DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,167,602

Thơ: Đạm Thạch - Hà Nguyên Dũng

Tuesday, February 22, 201112:00 AM(View: 28747)
Thơ: Đạm Thạch - Hà Nguyên Dũng


Chiều Cuối Năm

 

Đạm Thạch

 

dam_thach-content

 Đạm Thạch

Chiều cuối năm chiều thấp ngang vai

Chiếc lá đuối đường bay nổi nhớ

Câu vọng cổ hụt hơi ngưng lỡ dở

Ực ly đời cho cạn chén đắng cay

 

Chiều cuối năm chiu thúc thủ hai tay

Kẻng tập họp gõ mặt người ngao ngán

Rừng núi ơi những năm dài bầu bạn

Cuốc xẻng tù đào đắp mộ cân đai

 

Chiều cuối năm chiu co rút đôi vai

Khi gió mùa kéo qua sông lãng đãng

Con sáo ấy một thời hót sảng

Một hơi dài trào máu những tàn phai

 

Chiu cuối năm chiều nhớ thương ai

Gánh thăm nuôi oằn thời gian chờ đợi

Những người vợ giằm nỗi đau diệu vợi

Cho những lần hụt nước mắt chan chan

 

Chiu cuối năm chiều đi biệt dạng

Góc hoàng hôn un khói quê nhà

Sợi nhớ bay lên sợi thương đùn lại

Những sợi bun luồn lách thịt da

 

Chiều cuối năm chiều đã rất xa

Con nước lớn lục bình trong trí nhớ

Bờ vọng tưởng chực hờ be, đắp

Thềm tương lai còn lụt đến bao giờ?!

 

Đạm Thạch

 




BỨC TRANH THƠ…



Hà Nguyên Dũng

 

ha_nguyen_dung_1_

 Hà Nguyên Dũng



Chân cầu sóng vỗ “1” xót xa

Em từ lục bát bước ra “2” đẹp ngời

Hành trang bản thảo một đời “3”

Lang thang hát dạo bên trời “4” bơ vơ

Nghìn khuya “5”  ta thắp tình “6” chờ

Nghe mưa nguồn “7” đổ mịt mờ đồi nương

Xuân hoa tim “8” nở ngát vừơn

Quê tình “9”, qua mấy trời mưa sương “10” nhòa

Khúc tình đang ru đời “11” ta

Cũng làm dịu bớt nỗi tha hương đầy

Khúc ca trôi giạt “12” đó đây

Nỗi sầu ở lại13” đêm ngày ủ ê

Ôi khan cổ gọi tình về “14”

Tình về, lột trả câu thề, uổng công !

Ôi ta bến lở triều ròng

Thương ai gánh nước tưới sông15” – dã tràng

Buồn thân phận “16” , đau chia tan

Người ngồi thầm đốt tuổi “17” vàng ưu tư

Đôi lời nói hộ phù du “18”

Nghe nằng nặng những niềm u uất buồn

Còn chút gì để nhớ “19” thương

Đèn soi hướng gió “20” tìm phương ý “21” , và

Nắng vườn xưa “22” đã phôi pha

Màu thu vàng lạnh “23” – lạnh da diết niềm

Que diêm, điếu thuốc, ngọn đèn“24”

Âm thầm rọi trong màn đêm tìm lời

Buồn tôi cắp ý vẽ vời

Bức tranh thơ gửi, xin mời góp tay

Cho nguôi bớt nỗi buồn đầy…

 

Tháng 01. 2011

 

Ghi chú : Những chữ đậm, in nghiêng là tên tác phẩm (thơ) của :

 1/ Hà Nguyên Thạch, 2/ Luân Hóan, 3/ Cao thoại Châu,

 4/ Trần dzạ Lữ, 5/ Tường Linh, 6/ Thành Tôn, 7/ Bùi Giáng

 8/ Nguyễn hữu Thụy, 9/ Hà nguyên Dũng, 10/ Hoàng Lộc,

 11/ Phan xuân Sinh, 12/ Đynh trầm Ca, 13/ Tạ Ký,

 14/ Trần Yên Hòa,15/ Phạm phú Hải, 16/ Hoài Khanh,

 17/ Phan nhự Thức, 18/ Nguyn hàn Chung, 19/ Vũ hữu Định,

 20/ Hướng Dương (Nguyễn nho Thương), 21/ Nguyễn lương V,

 22/ Đinh vũ Ngọc. 23/ Nguyễn nho Sa Mạc, 24/ Nguyễn vân Thiên 







Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, March 11, 201112:00 AM(View: 45078)
Nhà văn, nhà thơ, nhà tư tưởng, dịch giả, giáo sư, cư sĩ Phật giáo Phạm Công Thiện vừa qua đời ngày 8 tháng 3 năm 2011 tại Houston, Texas, thọ 71 tuổi, theo Cáo bạch ngày 9 tháng 3, 2011 của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ cũng như sự xác nhận của gia đình
Wednesday, March 9, 201112:00 AM(View: 21662)
Đại ý Bùi Giáng nói rằng: "Đêm nào tôi cũng nằm mơ thấy Nguyễn Trãi bị tru di tam tộc, rồi đây dân tộc mình phải gánh lấy hậu quả của ác nghiệp mà mình đã gieo ấy".
Wednesday, March 9, 201112:00 AM(View: 34571)
Thơ Trần Văn Sơn: chỉ 4 câu thôi là khúc nhạc. Chỉ 4 câu thôi là tấm tranh. Chỉ 4 câu thôi là thấy hết. Chỉ 4 câu thôi mà mênh mang. (trích Khởi Hành số 149). Sinh dưới chân lầu ông Hoàng, Phú Hài, tỉnh Bình Thuận. Hội viên hội văn nghệ sĩ quân đội VNCH. Cộng tác trước năm 1975: Phổ Thông, Thời Nay, Văn, Nghệ Thuật, Khởi Hành..
Saturday, March 5, 201112:00 AM(View: 36114)
Hai câu thơ của Hà Thúc Sinh sâu lắng và đầy hoài niệm, mở toang cánh cửa của một thời đã qua. Thời trăn trở, bất an, điêu linh, nghiệt ngã. Thời quê hương ngập tràn khói lửa chiến tranh. Thời của những hồi chuông báo tử.
Wednesday, March 2, 201112:00 AM(View: 33557)
Lần lữa mãi, giờ cũng đành phải lỡ. Một mùa xuân, xin tạ lỗi cùng em. Tháng giêng ngon như một miếng môi mềm. Nơi phố núi ấy vậy mà ta khất nợ! Cứ hẹn về ngắm sương vây, quỳ nở. Lên đồi trà nung nấu nhớ thương ai. Lộc Nga ơi, ta chỉ có một người. Để cần thiết như là cần thở.…