DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,934,498

Hà Nội uống như thế ấy - Thế Giang

06 Tháng Mười Một 20176:59 CH(Xem: 1083)
Hà Nội uống như thế ấy - Thế Giang
Hà Nội uống như thế ấy

 
blank

Rượu là máu của gạo; gạo là nước mắt của người… ấy thế mà lúc này rượu chảy lênh láng khắp Hà Nội. Gầm cầu, bến xe, góc phố… rượu đổ trong quán rượu, chưa đủ; rượu tràn sang quán nước, chưa yên; rượu ngấm ngầm rỉ trong từng căn hộ bán lậu, vẫn khát…
Gạo 10 đồng, người ta uống từ từ; gạo 20 đồng người ta nhăn nhó uống; gạo 40- 50 người ta uống trong điên dại, và lên đến 80 đồng thì cả Hà Nội quay cuồng trong vũ điệu của men.
Quái lạ, đất ngàn năm văn vật này điên hết cả rồi sao?
Sáng sớm, ông xích lô uể oải nặn túi quần trước cửa quán:
– Bà chủ, cho xin chén “trắng” để lấy sức “chiến đấu”.

Trưa đến, trước giờ họp “chống tiêu cực”, ông cán bộ:
– Rót cho chén “trắng”… thêm chén nữa thì mới ngủ được (cái thằng thế mà tỉnh).
Chiều về, dưới gầm mặt trời đỏ ối máu, người Hà Nội nhung nhúc như đàn gián bò tới quán.
Người già với rượu, như trai với gái, và ngày xưa chỉ có người già mới uống. Nhưng lúc này người già Hà Nội thèm rượu, thèm cho tới chết vì không còn kiếm ra tiền.
Trung niên uống rượu, nhưng còn vợ con, không lý trút cả nồi cơm của gia đình vào bụng mình? Đành chỉ uống ngấp nghé cửa cõi tiên.
Thế thì chỉ còn thanh niên và trẻ con?
Vâng, đúng vậy, kể cả những thằng mới lưng chén đã về gần tới “lăng Bác”.
Bốn giờ chiều, các ông cán bộ mới về hưu đạo mạo bước vào quán. Râu tóc nghiêm chỉnh, quần áo cũ nhưng được vá cẩn thận và giặt sạch, họ ngồi riêng một góc như muốn tách mình ra khỏi đám cặn bã xã hội chung quanh. Cái chi bộ đã hết thời này “họp” trong sự yên lặng. Những khuôn mặt vẫn còn phảng phất “lý tưởng” và “nghị quyết” im lìm như những pho tượng cũ tróc sơn nham nhở, úp mặt vào tường mà uống. Chén rượu đặt trước mặt được mua bằng đồng tiền “kiếm bất chính” của thằng con, các ông đang hồi tưởng lại thuở khói súng leo lét rừng Việt Bắc. “Ngọt bùi nhớ những lúc đắng cay…”
Năm giờ chiều, đám trung niên và văn nghệ sĩ len lén chui vào. Ăn bớt tiền chợ của vợ con thì được mấy tí, nhất là bọn nhà báo, nhà văn chỉ ngồi tán láo và rình người quen để uống chùa. Hôm nào không gặp các “con nai” để đổi một vài chuyện tiếu lâm thời đại lấy “nước thánh” là lại gãi đầu gãi tai xin ký nợ. Đúng là tai ương đối với chủ và cặn bã đối với xã hội. Nhưng quán thiếu bọn này thì không vui, và phần nào còn bất ổn nữa, vì chỉ sau hai giờ đồng hồ cay đắng trong men, những nhân phẩm bị vợ chà đạp, những gã nhân viên bị cạo gáy trong cuộc họp, những ông cán bộ lên hụt một bậc lương, những thằng chợ trời bị công an hốt “cả chì lẫn chài”, những đầu mồ hôi đổ láng đường nhựa mà không ra nổi ký gạo sẽ gườm gườm nhìn nhau, bắt bẻ từ cung cách xin lửa, chỗ ngồi… và những lúc đó thì bọn văn nghệ sĩ sẽ chỉnh hướng lại câu chuyện, cho thêm tí dấm, bơm chút thuốc tê vào những Vết thương tấy mủ bằng những chuyện cười… để rồi cuối cùng chính họ cũng quay lại châm chọc, phỉ báng lẫn nhau.
Nhưng giờ “nóng” của quán chưa điểm, lúc này cái chuồng thú còn đang nạp điện và người ta uống lặng lẽ như tự sát, chờ bóng chúa sơn lâm…
– Đây rồi!
Tiếp theo tiếng reo là ba chiếc xích lô loại thồ hàng tấp vào vỉa hè. Trên mỗi xe chồng chất đến bảy, tám gã thanh niên mặc quần áo bộ đội. Từng đống gậy gộc, nạng gỗ, chân giả được vất xuống, rồi thằng lành dìu thằng què, chúng kéo nhau vào quán.
– Cho dăm lít “cực nóng” (1) bà chị!
Thế là chúng quăng bừa mũ cối, nạng gỗ xuống nền nhà, ngồi la liệt dưới đất và banh áo ngực quạt phành phạch. Đám khách luống tuổi lẵng lặng chuồn.
– “Lặn” sớm thể ông anh? Ngồi làm với nhau vài chén đã!
– …
– Đừng lo, đàn em này trang trải mà… hôm nay “vào câu lửa”. (2)
– Anh giai “zạt ra” (3) cho thằng em lết một cái.
– Bố già cất cái “lườm” (4) vào túi áo hộ cho.
– Em “chết” (5) cái quần bò của ông anh rồi đấy. “Giết” (6) thằng em bao nhiêu?
– Cởi nhanh ra cho thử một cái, “mướt” (7) quá nhỉ?…
– Ông anh “nghênh” (8) hả? mua đàng hoàng chứ không “chẩn lột” đâu.
– Làm sơ với thằng em mấy quả “đầu đít” (9) đi…
Khách thấp thỏm uống, không biết lúc nào mũ cối sẽ bất chợt giáng xuống đầu mình.
– Hì hì… đừng sợ, “quả cam” (10) này “điếc” rồi. Hôm nay cũng nhờ nó mà mấy thằng “vện” (11) giạt té ra quần đấy. Tụi em “về sợi” (12) ngang ga Kép thì đàn “vận” với “quỉ đỏ” (13) ùa ra. Hơn hai chục thằng tiểu yêu này quì hàng ngang giữa đường vái giời… Nếu các anh không “zạt” thì ta chia nhau trái này. Mấy thằng “vận” lặn ngay, còn bọn “quỉ” thì chần chừ… Tầu với Pôn- Pốt lấy bớt một cẳng rồi, các anh giai có thích thì tụi em xin chiều nốt. Nói xong em đập quả cam “điếc” này xuống đường… hì hì… đ.mẹ mấy thằng chỉ giỏi ăn cướp của dân, tụi em tràn vào trạm “nẫng” hết hơn tạ thuốc nó thu của mấy xe trước, chia nhau… Uống đi ông anh, em kêu dăm lít nữa ta cùng lên tiên. Ấy ấy, em phải “găm” (14) chỗ tiền này cho bõ” (15) đã… hì hì… đ.mẹ đời, thằng thương binh đánh Tầu ăn cướp để nuôi thằng thương binh đánh Tây. Hôm nào em không “cõng” rượu về cho “bõ già” là y như rằng sinh sự, lôi đạo đức cách mạng ra lảm nhảm một mình… Đừng sợ, trái này “điếc” hẵn rồi mà, những cái “sống” chúng em cho nổ hết sạch, “tầm” (16) chưa ra. Thời buổi khó khăn, muốn kiếm trăm đồng phải rút dao ra, muốn kiếm ngàn đồng là phải vung lựu đạn lên…
Và chúng uống, hết can nọ đến can kia, cho tới khi nào cái thùng thuốc súng đó nạp đủ điện thì tràn ra đường đi kiếm tiền để mai lại uống rượu. Thỉnh thoảng chúng lại cười ré vào trời đêm Hà Nội đang chết lặng vì giá gạo.




Thế Giang

(từ: tuong tri)


1. Lẹ, nhanh
2. Trúng mánh lớn
3. Lui ra
4. Nhìn
5. Chịu, thích
6. Bán
7. Đẹp
8. Điếc
9. Một hình thức đánh bạc như bài cào
10. Lựu đạn
11. Công an
12. Buôn lậu thuốc lá sợi Lạng Sơn
13. Quân cảnh
14. Cất bớt
15. Bố, cha




                                    *


                                                        Mời Tìm Đọc




sap_ngua_cover_final-2-content



Sấp Ngửa 


Tân truyện và Tạp ghi Văn Nghệ của Trần Yên Hòa đã phát hành trên hệ thống Amazon toàn cầu

Bạn Văn Nghệ xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ, 2016

Trình bày: Uyên Nguyên

ISBN: 978-1533188298

Copyright © Trần Yên Hòa.

 

Quý độc giả có thể vào đây để mua sách

358 trang. Giá: $20.00 US

 



Amazon Sấp Ngửa


Có bán tại các tiệm sách Nam Cali:

- Tự Lực

- Tú Quỳnh


*


Nhà Xuất Bản Bạn Văn Nghệ (tái bản) 2016, phát hành:

Mẫu Hệ


Image result for bìa truyện dài mẫu hệ

trên hệ thống Amazon

428 trang, bìa màu láng.

Giá:

$17 USD


Quý độc giả khắp nơi muốn mua sách xin click vào:


Amazon Mẫu Hệ

 
Có bán tại các nhà sách:

Tự Lực
Tú Quỳnh



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 20317)
Trong Hồ sơ một tử tù, là sự dịch chuyển từ nông thôn ra thành thị và theo bước chân của nhân vật chính, không gian rộng mở đến khu đào vàng Lũng Sơn đầy tội phạm, dân giang hồ, bọn lục lâm thảo khấu. Còn ở Nháp là từ Phố Núi đầy huyền thoại trẻ thơ ra đô thị phồn tạp, cám dỗ. Từ sự chuyển đổi không gian, tính cách nhân vật chính thay đổi. Ở Bên dòng Sầu Diện, cái nhìn của nhà văn đặt vào thị trấn An Lạc - thị trấn Nét Mặt Buồn nằm lọt thỏm giữa núi Cô Hồn và dòng Sầu Diện..
14 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 17402)
Anh Nguyễn Thanh Sơn tự xưng là “nhà phê bình văn học” mà sao ăn nói giống y như một tay cán bộ văn hóa phường học tập tốt, công tác tốt vậy. Anh nói người viết ở Việt Nam “hoàn toàn tự do”? Nói thế thì họa may chỉ gạt gẫm được dăm ba đứa con nít chăn trâu. Tự do viết, mà sao phải xin giấy phép xuất bản, phải qua kiểm duyệt, phải bị cắt bỏ, phải bị thu hồi
08 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 12087)
Con đường thơ ca nhân loại ngày một dung nạp thêm nhiều giọng mới: thơ nữ quyền luận, thơ tân hình thức, thơ trình diễn, thơ thực hiện...Tự thân, nó đã thể hiện nhu cầu thay đổi, khác trước. Các khuynh hướng ấy, dù muốn hay không đã nằm trong guồng quay của cảm quan hậu hiện đại. Hậu hiện đại đang còn là vấn đề nóng bỏng đối với các nhà nghiên cứu - phê bình trên thế giới. Việc cổ xúy hay bài xích nó chưa có hồi kết.
31 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 20545)
Nghe thiên kinh địa hãi. Mình chợt nghĩ thầm: với 2% văn hóa Việt mà Khổng Tử đã là trụ cột của văn hóa Trung Hoa cho đến ngày nay, còn nước mình sở hữu tới 98% văn hóa đó, sao hôm nay vẫn chưa sản xuất ra được một nhân tài nào làm rạng danh nước Việt cả vậy?
25 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 11225)
Từ mấy tháng nay, trên báo chí cũng như trên một số diễn đàn mạng, có một cuộc thảo luận khá sôi nổi về đề tài: giới cầm bút ở hải ngoại nên hay không nên xuất bản sách ở trong nước? Nhiều người nói: Nên. Nhiều người khác nói: Không.