DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,381,603

Bùi Mai Hạnh và Trần Hoàng Trúc - Thơ Thời Cuộc

Saturday, June 23, 20187:23 AM(View: 3393)
Bùi Mai Hạnh và Trần Hoàng Trúc - Thơ Thời Cuộc
Bùi Mai Hạnh


blank

Thơ thời cuộc

 blank

 

Tự thú


Tôi nghe tiếng thì thầm tổ quốc
trong đêm đen
lóe lên ánh sáng xanh màn hình iPhone
những rãnh nhăn khổ đau những tiếng thét tuyệt vọng
ba tin thật bảy tin thất thiệt
bằng tiếng Việt
của người Việt
máu gọi máu
hôi hổi tươi ròng Việt Nam

Nếu tổ quốc là mẹ
tôi đã để cha mẹ ai chăm?
Nếu tổ quốc là nhà
tôi đã để nhà ai phá?
Nếu tổ quốc là người tình
tôi đã để mặc người bị hãm hiếp giày vò
Nếu tổ quốc là con cái của tôi
tôi đã để mặc chúng bơ vơ ao tù gian dối.
Nếu tổ quốc là bạn bè anh em
tôi đã mặc họ buông xuôi mỏi mòn lạc lối…

Tôi nghe tiếng thì thầm
ngột ngạt bóng tối…
gương mặt tổ quốc loé lên trong lòng bàn tay…
giọng nói vô cảm nghị trường rợp cờ đỏ vàng sao
ánh mắt phản kháng người tù cờ vàng ba sọc đỏ
đây biểu ngữ chói chang nền vàng chữ đỏ
kia khẩu hiệu hoành tráng nền đỏ chữ vàng
hừng hực nhân danh dòng giống Lạc Hồng
ngùn ngụt nhân danh máu đỏ da vàng
chém vào nhau lời nguyền truyền kiếp…

Và tôi lắng nghe
tiếng mạch ngầm tổ quốc…
trong con tôm khô đỏ chai bàn tay người miền biển
trong chiếc bánh đa nem dấp dính mồ hôi người đồng bằng
trong cái nấm hương thơm ngón tay người miền núi
trong quả trứng gà bán ở chợ châu Á
bà già mù chữ khóc 39 năm chưa về lại Bãi Trước,
món nem rán có vị cay nước mắt tổ quốc…

Tôi miên man vá víu tấm mạng đời
“tà áo đẹp”, món ăn lạ, miền đất mới…

nỗi buồn tự do
niềm vui tội lỗi

và nụ cười ảo
kẻ bỏ nước.

Melbourne 17.6.2018

Bạn thời nay!


blank


(Văn xuôi xuống dòng cho một người bạn)

Bỗng một ngày nhận ra bạn không còn (dám) thích… tôi,
Những điều tôi viết, những điều tôi làm, những điều tôi thích…
Mặt thật xã hội, dân oan, phản kháng độc tài…
Bạn nhìn tôi thương hại…
Tôi là trứng chọi đá!
Tôi ngu dại,
Bạn khôn.

Bạn lập hội nhóm vui chơi đắm nguyệt thưởng hoa nâng cấp tâm hồn…
Bạn xây động tu, mặc áo cà sa, trốn đời trần gươm giáo…
Bạn luồn lách gửi con cái tài sản an toàn xứ ngoại…
Bạn kế thừa đặc quyền đặc lợi từ bố mẹ ông bà…

Bạn lướt đi trong cõi trần đầu đội ba con khỉ
Một con bịt mắt bạn để không thấy nỗi khổ đồng bào
Một con bịt tai bạn để không nghe thấy lời đồng bào nguyền rủa
Một con bịt miệng bạn để ăn tiền của đút lót bán mua bổng lộc chức quyền…

Bạn khôn,
Bạn rất khôn,

Bạn block/xóa tên tôi khỏi danh sách bạn bè
Bạn phấn đấu chen vào hàng ngũ cốt cán nghiêng trời quyền lực…
Bạn cố chứng minh, cố vạch giới tuyến,
Bạn là kẻ cai trị, bên này.
Tôi ở phía bên kia…

Bạn yêu ơi
Bạn có quyền nói điều bạn nghĩ, làm điều bạn thích,
Bạn có quyền thu vén riêng đời Hạnh phúc,
Bạn có quyền không thích “cách mạng” đảo lộn tổ ấm gia đình,
Bạn có quyền ghét dân oan, phản kháng, biểu tình…
Bạn có quyền mỉa mai người tù giúp dân đen hiểu về nhân quyền…
Bạn có quyền sợ hãi chiến tranh buộc con bạn cầm súng…
Bạn có quyền hèn hạ ngợi ca sự dối trá đê tiện…

Bạn có quyền khinh bỉ những điều tôi thích, những điều tôi làm, những điều tôi viết…
Bạn nhìn tôi thương hại…
Tôi là trứng chọi đá!
Tôi ngu dại.
Bạn khôn.

Bạn rất khôn.
Bạn khôn nên nhà bạn chưa ai bị cướp hiếp giết?
Bạn khôn nên nhà bạn chưa ai bị chết vì ngộ độc thức ăn?
Bạn khôn nên nhà bạn chưa ai bị ung thư vì hít bụi vỉa hè mưu sinh?
Bạn khôn nên nhà bạn chưa ai bị tàn phế vì giao thông tai nạn?
Bạn khôn nên nhà bạn chưa ai tự thiêu vì bị hàm oan?
Bạn khôn nên nhà bạn chưa ai phải “tự sát” trong đồn công an?
Bạn khôn nên nhà bạn vẫn phú quí giàu sang mặc xã hội vô đạo đảo điên thiện ác?

Bạn cao giọng khuyên tôi sống đi, hưởng đi, chơi đi, thiền đi, tu đi… viết có ích gì…!!!
Bạn thành thật cảnh cáo: chẳng thay đổi được gì đâu, họ còn mạnh lắm…
Tôi là trứng, họ là đá
Tôi ngu tôi dại…
Bạn khôn.

Bạn rất khôn!
Bạn đứng về phía đá.

Bạn yêu ơi,
Chúc bạn an vui đường khôn bạn chọn!
Chúc bạn được sống đúng mình!
Cám ơn lời khuyên khôn dại!

Mặc xác tôi!!!

Ngày Phán Xử Không Xa…



11.6.2018

(PS: cảm ơn những người bạn thi thoảng đọc tôi và vẫn dám like, hihi)
Bùi Mai Hạnh

*

Trần Hoàng Trúc


blank


Tôi không bán gì của tổ quốc

Cứ mỗi khi lên tiếng về những bất công
Bạn sẽ nghe câu “Các người đã làm gì cho tổ quốc?”
Bạn sẽ lúng túng như gà mắc tóc
Vì đối với ai kia, “đóng thuế” vẫn chưa phải “làm gì”.

Hãy trả lời, thôi được cứ coi như,
Với bạn, tôi chưa làm gì cho tổ quốc
Nhưng chắc chắn một điều chân thực
Là tôi chưa bán gì của tổ quốc bao giờ

Tôi không bán các hải đảo ngoài kia
Không bán luôn rừng vàng biển bạc
Không bán cả tài nguyên bauxite
Và bây giờ bán tiếp các đặc khu

Tôi không bán mạng sống của ngư dân
Khi cứ luôn mồm khuyên “ngư dân bám biển”
Mà không có lấy một đội quân bảo vệ
Mặc ngư dân bị “tàu lạ” đâm chìm

Tôi không bán sức khỏe của người dân
Bằng các nhà máy không ngừng thải độc
Tôi không bán môi trường, không bán đất
Đà Nẵng, Nha Trang dân Chệt ở hết rồi

Tôi không bán đạo đức lương tâm
Bằng hàng loạt công trình “móc ruột”
Xây hôm nay, ngày mai đã sụt
Để ngày ngày các biệt phủ mọc lên

Tôi không bán ngôn ngữ của tổ tiên
Với hàng loạt ngôn từ quái dị
Nào “tụ nước”, “mưa cực đoan”, “thu giá”…
Lừa dối, quanh co, né tránh, lập lờ

Tôi không bán thuốc giả bạn ơi
Cũng không bán luôn bao nhiêu là chất cấm
Tôi không bán tương lai con cháu
Vào trong tay Tàu khựa bao giờ

Tôi không bán cả Sự Thật hiển nhiên
Bằng cách bịt miệng người ta bạn ạ
Tôi không bán lương tâm, công đạo
Với giá ba xu rẻ mạt bạn thu về

Tôi trả lời như vậy được chưa
Mà bạn nghĩ coi, tôi có cửa “làm gì” được?
Khi người ta bảo “Con lãnh đạo làm lãnh đạo
Mới hạnh phúc cho dân” thì tôi biết làm gì?



Thơ gửi những người “có não”



blank



Bạn gọi chúng tôi, những người xuống đường biểu tình ôn hòa là “không não”

Vâng, bạn thông minh nên quyết chí ngồi nhà
Bạn dại gì dang nắng đổ mồ hôi
Và có thể, biết đâu, còn đổ máu

Bạn “có não” nên giữ mồm câm chặt
Nước mất tới nơi chẳng dám hé nửa lời
Miệng sắp bị bịt mà rung đùi sung sướng
Ta ở nhà ngoan, đâu bị đánh, bị đòn

Bạn “có não” mà quyết làm nô lệ
Giặc Tàu kia, khác máu tanh lòng
Tây Tạng, Tân Cương… máu đổ thành sông, biển
Và sắp đến rồi, bờ cõi Việt Nam ta

Bạn “có não” mà cam chịu nhục
“Trước bất công chẳng dám kêu đòi”
Cam phận sống lưu vong trên tổ quốc
Chịu cúi đầu rước giặc xéo quê hương

Bạn “có não” mà chửi vạn người dân
Chẳng quản tử sinh, xuống đường vì tương lai con cháu bạn
Bằng những lời nghiệt cay như “ngu đặc”
Bạn “có não” làm gì cho phí thế bạn ơi?

Bạn “có não”, bạn tiếc một đoạn đường
Bị tắc nghẽn do chúng tôi đổ xuống
Bạn không tiếc cả hai bờ Nam Bắc
Sắp điêu linh dưới gót giặc hung tàn

Bạn “có não”, bạn tiếc một ngày công
Mà không tiếc gần trăm năm mất nước
(Hay mất cả ngàn đời, ai biết được?)
Bạn “có não” mà! Bạn tiếc một ngày công!

Bạn “có não” mà để cho con cháu
Thành mồi ngon, “nội tạng” giặc sau này
Khi khuất núi bạn có dám nhìn tiên tổ?
“Có não” kiểu gì chua xót thế bạn ơi?

Bạn “có não” nên bạn tìm mọi cách
Che giấu đi nỗi hèn nhát của mình
Bằng cách gọi những người yêu nước
Là “thiếu não” à? Tội nghiệp bạn quá đi thôi!

Bạn “có não” nhưng tim thì quá bé
Gan thì teo chỉ có miệng là to
Nếu chẳng dám xuống đường vì tổ quốc
Đừng mở miệng chửi người cho dân chúng miệt khinh!



(Bài thơ này của một người “không não” tên Trần Hoàng Trúc (tôi tự nhận luôn cho rồi để bạn khỏi mất công chửi ha)

Nhờ các bạn FB chia sẻ giúp mình để những người “có não” đọc được. Cảm ơn các bạn 


Trần Hoàng Trúc
(từ: VV)

P/s: Bài thơ này chỉ để thay mặt những người đã tham gia biểu tình ôn hòa tại Sài Gòn trả lời cho những bạn “có não” chửi chúng tôi “không não”. Bài thơ không đại diện hoặc bênh vực cho những cuộc bạo loạn/nổi loạn tại các khu công nghiệp và các tỉnh thành khác. Xin vui lòng không “gộp” chung.
(Trong bài có mượn câu thơ “Trước bất công không dám kêu đòi” của cô giáo Trần Thị Lam).



                              *
                                                   Mời tìm đọc:

                    Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                                          Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                  Amazon Mẫu Hệ

 

 







Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, June 27, 20206:01 PM(View: 499)
Bất cứ vì lý do gì, một nhà văn khi còn sức viết mạnh mẽ, mà không thể viết được nữa là một bất hạnh. Khi “Không còn được viết nữa”, vì những lý do áp bức, cường quyền, vì chữ-nghĩa-bị-gông-cùm, ta phải cố mà thoát khỏi cái bất hạnh ấy. Trong hoàn cảnh một Việt Nam Hôm nay, một nhà văn khi còn sức viết mà không được viết, chỉ là bất hạnh thứ nhất. Nếu anh buông xuôi, chữ nghĩa anh sẽ chết, anh đành phải sống, trong thảm cảnh chết dần. Nếu anh viết tiếp với lòng trung thành, nhân văn, với cái gan nói ra sự thật, bất hạnh sẽ được nhân đôi. Đó là sự trừng trị từ phía nhà đương quyền. Anh bảo rằng ngòi bút tôi sung mãn, sâu sắc, về sau? Chính một giai đoạn lịch sử cuồng nghịch, xã hội con người dần biến ra một nhung nhúc tử thi, xú uế tối tăm, chính đó, đã tạo ra cho mỗi con người một sức bật mạnh mẽ để thoát ly. Mỗi thoát ly một tính cách biểu hiện. Có người dương khẩu hiệu, cầm đao kiếm. Tôi là nhà văn, tôi trút vào chữ nghĩa. Chữ nghĩa, cũng là một loại thuốc nhuộm màu
Wednesday, June 24, 202010:29 AM(View: 719)
Tôi là giọt máu lai Việt- Pháp. Đứa trẻ lai nào sinh ra cũng kháu khỉnh dễ thương. Nghe cha nuôi kể, lúc tôi chào đời ở bệnh viện Xanh Pôn, các bà xơ làm hộ lý tranh nhau bế bồng, khen tôi xinh đẹp, quý tướng. Cha tôi là con một chủ đồn điền trồng nho giàu có ở miền Nam nước Pháp. Mẹ tôi là con gái họ Ngô ở làng La Khê, một trong tứ quý địa ở ven kinh thành Thăng Long xưa. Ông ngoại tôi đi lính sang Pháp đánh trận từ hồi thế chiến lần thứ nhất (1914- 1918). Sau khi giải ngũ, cụ được Chính phủ Pháp trợ cấp một khoản tiền về quê tậu ruộng, xây nhà mái ngói hiên tây, vườn sau ao trước, sống đời thanh sạch được dân làng nể trọng. Nhờ thế, mẹ tôi được ra Hà Nội học trường Tây rồi làm việc ở tòa Công sứ. Cha mẹ gặp và yêu nhau say đắm nên tôi là kết quả cuộc tình lãng mạn khác màu da ấy. Cuối năm 1953, khi tôi vừa đầy tháng thì cha nhận lệnh phải về Pháp, hẹn sẽ quay lại đón hai mẹ con sang đó. Thế rồi chiến tranh kết thúc. Hà Nội được giải phóng, mẹ tôi có nhà ở phố Sinh Từ bị tịch thu
Monday, June 22, 20207:50 AM(View: 581)
Hồi ký là một thể loại dễ viết nhất, mà cũng là khó viết nhất. Cả hai đều đúng bon cả. Dễ viết, là một người Việt Nam, sống qua một lịch sử khá kỳ lạ non thế kỷ nay, nếu muốn viết về cuộc đời từng trải của mình, thì bất cứ ai cũng có thể viết nên một quyển hồi ký. Một cô gái lớn lên vào thời chiến chinh, bỏ đồng quê làng mạc, chạy nạn vào thành phố, giàu có nói chi, tới bao nhiêu gian truân, có khi làm đĩ nuôi con; có khi lấy một lính Mỹ, theo chồng Mỹ qua Mỹ thời hậu chiến, bao nhiêu vật đổi sao dời. Một cô gái đẹp, phải nhà nghèo, đành lấy chồng người Hàn Quốc, cả người cà thọt, anh cà nhỏng; thu món tiền lo cho cha mẹ, già bệnh nợ nần; sống trên đất người, cho tới ngày luống tuổi, đêm hắt hiu, chiều tàn hương bên xứ người, thương cha nhớ mẹ, mái nhà bụi chuối, đám bèo trôi miền sông Tiền sông Hậu. Một người lính Cộng hòa, đẫm máu trận mạc, là một thương binh, nạn nhân của một kẻ thù cùng chung họ hàng huyết thống, nay chống nạng đi giữa Sàigòn bán vé số, con cái bị
Saturday, June 20, 202010:39 AM(View: 636)
Nói cho rốt ruột, một ngày đời của tôi, hô hoán cho vênh vang, Đời một nhà văn, ngày nào cũng chỉ là một ngày cằm cụi làm ra “Cái-vô-dụng”. Nhân loại hôm nay có bao nhiêu nhu cầu thiết cấp đều đã được đáp ứng đầy đủ. Cần gì thì cần, chẳng ai cần văn chương. Đã qua thời văn chương là vũ khí, là vận động cách mạng, chấn hưng dân trí, tấm gương soi đạo lý làm người. Với “giặc corona”, người ta trữ gạo, thuốc men khẩu trang mỳ gói, chẳng ai mua về nhà vài quyển tiểu thuyết, tập truyện ngắn. Vậy mà “Vô dụng đã hơn sáu mươi năm?” Hẳn, tôi là một người vô-dụng-chuyên-nghiệp. Một đời thành bại nhục vinh, đói no lây lất cũng chỉ với ngòi bút và chữ nghĩa của mình. Xem Cái-Viết như một định mệnh, một hành nghiệp trọn đời. Nơi “nhất thốn tâm tư”, chỗ tấc lòng, nghiệp oan nghiệp chướng! chỉ tự nơi người thừa nghiệp riêng biết, riêng chịu. Tôi không ảo tưởng, chỗ tháp ngà, cho rằng việc cầm bút là một thiêng liêng cao cả, nhà văn là một kẻ cao quý hơn người. Chỉ là trời
Wednesday, June 17, 20209:21 AM(View: 1039)
Tôi nhớ lại, ngày còn ở dân sự, tôi có mua một chiếc áo len màu xám nhạt. Chiếc áo len dày, nên bận vào rất ấm...Đến ngày vào lính, tôi để chiếc áo len đó lại cho cha tôi. Tôi nhớ lại, lúc đó, sao tôi chưa thấy cha tôi có một chiếc áo len nào. Về mùa đông, có lạnh lắm thì cha bận 2 cái áo bà ba, và chiếc quần dài...Cho nên, đi lính, tôi để chiếc áo len này lại cho cha, và nói với cha, con đi lính có quân đội lo hết rồi, không cần gì cả. Con để lại cho cha chiếc áo len này, cha mặc khi mùa đông tới nghe cha. Cha tôi cười nhỏ nhẹ, không nói lời nào, nhưng chắc ông cảm động lắm. Đó là tôi nghĩ thế thôi, bởi tôi lúc đó đâu có lường được cái lạnh của Đà Lạt thế nào, và nổi cam khổ của người lính như thế nào. Cha tôi và tôi ít nói chuyện với nhau. Lúc còn nhỏ lắm, hai, ba tuổi hay bốn, năm tuổi gì đó, cha tôi thường hay cộ công kênh tôi trên hai vai, đi từ nhà tôi lên xóm An Phú, rồi trở xuống xóm An Lương, đi loanh quanh như vậy đến mấy vòng. Tôi được ngồi trên vai cha tôi, hai chân nhỏ