DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,320,641

NGUYỄN MIÊN THẢO - Đám cưới kỳ lạ của dị nhân NGUYỄN ĐỨC SƠN

Thursday, June 18, 20209:30 AM(View: 195)
NGUYỄN MIÊN THẢO - Đám cưới kỳ lạ của dị nhân NGUYỄN ĐỨC SƠN

                             Đám cưới kỳ lạ của dị nhân
                                  NGUYỄN ĐỨC SƠN


Nguyễn Đức Sơn - Phê Bình. Biên Khảo. Phỏng Vấn - Du Tử Lê



Vừa bước vào nhà tôi thấy Nguyễn Đức Sơn cầm một con dao dí Nguyễn Thị Phượng vào sát vách, Tôi kêu lên: “Sơn, làm gì vậy?”. Nguyễn Đức Sơn vứt dao, choàng vai tôi bước ra ngoài: “Moa muốn đo sự sợ hãi của Phượng như thế nào”!
 
Tôi vào Sài Gòn khoảng giữa thập niên 1960, thuê một phòng trọ ở khu Nguyễn Thông nối dài, gần ga xe lửa. Một hôm vào khoảng 9 giờ sáng, một người đàn ông khoảng 30, áo quần chỉnh tề, thắt cà vạt, tay ôm một chồng sách trên 20 cuốn đến gõ cửa phòng tìm tôi (sau này tôi mới biết khi nào đi đâu Nguyễn Đức Sơn cũng thắt cà vạt vì trốn lính). Anh giới thiệu là Nguyễn Đức Sơn và hỏi tôi có phải là Tụng không (Tụng là tên tục của tôi mà chỉ những người thân mới biết), thì ra do Thái Ngọc San giới thiệu.

Nguyễn Đức Sơn hỏi sơ tình hình ăn ở của tôi và bảo: “Cậu cầm mấy cuốn sách đem bán ăn cơm tạm, ít hôm nữa moa lên đón cậu về Bình Dương”. Một tuần sau anh lên đón tôi thật. Thực ra tôi biết Nguyễn Đức Sơn từ trước, chỉ là chưa gặp mặt. Tôi biết anh khi tờ MẶT ĐẤT do anh chủ trương ra đời và tôi có gửi thơ nhưng chưa được đăng.

 Nguyễn Đức Sơn sinh sống bằng nghề dạy Anh văn, đời sống rất đạm bạc. Bây giờ lại thêm một miệng ăn quả là vất vả. Nhà Nguyễn Đức Sơn khá rộng, không phên vách, bốn bề lộng gió, nằm trên đường Thích Quảng Đức, cách chùa Tây Tạng (Thủ Dầu Một - Bình Dương) khoảng 300 mét. Ngôi nhà vừa là phòng học, thư viện vừa là nơi ăn ở.

Học trò học với Nguyễn Đức Sơn khá đông, nhưng cuối khoá học chỉ còn vài ba em nên cả hai thường đói. Chỉ cần không trả lời đúng câu hỏi hoặc làm sai bài tập là bị đuổi và đặc biệt học sinh bị đuổi được …trả lui tiền học phí đã đóng trước đó. Thế mà khoá nào học trò cũng đăng ký học rất đông.

Cơm chùa thì không thiếu, cửa chùa thì rộng mở nhưng Nguyễn Đức Sơn cấm tiệt không ăn cơm chùa, vì đang thời gian “tìm hiểu” cô Phượng, cháu của Hòa thượng Thích Trì Bổn. Và thế là chúng tôi trở thành những kẻ ăn trộm bất đắc dĩ và bảo đảm không bao giờ bị bắt.

Ngày nào hết gạo (mà hết gạo hầu như thường xuyên), Nguyễn Đức Sơn rủ tôi đi dạo vườn chùa, muc đích là xem vị trí của những quả bí đao, bí ngô để chờ tối rình mò đi làm đạo chích. Thực ra hái đôi ba trái ban ngày ban mặt chẳng ai nói gì nhưng Nguyễn Đức Sơn thích vậy. Bí đao hoặc bí ngô cứ rửa sạch, gọt vỏ và nấu nhừ, bỏ một chút muối và xúc ăn bằng bánh tráng. Những hôm có chút tiền, Nguyễn Đức Sơn đi chợ và làm đôi món ăn rất ngon, phổ biến là món xúp xương heo hầm cà rốt, khoai tây.

Cuộc tình của Nguyễn Đức Sơn và cô học trò Nguyễn Thị Phượng chín mùi khi nào thì quả tình tôi không hay biết. Một hôm vào khoảng giữa năm 1967, 1968 gì đó (tôi không nhớ chính xác), Nguyễn Đức Sơn nhờ tôi lên Sài Gòn báo với Thầy Thích Thanh Tuệ in gấp tập thơ Đêm Nguyệt Động để kịp ngày đám cưới. Và khoảng mươi ngày sau, đám cưới Nguyễn Đức Sơn –Nguyễn Thị Phượng được tổ chức tại chùa Tây Tạng.

Từ sáng sớm, môt chiếc xe con 4 chỗ đỗ trước nhà Nguyễn Đức Sơn. Nguyễn Đức Sơn trong bộ com lê màu sẫm sang trọng, đầu húi cua đã chờ sẵn đón những người trên xe bước xuống, đó là Đại đức Thích Thanh Tuệ- chủ Nhà xuất bản An Tiêm; Giáo sư, nhà văn Bửu Ý và Đại đức Thích Nguyên Tánh tức nhà thơ Phạm Công Thiện- Khoa trưởng Văn Khoa, Đại học Vạn Hạnh. Khi biết tập thơ Đêm Nguyệt Động không in kịp ,Nguyễn Đức Sơn chào đoàn nhà trai bằng một câu chửi: “ Đ. mẹ…mẹ thầy, thầy có biết ngày này là ngày ngày trọng đại của tôi không?”. Thầy Thanh Tuệ cười trừ, còn mọi người đã biết Nguyễn Đức Sơn là ai.

Đám cưới cử hành tại đại điện chùa Tây Tạng,Thượng Toạ Thích Trì Bổn, trụ trì chùa, cậu ruột của cô dâu Nguyễn Thị Phượng đại diện nhà gái vừa là chủ hôn (Phượng mồ côi cha mẹ ở với cậu từ nhỏ), Đại đức Thích Thanh Tuệ, đại diện nhà trai, Đại đức Thích Nguyên Tánh (Phạm Công Thiện) và nhà văn Bửu Ý phụ rể.

Trong khi niệm hương lễ Phật,Thượng toạ Thích Trì Bổn và Đại đức Thích Thanh Tuệ quì phía trước, Nguyễn Đức Sơn và Nguyễn Thị Phượng quì phía sau. Nguyễn Đức Sơn dùng miệng mum hết chân nhang, khi cắm nhang vào lư, ba cây nhang của Nguyễn Đức Sơn lùn tịt, không giống ai. 

Khi qua làm lễ cáo tổ tiên, Nguyễn Đức Sơn láy mắt với tôi, tôi nghĩ Sơn bày trò gì đây nhưng không nghĩ ra. Bàn dọn cỗ là loại bàn tròn bằng gỗ, mặt bàn rời đặt trên cái giá 4 chân hình chữ X, Nguyễn Đức Sơn và Nguyễn Thị Phượng quì trước bàn cáo tổ tiên, lạy bốn lạy. Nguyễn Đức Sơn lạy thêm một lạy, trồi người tới trước, khi đứng dậy, đầu đội vào cạnh bàn, cỗ bàn bị lật đổ không còn một món. Những người dự lễ cưới không ai không cười, trừ Bửu Ý.

Một tuần lễ sau đám cưới, tôi từ Sài Gòn về Bình Dương thăm vợ chồng Nguyễn Đức Sơn. Vừa bước vào nhà tôi thấy Nguyễn Đức Sơn cầm một con dao dí Nguyễn Thị Phượng vào sát vách, Tôi kêu lên: “Sơn, làm gì vậy?”. Nguyễn Đức Sơn vứt dao, choàng vai tôi bước ra ngoài: “Moa muốn đo sự sợ hãi của Phượng như thế nào”!

Từ dạo đó tôi không còn gặp Nguyễn Đức Sơn. Cho đến những ngày đầu tháng năm 1975, tôi gặp lại Nguyễn Đức Sơn trong một ngôi chùa ở Gia Định.



                                                             Nguyễn Miên Thảo
                                                                                                                                         (từ: Blog LTN)

 

                 Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D



Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 18990)
Lúc rày nghe nói ngư dân nước mình bị tàu Lọa ăn hiếp, bắt bớ, đánh đuổi dữ quá, sông quê mình bị Lọa bóp họng từ xa, đất quê mình bị Lọa che lấn từng tấc một… tinh thần dân tộc của chú Tư bừng bừng trỗi dậy, chú liền họp mặt gia đình thông báo từ nay cấm không xài đồ của nước Lọa nữa, không lý gì nó bức hiếp chà đạp mình vậy mà mình cứ nhơn nhơn xài đồ Lọa, làm giàu cho nó.
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 49777)
Người viết bài này có lần đọc bất chợt, đọc thoáng qua một vài bài thơ của Trần Yên Hòa và thoáng gặp hình tượng Em được nhân-cách-hóa từ thiên nhiên: em không phải người mà là Mùa Thu, và từ đó vẫn mang ý định sẽ có dịp nói nhiều về thiên nhiên nhân cách hóa trong thơ Trần Yên Hòa. “Ta nghiêng về giải đáp tác giả Trần Yên Hòa muốn vượt qua thơ lãng mạn tình yêu để hướng về thơ diệu vợi, bởi từ ngữ Em không phải chỉ về người mà chỉ về thiên nhiên: mùa thu được nhân cách hóa thành người em hương sắc” (trích trong bài “Mùa Thu Mênh Mông và Mùa thu Cục Diện Trong Thi Ca Hải Ngoại”, tạp chí Văn Học số 232, ấn hành tại Nam California, tháng 7&8 năm 2006).
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 15525)
Theo chúng tôi, con người trên mặt đất này sợ nhất sự thật! Vì vậy, ngạn ngữ Việt Nam từng nói: “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Người Trung Hoa từ thượng cổ đã nói: “Trung ngôn nghịch nhĩ”. Người Ba Tư cổ khuyên: “Nếu nói ra sự thật, anh sẽ chết”. Người Ai Cập xưa cảnh cáo: “Khi sự thật bị bỏ quên quá lâu, một hôm nó thức dậy thành ngày tận thế”. Ngạn ngữ Tây Tạng tiền Phật giáo khuyên: “Mày chỉ được phép nói ra sự thật, nếu mày làm vua”. Thổ dân Úc bảo: “Ai nhìn thẳng vào sự thật sẽ bị mù mắt”. Lịch sử nhân loại đã ghi nhận hàng triệu con người từng dám cả gan nói lên sự thật mà bị mất mạng, bị tù tội hay bị quản thúc tại gia.
Thursday, October 14, 201012:00 AM(View: 36950)
Tôi đón xe ở bến xe Tam Kỳ. Một chiếc xe đò dừng lại, người lơ xe hỏi tôi, có đi Đà Nẵng không anh ? Tôi nói, đi, bao nhiêu ? Anh cho mười ngàn. Thấy chiếc xe van bề ngoài có vẻ sang, xe du lich tốc hành, tôi bước lên. Khi vừa ngồi an vị, người lơ xe đòi tiền ngay, tôi trả tiền vì nghĩ, trước sau gì cũng trả. Tôi vừa trả tiền vừa hỏi: Xe chạy suốt không anh? người lơ nói, chạy suốt chớ. Nói vậy nhưng tôi nhìn trên xe, chỉ lơ thơ có mấy người khách. Sau đó cũng có khách lên, ai đi Đà Nẵng cũng trả chỉ có tám ngàn, có người còn trả rẻ hơn
Sunday, October 10, 201012:00 AM(View: 17228)
Có những tác phẩm thơ ca để lại cho chúng ta bây giờ có tên là Khuyết Danh, điều đó cũng là một điều đáng buồn khi tác giả đã để hết lòng mình tạo ra tác phẩm, mà không muốn ghi tên mình hay không giám ghi tên mình, vì xã hội phong kiến có rất nhiều ràng buộc, có thể đem đến nhiều hệ lụy cho tác giả, nếu tác phẩm đó, các vua chúa hay quan quyền nghĩ ra một điều gì sai trái trong tác phẩm, thì tác giả có thể bị kết án ngay.