DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,464,804

Phạm Văn - Ngọn Cờ

Monday, January 25, 202111:10 AM(View: 303)
Phạm Văn - Ngọn Cờ
                                                                             Ngọn cờ


clip_image002


Cuộc phô trương lực lượng của tổng thống Trump ở Washington DC ngày 06/01/2021 đã xong. Nó là kết quả của cuộc bầu cử ngày 3/11/2020, với Biden được hơn 81 triệu phiếu (51,3%), và Trump được hơn 74 triệu phiếu (46,9%), và người thua không chịu thua. Cả hai ứng cử viên đều đạt được nhiều phiếu bầu nhất trong lịch sử nước Mỹ. Hơn 159 triệu là con số kỷ lục về số người đi bầu, chiếm tỉ lệ 66,7% số người được quyền bầu cử (năm 1900 có 73,7% và năm 1876 có 82,6%).

Mọi cuộc thi đua phải có kẻ thắng, người thua, và theo lẽ thông thường, sau đó là cùng nhau vui vẻ nhắm đến một số mục đích tốt đẹp chung. Nhưng cuộc bầu cử ở Mỹ lần này đào sâu mối chia rẽ và cho thấy bốn năm sắp tới sẽ gặp rất nhiều khó khăn về chính trị, xã hội, giáo dục, chưa kể đến dịch covid-19 vẫn hoành hành và mỗi ngày đang có hơn ba ngàn người chết, có nơi không còn chỗ trong nhà xác.

Số 74 triệu phiếu bầu cho Trump là một con số đáng thèm đối với một số chính trị gia. Biến cố ngày 06/01 cho thấy cụ thể hơn tầm hiểu biết về dân chủ và chính trị, nói cách khác là trình độ dân trí, của rất đông cử tri Mỹ. Nắm được 74 triệu đó sẽ nắm được quyền lực rất lớn trong 4 năm tới và có khả năng thắng trong cuộc bầu cử tổng thống lần sau.


*

Trong cuộc tấn công vào toà nhà quốc hội ngày 06/01, ngoài lá cờ Mỹ, chúng ta thấy đủ loại cờ và y phục thường gặp mỗi khi giới ủng hộ tổng thống Trump tụ họp lại. Tối hôm sau, Public Broadcasting Service tường thuật chi tiết cuộc nổi loạn, ở phút thứ 32 của buổi phát hình hiện ra lá cờ Việt Nam Cộng Hoà bay trên giàn giáo bên cạnh bậc thang vào toà nhà quốc hội.

Chúng ta chưa biết người mang lá cờ VNCH đến đó nghĩ gì. Và dĩ nhiên chúng ta không thể dễ dãi đánh đồng ý nghĩa của lá cờ ấy với lá cờ mang chữ TRUMP to tướng; tương tự, không thể thấy lá cờ Mỹ hiện diện trong buổi bạo loạn mà gán cho nó cùng ý nghĩa với lá cờ của Nam quân thời Nội chiến. Nhưng nhìn lá cờ vàng ba sọc đỏ giữa khung cảnh đó thật ngán ngẩm và đáng ngại.



clip_image002clip_image008

 

clip_image006clip_image004



Từ năm 1954 đến nay, trên thực tế hay trong lòng người, Việt Nam có hai lá cờ, một đỏ và một vàng. Thời đó, cả hai lá cờ gần như đều tượng trưng cho một lý tưởng cao đẹp nào đó đối với một số người, dù họ đối nghịch nhau. Rồi dần dần, một bên trở thành tiền đồn của thế giới tự do, một bên là thành trì của quốc tế vô sản. Lý tưởng cao đẹp mất dần, nhưng lá cờ, miếng vải vô phương tự vệ, còn đó để phất lên mỗi khi cần, mà phần lớn kẻ phất cờ là bọn hoạt đầu chính trị. Hai lá cờ, vàng và đỏ, lem luốc dần. Lý tưởng dân chủ, tự do, giải phóng, độc lập, văn minh, tương thân, tương trợ… mờ nhạt tới nỗi ngày nay không mấy người còn nhớ.
Ở Việt Nam, đại hội Đảng Cộng sản sắp “thành công tốt đẹp” và sau đó sẽ có bầu cử Quốc hội. Cả nhà bạn tôi, hai bên nội ngoại cho tới đứa chắt mới sinh, sẽ đưa hết thẻ cử tri cho bà tổ trưởng dân phố bầu hộ để khỏi phiền hà.
Ở Mỹ, bận tâm về chính trị sẽ nguôi ngoai, cuộc sống khó khăn và bệnh dịch sẽ là mối lo chính trong cuộc sống hàng ngày, ít nhất là trong nửa năm tới.
Nhưng câu hỏi đặt ra là những người yêu mến lá cờ vàng, lá cờ đỏ và lá cờ Mỹ phải làm gì để giành lại lá cờ của mình?


Phạm Văn
(từ: damau.org)


Tham khảo

1) Reuters, “U.S. election results, https://graphics.reuters.com/USA-ELECTION/RESULTS-LIVE-US/jbyprxelqpe/ , 08 January 2021.

2) Anne Quito & Amanda Shendruk, “Decoding the flags and banners seen at the Capitol Hill insurrection”, https://qz.com/1953366/decoding-the-pro-trump-insurrectionist-flags-and-banners/ , Quartz, 07 January 2021.

3) PBS, https://www.pbs.org/newshour/show/january-7-2021-pbs-newshour-full-episode, 07 Jan 2021.

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 20072)
Lúc rày nghe nói ngư dân nước mình bị tàu Lọa ăn hiếp, bắt bớ, đánh đuổi dữ quá, sông quê mình bị Lọa bóp họng từ xa, đất quê mình bị Lọa che lấn từng tấc một… tinh thần dân tộc của chú Tư bừng bừng trỗi dậy, chú liền họp mặt gia đình thông báo từ nay cấm không xài đồ của nước Lọa nữa, không lý gì nó bức hiếp chà đạp mình vậy mà mình cứ nhơn nhơn xài đồ Lọa, làm giàu cho nó.
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 53963)
Người viết bài này có lần đọc bất chợt, đọc thoáng qua một vài bài thơ của Trần Yên Hòa và thoáng gặp hình tượng Em được nhân-cách-hóa từ thiên nhiên: em không phải người mà là Mùa Thu, và từ đó vẫn mang ý định sẽ có dịp nói nhiều về thiên nhiên nhân cách hóa trong thơ Trần Yên Hòa. “Ta nghiêng về giải đáp tác giả Trần Yên Hòa muốn vượt qua thơ lãng mạn tình yêu để hướng về thơ diệu vợi, bởi từ ngữ Em không phải chỉ về người mà chỉ về thiên nhiên: mùa thu được nhân cách hóa thành người em hương sắc” (trích trong bài “Mùa Thu Mênh Mông và Mùa thu Cục Diện Trong Thi Ca Hải Ngoại”, tạp chí Văn Học số 232, ấn hành tại Nam California, tháng 7&8 năm 2006).
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 16643)
Theo chúng tôi, con người trên mặt đất này sợ nhất sự thật! Vì vậy, ngạn ngữ Việt Nam từng nói: “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Người Trung Hoa từ thượng cổ đã nói: “Trung ngôn nghịch nhĩ”. Người Ba Tư cổ khuyên: “Nếu nói ra sự thật, anh sẽ chết”. Người Ai Cập xưa cảnh cáo: “Khi sự thật bị bỏ quên quá lâu, một hôm nó thức dậy thành ngày tận thế”. Ngạn ngữ Tây Tạng tiền Phật giáo khuyên: “Mày chỉ được phép nói ra sự thật, nếu mày làm vua”. Thổ dân Úc bảo: “Ai nhìn thẳng vào sự thật sẽ bị mù mắt”. Lịch sử nhân loại đã ghi nhận hàng triệu con người từng dám cả gan nói lên sự thật mà bị mất mạng, bị tù tội hay bị quản thúc tại gia.
Thursday, October 14, 201012:00 AM(View: 39255)
Tôi đón xe ở bến xe Tam Kỳ. Một chiếc xe đò dừng lại, người lơ xe hỏi tôi, có đi Đà Nẵng không anh ? Tôi nói, đi, bao nhiêu ? Anh cho mười ngàn. Thấy chiếc xe van bề ngoài có vẻ sang, xe du lich tốc hành, tôi bước lên. Khi vừa ngồi an vị, người lơ xe đòi tiền ngay, tôi trả tiền vì nghĩ, trước sau gì cũng trả. Tôi vừa trả tiền vừa hỏi: Xe chạy suốt không anh? người lơ nói, chạy suốt chớ. Nói vậy nhưng tôi nhìn trên xe, chỉ lơ thơ có mấy người khách. Sau đó cũng có khách lên, ai đi Đà Nẵng cũng trả chỉ có tám ngàn, có người còn trả rẻ hơn
Sunday, October 10, 201012:00 AM(View: 18210)
Có những tác phẩm thơ ca để lại cho chúng ta bây giờ có tên là Khuyết Danh, điều đó cũng là một điều đáng buồn khi tác giả đã để hết lòng mình tạo ra tác phẩm, mà không muốn ghi tên mình hay không giám ghi tên mình, vì xã hội phong kiến có rất nhiều ràng buộc, có thể đem đến nhiều hệ lụy cho tác giả, nếu tác phẩm đó, các vua chúa hay quan quyền nghĩ ra một điều gì sai trái trong tác phẩm, thì tác giả có thể bị kết án ngay.