DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,934,240

Nguyễn Viện - Tại sao Vũ Lập Nhật?

10 Tháng Ba 20199:34 SA(Xem: 113)
Nguyễn Viện - Tại sao Vũ Lập Nhật?
Tại sao Vũ Lập Nhật?


Hôm rồi, an ninh gặp tôi hỏi: “Vũ Lập Nhật là ai?”, nhân khi “chàng” nhận giải thưởng thơ của Văn Việt lần thứ 4. 
Không chỉ an ninh mà cả Ban Giám khảo của Văn Việt cũng không biết Vũ Lập Nhật là ai.
Tôi “thành thật khai báo” nè. 
Cách đây khoảng 10 năm, một bạn thơ trẻ dẫn theo một cô gái đến quán café Bông Giấy, nơi đám “giang hồ” văn nghệ vẫn ngồi với nhau, mỗi ngày. Cô được giới thiệu là A Dĩ. (Thấy “gái” là sáng mắt ra). Một cô gái cực kỳ e lệ. Lúc ấy cô mới chỉ mới viết được hai truyện ngắn. Tôi bảo gởi cho tôi xem. 

Hơi lạ. Đấy là ấn tượng đầu tiên của tôi về tác phẩm của cô. Dân Nam kỳ, nhưng viết chính tả cực kỳ chuẩn xác. Câu cú tuyệt đối hoàn chỉnh. Cô vừa tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học Khoa học Xã hội Tp.SG. 

Tôi gởi truyện của cô cho Hoàng Ngọc-Tuấn bên tienve.org. Tuấn đăng ngay. 
Thêm mấy truyện nữa. Tuấn đều đăng hết. 

Tôi nói với bạn bè, một phát hiện mới. Nhưng mọi người ra vẻ dè bỉu. Cũng giống như trường hợp của Lưu Mêlan, trước đó. 
(Nói thêm một chút về Lưu Mêlan. Cũng ở café Bông Giấy, một hôm Chiêu Anh Nguyễn cho tôi xem bài thơ đầu tiên của Lưu Mêlan trên vanchuongviet.org, bảo “con này” viết như thiên tài. Bữa đó có cả chị Nguyễn Thị Hậu. 

Tôi cũng tò mò. 

Vài tuần sau, tôi quen Lưu Mêlan. Tôi bảo để tôi gởi thơ cô cho tienve.org. Cô ấy nói “để em tự làm”. 
Và, sau đó Lưu Mêlan gần như xuất hiện mỗi ngày trên tienve.org và damau.org. 

Có một chi tiết vui, tôi với Thận Nhiên và Lưu Mêlan đã cùng viết chung một truyện ngắn, đăng ở đây: 

Trở lại với A Dĩ. Ngược lại với Lưu Mêlan, tôi phải khuyến khích mãi A Dĩ mới dám tự gởi cho tienve.org. Tuy nhiên, tôi nói cái tên A Dĩ nghe giống Tàu quá, em đổi tên đi. Cô đồng ý và báo cho tôi, “em chọn là Vũ Âm được không?” Tôi bảo chữ “Âm” nghe… hơi kỳ. Cô giải thích, “Vũ Âm là âm thanh của mưa”. Tuy nhiên, nghe lời tôi, cô chiết tự chữ “Âm” thành “Lập Nhật”. Thế là thành Vũ Lập Nhật. 

Và Vũ Lập Nhật đã có hàng loạt truyện trên tienve.org. 

Bây giờ tôi có thể nói: Rất lạ. Chứ không phải “Hơi lạ”. 

Ý tưởng lạ. Văn chương gãy gọn mà đẹp trau chuốt. Tôi có thể nói một cách khác: Hàng hiếm. Thậm chí rất hiếm. 

Cuối năm 2010, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng đã nhờ tôi viết tổng kết tình hình văn học trong nước cho Blog của anh trên trang web của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA). Tôi không ngần ngại nêu tên tuổi hai nhân vật tôi đánh giá cao nhất: Vũ Lập Nhật và Lưu Mêlan. 
Mời các bạn xem link tôi đăng lại trên Tiền Vệ: 

Đã hơn 5 năm rồi tôi không gặp lại Vũ Lập Nhật và Lưu Mêlan. Hai cô ấy rất thân với nhau. Nhưng họ đều có hướng đi riêng. Tính cách cũng khác, trong khi Lưu Mêlan say mê những tác phẩm triết học, thì Vũ Lập Nhật chỉ thích truyện tranh Nhật Bổn.



blank
(Vũ Lập Nhật, ngày xưa)


Vũ Lập Nhật, sau này làm thơ nhiều hơn. Và xin chúc mừng cô đoạt giải thơ Văn Việt 2018. 

Giờ, cô đã bớt e lệ hơn hay vẫn rụt rè như xưa, tôi không biết. Nhưng vui vì biết cô đang làm cho một nhà xuất bản. Có lẽ, đó là việc rất thích hợp với cô. Nhớ, xưa tôi từng giới thiệu cô đến làm trợ lý cho nhạc sĩ Dương Thụ ở Cà phê Thứ Bảy, hồi còn ở Nguyễn Đình Chiểu, nhưng không ra làm sao. 

Còn Lưu Mêlan, lâu rồi không còn thấy xuất hiện trên văn đàn. Tôi còn nhớ, cô nói với tôi khi nhà thơ Thường Quán bày tỏ ý định muốn in riêng cho cô một tập thơ song ngữ Anh – Việt do một đại học ở Australia tài trợ, nhưng cô từ chối. Cô bảo, em chỉ xuất hiện lại khi nào tìm thấy một lối đi khác.


blank
(Lưu Mêlan, ngày ấy)



Tôi kính trọng các cô, không chỉ vì tài năng mà còn ở tính nghiêm túc với văn chương, cũng như tính cách không bon chen, háo danh, của họ.




                                                                                                                                                            4/3/2019
                                                        Nguyễn Viện
                                                                                            (từ: DĐTK)




                                 *

Mời đọc

Nhà thơ Thành Tôn và Nguyễn Vũ đã tiếp tục thực hiện ebooks cho
Tân Truyện và Tạp Ghi Văn Nghệ

Sấp Ngửa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=s_p_ng_a__opt__-_tr_n_y_n_ho_
Mẫu Hệ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=m_u_h___opt__-_tr_n_y_n_ho_

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=h_n_55_n_m_l_m_th___opt__-_tr_n_y_n
Đi Mỹ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=_i_m___opt__-_tr_n_y_n_ho_

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 44453)
Người viết bài này có lần đọc bất chợt, đọc thoáng qua một vài bài thơ của Trần Yên Hòa và thoáng gặp hình tượng Em được nhân-cách-hóa từ thiên nhiên: em không phải người mà là Mùa Thu, và từ đó vẫn mang ý định sẽ có dịp nói nhiều về thiên nhiên nhân cách hóa trong thơ Trần Yên Hòa. “Ta nghiêng về giải đáp tác giả Trần Yên Hòa muốn vượt qua thơ lãng mạn tình yêu để hướng về thơ diệu vợi, bởi từ ngữ Em không phải chỉ về người mà chỉ về thiên nhiên: mùa thu được nhân cách hóa thành người em hương sắc” (trích trong bài “Mùa Thu Mênh Mông và Mùa thu Cục Diện Trong Thi Ca Hải Ngoại”, tạp chí Văn Học số 232, ấn hành tại Nam California, tháng 7&8 năm 2006).
15 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 14314)
Theo chúng tôi, con người trên mặt đất này sợ nhất sự thật! Vì vậy, ngạn ngữ Việt Nam từng nói: “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Người Trung Hoa từ thượng cổ đã nói: “Trung ngôn nghịch nhĩ”. Người Ba Tư cổ khuyên: “Nếu nói ra sự thật, anh sẽ chết”. Người Ai Cập xưa cảnh cáo: “Khi sự thật bị bỏ quên quá lâu, một hôm nó thức dậy thành ngày tận thế”. Ngạn ngữ Tây Tạng tiền Phật giáo khuyên: “Mày chỉ được phép nói ra sự thật, nếu mày làm vua”. Thổ dân Úc bảo: “Ai nhìn thẳng vào sự thật sẽ bị mù mắt”. Lịch sử nhân loại đã ghi nhận hàng triệu con người từng dám cả gan nói lên sự thật mà bị mất mạng, bị tù tội hay bị quản thúc tại gia.
14 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 34593)
Tôi đón xe ở bến xe Tam Kỳ. Một chiếc xe đò dừng lại, người lơ xe hỏi tôi, có đi Đà Nẵng không anh ? Tôi nói, đi, bao nhiêu ? Anh cho mười ngàn. Thấy chiếc xe van bề ngoài có vẻ sang, xe du lich tốc hành, tôi bước lên. Khi vừa ngồi an vị, người lơ xe đòi tiền ngay, tôi trả tiền vì nghĩ, trước sau gì cũng trả. Tôi vừa trả tiền vừa hỏi: Xe chạy suốt không anh? người lơ nói, chạy suốt chớ. Nói vậy nhưng tôi nhìn trên xe, chỉ lơ thơ có mấy người khách. Sau đó cũng có khách lên, ai đi Đà Nẵng cũng trả chỉ có tám ngàn, có người còn trả rẻ hơn
10 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 16245)
Có những tác phẩm thơ ca để lại cho chúng ta bây giờ có tên là Khuyết Danh, điều đó cũng là một điều đáng buồn khi tác giả đã để hết lòng mình tạo ra tác phẩm, mà không muốn ghi tên mình hay không giám ghi tên mình, vì xã hội phong kiến có rất nhiều ràng buộc, có thể đem đến nhiều hệ lụy cho tác giả, nếu tác phẩm đó, các vua chúa hay quan quyền nghĩ ra một điều gì sai trái trong tác phẩm, thì tác giả có thể bị kết án ngay.