DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,983,848

Trần Mạnh Hảo - GIẢI VĂN THƠ (Văn Việt)?

Wednesday, March 13, 20196:00 PM(View: 271)
Trần Mạnh Hảo - GIẢI VĂN THƠ (Văn Việt)?
GIẢI VĂN VIỆT
GIẢI VĂN THƠ BỊ ĐÔNG ĐẢO NGƯỜI ĐỌC CHỈ TRÍCH.
"HÃY DŨNG CẢM NHẬN LỖI NẾU THẤY MÌNH SAI!”

Image result for Web Văn Việt


“VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP (BAN VẬN ĐỘNG) KHÔNG THỂ TRỐN TRÁNH VIỆC LÊN TIẾNG VỀ GIẢI VĂN THƠ BỊ ĐÔNG ĐẢO NGƯỜI ĐỌC CHỈ TRÍCH.
HÃY DŨNG CẢM TỰ BẢO VỆ NẾU CHO RẰNG MÌNH ĐÚNG!
HÃY DŨNG CẢM NHẬN LỖI NẾU THẤY MÌNH SAI!”

Xin mượn lời nhà văn Vũ Thư Hiên còm trong bài viết của Trần Mạnh Hảo làm tên đầu bài viết của chúng tôi về 4 lần “Văn đoàn độc lập” trao giải thưởng thơ cho những sản phẩm không thể gọi là thơ.

Nhà thơ, nhà báo Lê Phú Khải, một người tham gia “Văn Đoàn độc lập”, sau khi đọc hầu hết cái gọi là thơ được giải của “Văn Đoàn”, đã nổi nóng viết “còm” trong bài chúng tôi như sau: “Bây giờ bọn độc tài không còn e ngại Văn đoàn độc lập nữa, vì đã phát hiện ra chúng nó điên hết cả rồi”.

Ở một còm khác, nhà báo nhà văn Lê Phú Khải viết tiếp về các giải thưởng thơ của “Văn đoàn”: “Coi khinh người đọc mà cũng nhân danh nhân văn, thật bỉ ổi”.

Xin dẫn thêm một số lời khá nặng nề khác của anh Lê Phú Khải về những giải thưởng thơ của “Văn đàn”: “Điên thì phải đi bệnh viện ngay không lây lan sang người khác”… “Anh Vũ Thư Hiên rất ôn tồn còn tôi thì đề nghị ban chấm giải nên đi khám bệnh chó dại cắn ngay”…

Lê Phú Khải đất nước đã quá buồn, bây giờ lại sinh ra cái quái thai thơ văn việt, TÔI rất buồn vì chính tôi, lpk, đã là một trong những người đầu tiên đề xuất thành lập VĐĐL, tôi xin lỗi bạn đọc và mong bạn đọc tha thứ.


Nhà thơ Phan Đắc Lữ (ký trong FB là Phan Lữ), một người tham gia “Văn Đoàn độc lập” ngay lần đầu “Văn đoàn” trao giải thưởng thơ, cũng đã đề nghị tôi lên tiếng phê bình giải thưởng kỳ khôi này. Lần thứ hai, lần thứ ba “Văn đoàn” trao giải thơ cũng dị hợm không kém, anh Phan Đắc Lữ tha thiết đề nghị tôi lên tiếng phê bình…

Đến lần thứ tư này, “Văn Đoàn” vốn tự cho mình tự do, vì dân tộc, vì đất nước, quyết không sợ cường quyền áp bức, vì nền văn học chân chính đã trao bốn cái giải thưởng thơ rất kinh tởm, chống lại thẩm mỹ thi ca của dân tộc và công chúng, phá hủy, bôi bẩn tiếng Việt, đánh lừa thị hiếu thi ca lớp trẻ.

Không thể đặng đừng, Trần Mạnh Hảo tôi bắt buộc phải lên tiếng, trưng ra cho công luận thấy cái gọi là thơ được giải của “văn đoàn độc lập” suốt cả bốn lần, chỉ là cuộc phóng uế làm ô nhiễm văn đàn cả nước.

Chúng tôi xin trích một số ý kiến độc giả sau đây trong hàng trăm ý kiến phê phán, lên án những giải thưởng thơ bậy bạ, nặng mùi xú uế mà “Văn đàn” trong cơn tùy tiện hứng đã phóng uế ra làng văn cho độc giả cả nước “thưởng thức”!

Một lần nữa, nếu là một “Văn đoàn” tử tế, chúng tôi yêu cầu quý vị lên tiếng trước công luận giải thích cho độc giả biết vì sao lại phóng ra những giải thưởng hết hồn như thế?

Lê Phú Khải bây giờ bọn độc tài không còn e ngại VDDL nữa vì đã phát hiện ra chúng nó điên cả rồi.


Vũ Thư Hiên: VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP (BAN VẬN ĐỘNG) KHÔNG THỂ TRỐN TRÁNH VIỆC LÊN TIẾNG VỀ GIẢI VĂN THƠ BỊ ĐÔNG ĐẢO NGƯỜI ĐỌC CHÌ TRÍCH.
HÃY DŨNG CẢM TỰ BẢO VỆ NẾU CHO RẰNG MÌNH ĐÚNG!
HÃY DŨNG CẢM NHẬN LỖI NẾU THẤY MÌNH SAI!


Trích các ý kiến phê phán, lên án bốn lần trao giải thưởng bậy bạ, xúc phạm độc giả của các giải thưởng thơ của “Văn đàn độc lập” trên FB:

Trần Chút Tôi có nghe tin này, nhưng chưa hề đọc một chữ nào gọi là thơ của Vũ Lập Nhật. Hôm nay đọc bài của Hảo, tôi mới được hiểu rõ hơn. Nhưng quả thực đọc những câu gọi là thơ do Hảo dẫn ra thì tôi choáng...


Tối nay, nhà văn Phạm Đình Trọng, một thành viên của “Văn đàn độc lập” đã gọi điện thoại cám ơn chúng tôi vì đã đưa vấn đề này ra công luận. Anh Trọng cũng khẳng định các giải thưởng thơ của "văn đoàn” quá bậy bạ, quá láo lếu, xúc phạm bạn đọc cả nước. Họa sĩ Thành Chương sau khi đọc xong các bài thơ được giải của văn đoàn độc lập đã viết: "Thành khính phân ưu".



Sài Gòn 11-3-2019

Trần Mạnh Hảo
(từ: Fb)



XIN XEM THÊM CÁC GIẢI THƯỞNG VĂN VIỆT:


Thơ Vũ Thành Sơn

Một

sau cuộc chiến nàng là hiện thân của trầm cảm

thở bằng mang

và yêu bằng vây

mỗi ngày nàng thả vào trong chiếc hộp giấy

một cuộc hành trình màu

nuôi cho chúng lớn lên

nhưng trí tưởng tượng luôn là một trò chơi nhiều rủi ro,

không có kết thúc

và bạn cũng không thể tìm thấy cảm hứng

từ một xác chết

đôi khi nàng sục sôi nổi loạn

như một ngọn gió bị nhốt

và thức dậy như một chiếc đồng hồ hết pin

bỏ quên trong tủ áo

tôi tin nếu gọi tên mình một cách chậm rãi,

đủ lâu

một kẻ khác bên trong chúng ta

sẽ lên tiếng

Hai

bao giờ cũng có một thứ gì đó vuột khỏi

như khói, hơi nước trong không khí

một vài cái tên,

gương mặt,

mỗi thứ một ít

trong đám cháy;

đi hàng giờ

dưới bầu trời tro bụi

con đường cong oằn dưới gánh nặng

quá khứ,

mương cống,

khói cay,

đàn bà, con nít

chúng ta không mang vác cồng kềnh

quá nhiều cảm xúc, mùi vị

có thể chúng ta đi không tới đích

có thể con sông không có thật

nhưng chẳng hề gì,

ở khoảng giữa chúng ta sẽ bơi như cá

Ba

một cái chai dốc ngược

đã trút tôi ra khỏi thế giới. Xúng xính đi lại

trong bộ da lộng lẫy. Mùa hè như cái vỏ xe hơi cũ

mắc cạn trên xa lộ. Một đầu là biển và một đầu kia

là con đường tráng nhựa. Tiếng còi tàu

bị ép mỏng ở giữa. Đừng len lỏi

giữa những cái chắn bùn bóng lộn khả nghi

Hãy chạy trước khi quá muộn. Biển là một

sinh vật mang trên mình nhiều thương tích

Thế rồi họ đến, nhiều như mây nổi. Một người, một

người rồi một người. Tiếng ồn lớn lên từ chân trời

Nhưng rốt cuộc tôi đã làm gì tình cảm mình?

Cú thất bại đầu tiên từ một va chạm nhỏ

Tôi mềm và xốp. Tôi là một cái bùng nhùng, khó nuốt

Bốn

xỏ giầy, đội nón

đi vòng quanh vòng quanh

một mình

cho đến lúc đầy ắp căn phòng

nếu trời mưa bất chợt

những cái chuông

sẽ chết cóng

nghĩ đến một từ bất kỳ như

thủ đô xuất tinh

trong khi chờ hồi kết

ăn tháng mười mùn đất

khung ảnh cũ

hay một vài tâm hồn

bịt miệng và

nín thở

chắc chắn chung quanh

sẽ có một kẻ không sợ chết

thò đầu qua cửa sổ

Năm

đóng cửa lại

để chống lại sự cám dỗ của quá khứ

các thiền sư thời nay thường làm vậy

nhai cái môi đỏ chót

mì gói hay bất kể thứ gì

cho khỏi buồn ngủ

rồi thời gian sẽ trả lời

tôi đi hết một vòng quanh bàn

xác nhận một điều:

không có vòng tròn nào hoàn hảo

bạn chưa bao giờ

tin vào thứ gì có mùi máu

tụi nó còn đó sao?

con sông này

từ lâu không còn tiếng còi tàu

“… chúng mình cách xa mà vẫn gần nhau

tình yêu không mau phai như màu áo…”[1]

nhậu tới bến đi

mưa gió hoài cũng buồn

rồi mai kia mốt nọ

thiên đàng địa ngục hai bên

biết đâu sông núi đổi dời

Sáu

chiều nay mỗi đứa

một khúc lâm ly trắng nõn

mùi mẫn cho hết đêm

căn gác hẹp và mỏng

nhiều rủi ro trên tường

nhìn đâu cũng thấy tàn bạo

một đoạn mây trơ trọi bay vào bay ra hàng thế kỷ

nói gì nắng sớm mưa chiều không thấy mặt

chỉ có hai con mắt đỏ lòm lòm

ráng ăn hết bù loong, đinh ốc, dây kẽm gai đi

cho cái đầu sạch sẽ trơn tru

tám

tôi đã dành cả ngày bước

tới lui giữa hai cánh cửa

từ toa lét tới phòng ngủ

có ai đó đang cố sức xoay cái nắm cửa trong đầu

những gì tôi biết có thể đếm

trên đầu ngón tay. Một, hai, ba, bốn…

cần quên rất nhiều điều để nhớ một hoặc hai điều

một con bò biết điều chỉ cần có vậy

trong khi chờ đợi,

tôi cần một con dao nhọn

trước khi thở ra ít nhiều mùi vị kỷ

Chín

làm thế nào để trở thành một con cá đúng nghĩa?

giấc ngủ đầy thán khí

thức dậy nhiều lần giữa những tin đồn thất thiệt

hãy nói rác, cầu vồng, sự thay đổi thời tiết

hay là biển mất tích

dưới chân cầu thang

hắn ngó sững ngón chân

những con ốc sên

bò ngang mặt đất

rồi treo đèn lồng bên cửa sổ

rồi bơi theo chiều thẳng đứng

Mười

trong căn nhà này

mọi thứ chỉ mới bắt đầu: câu chuyện về thay đổi thời tiết,

tư tưởng Svâmi Prajnânpad, thực đơn cho cả tuần

chúng tôi thức quá nửa đêm

nghe lời giáo huấn nghiêm khắc của đấng sinh thành

đã khuất

vấn đề là làm sao mỗi ngày ăn hết một khuôn mặt

và thải ra những nỗi buồn siêu thực

sinh vật biển hay

các loại hoá chất

một cái đầu lý tưởng không có khái niệm về thời gian, một phút

một tháng hay một thế kỷ

chúng tôi đang rã mục từng phần

sự thịnh vượng của cây cỏ không làm cho

mặt đất trở nên hứa hẹn

các con chim đến rồi đi

các chuyến tàu đến rồi đi

chúng tôi trút bỏ mặc cảm

sống vô tư như những ngọn đồi

(Hết trích)



Thơ Phapxa Chan

Cậu Biết
Làm Gì Đây?

Tớ sẽ giết
một bài thơ rồi chôn nó trong thảm lá vàng.

Cậu nghĩ bài
thơ sẽ để cậu làm vậy ư?

Cậu nghĩ
bài thơ ra đời để làm gì nếu không để được chết trong một thảm lá vàng?

Mùa thu
chôn cất những bài thơ vào trong lá và mai táng những tờ lá vào trong thơ.

Nếu ta
không giết được một bài thơ thì mùa thu sẽ giết ta mất thôi.

Nói về mùa
thu của cậu đi

Nó đã làm
gì?

Nó sinh ra
tớ.

Từ xác mục
một bài thơ trong thảm lá vàng?

Ai mà biết
được

Cách chúng
ta ra đời mãi mãi là một truyền thuyết.
Vậy hãy
hỏi mùa thu!

Để nghe
một lời nói dối?

Để nghe
một bài thơ!

Bồ Câu

buổi
sáng và những

vết

thương

bồ

câu

nàng dắt
tôi qua từng con phố

xứ sở mà
chân chúng

tôi giẫm
lên

thi thoảng

rên khe

khẽ

buổi sáng và những

tảng đá đeo trên

màng tim của

thành
phố

co bóp

cùng

tôi

buổi sáng và

nàng

đi

rồi

những vết thương

biến thành

bồ câu

bay

đi

R.Ơ.I

tôi
rơi tôi rơi tôi rơi tôi

rơi tôi rơi tôi rơi tôi

rơi tôi rơi tôi rơi

tôi rơi tôi

rơi tôi

tôi

r

ơ

i

Giao Cảm Thánh Thần

Bóng tối chẳng thể làm người mù lạc lối

như ánh sáng là vô nghĩa với mặt
trời

mặt trời chỉ cháy

người mù chỉ mơ

Cỏ hoa giãy dụa trong hạt giống mặt
trời

đòi tuôn ra nơi đầu gậy

kẻ dò đường lần theo vạt nắng

tìm kiếm sợi thang dây

Giao cảm thánh thần

là hai hốc mắt

nơi chứa

những mặt trời

đã tắt.

Nghệ Sĩ Sơn Mài

Trôi dạt phù du

trong khói ảo sương mù

một cánh bèo đã vương vào tảng đá

dỏng tai nghe muôn trùng âm thanh lạ

nơi trời – bể khó phân – thu

Trôi Dạt Phù Du

những vân vi đường nét

trên mặt bàn mòn vẹt

người nghệ sĩ sơn mài

mài cảm xúc thành tâm tư tĩnh tại

trong tay anh bỗng hiện cánh bèo
trôi

Cười Với Gió Sương

đêm khuya lạnh buốt

cười với chính anh

tay vuốt

cọng trăng

dài

Người Hát Moon River

Váy nàng mặc nhân từ chừa một khoảng lưng trắng muốt

những ngón dương cầm cũng trắng ngần như tấm lưng ấy nhỉ

căn phòng kín đáo, chỉ cửa sổ giả vờ quên đóng

để bài hát trốn ra ngoài cánh đồng đại mạch mênh mông

và nô đùa với gió hè vàng óng

Nàng chơi Fa thăng trưởng chứ không phải Son trưởng

các ngón đệm quãng 10 giản đơn không tưởng

nhưng đố ngăn được đôi tai khỏi mềm nhũn trong giọng thầm thì
lúng liếng

mỗi hợp âm 7 lại làm nàng rùng mình và khẽ nhấc vai gợi cảm

Nàng có mặt muộn hơn câu chuyện nàng đang kể hai trăm năm

để chuyến phiêu lưu biến thành bài ca lạ lùng thanh thản

như ánh trăng dũng cảm

lặng thầm

chờ đợi

phía cuối

dòng sông …

Muối Cháy

Sự thoái hóa của ngày

dẫn đến một hệ quả bất ngờ:

tôi rơi vào vùng ấm của em

Em khum lòng bàn tay hứng một giọt
từ tôi

một siêu phần tử của giây

rơi vào thảm thời gian mênh mông
khắc khoải

một tinh thể muối chắt chiu từ biển
cả già nua

đang buông mình vào cồn cào thẳm sâu
núi lửa

gợi ý một đối thoại chủ đề:

muối cháy!

Sự tiến hóa của đêm

mở ra một phương trình hóc búa:

em đang nghĩ gì?

Tôi là một cậu bé

cứ nhảy cóc qua những lỗ chân lông
da mặt em

để miệt mài đi tìm tuyến lệ

nơi khởi nguồn của những giọt trinh
khôi

đã một nghìn năm rồi em không khóc?

Ôi may thay còn lưu lại đâu đây

là những dấu tích trầm tư của:

muối cháy!

Kết Luận Lập Lờ Của Ngày Đêm Xảo Trá

không gian và ảo diệu những lỗ sâu
đục

thời gian và ma thuật của đèn kéo
quân

Đừng lừa tôi!

tôi biết em đang khóc bằng con mắt
còn lại

vì sợ tôi thấy em buồn

hay lo ngại nước mắt em sẽ đẩy tôi
rơi vào miệng núi?

Thôi đừng đắn đo nữa mà em!

làm ơn cho tôi thêm vài gợi ý

để giải cho xong trận đồ ma mị này

hòng tìm ra được

một chiều kích

tương tầm

vừa vặn

môi em

Còn Chăng
Nửa Giấc Giang Đầu

Ừ thế

hát bé thôi

thở khẽ

chú trâu đang ngủ

ruộng vườn đang ngủ

mùa màng cũng đang mơ màng ngủ

bọc thiêng đừng bao giờ hé nở

yếm xuân đừng hững hờ hé mở

để bước ai qua thềm

chẳng vô tình gieo hạt

gỗ đá trôi đi

chớ mủi lòng câu hát

Ừ thế

hát bé thôi

thở khẽ

kẻo người bàng hoàng vỡ giấc

xua giấc mơ về cổ tích

xua nắng về mặt trời

xua mưa về sông thẳm

xua mùa màng bơ vơ

xót lòng trót trao tình quá vội

Ừ thôi

hát bé thôi

thở khẽ

tấm thân còn lại gì đâu

còn chăng nửa giấc giang đầu mang
mang

mang mang nửa giấc giữa đàng

áo em bay ngược tóc chàng trôi xuôi

Bản Say Khách

Tiếng lục lạc cổ bò đập vào vách đá
dội lại một khắc khoải núi rừng

những dòng suối cạn khô lấp lánh màu
lam xám

đá cuội nằm im nghe mùa đông bước
qua mình

Nếp cười móm mém của mế bên nồi nậm mú đậm nhạt trong khói bếp nhà sàn

nường dâu trẻ khúc khích cười nom
chàng khách phố sặc rượu

say và nằm ngửa nhìn lên những bó
ngô gác mái

Cuộc chuyện đầy men và khói của
những người đàn ông

những cái đùi gác lên nhau của vòng
tròn đàn bà

ngôi nhà sàn ôm ghì lấy khách

Chàng ước mình đừng làm thơ

đừng hé một tiếng nào bất chợt

thậm chí đừng nhìn thấy

như chưa từng hiện hữu nơi đây

Đừng gì cả và đừng gì cả!

Đừng gì nhé và đừng gì nhé!

Chàng không dám cựa mình sợ khói
sương tan mất

sợ nhà sàn là ảo ảnh

nét cười là giấc mơ

sợ tất cả bốc lên trời cao

thành lâu đài Tiên – Tử

Chàng nằm ngoan cho nường đắp thêm
rượu lá

xông ướp bùa mê để chẳng nhớ đường
về xuôi được nữa

nghiến răng trong lửa

hóa thạch thành miếng thịt treo

năm trăm năm trên gác bếp.

An Ủi

Có một niềm an ủi đâu đây

tựa hồ như gió

như mật

như trăng tháng chạp soi đường cho kẻ trở về

tựa hồ như thi nhân quên đi chính mình sau khi bài thơ hoàn tất

Có một niềm an ủi đâu đây

tựa hồ như cát

như cây

như mặt hồ còn giữ được chiếc lá cuối cùng

tựa hồ như đàn ông sau khi chán chường xác thịt nhớ về vợ
mình

Có một niềm an ủi đâu đây

tựa hồ như thế gian ngừng thở

kịp trước khi bàn tay bức tử

của thánh thần vừa chạm đến

(Hết trích)

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Thiêu hủy bài thơ

Tựa như bạn đánh rơi
từng con số thật nặng
như giá xăng
từng cây số được xếp chồng trong túi áo

Tựa như bạn đánh rơi phụ âm cuối
sự mát lạnh từ vầng trăng
và đêm chẳng thể viết thành lời
sau giấc mơ
trăn trối

Tựa như chiếc bóng nằm nghiêng trên lưỡi cuốc
trong giấc mơ của cha
xới lên từng giọt mồ hôi
tựa như nhọc nhằn từng nụ cười
bạn không thể đánh rơi
nỗi lo của mẹ

Thiêu hủy bài thơ
và rút từng lời nói
của thời gian
như sáng nay đã khuyết một góc đường
có chùm trạng nguyên vừa trụi lá
bạn sẽ đổ lỗi cho một số lý do
về cái máy tính bị tắt nghẽn
và bạn sẽ biết
tình yêu cuộc sống
lớn hơn mười ngón tay
hơn sự phàn nàn
về số tiền lương ít ỏi mà bạn nhận cuối tháng
bạn hãy chấp nhận
tham gia với đám đông
để đi tìm cầu vồng
mọc sớm

Thiêu hủy bài thơ
tựa như điều bạn đang đợi chờ
và không thể nói
tôi đang rơi
vào cơn buồn ngủ

và chẳng có bài thơ nào kể lại cho bạn nghe
về câu chuyện thiên đường
hay địa ngục

Huế mùa khói sương

Anh bạn tôi lại bông đùa quá xá
cười hoàng hôn đã ngã
sõng soài trên chiếc mo cau
cười mà có chết được gì đâu
vẫn hăm hở vẫn bông đùa dù mặt trời đã về bên kia méo mó
mà quên nói lời tạm biệt
quánh một nỗi tròn vo
dăm ba hạt lệ thi nhau mà ngó
đau quá là đau
vui quá là vui
cười ha ha rồi úp mặt ngủ vùi

Anh bạn tôi lại nghiêng mặt cười và hát
từng chuyến đò qua sông
ơ hờ
ơ hờ
sông chảy về mô
tà áo lấm bùn khiến mưa nhỏ lệ
ai e ấp cười che cả vạt lấm lem
phiên chợ ế chiều nay phải nợ rồi – em
tuổi xanh kia mòn dấu
ngày có chờ người bán mua
tà áo ai phảng phất
trên mùi nhang trầm mây thu
làm chi trời Huế thâm u
làm chi thành quách hóa mù sương sa

Anh bạn của tôi lại cười và hát
bên tiếng ghi ta cũ sờn
bên chậu cúc vàng năm trước
và cười nhỏ giọt buồn tênh

Có những điều giả định

làm tôi bật cười
như thể giọt sương rơi
chưa kịp lưu lại điều lấp lánh
thế giới nằm kề bên nhánh
tóc thơm

Có những điều giả định
và nỗi sợ bao bóng
khoanh tròn

Và những suy nghĩ rấp lên

mòn
phía bên kia trang sách chưa kịp lật ra

Những Mảnh Rời

1

Tư duy im lặng
nó thích bóng tối vì không nhìn thấy được những ngôi sao
mực tung vào nước
lấp lánh thân tròn phóng đi
và thoát khỏi ngàm cá dữ

2

Nắm chặt tay nhau để tận hưởng
hơi nóng đang nguội dần đi
chúng luồn vào những thớ thịt ở trái tim

3

Cánh đồng kể cho tôi nghe
mọi người đi đâu và làm gì
kể cả cái áo tơi đang dần rớt giữa cơn mưa nặng hạt
chúng không còn che được tiếng hò

4

Buổi sáng thứ bảy
tiếng cầu nguyện đang trượt trên đường link
kịp về phía bên kia
đã là 8h32 phút tối
chúng vội vã đến nơi để dỗ giấc ngủ ngon
vẫn còn nghe hơi thở gấp

5

Khi tiếng khóc trẻ sơ sinh là một thẩm phán
con người im lặng lắng nghe
và sửa chữa tội lỗi trong đoạn đời còn lại



                                    *

Mời đọc

Nhà thơ Thành Tôn và Nguyễn Vũ đã tiếp tục thực hiện ebooks cho
Tân Truyện và Tạp Ghi Văn Nghệ

Sấp Ngửa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=s_p_ng_a__opt__-_tr_n_y_n_ho_

Mẫu Hệ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=m_u_h___opt__-_tr_n_y_n_ho_

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=h_n_55_n_m_l_m_th___opt__-_tr_n_y_n
Đi Mỹ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=_i_m___opt__-_tr_n_y_n_ho_

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, January 11, 20196:23 PM(View: 355)
Tức là tiền xương
Wednesday, January 2, 20196:20 PM(View: 443)
Tất nhiên một khu đất “chó ỉa”, một khu đất “không ai thèm mua”
Tuesday, December 25, 20186:10 PM(View: 634)
Có rất nhiều bài thơ dở