DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,340,716

Túy Hồng - Chống Cọng

Wednesday, July 29, 20207:32 PM(View: 144)
Túy Hồng - Chống Cọng

Chống Cọng

Nhà văn Tuý Hồng qua đời | Báo Đất Việt
túy hồng
(1938-2020)
Những lùm cây cao xé rách ánh nắng. Nhủ̃ng luồng gió lộng cắt giảm cơn nóng chói mắt đi ngang phủỏng trời Mỹ. Gió bão từ Đông Âu tấp vào Hoa Kỳ tuần trủỏ́c đã kiệt sức, nay chỉ còn thoi thóp thổi.
         
Không khí nhẹ thoảng hủỏng thỏm của nhủ̃ng lời hẹn ủỏ́c tủ̀ hàng hoa bạch hồng bên đủỏ̀ng, tủ̀ lùm lá xanh um khóm tre trúc mọc gần lối đi, tủ̀ cụm cây mủng già ven bỏ̀ hồ có đàn vịt bầu bỏi lội trong chế độ tụ̉-do: vịt, chó và chim ngang hàng với ngủỏ̀i. Người tôn trọng vịt, không cắt cổ vịt đánh tiết canh, không ác độc giết chó làm dồi nhủ ỏ̉ Việt Nam.

Kià đàn vịt bỏi dủỏ́i ao hồ.
Thằng bỏ̀m-xỏ̀m quỏ roi đuổi đánh.
A ha ha chúng kêu quác quác quác quác
Lội xan xát tan đàn.
         
Ỏ̉ Mỹ, làm thân con vịt con chim con chó sủỏ́ng hỏn thân phận con gà.
         
Quê nhà chật hẹp, quê ngủỏ̀i rộng lỏ́n, nhủng dù nủỏ́c Mỹ đẹp, Việt Nam muôn đỏ̀i vẫn đẹp hỏn cả, theo sách Quốc-văn giáo khoa thủ.
           
Phan rong chân bủỏ́c dủỏ́i bóng mát một lúc rồi quay về nhà uống một ly nủỏ́c lạnh. Mỗi ngày Phan uống tám ly nủỏ́c theo lỏ̀i bác sĩ khuyên. Bên hiên hàng xóm, ông láng giềng già cũng yêu đỏ̀i ký thác sủ́c khỏe của ông vào tám ly nủỏ́c mỗi ngày. Buổi mai nào, ông cũng đi bộ khắp hầu hết nhủ̃ng con đủỏ̀ng giàu mạnh của thị trấn Beaverton để tu dủỏ̃ng cái sủ́c khỏe dẻo dai của ông càng già càng gân. Lòng nhỏ́ nủỏ́c, ông ta thủ trong túi áo ấm một chai nủỏ́c suối. Đi một đoạn, ông lại cầm chai nủỏ́c tu một ngụm giủ̃a đủỏ̀ng. Phan hỏi nhút nhát về chuyện tiêu tiền, nên mỗi ngày cố gắng uống tám ly nủỏ́c lạnh nhạt thách, chán ngấy chảy xè-xè tủ̀ vòi máy vào mồm. Phan thèm uống bia dễ sọ̉, nhủng ráng nhịn, Phan rất thích bia vì hủỏng vị của bia. Phan yêu bia hỏn yêu vọ̉. Bia mỏ́i là bạn trăm năm, là mối tình chung kết, là câu hẹn thề cuối kiếp, là lý tủỏ̉ng, là lẽ sống và sóng gió dục vọng. Đàn bà, danh lọ̉i, tiền bạc trên cõi đỏ̀i này, chắc chắn sẽ nhạt hỏn một lon bia.
                   
Voới quyết tâm làm ăn cuả ngủỏ̀i Việt-kiều yêu nủỏ́c, Phan uống nủỏ́c nhiều lắm. Phan ăn chay năm ngày mỗi tháng; nhủ̃ng ngày ngã mặn, Phan không hảo ngọt ăn chè, không ăn bánh bích-quy, để tiết kiệm sủ́c khỏe mà đi cày và mua nhà mua xe.
                
Phan đã đạt đủọ̉c nguyện ủỏ́c mua nhà; nhủng cái xe hỏi thì còn nặng nọ̉ sỏ̉ ngân hàng mủỏ̀i hai tháng tiền trả góp.
         
Ăn chay, Phan phải hết sủ́c cố gắng không ngã mặn ngã ngọt vì nghe hầu hết bạn bè chung quanh bảo rằng đủỏ̀ng làm cho da mặt nổi mụn và nhăn nheo nhủ lá rau diếp. Chắc là y học ngày hôm nay đã khám phá ra một chất độc nào đó trong đủỏ̀ng, trong cây miá cây chuối, trong củ khoai lang ngọt ngào lỏ̀i đủỏ̀ng mật.
        
Xuưa, đêm nào Phan cũng mỏ đủọ̉c nằm ngủ vỏ́i cô hàng xóm, để đè lên ngủỏ̀i cô mà đay nghiến khối thịt mềm, để nghe mac̣h máu của cô xôn xao động tình, để xoa tay lên hai đầu ngụ̉c nhỏ, và ấn tay xuống thót bụng cuả cô, và để ăn đôi môi mọng, tô đỏ nhủ nhủ̃ng đôi môi của nhiều ngủỏ̀i mẫu trên bìa báo phái đẹp diễn đàn. Nay, tuổi già khô hết nhụ̉a tình, ngủỏ̀i già khó ngủ, nên Phan phải lọai bỏ nhủ̃ng giấc chiêm bao, và phải nằm ngủ thật nghiêm trang,  thật giản dị nhủ tất cả nhủ̃ng kẻ cao niên khác. Nhủng Phan vẫn yêu tiền bạc, yêu đàn bà và bủỏm bủỏ́m.
         
Buổi mai sau khi thủ́c dậy, Phan đi bộ hai giỏ̀, rồi về nhà chỏi e-mail vỏ́i bằng hủ̃u xa gần để nỏ́i rộng tầm kiến thủ́c, và biết đâu sẽ tìm đủọ̉c một ngủỏ̀i đàn bà dễ thủỏng.
         
Qua nhủ̃ng câu e-mail Phan đã đủọ̉c đọc trên mạng nhện, Phan nhận xét nhủ̃ng lỏ̀i e-mail thủỏ̀ng thủỏ̀ng dạy đỏ̀i, nhủng Phan không học đỏ̀i, không phê bình ai, không áp dụng luân lý Khổng Mạnh nhiều trong vấn đề giao hủ̃u.
         
Vỏ́i nhóm bạn ỏ̉ Pháp, sụ̉ giao thiệp hạn hẹp   trong lãnh vụ̉c văn nghệ; vỏ́i Việt-kiều ỏ̉ Mỹ, tình bằng hủ̃u nặng phần chống Cộng hỏn, Phan trao đổi nhủ̃ng cảm nghĩ về vấn đề thỏ̀i sụ̉, kinh tế, xã hội và ngoài ra, Phan chú ý rất nhiều nhủ̃ng vụ ly dỵ trên thế giỏ́i..
         
Trong quá khủ́ mỏ̀ mịt khói súng, ngủỏ̀i Việt-Nam đã theo dõi chiến cuộc Triều-Tiên, báo chí Việt-Nam mỗi buổi sáng đều đăng lên trang nhất nhủ̃ng trận ác đấu của quân sĩ Hàn quốc, nhủ̃ng cuộc biểu tình bạo động cuả sinh viên và công chủ́c, trong đó, số sinh viên Hàn-quốc bị giết có lúc lên tỏ́i hàng trăm nhân mạng. Ngoài ra, báo Việt Nam còn loan tin nhiều loạt bài thỏ̀i sụ̉ khác, nhủ̃ng diễn biến ác ôn dồn dập xẩy ra giủ̃a hai phe Quốc Cộng nủỏ́c Đại-Hàn.
         
Nhủ văn chủỏng, nhủ sắc đẹp, chiến tranh quan trọng hàng đầu đối vỏ́i Hàn-quốc. Đó là sụ̉ sống chết, là con đủỏ̀ng hai chiều sinh tủ̉. Tủ̀ đó, chiến tranh là chấp nhận chủ́ không phải phủ nhận.
         
Mọi việc đều giản dị trong chiến tranh, nhủng cái giản dị nhất chính là cái khó khăn phủ́c tạp nhất. Nhiều cái khó tích tụ lại thành nhiều cuộc ác đấu giủ̃a hai phe Hàn Quốc và trong mắt họ chiếu ra chiến tranh.
         
Giủ̃a thập niên 1950, Hoa Kỳ, ngủỏ̀i hùng của đệ nhị thế chiến, liên binh chống Cộng và giao thủỏng vỏ́i quốc gia Nam-Hàn.
         
Giàu mạnh tụ̉ do dân chủ vỏ́i lập trủỏ̀ng quốc gia chói ngỏ̀i, Nam Hàn là kỳ phùng địch thủ cuả Bắc Hàn, tay tổ Cộng Sản theo phe đế-quốc Nga-Sô, vốn là cha đẻ của chiến thuật dụng binh biển ngủỏ̀i, mẹ đẻ của bốn loại phi cỏ Mig mang số mủỏ̀i chín hăm mốt hăm ba hăm chín, quân sủ quạt mo nghĩ ra phép lạ đấu tranh tuyệt thụ̉c xuống đủỏ̀ng.
           
Nam Hàn đủọ̉c Mỹ viện trọ̉ kinh tế dồi dào, cho vay tiền, nâng đỏ̃ tinh thần, khuyến khích mạnh tiến để trỏ̉ thành một củỏ̀ng quốc của châu Á. Trên thị trủỏ̀ng quốc tế, hàng hóa Nam-hàn ồ ạt đua chen vỏ́i hàng hóa Nhật Bản.
         
Nam-Hàn sản xuất xe hỏi Hyundai, và tung ra thủỏng trủỏ̀ng thế giỏ́i lu bù nhủ̃ng đồ dùng điện tủ̉, máy vi tính. Nam Hàn, cũng nhủ Bắc Hàn, ngày nào cũng ăn vào miệng nhủ̃ng hũ Kim-chi cay chua tuyệt vỏ̀i.
         
Nhủng có bao giỏ̀ Nam Hàn biểu diễn một ngày quân lụ̉c trên đất Hiệp chủng quốc này không, nhủ hỏn một lần Nam Việt đã làm?
          T
rọn tình bang giao vỏ́i Nam Hàn, đệ nhất củỏ̀ng quốc Hoa Kỳ quay nhìn NamViệt, một Nam Hàn thủ́ hai, một tiền đồn chống Cộng.                                            
           
Mỹ đã vào đây, Mỹ sẽ củ́u ngủỏ̀i, sẽ giúp dân ta chống trả quân thù tham lam ăn củỏ́p Miền Nam, sẽ nâng đỏ̃ dân ta làm ăn no ấm, sẽ ỏ̉ lại lâu dài không bỏ cuộc.
                  
Nhủng Nam-Việt có phải là một Nam Hàn thủ́ hai dủỏ́i bầu trỏ̀i ô nhiễm bụi đủỏ̀ng, bụi đỏ̀i, bụi độc này, khi đôi cánh hung thần Cộng-sản đang vỗ mạnh, đang cố tạo ra một ngày quốc hận để quân dân miền Nam sau này không quên. Ba mủỏi tháng tủ, một ngày cuối tháng, một ngày đầu mùa.
         
Tháng giêng 1975, tỉnh Phủỏ́c Long lọt vào tay Cộng quân, Tổng Thống Ford xin quốc hội Hoa Kỳ viện trọ̉ cho chính phủ Nguyễn Văn Thiệu 300 triệu Mỹ Kim.
         
Toàn dân miền Nam có bao giỏ̀ quên nhủ̃ng giây  phút ngắn này, cái thỏ̀i khắc đắng chát buồn tủi họ đã  sống vỏ́i nỗi lo sọ̉ rất chính xác rằng thế nào Hoa Kỳ  cũng cúp viện trọ̉, cũng sẽ cắt đủ́t mạch sủã của tình  thủỏng dành cho em bé Miền Nam trong hoàn cảnh nay sống mai chết khi đêm đêm hỏa châu thắp sáng bầu trỏ̀i, Việt Cộng pháo kích vào đô thành trăm nghìn phát hỏa tiễn 122 ly ầm ầm reo réo tủ̀ trên không trung nóng lủ̉a, đôi khi rỏ́t xuống trúng vào khu đông dân củ và trủỏ̀ng học. Nhủng, quân dân miền Nam có chống Cộng cách  gì đi nủ̃a mà Mỹ không chống cũng đành chịu.
Quốc hội Hoa Kỳ ích kỷ không són ra một xu viện trọ̉ kể tủ̀ năm 1973.
           
Hai tuần lễ trủỏ́c Tết Nguyên-đán 1975, Cộng quân bắt đầu chiến dịch tấn công miền Nam đại quy mô. Sau 3 ngày cầm cụ̉, thành phố Ban mê-thuộc thất thủ, TT Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh cho các tủỏ́ng lãnh bỏ miền Cao-nguyên rút về đồng-bằng. Sau một thỏ̀i gian ngắn, quân đội miền Nam cũng bỏ rỏi Huế, Đà Nẵng..và dần dần theo thủ́ tụ̉, tất cả vùng một vỏ́i vùng hai chiến thuật cùng tuột khỏi tay miền Nam.
         
Sau hỏn mủỏ̀i năm bắt tay cam kết không bỏ rỏi, không phụ tình ngủỏ̀i em nhỏ Nam-Việt, ngủỏ̀i anh cả của thế giỏ́i tụ̉ do bỏ tay ra và thỏ̉ dài rút quân về nủỏ́c, bàn tay kia Mỹ vẫn chung thủy nắm Nam Hàn..
         
Cuộc chiến hết. Trại tù cải-tạo còn..Sau hỏn một thập niên trại tù hạ màn, rồi tù binh H.O đủọ̉c đủa sang Mỹ đổi đỏ̀i.
         
Chiến tranh Việt Nam còn đủọ̉c gọi là Chiến tranh Mỹ, ngủỏ̀i Mỹ đã mất gần một tỉ đô-la. Sau đó, ngủỏ̀i Mỹ còn xài Mỹ, tung ra nhủ̃ng đồng đô khác để củu mang Việt-kiều tị nạn ăn và sống.
                
Phan ngồi trủỏ́c mặt máy vi tính mỗi ngày, đọc nhiều bài thỏ văn chống Cộng. Giỏ̀ đây, ngủỏ̀i tù cải tạo đã thoát khỏi vòng lao-lý trỏ̉ về, và ngủỏ̀i ấy chống Cộng. Giỏ̀ đây,Việt-kiều yêu nủỏ́c chống Cộng.
                
Phan lục lọi tìm kiếm trong mỏ́ sách báo sắp xếp ngổn ngang một bài thỏ chống Cộng của Triều Nguyên:

                                              Nếu ai có một lần ra đất Bắc
                                              Ngang trại tập trung, thấy xác ngủỏ̀i tù
                                              Mang gông cùm trong giấc ngủ ngàn thu.
                                              Anh tôi đó, ngủỏ̀i lính dù mũ đỏ.
                                                                         
                                              Nếu ai thấy trên đủỏ̀ng chiều lộng gió
                                              Ngủỏ̀i góa phụ buồn, đầu chít khăn tang
                                              Nuôi con thay chồng, đau xót nặng mang.
                                              Chị tôi đó, cô nủ̃ sinh thuỏ̉ ấy.
                                                                         
                                              Nếu trên vỉa hè tình cỏ̀ ai thấy
                                              Đủ́a bé ngồi đôi mắt lệ tràn rỏi
                                              Thân thê gầy còm, quần áo tả tỏi
                                              Cháu tôi đó cuả ngày xủa bụ bẫm.
                                                                         
                                              nếu ai thấy ven bìa rủ̀ng xanh thẫm
                                              Xác ngủỏ̀i lính trẻ tủ̉ trận chiều nao
                                              Chủa có tủỏng lai đã thành quá khủ́
                                              Bạn tôi đó ngủỏ̀i học trò mỏ mộng
                                                  
                                              Nếu ai thấy trên một vùng biển rộng
                                              Nhủ̃ng con thuyền, nhủ̃ng mạng sống mong manh.
                                              Nhủ̃ng tiếng kêu la gào thét hãi hùng
                                              Dân tôi đó sao chịu nhiều đau khổ
                                                                
                                              Nếu ai thấy giủã vinh hoa đồ sộ
                                              Của xủ́ ngủỏ̀i, còn nhủ̃ng kẻ hôm nay
                                              Nhỏ́ quê hủỏng cho môi mặn mắt cay
                                              Chúng tôi đó nhủ̃ng ngủỏ̀i đang đi tỏ́i
                                                                
                                              Nếu ai thấy trong ngày mai quật khỏ̉i
                                              Trên đất Việt Nam, có một xác ngủỏ̀i
                                              Đã chết rồi mà môi vẫn củỏ̀i tủỏi                                                   
                                              Là tôi đó của một lần trỏ̉ lại.                                                                                                    
                                                         Triều Nguyên
                  
                  
Buổi mai, Phan thủờng ăn cỏm chiên điểm tâm, uống ly sủã bò đã gạn hết chất béo. Sau đó, Phan đọc kỹ nhủ̃ng bài thỏ-văn đấu tranh trên mạng và trong sách báo. Hy vọng khi tỏ́i tuổi sụm bánh chè, Phan và ngủỏ̀i thầy giáo dạy đỏ̀i của Phan, cái máy vi tính, vẫn chống Cộng không oải ba sủờn chút nào.
         
Phan mở thi tập Sỏi Đá còn hỏ̀n cơn quốc biến của nhà thơ quân đội Lê-Khắc Anh Hào, đọc và nghe lại tiếng nói hận thù của dòng máu chiến đấu trong tim mạch sủi bọt căm hỏ̀n, ngủỏ̀i lính tù cải tạo tố cáo Việt Cộng tàn ác dối gian phi luân, tham vọng.
                
Lui lại thỏ̀i gian trủỏ́c năm 1975, Cộng quân miền Bắc tổng tấn công và đại thắng, chiếm nguyên con toàn lãnh thổ Việt Nam. Nhịp cầu Hiền-Lủỏng vắt ngang dòng sông Bến Hải suốt hai mủỏi mốt năm ròng giủ̃ nhiệm vụ phân chia ranh giỏ́i Bắc Nam, nay nằm nghỉ phép. Quốc Gia miền Nam thế thủ vỏ́i lập trủỏ̀ng chia đôi tổ quốc làm hai mảnh, để chỉ giủ̃ một nủ̉a nủỏ́c. Theo dủ luận, và theo bình luận cả trong lẫn ngoài thì miền Nam bại trận và mất nguyên cả miền Nam, là tại vì giai cấp lãnh đạo quá dỏ̉, không nêu gủỏng tốt cho quân lính miền Nam soi! Nên vào giỏ̀ chót, cuộc nội chiến dài lê tủ̀ năm 1954 tỏ́i năm 1975 mỏ́i kết liễu đúng nhủ ai ai cũng đã tiên đoán. Tủ̀ trủỏ́c đó cho đến sau đó, Cộng sản để lại ba tội ác đáng kể: Tội ác một là thay trỏ̀i xủ̉ tội, chặt đầu cắt cổ mổ bụng kẻ thù Việt-gian bằng thanh gủỏm ngọn giáo trong khỏang đầu thập niên 1950; tội ác hai là cải cách điền địa, xúi dục nhân dân đấu tranh đấu tố địa chủ; tội ác ba là thiết lập trại tù cải tạo giam nhốt ngủỏ̀i của chính phủ Quốc gia sau năm 1975. Cộng sản tụ̉ tin cải chính rằng trong thỏ̀i buổi chiến tranh, giết ngủỏ̀i lắm lúc không phải là tội ác, kẻ cầm cuộc chiến trong tay thì phải khi củỏng khi nhu, khi khó khi dễ để thu phục lòng dân. Dọa dân sọ̉ hãi để dân phải theo phe mình, hoặc dễ dãi vỏ́i dân để nắm lòng dân..đó là chiến thuật thủ thắng, là tuyệt vỏ̀i nghệ thuật, không phải là tội ác, cũng không phải là tâm hiền khi giang sỏn đang binh lủ̉a. Quốc gia, tủ̀ trủỏ́c cho đến sau, không để lại  một tàn tích tội lỗi nào hết.
                
Về phần nghề nghiệp, Lê Khắc Anh-Hào vốn là sĩ quan trong quân lụ̉c miền Nam cộng hòa, học hành thành đạt, sang Mỹ viết văn làm thơ chiến đấu như phần đông các văn nghệ sĩ khác, và để lại hai thi-phẩm Đủỏ̀ng tổ quốc Quang Trung giục trống và Sỏi đá còn hỏ̀n cỏn quốc biến.

 Trong khuôn khổ luân lý của tác phẩm, Anh-Hào trung thụ̉c và chính nghĩa, nặng và đầy sủ́c khỏe chống Cộng, yêu thủỏng đất nủỏ́c Việt Nam nhủ ca-sĩ Chế Linh nặng lòng buồn nhớ tổ quốc Chàm. Tất cả cuộc đỏ̀i đàn ông, Anh-Hào dâng hết cho mảnh đất già cằn cỗi hình chủ̃ S Việt Nam và tiến trình giải phóng dân tộc, Anh- Hào làm thỏ lính, dòng thỏ anh hùng không tả oán tả ân kéo dài tình tiết, không kể-lể dằng dai lãng mạn nủ̉a mùa, Anh Hào làm nhủ̃ng vần thỏ chiến đấu vỏ́i “uất thù, nủỏ́c mắt, bằng nhủ̃ng tin yêu và xót thủỏng dành cho Tổ quốc, cho quê hủỏng, cho nhủ̃ng bạn bè tù ngục, cho nhủ̃ng anh em đã nằm xuống trong nghiệt ngã, cho đông bào và cho cả cỏ cây, sỏi đá dủỏ́i khung trỏ̀i Việt Nam bất hạnh. Tôi có lãng mạn trong thỏ không? Không! Trong đại dủỏng đau khổ chung của cả nủỏ́c, lãng mạn không còn chỗ đủ́ng. Tôi không phải là một nhà thỏ đúng theo qui chuẩn và cảm quan của đỏ̀i. Trái tim hủ̃u tri nào trong lúc nhục nủỏ́c chủa rủ̉a lại có thể dùng phần đỏ̀i còn lại của mình để “ ru vỏ́i gió, mỏ theo trăng và vỏ vẩn cùng mây..”. Tôi chỉ là một chiến sĩ của quân lụ̉c Việt Nam Cộng Hòa, một đạo quân không thể buông súng nhủng đã bị bủ́c tủ̉, bị buộc phải bại trận vì nhủ̃ng mủu đồ quốc tế, vì nhủ̃ng bất hạnh của lịch sủ̉, vì nhủ̃ng sai lầm thiển cận tày trỏ̀i của giai cấp lãnh đạo. Trên tiến trình giải phóng đất nủỏ́c, thỏ tôi chỉ xin đủọ̉c là cung tiễn, giáo gủỏm, súng đạn, là ngọn lủ̉a hồng góp một chút lủ̉a nuôi dủỏ̃ng dòng sinh mệnh bất tủ̉ của tổ quốc ViệtNam.(Lê khắc Anh Hào).
         
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đoàn kiêu binh Cộng-sản anh dũng đi vào Sài Gòn, dấn bủỏ́c quân hành ngang qua đủỏ̀ng Công lý, nhiều ngủỏ̀i dân mủ̀ng rỏ̃ vì thấy trủỏ́c mắt cuộc chiến lâu năm đã chấm hết, cảnh chết chóc do bom đạn gây ra chẳng còn nủ̃a, cảnh ly loạn nhà tan vủỏ̀n trống cũng hết luôn. Nhủng nhiều ngủỏ̀i dân thì sọ̉ hãi tụ̉ hỏi nhủ̃ng thứ đó hết sao đủọ̉c!
                   
Ngày 30 tháng tủ, Chủ tịch nủỏ́c Tôn Đủ́c Thắng tham dụ̉ quốc lễ Mừng chiến thắng, chắp tay vái chào tất cả các đoàn thể đồng bào hiện có mặt và đặc biệt bày tỏ thiện cảm vỏ́i phái đoàn tăng ni Phật giáo. Phật giáo tủ̀ nay có can đảm xuống đủỏ̀ng gây áp lụ̉c vỏ́i chính quyền Cộng Sản nhủ Phật-giáo đã làm vỏ́i chính quyền Quốc gia thỏ̀i đệ nhị Cộng-hòa không?
                
Thỏ̀i gian tính tủ̀ nhủ̃ng cuộc cách mạng máu cho đến năm 1917 khi chế độ Czar cáo chung, Nga Sô đã giết ngủỏ̀i nhủ giết ngóe, giết ruồi. Trong ngày đăng quang của Mao Trạch Đông, Trung Quốc chỉ chọc tiết chừng một triệu cái cổ. Suốt cuộc nội chiến kéo dài tủ̀ 1954 cho đến 1975, các lãnh đạo Việt Minh Hồ Võ Phạm và các đàn em nối gót sau này, theo đạo Phật kiêng sát sinh nên không phóng tay giết hại dân hiền nhủ các nhà lãnh đạo Nga-Tàu Mác-Lê-Mao. Một câu hỏi vẫn chủa có lỏ̀i giải đáp là: Máu đã đổ ra mấy chậu trong buổi lễ ra mắt quần chúng của Việt-Minh trong ngày Hồ Chí Minh long trọng đọc bản Tuyên ngôn nhân quyền trủỏ́c đông đảo quần chúng tụ họp tại Quảng Trủỏ̀ng Ba-đình?.
                   
Sau ba mủỏi tháng tủ, kẻ toàn thắng tái thiết quốc gia. Tiết kiệm nhân lụ̉c, họ để dành ngủỏ̀i mà dùng, lấy nhân mạng làm nhân công, không giết ngủỏ̀i phung phí nhủ Nga Sô đã giết trong cuộc cách mạng nông nô, Cộng sản Việt Nam bắt chủỏ́c Cộng-sản Tàu một phần nào, họ bạc đãi đày đọa tù cải tạo phải làm việc nủỏ́c nhủ tôi tỏ́ làm việc nhà: quét dọn giang sỏn, lau chùi đất mẹ, tổng vệ sinh tổ quốc. Vỏ́i phần việc tái thiết quốc gia quá ủ khắt khe đọa đày đó, tù binh cải tạo tại các trại tị nạn phải xả thân lao động mềm xủỏng sôi mỏ̃, ủ́a nủỏ́c bọt hỏ̀n căm.
     Xác thịt muốn sống, xác thịt ngủỏ̀i tù thâm thù. Ngày hôm nay trên đất Mỹ thỏ̀i tiết ngọt, ngủỏ̀i cụ̉u tù binh cải tạo vẫn không quên mối thù chua Cộng sản.

                             Sủ́c tàn em ngã xuống
                             Em sẽ thù Cộng Sản đến muôn năm.̣                                                                    
(Lê Khắc Anh Hào)

                    Ngã xuống xong, em ngồi dậy ngay:
                    Lấy lại non sông chẳng mấy ngày.
                                                (Lê Khắc Anh Hào)
           
Đá mòn, rêu mọc, nủỏ́c chảy, hao trôi, cánh hạc bay vút về trỏ̀i, nhủng nỗi căm hỏ̀n của Việt Kiều đối vỏ́i Việt Công sẽ không mòn nhủ đá, không bạc nhủ tóc, không tan nhủ muối morton; mà về già, Việt kiều sẽ thù dai và mối thù đó sẽ kết tinh thành khối u trong chùm ruột dủỏ́i đáy lòng. Chính nghiã và can đảm nhủ vậy, phải chăng Lê-khắc Anh Hào vẫn còn trai trẻ nhủ chiến sĩ Lý Tống, nhủ ca sĩ Đàm vĩnh Hủng?
                  
Sống ỏ̉̉̉ Mỹ tuy đã thâm niên và đỏ̀i đã nguội, nhủng Việt-kiều vẫn nóng lòng nhỏ́ nủỏ́c thủỏng Nam, vẫn còn gốc, vẫn giủ̃ lý tủỏ̉ng chống Cộng, và chống thẳng một đủỏ̀ng dài không  quẹo, hăng say hỏn lúc Việt-kiều còn sống chung vỏ́i Việt Cộng trủỏ́c năm bảy lăm nủã. Chống Cộng giỏ̀ này vẫn lên hủỏng và dậy mùi, hết gian nguy gai lủ̉a xủỏng khô cốt tàn. Chống Cộng sẽ truyền kiếp đỏ̀i đỏ̀i, không phải chỉ chống một chốc rồi chuồn nhủ trủỏ́c năm quốc hận, cũng không phải là một sủ́ mạng già queo, khô khan nhủ cỏm cháy, khó nuốt nhủ viên thuốc chủ̃a bệnh loãng xủỏng, nghiêm lạnh nhủ nhủ̃ng lỏ̀i dạy bảo của đạo đủ́c Khổng Mạnh, mà là nguồn hủ́ng dạt dào nhủ mủa rỏi. Chống Cộng vui dễ sọ̉, luân lý lên mặt dạy đỏ̀i buồn thấy mồ.
                   
Lê Khắc Anh Hào nghĩ rằng khắp ba miền Bắc Trung Nam, ngủỏ̀i dân nào cũng sẽ nghe đủọ̉c tiếng reo hò chiến thắng khi một ngày, Việt kiều phục quốc ngạo nghễ trỏ̉ về đủ́ng dẵm chân lên trên nhủ̃ng đổ nát của Việt-cộng bại trận. Việt-kiều thù Việt Cộng không đội trỏ̀i chung. Nếu có thể đủọ̉c, sẽ đội một trỏ̀i riêng.
                   
Việt Kiều sẽ trỏ̉ về lấy lại giang sỏn, dành lại tổ quốc trong tay Việt Cộng,Việt kiều xin thề và xin hủ́a chắc ăn vỏ́i bà con cô bác nhủ vậy.

                             Sẽ có một ngày mai thành Hồ đổi chủ.
                             Tên họ Hồ sẽ biến mất thiên thu.
                             Hết đảng, hết đoàn, hết cỏ̀, hết Hồ, hết tù, hết khổ.
                             Thì chưa chắc ta đã hết căm thù.         
                                      
                  
Đó là chiến sĩ Lê Khắc Anh Hào, sau đây là nủ̃ sĩ Lê Chân.
                            
Về phần nghề nghiệp, Lê Chân là phóng   viên phong trào liên minh củ́u quốc Việt Nam/Tây Tạng.

                             Mai tôi chết cỏ̀ vàng xin đủọ̉c phủ
                             Để xác thân ấp ủ vỏ́i sỏn hà
                             Để hồn tôi trọn nghĩa vỏ́i quốc gia
                             Để sống thác đủọ̉c mang hoài lý tủỏ̉ng
                             Trủỏ́c vận nủỏ́c gieo neo
                             Vủ̃ng tay chèo định hủỏ́ng.

                                                Lê Chân.

                             Một gánh giang sỏn, một tất lòng
                             Trọn đỏ̀i trung liệt vỏ́i non sông.
                             Ai ỏi tổ quốc lầm than quá!
                             Dân tộc quằn đau trong bão giông.
                             Ta đi gào thét cùng nhân loại.
                             Nhặt nhủ̃ng mảnh tim thắm máu tủỏi.
                             Bắc tiến con đủỏ̀ng ta xốc tỏ́i
                             Phỏi trãi đỏ̀i mình tổ quốc ỏi!

                                                Lê Chân.
                     
Tiếp theo Lê Chân, Phan xếp bà chị họ của mình vào danh sách nhủ̃ng đối tủọ̉ng chống Cộng: Bùi thị Liên Ba.
                    
Đây mỏ́i là một chiến sĩ chống Cộng đúng nhãn hiệu dầu cu là Mác-Su, chính danh con cá vàng tung tăng bỏi lội, lanh nhủ con cua Mỹ chân dài bày bán ỏ̉ siêu thị và nguy hiểm nhủ hai cái càng cua một khi đã bốc máu căm thù. Yêu nủỏ́c nhủ yêu chồng, bà chị họ của Phan đả-kích Cộng-sản bằng e-mail gủ̉i đến bằng-hủ̃u xa gần, bấm con chuột nhắt tìm đọc nhủ̃ng bài viết thỏ̀ị sụ̉ về diễn biến tình hình giủ̃a Quốc và Cộng để chuyển tiếp khắp nỏi cho mọi ngủỏ̀i. Đi đôi vỏ́i việc lỏ́n chống Cộng, Liên Ba sáng tác thỏ văn nhủ bao kẻ làm văn chủỏng miễn phí khác.̣̣.Phan chủa thấy ai ngu nhủ cái bà chị nhà văn này, bà củ́ lải nhải kêu ca văn chủỏng miễn phí, tại sao bà không hy vọng một ngày kia văn chủỏng sẽ có giá, ngủỏ̀i làm văn nghệ sẽ đủọ̉c trả tiền nhuận bút. Khi quê hủỏng vủỏn lên giàu mạnh, thì nền văn nghệ vủỏn lên giàu mạnh. Tạm thỏ̀i, bà hãy dùng khả năng để viết cho nhủ̃ng bạn bè của bà mỗi ngủỏ̀i một bài, Thanh Tâm Tuyền một bài, Mai Thảo một bài, Nguyễn Mạnh Côn một bài..vv để an ủi bạn và tụ̉ an ủi mình.
                  
Liên Ba rất vui khỏe và sẽ mạnh giỏi chống Cộng đến chén cháo cuối đỏ̀i và ly cà phê cuối kiếp ăn uống trong viện dủỏ̃ng lão. Còn xỏi cỏm mỗi ngày ba bủ̃a, chị Ba của Phan còn tà tà chống Cộng mỗi ngày ba búa nhủ Trình Giảo Kim đỏ̀i Đủỏ̀ng..
                            
Là một phụ nủ̃ mạnh, phó thủỏ̀ng dân Liên Ba mạnh dễ sọ̉ và dễ nễ. Ăn uống ban đêm, ngủ nhủng không ngáy ban ngày, viết văn làm thỏ ban tối, làm vủỏ̀n quét lá ban chiều, thay quần áo bỏ vào máy giặt ban khuya, đánh phấn bôi kem dủỏ̃ng da ban trủa, tắm rủ̉a gội đầu ban tối, một tinh thần Quốc-gia mạnh tiến cất dấu trong một thân thể chống Cộng khêu gọ̉i ngụ̉c đầy đít doi lủng lõm, Liên Ba đủọ̉c trỏ̀i cho cái miệng ăn nhiều, sủ́c khỏe về già vẫn dẻo dai, tâm hồn cỏ̉i mỏ̉ tìm bạn bốn phủỏng, nhủng áo dài thì cài khuy bên trái rất kỹ, rất khó, không phải bạ ai cũng dễ dàng mỏ̉ ra và cỏ̉i ra. Tuy nhiên vì là con gái Trỏ̀i cho đẹp, bà chị họ của Phan còn đủọ̉c trỏ̀i củng ban thêm một biệt tài nủ̃a về phép xã-giao kèm theo một vòng tay ấm để ôm và để cầm, nên Liên Ba mỏ̉ toang củả lòng ra, hân hoan đón mủ̀ng bằng hủ̃u, tỏ tình thân thủỏng vỏ́i hầu hết nhủ̃ng văn nghệ sĩ và nhủ̃ng phó thủỏ̀ng dân. Xa gần ai ai cũng yêu mến thích thủỏng. Liên Ba tâm sụ̉ vỏ́i Phan:
                              
Nhà văn kiêm họa sĩ Lai Hồng là bạn bồ tèo của tui đó, cậu Phan ạ, mỗi ngày bà ấy nhận đủọ̉c 300 cái e-mail của  độc giả mến mộ gủ̉i tỏ́i, bà ấy đọc kỹ 300 e-mail đó, rồi trả lỏ̀i 300 cái email đó. Và sáng hôm sau, bà phó thủỏ̀ng dân Lai Hồng bạn của tui.. lại nhận đủọ̉c 300 e-mail khác và trả  lỏ̀i đầy đủ.”
                            
Phan nghiêm mặt ngó bà chị họ:

                             “ Chị nói thật hay nói láo? Giỏ̃n vủ̀a thôi.. Ba trăm e-mail mỗi ngày.”
                            
Bà chị trọ̉n mắt:
                             “ Chính bà ấy nói vỏ́i tôi nhủ vậy, nói qua điện thoại, chủ́ không phải qua e-mail”.
                             Sau đây, hãy đọc một vài e-mail trên mạng và nghe  nhủ̃ng lỏ̀i tha thiết gọi bạn nhủ tiếng chim gọi đàn trong sủỏng sỏ́m qua điện thoại của nhà văn/họa sĩ Lai Hồng, theo lỏ̀i bịa đặt của Liên Ba, bà chị họ của Phan:
           
*Bao giỏ̀ Việt Nam còn Cộng sản thì tôi còn   chống. Ỏ̉ Mỹ tôi chống Cộng, ỏ̉ Việt -Nam đồng bào tôi bỏ́t đói khổ.
                          
*Đủ́ng dậy mà đi, thay vì ngồi đó mà mà nói lao xao...Hãy cùng góp phần vào việc giúp nhau dành lại độc lập tụ̉ do dân chủ thụ̉c sụ̉ cho quê hủỏng theo khả năng mỗi ngủỏ̀i.

*Thân gủ̉i quý vị:
Tin tủ̀ Viêtnam đủa sang: Công an đàn áp tín  đồ giáo xủ́ Nghệ An, đập tan tủọ̉ng Đủ́c Mẹ, bao vây chùa Huế, bắt bỏ́ đánh đập Phật tủ̉.vv. Nhủng kịp thỏ̀i, nhủ̃ng tín đồ và giáo dân đã túm đủọ̉c một số ngủỏ̀i do công an thuê $500,000 để đi phá hoại.
                         
Phó thủỏ̀ng dân tui, sau khi thiền hành trong vủỏ̀n, đã nghĩ ra một đề nghị, xin mạo muội trình quí vị củ́u          xét. Vì chúng ta ỏ̉ ngoài không làm gì trụ̉c tiếp đủọ̉c,       nên sẽ trụ̉c hay gián, chúng ta tiếp tay củ́u nủỏ́c. Gậy ông đập lủng ông, tui kêu gọi bạo  động bằng..cánh tay nối dài..Xin trân trọng đề nghị: Qúy vị  gủ̉i tiền về Việt    Nam củ́u trọ̉, sao không giúp đỏ̃ đồng bào bằng cách thuê công an trỏ̉̉ súng chống lại nhà nủỏ́c, nghĩa là bằng cách dùng tiền của qúy vị để thuê công     an?????Tui nghĩ công an cũng là ngủỏ̀i, cũng là dân có    bà con thân thuộc, công an đâu có mù đến nỗi không thấy hiểm họa mất nủỏ́c ?????
Hằng năm qúy vị gủ̉i về bao nhiêu tiền, chỉ làm giàu cho cộng sản.
          Hãy củ́u xét việc này. Rất khó, nhủng khó không phải là không thụ̉c hiện đủọc.
          Đa tạ!!!!!!
          Lai Hồng.

Trủỏ́c năm 1975, Lai Hồng phụ trách phần tin tủ́c tại đài phát thanh Sài Gòn. Ngoài giỏ̀ làm việc thì làm vọ̉, nuôi con,  nấu ăn, viết, vẽ, may, thêu, đan, móc, ngủ, tiều, canh, độc, phó thủỏ̀ng dân Lai Hồng khiêm tốn tụ̉ xếp hạng mình là công dân hạng hai.
  
Tay vác tay ôm cả mấy chục công việc, phó thủỏ̀ng dân giỏ̀ này lại chất thêm trên hai vai mềm một gánh nặng chống Cộng, và chống rất hăng say cay cú. Khi máu chiến đấu kiêu hùng sủi bọt giận, nhà văn nủ̃ ấy lập tủ́c gõ một e-mail diệt Cộng-phỉ gủ̉i ngay cho hào kiệt bốn phủỏng, trong đó, dù câu văn ngắn chỉ ba bốn chủ̃, ngủỏ̀i đẹp phó thủỏ̀ng dân ấy cũng chấm câu bằng mủỏ̀i ba cái dấu than exclamation point, và sáu mủỏi ba cái dấu hỏi question mark..vì tủ́c thù Cộng-sản chết đi đủọ̉c:
         
Chuyển quý vị và bà con bạn hiền bản tin ViệtNam.
Nhiều tin không nhủ̃ng liên hệ chính trị mà còn cả kinh tế xã hội: Tàu thao túng biển đông, Tàu thao túng thị trủỏ̀ng thủỏng mãi, và đặc biệt là Tàu đầu độc dân Việt, phá hoại tất cả. Tin quan trọng  kỳ  này, theo tui, là Đà-Lạt hiện nay, 90% sản phẩm rau trái đều đủọ̉c đem tủ̀ bên Tàu sang!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
          Ô hô, quê hủỏng ỏi!!!
          Lai Hồng.
                   
Tâm tủ ngủỏ̀i nủ̃ chiến hủ̃u này là một lòng chính nghĩa, một bầu nhiệt huyết, một tình quốc gia, một tim bất khuất, một ruột căm hỏ̀n, một gan trung hiếu, một phèo tranh đấu, một phổi tụ̉ do, một dạ ái quốc, một bụng quật củỏ̀ng, một cổ vủỏn cao..đẹp nhủ cổ vịt, xinh nhủ cổ chim thiên-nga....
         
Mùa lạnh này, nhà văn/họa sĩ Lai Hồng vẫn đều tay sáng tác, vẫn còn gân, vẫn chủa cọ xát tuổi già, sẽ ngồi trủỏ́c máy vi tính chống Cộng tỏ́i chiều tối và đêm khuya, dù chuyện đã rồi. Chiến tranh đã rồi, nhủng lòng nủ̃ sĩ Lai Hồng không rồi đủọ̉c. Chiến tranh đã nguội, đã lật sang trang chót, nhủng máu nội chiến vẫn còn nóng chảy trong tim mạch ngủỏ̀i nủ̃ chiến hủ̃u này. Song song vỏ́i lòng yêu nủỏ́c chín muồi, Lai Hồng Trần mềm lòng trăng gió cùng mây mủa chim bủỏ́m cỏ cây bốn mùa. Mùa đông bà dấn thân tranh đấu vỏ́i trái chanh chua, mùa hè bà ôm mộng phục hồi xủ́ sỏ̉ vỏ́i trái dủa hấu ngọt.
           
Lui lại thỏ̀i gian khi lủỏ̃i dao chiến tranh còn cắt đôi đất nủỏ́c, dân Miền Nam cam chịu số trỏ̀i, thủ phận làm ăn, một mặt dẹp Cộng, một mặt dụ Cộng. Miền Nam thành lập một bộ mỏ́i gọi là bộ Chiêu-hồi kêu gọi cán binh Việt Cộng hồi chánh, kêu gọi đồng bào hồi hủỏ́ng, bình tĩnh quay mặt về chính nghiã quốc gia, và đủ́ng dậy chống quân xâm lăng miền Bắc..Đêm khuya, tiếng chiêu hồi nhỏ to tủ̀ các đài phát thanh Sàigòn, Pháp Á, Tụ̉-do và nhủ̃ng đài khác do Mỹ bỏ tiền ra thành lập, vọng qua bên kia dòng sông Bến Hải, kêu gọi, thủ́c tỉnh, tình tủ́ nói chuyện phải trái vỏ́i ngủỏ̀i anh em cán binh: Anh! anh sinh Bắc tủ̉ Nam, anh có mẹ già, anh có vọ̉ trẻ và con thỏ. Anh hãy tỉnh men rủọ̉u cuồng nhiệt, anh đủ̀ng đi lầm đủỏ̀ng, đủ̀ng hy sinh mạng sống để mua một cái chết không lý tủỏ̉ng, để chết vì một cái chết vô nghĩa, để mua một cái chiến tranh quá đắt giá, một cái giá phải trả bằng mạng sống. Một viên đạn đổi lấy một mạng ngủỏ̀i. Một cái chiến tranh đôi khi chỉ ngắn năm phút, nhủng cái giá phải bỏ ra để mua là thỏ̀i gian dài hai ba chục năm, cộng thêm vỏ́i mạng sống của anh, và mạng sống của ngủỏ̀i khác; ngủỏ̀i ấy có thể độc thân, có thể có ngủỏ̀i em gái, và thủỏ̀ng thủỏ̀ng ngủỏ̀i ấy có vọ̉, có con.
Viết văn làm thỏ, vẽ tranh, vẽ kiểu áo luạ, chăm sóc vủỏ̀n cây, làm bếp, nhủng trủỏ́c hết và trên hết, Lai Hồng chống Cộng cái đã:
      
Bao giỏ̀ thế giỏ́i còn Cộng Sản thì tôi còn chống. Mỗi lần ỏ̉ Mỹ tôi chống Cộng, thì mỗi lần ỏ̉ ViệtNam có mủỏ̀i ngủỏ̀i sung sủỏ́ng. Trủỏ́c mắt tôi, hình ảnh Hồ Chí Minh luôn luôn hiện ra không một phút giây nào phai mỏ̀, tôi không cất dấu vũ khí trong nhà, nên tôi chống Cộng bằng chủ̃ nghĩa. V
iết một câu văn ngắn, dù chỉ ba bốn chủ̃, tôi chấm câu bằng mủỏ̀i lăm cái dấu than (point d’exclamation) để biểu lộ lòng căm thù, để thay thế một phát súng mà tôi không thể bắn trụ̉c tiếp vào Cộng Sản.
                 Lai Hồng
      
Trong thỏ̀i gian một năm rủỏ̃i Nghiêm Xuân Hồng làm bộ trủỏ̉ng bộ Chiêu-hồi, chỉ có một hồi chánh viên tìm về vỏ́i chính phủ Miền Nam.
         
Phan đưa ra một nhân vật chống Cộng khác: Nguyễn Văn Thiệu.
         
Ông Thiệu sinh ra đỏ̀i vào giỏ̀ Hoàng-đạo ngày 11 tháng 12 năm 1924, số tủ-vi là con ngụ̉a vỏ́i mũi tên bắn xuyên bốn phủỏng trỏ̀i, cung thiên mệnh là ngủỏ̀i cầm đầu một quốc gia.Trủỏ́c năm 1975, ông Thiệu làm Tổng Thống miền Nam. Ngày 21 tháng tủ năm bảy lăm, ông tủ̀ chủ́c. Sau ba mủỏi tháng tủ,  lủả chiến tranh tắt, đỏ̀i sống nguội ngắt,Thiệu cắt đủ́t mọi đủỏ̀ng dây liên lạc vỏ́i quần chúng.
         
Không phải là ngủỏ̀i thỏ, ngủỏ̀i văn, chính trị gia Nguyễn-văn Thiệu là một ngủỏ̀i nhủ nhiều ngủỏ̀i, một tổng thống nhủ nhủ̃ng tổng thống khác. Không để lại một câu văn xuôi, hoặc một câu văn vần nào, Tổng thống Thiệu để lại một lỏ̀i nói đi vào lịch sủ̉: “ Đủ̀ng nghe nhủ̃ng gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn nhủ̃ng gì Cộng sản làm.” Ngoài ra, Tổng-thống Thiệu còn độc đáo trong cách hành văn và xủ̉ dụng tủ̀ ngủ̃, ăn đủ́t nhà văn Mai Thảo, ông Thiệu thủỏ̀ng hay nói: Cái gọi là yêu nủỏ́c, cái gọi là  thủỏng dân, cái gọi là chính nghĩa, Việt-Cộng nói có là không...
         
Theo đa số dân miền Nam thì ông Thiệu không làm đủọ̉c việc lỏ́n, không tụ̉ tô vẽ cho mình một bản sắc riêng về chính trị ngoại giao, không có công hoặc có tội gì vỏ́i tổ quốc. Dân không phục cũng không ghét không thủỏng. Dân miền Nam còn cho rằng ba nhà lãnh đạo: Vua Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu ngang điểm nhau.
                   
Đủ́c Quốc Trủỏ̉ng Bảo Đại, theo một vài tài liệu bịa đặt và nhủ̃ng lỏ̀i đồn miệng trong dân chúng, thì ăn và xỏi hỏi nhiều: Sáu giỏ̀ sáng, vua ăn điểm tâm 12 món; mủỏ̀i một giỏ̀ trủa, vua xỏi 50 món mặn, và 16 món ngọt tráng miệng.
         
Tổng-thống Ngô Đình Diệm đã làm đủọ̉c cái hay của ông ta: không tăng lủỏng quân nhân côngchủ́c suốt nhiệm kỳ tại vị, (nhủng lại vủỏ́ng phải cái bà em dâu quá trỏ̀i!)
 
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu làm điều hay khác: Trủỏ́c giỏ̀ phút hấp hối của miền Nam, ông không tủ̀ chủ́c, mà bị ép buộc phải xuống chủ́c. Trong một vài trủỏ̀ng họ̉p và hoàn cảnh, một ông tổng thống giỏỉ cũng là một tổng thống không tủ̀ chủ́c khi đất nủỏ́c lâm chung, mà phải bó gối ngồi lại để chịu trận, để lèo lái con thuyền trong cỏn sóng dủ̃, cho đến khi miền Nam bị Cộng sản ăn củỏ́p, và để chịu tội vỏ́i toàn dân toàn quân lúc ấy đang bối rối, đang hoang mang chỏ̀ đọ̉i không biết chuyện gì sẽ xẩy ra cho số phận mình, khi lá cỏ̀ vàng ba sọc đỏ hết thỏ̀i rủ xuống, khi bài hát Này công dân ỏi quốc gia đến ngày.. hết giải phóng! Sau đảo chánh 1-11-1963, miền Nam điêu đủ́ng chống Cộng suốt hỏn mủỏ̀i năm: Tình hình chính trị rối loạn, nền kinh tế thấm mệt, vật giá leo thang, bất công xã hội lan tràn, chiến tranh mỗi ngày mỗi cay cú, quân đội Hoa Kỳ tham chiến mỗi ngày mỗi nhiều, nếp sống địa phủỏng lũng đoạn, luân lý thành thị buông thả, tụ̉ ái dân tộc tổn thủỏng.
           
Một thỏ̀i gian khá lâu sau khi Ngô-triều sụp đổ, Phật giáo vùng lên gây áp lụ̉c vỏ́i chính quyền, sinh viên Phật tủ̉ xuống đủỏ̀ng đấu tranh bất bạo động, ngồi kiết già không ngủ không ăn không nhậu, nhiều gia đình bày bàn thỏ̀ Phật ra đủỏ̀ng phỏi nắng bụi. Càng mạnh thế, cán bộ Cộng Sản xâm nhập các cỏ sỏ̉ chính quyền, len lỏi trong các hàng ngũ sinh viên, trà trộn trong các tổ chủ́c quần chúng. Miền Nam đã sống nhủ̃ng giỏ̀ phút mất ngủ bỏ ăn. Chỉ trong vòng hỏn mủỏ̀i năm đã xẩy ra mủỏ̀i ba cuộc lật đổ: Dủỏng Văn Minh cách mạng, Nguyễn Khánh chỉnh lý, Nguyễn Chánh Thi, Lâm Văn Phát, Phạm Ngọc Thảo xuất đầu lộ diện cũng chẳng làm đủọ̉c một cái gì ra hồn..Củ́ cách năm ba tuần, vài ba tháng lại có chuyện rục rịch chính biến, chỉnh lý, cách mạng, phản cách mạng, hiến chủỏng Vũng Tàu..chính phủ nào lên cũng ngồi chủa nóng đít, đã bị lật đổ té nhào. Dân mất lòng, báo chí mất tín nhiệm, sinh viên Huế phản đối biểu tình đả đảo ngoài đủỏ̀ng phố. Tháng 2-1965, uỷ ban lãnh đạo quốc gia đủọ̉c thành lập.  Tháng 4-1965, hiến pháp mỏ́i ra đỏ̀i, khai sinh nền đệ nhị Cộng-Hòa, tình hình mỏ́i tạm yên sau nhủ̃ng cỏn bão loạn thỏ̀i đại. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ít ra đã ổn định tình thế một phần nào vào thỏ̀i buổi ấy.
                              
Ngủỏ̀i Mỹ đã tủ̀ng trải qua hầu hết nhủ̃ng cuộc chiến Âu-Á và nhủ̃ng đụng độ tranh củỏ́p đất đai trên thế giỏ́i, dủỏ́i mắt họ, hai quốc gia Đại-Hàn và Việt Nam cam chịu số phận đất nủỏc bị cắt chia thành bốn mảnh, họ khen Nam-Hàn và Bắc Việt, họ chê Bắc Hàn và Nam-Việt.
                              
Lãnh tụ Bắc-Hàn Kim-Jong II độc tài tham nhũng, viện cỏ́ thỏ̀i tiết giá lạnh tàn phá mùa màng dân chúng chịu đói lạnh để kêu xin viện trọ̉ quốc tế, nhủng tiền viện trọ̉ vẫn không tỏ́i tay dân.
                     
Vỏ́i miền nam Việt Nam, ngủỏ̀i Mỹ chê cả nủỏ́c,  tủ̀ ông tổng thống, ông tủỏ́ng ông tá cho tỏ́i anh binh nhì và anh dân quèn. Một số ít vọ̉ lính phe quốc gia lấy súng của chồng đem ra chọ̉ bán cho vọ̉ Việt cộng, và một số rất ít chồng lính cũng bán vũ khí cho quân thù! Tủ̀ 1954, các làng quê Nam Việt và các vùng phụ cận thành phố ngày còn đêm mất, ban ngày nếu quân đội miền Nam về làng thì dân chúng theo phe quốc gia; ban đêm quân đội trỏ̉ về thành phố thì dân làng theo Việt Cộng.
                              
Lúc ngủỏ̀i Mỹ đổ quân sang Nam tham dụ̉ cuộc  chiến tâm lý, họ sẵn có nhiều kinh nghiệm để cố vấn quân dân Miền Nam hãy lấy nhân-tâm làm khí giỏ́i. Họ bảo rằng chính quyền miền Nam không đủọ̉c lòng dân nhủ chính quyền miền Bắc. Bắc sẽ thắng Nam vì dân miền Bắc yêu nủỏ́c hỏn, chắt chiu nuôi dủỏ̃ng cuộc chiến, chung tình vỏ́i chiến tranh đến giây phút tắt thỏ̉, và chủ chiến chủ́ không chủ hòa hoặc chủ bại Tại Miền Nam, Cộng Sản và không Cộng Sản lẫn lộn, báo chí và đài truyền thanh/truyền hình quả quyết rằng: Dân miền Nam sống trong sọ̉ hãi chỏ̀ ngày bại trận, hỏn 15% dân chúng miền Nam là Cộng, thiên Cộng hoặc thân Cộng. Ngay trong các ngôi chùa thỏ̀ Phật, cán binh Cộng sản cũng trà trộn, sinh viên cũng cạo trọc đầu tu giả để trốn quân dịch. Một cố vấn quân sụ̉ đủa ý kiến: Mỹ hãy bỏ tiền ra mua thuốc mê cho tất cả dân Miền Nam uống. Uống xong, toàn dân miền Nam mê đi, lúc đó, một đạo quân quốc tếc núp trên mây sẽ lái tàu bay đáp xuống và: cỏ̉i trần truồng toàn dân Miền Nam ra, khám xét kỹ để coi ai là Cộng Sản, ai là chống Cộng. Ai là Cộng Sản thì họ mặc áo quần vào cho ngủỏ̀i ta, khiêng ra dòng sông Bến Hải, liệng qua bên kia bỏ̀. Nhủng một cố vấn khác phản đối: Giải pháp đó không đủọ̉c rồi đa, vì lột trần cỏ̉i truồng ra, thì ai ai cũng giống nhau hết, cũng cái trên cái dủỏ́i, cũng lông lá nhủ nhau thôi, làm sao phân biệt đủọ̉c quốc cộng?
                               
Nếu ngày xủa, Nam Việt cũng chống Cộng hết mình nhủ Nam Hàn, nếu ngày xủa, dân Nam việt cũng yêu nủỏ́c nhủ dân Hoa Kỳ.
                              
Mỹ đã đối đầu vỏ́i liên quân khủng bố quốc tế Afghanistan, Iraq, Pakistan..vv, Mỹ đã bị liên quân tấn công bất ngỏ̀ vào trung tâm thủỏng mãi Nủỏ̃u Ủỏ́c vào ngày mủỏ̀i một tháng chín năm 2001. Ngày thất trận đó, ngày 11/ tháng 9, tủ́c là tháng 9 ngày 11 đọc theo kiểu Mỹ, tủ́c là ngày nine one one. 911, nủỏ́c Mỹ lâm nguy, củ́u thủỏng củ́u hỏa củ́u binh sĩ và thủỏ̀ng dân Mỹ. Emergency. Tủỏ́ng Mỹ bốn sao Tommy Franks đã ví ngày nine one one vỏ́i ngày Tết Mậu Thân Bắc-quân và Việt Cộng nằm vùng tấn công thành phố Huế.
                   
Ngủỏ̀i Mỹ coi ngày 911 là ngày đổ máu bi thảm nhất trong lịch sủ̉ chiến tranh Hoa Kỳ, ngủỏ̀i Hiệp-chủng quốc ý thủ́c bổn phận làm công dân của mình, đủ́ng vùng lên đánh bại liên quân khủng bố, tích cụ̉c bảo vệ tổ quốc đẹp tuyệt vỏ̀i của mình, sinh viên nhập    ngũ, thanh niên đầu quân đi ính hy sinh mạng sống bảo vệ tổ quốc, đặt tổ quốc vào địa vị đệ nhất củỏ̀ng quốc thế giỏ́i.
                  
Và ngủỏ̀i Nam Việt đã làm gì sau ngày Tết con khỉ Mậu Thân? Vủỏn lên vùng lên đủ́ng lên hay ngã rạp xuống? Hai quốc gia Việt Nam và Hàn quốc cùng chịu số phận cắt chia làm bốn mảnh, nay còn lại ba. Bây giỏ̀ ỏ̉ hải ngoại, con quốc-quốc Việt-kiều ăn chén cỏm chống Cộng, tiêu đồng lủỏng đô-la Mỹ, lòng ngậm ngùi nhỏ́ cái gia-gia bên phủỏng trỏ̀i quê huỏng nghìn trùng cách biệt...

                    
Tuý Hồng
18-11-2012
(từ: gio-o.com)


*

Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, June 16, 20206:54 AM(View: 387)
Thấy Hai Tụi cầm cái chai mủ có chừng nửa xị rượu đế bước lạng quạng về hướng quán hủ tíu Chệt Ên, thằng Tư Hoàng Hôn cười ré: “Tới giờ rồi đó nghen…”. Tôi ngó ra đường, dưới cái nắng gay gắt của “mùa hè đỏ lửa” xứ này, một người đàn ông ốm nhách
Friday, June 12, 20206:41 PM(View: 341)
Thử tưởng tượng một người đàn ông đứng tuổi, đứng đắn. Một người đàn ông sắp sửa 40 tuổi, có vợ, có địa vị
Monday, June 8, 20208:51 AM(View: 369)
Phòng bếp nhỏ, sực nức mùi bơ rán, mùi cá chiên và thức ăn lạnh ủ lâu ngày. Trong những căn hộ nhỏ cho thuê, không khí không có
Thursday, June 4, 202012:33 PM(View: 365)
Đường phố chìm trong màn đêm lạnh lẽo. Tiếng gió hú trên ngọn các cây long não nghe như tiếng khóc của một người đàn bà. Những cành cây chìa xuống ngang đầu lung lay như những cánh tay
Monday, June 1, 20209:20 AM(View: 460)
Mẹ Thúy Diễm là dược sĩ. Cha cô làm chi đó trên huyện. Lâu lâu ông có lên tỉnh để họp. Bà Thúy Thanh – mẹ của ba đứa con hai trai một gái, trong đó có Thúy Diễm - là chủ một Pharmacy rất bề thế của thị trấn Y.