DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,143,445

Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử - ĐẤT NƯỚC KHỐN KHỔ

Sunday, June 24, 20188:21 PM(View: 1103)
Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử - ĐẤT NƯỚC KHỐN KHỔ

Chu Vương Miện
& M.Loan Hoa Sử



blank


ĐẤT NƯỚC KHỐN KHỔ

 

trước đó là thời kỳ vua cùng chúa

thời phong kiến lạc "đậu phụng" hậu

sau đó dân Gaulois cai trị

đưa dân vô nghề nghiệp

đi khai phá đồn điền cao su

ở Tây Ninh Biên Hòa Bình Long Phước Long

Hướng Quảng Thủ Dầu 1

đưa lên Di Linh Lâm Đồng Đơn Dương

trồng Trà

đưa lên DakLak Buôn Ma Thuột

trồng cà phê Arabica Robusta netchi

khai thác toàn miền Bắc

mỏ than mỏ chì mỏ kẽm

mỏ vàng ở Bồng Miêu Quảng Nam

kèm mỏ than Nông Sơn ở An Hòa

Trung Phước gần thánh địa Mỹ Sơn

cũng tội cho dân Nam

phía trên đầu thì thực dân bợp tai

phía dưới thì đá đít

phía lưng trần thì lấy dây cặc bò quất

còn ba tong thì uýnh lung tung

dẫn dân An Nam gốc Thái Tạng

chạy việt dã trên 90 năm

mới mở mặt mở mày cùng thế giới

vượt qua các dân tộc Mèo Miêu Bàn Di

vùng Đại Lý Vân Nam

biến An  Nam thành 1 trong

3 xứ Đông Dương

phồn thịnh vào bậc 1 Đông Nam Á

là hòn ngọc viễn đông

Sau 54 Pháp đi Mỹ đến

mở rộng chiến tranh ý thức hệ

mục đích của 2 phe là bán súng

phe Nga Tàu cũng được chia phần

bán xong vũ khí thặng dư

đệ nhất và đệ nhị Mỹ thăng

giao toàn bộ Đông Dương cho Nga

43 năm đất nước thụt lùi

như thủa Phiên Ngung

trở lại làm người Dao & người Giao Chỉ

còn tệ hại hơn cái thời nhà Nguyên

Thiết Mộc Nhĩ cai trị

dân Việt Mường khổ gần non thê kỷ

--

xưa chả cầu đường chỉ đò ngang

mỗi ngày biết bao chuyến đò sang

bây giờ bắc thêm cây cầu sắt

đi qua vòng lại quá dễ dàng

cô gái chở đò nay 7 nghiệp

ở o đành phải kiếm ra chồng

đò ngang được chuyển qua đò dọc

suốt đời chạy miết ở ven sông


1 CÕI ĐI DÌA


blank


Trần Danh Án gửi nắm xương tàn

bên bờ sông Tùng Hoa chuyển dòng vào

Hắc Long Giang

Phạm Hồng Thái gửi nắm xương tàn

nơi đồi Hoàng Hoa Cương

xương cốt Lê Chiêu Thống vùi tạm

ở Kim Lăng

cùng bà phi Nguyễn Thị Kim

Thúy Kiều Thúy Vân còn 1 mối tình

vắt vai vơi chàng Kim

Nguyễn Du cũng còn 1 chốn mộ phần

nơi Tiên Điền Hà Tịnh Nghi Xuân

cùng là đồng tộc anh em

vua Hàm Nghi - Duy Tân

an nghỉ nơi đảo Reunion

vua Đồng Khánh Khải Định

có lăng có miếu đàng hoàng

đời chưa biết đâu mà lường

Phan Tây Hồ thì lang thang bên Pháp

còn Việt Điểu Phan Sào Nam

thì bị quản thúc

mãn đời thành ông già Bến Ngự

"gần trại giam Thừa Phủ"

cùng sinh vào cuối thế kỷ 19

kẻ đã ra đi kẻ trả nợ đời

kẻ quốc ngoại và người quốc nội

gần kết cục mới hiểu ra rằng

đời là bể khổ

o cần xem bói "tam thế diễm cầm"

nhưng đôi khi cũng tin tại số

mới đó mà chừ gần 8 bó

đếm từng giờ từng ngày

từng phút từng giây?

hỏi thầm trong đầu?

bao giơ thì ta đi đây?

-

tiền là cần

người lương thiện làm đủ khả năng

để kiếm nó

để tiêu dùng

o lên sòng bạc

chỉ có thua

o bao giờ được

tiền do tham nhũng

thoát ung dung

o thoát thì tù & tử hình


Chu Vương Miện &
M.Loan Hoa Sử

(Tác giả gởi)


                             *
                                                   Mời tìm đọc:

                    Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                                          Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                  Amazon Mẫu Hệ

 

 


      





 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 13472)
Tôi được nghe bản nhạc đầu tiên của Trầm Tử Thiêng là bài Đưa Em Vào Hạ. Đó là vào khoảng năm 1967. Lúc này, tôi chưa vào quân đội. Tôi đang đi dạy học. Nhưng đứng trước một tình trạng khẩn trương của đất nước, chiến tranh lan rộng, nơi quê tôi sống không còn yên ổn nữa. Hàng đêm Việt cộng về bắt loa kêu gọi dân chúng đi metting, tuyên truyền cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Gia đình tôi phải tản cư xuống quận lỵ. Anh Phong tôi sắp đi lính, anh được lệnh gọi trong đợt tổng động viên.
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 15176)
Tới các khu bán sách văn học, tôi cố tìm coi thử có sách nào quen tên của tác giả ở hải ngoại được in trong nước không, thì thấy có lèo tèo một số tập thơ hình như là của Sử Mặc, của Trần Thiện Hiệp... thêm vài ba cuốn, cũng thơ, của các tác giả Việt kiều bên Pháp như bà điêu khắc gia Điềm Phùng thị, giáo sư Trần Văn Khê...là hết. Còn sách truyện văn học thì chỉ có Sông Côn Mùa Lũ, một trường thiên tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Mộng Giác...Như vậy thì số nhà văn, nhà thơ có tiếng tăm ở hải ngoại, không người nào về Việt Nam in sách hay được các nhà xuất bản tại Việt Nam in sách của họ.
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 18435)
Lúc rày nghe nói ngư dân nước mình bị tàu Lọa ăn hiếp, bắt bớ, đánh đuổi dữ quá, sông quê mình bị Lọa bóp họng từ xa, đất quê mình bị Lọa che lấn từng tấc một… tinh thần dân tộc của chú Tư bừng bừng trỗi dậy, chú liền họp mặt gia đình thông báo từ nay cấm không xài đồ của nước Lọa nữa, không lý gì nó bức hiếp chà đạp mình vậy mà mình cứ nhơn nhơn xài đồ Lọa, làm giàu cho nó.
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 47538)
Người viết bài này có lần đọc bất chợt, đọc thoáng qua một vài bài thơ của Trần Yên Hòa và thoáng gặp hình tượng Em được nhân-cách-hóa từ thiên nhiên: em không phải người mà là Mùa Thu, và từ đó vẫn mang ý định sẽ có dịp nói nhiều về thiên nhiên nhân cách hóa trong thơ Trần Yên Hòa. “Ta nghiêng về giải đáp tác giả Trần Yên Hòa muốn vượt qua thơ lãng mạn tình yêu để hướng về thơ diệu vợi, bởi từ ngữ Em không phải chỉ về người mà chỉ về thiên nhiên: mùa thu được nhân cách hóa thành người em hương sắc” (trích trong bài “Mùa Thu Mênh Mông và Mùa thu Cục Diện Trong Thi Ca Hải Ngoại”, tạp chí Văn Học số 232, ấn hành tại Nam California, tháng 7&8 năm 2006).
Friday, October 15, 201012:00 AM(View: 14978)
Theo chúng tôi, con người trên mặt đất này sợ nhất sự thật! Vì vậy, ngạn ngữ Việt Nam từng nói: “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Người Trung Hoa từ thượng cổ đã nói: “Trung ngôn nghịch nhĩ”. Người Ba Tư cổ khuyên: “Nếu nói ra sự thật, anh sẽ chết”. Người Ai Cập xưa cảnh cáo: “Khi sự thật bị bỏ quên quá lâu, một hôm nó thức dậy thành ngày tận thế”. Ngạn ngữ Tây Tạng tiền Phật giáo khuyên: “Mày chỉ được phép nói ra sự thật, nếu mày làm vua”. Thổ dân Úc bảo: “Ai nhìn thẳng vào sự thật sẽ bị mù mắt”. Lịch sử nhân loại đã ghi nhận hàng triệu con người từng dám cả gan nói lên sự thật mà bị mất mạng, bị tù tội hay bị quản thúc tại gia.