DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,955,452

Bùi Thanh Xuân - NGƯỜI TÂM THẦN TỬ TẾ

Wednesday, January 30, 20191:51 PM(View: 330)
Bùi Thanh Xuân - NGƯỜI TÂM THẦN TỬ TẾ

CCTX
NGƯỜI TÂM THẦN TỬ TẾ

Image result for tranh người tâm thần


1/

Cũ kỉ nhưng không rách, bộ áo quần ông mặc hằng ngày dường như không thay đổi, vẫn cái quần màu đen và chiếc áo ô liu. hai hoặc ba bộ giống nhau.
Hình ảnh khá quen thuộc với mọi người quanh trung tâm thể thao, ông làm bất cứ việc gì người ta nhờ vả, người nào tốt thì cho ít tiền, bủn xỉn quá cũng chẳng sao, ông cười.

Nhiều người phụ nữ gọi ông là thằng khùng, nhiều người đàn ông bảo ông cái đồ điên điên. Họ là những quý ông bà sang trọng, có văn hóa, địa vị hay khá sung túc, là những người luôn nói lời bác học, chơi thể thao hoặc tập thể dục buổi sáng.
Hay cười, đi, đứng hay ngồi một mình cũng có thể bắt gặp nụ cười của ông, hiền và rất trẻ con. Ai khen chê, la mắng hay gặp câu nói vu vơ, châm biếm của ai đó cũng cười. Có khi cười sảng khoái, cười vô tâm, cười thay  lời chào hoặc cám ơn hoặc cho gió bay đi câu sổ sang, mắng mỏ.

Ông từ đâu đến không ai biết, người ta cũng chẳng bận tâm ông đến từ đâu, chỉ thấy mỗi sáng ông xuất hiện để dọn dẹp sạch sẽ những thứ rác rưởi người ta vứt trên đường. Nhiều người biết ông không vợ con, sống với bà mẹ mù trong con hẻm sâu. Người ta cũng chẳng bận tâm ai đã mua ngôi nhà cũ kĩ ấy khi mẹ con ông quá nghèo, người thì mù lòa, người thì ngớ ngẫn.

Ông thức dậy thật sớm, rất sớm, không biết khoảng thời gian nào nhưng khi những quý ông, quý bà có mặt trên sân thể thao hay đi bộ từ lúc sáng sớm đã thấy ông chăm chỉ làm công việc không phải của mình, vừa làm vừa cười vui vẻ, không câu nệ, sợ hãi, trừ những lúc bị người ta nhìn thấy rồi nổi giận vô cớ cái công việc ông làm, la mắng đồ cái thằng khùng.

Nhặt nhạnh, khiêng vác tất cả rác rưởi, những thứ đêm qua người ta vứt ra đường, bất kể ngày nắng, ngày mưa, đem bỏ vào thùng rác.  Người ta lại la mắng cái đồ khùng, ông cười.

Thường thì ban ngày đi nhặt banh tennis cho quý ông bà sang trọng, họ cho ông tiền. Những đồng tiền có sạch sẽ hay không thì chỉ họ biết, nhưng khi đặt vào tay ông, những đồng tiền ấy trở nên, lương thiện. Những đồng tiền ấy mang về nuôi mẹ.
Quán cafe buổi sáng mới sáu giờ nhưng cũng đã khá đông khách, những quý ông, quý bà chơi thể thao xong ra ngồi trò chuyện. Họ nói đủ thứ chuyện, ông này lên, bà kia xuống, chuyện nhà, chuyện đất, chuyện đô la giá bao nhiêu, chuyện du lịch nước này, nước khác, đàn bà tây có cái mông hấp dẫn hơn phụ nữ Việt.

Hai vợ chồng trung niên chở nhau trên chiếc xe máy cũ kỉ, phía sau họ là chiếc xe kéo đầy cát, chở thuê cho ai đó làm nhà vào lúc sáng sớm.

Chiếc xe máy phì khói, nặng nề kéo con quái vật phía sau. Ông từ đâu chạy vụt đến, căng sức đẩy. Khói bay ngang quán cafe khét lẹt, một vài quý ông, quý bà bịt mũi, một vài người nhăn nhó. Một quý ông quần short, áo thun trắng buột miệng cái đồ vô ý thức, cản trở giao thông. Một quý bà chỉ vào ông, ê, đẩy nhanh lên thằng khùng. Vẫy tay chào, ông cười.

Một lần vác nhánh cây rơi trên đường định vứt thùng rác, vô ý quẹt vào chiếc xe hơi bóng loáng, quý ông mở cửa xe bước xuống giáng cho ông một bạt tai. Thả vội nhánh cây, hai tay xoa má, đôi mắt mở to nhìn quý ông. Ông không cười, không khóc, chỉ lắp bắp..tôi..tôi..xin lỗi.
Ông xin lỗi nhưng đôi mắt vẫn nhìn quý ông nẩy lửa.

Hình như ông biết thân phận mình và bắt đầu biết hận thù, nhưng cũng biết sợ hãi. Ông sợ hãi loài thú dữ.

Những ngày qua mưa to, nước sông cuồn cuộn, người ta thấy ông tựa lan can cầu nhìn xuống dòng nước đục ngầu, đám lục bình ở đâu trôi về từng mảng khá nhiều.
Mắt ráo hoảnh, không cười, không khóc, chỉ thấy ông thở dài, miệng lẩm bẩm tội..tội..Hình như ông đang tìm kiếm trong những đám lục bình kia một thứ gì đó, có thể là một con người hay đông vật, chỉ mình ông biết, đôi mắt buồn như màu mây xám trên cao.

2/

Tháng chạp mưa liên miên, sân tennis vắng người, chỉ những ai mê thể thao lắm mới cầm vợt đến sân đợi trời tạnh. Ông ngồi co ro dưới mái hiên, tay cầm cuốn sách cũ, rách tươm bẩn thỉu, hai mắt dán chặt vào những trang giấy ướt nhòe. Một quý ông cũng đến trú mưa, phì phèo thuốc lá, chợt giật mình khi nhìn thấy ông đang đọc tập truyện bằng tiếng Anh, hỏi ông có hiểu gì không. Ông mĩm cười, hỏi lại “Anh cũng biết Willilam Faulkner à ?”. Qúy ông mở to hai mắt nhìn ông ngạc nhiên “Tôi không hiểu?” “À, đây là cuốn truyện The Sound and the Fury của ông ấy” “Nó viết gì thế” “À, thưa ông, ông ấy không phải là nó, phải gọi Willilam Faulkner là ngài. Ông ấy là một văn hào  nổi tiếng thế giới, truyện này đã đạt giải Nobel”

Qúy ông kinh ngạc nhìn người đàn ông nhếch nhác ngồi bên cạnh.

“ Tiểu thuyết này là một kiệt tác văn chương,  nghệ thuật ngôn từ độc đáo, một tác phẩm như bản giao hưởng của trường phái ấn tượng. “ The Sound anh the Fury” được dịch ra tiếng Việt là “Âm thanh và cuồng nộ” xứng đáng là một kiệt tác văn học thế giới. Tôi nhặt cuốn sách này trong thùng rác sáng nay, trời ơi, không thể tin được nó lại ở trong thùng rác. Tôi đọc bản tiếng Việt lâu rồi, khi còn trẻ, hạnh phúc quá khi có được bản tiếng Anh này. Nếu anh muốn đọc, tôi sẽ cho mượn”.

Gã quý tộc ngơ ngác, chẳng hiểu ông nói gì. Người đàn ông nhặt banh mà lão hay gọi bằng thằng này đang thao thao về một ông nhà văn xa lạ nào đó chưa hề nghe tiếng. Lão cũng không bận tâm về cuốn sách đoạt thứ giải gì đó, nó chẳng mang lại cơm áo gạo tiền hay cái địa vị mà lão đang có, nhưng lão chú ý đến người đàn ông nhặt banh hằng ngày nhiều hơn. Quái lạ thật, cái hạng khố rách áo ôm thế này mà cũng lắm chữ, không biết nó học từ đâu ra.

“Mày là ai ? Lúc nhỏ có đi học à?”
“Tôi còn không biết tôi là ai nữa, nhưng biết Cha tôi đã từng là một bác sỹ. Ông đã chết trong trại tù năm tám mươi hai, tội của cha tội là đã cứu nhiều người Mẹ tôi cũng là một giáo sư dạy tiếng Pháp...”

Gã quý tộc thoáng giật mình, lão hiểu một ít thân phận của ông, gã nhặt banh.

Tại sao bây giờ lại ra như thế này?”
“Ồ, ông cứ nhìn tôi bằng cái nhìn như cũ, một thằng tâm thần nhếch nhác nhặt banh, ai nhờ vã gì cũng được, ai cho tiền cũng nhận. Tôi cũng cần cái ăn và mẹ tôi cũng vậy“
“Có phải mày giả điên không?”
“Không phải giả mà là tôi đã từng bị điên, đó là sau cơn sốt xuất huyết  não gần ba mươi năm trước. Không có tiền đến bệnh viện, suýt chết. Nhưng tôi vẫn phải sống để trả cho xong cái nợ cuộc đời“
“Mày học đến lớp mấy thì nghỉ”.

Ông bật cười vì câu hỏi khiếm nhã của lão quý tộc.

“Khi các ông bước vào những trường đại học, đó là lúc tôi bị đuổi ra khỏi đại học Y, trả giá cho những việc mình không gây ra“
“Mày hay cười, chuyện gì mày cũng cười là sao”.
“À, tôi cười cuộc đời lúc tỉnh, lúc mê của mình. Tôi cười khi các ông vui, nhưng lúc các ông buồn tôi cũng có thể cười. được cười tôi thấy đời lạc quan hơn”

3/

Mưa vẫn còn nặng hạt, gió tạt nước vào mái hiên. Gã quý tộc tựa đầu vào bao vợt tennis dựa sát tường, hai tay vòng trước ngực, có lẽ thấm lạnh, chùng chình định ra mở cửa xe để về. Nhưng ông ta vẫn ngồi đó, nhìn lên ngọn cây bên đường đang bị gió mưa làm cho quặt quẹo. Hôm qua nhánh cây này vẫn còn vươn dài ra, tươi tốt.

Người đàn ông tâm thần tử tế không muốn trò chuyện về thân phận mình nữa, ông nhìn xuống vỉa hè, nền xi măng lở loét, đám lá xanh mơn mỡn rụng lả tả khắp mặt sân. Ông nghĩ, lát nữa mưa tạnh sẽ don sạch đám rác rưởi này.
Vẫn còn mưa, người tâm thần tử tế lại dán mắt vào cuốn sách cũ.

Những quý bà bảo ông là thằng khùng, các quý ông mắng là đồ điên.
Tôi thì cho rằng ông là người tử tế.



31/12/2018
Bùi Thanh Xuân
(Tác giả gởi)




Mời đọc

Nhà thơ Thành Tôn và Nguyễn Vũ đã tiếp tục thực hiện ebooks cho
Tân Truyện và Tạp Ghi Văn Nghệ

Sấp Ngửa


Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=s_p_ng_a__opt__-_tr_n_y_n_ho_

Mẫu Hệ
Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=m_u_h___opt__-_tr_n_y_n_ho_

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa


Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=h_n_55_n_m_l_m_th___opt__-_tr_n_y_n

Đi Mỹ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=_i_m___opt__-_tr_n_y_n_ho_

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content 3 con gai TYH                                                3 con gái của TYH, từ trái, Trần Yên Đông Nghi , Trần Yên Thư và Trần Yên Quế Chi, (Ô Mai - Cindy Y. Trần) áo trắng

Hòa 70                                                                      TYH và ba cô con gái tại Acacia Pharmacy Acacia

hình Quang ở đám cưới Ô Mai                           hình đám cưới Cindy Y.Tran





Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, October 30, 201012:00 AM(View: 19964)
Chúng tôi trình diện Đại Đội Quân Y Sư Đoàn Nhảy Dù trước một ngày Bộ Tư Lệnh tung năm tiểu đoàn giải tỏa vùng Tam Quan, Bồng Sơn. Tôi còn nhớ hôm ấy là ngày 4 tháng 2 năm 1966, mùng bốn Tết. Chúng tôi có năm tiểu đoàn để đáo nhậm chức vụ Y Sĩ Trưởng: Ba tiểu đoàn cũ là Tiểu Đoàn 1, 6, và 7, và hai tiểu đoàn tân lập là Tiểu Đoàn 2 và 9. Thiếu Tá Y Sĩ Trưởng thỏa thuận để chúng tôi chọn lựa với nhau. Trong năm chúng tôi, Tín, Đoàn, Nghị đã lập gia đình, Bá và tôi độc thân nên tình nguyện đi xa. Tôi chọn Tiểu Đoàn 6 Dù, hậu cứ ở Vũng Tàu. Bá về Tiểu Đoàn 7, hậu cứ ở Biên Hòa. Tín chọn Tiểu Đoàn 1. Đoàn về Tiểu Đoàn 2. Nghị về Tiểu Đoàn 9. Hai tiểu đoàn tân lập đang ở thời kỳ huấn luyện, sáu tháng nữa mới xuất quân
Tuesday, October 26, 201012:00 AM(View: 14959)
Tôi bước ra khỏi khách sạn trên tấm thảm nhung xanh chạy suốt bậc tam cấp đến cánh cửa chiếc Toyota trắng sữa viền hoa hồng đỏ. Mưa dịu đẫm một bên voan. Những người thân của tôi ngây ngất mùi Henessy và Champagne đứng một hàng dài trong mái hiên rộng. Lúc này ông cậu tôi phó tổng giám đốc Ngân hàng công thương, đến gần hỏi nhỏ về tiền lương của chồng tôi. Hạnh phúc đơn giản là giàu sang. Chồng tôi gập người chào quan khách, vòng bụng làm tư thế đôi phần khiếm nhã. Tôi bâng quơ nhìn qua đường và chợt rùng mình, không phải vì lạnh, tôi đã thấy anh rồi.Có ai đấy mở hộ cửa xe hoa, tôi vội vã chui vào, kệ cậu thợ ảnh đang gào lên đòi chụp một kiểu ảnh đã dặn trước "ngập ngừng lần cuối".
Tuesday, October 26, 201012:00 AM(View: 12004)
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể. Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.
Monday, October 25, 201012:00 AM(View: 13360)
Hằng ngày Hinh sống như người nuốt phải quả chuỳ gai vào bụng, buốt nhói, nhăn nhó, bồn chồn, vừa ngồi đã đứng lên, mới ngủ đã vùng dậy, trán nhăn tối, mắt xa xăm. Như đang phải lòng một tiểu thư khuê các. Nhưng Hinh đâu phải là người dại dột, không bao giờ để phí chí khí, sức lực vào chuyện đàn bà. Vớ vẩn ! Chiếm mười trái tim đàn bà đâu có khó nhưng một trái tim nhân loại thì phải vượt trùng dương. Hinh ngước cái đầu mong đợi lên bầu trời, hoài vọng bóng dáng một con tàu, tìm kiếm một phép thần thông, mong đợi một dấu vết của cõi Thiên hoặc hơi hướng của miền Cực lạc để đưa về cho chúng sinh.
Sunday, October 24, 201012:00 AM(View: 10610)
Ông già Chín đi theo gánh chè của đào Hồng qua ba con đường. Già rồi, mắt mũi kèm nhèm, bốn mươi sáu năm, dễ dầu gì mà nhận ra nhau. Lòng cứ nghĩ, hình như lâu lắm rất quen nhau, nhất là cái giọng rao chè như hát, từ đôi môi đã héo queo cất lên, cong vút, ngọt ngào mà nghe mịn màng từng âm từng chữ. Ông Chín bàng hoàng nhận ra đào Hồng dù nhan sắc ngày xưa của bà không còn nữa, mặt nhăn nhúm, nám đen, cái cổ cao ngày trước bây giờ gần như đổ gục vì gánh cái gánh tâm tư mà cuộc đời chồng chất.