DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,299,123

Ng Lu - VŨ ĐỨC SAO BIỂN, ANH LÀ AI?

Thursday, June 28, 201810:00 PM(View: 2485)
Ng Lu - VŨ ĐỨC SAO BIỂN, ANH LÀ AI?


VŨ ĐỨC SAO BIỂN, ANH LÀ AI?


blank
vũ đức sao biển tức vũ hợi

Trên báo Người Lao Động ngày 17/6/2018, Vũ Đức Sao Biển (VĐSB) viết 1 bài có tựa: "Để ngày cuối tuần hạnh phúc" (*) Với một giọng điệu rất tuyên giáo!

Nếu như cuối bài anh không mở ngoặc "nhạc sĩ, nhà báo, nhà văn" thì tôi cũng không mấy chú ý. Đằng này với cái "mác" hiếm gặp ở nhiều người khác, thì VĐSB lại lên giọng đậm chất lãnh tụ: "Dưới cái nhìn của bạn bè quốc tế, đất nước Việt Nam ta là đất nước hòa bình, ổn định bậc nhất; xứng đáng để đến đây tham quan, du lịch, đầu tư. Chúng ta đã xây dựng được một nền kinh tế thị trường phát triển, ổn định, bền vững, trong đó mỗi công dân đều có quyền sống, quyền được bảo vệ phẩm giá và tính mạng. Phải nói rằng trong suốt lịch sử dân tộc thì chỉ có thời đại chúng ta đang sống, người Việt Nam mới có được cuộc sống no đủ, an vui đến như vậy".

Trước đây không lâu, ông Nguyễn Phú Trọng cũng đã phát ra một câu khiến những ai quan tâm đến sự hưng thịnh của đất nước phải lấy làm hổ thẹn: “Đất nước ta có bao giờ đẹp như thế này chăng?”. Đẹp nỗi gì khi tài nguyên quốc gia cạn kiệt, khi các quan chức lớn nhỏ như những kẻ cướp được luật pháp bảo vệ, trong khi người dân đến 60% nghèo “rớt mùng tơi” bởi cái luật đất đai khốn nạn cướp đi toàn bộ đất của người dân kiểu thu cướp của dân nghèo ban tặng cho kẻ giàu cấu kết thành nhóm lợi ích? Nhưng đó là câu nói lừa mị, dối trá của người làm chính trị, không bàn sâu.

Riêng anh, vâng, anh là nhạc sĩ với nhiều ca khúc hay, nhất là "Thu hát cho người". Anh là nhà báo, cũng làng nhàng chẳng mấy tiếng tăm. Anh là nhà văn với một số bài thơ trên các tạp chí văn nghệ Sài Gòn trước 75, nhưng độc giả chú ý nhiều là loạt bài viết về Kim Dung. Anh đã len vào mọi góc cạnh nhân vật và sống với họ như một hiệp sĩ. Bạn bè và độc giả từng nghiêng mình trước anh, một nhà văn, một nhạc sĩ, một nhà giáo được đào tạo bài bản của một nền giáo dục “Nhân bản, dân tộc, khai phóng”.

Vậy nhưng kể từ khi anh là nhà báo (báo TN) thì mọi chuyện đã khác hẳn: không còn phong thái của một trí thức (anh tốt nghiệp ĐH SP/SG), cũng từng lăn lê bò toài ở quân trường Thủ Đức (Khoá 6/70 ở ĐĐ 34) nhưng rồi đã đánh mất những ca từ do chính anh viết trong ca khúc "Trên đồi Tăng Nhơn Phú", để ca ngợi trùm giang hồ khét tiếng Năm Cam trong loạt bài “Rửa tay gác kiếm” (báo TN), ngay sau đó Năm Cam và đàn em bị bắt có đến hơn 150 tay anh chị! Động cơ nào để anh “phóng bút” với một lương tri bị đánh mất? Cũng nhắc thêm, trước 75, anh đã từng báo cho Th/tá Vũ Văn Giai (sau là Tư lệnh SĐ 1) trưởng ty Nội an Quảng Nam, có một số anh em văn nghệ đang hoạt động cho CS (tất nhiên cả nhóm này bị bắt giam để điều tra).

Đọc bài báo của anh trên Người Lao Động, tôi cứ ngỡ như đó là do một thằng ngu nào đó chứ không phải anh: "...Phải nói rằng, trong suốt lịch sử dân tộc thì chỉ có thời đại chúng ta đang sống, người Việt Nam mới có được cuộc sống ấm no, an vui đến như vậy (...). Chúng ta đã xây dựng được một nền kinh tế thị trường phát triển, ổn định, bền vững; trong đó mỗi công dân đều có quyền sống, quyền được bảo vệ phẩm giá và tính mạng.. “

Có quá đáng lắm không, khi anh viết “…mỗi công dân đều có quyền sống, quyền được bảo vệ phẩm giá và tính mạng…”. Nhà nước này bảo vệ ai và ở đâu khi họ xổ toẹt hiến pháp (CHXHCN VN) đến nỗi hàng trăm người bị bắt và trở thành tù nhân lương tâm khi họ phản biện những vấn đề nhức nhối của đất nước: Ải Chi Lăng, thác Bản Giốc, Bauxit Tây Nguyên, Formosa, Hoàng Sa, Trường Sa… cùng vấn đề đất đai của người dân bị bọn tư bản đỏ thâu tóm, đẩy người dân đến chỗ cùng đường, điển hình là vụ đất Thủ Thiêm. Và, mới nhất là cuộc biểu tình cả nước phản đối dự luật đặc khu và an ninh mạng? Anh viết những câu trên là nhắm vào hàng ngàn công nhân Pouyuen ở Sài Gòn biểu tình phản đối dự luật đặc khu; rồi vu vạ thêm: “ Thật đáng tiếc là vừa qua, một số anh em CN nhẹ dạ đã nghe theo lời xúi giục của kẻ xấu. Lòng yêu nước của họ đã bị lợi dụng”. Kẻ xấu ở đây, theo anh là những người yêu chuộng tự do, dân chủ, vì tiền đồ của dân tộc, vì độc lập chủ quyền của VN? Cuối cùng với chất giọng của loại nhà báo bên lề rất phải, anh hô hào, kêu gọi: “Vậy thì rất mong CN hãy tỉnh táo, sáng suốt để đặt lòng yêu nước vào đúng chỗ, không cho phép bất kỳ thế lực nào lợi dụng, xúi giục chúng ta thực hiện những việc làm ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự xã hội và tài sản người khác”.



blank


Anh đã từng tự hào quê hương anh có ngũ phụng tề phi, có cụ Phan Chu Trinh, Phan Khôi… Còn giờ đây lòng tự hào thời anh còn là SV đã biến thành sự đánh tráo và đánh đĩ lương tâm! Vâng người ta có thể tha thứ cho những người ngu vì ít học, ít chữ nghĩa trong đầu, nhưng không thể tha thứ cho những trí thức hèn mạt như anh, loại trí thức mà ông Mao Trạch Đông đã từng nhổ nước bọt: “Trí thức không bằng cục phân”. Sự khốn nạn là loại trí thức đó không phân định rạch ròi đúng sai!
Không rõ trước 75, khi anh dạy (Việt Văn) cho học sinh, anh đã giảng giải cho họ thế nào là KẺ SĨ?

Tại sao anh lại quay lưng trước cái đẹp và chịu cúi đầu lên giọng như lãnh tụ đối với sự kiện anh nêu ra với công nhân Pouyuen trong hai ngày 16,17/6/08. Ở đất nước này, nếu nói về đẳng cấp bồi bút thì không ai có thể sánh bằng Tố Hữu. Nhưng nếu chỉ vì “cần câu cơm” như có lần anh tâm sự với bạn bè thì hãy cởi bỏ chất trí thức, nhà giáo mà anh có, để thành một nhà báo như đã từng ở báo TN. Còn nếu có chút tự trọng tối thiểu thì hãy dẹp bỏ những lời thiển cận ngây ngô mà có người đã gọi là bài viết của một đứa trẻ. Ngu ngơ. Khờ khạo như người mơ ngủ”;
Người khác thì nặng nề hơn: “Xấu hổ, khi biết ông là đồng hương. Dân Quảng, xưa cũng như nay, nhiều cây bút đáng bậc anh hào. Đâu có ai đốn mạt như ông

(-http://truongduynhat.org/vu-duc-sao-bien/)
(*) https://nld.com.vn/…/de-ngay-cuoi-tuan-hanh-phuc-2018061622…)


                                                                                     Ng Lu
                                                                                                                    (Tác giả gởi)




                                        *
                                                                       Mời tìm đọc:

                              Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                                                    Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                  Amazon Mẫu Hệ

 









 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, June 7, 201112:00 AM(View: 8696)
Ầy, nhè nhẹ thôi cưng. đúng rồi, chỗ đó đó. nhích lên một chút cỡ nửa lóng tay. No, slow down một chút, honey... Yeah, yeah, yeah! (qua sẽ làm Việt kiều Cali nên tập nói tiếng Mẽo cho quen) đúng rồi, đúng rồi chỗ đó đó... chỗ đó đó... nó ươn ướt là vì nó nhạy cảm đó mà Lài, chịu hổng nổi hả cưng? qua cũng chịu hổng nổi rồi, chắc chết qua mất chắc qua chết mất Lài ơi... Xích qua bên kia đi. dắt xe qua bên lề phải kìa. chỗ này lề trái hổng đứng được. hổng thấy có biển cấm đậu xe,
Friday, June 3, 201112:00 AM(View: 7536)
Thực hiện cuộc phỏng vấn này, tôi muốn tìm hiểu một cách tương đối kĩ lưỡng về sự hình thành, phát triển, những hoạt động cũng như những vấn đề xung quanh sáng tác và hoạt động xuất bản của Mở Miệng và nhà xuất bản Giấy Vụn. Một phần vì khoảng cách địa lý, một phần vì cuộc phỏng vấn sẽ phải kéo dài và nhiều vấn đề có lẽ chỉ có thể rõ ràng và thuận tiện trình bày trên văn bản, chúng tôi thống nhất là phỏng vấn qua email
Wednesday, June 1, 201112:00 AM(View: 15987)
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết rất nhiều ca khúc, trong số đó có những bài rất hay, và tôi vẫn thích hát những bài ấy. Nhưng tôi muốn phát bệnh khi thấy một số người loay hoay tìm cách tô vẽ, thổi phồng Trịnh Công Sơn thành một cái gì to lớn quá cỡ so với con người thật của ông ta, đặc biệt trong những chiến dịch rầm rộ diễn ra ở Việt Nam kể từ ngày ông ta qua đời. Trong số những người ưa thổi phồng Trịnh Công Sơn, hiển nhiên có những kẻ mang ý đồ chính trị, có những kẻ mang ý đồ thương mại..
Saturday, May 21, 201112:00 AM(View: 19622)
Họ sang trọng hẳn lên khi ghi lên danh thiếp một hoặc vài chữ sĩ gì đó, ví dụ: chủ tịch tỉnh kiêm thi sĩ, giám đốc sở kiêm họa sĩ, thứ trưởng kiêm văn sĩ...chẳng hạn. Kẻ điển hình và nổi danh nhất trong mẫu người đa năng, đa tài này là ông Trung tướng Hữu Ước, Phó Tổng Cục trưởng Tổng Cục Xây dựng Lực lượng Công an Nhân dân, kiêm Tổng Biên tập báo Công an Nhân dân, kiêm nhà văn, kiêm nhà thơ, kiêm họa sĩ, kiêm nhạc sĩ,
Thursday, May 19, 201112:00 AM(View: 16908)
Như cụm từ "thơ hiện đại", "thơ trẻ" là hạn từ có thể được sử dụng cho một nền thơ, ở bất cứ giai đoạn nào, trong bất kì đất nước nào. Việt Nam không là ngoại lệ. Từ thập niên 60, 70 và vân vân… Nhưng có lẽ Thơ Trẻ được dùng với tần số cao là khoảng thập niên 90 của thế kỉ XX. Từ đó, nó xuất hiện ngày càng đậm đặc trên các phương tiện thông tin đại chúng và cả trong giới khoa bảng. Đậm đặc và lạ. Lạ ở người dùng nó không cần đến thao tác