền Nam thời đó là Văn và Vấn Đề, tên tuổi bà đã lập tức được văn giới và độc giả đánh giá cao và trở thành một hiện tượng văn học. Sau 1975, cũng như nhiều nhà văn miền Nam khác, bà ngừng viết một thời gian dài, chỉ có mặt trên văn đàn trở lại vào khoảng giữa thập niên 1990. Văn chương của bà không chỉ lạ ở câu chuyện mà còn lạ ở cách kể chuyện, cách viết. Mỗi truyện, bà có một cách kể riêng. Và do cách kể mà đôi khi, dù truyện có đề tài tương tự, đọc lên, nghe vẫn khác. “Người Đàn Bà Có Hai Con” là một trong những truyện như thế. Điểm đặc biệt đầu tiên của truyện: có 18 tiểu mục, mỗi tiểu mục được đặt một nhan đề, lấy những nhóm chữ xuất phát từ các tác phẩm văn chương hay âm nhạc đã trở thành phổ biến: “ngày xưa hoàng thị,” “động hoa vàng” (thơ Phạm...
Tuesday, November 26, 20196:39 AM(View: 151)
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá, dưới tàn cây phong đã bắt đầu thưa lá vì những cơn gió mùa thu, những tia nắng yếu ớt, đến lưng trời thì nhạt dần, và cũng như mọi lần, sau ba vòng đi bộ, tôi đều đến chỗ này, nghỉ chân dăm ba phút, trước khi về nhà. Chung quanh tôi cảnh vật không có gì thay đổi, thay đổi chỉ là sắc màu của bốn mùa, hoặc mùa đến sớm hay muộn. Tối qua ông Văn gọi điện thoại, nói là ở Việt Nam mới về, chiều nay muốn gặp tôi khoảng 3 giờ để biếu quà. Thoạt đầu chúng tôi quen nhau, chỉ là đi bộ trên cùng một lộ trình, chào hỏi, nói dăm ba câu chuyện, rồi thành thân, riết rồi thân hơn bình thường, nên có chuyện gì vui buồn, ông cũng kể tôi nghe, thường thì nghe ông nói, tôi ít khi có ý kiến, vì một người, khi có chuyện buồn phiền, họ rất cần người để chia sẻ, chịu ngồi nghe, là giúp họ giải tỏa được rất nhiều căng thẳng, đó cũng là việc tốt, nên tôi hay nói đùa: - Ông đang giúp tôi tích phước, đáng lẽ tôi phải cảm ơn ông, không phiền đâu, ông cứ nói hết đi, thấy nhẹ lòng là