DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,532,017

Lê Học Lãnh Vân - Thơ tử sinh của Huỳnh Ngọc Chiến

Sunday, June 6, 202111:31 AM(View: 348)
Lê Học Lãnh Vân - Thơ tử sinh của Huỳnh Ngọc Chiến

Thơ tử sinh của
Huỳnh Ngọc Chiến




hnc

 



Anh Huỳnh Ngọc Chiến là tác giả của mười lăm tác phẩm đã in, dịch hoặc sáng tác, cùng rất nhiều bài tiểu luận, tuỳ bút, phê bình… đăng rải rác trên các báo. Đọc các trang viết của anh, không chỉ thưởng thức ngòi bút tài hoa mà người đọc còn cùng anh suy tưởng những vấn đề căn bản của cuộc sống, của xã hội.

Cuối năm ngoái, anh phải mổ vì bệnh ung thư thực quản. Bạo bệnh đã lấy của anh cuộc sống lẽ ra phải dài hơn và lấy của cuộc đời một tài hoa uyên bác…

Từ sau Tết, tôi linh cảm ngày anh Chiến vĩnh viễn rời anh em không còn xa nữa. Bắt đầu từ những khó khăn trong sinh hoạt, rồi tới đau đớn. Ngày 5/5/2021, 28 ngày trước khi mất, anh báo “Hồi hôm tôi trải qua một cơn đau dữ dội đầu tiên. Sáng nay vẫn còn đau. Phần bụng chỗ gan đã cứng, nhanh ngoài dự kiến. Sờ vào thấy đau”, và gởi cho chúng tôi bài Lời cuối như một lời từ giã. Anh dặn dò một đám tang giản dị mà thân tình, “thân hữu đến viếng lễ tang sẽ tự tay gõ 3 tiếng chuông thay cho nhang đốt”, không chiêng, kèn, không các loại cờ phướng, chỉ có tượng đức Phật Thích Ca và Phật Quan Âm sẵn trong nhà.

Dẫn vào bài Lời cuối, anh trích năm câu của một bài thơ anh viết năm ngoái trước khi lên bàn mổ:

Bận tâm chi chuyện hợp tan
Sinh là nắng gió, tử ngàn hoa bay

Đến như hoa thắm bên này
Đi thành hương ngát tháng ngày bên kia
Một làn sương mỏng cách chia

Đó là bài thơ anh viết ngày 23/10/2020, khi ngồi ghế xạ trị, trong đó có những câu:

Cười ta quen thói phiêu bồng

Bây giờ dừng vó ngựa hồng nơi đây
Giang hồ bao cuộc tỉnh say
Mây đưa tiếng hát, khói bay cung đàn

Đọc những câu đó, lại nhớ những câu anh viết từ xa hơn, năm 1996 khi anh nhập viện mổ trực tràng…

Bệnh rồi ta mới thấy ra

Sinh là thế ấy, Tử là thế thôi
Đã qua ba cửa quan rồi
Vẫn chưa hết được cuộc chơi Ta Bà
Cửa thứ tư chắc không xa
Bước vào sẽ thấy đâu là Quê Hương.

Ngó lại hành trình thơ Tử Sinh của anh Chiến, tôi có cảm nhận rõ ràng càng ngày anh càng phiêu thoát.

Năm 1996, dù coi nhẹ chuyện Tử Sinh, những vần thơ của anh vẫn còn nhiều ánh nắng, còn xa chiều tà: “Đã qua ba cửa quan rồi / Vẫn chưa hết được cuộc chơi Ta Bà”.

Mười bốn năm sau, mười tháng trước, trên ghế xạ trị, dù biết đời sống mình không còn dài, giọng thơ anh vẫn phong vị ngang tàng: “Cười ta quen thói phiêu bồng / Bây giờ dừng vó ngựa hồng nơi đây / Giang hồ bao cuộc tỉnh say / Mây đưa tiếng hát, khói bay cung đàn”.

Trong sáu tháng tiếp theo, mỗi ngày một bước gần hơn cửa Tử, văn thơ anh càng nhẹ nhàng, thanh thoát. Đoạn thơ anh trích làm lời dẫn cho Lời cuối không còn nhắc tới “Dịch kinh, viết sách gọi là / Lưu chút tặng vật làm quà thế gian”.
Chỉ có,

Bận tâm chi chuyện hợp tan
Sinh là nắng gió, tử ngàn hoa bay

Đến như hoa thắm bên này
Đi thành hương ngát tháng ngày bên kia
Một làn sương mỏng cách chia

Quen thân nhau trong một năm cuối cùng cuộc sống của Huỳnh Ngọc Chiến, tôi thấy anh như một làn mây hồng. Làn mây ban đầu dầy, sau đó càng bay cao càng mỏng giữa trời xanh, cho tới vài ngày trước khi mất trở thành “Một làn sương mỏng cách chia” rồi tan biến…


Ngày 03 tháng 6 năm 2021
Lê Học Lãnh Vân
(từ: VV)
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, October 28, 201012:00 AM(View: 15400)
Trong một tuần lễ nay, nhân vụ kiện Triều Giang-Đỗ Văn Phúc ở Texas, một số những bài viết được tung lên mạng đưa ra một con số tổng quát về những vụ gọi là “Phải chăng Việt Cộng đang bắn tỉa người quốc gia ?” qua một số những vụ kiện trong xảy ra trong cộng đồng Việt Nam trên đất Mỹ. Tôi không đề cập tới nội dung vụ kiện này mà chỉ nói tới nội dung của một điện thư. Trong một e-mail gởi đi rất nhiều địa chỉ, một tác giả ký tên là Đoàn Trọng Hiếu đã viết như sau: “Những vụ kiện trên có bàn tay của Việt Cộng đứng đằng sau hay không, chúng tôi không dám khẳng định
Saturday, October 16, 201012:00 AM(View: 44116)
Như trong một bài viết trước đây về Võ Phiến, tôi chưa một lần hân hạnh được gặp ông, chỉ nhìn ông trong đám đông, dù trong lòng tôi rất muốn gặp và cũng nghĩ rằng, qua sách ông viết, tâm tính ông thật thà chất phát, chắc là ảnh hưởng của người dân miền trung, Bình Định, nên nếu một độc giả ái mộ như tôi, xin được gặp ông và nói chuyện cùng ông đôi ba lời cảm tưởng (khen ngợi) về thơ, văn ông, thì có lẽ ông cũng vui mà tiếp chuyện. Nhưng chuyện đó chưa xảy ra, và tôi vẫn giữ mãi trong tâm tư mình điều ước muốn đó.
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 52153)
Trước tiên tôi muốn nói đến nhà thơ Đạm Thạch, một người bạn thơ tôi quen đã gần mười mấy năm trên đất Mỹ. Thơ anh làm không nhiều, chưa cho in tập thơ nào, nhưng mỗi bài thơ anh đăng ở bất cứ đâu, bài nào cũng hay. Anh làm thơ rất trân trọng, không làm ẩu, làm nhiều cho được tiếng, mà làm ít, nhưng hay
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 15656)
Tôi được nghe bản nhạc đầu tiên của Trầm Tử Thiêng là bài Đưa Em Vào Hạ. Đó là vào khoảng năm 1967. Lúc này, tôi chưa vào quân đội. Tôi đang đi dạy học. Nhưng đứng trước một tình trạng khẩn trương của đất nước, chiến tranh lan rộng, nơi quê tôi sống không còn yên ổn nữa. Hàng đêm Việt cộng về bắt loa kêu gọi dân chúng đi metting, tuyên truyền cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Gia đình tôi phải tản cư xuống quận lỵ. Anh Phong tôi sắp đi lính, anh được lệnh gọi trong đợt tổng động viên.
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 17819)
Tới các khu bán sách văn học, tôi cố tìm coi thử có sách nào quen tên của tác giả ở hải ngoại được in trong nước không, thì thấy có lèo tèo một số tập thơ hình như là của Sử Mặc, của Trần Thiện Hiệp... thêm vài ba cuốn, cũng thơ, của các tác giả Việt kiều bên Pháp như bà điêu khắc gia Điềm Phùng thị, giáo sư Trần Văn Khê...là hết. Còn sách truyện văn học thì chỉ có Sông Côn Mùa Lũ, một trường thiên tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Mộng Giác...Như vậy thì số nhà văn, nhà thơ có tiếng tăm ở hải ngoại, không người nào về Việt Nam in sách hay được các nhà xuất bản tại Việt Nam in sách của họ.