DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,374,540

Túy Hồng - Tôi Nhìn Tôi Trên Vách (hết)

Monday, September 7, 20204:54 PM(View: 183)
Túy Hồng - Tôi Nhìn Tôi Trên Vách (hết)
                  Tôi Nhìn Tôi Trên Vách


Tôi nhìn tôi trên vách - Túy Hồng



Cái việc Nghiễm không ăn được món Huế, không chịu ăn món Huế đánh đau tự ái của cả gia đình, tôi hướng về ai cũng gặp những khóe nhìn bất thông cảm, những âm thầm im lặng mang sức nặng của trăm nghìn cân đá. Đôi mắt tôi luôn cân cấn hình hài giọt lệ thon tròn chỉ chực trào ra nằm dọc trên má; tôi cảm thấy tái tê nhức buốt tới tận mấy tỉ chân tóc trên da đầu. Buổi cơm, gia đình tôi thường xuyên dọn ba món: món xào, món mặn, món canh nấu theo kiểu Huế. Giờ đây phải có một món được thay thế. Hoặc một tô canh Bắc kỳ, hoặc một đĩa đồ xào Bắc kỳ, hoặc một món mặn Bắc kỳ. Mỗi buổi sáng mẹ đi chợ tôi thường kèm lời gửi:

– Mẹ mua cho con một bìa đậu phụ với lạng cà chua để về con om.

– Mẹ mua cho con chục con cua đồng, hai bó rau đay với mười đồng cà pháo.

Mẹ nghiến răng:

– Bắc kỳ, Bắc kỳ, Bắc kỳ… tao dạy cho mi từ nhỏ bao nhiêu công phu thượng thừa về cách nấu ăn món Huế, bây giờ mi xóa bỏ tất cả những công phu cũ, để học những công phu của người ta…

– Mẹ nhớ mua cho con một chục đồng cua đi, mà mẹ lựa cua cái.

– Cua đồng chi, rạm, ba con rạm mà đi gọi là cua đồng…, bày đặt.

Trâm đứng bên cạnh tí toáy bảo Thảo:

– Người Bắc kỳ sao giông giống người đạo Thiên Chúa. Người đạo Thiên Chúa mà lấy người đạo Phật thì ít lâu sau người đạo Phật nhất định bị cám dỗ theo đạo Thiên Chúa liền. Còn người Bắc kỳ mà lấy người Huế thì người Huế nhất định phải ăn món Bắc kỳ.

– Không phải mô, tùy theo đàn ông hay đàn bà chớ. Nếu một người đàn bà Bắc kỳ lấy một người đàn ông Huế thì nhất định mụ ta phải nấu món Huế cho chồng ăn.

Nghiễm ăn thật ít, hai chén cơm lưng lưng mỗi bữa và miệng chàng rộng quá thì chàng chỉ ngoạm hai cái là hết chén cơm, nên mỗi buổi ăn chàng ngồi chưa nóng chỗ đã vội đứng dậy. Trong mâm cơm có hai món Huế với một món Bắc, người xứ nào ăn món xứ đó và tôi thì ăn lung tung không quê hương không xứ sở. Tôi đẩy đĩa cá nục đến trước mặt Nghiễm:

– Anh thời thử một miếng Huế.

Tôi kéo đĩa đậu om cà quay sang mẹ:

– Mẹ thời một miếng Bắc kỳ.

Nghiễm gắp món đậu vào bát tôi:

– Em ăn đi, em phải tập ăn đậu chớ. Dân Bắc kỳ khôn lắm, không có gì bổ bằng đậu nành. Mấy người đi tu quanh năm ăn toàn đậu.

Trâm kê miệng vào tai tôi:

– Chồng chị là thằng cha đậu hũ thôi.

Nghiễm ít khi ăn cơm nhà, chàng kết bạn thật nhiều ở dọc đường dọc sá cuộc sống. Tình chàng gởi chu đáo cho những người bạn. Ba phần tư đời chàng là bạn, một phần tư đời chàng là vợ. Chàng nói:

– Anh nhiều bạn lắm vì anh chơi tốt. Ngoài cơm ra tình bằng hữu là một thứ tình no đủ. Họ hàng hả? Họ hàng chán lắm… Họ hàng, anh muốn đá mỗi thằng một đá. Nghề viết văn hay thất nghiệp lắm em ạ, bạn bè có thể nuôi no anh hai tháng thất nghiệp.

– Họ hàng bên anh chắc anh đá bằng cú đá thường. Họ hàng bên em chắc anh đá bằng cú đá song phi.

Bạn bè của Nghiễm, một tham dự vào sâu tình cảm và tâm trí. Bạn bè của Nghiễm, đó là những cái bình, cái tách, cái chai, cái vò chứa đủ thứ rượu. Những bàn tay bằng hữu góp gạo làm đầy đám cưới của chúng tôi, cũng như những cặp mắt bằng hữu đã thoáng thấy đời tư của tôi suốt cuộc đời mòn đơn thân con gái và những cặp mắt bằng hữu cũng đã thị thực đời tư của Nghiễm. Bạn bè của Nghiễm còn là nơi tri ân dài hạnh phúc hồng của chúng tôi và bạn bè của Nghiễm những đóa hoa hường trong cơn chàng bệnh hoạn.

Chàng đã mời tôi về cao ốc thay thế chàng sống độc thân và bây giờ chàng đã trả tôi về nhận lại dáng dấp cô đơn cuộc đời cũ giữa gia đình xô bồ bầy em gái. Chàng lại có mặt thường xuyên trong những cuộc chơi lớn đi suốt những buổi trưa không về. Có những buổi tối tôi đã bóp nát cơn khóc nói với chồng:

– Anh bây giờ không còn gì để dính vào em nữa sao?

– Bây giờ anh chỉ còn dính với em những buổi điểm tâm thôi!

Có lần Nghiễm đã cười hề hề:

– Anh đã gửi em vào cái ký túc xá đẹp nhất cuộc đời, anh gởi em về với quê hương ruột thịt của em… thì anh yên tâm rong chơi chớ sao! Em vui vẻ với cha mẹ, với em út, là anh yên tâm đi chơi.

Có lần chàng trả lời:

– Em có gia đình, anh không có một gia đình riêng với em… nếu có một tổ ấm riêng tư, anh ở nhà hoài hoài.

– Về đây ở tạm là hoàn toàn tự ý anh.

– Bộ hồi ở building em không nằng nặc đòi nay đi mai đi… nào là mồ mả đẹp, nào là phường bất lương…

– Anh là mèo, em là dưa cải. Em muốn anh tha em đi tới, chớ em không muốn anh tha em đi lui trở lại làm thiếu phụ trong gia đình em.

Một buổi tối Saigon mưa ào ạt như một cuộc tấn công lớn, mưa xiên ngang xẻ dọc đâm xoi xuống mái ngói, mưa đổ ộc, mưa trút nhào những ống cống thành phố uống nước không kịp. Đường ngập lụt nước tràn vào nhà đầy trôi đồ vật lừng thừng. Gia đình đóng cửa, leo hết lên lầu gỗ phiền muộn nghĩ đến việc rửa nhà khi con nước rút.

Cha nói:

– Tối nay ngủ hết trên lầu vậy.

Tiếng mẹ:

– Con Khanh phải ngủ dưới nhà mở cửa cho thằng Nghiễm.

– Nó không về đâu!

Thảo vô chuyện:

– Cơn mưa càng khiến anh không thèm về nhà mình.

Tôi thản nhiên:

– Ảnh không về con ngủ dưới một mình sợ ma lắm!

Thảo nói to và rõ:

– Chứng kiến chuyện chơi bời cũng như chứng kiến cái hạnh phúc của chị mình mà ngộp, mà xốn, mà mờ cả mắt.

Qua mấy hồi hờn giận, cơn mưa tạm nguôi ngoai, tôi định bước ra ban công gỗ nhìn xuống nếu không có tiếng Thảo:

– Đối với anh Nghiễm, chị Khanh phải hơi có một chút thái độ. Đi đi về về không qua một sự kiểm điểm của ai cả.

– Ở giữa gia đình nhà vợ mà không làm dáng được một chút.

Tôi nhìn đằng trước mặt tôi rồi tôi nhìn tôi trên vách. Nỗi cô đơn là một khối lớn bề bề chiều cao chiều rộng, nỗi cô đơn to như ngọn đồi sừng sững, nỗi cô đơn đếm được bằng vô lượng con số. Tôi nuốt tiếng thở dài nhỏ rí như tóc xuống cần cổ khi tiếng Thảo là ngôn ngữ nhẹ, nổi lềnh bềnh trên bình diện ý thức tôi câm nín.

– Chị Khanh phải biết: hạnh phúc là hạnh phúc riêng của chị, đau khổ là đau khổ chung cho cả gia đình.

Con bé Út bước mạnh làm sàn gỗ xôn xao lay nhẹ. Màn ảnh nhỏ trên cỗ ti-vi run giật lập lòe rồi không phát hình được nữa. Có tiếng lay cửa ở nhà dưới rồi có tiếng Khanh ơi, Khanh ơi. Tôi bật đứng lên nhón gót chạy nhẹ xuống lầu nghe tiếng mẹ gởi theo, khéo khéo cầu ướt trợt té. Tôi mở cửa cho Nghiễm và nói, tưởng anh không về. Mặt Nghiễm đỏ gay tóc dính dán vào đầu như đội mũ bê-rê, chiếc áo sơ-mi đắt tiền lấm lem những vết bẩn xệch xạc sút mất hai cái cúc. Tôi nói:

– Phải may cho anh một chiếc áo kaki khắc khổ để anh đi chơi với đám bạn bè trứ danh của anh.

Một hôm Nghiễm ngồi nhà uống bia bên cạnh chúng tôi quây quần xem ti-vi. Những cô gái Chàm mắt ngây ngất hát những bài ca Việt, những bài ca thời thượng rất gần với cải lương, và, cuối chương trình là phần phô diễn nghi lễ cùng phong tục người Chiêm. Màn ảnh nhỏ phơi ra cảnh đám cưới tại nhà chàng rể, người thụ động trong cuộc tình duyên. Kẻ sắp lên xe hoa về nhà vợ, kẻ sẽ đánh mất cuộc đời độc thân quỳ xuống ôm lấy cha mà hôn, ôm lấy mẹ mà hôn, tha thiết chuyện trò với các em. Cả gia đình đều quỳ và ngồi trên đôi chân của mình ngóng đợi những người bằng hữu đến chia vui. Người mang hỉ sự đầu tiên đi vào quàng từ đầu xuống tấm khăn màu rực rỡ thêu hoa lũng, tay không mang đồ mừng nhưng miệng đã dành sẵn bao nhiêu điềm lành để chúc tụng. Người khách tươi cười thứ hai là một cô gái Việt eo thắt lưng ong, đi vào cũng quỳ xuống và ngồi lên chân rồi được gia chủ yêu cầu hát một bài tình ca dành cho đám cưới. Một cô gái Chiêm đứng lên đáp từ bằng một bài hát nặng lòng yêu quê hương xứ sở. Người Chàm theo chế độ mẫu hệ, những thiếu nữ ngẩng mặt lên hãnh diện đi cưới chồng và đám cưới là đưa rể chứ không phải rước dâu. Gần đến giờ bắt rể những người khách vội đứng lên nói thêm lời chúc lành rồi ra về. Đám cưới buồn thiu không ăn không uống, còn lại chàng rể giữa gia đình chàng. Chàng được người ta gắn lên đầu chiếc vòng đẹp với một chiếc khăn dài rộng xấu xí, chàng gạt nước mắt lạy biệt cha mẹ rồi bị điệu lên xe hoa, tháp tùng thân mật có mấy đứa em của chàng. Cha mẹ chàng ở lại không tham dự cuộc đưa rể.

Mẹ xem xong chép miệng:

– Phong tục Việt Nam thì cha mẹ không đi đưa dâu, còn phong tục Chàm thì cha mẹ không đi đưa rể.

Tôi lên tiếng:

– Con gái Chàm ế chồng nhiều hơn con gái Việt nữa. Nạn trai thiếu gái thừa thiệt là trầm trọng. Có nhiều gia đình đẻ mười người con gái còn nguyên cả mười người… dòm cùng cả nước không còn một tên đàn ông để bắt rể.

Thảo nói nhanh như bẻ que:

– Ừa… ừa… con trai Việt Nam có thiếu thì con gái tạm lấy Mỹ, lấy Phi, lấy Đại Hàn, lấy Đồng minh, còn con gái Chiêm thiếu trai Chiêm thì nhất định ở ế chớ người Việt Nam thì không bao giờ họ lấy.

– Tiền nhân của họ đã đặt ra cam kết như vậy vì oán hờn người Việt đã tiêu diệt người Chàm.

Nghiễm đặt ly bia xuống gật gù nhỏ:

– Anh cũng bị người ta bắt rể!

Đôi mắt Thảo là một vòng tròn ngạc nhiên, một vòng tròn tra hỏi, Nghiễm tiếp:

– Ở ngoài Bắc người ta quan niệm rằng thằng đàn ông ở rể là một điều điếm nhục, ở nhà vợ là một thằng rể hèn.

– Người Huế quan niệm đó là một thằng ở rể bất hạnh.

– Ở Bắc chỉ thằng nào tồi lắm mới ở rể.

– Ở Huế thằng nào sang lắm mới ở rể được.

– Anh ở cái nhà này, bao nhiêu thằng nghĩ là anh ở rể, chúng nó chế anh ghê quá.

– Anh ở cái nhà này bao nhiêu người tôn anh làm lãnh chúa.

Nghiễm cười khẽ rồi mang ly bước xuống nhà, tôi cầm mấy vỏ chai theo sau.

Nghiễm nói:

– Đường đường một đấng như thế này mà đi ở rể.

– Mình dẫn mạng lại chứ ai mang Honda lại đón mình đi đâu.

– Anh chiều em hết sức rồi đa.

– Sao anh không thuê nhà lẹ đi!

– Nhà Saigon bộ tưởng dễ kiếm lắm sao?

– Anh nên nhớ là mình đến đây mình xin ở rồi mọi người rút hết lên lầu nhường tầng dưới cho mình.

Có nhiều đêm tôi đã mơ thấy ngôi nhà thềm trắng thân yêu ở Huế hóa thân thành luồng gió bay vào đáp xuống một vị trí trung tâm thành phố gần chợ, gần trường học, gần nhà thương. Có nhiều đêm tôi đã ao ước đánh đổi tất cả hiện tại để trở lại lấy một phút cô đơn con gái, tôi muốn đổi hơi ấm để lây sự hàn lạnh, tôi muốn đổi cả vốc tay vốn liếng để trở lại bàn tay trơn, tôi muốn đổi tất cả những gì mình đang có để lấy một hư vô sương khói. Nghiễm đã bao lần kêu, óc gia đình của em lớn quá, quá trịnh trọng, động một tí là mẹ, là Thảo, là Trâm. Nghiễm đã bao lần kêu em chưa đứng hẳn vào vị trí một người vợ. Nghiễm đã bao lần quát lên, con gái Huế sao quá hiếu thảo với gia đình, kiếp sau không lấy vợ Huế nữa. Gái Huế thương em út hơn thương chồng, gái Huế thương cha thương mẹ hơn con ruột mình đẻ ra, gái Huế lấy chồng để làm vì, làm điệu. Hạnh phúc giả, gia đình giả, ái tình giả. Tôi cười nửa nụ:

– Gái Huế quý như trầm, như quế, nên cha mẹ vừa gả chồng vừa tiếc, nên cha mẹ không an tâm quay lưng khi hết bổn phận mà vừa đi thụt lùi từng bước vừa ngấp nghé nhìn cuộc đời riêng của con, vừa muốn tham dự cuộc đời riêng của con, và người con gái Huế, dù có đứng trong hạnh phúc nào đi nữa cũng luôn luôn mếu máo trông về ngưỡng cửa sanh thành.

Nghiễm muốn liệng đi túi cơm trên vai của một kiếp người, đài hạnh phúc của chàng là bầu rượu. Buổi sáng chàng không dằn lòng với một cái gì cả, buổi trưa chàng ăn lưng bát cơm, buổi tối chàng ăn nửa bát cơm. Lượng số bia ba với ba vào dạ dày chàng có ngày lên tới hai mươi lăm chai. Tôi buông lá cờ trắng trước đầu hàng đạo quân rượu mạnh, Black and White ơi, ta chào thua mi, Jonhie Walker ơi, mi đã thắng, Martell ơi, mi oai hùng quá, Champange, Gin, Bisquit, Vin…, ta đại bại, đại bại trước một lực lượng đồng mình ghê gớm.

Tôi la lớn:

– Bợm ghiền yêu quý, có ngày anh đi đến chỗ tự sát.

– Ngày xưa anh còn hút thuốc phiện nữa, bây giờ là tu tỉnh nhiều lắm đấy.

– Anh Nghiễm ơi, anh có biết là hôm kia anh bị gió vặt, anh nằm thẳng cẳng xẹp ve trên giường, tay anh lạnh, chân anh lạnh, em phải đứng lui thật xa, đặt cái chổi lông gà trước mũi anh xem anh có còn thở không.

– Láo lếu!

Tôi nhìn bức tường rịn nước âm ẩm, nhìn bức tranh đen đỏ về người nghệ sĩ ôm không nổi cây đàn, tôi sực nghĩ đến hộp phấn Aver mới mua hồi chiều chưa mách lại với Nghiễm. Bộ mặt tôi cần trang trí cũng như bức tường cần quét vôi. Tôi ôm cái đầu Nghiễm:

– Anh Nghiễm ơi, em vừa may hai cái áo dài ráp vai ngắn lên gần tới đầu gối như lính thú đời xưa.

– Lại thời trang.

– Thời trang gì, ngày xưa bà Trưng Trắc, Trưng Nhị, bà Bùi Thị Xuân, Đặng Thị Huệ, bà Huyện Thanh Quan, bà Đoàn Thị Điểm, bà Hồ Xuân Hương đều mặc áo ngắn củn.

– Ừ, thôi em cũng nên may một cái áo ngắn tới rốn mà mặc.

– Anh dám cho em mặc áo tới rốn không? Rốn em đẹp như rốn tài tử, không sâu mà cũng không lồi, không to mà cũng không nhỏ và không bao giờ có ghét bẩn.

– Ngày nào cô không dùng ngón tay nhọn mà moi.

– Ngoài cái rốn đẹp ra, giữa bụng em còn có một cái dấu hồng thập tự.

– Bụng ai có một đường đi xuống là được chồng thương đấy em ạ.

– Bây giờ em mới biết cái rốn là tối đa quan trọng để mặc bikini, ngày xưa em cứ tưởng là để moi moi chơi. Bây giờ các cô thích kéo quần xuống dưới rốn để các ông kéo áo lên thấy cái rốn đẹp. Anh biết, bọn con gái Tây phương đứa nào lỡ có cái rốn xấu là buồn vô hạn.

Tôi nằm lăn ra giường quay mặt vào vách kéo áo cúi xuống nhìn bàn tay đặt lên bụng. Bàn tay tôi nắn nắn, ngón tay trỏ tôi ấn ấn, bỗng tôi kêu rú lên một tiếng vô cùng hãi hùng, vô cùng đau đớn.

– Trời ơi!

Nghiễm vụt chồm tới:

– Cái gì vậy em?

– Em ưng có thai quá!

Mặt Nghiễm đo đỏ và đực ra một lát ngắn rồi tay chàng đưa ra cùng với miệng cười:

– Đưa cái rốn đây!

Tôi hất tay, tôi đạp chân, mắt tôi mờ ngấn lệ:

– Không được, không được, ai mô nằm nấy, ngưng chiến, ngưng chiến da beo.

Tôi nhảy phóc xuống giường, lật đật tra chân vào dép:

– Anh quên rồi sao? Anh quên áp dụng Ôgin ngược để có thai sao?

Tôi chạy vụt ra lật đật leo lên lầu. Trâm đang viết vội ngẩng lên:

– Cái chi rứa, có cái chi mà mặt đỏ lên dữ quá như mấy nhà đạo đức khi đọc văn tôi vậy?

– Mi đang viết đó hả, cho tau gửi vào bài câu này: “Hạnh phúc đôi khi là một tên cướp đuổi nàng chạy như chuột”.

– Nàng là ai?

– Tau.

– Chị xuống nhà ngủ đi rồi mai dậy uống sữa cho mập.

Tôi ôm lấy Nghiễm, tôi ôm lấy chiếc gối dài nồng nàn êm ái, tôi hôn Nghiễm, những gốc râu trên mép chàng hôn trả lại tôi thật nhọn thật tê mê, tôi giữ cánh tay chàng, tôi giữ lấy sự bảo trợ ghê gớm vững vàng nhất. Hạnh phúc có một sự hiện diện không nghe được những lời kêu gọi, một sự hiện diện khi điếc khi đui khi mờ khi sáng. Tôi biết, rằng hạnh phúc không nằm trên những món ăn Huế, không nằm trên những món ăn Bắc, không nằm trong những chai rượu, không nằm trong tủ lạnh. Hạnh phúc có địa chỉ của hạnh phúc. Địa chỉ của một làn khói, địa chỉ của một đám mây, địa chỉ của một hơi gió.

Tôi lột những cái mai để riêng ra rồi cho tất cả số cua đồng vào cối giã nhỏ. Sắp sửa lọc lấy nước lọc thì Thảo đi học về.

– Ô hô ai tai, bà Khanh xuống bếp, trưa nay lại ăn món Bắc nữa rồi.

– Nói nho nhỏ kẻo anh Nghiễm nghe.

– Chị làm món chi rứa?

– Bún riêu.

Thảo trề môi:

– Bún riêu bún riêu cua đồng cua đồng… Ba con rạm giã giã nát bấy bầy ra, thọc tay vào vọc vọc rồi rửa, bẩn ơi là bẩn, rồi bày đặt gọi cho văn vẻ là bún riêu, không có bún riêu, bún rạm, bún rạm phải kêu là bún rạm.

Bữa ăn bày ra quanh chiếc bàn sắt tròn. Nghiễm cúi xuống húp sùm sụp vừa nhai vừa nói mau như máy không ai nghe rõ câu gì. Nghiễm bảo tôi:

– Lấy thêm mắm tôi đi em.

– Lấy ruốc, bún rạm phải ăn với ruốc, người Huế gọi mắm tôm là ruốc. Còn thịt chấy thì người Bắc gọi là ruốc. Hồi còn ở Huế, một hôm tôi hỏi một anh bạn người Bắc: Buổi sáng anh ăn gì? Anh trả lời: Tôi ăn bánh mì với ruốc. Tôi nhăn mặt trợn mắt: Buổi mai mát mẻ mà ăn cái gì tanh tưởi thối tha vậy?

Tiếng Nghiễm cất lên:

– Người Huế thật dốt, cá chép mà không ăn được, món ngon nhất lại đi vứt.

– Người Bắc u mê mới đi ăn cá gáy. Xứ Huế ai cũng thờ Phật… cá gáy là cá sẽ hóa rồng, ai mà dám ăn.

Mẹ nói tiếp:

– Đất Huế là đất vua chúa. Mình vua là mình rồng, cốt vua là cốt rồng, nên người Huế không dám ăn cá gáy sợ phạm tội khi quân.

Thảo ngon lành:

– Huế là chốn kinh kỳ vua chúa nên người Huế nào cũng thông minh.

Nghiễm vỗ vai vợ:

– Người Huế chỉ làm một ngón tay của người Bắc. Người Huế chính là người Bắc bị trục xuất ra khỏi Bắc kỳ. Nguyễn Hoàng đánh không lại Trịnh Kiểm mới đào tẩu…

Thảo, Trâm vụt nhìn nhanh nhau nghi hoặc. Nghiễm tiếp:

– Người Bắc là người khả ái nhất… bởi đó mới có câu: “Gái miền trung thương trai xứ Bắc, trai Cửu Long mê gái sông Hồng”.

Trâm rùn vai:

– Trai Nam kỳ tui còn mê được, chứ trai Bắc kỳ thì lạy tơi cả nón.

Thảo rướn giọng:

– Tui mà lấy phải thằng chồng Bắc kỳ chắc là tui ly dị ngay đêm tân hôn.

Tôi cảm tưởng hình như đôi đũa cũng biết rùn vai, chiếc muỗng ngâm trong chén nước mắm cũng biết phát âm, đĩa hoa chuối thái mỏng cuộn tròn lại ngơ ngác và đĩa đậu phụ rán phồng đã xịu mặt. Miệng tôi ngậm câm, tôi không nhìn ai trong mâm cơm này nữa, tôi quay lại nhìn tôi, nhìn tiếng hát đang se sẽ thành hình trong tâm tưởng: “…Khi trót yêu người rồi, xa cách nhau vì đời, hận tình ư ứ ư ừ ư…”. Bữa ăn kéo dài như một cuộc hội thảo ngắn. Cơn nóng hầm lên đến độ tối đa mỏi mắt không thể tưởng tượng. Giấc trưa không ngủ được lại khiến tôi đưa bàn tay lên thăm dò sức khoẻ của đôi má. Bác sĩ Spock và bao nhiêu người khác cũng bảo phải ngủ trưa mới đẹp, mới không cau có, mới trẻ, mới căng da ra. Một chị bạn sau phút dỗ dành cơn khóc của con đã thuê xích lô đi một vòng Saigon để xóa tan vết hằn âu lo cáu giận trên mặt.

Nghiễm vừa ra đi độ năm phút thì Bích Khuê đến thăm tíu tít cười nói rộn rã trong căn phòng nhỏ. Bích Khuê, hoa hậu Đồng Khánh năm xưa, được một chàng trai Khải Định để hai câu thơ lục bát: “Ai rắc hoa lên chiếc áo hồng Của cô Đồng Khánh ghét mùa đông”. Bích Khuê bây giờ là góa phụ vui tươi với công việc buôn hột xoàn. Bích Khuê đưa khóe nhìn vòng cung quanh phòng:

– Chồng đâu rồi?

– Vừa mới đi.

Áo lụa Huế chở đầy hơi gió, chiếc kính cận gần gũi thân tình, con người Bích Khuê trông thanh thản khô khan, và nhẹ thênh như cánh hạc nội. Tấm thân càng ngày càng hao gầy, càng mỏng ra, đôi mắt mờ đục nhưng chiếc miệng và tâm hồn lúc nào cũng son trẻ, tươi cười, đùa giỡn.

Tháng trước tôi đến nhà chơi, Bích Khuê đưa nắm tay ra khoe: Tau mới mua được một bụm hột xoàn. Người ta bảo rằng buôn kim cương cũng nguy hiểm như ghiền thuốc phiện, nghiện rượu. Cái đam mê gỡ không ra, đôi mắt sẽ chóng mù, con người sẽ chóng chết. Quên ăn, quên uống, quên cuộc đời, suốt ngày Bích Khuê cầm cái kiếng nhà nghề ngồi đến khụm xương sống săm soi, xem xét tỉ mỉ, tường tận từng hạt kim cương. Hột xoàn sáng quá nên mắt nàng mờ đi, hột xoàn sáng đến rợn người nên thân hình nàng héo úa mòn mỏi và trong không gian mù mờ. Từ những chiếc xương khô bắn lên muôn ngàn hạt nhỏ sáng óng ánh rùng rợn, sáng lạnh ngắt làn da, sáng đau đớn như ai cầm quả tim mà bóp, sáng quằn quại đến co rút từng sợi thần kinh. Bích Khuê đưa nắm tay ra nói:

– Tính mạng tau là bụm hột xoàn này.

– Tau không ham rồi đa.

Tôi cầm hai bàn tay Bích Khuê nhìn vào bốn chiếc nhẫn sáng choang hỏi:

– Hạt này 107 ly hả? Hạt này 122 ly hả?

Bích Khuê mở gói bánh bò nướng ra cầm một cái nhai chép chép rồi bảo tôi ăn đi.

– Mấy tay sang bây giờ người ta đeo ngọc chứ ít ai đeo hột xoàn. Ngọc khó mua lắm, lâu lâu mới tìm được một hạt ưng ý, chứ hột xoàn thì cứ có tiền là mua được ngay.

– Rứa hả?

– Chiếc vòng ngọc bẹt bà Liên Nhung ở Tax đó bây giờ lên tới tám trăm năm chục nghìn.

Tôi mở quạt máy cho Bích Khuê mát, ăn những chiếc bánh béo ngọt.

– Khanh này, hột xoàn này nước trong lắm, dài lắm, mi mua không ta để rẻ cho phân nửa tiền thôi.

Viên kim cương thật bỡ ngỡ thật xa lạ lớn bằng nửa hạt bắp không thu phục được cảm tình tôi, tôi lúng túng như tên thợ may vụng với sợi chỉ quá dài.

– Ừa… ừa… để tau hỏi ý kiến Nghiễm đã!

Bích Khuê trợn mắt:

– Kiểm soát gắt gao dữ a! Mất tự do quá nhỉ? Tau chồng chết lâu rồi nên lúc nào cũng như ngựa vía.

– Tau thì may một cái áo dài cũng không qua mắt được Nghiễm.

Trâm mang chồng sách nặng từ ngoài bước vào trông thấy Bích Khuê liền đứng lại nghẹo đầu cười, đưa một ngón tay chỉ thẳng hớn hở:

– A! Góa phụ vui tươi, tỉ phú xinh đẹp!

Bích Khuê reo:

– Trâm! Đi dạy học về đó hả? Mạnh khoẻ chứ? Ngày mai đã có chồng chưa?

–Trâm cười cợt đặt chồng sách xuống bàn ngồi ngay lên đùi Bích Khuê và quàng tay qua vai:

– Chị Bích Khuê dạo này còn đánh tứ sắc với mấy ông tướng nữa không?

– Lu bù, li bì cả đêm.

– Một lệnh năm chục đồng hả?

– Ừa…

Bích Khuê cười mắt nhắm gần hết như ngủ, cười nhiều đến nỗi tôi tưởng mắt kiếng cu ả nàng như mờ đi. Trâm trề môi:

– Ui chà! Được ngồi cùng chiếu đánh tứ sắc với Trung tướng mất lon sướng gần chết nên cười hắc hắc.

Tôi thầm nghỉ: hồi hắn lấy chồng còn nghèo hơn mình, thế mà bây giờ đã đánh tứ sắc với mấy ông tướng một lệnh năm mươi đồng.

Bích Khuê ra về thì Trâm bỏ lên gác vừa đi vừa hát một bài rất dở, một bài không tên mang số hai. Trong mấy chị em chỉ có một mình tôi hát hay và theo dõi rất kỹ các nàng ca sĩ trình diễn ti-vi và nghiên cứu tường tận từng kiểu tóc, tà áo cùng cung cách trình diễn. Nghiễm quen hầu hết các nghệ sĩ. Tôi hỏi chàng sao không cưới một người. Nghiễm bảo xin miễn trả lời.

Tôi leo lên gác hỏi Trâm và Thảo:

– Con Bích Khuê bán rẻ phân nửa cho tao một hột xoàn, có nên mua không?

Hai đứa cùng trả lời rất nên. Thảo còn bảo chị mua đi cho em mượn đeo với. Trâm nói:

– Chị bây giờ thì sắm cái gì còn cái đó. Sắm chiếc Mobylette thì còn chiếc Mobylette, sắm Honda thì còn Honda, sắm nhẫn thì còn nhẫn… Còn không? Các Ngài khéo tiêu tiền quá mà. Anh Nghiễm uống rượu mấy hồi.

Tôi cúi xuống lật mở một cuốn sách đặt gần chỗ ngồi tình cờ đọc hàng chữ: “Chỉ có hai người, vậy thôi. Hai người chung lập một cái xưởng hạnh phúc, yêu nhau, sống cho nhau không còn biết đến ai nữa. Nhưng sống trong cái xưởng đó, mà hai người ước mơ sản xuất một nhi đồng để làm một bằng chứng sống của tình yêu”.

Trâm tiếp:

– Nhẫn đeo xong chuyền lại cho con gái để sau này nó đeo. Ai khen nó, hỏi nó thì nó trả lời của mẹ mình để lại.

Tôi thẫn thờ:

– Ờ… ờ… chiếc nhẫn kim cương… tay mẹ chuyền đến tay con, tay bà ngoại chuyền đến tay cháu gái.

Trời Saigon lúc này thật nóng và người tứ xứ vào Saigon lúc này thật chật. Đi Cấp, chỉ thấy người và người, người đông nhô nhố, vạch người ra mới thấy nước, nhưng hai ngày nay tôi lai mặc áo ấm như những ngày mùa đông tôi ở Huế, như những ngày mùa lạnh tôi đi Đà Lạt. Tôi cảm thấy lạnh ngai ngái, lạnh từ trong ra, lạnh suốt chân tay, lạnh dọc xương sống. Cơm không ăn quà không thèm. Nghiễm bảo tôi chiều nay đi bác sĩ.

Buổi cơm tối đang ăn thì giấc ngủ kéo đến, tôi nuốt vội mấy miếng rồi vào giường đắp chăn lên quá bụng, ngủ thật mùi, thật say đến khi Nghiễm về lay dậy:

– Chưa đầy chín giờ đã ngủ, hồi chiều đã ngủ đến năm giờ mới dậy rồi mà.

Tôi dụi mắt:

– Không hiểu sao mấy ngày nay em ngủ lu bù, ngồi đâu ngủ đó, thấy giường là thèm nằm lăn.

– Hay em bị con ruồi Phi châu đốt?

– Không, em bị muỗi Tàu cắn.

Nghiễm nhìn ra cửa rồi nói nhỏ:

– Anh mua cho em con lươn xối mỡ, dậy ăn.

Tôi nghe từ chiếc bụng cồn cào chất chua trào lên đến cổ thì biến thành cái ợ dài.

– Anh cho em ăn ngon mà em lại nghe như một lời tuyên án.

– Bệnh gì mà kỳ vậy, chiều đã đi khám chưa?

Tôi cười:

– Bệnh lạnh, lạnh lùng và lạnh lẽo.

– Thôi dậy đi, lươn xối mỡ ngon lắm.

Ăn vụng, ăn vụng một mình, ăn vụng hai mình, đóng cửa lại. Nghiễm thường mua món ăn về ép buộc tôi ăn một mình trong phòng ngủ. Anh mua cho em trái xoài cát ngon như trong mộng, ăn đi, ăn một mình thôi nhé. Xoài cát bây giờ một chục gần hai nghìn bạc đấy. Này, giữ hộp bánh mà ăn dần đần đấy, đừng cho ai nghe! Kem đây, kem mua ở Tòa Đô Chính; cua rang muối, chim quay ngon vô số kể, đóng cửa lại mà ăn. Nho này, táo này, ổi này, ô mai, đu đủ, khóm…, anh mua cho em ăn một mình, mà chỉ một mình em thôi.

– Anh bực mình em hết sức vậy đó! Mua cái gì cho em, em cũng phân phát loạn cả lên.

Tôi ngồi dậy ôm bụng lắc đầu:

– Thèm ăn bánh canh Nam Phổ quá.

Nghiễm thay áo quần ra ngồi uống bia ở chiếc ghế dựa góc phòng.

– Anh Nghiễm này, con Khanh để rẻ cho em một chiếc nhẫn hột xoàn có hai chục ngàn mà thôi à. Anh cho em mua nhé!

Nghiễm không lắc đầu mà vẫn từ chối:

– Thôi, làm việc cực khổ bỏ cha, tay nào còn đeo hột xoàn nổi nữa!

– Không, đáng lẽ chiếc nhẫn bốn chục nghìn nhưng con Bích Khuê chỉ lấy có hai chục nghìn thôi. Con Thảo con Trâm đều muốn em mua.

– Thôi, bỏ đi.

– Em mê mà.

– Không cho mua.

– Em cứ.

Nghiễm sẵng giọng:

– Đeo để làm gì? Em là chúa hay để mất đồ. Mua nhẫn giả ngoài chợ mà đeo.

Lòng tự ái bị cắn một cái nhẹ, một khe khẽ rùng mình căm phẫn nhẹ trèo lên tới cổ. Người đàn bà này chỉ đáng đeo nhẫn sắt. Người đàn bà này chỉ đáng đeo nhẫn đồng, đeo nhẫn chì, nhẫn thiếc và nhẫn giả mua ở chợ Bến Thành, mỗi chiếc chỉ mấy chục bạc. Mỗi chiếc nhẫn chỉ là một con số, và tự nó chiếc nhẫn có muôn vàn giá trị, muôn vàn kỷ niệm, muôn vàn hạnh phúc. Không một con số nào trên bàn tay tôi cả, bàn tay móng cụt và bàn tay nắm lại giữ khư khư những đường chỉ rối rắm giới tuyến cuộc đời tẻ lạnh. Tôi cười gằn, diện tích của cơn giận là cái cười gằn.

– Ta đã đi làm nuôi mình chưa đủ sao còn bắt ta phải cung kính dâng mình lễ vật lớn nữa sao?

Có những cơn khóc gầy, những cơn khóc không đủ số nước mắt, những cơn khóc không hoe hoe đôi mắt đỏ, những cơn khóc không phát tiết ra ngoài mà lạm vào gan phổi. Cơn giận đã bắt đầu sưng sưng và cơn giận cương lớn. Anh Nghiễm, chiếc nhẫn hột xoàn không phải là tham vọng của em, không phải là đam mê, không phải sở thích cao siêu một đời. Tôi bình tĩnh nói:

– Sự đòi hỏi tối cao này em tình cờ mà nói ra, không chuẩn bị mơ ước, không sắp đặt tham vọng, chỉ là một sự xin xỏ rất tình cờ… Thật là vạ miệng. Bây giờ, em hiểu thêm. Lấy anh, em mỗi ngày một hiểu biết thêm về anh. Khó cạy miệng anh cho em một lời an ủi mà chỉ toàn…

– Em luôn luôn chơi chua chồng.

Một cơn khóc không ra gì cho nước mắt vừa đủ ướt, một cuộc tủi hờn không có nghĩa cho miệng môi mím nhẹ, tôi trở cái cổ về bên phải, chiếc cổ ngắn không đủ sức nhìn sự đời, tôi chớp mắt, đôi mắt thu hình loạng choạng những hạnh phúc dập vỡ, tôi cắn tóc, tôi gãi đầu, chiếc đầu méo, chiếc đầu to tôi dại.

– Anh đi làm cực khổ thế này mà tay Khanh nỡ đeo nhẫn hột xoàn sao? Anh nhìn chiếc nhẫn óng ánh, anh thấy có sự không chia sẻ… Em đừng bắt chước ai hết… Chia buồn với chồng em nên để một bàn tay trơn, một bàn tay đeo nhẫn gá nghĩa trăm năm.

Ôi hạnh phúc, hạnh phúc là sớm nắng, chiều mưa, trưa mây, tối gió, hạnh phúc là sự thay đổi tiết mục màn ảnh nhỏ ti-vi, hạnh phúc là chuyện thời sự, là tin vắn trong ngày.

– Anh Nghiễm này, anh giã em như giã cua, anh bằm em như bằm thịt, anh nhồi em như nhồi bột, anh đánh em như đánh trứng, anh đuổi em như đuổi ruồi, em vẫn không đau buồn tủi khổ. Nhưng những lời anh vừa nói đã khiến em gục xuống dễ dàng như con gà con bị gió.

Tôi ngầm tưởng tượng ra vô số phụ nữ sắp theo ba hàng dọc bảy hàng dài trong xã hội đứng chờ phiên mua sữa cho con ngồi, đợt lượt thăm thai ở nhà thương Từ Dũ, đi lướt thướt đầy mặt đường phố hoa hòe rực rỡ điểm trang những ngón tay hột xoàn, những chiếc cổ hột xoàn, những đôi tay hột xoàn. Tôi đừng cùng hàng với họ như cá mè sinh sôi trong một lứa để nhận ra rằng không ai không tham lam, không ai không tham vọng. Và, đối với phụ nữ, thế giới chỉ có một kỳ quan độc nhất là viên kim cương Culiman của Hoàng gia Anh, viên kim cương lớn tướng quý giá nhất thế giới.

Tôi cảm nghe một nỗi ớn lạnh từ bên trong xuyên nhẹ ra ngoài, tôi cảm nghe một nỗi mệt mỏi ngây ngất choáng váng len lỏi choàng lên vừng trán một chút gì chua chua vọt lên cổ rồi nằm lại đó. Tôi rên lên một tiếng ư ử bí mật lặng lẽ dựa lưng vào vách nghĩ rằng mình đang nhuốm một cơn đau với ít nhiều tưởng tượng.

Thức muộn sáng hôm sau, nằm trong chăn trông ra một mảng da trời trắng như mỡ béo, tôi cảm thấy đôi mắt nhức nhối như có những sợi lông mi rụng vào. Hắt hơi liên tiếp, ngáp liên tiếp, tôi nói cho cả nhà biết mình đau và bỏ ăn điểm tâm. Giấc ngủ sáng thật nhẹ, thật ngon. Tôi bỏ bữa cơm trưa và bỏ cả bữa cơm chiều, bụng đói như ăn mày nhưng cổ họng cứ lờm lợm nuốt vào không được. Tôi nghe mấy con em nói chuyện loạn xạ ở phòng ngoài:

– Chết… Mình ăn ba bữa rồi mà bà Khanh chưa có bữa nào trong bụng hết. Một ngày không cơm.

Thảo, Trâm đi vào ngồi lên giường dồn dập khuyên tôi ăn cháo nghe, uống sữa nghe, ăn phở nghe, ăn bò vò viên nghe. Tôi đáp:

– Tụi bay đi mua cho tau hai cái trứng vịt lộn. Tôi mở tủ ra lấy tờ giấy hai trăm – Thôi mua cả chục cái cho cả nhà ăn luôn.

Thảo, Trâm xách trứng lộn vào phòng trải tờ báo lên giường bày ra.

– Anh Nghiễm có biết chị đau chưa?

– Anh đi làm thì tau chưa dậy. Đêm nay chắc mười hai giờ anh mới về, anh đi ăn đám cưới.

Trâm vừa nhai vừa nói:

– Ê, người ta nói là cứ mỗi ngày ăn ba cái trứng lộn thì cuối tháng người phì nộn ra như một khu trù mật.

Veo một cái, mười cái trứng lộn biến thành mười con số không. Thảo chép miệng:

– Ăn hai cái chọc miệng chọc mồm, em phải ăn ba cái mới đủ.

Trâm nói:

– Mà anh Nghiễm đi đám cưới ai rứa ta?

Tôi cười:

– Biết mô…

Tôi nằm xem hết nửa cuộn tiểu thuyết thì Nghiễm về quăng hai phong bánh khảo ra giường.

– Bánh này ngon lắm, em ăn đi.

– Anh cất vào tủ lạnh cho em, ăn hai cái trứng lộn hồi nãy phát ách lên rồi.

Ngày hôm sau, cơn đau có vẻ kịch liệt, hình hài nóng lên ba mươi chín độ, rồi rét run liên hồi. Càng về chiều nỗi nóng càng tăng… Trong cơn mê, có những ly nước mía, ly rau má, nước sinh tố lướt tròn và tôi khát uống, thèm uống một ít mật ong nguyên chất. Trí óc tôi loáng thoáng phác họa hình vẽ một câu hát, câu hát: “…Miệng khô, miệng khô nhớ bát nước đầy, nhớ bà quê mẹ năm ấy. Trời soi, trời soi bốc khói sân nhà. Nắng chiều, nắng chiều thì phơi lúa ra…”. Rồi viên kim cương lớn nhất vũ trụ hiện ra gắn vào chiếc nhẫn tròn nhất thế giới trên ngón tay đẹp nhất trần đời, viên kim cương Culiman vô giá quý phái của Hoàng gia Anh, viên kim cương khổng lồ trùm trọn tất cả tham lam, cùng tham vọng đàn bà, viên kim cương trắng hơn nắng, sáng hơn đèn chiếu lập lòe trên toàn cõi đam mê sôi bỏng. Tôi ôm lấy tóc, cơn nhức nhối như đam bê sôi bỏng. Tôi ôm lấy tóc, cơn nhức nhối như rạn nứt da đầu cùng vừng trán và chiếc đầu tôi hình như to ra chịu châm chích khắp nơi bởi vô số đầu ngọn đam mê nhọn hoắt. Rồi trong cơn sốt đang đưa vèo vèo tôi muốn rủ tất cả bạn trai cùng đi tắm hơi với tôi, những bạn trai đã cùng tôi mê mệt chơi trò tình ái qua ba hồi bảy hiệp đời con gái thăng trầm. Đến tối, cơn sốt tan như sương, người tôi nhẹ bâng bâng trong một thứ khí hậu ôn hòa dễ chịu. Mấy con em đi mua hai cái trứng lộn về cho tôi ăn.

Hôm sau, triều sốt tái dâng, tôi nóng đến toét mắt và tôi lạnh run răng. Ba bữa cơm không có bữa nào chui vào trong bụng. Mẹ và các em xông vào đoán bệnh. Thảo nói:

– Để con đem chị Khanh đi bác sĩ.

Tôi xua xua:

– Đem tau vô Chợ Lớn chữa ở ông thầy Tàu.

Thảo nhìn Trâm:

– Đau cái bệnh gì mà tối đến là ăn hai cái trứng vịt lộn.

Mẹ nói:

– Thôi, tụi mi đừng ăn trứng vịt lộn nữa, trứng vịt lộn có cục chì cứng hại bao tử.

Tôi rên lên:

– Rau muống luộc chưa, cho tôi một tô nước rau tôi uống.

– Thôi ra kêu xe đi bác sĩ cho rồi.

Trâm nói:

– Thôi đừng đi bác sĩ tốn tiền, để chị ở nhà mua đồ về cúng, vừa lành bệnh vừa được ăn ngon.

Tôi chau mày:

– Người ta đau bắt chết mà còn giỡn.

Đầu óc lại ngọ nguậy cơn đau nhức, cơn sốt giáng xuống một đòn nữa rồi hàn lạnh lại xâm chiếm hình hài. Hai hàm răng yếu đuối lập cập run với nhau trước tiên. Tôi đắp hai chiếc mền lính và còn đắp thêm cái mền dùng để ủi áo quần. Nghiễm đoán tôi mắc bệnh sốt rừng, bảo tôi cấp cấp đi bác sĩ. Tôi nói:

– Anh đem em đi nhé!

– Thôi ngại lắm! Bảo con Thảo đem đi.

Đôi mắt đong đầy hình hài giọt lệ, tôi nghĩ rằng tôi đang nếm một hạnh phúc nhạt. Đường đi nước bước của tôi lấy cứ điểm từ phòng ngủ tiến vào nhà bếp để gặp mẹ gặp em, đường đi nước bước của tôi không lấy cứ điểm từ phòng khách ra ngoài đường sánh nhịp đôi cùng chồng thung thăng thả bộ. Tôi bây giờ đi xa chi mấy cũng đến chợ là cùng. Đi chợ về chợ nước cá nước tôm ăn mòn mấy ngón chân. Ban ngày đi chợ ban đêm nhìn thằn lằn bò quanh ống đèn trên tường. Tôi nói:

– Tôi thấy trong người yếu lắm, có lẽ tôi sẽ nằm nhà thương.

Tôi nhớ lại một câu nói của Nghiễm trong thời kỳ tiền hôn: “Em buồn, anh sẽ đi mua ô mai cho em ngậm, em đau, anh sẽ cạo gió cho em”. Và tôi đã ngắt lời: Thế em đẻ, anh có băng bụng cho em không? Tận cùng của mỏi mệt tôi mới đi thăm bệnh, bà bác sĩ đường Bùi Thị Xuân bảo:

– Cô có thai!

Cô có thai, tôi có thai. Khanh có thai… Nút chai champange nào bật mở với tiếng kêu chờ đợi, cơn vui nào phóng cao từ một cải nhảy vọt lấy đà từng đêm từng ngày, bao nhiêu hạt lúa Thần nông cùng vỡ vỏ hé cười, bao nhiêu trái bắp cùng run rẩy chòm râu cả đời không vuốt, tôi không đi bằng cả bàn chân nữa, tôi phải chúm mười đầu ngón chân lại chạy băng băng lướt qua vô số xe cộ dọc đường, tôi phải xoay năm mươi cái vòng tròn, tôi phải lắc lư như tàu thủy, phải ngây ngất hơi thuốc, phải chếnh choáng hơi men. Tôi lấy chồng, tôi đám cưới, tôi động phòng hoa chúc, tôi ăn nằm, tôi ngủ giấc sinh lý, tôi ơi, tôi ơi. Kết quả của lấy chồng và đám cưới, kết quả của động phòng hoa chúc và ăn nằm sinh lý. Khanh ơi, Khanh ơi. Cơn sốt ơi, cơn sốt ơi, hai cái trứng vịt lộn ơi. Mai mốt tôi sẽ ói mửa sẽ ọe ọe, sẽ khạc, sẽ nhổ, và bắt đầu tối nay tôi sẽ ăn đồ chua, sẽ tẩy trừ đồ ngọt. Tôi sẽ ăn một rổ khế, một trăm trái cóc, một trăm trái xoài, rồi ổi, rồi me, rồi sẽ uống giấm cho đến trên bốn tháng thì con mọc tóc, tôi sẽ ho liên hồi, ho khan, ho sặc đến khô hơi mất tiếng. Chín tháng mười ngày đẻ con, đẻ cũng sung sướng như nuôi vậy. Đẻ con rồi tôi sẽ hư vài chiếc răng, tôi sẽ rụng tóc, đẻ mỗi đứa con rụng một mớ tóc. Tôi đâm bổ vào nhà trước bỏ mặc Thảo trả tiền xe.

Mẹ hỏi:

– Khám bệnh răng?

– Con có thai.

– Ui cha ơi!

Tôi nói dồn dập:

– Rứa mà con cứ tưởng mô đau thương hàn nhập lý, nhức phổi, sốt rét tim cật… ai ngờ…

– Tau cũng không ngờ.

– Triệu chứng úng nghén kinh khủng quá mẹ hí?

– Sao trường hợp mi lạ vậy, chứ người ta thì sau hai tháng nó mới hành.

– Con thì mất kinh ngày nào chết ngày đó với nó.

Nó! Tôi đã gọi là nó rồi đấy. Chỉ mới là một sự mất kinh tôi đã gọi là nó. Con. Sự sống.

– Mẹ, con đói bụng ghê!

– Uống sữa nhé!

– Ăn trứng vịt lộn được không mẹ?

– Được, bổ ghê gớm lắm. Mi rứa là ba mươi tuổi ngoài mới đẻ con so, phải vận động cho nhiều, đừng có nằm lắm sau này đẻ không ai vào mà chịu với cho.

– Trời! Anh Nghiễm mừng chết đi được.

– Ú… có con rồi liệu mà tém dẹp tiêu pha, bỏ rượu bỏ chè.

Tôi cười:

– Phải ăn mừng… đãi cả nhà đi ăn tiệm…

Mẹ đi lên gác tìm chùm chìa khóa để quên. Tôi vào mở tủ lạnh khui một hộp nước ngọt uống vào tới đâu mát tới đó. Tiếng nhạc Trịnh Công Sơn nhẹ lên lưng chừng rằng: “… Này em đã khóc, chiều mưa đỉnh cao. Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu. Em đi về cầu mưa ướt áo. Đường phượng bay mù không lối vào. Hàng cây lá xanh gần với nhau. Người ngồi xuống mây ngang đầu…”.

– Ngủ hả?

– Anh về sớm vậy? Ăn cơm chưa?

– Ăn lăng nhăng thôi. Trông em khoẻ ra đấy nhé!

– Em có thai đó anh à?

Nghiễm đâm sầm tới bên giường nghếch mặt tới trước, lõ mắt hỏi:

– Sao?

– Em có thai?

Hai tay Nghiễm cuống cuồng quơ quét trên người tôi:

– Thế à? Thật không? Sao em biết?

– Em đi khám bệnh bác sĩ bảo.

Thân thể chàng đổ trên tôi, chàng lăn xuống giường rồi lăn thêm một vòng:

– Ly kỳ quá! Ly kỳ quá! Thế mà anh tưởng em đau nặng… Ly kỳ thiệt… không ngờ… không ngờ…

Nghiễm thay áo quần xong khui hộp bia đếm đến giường kéo tôi ngồi lên ấn hộp bia vào miệng:

– Thưởng một hớp bia, uống mừng, uống mừng…

– Vâng mừng nhau, anh mừng em, em mừng anh…

– Ly kỳ thật, không ngờ, không ngờ.

Nghiễm không viết bài, chàng ngồi bên giường uống vài ngụm bia nhỏ rồi nằm xuống duỗi thẳng cánh tay ra cho tôi gối:

– Em à, mình chờ đợi giờ phút này bao nhiêu, áp dụng phương pháp này nọ… đến khi không còn kiên nhẫn nữa, ì ra thì nó lại đến… Thế mới biết con người sinh ra đời một cách tình cơ.

– Tình cờ và bất ngờ. Con người sinh ra tình cờ và bất ngờ, con người chết xuống cũng tình cờ và bất ngờ.

– Trong hạnh phúc có một sự hiện diện thiêng liêng.

Nghiễm đặt tay lên bụng tôi: Bây giờ nó bằng chừng nào hả em?

– Chắc chỉ bằng hạt mít.

– Con tôi đẻ ra ba tháng là bắt uống bia liền.

– Ba tháng bế đi chơi đêm, ba tháng cho đi “Đêm màu hồng”.

Nghiễm ép sát tôi vào vách để lại sau lưng một khoảng giường rộng:

– Em thèm ăn gì để mai anh mua?

– Mới có mang một tháng, cái thai nó mới bằng hạt mít làm sao ra lệnh, làm sao phát biểu ý kiến bắt buộc mẹ nó phải ăn gì. Nhưng em đói bụng quá, dạ dày nó trống rỗng như một cõi hư vô.

– Để anh pha cho em ly sữa.

Ly sữa vừa trút hết vào miệng, tôi vội vã ôm ngực chạy vào bếp nôn thốc ra hai hồi. Nghiễm theo vào vuốt lưng tôi:

– Mửa ra hết rồi còn chó gì trong bụng nữa. Uống ly khác nhé!

Tôi xua tay lắc đầu, cơn mửa kéo dài từng chút nhỏ. Ban đầu mửa ngọt, mửa chua rồi mửa đắng. Mửa đến hồi chót, mửa tới mật xanh mật vàng thì thôi, kéo theo những giọt nước mắt vô nghĩa.

Buổi sáng trời Sài-gòn cũng mát như trời Huế. Mây từng núi hạ thấp xuống nên nắng lên muộn. Bây giờ hàng ăn bán đầy đường, bây giờ mình bước ra đường là chết tươi vì nôn mửa, chứng nôn mửa thường trực ám hại. Tôi nhủ thầm thế.

Nghiễm vẫn cứ vội vã tìm thuê một căn nhà. Saigon bây giờ cái ăn không quan trọng bằng cái ở, Saigon bây giờ đã chật ních người. Saigon bây giờ là nơi an nghỉ cuối cùng. Saigon bây giờ là hạt cơm, Saigon là chiếc bụng lúc nào cũng ưỡn lên no đủ.

Đất dung thân đã hết chỗ trống rồi và chiến tranh không bao giờ kết liễu nên người ta sẽ vào Saigon nữa để đứng mà ăn, đứng mà ngủ, đứng mà làm tất cả mọi chuyện đời. Những kẻ ở nhà thuê là những kẻ khóc không bao giờ hết nước mắt. Phải tu bao nhiêu kiếp, cuối cùng mới thuê được một căn nhà ở Saigon. Ngang bốn thước, dài sáu thước mười nghìn một căn phòng độc thân. Ba thước nhân mười tám thước tiền sang một triệu mốt. Lầu đúc rộng rãi, tiện nghi, xe hơi ra vào, gần chợ, gần trường, giá nhất định năm triệu. Nghiễm quăng tờ báo “Chính luận” trước mặt tôi dí ngón tay vào mục quảng cáo:

– Em xem căn nhà này có bằng lòng không?

– Trời ơi, tốt quá, anh lại xem thử đi, nhanh nhanh đi anh.

Nghiễm về, cười lúc thay quần áo:

– Người ta thuê cha nó trước rồi, mười lăm ngàn một tháng.

– Người ta đã lanh chân mà còn lắm tiền.

– Mình hãy thuê nhà xa Saigon một tí.

Nghiễm chép miệng:

– Mọi sự đều do “tiền” định, không có tiền là chịu chết.

Tôi nghĩ đến Bích Khuê: đời tau là cái bụm hột xoàn này đây! Tôi nghĩ đến chuyện một cô gái dám đổi cả trăm phần trăm trinh tiết để lấy một chiếc áo Montagut. Tôi nghĩ đến một nữ sinh dưới tỉnh lên Saigon ăn học, mỗi kỳ hè mang về cho cha mẹ ba trăm nghìn dồng. Tôi nghĩ đến những cô gái mê man mua bán đồ Mỹ. Cuộc đời đã lọ lem. Đêm tân hôn xin bồi thường cho anh chồng đồng tiền danh dự. Tôi nói:

– Huế bao nhiêu nhà để không, Saigon nhà chật chội quá nên dân Saigon thích đổ ra đường. Đem em về Mỹ Tho ở đi, anh Nghiễm.

– Saigon hắt hủi, xua đuổi mình thật nhưng anh chưa muốn đi.

Tôi hót cổ Nghiễm:

– Em mang thai rồi, em xứng đáng làm vợ anh quá, tối nay anh thưởng em đi “Đêm màu hồng” nhé. Em chưa biết “Đêm màu hồng” ra làm sao cả!

– Ừa ừa… chiều nay cho cô đi ăn Hải Biên cho biết mặt “Cái bang” rồi đi “Đêm màu Hồng”.

– Có phải trong “Cái bang” có một ông mê ca sĩ lắm phải không? Xấp lịch có bao nhiêu tờ thì ông ấy đi “Đêm màu hồng” bấy nhiêu lần phải không?

Nghiễm đi làm sớm, điểm tâm ở ngoài đường. Tôi ăn một trái cam rồi soạn quần áo Nghiễm ra ủi. Cơn vui kêu lên như một tiếng xé, nỗi nghịch ngợm quay tròn như một quả bi ve, cái lí lắc láu táu hiếu động của thời đi học chợt mở choàng trong tôi. Tôi bỏ hai bữa ăn trưa và chiều ăn thêm một trái cam để tối đi “Đêm màu hồng”. Những cái chào của mấy ông “Cái bang” lạnh như thịt heo ướp đá, họ để tôi ngồi nguyên một thế trong góc ghế. Những ca sĩ hạt nhạc chủ đề, những bài tình ca của một đời người, những người hát quen thuộc của ti-vi. Tôi bị thu hút mạnh bởi người hát áo tím hát bài ca tím: “…Từ khi yêu anh, anh bắt xa màu tím…”. Tôi bảo Nghiễm:

– Em mê cô ta rồi!

– Anh cũng mê.

– Thế thì em không mê nữa!

Ông “Cái bang” dáng dài như cây sào bỏ chỗ bước đi để trở lại vói người hát bài nhạc tím. Nghiễm vụt đứng lên bắt tay nàng:

– Cô Phi Vân, tôi là Thiện Nghiễm đây!

Tiếng nói cũng ngọt ngào như lời ca:

– Em thì em quá biết anh.

Bàn tay tôi cầm bóp bàn tay Nghiễm, chàng giật mình thối người lui:

– Sao tay Khanh lạnh thế này?

– Em hết máu trong người rồi.

Người đẹp được kéo qua nơi khác, Nghiễm vẫn giữ chặt tay tôi:

– Sao em khác lạ thế này?

– Em vừa trải qua một cơn băng huyết khô.

Sự im lặng trở nên có thể tích, có trọng lượng, ông bạn ngồi cách tôi qua Nghiễm với mặt sang:

– Chị hình như không được khoẻ.

– Cả ngày hôm nay tôi chỉ ăn có trái cam.

– Chị đừng uống sâm với thuốc Bắc mà đen đứa con.

Ý nghĩ buồn thoáng qua một lời quảng cáo các mỹ phẩm nội hóa đăng trên báo: cô đen hãy dùng đen cô, Vergénol làm tan lớp mỡ béo trên bụng, tôi cười cầm chừng trong tiếng dạ.

Mỗi ngày một cơn sốt, tôi ói mửa luôn luôn, mửa tới mật xanh mật vàng, tôi không ngửi được mùi hành, không nghe được tiếng động đũa bát, thậm chí cam cũng ăn một cách khó khăn khổ cực. Đôi mắt cứ trào lệ như trong một cơn khóc triền miên.

Mẹ nói:

– Lạ kỳ! Đàn bà nào chẳng có mang… nhưng cái thai nó hành vừa phải thôi, đâu có hành hung như thế này …

Nghiễm nghi ngờ:

– Hay không phải có thai, thử thở xem sao!

Da tôi vàng như nghệ, môi nứt nẻ mắt lờ đờ con nước đọng, sáu kilô thịt biến đi trong một tháng. Tôi nằm liệt trên giường dưới để sẵn một cái thau ói mửa. Nghiễm mua ô mai mỗi thứ một gói, mua ổi, mua xoài, trái cóc, xá lỵ… Ngày nào tôi cũng dặn mẹ:

– Mẹ mua đưa chua cho con ăn. Mẹ mua thứ dưa cải để nguyên cả cây, muối thật chua, thật chua, thật chua đến co rúm lưỡi.

Tôi cầm cả cây cải chua ăn ngon ngọt trước khóe nhìn lơ láo của gia đình. Cơn khóc bây giờ là sinh lý. Qua màng lệ, tôi hình dung một đĩa bánh bèo đổ bằng bột La khê trắng ngồn ngộn chầy một lớp mỡ béo ngậy với vài cái tép rán phồng rắc kín tôm chấy vàng ngàu. Những chiếc bánh ướt dèm dẹp chấm với thứ nước mắm đặc biệt dầm chanh tỏi. Tô bánh canh Nam Phổ đặc quánh nấu với tôm rêu đỏ ối ớt màu, bánh nậm, bánh bột lọc chấm với nước mắm Nam Ổ cay xè: bánh ram, bánh ít cặp vào nhau mà nhai. Bún chan nước thịt bò với giò heo hầm rục lất phất vài cọng kim châm. Tôi rên:

– Thèm ăn món Huế quá!

--------------------------------
1 Thơ Viên Linh.

                                                                                           Túy Hồng
                                                                                                    (hết)



                                  *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, July 4, 202011:45 AM(View: 438)
Gặp Mã Kiều Nhi trong một lầu xanh tại Bắc Kinh nhân chuyến đi sứ năm 1813, Nguyễn đã chới với. Đó là một kiều nữ tài hoa. Cầm kỳ thi họa đủ món ăn chơi vành ngoài
Tuesday, June 30, 202012:24 PM(View: 417)
Cang đói thuốc đã năm ngày rồi. Nó nằm xẹp trong nhà, bỏ ăn bỏ uống. Từ ngày Sáu Cùi bị công an phường bắt vì tội cướp giựt
Friday, June 26, 20207:57 PM(View: 493)
Ngã tư Bảy Hiền không còn là ngã tư nữa! Suốt mấy ngày nay nó biến thành ngã năm, ngã sáu ngã mười mấy… Từ Củ Chi, Tây Ninh, Hậu Nghĩa… người ngùn ngụt túa về Sài Gòn bằng một trăm thứ ngõ ngách. Người đổ xô như những dòng
Wednesday, June 24, 202011:15 AM(View: 492)
Thành phố Qui nhơn cũng di tản! Đám tàn quân của Sư đoàn 22 từ An Khê, Đồng Phó, Bình Khê, An Nhơn, Phù Cát, Phù Mỹ, Cầu Bà Gi,
Thursday, June 18, 20208:45 AM(View: 514)
Hạnh trở lại Sài Gòn lần này với một bí danh mới: Năm Trang. Bốn năm ở rừng, muỗi a-nô-phen đã chê chị nên nước da vẫn không có dấu tích của bệnh sốt rét, đôi má