DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,072,477

Nguyễn Minh Phúc - Chùm thơ về Đà lạt

Sunday, December 3, 20176:57 PM(View: 1429)
Nguyễn Minh Phúc - Chùm thơ về Đà lạt


Nguyễn Minh Phúc


Image result for đà lạt
hình minh họa

Chùm thơ về Đà lạt

 

Image result for mimosa


chạm cõi Mimosa

 

về đây với xứ ngàn hoa

bâng khuâng chạm cõi Mimosa ngập chiều

hoa vàng màu nắng liêu xiêu

hay là vàng của hắt hiu sương tràn

 

mimosa cứ nồng nàn

khói mây lãng đãng bạt ngàn thông reo

chiều sâu hun hút lưng đèo

sương trôi ngỡ nắng vàng neo dốc tình

 

tôi ngồi vốc gió đồi chênh

bụm tay hái cả mông mênh chiều tàn

nầy em sợi gió trên ngàn

nghe Mimosa chạm sắc tràn long lanh

 

nầy chiều Đà Lạt mong manh

có hay tôi với chòng chành thông xanh

có hay tôi bước không đành

mùa Mimosa vỡ giữa thành phố hoa...

 
Image result for thiếu nữ

 

sương thiếu nữ

 

đà lạt trôi một trời sương thiếu nữ

rơi dặt dìu trên những lá thông xanh

rưng rức nhớ cao nguyên chiều viễn xứ

nên người đi mà chân bước không đành

 

hoa vàng quá và trời thao thiết thế

em thì xa mà mây trắng ngang chiều

nên cứ ngỡ đà lạt buồn như thể

sợi tơ vàng e ấp  giấu cô liêu

 

anh bước xuống đồi Cù ngày xuống thấp

chợt lênh đênh trong nỗi nhớ chập chùng

có nhiều khi đà lạt vàng nắng ngập

mà sao lòng vẫn cứ khẽ rưng rưng

 

nhớ cái lạnh sắt se cùng gió núi

cao nguyên ơi chiều xuống dưới thung rồi

ôi trắng quá áo ai mờ dốc bụi

nghe chập chùng sương thiếu nữ dần trôi...

 

Image result for sương mù đà lạt


là những mù sương

 

vít mây xuống thả vào em môi mắt

trời tháng mười sương mỏng ngập đồi cao

ở đây gió cao nguyên sà xuống thấp

đà lạt chiều đà lạt nắng mưa chao

 

hay là những dốc chiều mây thả khói

để bồng bềnh hương tóc nhẹ nhàng trôi

phố núi cao nên phố mờ dốc đợi

đà lạt mơ đà lạt gió trên đồi

 

thung lũng hẹn hoa tràn trên đỉnh nhớ

em về chưa mà nắng đã hanh vàng

trời xanh quá mà anh thì bở ngỡ

níu chút tình sương khói khẽ khàng tan

 

ơi đà lạt và những chiều anh đến

phố trên cao chìm khuất dưới mây mù

để anh mộng một nẻo về chống chếnh

bên em và sương khói đã vào thu...



Image result for thung lũng hoa vàng

 

thung lũng hoa vàng

 

chiều ngang qua thung lũng gió

hoa vàng nở dọc đường đi

nghe nồng nàn hương hoa cỏ

trôi theo nỗi nhớ xuân thì

 

phải chăng em thu Đà Lạt

mà say tôi suốt một đời

môi nghiêng dã quỳ thơm ngát

sương mờ thả khói chơi vơi

 

hay là đồi Cù say ngủ

cho tôi mơ giấc thu rồi

liêu xiêu một trời mây phủ

có người ngồi hái sương rơi

 

dã quỳ thơm nồng hơi thở

chân trời đổ bóng hoàng hôn

Đà Lạt ơi tràn nỗi nhớ

trong sương trôi lạnh buốt hồn

 

ai về qua thung lũng hẹn

bâng khuâng chiều kín nỗi niềm

hái giùm tôi vàng hoa nắng

bên trời giấu những niềm riêng...



nguyễn minh phúc

đà lạt tháng chín 2017
(tác giả gởi)



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content

 

 

 

 

 

Reader's Comment
Tuesday, December 5, 20179:06 AM
Guest
Ở VN có tới 2 ông làm thơ ký tên Nguyễn Minh Phúc, một ở Kiên Giang, một ở Lâm Đồng, cả 2 đều có quêi gốc Quảng Ngãi, lại trạc tuổi nhau. Vậy nên đề nghị mở ngoặc thêm địa chỉ dưới bút danh!
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, July 25, 20196:40 PM(View: 207)
Tinh Anh hậu duệ vào trung ủy thì chị lãnh đạo “hồng phúc dân tộc” còn lên cao hơn, ghế chủ chốt. Chị bèn kéo hậu duệ về làm phó cho chị. Vọt lên cái chức cao ngất ngưởng, cao gấp mấy lần cái ghế giám đốc sở tài môi nhưng hậu duệ lại thấy buồn. Là bởi vì cái chỗ đó thực ra như dân gian vẫn nói, có tiếng không có miếng! Mà hậu duệ còn đang trẻ tơ, nên thực ra vẫn thích miếng hơn. Có “miếng” thì mới có điều kiện ăn chơi nhảy múa, nay điều em hoa hậu mai điều em siêu mẫu chân dài như hạc đi du lịch thư giãn bên nước ngoài cùng được. Mới gọi là sống ở dương gian đánh chén nhòe chứ? Còn tiếng, nó là cái gì nhỉ? Tiếng trống tiếng chiêng hay tiếng mõ? Dạo này ngoài xã hội, bọn nhà văn nhà báo, rồi cái bọn gọi là Facebooker rỗi hơi, cả đám hay rền rĩ về cái gọi là tiếng để đời. Tiếng ấy là cái gì? Để đời làm gì? Chả lẽ ngồi cái chức rõ oai nhưng chả có màu xít gì, cả tháng không bằng lúc làm giám đốc tài môi ký xoẹt một cái dự án thì rồi được gọi là tiếng để đời trong sạch sao? Thế thì đây
Tuesday, July 23, 20199:02 AM(View: 226)
Chị Thành là con gái bác Huệ tôi ở xóm Chùa, hơn tôi đến bảy tám tuổi, ngày bé tôi vẫn thường qua nhà chị trèo na, trèo ổi. Bác Huệ sinh dăm sáu bận nhưng chỉ nuôi được có hai, đó là anh Lâm và chị Thành. Anh Lâm thì công tác trên huyện ở nhà còn lại một mình chị Thành. Chị Thành quý tôi lắm, mỗi lần tôi đến chị đều dẫn tôi ra vườn hái cho tôi những quả ổi chín vàng, hoặc khi ra đầm Vạc vớt rong chị đều rủ tôi đi cùng. Những sợi rong xanh mướt dài gần một sải tay được chị vớt đổ thành đống trên bờ. Tôi giúp chị chất vào đôi quang. Lẫn trong đám rong tôi thường nhặt được khi là chú lạc liễng đen nhánh, khi là chú thồm lồm lúc bơi phụt nước ra phía sau nom như một chiếc tàu thuỷ. Mỗi bận ra đầm chị đều ngắt cho tôi những bông sen thơm ngát, hay mò cho tôi một vốc củ súng để khi thổi cơm xong tôi và chị vùi những củ súng ấy vào bếp. Cho đến tận bây giờ tôi không thể quên được cái hương vị vừa bùi vừa ngậy của những củ súng nướng. Nhìn mặt mũi tôi lem luốc tro than chị mỉm cười, gương
Saturday, July 20, 20198:28 AM(View: 275)
Năm 17 tuổi mợ Hai Huê về làm dâu nhà Cả Tam, ai cũng trầm trồ là nhà có phước mới gả được con về làm dâu trong một gia đình giàu có tiếng tăm. Chỉ nghe tên thôi là biết. Hộ tịch làng tự động đổi tên, thay vì Hoa thành Huê để tránh húy kỵ. Người đẹp mà giỏi dang nữa mới quí. Vốn con nhà nghèo sớm làm lụng kiếm sống. Trời cho có chút nhan sắc lại siêng năng cần mẫn nên được cả xóm bến đò Chợ Gạo tấm tắc khen thầm. Cha mất sớm, là con gái lớn nên vất vả lao đao từ thuở nhỏ. Theo gia đình làm thuê trên ghe thương hồ đi khắp miền Lục tỉnh. Cho đến khi trôi dạt về tới Chợ Gạo mấy mẹ con mới ổn định cất nhà trụ lại ở bến đò. Đất lành chim đậu. Chỉ mỗi việc gặt lúa mướn, làm cỏ thuê quanh vùng cũng đủ để có cái ăn. Ngày thường làm mướn, lột dừa thuê cũng sống được. Dân tình dễ chịu không kén người làm thuê nên công ăn việc làm lúc nào cũng có. Tiếng lành đồn xa, trai làng ngấp nghé nhưng chưa kịp mở lời thì duyên số gặp ngay cậu Hai Cảnh, con ông Cả Tam ngó đến đem lòng thương mến rồi
Wednesday, July 17, 201910:14 PM(View: 199)
Nhạc sĩ Phạm Duy là một thiên tài. Rất hiếm hoi để có một tài năng như thế. Tôi đã nghe nhạc Phạm Duy từ thời mới lớn, qua nhiều thể loại nhạc, phần lớn thời xa xưa là nghe qua các làn sóng phát thanh tại Sài Gòn, và rồi nghe qua băng Cassette – đó là những năm chưa có máy truyền hình màu, và dĩ nhiên là rất xa với kỷ nguyên Internet bây giờ. Chỉ gần đây, nghe được ca khúc “Xuân Hành” qua CD Phạm Duy Hát Vào Đời trong đó gồm 10 ca khúc do ca sĩ Bích Liên chọn và hát. Tôi không biết rằng việc mưu sinh bằng nghề bác sĩ của chị Bích Liên có ảnh hưởng gì tới việc chọn lựa nhóm ca khúc này từ cả ngàn ca khúc của Phạm Duy hay không, nhưng tự nhiên một bài trong CD lưu mãi một câu hỏi trong tôi, và nhiều ngày đầu mới nghe, tôi cứ nghĩ rằng ca khúc đó có tên là “Người Là Ai” – nhưng đó là nhớ nhầm, nhan đề đúng của ca khúc đó là “Xuân Hành”… Ngay từ dòng nhạc đầu tiên, sức mạnh của chữ “ai” đã chụp lấy suy nghĩ của tôi: Người là ai, từ đâu tới và người ơi, người sẽ bước chân về nơi nao
Friday, July 12, 20197:18 PM(View: 247)
Nơi Trần Thị NgH. vận tốc làm cho người đọc giật mình: "Mặt mụ ta thấy ghét thật. Da căng bóng, hai con mắt nhỏ, tóc chải xước ra sau túm lại thành cái búi củ hành chừa cái trán trống trên đó một mụt ruồi bằng đầu đũa đậu lửng lơ giữa đôi chân mày đã bị cạo trọc lóc để thay vào hai đường xăm vụng về. Đầu đít một mét tư, mụ ngồi thun lại còn có mấy tấc sau lưng ông xe ba bánh, hai tay bấu hai bên yên. Tưởng tượng từ đàng xa lao xe 100 phân khối tới mục tiêu, tôi có thể cày nát mụ không kịp ngáp. Chắc chắn lúc đó mụ đang nhìn kẻ sát nhân trong cự li gần." (Lạc Đạn Và Mười Truyện Ngắn, Thời Mới, Toronto, 2000, t. 148). Đó là vận tốc của những ý tưởng độc ác chảy trong đầu một người. Từ quan niệm nhân bản truyền thống, phát xuất một số nhà văn chuyên trị những ý tưởng đẹp, hành động cao cả của con người. Ở Trần Thị NgH., ngược lại, thường là những ý tưởng quái đản, những tính toán hèn hạ được ghi lại rất rõ ràng rành mạch. Sự ngược đời đó tạo nên một tác phong văn học đặc biệt.