DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,147,191

Người Cùng Quê, Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng... và... Tran Yen Hoa

Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 13485)
Người Cùng Quê, Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng... và... Tran Yen Hoa

Trần Yên Hòa

 

Người Cùng Quê,


Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng... và...

imagescabohf44

 

Tôi được nghe bản nhạc đầu tiên của Trầm Tử Thiêng là bài Đưa Em Vào Hạ. Đó là vào khoảng năm 1967. Lúc này, tôi chưa vào quân đội. Tôi đang đi dạy học. Nhưng đứng trước một tình trạng khẩn trương của đất nước, chiến tranh lan rộng, nơi quê tôi sống không còn yên ổn nữa. Hàng đêm Việt cộng về bắt loa kêu gọi dân chúng đi metting, tuyên truyền cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Gia đình tôi phải tản cư xuống quận lỵ. Anh Phong tôi sắp đi lính, anh được lệnh gọi trong đợt tổng động viên. Tôi cũng đang rục rịch xếp bút nghiêng theo nghiệp đao cung. Một buổi trưa nào đó, nằm trong một căn nhà nhỏ của cha mẹ tôi vừa mới mua ở thị xã Tam Kỳ, căn nhà nóng hầm hập. Ngày đó cũng vào mùa hè. Tôi nghe bản nhạc Đưa Em Vào Hạ của Trầm Tử Thiêng lần đầu tiên qua radio tiếp sóng đài phát thanh Sài Gòn. Nghe và “thấm” quá.

Lời bản nhạc có một số đoạn như sau:

Mùa hè năm nay anh sẽ đưa em rời phố chợ đôi ngày

Qua miền xa mà nghe rừng thiêng gọi lá

Tiếng nỉ tiếng non khi chiến trường nằm im thở khói

Đứa bé nhìn cha đang chờ giặc dưới giao thông hào

 

Tìm về xa xôi em sẽ thương những vùng đất lở sông bồi

Bạn bè em giờ đây người sương người gió

Chí cả trót mang nên chẳng cần về thăm trường cũ

Có đứa từ lâu nay vẫn còn đi biệt chưa về

....

Mùa hè năm nay anh sẽ ru em tròn giấc ngủ trên ngàn

Em nằm mê mà nghe niềm tâm sự réo

Trăm họ ước mơ mơ mái nhà chiều khói lửa ấm

Lứa tuổi tròn hai mươi tìm lại những đêm ân tình

 

Mùa hè năm nay anh sẽ đưa em vòng khắp cả hý trường

Nghe người ca bài ca lời thương lời nhớ

Chén tiễn chén đưa cho rã rời một đêm hẹn ước

Rước áo tìm vui nơi chiến trường có bạn có thù

....

Tôi thích nhạc phẩm này và dĩ nhiên là thích luôn tác giả bản nhạc. Nhưng hồi đó, tuổi trẻ còn nhiều mơ mộng và ước vọng. Tôi mê văn học, mê thơ, mê truyện, nên thường tìm đọc những tác phẩm của các nhà văn như Mai Thảo, Nguyễn Đình Toàn, Nguyễn Thị Hoàng, Duyên Anh... hơn là tìm hiểu sâu về thân thế và sự nghiệp của một nhạc sĩ như Trầm Tử Thiêng.

Sau đó, với những thăng trầm của thời cuộc, trận chiến Mậu Thân gây đổ vỡ tan hoang, chết chóc. Những thành phố bình yên ngày hôm trước, bỗng một đêm đã trở thành mặt trận. Huế gắn liền với đổ nát. Cầu Trường Tiền bị gãy nhịp, Trầm Tử Thiêng lại cho ra mắt bản nhạc tiếp theo, Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gãy, đã gây xúc động trong lòng của mọi người dân Việt, nhất là các nạn nhân của sự tan hoang, đổ nát kia.

Nghe nhạc Trầm Tử Thiêng, tôi có một nhận xét nhỏ riêng tôi: Nhạc của ông xử dụng ngôn ngữ (lời nhạc) cao hơn những bản nhạc thời trang lúc bấy giờ, tức là những bản nhạc viết cho lính, về lính. Lời nhạc ông không sáo ngữ, dễ đi vào lòng người. Tôi có thể nói thêm một chút về nhận xét này, như nhạc Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên, Cung Tiến... được nhiều người yêu thích là nhờ lời. Ngôn ngữ các nhạc sĩ này dùng trong ca khúc của mình là ngôn ngữ của những bài thơ diễm tuyệt. Một Ngôn Ngữ Mới. Khi nghe, có thể ta chưa hiểu hết (hay không hiểu) ý nghĩa lời ca, nhưng trong một tiềm ẩn sâu thẳm nào đó của tâm hồn, lời nhạc đã ru ta, diễn đạt cho ta ý nghĩa, ta hiểu được tác giả nói gì. Đang ngợi ca một tình yêu, một hình bóng, hay nói về một thân phận. Cái ý nghĩa của ngôn ngữ bất tận. Cái hay là ở chỗ đó. Lời nhạc của Trầm Tư Thiêng chưa đạt đến mức đó, nhưng cũng cao hơn lời nhạc của loại nhạc thời trang đang thịnh hành.

Có thể đánh giá lời nhạc hay (dĩ nhiên đánh giá toàn một bản nhạc hay phải cần thêm âm điệu, tiết tấu hay) nhưng lời nhạc hay có thể đưa bản nhạc thành công đến 60%.

Trầm Tử Thiêng từ một giáo chức rồi bị động viên đi lính, ông phục vụ trong ngành Chiến Tranh Chính Trị, nhưng nhạc của ông không phải là một công cụ tuyên truyền, ông không đứng trong vai trò người lính hay tự xưng mình là người lính để viết, mà trong hàng loạt tác phẩm của ông, ông đóng vai một người Việt Nam bình thường, nhìn chiến tranh màø viết. Với cái nhìn nhân bản. Cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác, giữa điều nhân nghĩa và sự gian tà. Ông chỉ viết lên, nói lên sự việc với tấm lòng tràn đầy thương yêu quê hương, xứ sở, bị chiến tranh tàn phá. Những điêu linh, chết chóc, khói lửa, tan hoang.

Sau đây là một số đoạn trong ca khúc Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gãy:

Một ngày vào thuở xa xưa trên đất thần kinh

Người bỏ công lao xây chiếc cầu xinh

Cầu đưa lối cho dân nối liền cuộc đời

Khắp cố đô dân lành an vui ca thành điệu Nam Bình

Niềm vui bao lâu ước mơ giờ trên xứ thơ cầu nối liền bờ

Thỏa lòng người dân hằng chờ có ngày hẹn hò tình đẹp như mơ

*

Tình người về giữa đêm xuân chưa dứt cuộc vui

Giặc đã qua đây gây cảnh nổi trôi.

Cầu thân ái đêm nay gẫy một nhịp rồi

Nón lá sầu khóc điệu Nam Ai tiếc thương lời vắn dài

Vì sao không thương mến nhau còn gây khổ đau làm lỡ nhịp cầu

Mối thù chờ sang ngày nào nối lại nhịp cầu rửa hờn cho nhau

 

Lời nhạc trong sáng, tình tự, kể lễ, tiếc nuối, chan hòa tình thương. Trong lúc giặc (Việt cộng) đã một đêm tràn vào Huế, gây bao nhiêu đau thương kinh hoàng cho đồng bào, bao nhiêu mồ chôn tập thể, bao nhiêu người chết oan, cầu Trường Tiền bị giặc đánh sập đi một nhịp, mà Trầm Tử Thiêng, ông không kêu gọi hận thù, không kêu gọi máu phải trả bằng máu, “mắt trả mắt răng trả răng” mà chỉ kêu gọi hãy “Vì sao không thương mến nhau”, đó là tính nhân bản cao nhất của nhạc Trầm Tử Thiêng.

 


 *

 

Suốt một đời Trầm Tử Thiêng dâng hiến hết cho âm nhạc. Ông không màng đến bản thân. Gia đình vợ con: không. Nhà cửa: không. Công danh: Không. Ông đến với đời bằng một thân xác ốm yếu, gầy gò và tay không. Ông ra đi cũng tay không. Chỉ để lại trong ngân hàng duy nhất $32 đô la Mỹ.

Nhưng không. Gia tài ông để lại cho loài người, cho chúng ta, cho dân tộc Việt Nam nhiều lắm, to tát lắm, vĩ đại lắm. Đó là trên mấy trăm bản nhạc, phần nhiều là những nhạc phẩm được nhiều người yêu thích.

Có thể kể những ca khúc được nhiều người biết đến, như sau:

Ai Biểu Anh Làm Thinh, Bài Hương Ca Vô Tận, Bảy Ngàn Đêm Góp Lại, Cám Ơn Anh, Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gãy, Có Tin Vui Giữa Giờ Tuyệt Vọng, Đêm Nhớ Về Sài Gòn, Đời Không Như Là Mơ, Đưa Em Vào Hạ, Hòa Bình Ơi! Việt Nam Ơi! Mai Kia Hòa Bình, Một Đời Áo Mẹ, Áo Em, Mùa Xuân Trên Cao, Mười Năm Yêu Em, Những Con Đường Trắng, Trộm Nhìn Nhau, Từ Tiếng Hát Tiếp Nối... Và nhiều, nhiều nữa....

Những ca khúc của Trầm Tử Thiêng đã được hát, từ khoảng thập niên sáu mươi, trên đài phát thanh Sài Gòn, đài quân đội và các đài địa phương. Đài truyền hình trung ương Sài Gòn, các đài truyền hình địa phương của Việt Nam Cộng Hòa. Các hãng sản xuất băng cassette... đến 30 tháng tư năm 1975. Qua Mỹ, các trung tâm băng nhạc như Thúy Nga, Asia (nhiều nhất), Mây Productions, Vân Sơn...đã thực hiện bao nhiêu là CD, Video, DVD, có nhạc của Trầm Tử Thiêng, đã bán ra được bao nhiêu sản phẩm. Gần 3 triệu người Việt hải ngoại đã nghe nhạc Trầm Tử Thiêng do các trung tâm kể trên sản xuất, số tiền họ thu được là bao nhiêu, họ có trả bản quyền cho ông đúng không? Sao cuộc đời ông bi thương đến thế, nhà ở “se” phòng, ăn mì gói, là chuyện bình thường. Và trước khi chết, ông chỉ còn trong ngân hàng $32 đô la. Là nghĩa làm sao? Là nghĩa thế nào?

Khi Trầm Tử Thiêng mất, nhiều người quen biết ông, có ân tình kỷ niệm với ông đã viết về ông rất nhiều. Nhiều bạn bè, thân hữu, giới hâm mộ đã khóc ông, xót thương ông. Nhưng rồi thôi. Buồn thương cũng qua đi. Ai về nhà nấy. Lúc sống ông vẫn âm thầm sống, khi ra đi, ông cũng âm thầm ra đi, vậy thôi.

Ngày 25 tháng 01 năm 2000, khi nghe tin ông mất và tiểu sử ông được đọc trên đài phát thanh, tôi mới biết ông là người Quảng Nam, người cùng quê. Nên tôi cũng hứng chí (tiếc thương), cám cảnh, sinh tình. Tôi đã làm một bài thơ cho ông, như vầy:

(tôi nghĩ, dù ông đã chết, nhưng nếu có thế giới bên kia, có sự hiễn linh, ông có thể đọc được những giòng này):

 

Người Cùng Quê


Thật tình, tôi không biết

anh là người Quảng Nam, Đại Lộc

nếu biết

tôi đã tìm đến anh

trước ngày anh trở về với đất

 

anh đã sống một mình

đơn độc

như cuộc đời anh

như cuộc đời tôi

lây lất ngoài quê hương

(mà) máu rỉ mỏi mòn thương nhớ

về quê cha đất tổ

 

tôi nghe tin anh chết buổi trưa

trong lúc đang loay hoay lái xe đi làm

tiếng phát thanh viên khàn đặc

tôi không tin ở tai mình

có phải là anh đã bỏ đi vội vã

trầm tử thiêng, anh trầm tử thiêng

 

tôi biết anh ngày chưa tuổi hai mươi

một mùa xuân ầm vang tiếng súng

khu vườn nhà tôi tiếng chim thôi hót

dành chỗ cho những viên đạn đồng

nả ra từ những họng súng nghịch thù

tàn khốc

 

tôi biết anh từ “chuyện một chiếc cầu đã gãy”

từ “đưa em vào hạ”

từ “mười năm yêu em”

từ một tấm lòng cùng quê hương đất nước

 

khi anh buông tay ra

anh chỉ còn vỏn vẹn ba mươi hai đồng

giá chỉ bằng một tấm vé xem biểu diễn thời trang

có hát nhạc anh trong đó

(ơi! cuộc đời có công bằng đối với anh không?)

 

Anh ra đi không đem theo một món gì

ngoài tấm lòng quý mến

của hàng triệu con tim

 

hôm tiễn anh đi về chốn vô cùng

tôi đứng lẫn lút trong đám đông

dù biết anh là người Đại Lộc

tôi cũng không lại gần

không giám lại gần

(vì sợ người đời cho mình ăn ké tiếng tăm anh)

chỉ đứng xa nhìn

rồi vẫy tay vĩnh biệt

 

bây giờ biết anh là người cùng quê

cùng “quảng nam hay cải”

tôi có muốn đến thăm anh cũng không được

muốn xẻ chia những đớn đau hệ luỵ

những cô đơn của một đời người

anh cũng đã bỏ đi xa

thật xa

không ngoảnh lại

 

chỉ có một điều, tôi biết

anh không nghèo

anh không bao giờ nghèo đâu

trên mấy trăm tác phẩm để lại cho đời

là gia tài vô giá

 

xin cám ơn và vĩnh biệt

người cùng quê

 

(trích từ Khan Cổ Gọi Tình, Về, 2001)

 

Đôi Dòng Về Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng

 Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng tên thật là Nguyễn Văn Lợi, sinh ngày 01 tháng 10 năm 1937 (tuổi Đinh Sửu) tại Đại Lộc, Quảng Nam.

- Tốt nghiệp Sư Phạm và bắt đầu dạy học từ năm 1958.

- Bắt đầu sáng tác nhạc từ năm 1958 cho đến cuối đời với trên 200 ca khúc bao gồm các đề tài về tình yêu, quê hương, chiến tranh và thân phận của dân tộc VN và hàng trăm ca khúc viết cho thiếu nhi.

- Nhập ngũ và phục vụ tại Cục Tâm Lý Chiến thuộc Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị QLVNCH từ năm 1966.

-Sau Tết Mậu Thân 1968, Nhạc Sĩ đã sáng tác bài "Chuyện một chiếc cầu đã gẫy" để chia sẻ niềm đau với người dân xứ Huế, rất gần với quê hương ông, xứ Quảng Nam.

- Biệt phái Bộ Giáo Dục từ năm 1970, tiếp tục làm việc trong ngành Phát Thanh Học Đường cho đến năm 30 tháng 4 năm 1975.

Sau mấy lần trốn tránh vì bị kết án "nhạc sĩ phản động", Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng đã vượt biên, bị bắt tù, cuối cùng ông đã đến bến bờ Tự Do vào năm 1985.

Ông mất vào ngày 25 tháng 01 năm 2000, tại Little Sài Gòn, Orange County, Calfornia.

 

...Và Trúc Hồ

 

Khi viết về Trầm Tử Thiêng thì tôi nghĩ (phải) viết thêm về Trúc Hồ, vì hai người này đã có mấy bản nhạc được gọi là viết chung, là hợp soạn, hay nhạc của người này thì lời của người kia, nên không thể viết về người này mà không viết người kia được.

Trúc Hồ tôi chưa biết mặt, chưa tiếp xúc lần nào, có nghe nhạc riêng (nghĩa là sáng tác cả nhạc lẫn lời) của Trúc Hồ vài lần, thì thấy không đạt. Như tôi đã nói trên, những bản nhạc hay để lại cho ngàn sau, thường là những bản nhạc có lời hay (như thơ), như các ca khúc mà chúng ta đã biết: Suối Mơ, Thiên Thai... của Văn Cao, Thu Vàng, Hoài Cảm, Hương Xưa... của Cung Tiến, Riêng Một Góc Trời, Niệm Khúc Cuối... của Ngô Thụy Miên, Diễm Xưa, Lời Buồn Thánh của Trịnh Công Sơn.... Những nhạc phẩm của Trúc Hồ không đạt được phần ấy, tức là phần lời, lời bản nhạc là dỡ. Chúng ta thử nghe một vài đoạn lời sau đây trong 2 bản nhạc của Trúc Hồ:

 

Làm Lại Từ Đầu

Làm lại từ đầu đi em,

Làm lại từ đầu nhe em

Vùi chôn đi chuyện quá khứ ưu phiền

Làm lại từ đầu đi em,

Làm lại từ đầu nhe em

Dù sao mình cũng đã yêu nhau

Hoặc với bài:

Lời Dối Gian Chân Thành


Một giòng sông nữa đã ra đi

Một giòng sông nữa đã vội đi

Người ơi, có buồn không

Người ơi, tiếc gì không

Dòng đời sao mãi cứ loanh quanh

Người đời sao mãi dối lừa nhau

 

Lời vòng vo, loanh quanh, lẫn quẩn, không âm điệu, không vần điệu, nếu được gọi là nhạc tình thì đó là một bản nhạc tình dỡ.


 *

 

Gần đây, tôi có xem qua một DVD của trung tâm Asia thực hiện, DVD “Một Ngày Việt Nam” chủ đề chính là nhạc của Trầm Tử Thiêng và Trúc Hồ. Vì thích nhạc Trầm Tử Thiêng nên tôi mua về xem. Xem qua DVD này, tôi có ngay một cảm nhận, Trúc Hồ đã mượn danh của Trầm Tử Thiêng để tự tâng bốc mình quá sá. (Danh từ thời thượng hải ngoại gọi là “show off”).

Qua 2 tập DVD này - bước vào phần giới thiệu Trúc Hồ, DVD quay cảnh Trúc Hồ từ Việt Nam vượt biên qua Thái Lan với trăm nghìn cực khổ (ai vượt biên mà không khổ, hàng trăm ngàn người tuổi trẻ VN, đàn ông, đàn bà, trẻ em... cũng khổ như vậy, có người còn khổ hơn như bị hiếp dâm, bị hành hạ thân xác, đói khát, đoạ đày và họ đã vượt qua, có ai kể công, kể lễ đâu). Xem cảnh này, tự nhiên tôi sực nhớ đến cảnh, sách báo, truyền thanh, truyền hình cộng sản ca tụng ông Hồ Chí Minh, khi đi trên tàu qua Pháp, nào là ra đi tìm đường cứu nước, nào qua Pháp phải đi làm việc cực nhọc trong tiệm ảnh, tối về phải ủ hai cục gạch hơ nóng làm gối cho qua cái lạnh của nước Pháp, (sao mà hai ông Hồ này lại giống nhau quá vậy cà!). Rồi đến cái vụ các ca sĩ trong trung tâm Asia của Trúc Hồ lên ca bài ca con cá, nào là Trúc Hồ tốt thế này, tốt thế kia, nhạc Trúc Hồ hay thế này, hay thế kia, tôi nghe mà...muốn xỉu. Cái kiểu “show off sống” như thế này thật là quái đản, dị hợm. Tôi nghĩ là có sự sắp đặt từ trước để “show off boss”. Nếu nhạc Trúc Hồ hay, tính tình Trúc Hồ tốt, thì hữu xạ tự nhiên hương, chứ kể ra thì kỳ cục, dị hợm quá!

Một điều ai cũng biết, các Trung Tâm ca nhạc như Thúy Nga, Asia, Vân Sơn...hay đài truyền hình Set, hay SBTN, đài VAN...chẳng qua chỉ là những business. Tất cả là muốn thu lợi nhuận cao. Nếu các trung tâm đó, làm giỏi, làm hay, CD, Video, DVD được nhiều người mua, bán chạy, TV được nhiều quảng cáo, thì doanh thu nhiều, lời nhiều, thế thôi. Đó là họ được hưởng lợi nhuận từ thành công của mình.

Rồi qua internet, tôi có đọc một bài phỏng vấn của nhà báo Huy Phương, ông này cũng là một nhân viên của đài SBTN, đã có một đoạn nhà báo Huy Phương "thổi ống đu đủ" ngợi ca Trúc Hồ như sau:

“So tuổi đời với những công việc mà nhạc sĩ Trúc Hồ đảm trách hiện nay thì tuổi anh quá trẻ (sinh năm 1964). Với cương vị là Giám đốc đài truyền hình Việt Nam SBTN có tầm vóc nhất ở hải ngoại, đồng chủ trương trung tâm băng nhạc Asia, nhưng Trúc Hồ là một người giản dị, khiêm nhường, rất ít nói. Bản tính Trúc Hồ cũng như bề ngoài lúc nào cũng xuề xoà, lại hay e thẹn, nhưng trong quả tim của người nhạc sĩ là cả một khối lửa nóng, đứng ngồi không yên, lúc nào cũng muốn làm một điều gì cho những người lính đã nằm xuống, những thuyền nhân đã bỏ nước ra đi, và bây giờ là những vấn đề nóng bỏng về nghĩa trang Quân Đội, về chuyện những người tù chính trị. Nhìn những thay đổi và gần gũi với tâm tình người hải ngoại gần đây trên SBTN hay Asia, người ta nhìn rõ ra con đường Trúc Hồ đang đi và muốn đến. Người nhạc sĩ này vốn lại rất ít nói, nên muốn thực hiện một cuộc phỏng vấn để được nghe Trúc Hồ nói về mình không phải là chuyện đơn giản.

Tôi đọc đoạn này sao tôi thấy ông nhà báo này viết giống kiểu viết của ông Trần Dân Tiên nào đó, có người nói chính ông Hồ viết ra rồi đặt tên này, với quyển sách “Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch” quá. Hay những bài thơ như “"Đêm nay bác không ngủ, sáng mai bác ngủ bù”" của cộng sản thổi ống đu đủ nịnh già Hồ! Trong lúc Trúc Hồ chưa là gì, chưa là “lãnh tụ vĩ đại” mà đã thế, thì trách gì những người có chức có quyền trong tay, như các vua chúa xưa, các lãnh tụ cộng sản, ngồi để cho dân chúng bu quanh tung hô vạn tuế! Theo nhà báo Thương Sinh (tức Duyên Anh) trong báo Con Ong trước năm 1975 ở Sài Gòn thì gọi đây là cách nâng bi, mà nâng bi quá thì tức d. lắm!

Muốn thực hiện một cuộc phỏng vấn để được nghe Trúc Hồ nói về mình không phải là chuyện đơn giản, thế mà Trúc Hồ đã làm một DVD dài hơn 2 tiếng đồng hồ, để nói về mình, show off mình như một tài năng lỗi lạc nhất, rồi cho đàn em ca tụng mình, chuyện dị hợm như vậy mà Trúc Hồ làm được, thì sá gì...chuyện phỏng vấn.

Từ lâu rồi có nhiều người cùng suy nghĩ như tôi, tại sao từ ngày nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng mất đi, Trúc Hồ không sáng tác một bản nhạc nào ra hồn. Điều đó cũng cho ta một dấu hỏi lớn?

Xin những gì của Phật hãy trả lại cho Phật, những gì của Trầm Tử Thiêng trả lại cho Trầm Tử Thiêng. Xin đừng mượn hoa cúng Phật. Đó là điều công chính nhất.

 

Trần Yên Hòa

 

 

 

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, November 2, 201012:00 AM(View: 12518)
Trong sự “chập chờn cơn tỉnh cơn mê” những ngày tháng cuối đời, triết gia Trần Đức Thảo có đưa ra được một ý tưởng sáng sủa về cái đẹp: “… ý thức trong lời kêu gọi chính nó đặt ra sự đòi hỏi… cái đẹp trong sự hoàn thiện những quá trình nghiệm sinh” (achèvement des processus vécus) (1). Trong khi có những tác giả, trong cơn tuyệt vọng, muốn nôn mửa trên bàn nhậu cũng như trên trang giấy, thì những nỗ lực của những nhà văn đưa cái đẹp vào nhằm “hoàn thiện những quá trình nghiệm sinh”, độc giả riêng tôi hết sức quí trọng. Cái đẹp “ở đâu cũng có, vấn đề là mình có nhìn thấy và biết chia sẻ hay không?” (Nguyễn Xuân Hoàng)
Friday, October 29, 201012:00 AM(View: 13961)
- Trong khi tôi lên, chỉ có nói thế này, ông Hữu Ước là một trung tướng công an, ngồi trên chủ tịch đoàn. Vào buổi sáng ông ấy điều khiển rất nhiều tôi có cảm giác tôi đang ở trong tù có một ông trung tướng đang điều khiển chứ không phải tại đại hội nhà văn. Tôi chỉ muốn nói một ý là tôi không bầu ông trung tướng ngồi trong chủ tịch đoàn. Ông Hữu Ước là một nhà văn thì xin cho ông trung tướng công an về hưu. Cách đây ba mươi năm ông chính là người tới nhà tôi học viết văn, tôi đã bảo ông Hữu Ước không viết văn được
Thursday, October 28, 201012:00 AM(View: 13441)
Trong một tuần lễ nay, nhân vụ kiện Triều Giang-Đỗ Văn Phúc ở Texas, một số những bài viết được tung lên mạng đưa ra một con số tổng quát về những vụ gọi là “Phải chăng Việt Cộng đang bắn tỉa người quốc gia ?” qua một số những vụ kiện trong xảy ra trong cộng đồng Việt Nam trên đất Mỹ. Tôi không đề cập tới nội dung vụ kiện này mà chỉ nói tới nội dung của một điện thư. Trong một e-mail gởi đi rất nhiều địa chỉ, một tác giả ký tên là Đoàn Trọng Hiếu đã viết như sau: “Những vụ kiện trên có bàn tay của Việt Cộng đứng đằng sau hay không, chúng tôi không dám khẳng định
Monday, October 25, 201012:00 AM(View: 35261)
Trong thời gian này, phải nói, tôi nhờ Thư Quán Bản Thảo, do nhà văn Trần Hoài Thư chủ trương, một tập san ra 2 tháng một kỳ, gởi biếu đến cho độc giả, nhờ đó, tôi biết thêm nhiều nhà văn, nhà thơ, cũ, (nổi tiếng hay không nổi tiếng) trong nền văn học miền Nam trước bảy lăm. (Cũng như nhà văn Trần Hoài Thư trong công trình thực hiện một số sách của các nhà văn nhà thơ miền Nam trước bảy lăm, là một công trình đáng nễ mặt). Nếu không thì tất cả sẽ mai mọt mất đi thôi.
Sunday, October 24, 201012:00 AM(View: 29329)
Tôi đã thấy, đã biết nên đã viết (một phần) về xã hội miền Nam trước bảy lăm, về tên tướng tham nhũng hãm hiếp gái tơ, tay dân biểu áp phe, bà vợ ông dân biểu mở khách sạn cho đĩ thuê để thu lợi. Những tay đảng phái oang oang cái lỗ miệng lúc nào cũng nói đến bài kinh “Dân Tộc Độc Lập, Dân Quyền Tự Do, Dân Sinh Hạnh Phúc”, đến khi đã được ăn trên ngồi trốc rồi thì chỉ lo đi kiếm chát, bỏ dân ngu khu đen sống chết mặc bay.