DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,381,633

Duyên Anh - Áo Tiểu Thư (7)

Friday, March 13, 20204:10 PM(View: 762)
Duyên Anh - Áo Tiểu Thư (7)

                Áo Tiểu Thư


Image result for truyện dài áo tiểu thư của duyên anh


Tôi đã tưởng Ngọc vĩnh viễn xa tôi, đã tưởng Mỵ Nương chê Trương Chi rồi. Vì từ cái buổi mai hôm ấy, tôi không còn được gặp Ngọc hay chị Phương. Ca dao Việt Nam có hai câu tuyệt vời :

Gió mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng

Trời Sàigòn đang mắc bệnh gió mưa. Và tôi, tôi cũng đang mắc bệnh tương tư. Suốt ngày, tôi nằm trên ghế bố. Chán ghế bố tôi lại leo lên cửa sổ khảy đàn miệng, nhìn mưa gió não nề mà ti tỉ câu hát. Em đến thăm anh người em gái, tà áo hương nồng. Mắt huyền trìu mến, sưởi ấm lòng anh... Nhưng em không đến thăm anh. Như thế đã hai tuần lễ. Tôi buồn chẳng thiết nói. Nhân và Quỳnh vẫn phục tôi. Một buổi chiều, Nhân tất tả giật bức tường giấy, cầm tờ báo Đời người khoe nhặng :

- Nó đăng thơ của "ông " Long ! Nó đăng thơ của "ông " Long !

Quỳnh nhẩy cẫng :

- Biết mà, " ông " Long đã trở thành thi sĩ !

Niệm giật mình :

- Nó đăng thơ hay nhắn tin ở mục hộp thư ?

Nhân dở tờ báo ra, đọc to tướng :

- Bạn Văn Long ( Sài gòn ) - Thơ tốt lắm. Có triển vọng đi xa trong tương lai. Đã đăng số này. Gửi tiếp nhé ! Chào đẩy mạnh nền văn nghệ chủ quan viễn kiến. Rảnh ghé tòa soạn hay đàm trừơng thảo luận. Tình thân.

Rồi lật trang cuối cùng :

- Bài thơ có cái hình vẽ một thiếu nữ giơ nách mỉm cười.

Niệm giằng tờ báo coi qua. Nó hết khinh thường tôi mà chỉ lẩm bẩm :

- Lạ thật ! Lạ thật ! Nó mà làm thơ, lại được đăng.

Con ông cụ bèn thay đổi lập trường:

- Lập bút nhóm đi, Long !

Tôi giả vờ thản nhiên, coi chuyện báo Đời Người đăng thơ mình như không có, mặc dù, lòng tôi mở hội tưng bừng.

Nhân hững hờ cầm lấy. Y hệt một thi sĩ trứ danh, tôi hỏi :

- Có lỗi chính tả không đấy ?

Nhân đáp :

- Không.

Tôi nhẩn nha châm điếu Ruby Queen, nhả khói rất nghệ sĩ.

- Bút nhóm hay thi ssĩ văn đoàn ?

Niệm nói :

- Thi văn đoàn. Tao lấy tên là Thi Văn Đoàn Ly Hương.

Nhân nói :

- Bút nhóm Nhà Hát Tây đi !

Quỳnh nói :

- Thi Văn Đoàn Áo Thung hay Bí Tất cho nó có vẻ khác đời.

Đặng Xuân Côn đã coi sự trình bày và chỗ trình bày bài thơ. Nó xỏ ngọt :

- Theo tao, nếu bầu thằng Long làm chủ tịch thi văn đoàn hoặc bút nhóm, ta nên lấy tên là Bút Nhóm Sang Độc hay Thi Văn Đoàn Hôi Nách !

Tôi chết lặng. Nhìn kỹ trang cuối tôi mới thấy đề nghị của Côn xác đáng. Cạnh bài thơ của tôi là cái quảng cáo thuốc trị đủ thứ bệnh có vi trùng. Hai chữ sang độc to hơn tít bài thơ Đời Anh. Còn cái hình vẽ trên bài thơ đúng là hình vẽ quảng cáo thuốc hôi nách mà anh nhà in đã... ghen tài tôi, nhét bừa vô. Tôi lảng chuyện :

- Đùa tí mà. Không thi văn đoàn, bút nhóm gì hết..

Tôi giả vờ ( luôn luôn giả vờ ) phẫn chí, xé trang báo có đăng bài thơ của tôi, xé cả mẩu thuẩn tin ở mục hộp thư rồi quăng tờ báo đi. Tôi muốn phi tang... sang độc ! Và cảnh cáo Đặng Xuân Côn :

- Liệu hồn.

Côn cút sang Khánh Hội, vì đã tới giờ làm. Niệm bỏ xuống phố. Còn hai kẻ ái mộ tôi. Chúng nó tâng bốc tôi. Tôi tha hồ nói phét về thơ, thi sĩ, tình yêu... Tôi sai Nhân về nhà kiếm lưỡi dao cạo. Tôi cắt mẫu nhắn tin và bài thơ ( loại bỏ hình vẽ thiếu nữ giơ nách mỉm cười ) nhét kỹ vào ví. Đêm ấy, tôi lại thức, cố " chế " bài thơ thứ hai. Lại hì hục khuân tảng đá. Không nổi ? Cuối cùng, tôi bỏ bài thơ Đời Anh và mẫu nhắn tin, vô phong bì, chờ gửi cho Ngọc. May làm sao, sáng hôm sau chị Phượng lên thăm tôi. Chị chưa kịp chuyển " thông điệp tình yêu ", tôi đã lầm lỳ đưa cho chị cái phong bì đựng một " pho " thơ của tôi và nói :

- Nhờ chị chuyển tận tay Ngọc. Sau đó là hết.

Chị Phượng định trao thư tình trên giấy nháp, tôi xua tay :

- Em không đọc nữa đâu. Thịt thỏ nấu cà ry cay muốn chảy nước mắt, chị ạ !

- Cậu Long.

- Bút hiệu Trương Chi, làm thơ ký Văn Long !

- Cậu Trương Chi tức Văn Long.

- Dạ.

- Hôm tựu trường con Ngọc bị sốt.

- Sốt rét mấy tuần ?

- Ừ.

- Chị cũng sốt rét ?

- Cậu giận chị à? Thôi chị về vậy...

Và chị Phượng về ? Tôi không ân hận bởi bài thơ Đời Anh của tôi sẽ được em Ngọc thưởng thức và tôi biết chắc em Ngọc còn yêu tôi. Tôi sung sướng khôn cùng. Tình yêu ly kỳ như tôi đã diển tả. Đang muốn làm cu ly đồn điền Hớn Quản " rừng thì lắm vắt, suối thì sâu ", được yêu, bỏ mộng cu ly liền. Nhưng đang yêu mà bị tình yêu bảo đi chỗ khác chơi, mình bèn ôm mộng... du tử, khăn gói quả mướp ca bài Ra đi khắp nơi xa vời, và mới tới một nơi không nhà cửa, bụng đói, chân mõi đã não nề than vãn Chiều nay biết về nơi đâu, dừng chân ta ngắm cảnh bao la sầu ! Tôi vẫn còn sung sướng. Và tôi làm một lúc bảy bài thơ lục bát. Những bài thơ này không thể chép ra đây vì sợ những tâm hồn đố kỵ có thể liệt vào thi văn đoàn Sang Độc.

Bài thơ và mẫu nhắn tin gửi cho Ngọc " ép phê " quá xá. Hai mươi bốn tiếng đống hồ sau, trong lúc Bút Nhóm Sang Độc, tạm gọi thế, đang quần xà lỏn, áo thung, ngồi thảo luận văn nghệ và cơm áo tại đàm trường, thì có tiếng ngón tay ngượng ngập búng vào tường giấy nghe lộp bộp. Vũ Khắc Niệm càu nhàu:

- Xê ra cho người ta thảo luận văn nghệ.

Tiếng lộp bộp vẫn... lộp bộp. Nhân đứng dậy ra " cửa ", vén tường ngó. Nó thụt đầu vào ngay :

- Ê, có nàng thơ.

Tôi hơi hồi hộp. Nhưng có thể nàng thơ là con gái bà bán quýt mà tôi mua chịu quýt đã bốn hôm chưa có tiền trả. Tôi bảo Nhân :

- Hỏi xem, nếu nó đòi tiền quýt thì bảo mai tao trả.

Con nhà Nhân lại thò đầu ra. Nó " đối thoại " gì với cô con gái bên ngoài, chúng tôi không thèm biết. Tôi vẫn còn ngót nghét trăm bạc, nó thúc nợ quá thì mình nhịn Ruby Queen. Sợ chi. Nếu nó đòi trả nợ bằng thơ lục bát, tôi cũng sẳn sàng. Nhân đã thụt đầu vô. Nó rón rén bước gần tới... đàm trừơng văn nghệ Sang Độc, mặt mày quan trọng, giọng nói run rẩy :

- Nàng thơ tên Ngọc, nàng bảo muốn gặp" thi sĩ " Văn Long.

Tôi vụt đứng dậy, ra lệnh :

- Mặc quần áo nhanh lên !

Vũ Khắc Niệm cuống cà kê :

- Ông có mỗi bộ vừa mới giặt, hãy còn ướt.

Tôi giậm chân:

- Thì mày mặc quần áo ướt rồi cút xuống nhà.

Niệm cằn nhằn :

- Không được.

Nhân, Quỳnh, Côn đã phá kỹ lục mặc quần áo nhanh nhất thế giới. Niệm vẫn dùng dằng, Nhân nói:

- Hay " ông " Niệm khoác đỡ cái áo mưa vô.

Niệm gắt:

- Trời hôm nay nắng, mày muốn tao làm trò khỉ à ?

Tôi đưa ra giải pháp cấp thời :

- Thôi, ông lạy mày, mày giả vờ nằm ngủ, quay mặt chỗ khác, lấy chăn đắp kín thân thể.

Niệm bằng lòng. Và Nhân, Quỳnh, Côn hân hoan rời khỏi căn nhà nghệ sĩ. Và tôi, tôi chỉ lo làm công việc... nghi lễ mà quên mất bổn phận mặc quần áo. Vậy nhưng tôi vẫn tưởng mình đang diện bộ " xì mốc king ". Tôi sắp long trọng ra mời nàng vô thì con nhà Niệm bịt miệng cười. Tôi cáu :

- Mày phá đám, hả ?

- Ê, đại diện thi văn đoàn Áo Thung hay bút nhóm Quần xà Lỏn ?

Tôi rụng rời. Xuýt nữa là đi đoong mối tình thơ mộng. Bèn vồ lấy áo, hối hả mặc. Mặc xong, sửa soạn tiếp người yêu mới thấy sự hung hăng của mình đã bỏ mình đi đâu mất.

Tôi đứng thộn mặt. Nhà văn nghệ Trương Chi dấn thân anh dũng, viễn mơ khiếp đãm, không sợ đói rách, lại bắt đầu sợ gặp người yêu những buổi hẹn hò. Tôi bỗng thèm rửa mặt? Vì ngở mặt mình dính vết nhọ. Tôi bỗng thèm đánh răng. Vì ngỡ răng mình còn giắt sợi rau nhỏ. Tôi bỗng thèm gội đầu. Vì ngỡ đầu mình lắm gầu. Tôi thèm và tôi thèm... Nàng đang chờ tôi, có bối rối như tôi? Niệm giục :

- Ông giả vờ ngủ được chưa ?

Tôi hỏi :

- Mày ngó tao xem còn thiếu sót gì không ?

Niệm chống tay lên cầm y hệt một thi sĩ nghiệp sắp sửa giao duyên với nàng tiên nâu. Nó phán :

- Ông sợ mày quên cài nút quần. Kiểm soát lại coi.

Tôi kiểm soát cái cửa sổ của quần. Niệm khen xỏ :

- Rất xứng đáng đại diện thi văn đoàn Sang Độc. Mà mày...

- Gì ?

- Ông không trùm chăn kín đầu đâu.

- Ông lạy mày đấy. Mày mở mắt để nàng biết là tương lai văn nghệ và tình yêu của ông đi đoong.

- Tao thề chỉ... ti hí thôi.

- Không được.

- Cho tao học tập tình yêu chứ ?

- Tao sẽ dạy mày văn phạm tình yêu. Khi mày chia " véc bờ " đủ " tăng ", đủ " mốt " thì ti hí mày mới hiểu được thế nào là tình yêu. Còn bây giờ, mày mở mắt thao láo, tai mày dẫu đã lấy hết ráy, mày nghe tao nói chuyện với nàng, mày sẽ giống lũ vịt nghe sấm.

Tôi thừa tư cách bịp Vũ Khắc Niệm. Trước hết, tôi đã có bài đăng cạnh cái quãng cáo Sang Độc, được trang trí bằng hình thiếu nữ giơ ngó nách. Sau hết người yêu mà tôi trót tưởng là con gái bà hàng quýt lên đòi nợ.

Mày hiểu chưa ?

- Rồi.

- Yên chí, tao sẽ nhờ nàng giới thiệu cho mày một em Trưng Vương.

- " Sur " Trưng Vương nhé ?

- " Sur ". Gái hàng Đào di cư chứ không phải nữ sinh Phát Diệm đổi trường. Mày Thái Lọ mà đi chê Bùi Chu. Thôi đắp chăn trùm kín đầu đi.

Niệm ngoan ngoãn vâng lời. Nó nằm trên sàn gác. Chiếu là mảnh giấy dầu. Chăn thì Mỹ quốc viện trợ, mùi khét lẹt. Tôi rút điếu Ruby Queen, quẹt diêm, hít một hơi đầy để... bình tỉnh. Lại tác điệu ngó điếu thuốc. Cứ như thơ Hồ Dzếnh ấy. Ngó trên tay thuốc lá cháy lui dần. Niệm hé chăn :

- Đợi gì nữa ?

- Ôn tí " gam me " !

Tôi quên mất nàng. Không phải vô tình đâu. Tôi bối rối lắm, chẳng biết sẽ phải làm gì khi ngồi bên nhau. Nàng lại búng tường lộp độp. Nàng búng tim tôi. Đau quá, tôi đành cam đảm bước tới gần cửa. Rồi tôi hé cửa. Nàng nhìn tôi. Lần đầu tiên tôi trông rõ đôi mắt nàng, đôi mắt huyền mơ không bị viền vải tây điều. Đôi mắt chứa đầy trách móc. Nàng không hề nói, chỉ mở cặp lôi ra một phong thư dầy cộm đưa cho tôi. Rồi vội vàng quay gót. Tôi hơi mừng. Mừng xong thì buồn. Tôi cần trút nổi buồn vào con nhà Niệm. Tại thằng Niệm hòi han lẩm cẩm, bắt nàng đợi mỏi chân nên nàng giận dỗi bỏ về. Tôi cần trả thù thằng Niệm. Con nhà Niệm ưa khoe nó là học trò của ông Vũ Khắc Khoan. Dân Nguyễn Trải mà. Ông Vũ Khắc Khoan hay truyền nghề kịch cho môn đệ. Thế thì tôi " chơi " kịch với Niệm. Tôi không khoác loác, kịch cũng là nghề của tôi. Bèn sáng tác ngay vở kịch đôi trai gái ngồi bên nhau chuyện trò. Tôi độc diễn thủ hai vai, bắt chước giọng con gái mà Niệm sẽ tưởng là Ngọc của tôi.

- à, em... mời em vào. Bắt em chờ lâu chắc em mỏi chân. Anh sẽ mua dầu Con Hổ thứ thật bóp chân cho em...

- Ứ ừ...

- Thôi đừng giận... Tại người bạn của anh bất thần lên cơn sốt rét. Đó, em nhìn coi, anh ta đắp chăn kín mít. Hể anh ta tung chăn ra là ốm đòn, em ạ !

- Anh chả yêu em tí nào.

- Anh yêu em ghê lắm, em yêu dấu. Anh đã vì em dệt bài thơ Đời Anh. Anh còn dệt mấy pho thơ ác liệt đánh ngã tất cảthi sĩ hiện đại. Em Yêu dấu ơi, anh báo tin mừng với em, anh được bầu làm chủ tịch bút nhóm Sang Độc !

- Em rất hãnh diện. Anh tài quá, anh biết làm thơ.

- Em ngồi gần anh tí nữa. Thế, ngoan lắm. Tóc em thơm mùi hoa lan. Em ạ, anh vừa đánh răng xong...

- Em về đây.

- Mới đến đã đòi về..

- Em phải về. Mai em sẽ đến thăm anh. Em đến thăm anh luôn luôn. Đây, lòng em gói trong này, anh đọc sẽ hiểu em.

- Em về ngủ ngon nhé !

- Vâng.

- Đêm nay cố nằm mơ thấy anh nhé !

- Vậng.

Tôi còn " độc thoại " rất kỹ. Và giả vờ mở cửa tiễn nàng. Rồi tôi vào. Thở dài thừơng thượt. Con nhà Niệm đã tung chăn, ngồi dậy. Tôi cố nín cười. Người nó nhễ nhãi mồ hôi. Mặt nó nhễ nhãi mồ hôi. Nó giống một tên bị cãm, đốc tờ bắt uống hai viân aspérine, đắp chăn kín mít, lát dậy uống cốc nước thật nóng, mồ hôi toát ra. Nó phờ phạc trông đáng thương vô cùng. Nó ngẩn ngơ hỏi:

- Nàng đẹp không?

- Tuyệt vời.

- Mày tán gái hay quá.

- Tao còn uống tình trên môi nàng. tao vuốt tóc, đan chặt tay tao vào tay nàng. Trái tim tao nhẩy valse. Mày thèm có người yêu chứ ?

- Thèm nhỏ rải.

- Mày nên học " gam me ". Mà mày chỉ mới nghe tao tán nàng, mày chưa được nhìn tao. Thôi, mày đi tắm cho mát.

- Tao mát rồi.

- Tình yêu làm mày mát à ?

- Ừ.

- Biết vậy ông cố giữ nàng lại cho mày bơi ở " pít xin " mồ hôi.

- Này...

- Gì ?

- Giọng nàng êm ái ghê.

- Giọng nói tình yêu mà chẳng êm ái.

- Ước gì ông được trùm chăn nghe mãi để ông học cách tán của mày.

Tôi phá ra cười. Cười lăn trên ghế bố. Cười đau bụng. Cười thỏa thích. Niệm hỏi :

- Mày cười cái gì thế ?

Tôi đáp :

- Tao thương hại mày.

Ném cái thư nàng vừa trao tận tay cho Niệm, tôi kiêu hãnh :

- Cho phép mày đọc đó.

Niệm trịnh trọng bóc thư, say mê đọc, Nó khoe nhặng :

- Nàng gửi cho mày cái thời khóa biểu. Hề, hề, ngày nào có giờ " pẹc ma năng " nàng tô màu xanh, và chú thích " anh đón em anh nhé, chúng ta sẽ đi chơi "... Thời khóa biểu tình yêu.

Tôi nói :

- Mày rõ chưa ? Yêu nhau cũng có thời khóa biểu hẹn hò.

Nó liếm môi :

- Nàng bảo chiều qua nàng phải rữa bát, mày ạ !

Tôi giằng vội thư :

- Đồ ngu ! Thằng nhỏ, xin ra không báo trước thì nàng bị rửa bát một bữa. Ôi, nếu nàng báo tin này, tao sẽ xuống xóm Vẹc rửa chén giùm nàng !

Suốt ngày hôm đó, Niệm ca ngợi tôi. Nó suy tôn tôi với đám Nhân, Quỳnh. Tôi bỗng trở thành nhân vật quan trông chịu trách nhiệm với lịch sử loài người là dẫn các bạn tôi biết đến cổng trường con gái để các bạn tôi biết đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư. Tôi chưa kể chúng tôi phải thổi cơm lấy ăn liền. Nhiệm vụ của Côn là kiếm tiền, của Niệm là đi chợ, của quỳnh là lau nhà, của tôi là rửa bát. Tôi ngại rửa bát khinh khủng. Nhờ có tí người yêu, các bạn đâm nể nang, thay phiên nhau rửa bát dùm. Tôi chỉ việc làm công việc của thằng chột tình ái dạy bọn mù yêu đương. Nhân danh kẻ có tình yêu và chủ tịch bút nhóm Sang Độc, tôi hành hạ bọn mù thẳng tay. Mỗi bài thơ tôi chế ra, Nhân và Quỳnh hì hục chép. Mỗi lời nói về tình yêu của tôi tung ra, Nhân và Quỳnh coi như lời vàng ý ngọc, hoa thơm cỏ lạ. Và tôi, trời ơi, tôi chưa hề được nói với người yêu của tôi câu nào!



                                                                            Duyên Anh
                                                                                                                       (còn tiếp)

Giới Thiệu Sách Mới: Bi Kịch Bản - Truyện dài Trần Yên Hòa




  Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-contenthoa_65-content
                                                              TYH và Cindy Trần






Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, September 25, 202010:55 AM(View: 61)
Ở đường cái rẽ vào là tới ngay đầu xóm Cỏ. Có những mái lá nứt rạn chìa ra lối hẹp. Vào những ngày mưa, lòng xóm hoá ra lòng cống,
Saturday, September 19, 202010:23 AM(View: 154)
Tiếng đàn rời rạc bật lên giữa những ngón tay của bác Tốn. Bác ấy đứng ở đằng sau. Không cần nhìn, Ích cũng biết hai con mắt của bác lim dim dưới ánh đèn sáng. Có thể bây giờ bác đang nhếch miệng cười
Wednesday, September 16, 20208:42 AM(View: 182)
Một ngày trôi qua, không ai ra nhận thân nhân và đêm đến cũng không thấy có dấu hiệu có người bí mật lấy trộm xác, tên đại úy đồn trưởng đành để cho bà Năm dẫn theo gần mười người già trong ấp đến ngã ba xin xác chết đem chôn.
Friday, September 11, 20205:04 PM(View: 258)
Thực ra tên nó là Ròng, út Ròng! Nhưng người ta cứ hay gọi nó là Teng, út Teng! Lớn lên một chút bắt đầu nhận biết được điều này, nó tò mò hỏi má.
Monday, September 7, 20204:54 PM(View: 245)
Cái việc Nghiễm không ăn được món Huế, không chịu ăn món Huế đánh đau tự ái của cả gia đình, tôi hướng về ai cũng gặp những khóe nhìn bất thông cảm,