DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,161,590

Nguyễn Minh Phúc - Chùm thơ về Đà lạt

Sunday, December 3, 20176:57 PM(View: 1665)
Nguyễn Minh Phúc - Chùm thơ về Đà lạt


Nguyễn Minh Phúc


Image result for đà lạt
hình minh họa

Chùm thơ về Đà lạt

 

Image result for mimosa


chạm cõi Mimosa

 

về đây với xứ ngàn hoa

bâng khuâng chạm cõi Mimosa ngập chiều

hoa vàng màu nắng liêu xiêu

hay là vàng của hắt hiu sương tràn

 

mimosa cứ nồng nàn

khói mây lãng đãng bạt ngàn thông reo

chiều sâu hun hút lưng đèo

sương trôi ngỡ nắng vàng neo dốc tình

 

tôi ngồi vốc gió đồi chênh

bụm tay hái cả mông mênh chiều tàn

nầy em sợi gió trên ngàn

nghe Mimosa chạm sắc tràn long lanh

 

nầy chiều Đà Lạt mong manh

có hay tôi với chòng chành thông xanh

có hay tôi bước không đành

mùa Mimosa vỡ giữa thành phố hoa...

 
Image result for thiếu nữ

 

sương thiếu nữ

 

đà lạt trôi một trời sương thiếu nữ

rơi dặt dìu trên những lá thông xanh

rưng rức nhớ cao nguyên chiều viễn xứ

nên người đi mà chân bước không đành

 

hoa vàng quá và trời thao thiết thế

em thì xa mà mây trắng ngang chiều

nên cứ ngỡ đà lạt buồn như thể

sợi tơ vàng e ấp  giấu cô liêu

 

anh bước xuống đồi Cù ngày xuống thấp

chợt lênh đênh trong nỗi nhớ chập chùng

có nhiều khi đà lạt vàng nắng ngập

mà sao lòng vẫn cứ khẽ rưng rưng

 

nhớ cái lạnh sắt se cùng gió núi

cao nguyên ơi chiều xuống dưới thung rồi

ôi trắng quá áo ai mờ dốc bụi

nghe chập chùng sương thiếu nữ dần trôi...

 

Image result for sương mù đà lạt


là những mù sương

 

vít mây xuống thả vào em môi mắt

trời tháng mười sương mỏng ngập đồi cao

ở đây gió cao nguyên sà xuống thấp

đà lạt chiều đà lạt nắng mưa chao

 

hay là những dốc chiều mây thả khói

để bồng bềnh hương tóc nhẹ nhàng trôi

phố núi cao nên phố mờ dốc đợi

đà lạt mơ đà lạt gió trên đồi

 

thung lũng hẹn hoa tràn trên đỉnh nhớ

em về chưa mà nắng đã hanh vàng

trời xanh quá mà anh thì bở ngỡ

níu chút tình sương khói khẽ khàng tan

 

ơi đà lạt và những chiều anh đến

phố trên cao chìm khuất dưới mây mù

để anh mộng một nẻo về chống chếnh

bên em và sương khói đã vào thu...



Image result for thung lũng hoa vàng

 

thung lũng hoa vàng

 

chiều ngang qua thung lũng gió

hoa vàng nở dọc đường đi

nghe nồng nàn hương hoa cỏ

trôi theo nỗi nhớ xuân thì

 

phải chăng em thu Đà Lạt

mà say tôi suốt một đời

môi nghiêng dã quỳ thơm ngát

sương mờ thả khói chơi vơi

 

hay là đồi Cù say ngủ

cho tôi mơ giấc thu rồi

liêu xiêu một trời mây phủ

có người ngồi hái sương rơi

 

dã quỳ thơm nồng hơi thở

chân trời đổ bóng hoàng hôn

Đà Lạt ơi tràn nỗi nhớ

trong sương trôi lạnh buốt hồn

 

ai về qua thung lũng hẹn

bâng khuâng chiều kín nỗi niềm

hái giùm tôi vàng hoa nắng

bên trời giấu những niềm riêng...



nguyễn minh phúc

đà lạt tháng chín 2017
(tác giả gởi)



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content

 

 

 

 

 

Reader's Comment
Tuesday, December 5, 20179:06 AM
Guest
Ở VN có tới 2 ông làm thơ ký tên Nguyễn Minh Phúc, một ở Kiên Giang, một ở Lâm Đồng, cả 2 đều có quêi gốc Quảng Ngãi, lại trạc tuổi nhau. Vậy nên đề nghị mở ngoặc thêm địa chỉ dưới bút danh!
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 4, 20198:12 PM(View: 409)
Sau một hồi nói chuyện qua điện thoại, Dung báo cho tôi: “Bác biết chuyện gì xẩy ra cho ba cháu chưa?” “Chưa. Chuyện gì?“ “Ba cháu đã vào chùa, xuống tóc đi tu từ hơn nửa năm nay. Ba cháu hiện tu ở một chùa gần thành phố bác ở. Ba cháu không cho ai biết chuyện ông đi tu. Dấu, không cho biết tu ở chùa nào. Cháu mới tìm ra. Cháu định tháng tới qua thăm, và rủ bác cùng đi luôn. Gặp bác chắc Ba cháu mừng lắm.” “Bác cũng mong gặp ba cháu. Lâu rồi, ba cháu và bác chưa gặp lại nhau. À, tại sao ba cháu có quyết định đi tu? Sao lại phải dấu chuyện tu hành. Đi tu, chứ có phải đi tù đâu mà dấu diếm. Còn mẹ cháu thì sao?” Dung ậm ừ, như không muốn nói. Một lúc sau mới trả lời: “Mẹ cháu vẫn bình thường. Vẫn oai phong như cũ. Thật ra ba cháu không cho ai biết tu nơi nào, vì sợ mẹ cháu đến phá đám. Bốn tháng trước, ba cháu tu tại một chùa gần West Virginia, mẹ cháu đến làm ồn ào, bắt ba cháu trở về. La mắng cả sư cụ, xỉ vả ông ta đủ điều, còn phao vu lên rằng sư cụ đồng tính luyến ái với ba
Tuesday, October 29, 20196:05 PM(View: 134)
Lần này, tiểu thuyết lịch sử Kẻ sĩ thời loạn của nhà văn Vũ Ngọc Tiến vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về chính trị xã hội thời cuối Lê đầy biến động của lịch sử VN, một thời kỳ nhiễu nhương và có nhiều phân chia sâu sắc giữa các thế lực quân sự: Lê - Mạc, Trịnh - Nguyễn, rồi thế chân vạc Trịnh - Nguyễn - Tây Sơn và lấy Bằng Quận công Nguyễn Hữu Chỉnh, làm nhân vật chính. Nhà văn Vũ Ngọc Tiến chia sẻ là mình rất thích nhân vật phức tạp và có nhiều đánh giá trái chiều này. Cũng như với “Quỷ Vương” trước đó, tác phẩm này của Vũ Ngọc Tiến cũng đan xen lịch sử và thời hiện tại, cách viết của nhà văn là sử dụng nghệ thuật cốt truyện song hành, mượn chuyện xưa để nói nay mà tôi đã gọi đó là tiểu thuyết đồng hiện, ảo- thực, bóng và hình. Trong Kẻ sĩ thời loạn với cặp nhân vật chính là nhà di truyền học Duy Thiện và bà Hoàng Lan, hồng nhan tri kỷ của ông. Hai mạch truyện kể gắn với nhau, xưa và nay đan xen: Duy Thiện của thời hiện tại là người viết cuốn sách kể lại lịch sử cuộc đời của cụ
Thursday, October 24, 20197:04 PM(View: 314)
Lão Tư Lâm vội lấy tay bịt miệng mụ Tuyền Bếp lại, lão biết mụ yêu lão và ghen tức với tất cả những người đàn bà lão đi lại. - Tôi xin mụ, đêm hôm khuya khoắt thế này mụ nói to thế nhỡ mọi người nghe được thì ảnh hưởng đến tôi sao… Tôi gọi mụ ra đây chỉ để hỏi một câu: Mụ có đồng ý cho tôi đi học không? Nghe thế, mụ Tuyền Bếp lại rú lên cười. - Tôi là gì mà đồng ý cho lão đi học chứ? Cấp trên cho lão đi thì lão cứ đi, chả mất gì, cứ ngồi chơi vẫn được công điểm. Sau này về làng lại được đề bạt làm cán bộ. Biết đâu chức chủ tịch chả rơi vào tay lão. Lúc đấy, mụ này lên xã xin cái triện có nói rã bọt mép chắc gì lão đã cho… Lão Tư Lâm lập tức vật mụ xuống đất ngay trước cửa lò, lột phăng quần áo mụ ra, cười nhăn nhở: - Không cần phải đến lúc làm chủ tịch xã Tư Lâm mới cho mụ triện. Lão cho mụ triện ngay đây… Mụ cần bao nhiêu cái lão cho đủ hết… Mụ Tuyền Bếp rú lên trong sự sung sướng tột cùng, lão Tư Lâm phải bịt miệng mụ lại, quát mụ: - Kêu cũng khẽ khẽ thôi, kẻo người ta
Saturday, October 19, 20199:37 AM(View: 289)
(h.VTD) Trần Tuấn Kiệt qua đời vào chiều ngày 8 Tháng Mười, 2019, tại Sài Gòn, thọ 80 tuổi. Mồ côi mẹ lúc 8 tuổi nên thuở bé ông sống với bà ngoại tại vùng tản cư ở Đồng Tháp Mười. Năm 1950, lúc 11 tuổi lên Sài Gòn, theo học ở trường Tân Thanh với các giáo sư như Tam Ích, Thiên Giang, Bùi Giáng, Đồng Tân… và sau học tại trường Quốc Gia Âm Nhạc về bộ môn thổi sáo và đàn tranh, theo học một năm rồi bỏ ngang. Với năng khiểu bẩm sinh, khởi đầu nghiệp cầm bút, thơ xuất hiện trong mục Hoa Hàm Tiếu, giai phẩm Văn Hóa Ngày Nay của Nhất Linh; gia nhập Văn Đàn Bạch Nga và cộng tác tờ bán nguyệt san Phổ Thông (1958-1971) của Nguyễn Vỹ… Tam Ích giới thiệu vào làng báo ở Sài Gòn. Từ cuối thập niên 1950 ông đã cộng tác với nhiều tờ báo và tạp chí cho đến Tháng Tư, 1975. Bút hiệu Sa Giang ghép từ quê nhà Sa Đéc và Nam Kỳ Lục Tỉnh, vùng đất có nhiều dòng sông với Cửu Long Giang. Với thơ ông ký Sa Giang Trần Tuấn Kiệt, với văn ông ghi Trần Tuấn Kiệt. Ngoài ra ông còn nhiều bút hiệu khác như:
Monday, October 14, 20197:29 PM(View: 267)
Tôi kính trọng những nhà thơ. Trong mắt tôi, họ là những người dũng cảm bậc nhất. Hoặc gan lì, cũng bậc nhất luôn. Giữa thời thiên hạ tối tối dán mắt vào ti vi, sáng sáng lướt rao vặt trên báo chợ, ngốn tiểu thuyết trinh thám trên xe điện ngầm, trên máy bay… mà vẫn cứ có những nhà thơ, những nhà thơ này vẫn bình tĩnh làm thơ được, mới lạ. Ngó vào số lượng in ở trang cuối mỗi tập thơ lại càng thêm kính phục họ. Các nhà thơ hậu duệ của Beaudelaire, Verlain, Apollinaire, của Goethe, Schiller… đều ngán ngẩm khi nói đến tình trạng thê thảm của sự đọc thơ thời bây giờ – đời thuở nhà ai mà một tập thơ bán được một ngàn bản đã là của hiếm trên đất nước đông đúc bảy tám chục triệu dân cơ chứ. So với họ, các nhà thơ Việt của chúng ta ở hải ngoại còn dũng cảm hơn nhiều. Và cũng may mắn hơn nhiều, nếu so số lượng xuất bản trên tỷ lệ số dân. – Dũng cảm gì đâu. – Du Tử Lê cười hiền lành – Không hề. Gàn dở, thì đúng hơn, ông ạ. Khốn nạn, tôi, và tất cả tụi làm thơ chúng tôi, chạy không nổi