DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,380,509

Túy Hồng - Tôi Nhìn Tôi Trên Vách (tiếp 4.)

Wednesday, August 26, 20205:39 PM(View: 314)
Túy Hồng - Tôi Nhìn Tôi Trên Vách (tiếp 4.)
                 Tôi Nhìn Tôi Trên Vách


Tôi nhìn tôi trên vách - Túy Hồng

– Em tôi nói cái giọng gì mà chua như nhúng giấm vậy!
– Cái căn phòng này không thể gọi là nhà, không thể gọi là tổ ấm. Em muốn nhà chúng ta phải là một cái nhà hẳn hoi, có nếp, có nền…
– Đừng khó em ạ, tập dễ dễ một chút đi.
– Em không muốn ở đây một tí nào hết.
– Anh đã ở đây tám năm, căn phòng này nó dính liền với cuộc đời độc thân một cách thắm thiết quá rồi. Ở đây có những đứa bé ra đời, lớn lên dưới mắt anh, có những ông cụ, bà cụ chết ở đây.
– Nhưng em thì cô đơn quá, mỗi ngày đi chợ nấu ăn. Đi chợ lỡ quên mua một thức gì thì bí tử. Em thiếu một củ hành củ tỏi cũng không biết xin ai, em cần một muỗng nước mắm cũng không biết mượn ai.
– Em hãy cởi mở, hãy nới rộng ra một tí đi em.
– Bộ tôi nông cạn, hẹp hòi, thiển cận lắm hay sao? Anh thì cái nết giang hồ cứ chứng nào tật đó.
– Thế bây giờ em muốn gì?
– Đi!
– Tiền?
– Bỏ rượu!
– Ngang phành phành!
– Em muốn đi khỏi chỗ này dù phải đi ngang như cua!
– Sao bị bi thương hóa một cái khó chịu vặt?
– Em hỏi: Thế anh có đi không?
– Thủng thẳng.
– Không, phải chạy.
– Người gì mà cay nghiệt khó chịu như kiến lửa!
– Phải, em là con kiến lửa tự đốt em. Vâng, em là con kiến lửa, con kiến lửa này không muốn làm tổ ở đây.
– Nhưng anh tha mồi về cho em ở đây.
– Tại sao em bị bắt buộc không cho đi kiếm mồi? Tại sao ngày ngày em phải ngồi rũ ở đây? Đời em tàn như điếu thuốc anh đang hút. Đời em vơi như chén cơm anh đang ăn.
– Ơ… đầu hàng cô.
– Anh trá hàng và em không hề thắng.
– Anh chịu thua, anh đầu hàng em rồi mà!
– Người đàn bà thường khổ vì những người đàn ông hay trá hàng.
– Khó khăn quá… chua như khế… chua như me… chua như acit.
– Em ba mươi tuổi, anh mới lấy em làm vợ, em làm con gái lâu quá nên đời em nó vữa ra, nó chua lè.
Hai vợ chồng nhìn nhau cười hòa giải. Chàng gắp ngọn rau kinh giới kẹp miếng thịt ba rọi luộc chấm vào đĩa mắm tép chẳng gừng. Tôi chan nước rau vào cơm ăn với quả cà mặn.
Một đêm khuya Nghiễm đi làm chưa về, tôi tắt cái tivi cho rảnh để nằm xem sách thì có tiếng đập cửa cấp bách ầm ầm đổ hồi, tiếng la hét, tiếng kêu rú, tiếng chửi bới, khóc than. Tôi hoa mắt, chấn động mạnh ngồi dậy đè tay lên ngực rồi ra đứng dựa cửa lớn. Tiếng đập cửa tăng thêm vừa tống vừa xô. Tôi nhìn trước, nhìn sau, cong người chống hai bàn tay giữ cửa lại. Tiếng hò, tiếng hét, tiếng hầm hè. Tôi dáo dác nhìn quanh khiếp vía đến cùng. Nghiễm ơi, Nghiễm ơi, em sợ quá, anh đi đâu, đi đâu. Nước mắt tôi chảy và mồ hôi tôi chảy. Ăn cướp, ăn trộm, ăn cắp… Tôi nghiến răng giữ chặt cửa.
– Cô… cô… bà…
Tôi quay lại, miệng tôi há hốc, mắt mở dại.
– Xin bà cho… xin bà làm ơn cho tôi mượn một bộ quần áo.
Tên đàn ông này vào bằng lối leo cửa sổ, tên đàn ông này ở phòng số 6 không phải ăn kiêu ăn cướp… Tôi run sợ ngậm miệng luôn. Người đàn ông tiến lên hai bước khẩn thiết:
– Xin bà, bà làm ơn chọ mượn một bộ quần áo.
Cơn ngạc nhiên càng líu lưỡi tôi lại không nói được.
– Bà cho mượn một bộ quần áo của bà nhanh đi, nhanh đi.
Tôi kéo ngăn tủ lôi ra chiếc quần đen và chiếc áo bông cụt, mở cửa, người đàn ông nói tiếng cảm ơn bước về.
Đêm hồi hộp qua mười hai tiếng đồng hồ từ lâu. Giới nghiêm rồi, Nghiễm vẫn chưa về. Mắt tôi cứ nhìn mặt đồng hồ mãi, lo sợ, giận hờn, trống ngực đánh bậy. Tôi đi sáu bước chiều ngang, mười một bước chiều dài, chu vi gian phòng không lớn hơn nỗi kinh hoàng. Đồng hồ đã bước tới một giờ. Tôi vụt đứng dậy mở cửa chạy ra ngoài ban công nhìn xuống đường. Cao ốc giờ này im lặng ngủ, con đường Phan Đình Phùng rộng dài hun hút không xe, không người, không bụi bặm. Cơn thổn thức trào ra những giọt nước mắt đứng đắn trông chồng, lo sợ cho chồng. Những cây đèn đường mờ đi vì phải chiếu sáng một thể tích lớn. Một cơn gió không to nhưng có chiều dài có chiều rộng thổi đủ lành lạnh. Tôi đứng ở ban công nhìn dáo dác tả hữu thật lâu và khi nghĩ rằng cao ốc tháng trước có ông giáo sư tự tử, tôi sợ quá, vội đi vào phòng.
Hôm sau, bảy giờ sáng, tôi ở trong phòng vệ sinh nghe bên ngoài mấy chị bếp kể chuyện ông đại úy phòng số 6 lén lút vợ ở nhà mang cô mèo thuê phòng cao ốc chung sống vụng trộm. Bà vợ đến tận phòng đánh ghen, tịch thu tất cả quần áo của kẻ tử thù nhét vào bao bố rồi lột luôn bộ áo ngủ của cô mèo đang mang trên người. Tôi lẩm bẩm:
– Lúc nào ông đại úy mang trả bộ áo quần, mình phải giặt thật kỹ.
Tám giờ sáng Nghiễm mới về tới. Câu hỏi của tôi mát như dưa leo:
– Đêm hôm qua anh bình yên không?
– Anh đi “Đêm màu hồng” ngồi quên lửng… Ra về vội vã quá giờ giới nghiêm bị cảnh sát giữ lại ở quận Hai.
– Hừm.
– Muỗi đốt thấy mẹ.
– Bây giờ anh về rồi hén. Đó em giao phòng lại anh, em về nhà ở luôn rồi em sẽ đi tu.
Chàng sấn lại ôm hôn tôi túi bụi, hôn hồng hộc khiến tôi mờ cả mắt.
– Em tôi ăn nói như mấy con tuổi ngọc.
– Phải, phải, tôi già dê đi rồi… đâu dám so bì với mấy con tuổi ngọc của anh.
Nghiễm lại mở tủ lấy pyjama, đồ lót, khăn bông sửa soạn đi tắm.
– Anh Nghiễm, không biết rồi anh sẽ ra sao đây? Không biết sau này anh sẽ tác tệ đến mức nào? Mới lấy nhau có đầy tháng mà anh đã bỏ nhà đi suốt đêm rồi.
– Anh đã nói với em là anh bị cảnh sát bắt giữ rồi mà.
– Anh có một duyên cớ thật hữu lý.
– Bộ anh dối gạt em sao?
– Tôi chỉ biết là tôi bị bỏ rơi ở cái cao ốc này và những kẻ bao bọc chung quanh tôi không phải là phường lương thiện.
– Thôi thôi, em chán ngán cao ốc quá rồi, để anh đi thuê thấp ốc cho em ở.
Chàng mang khăn áo đi ra buồng tắm khi tôi bắt đầu pha cà phê. Lát sau Nghiễm trở vào nói:
– Building này hôm qua náo động om sòm lắm nhỉ… Em có nghe gì không? Con Thu Hân bị vợ thằng đại úy Sáng lên tận phòng đánh ghen tịch thu cả áo quần giày dép cho vào bao bố rồi còn lôi con nhỏ ra ban công đánh cho một trận mê mệt, xé áo, xé quần bắt con nhỏ lột trần như nhộng.
– Đêm khuya đại úy Sáng leo cửa sổ đột nhập vào phòng em mượn bộ áo quần đàn bà.
Đôi mắt Nghiễm trợn trắng cơ hồ muốn lồi ra ngoài:
– Thế hả? Thế hả? Phiền nhỉ?
Trong lúc tôi mở tủ tìm chiếc quần đen để mặc đi chợ thì Nghiễm tiếp:
– Thôi thì đi thuê chỗ khác cho em ở vậy, không lưu luyến nữa.
– Con Thu Hân bị đánh nặng hay nhẹ?
Nghiễm đến nằm trên giường xuôi tay xuôi chân:
– Nghe mấy chị Ba chị Bảy bảo đau lắm. Rồi Nghiễm tiếp: Đòn ghen là đòn trí mạng mà!
– Ông đại úy đó với bà mèo biết nhau lâu chưa?
– Lâu. Đánh ghen là một vấn đề anh thấy hết sức không nên. Đàn ông là thứ cấm không được. Cái việc họ có tình ngoài nó đương nhiên quá đi rồi.
Tôi chồm lên:
– Ừa… ừa… Cám ơn anh đã báo trước cho em…
Nghiễm cười ha hả, tôi tiếp:
– Thưa anh, đã đến lúc em mua chổi, mua kéo, mua dao, mua acit, mua bao bố, mua gậy gộc chưa ạ?
– Xin can, em không nên làm vậy! Khi một người chồng có tình ngoài, người vợ cao sách nhất là người vợ biết giữ im lặng và hiền lành, để yên vậy rồi chồng và tình địch sẽ chán nhau, sẽ lẳng lặng xa nhau. Chứ nếu mà đánh đập chửi bới, bêu xấu nhân tình của chồng trước thiên hạ… làm cho người nhân tình thân bại danh liệt đường cùng cũng không có mà bước… thì anh chồng càng thương thêm, càng thấy rõ vì mình mà người yêu ra nông nổi ấy, người yêu của mình hết đường, chỉ còn mình là tấm phao mà thôi.
Tôi giật tóc tôi:
– Ừa, ừa… thế thì khi nào anh có tình ngoài, thì đòn ghen hay nhất là em tự đánh em cho chết, cho mệt cho mê, cho thân bại danh liệt.
– Láo lếu.
– Biết rồi mà, lá gan anh có bảy lỗ, mỗi một lỗ có nhét hai con tuổi ngọc.
– Ẩu tả.
– Mấy con tuổi ngọc sung sướng gọi anh bằng chú… chú chú cháu cháu… Còn em già tra đắng chát như khổ qua, phước đức lắm anh mới cho gọi anh bằng anh.
– Thì em cứ gọi anh bằng chú đi.
– Em gọi anh bằng chú rồi anh gọi em bằng chị thì sao?
Tôi cười hắc hắc cầm giỏ đi chợ chạy vụt ra cửa, đóng cửa lại.
Bàn tay thôi không còn đưa lên mặt để nhận chân những hạt mụn, bàn tay bây giờ đặt nhẹ lên bụng, chiếc bụng vẫn lép, vẫn cứng, vẫn ép sát để thân hình tôi thật đẹp khi mặc áo dài. Tôi muốn thân hình tôi xấu đi, phình ra, biến dạng lớn và chiếc bụng gồ to.
Me tôi là một người đàn bà mắn con, đẻ khoẻ đẻ nhiều và đẻ lần nào nuôi được lần ấy. Nhìn mẹ, tôi cứ tưởng mình sẽ thụ thai ngay đêm tân hôn. Lấy chồng trễ, tôi hãy có con sớm một tí, tôi hãy tắt kinh, tôi hãy thèm đồ chua, tôi hãy ói mửa, ghét cá và ghét mùi hành. Đêm tân hôn, đêm thư hùng lồng lộn, đêm trống mái dập vùi, tôi khao khát kêu gào những triệu chứng đó. Nhưng, tháng thứ nhất, tháng thứ hai, tháng thứ ba, đường kinh tròn vẫn kín, vẫn đúng, vẫn đều. Tháng thứ tư, tháng thứ năm, tháng thứ sáu, bàn tay đưa lên thoa bụng nắn nắn chiếc bụng vẫn sát vẫn lép… Sau tháng trôi qua như tháo chỉ, như đan lên, như không có một chuyện gì cả, như không có một ngày nào quan trọng để đánh dấu những tháng ngày.
Tôi nói trong cơn lo sợ âm ỉ:
– Sáu tháng rồi mà vẫn chưa có thai.
– Ừ
– Tại anh.
– Đổ lỗi nhanh thế.
– Tại anh uống rượu.
– Bậy nào, máy anh vẫn chạy tốt.
– Hay là mình ở đây quá cao. Ngày ngày em phải leo bao nhiêu lượt cầu thang.
– Không đâu, ở lầu ba này bao nhiêu đứa trẻ ra đời, anh đã chứng kiến chúng lớn lên, đi học, ăn quà, đi nhà thờ.
“Đã có gì chưa? Đã có tin vui chưa? Đã thèm của chua chưa?” những câu hỏi thăm của người lạ, người quen, bỏ vào tai nằm vùng biến thành nỗi hoảng hốt lạnh ngấm ngầm tàn sát những cơn vui cùng niềm tin phải có. Tôi vẫn nằm nghiêng dài trên giường, tay phải giương trước mắt cuốn sách của bác sĩ Spock, tay trái đưa lên sờ nắn chiếc bụng rỗng. Quả chanh nào, quả cam nào, quả bưởi nào là chiếc bụng tròn tôi mang thai và quả dưa hấu là chiếc bụng chín tháng mười ngày tôi nặng nhọc? Tôi chưa hề được mặc hai lớp áo và tôi đã chọn rất kỹ hai cái tên đẹp. Tên cho con trai Nguyên ơi và tên cho con gái Khanh Hiền ơi!
Chị Ba chị Bảy thường khuyên:
– Cô đi chùa cầu đi!
– Cô đi lăng xin đi!
– Cô đừng uống thuốc Tây nóng.
– Có ông thầy thuốc Bắc ở Chợ Lớn hay lắm! Cô đi đi.
Lời chị Ba chị Bảy được nhắc lại khiến Nghiễm nạt nhẹ:
– Mới có sáu tháng mà đã kêu như bộng… sau này nó lọt cho đều đều một năm một tha hồ mà kêu than.
– Hay anh đi đốc tờ rọi kiếng xem. Có người người vì nghiện rượu mà tuyệt tự đó!
– Chuyên môn đổ tội cho người khác.
– Tục ngữ ta có câu “Hỏi con xem mẹ…”. Anh xem mẹ em…
– Thôi thôi đi cô. Mới sáu tháng mà đã rùm beng la hoảng. Người ta lấy nhau hàng chục năm thì sao?
– Khi người ta lấy nhau, người ta còn trẻ. Còn mình già khú đế không đẻ kịp giờ sau này ai nuôi con cho.
– Thôi cô đi nạo, đi rửa, đi sửa đi…
– Tại anh hết.
– Nói chuyện với cô một lát, phát khùng lên, rồi long đầu, váng óc.
– Em mà có được đứa con là em phóng thích anh tha hồ tự do, tha hồ đi chơi khuya, đánh bài, uống rượu, không giữ anh bên mình đâu, có cô nào muốn anh cũng cho luôn.
– Thật không? Nhớ giữ lời nhé.
– Em sẽ ném anh ra đường như ném trự tiền.
– Thề đi!
– Cha chết mẹ chết…
Tôi hạ tay xuống, Nghiễm cười:
– Thằng Tâm nó bảo là lấy vợ thì phải có ngay đứa con. Đứa con là hình nhân thế mạng cho mình. Giao cho vợ giữ con làm tin để mà giông, mà bay. Có hình nhân thế mạng rồi. Có lẽ đúng, có con rồi, anh có mất tích em cũng không đi tìm. Anh có bị tù, em cũng không vào thăm.
Tôi lườm chàng bằng tất cả đường cong của khóe nhìn và đôi mắt tôi cùng cười với đôi môi. Nụ cười chợt dịu lại khi tiếng cạch cạch ai gõ ngoài cửa. Nghiêm hất hàm ngầm ý sai khiến, tôi mở hẹp cánh cửa vừa đủ thò mặt ra ngoài.
– Dạ, dạ, bà hỏi ai ạ?
– Dạ đây có phải chỗ ở của ông Nghiễm?
– Chồng tôi hiện có mặt tại chỗ ở ạ!



                                                                                      Túy Hồng
                                                                                            (còn tiếp)

                                    * 


                                  *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, September 25, 202010:55 AM(View: 52)
Ở đường cái rẽ vào là tới ngay đầu xóm Cỏ. Có những mái lá nứt rạn chìa ra lối hẹp. Vào những ngày mưa, lòng xóm hoá ra lòng cống,
Saturday, September 19, 202010:23 AM(View: 134)
Tiếng đàn rời rạc bật lên giữa những ngón tay của bác Tốn. Bác ấy đứng ở đằng sau. Không cần nhìn, Ích cũng biết hai con mắt của bác lim dim dưới ánh đèn sáng. Có thể bây giờ bác đang nhếch miệng cười
Wednesday, September 16, 20208:42 AM(View: 166)
Một ngày trôi qua, không ai ra nhận thân nhân và đêm đến cũng không thấy có dấu hiệu có người bí mật lấy trộm xác, tên đại úy đồn trưởng đành để cho bà Năm dẫn theo gần mười người già trong ấp đến ngã ba xin xác chết đem chôn.
Friday, September 11, 20205:04 PM(View: 238)
Thực ra tên nó là Ròng, út Ròng! Nhưng người ta cứ hay gọi nó là Teng, út Teng! Lớn lên một chút bắt đầu nhận biết được điều này, nó tò mò hỏi má.
Monday, September 7, 20204:54 PM(View: 233)
Cái việc Nghiễm không ăn được món Huế, không chịu ăn món Huế đánh đau tự ái của cả gia đình, tôi hướng về ai cũng gặp những khóe nhìn bất thông cảm,