DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,492,048

Trần Yên Hòa - Mẫu Hệ (Chương 14)

Friday, April 23, 20217:50 AM(View: 299)
Trần Yên Hòa - Mẫu Hệ (Chương 14)

Mẫu Hệ

 

 mẫu hệ mới


Bạn Văn Nghệ

2015
(Tái bản, có sửa chữa)

 

Mẫu Hệ

Truyện dài

Tranh và trình bày bìa:

   Uyên Nguyên

Bạn Văn Nghệ

Tái bản

2015

 

Lời Mở

 

Ngó đất ngó trời
Ngó trước ngó sau
Ngó trên ngó dưới
Ngó quanh ngó quẩn
Chạnh lòng viết chơi

Chuyện là hư cấu

mọi nhân vật, không gian, thời gian trong truyện đều là sản phẩm của tưởng tượng.


                                                                             Chương Mười Bốn
 
 
Chuyến tàu chợ Diêu Trì – Nha Trang dừng lại ở ga La Hai. Hai người đàn bà nhà quê xuống tàu, gồng gánh lỉnh kỉnh bước ra cổng.
Người đàn bà trẻ dừng lại hỏi người bán thuốc lá trong ga:
-Đây đi lên trại Xuân Phước có xa không ông? Đi ngõ mô rứa, nhờ ông chỉ dùm?.

Người đàn ông bán thuốc lá chỉ tay về hướng tây:
-Bà đi hướng này này, cứ miết theo đường đó mà đi thì tới, mà con xa lắm, trên mười cây số lận. Hai bà mang theo đồ nhiều làm sao đi cho nổi, sao khong thuê người ta gánh cho đỡ mệt. Đi thăm nuôi hả?
Bà già nói, giọng kể lễ:
-Ờ, đi thăm nuôi. Có thằng con cải tạo ở Sài Gòn đổi về ngoài ni mà mấy năm, nó gởi thơ về xin thăm nuôi mà tui đi đâu có được. Nay gom góp mới đi thăm được đây, khổ quá chú ơi!
-Thời thế vậy thì ráng chịu vậy, tui cũng mới đi cải tạo gần ba năm mới về, không có nghề nghiệp nên ra tủ thuốc bán kiếm lon gạo về ăn, chứ nay biết làm gì bây giờ. Thôi hai bà đi đi, đường sá đi cực lắm đó, qua con suối, cây cầu, nhớ cẩn thận.

Bà Khải và chị Kim chào người đàn ông rồi theo hướng chỉ tay mà đi. Con đường nhỏ nằm theo những ruộng lúa, chạy dài từ đây lên đến tận trên chân núi kia.

Soại đổi ra đây từ năm ngoái, anh hy vọng là gần quê nhà, có thể gởi thư về cho mẹ và chị Kim lên thăm.
Chuyến tàu chợ đã làm cho bà Khải mệt lả người vì đám con buôn hàng chuyến dành chỗ để hàng. Rồi đám nhảy tàu, đám bán nước chè, trà đá, xôi, cháo, trái cây mơì chào, bao nhiêu thứ làm bà ngồi không yên một chỗ.

Con đường gồ ghề, đầy hục hang làm chân bà mỏi điếng. Bà cố gắng theo chị Kim cho kịp, chị Kim gánh một gánh quà cho Soại nữa.
Thật ra, quà nhà quê cũng chẳng có gì. Đó là bánh tráng khoai xiêm, bánh dầu đậu phụng, khoai chà, khoai chín, cám rang, một số mì khô, hai lít dầu ăn, một trả cá nục kho mặn. Chừng đó thực phẩm thôi cũng đã nặng rồi.
 
Sau ngày Nại Hiên trở lại Sài Gòn, bà Khải biệt tăm tin tức Nại Hiên, dĩ nhiên cũng biệt tăm luôn tin tức Soại. Bà thương con, lo lắng, héo hon người lại, nhưng bà không biết tìm kiếm hỏi han nơi đâu. Đến chừng cả năm sau, bà nhận được tin Soại qua lá thư Soại gởi về thăm bà, kèm cái giấy thăm nuôi. Bà đưa cho chị Kim coi và lần lửa mãi, bây giờ bà mới thực hiện chuyến đi. Suốt đời bà, bà chưa bước ra khỏi cái thôn làng bé nhỏ, cái quận bé nhỏ, làm sao bà biết được những nơi chốn xa hơn. Nhờ có chị Kim đi cùng, bà cũng đỡ lo.

Trên đường ruộng gập ghềnh, dẫn đến trại Xuân Phước, hai người đàn bà lặng lẽ đi. Đôi bóng ngã nghiêng theo hướng mặt trời. Buổi xế trưa, trời nóng, nắng đổ lửa, con đường khô cứng, đá sỏi lồi lõm hục hang. Dọc đường có những người mặc áo công an hay bộ đội đạp xe lướt qua, những người nông dân đang cày dưới ruộng. Trời hạn, đất khô nẻ, cặp bò kéo cày thở hồng hộc, mệt nhọc, nặng nề.

Khoảng đâu xế bóng thì hai người đến chỗ thăm nuôi. Những ngôi nhà lợp tranh thấp, bàn ghế được xếp từng dãy dài. Bà Khải nhìn chung quanh bốn bề, ngõ nào núi cũng chắn ngang, chỉ có con đường mòn độc đạo dẫn từ đây ra ga Chí Thạnh hay ga La Hai.

Chị Kim đem giấy xin được thăm nuôi trình cho cán bộ công an ngồi trong căn nhà nhỏ kế bên. Bây giờ đã hết thời gian quân đội quản chế, đã chuyển sang công an. Sau ba năm của án lệnh tập trung, có người nói, thời kỳ quân đội quản lý là cải tạo viên, thời kỳ công an quản lý là tù.

Tuy vậy, danh từ cũ vẫn được gọi là cải tạo viên. Họ được phát những bộ quần áo có sọc đen, sọc đỏ thẩm, hay màu xanh dương đậm, màu xanh da trời, phía sau áo được đóng dấu đen kỹ lưỡng, đậm nét, chữ CT.
Chị Kim vào văn phòng, chào người cán bộ. Chị trình giấy và nói:
-Xin cho tôi được thăm nuôi em trai tôi tên Trần Quang Soại, ở đội thợ hồ, phân trại E.

Người cán bộ cầm cái giấy săm soi, đọc rồi bỏ xuống, bỏ xuống rồi cầm lên đọc, mấy lần như vậy.
Lúc lâu, ông ta nói:
-Chị ra ngoài kia ngồi đợi tôi xin ý kiến cấp trên, hết đợt thăm nuôi rồi.
Chị Kim bước ra, đi về phía bà Khải. Bà Khải ngước đôi mắt mệt mỏi, hỏi:
-Có được thăm không con?
-Họ nói đợi để họ ý kiến cấp trên, hết đợt thăm nuôi rồi, không biết răng đây?

Chi Kim lại ngôi trên chiếc ghế dài thấp bên bà Khải.

Trời đã qua buổi trưa, nắng đã nhạt trên các chòm cây, gió thổi lao xao. Khu thăm nuôi im vắng. Đã qua đợt thăm, bây giờ chỉ còn lác đác. Thỉnh thoảng những người có thân nhân ở xa đi trễ, còn thì khu thăm nuôi trống trơn, lạnh lẽo, như chiều nay chỉ có hai mẹ con bà Khải.
Quá mệt mỏi vì chặn đường dài, chuyến tàu chợ chạy chậm với con buôn với con buôn lên xuống, la ó ầm ĩ, suốt chặng đường Tam Kỳ - La Hai, khiến bà ngồi không yên chỗ. Rồi phải đi bộ, gồng gánh trong suốt quảng đường dài, hai người cảm thấy rã rời, muốn tìm một chỗ nằm nghỉ.

Người công an khi nảy trong phòng làm việc chợt xuất hiện, anh đi lại gần hai người đàn bà, rồi vồn vã nói:
-Thưa mẹ và chị. Tôi đã hỏi ý kiến cấp trên về chuyện thăm gặp của mẹ và chị với anh cải tạo viên Trần Quang Soại, thì được quyết định là ngày mai mới cho thăm, vì bây giờ trời sắp tối rồi, mà anh Soại đang đi lao động thông tầm, chiều tối mới về. Thôi mẹ và chị vào trong thu xếp chỗ nghỉ lại, có bếp núc và dụng cụ nhà bếp cả đấy, mẹ chị cứ tự nhiên xử dụng.

Chị Kim và bà Khải theo lời người công an, đem gồng gánh đồ đạc vào phòng dành cho than nhân nghỉ lại, có mấy cái sạp gỗ. Hai người cũng mệt quá, nên nghĩ ở lại cũng được, chứ thăm gặp bây giờ cũng chẳng ra về kịp vì trời đã tối.
Gió ở thung lũng ban đêm rít lên từng hơi dài. Đêm xuống lạnh lùng chậm chạp.
 
Hơn ba năm, bà Khải không gặp hai thằng con trai. Những ngày tháng ba, Soại từ đơn vị về thăm mẹ lần cuối, rồi anh dẫn đại đội lính từ vùng núi rừng Sơn Tịnh chạy ra cửa bể An Hòa, theo tàu vào Hàm Tân, rồi vào Vũng Tàu. Đến ngày tan hàng anh ở luôn trong ấy. Bà Khải vẫn mòn mỏi trông con.

Bây giờ bà nằm đây, trên cái sạp gỗ ở khu thăm nuôi, Soại nằm trong trại, cách nhau có một đoạn đường ngắn, mà không được gặp nhau. Soại cũng không biết có mẹ và chị ngoài đó. Không ai cho anh biết cả.

Sáng hôm sau, trong khi sắp hàng chuẩn bị đi lao động, Soại mới được gọi thăm nuôi. Như lần trước ở Long Giao Nai Hiên lên thăm, anh cũng lính qua lính quýnh. Bây giờ không biết ai thăm mình đây? Nại Hiên thì đã biệt tăm từ ngày anh đổi ra Xuân Phước.  

Một chiều thứ bảy như mọi chiều thứ bảy khác ở trại Suối Máu, nhưng hôm đó công an áo vàng vào rất đông. Quản giáo đến từng nhà gọi tên. Nhà 8 với 52 người ngồi im lặng, đợi quản giáo kêu lên “bảng phong thấn”. Hiền hay dữ đây? Ai cũng đoán già đoán non, gần bốn năm rồi, lại gần tết nữa, có thể được tha về lắm chứ. 52 người ngồi im, nhưng tim người nào cũng đập rộn rã, hồi hộp, đợi chờ. Người quản giáo nói loanh quanh về nội quy trại, về việc an tâm cải tạo, ở đâu cũng phải lo học tập tốt lao động tốt. Rồi ông kêu tên, Trần Quang Soại, anh hô to, có mặt. Người cán bộ nói tiếp, anh hãy gọn gàng đồ đạc để chuyển trại. Soại ngẫn người, tim đập mạnh, anh nhìn quanh quất. Còn ai nữa không, không có ai được kêu tên tiếp theo.

Anh xếp đồ đạc thật nhanh rồi đi theo người quản giáo. Lành hay dữ, ai biết được? Nhiều tiếng nói xôn xao nho nhỏ, nó được về là cái chắc, chỉ một mình nó. Soại vẫy tay Thuấn, bắt tay Thuấn, ông choàng lấy Thuấn, rồi anh đi ra cổng nơi cách ly, anh thấy một số gương mặt quen, những gương mặt có ngành, nghề sừng sỏ, an ninh quân đội, quân báo, chiến tranh chính trị. Anh hết hy vọng được về, cơn vui chợt tắt ngúm. Rồi anh lên chiếc xe bít bùng, hai bên có vệ binh gằm sung, đi suốt hai ngày hai đêm, không đái ỉa, không ăn uống, đến Xuân Phước. 

Khi trại ra đến khu thăm nuôi thì đã có bà Khải và chị Kim ngồi ở ghế bên kia. Thêm mấy gia đình nữa mời đến buổi sang nay. Lần này thì anh ngồi xa mẹ và chị. Mẹ anh già quá, ốm quá, còn chị Kim thì xơ xác thấy rõ. Người công an coi tiếp tân ngồi phía bên bàn, nên không ai nói được điều gì riêng tư, bí mật.
-Mẹ và chị đi đường có cực không?
-Đi tàu lửa mà cực gì, sướng nu, có hơi chật chút thôi.
-Đi lên đây có xa không mẹ, nghe nói xa lắm, mẹ chị đi bằng gì?
-Thì thuê xe thồ họ chở đi, có gì đâu, đi tiếng đồng hồ là tới, khoẻ ru.
-Ở nhà ra sao mẹ, chị, anh Giang thế nào?
-Nó về rồi, đi kinh tế mới ở Tây Ninh, làm ăn cũng được.

Rồi mẹ hỏi lại:
-Con sống ở đây ra sao? Ăn uống đầy đủ không? No không?
-Mẹ đừng lo, ở đây nhờ cách mạng dạy dỗ và lo lắng, tất cả đều đầy đủ. Con luôn luôn cố gắng học tập tốt lao động tốt để sớm về đoàn tụ với gia đình.
Anh nói theo bài học.

Khi người công an đi vòng vòng để kiểm soát những người thăm nuôi ngồi đàng kia, anh nói nhỏ cho mẹ đủ nghe:
-Đói, ở đây đói lắm, mẹ.
-Ở nhà cũng cực lắm con ơi!
Mẹ và chị anh khóc.

Khi gần đến giờ ra về, người công an đứng lên, nhìn anh rồi nói:
-Mẹ và chị anh ở xa lặn lội đến đây thăm anh, anh đứng lên nói câu gì đi nào, anh hứa với mẹ và chị anh thế nào để anh về đoàn tụ sớm với gia đình, nói đi.

Soaị như người học trò 5 tuổi bị cô giáo bắt đứng lên trả bài. Anh vừa hổ thẹn, vừa tức tối. Nhưng cuối cùng anh cũng đứng lên, cũng cười thật tươi, rồi nói:
-Trước mặt mẹ và chị, con hứa sẽ lo học tập tốt và lao động tốt, để mau đoàn tụ với gia đình.
Anh đỏ mặt lên vì ngượng.
Mẹ và chị cũng đứng lên. Hết giờ thăm viếng.
Hai người lặn lội bốn trăm cây số để vào đây thăm, chỉ gặp được hai mươi phút.
Trên đường xách quà đi về trại, anh quay lại nhìn bốn, năm lần. Bóng bà Khải già nua còm cỏi hắt hiu trên đường, anh thấy thương mẹ quá.
Nước mắt anh chảy ra, Soại khóc vùi, mùi mẩn. 
 
 
***
 
 
- Như vậy thì Quốc tính thử dùm dì phải làm cách nào? Dì nghĩ là anh Soại sẽ không về được sớm, nên dì phải lo đến tương lai mấy đứa nhỏ. Dứt bỏ dĩ vãng, phải dứt bỏ dĩ vãng đi thì tụi nhỏ mới khá được, chứ không thì suốt đời chúng nó lao đao, khổ sở vì chuyện lý lịch.
Quốc cầm cái ống hút ly cam vắt để lên miệng hút một miếng nhỏ, rồi như đang suy nghĩ lung lắm, cuối cùng anh cũng nói, giọng nhỏ, chậm rãi:
- Nếu dì quyết định thế và nhờ con thì con làm giúp dì. Con quen biết nhiều chỗ làm giấy tờ giả, chỉ trả họ một số tiền nhỏ, họ sẽ làm giấy khai sinh cho bất cứ ai cần. Giấy giống y chan giấy thiệt, mà cũng chẳng ai cần truy lục thiệt giả làm gì. Còn tờ giấy ly hôn của dì cũng vậy, cũng làm giả luôn. Ổng ở tù chưa ra thì ai ở đây mà kiện cáo, khiếu nại.
Nại Hiên thấy lòng mình hơi xao động. Một cuộc tình bỗng chốc trở thành xa lạ, nàng thấy chạnh lòng, nhưng nàng nghĩ đến con, đến cuộc sống của nàng nữa.

Tiếp nối những chuyện nàng cần nhờ Hòa giúp ngày trước, bây giờ thì có Quốc. Quốc trẻ, tráng kiện, một thenh niên mới lớn, đã làm choáng ngợp nàng. Nại Hiên chỉ giữ cho riêng mình những ý nghĩ ngông cuồng đó, nàng chẳng bày tỏ với ai. Cuộc sống đổi mới, kể cả long người, huống hồ gì nàng ở trong hoàn cảnh khó xử quá đáng như thế này.

Quốc từ Bình Định vào đây, học chung lớp chuyên hóa với Đông ở Đại Học Khoa Học. Hai đứa than nhau. Đông dẫn Quốc về nhà mình chơi, chị Vân thấy Quốc dễ thương nên muốn “kết” Quốc với Hà, em gái của Đông. Hà và Quốc còn trong tình trạng e ấp của tuổi học trò, thì Nại Hiên từ ngoài Trung vào. Người đàn bà một nách ba con đang ở trong tình cảnh đáng thương, đi đâu Nại Hiên cũng nhờ Quốc chở trên chiếc xe Honda 67 đen. Chiếc xe đã làm hai người gần nhau hơn, thong cảm nhau hơn, tình dì cháu khắng khít hơn bao giờ hết.

Không ai nói với nhau một lời về tình yêu. Không bao giờ đề cập tới, nhưng nó đã đọng trên môi, trên ánh mắt và cả trong trái tim hai người.
Nại Hiên không đi tìm Ngọc Khánh. Nàng nhờ chị Vân sang cho một sạp hang bán quần áo trẻ em trên chợ Bà Chiểu. Nàng đã dày dạn nắng mưa ở ngoài trung, thì chuyện buôn bán ở đây là chuyện nhẹ nhàng. Nàng đã thuê nhà ở riêng. Nhưng lúc rãnh và cần thiết, Quốc lên chở nàng đi đây đó.
- Dì biết không? Ông già con đi tập kết về chẳng đem được thứ gì cho con cả, chỉ cái tiếng tăm hảo. Con phải tự lực cánh sinh mà sống chớ.

Những chuyện giấy tờ này như chơi, chính quyền mới có mấy năm, con qua mặt cái rẹt.
- Nhưng dì sợ có gì xảy ra, mấy đứa nhỏ không đi học được.
- Dì đừng lo, con bảo đảm với dì, chỉ cần có khai sinh cho mấy đứa đi học, không dính dấp gì đến ông chồng của dì, không dính dấp gì đến ngụy quân, ngụy quyền là được rồi. Trong khai sinh mấy đứa nhỏ khai họ dì và ghi là con tư sinh. Như vậy hờ gì mà sợ.

Nại Hiên hơi bối rối, nhưng đến nước này thì không thối lui được nữa. Thối lui một lần với Hòa, có lẽ vì Hòa ngu ngơ, nhà quê và ít học, nên nàng thấy còn có một khoảng cách. Còn Quốc là một thanh niên mới trưởng thành, nàng thấy ở Quốc có một cái gì đó như là đam mê, cuốn hút, nàng không chống giữ nổi.
- Thì tùy Quốc. Quốc thanh niên, nhìn xa trông rộng, giúp đỡ mấy em được bao nhiêu thì dì mừng bấy nhiêu.
- Con thương dì lắm chứ sao không. Dì cứ tin con, con lấy mấy chỉ vàng của dì, con cũng thấy khó chịu lắm, nhưng người ta nói vậy, con phải “chung” cho họ thôi.

Quốc nói rồi dợm đứng lên. Anh cầm ly cam vắt mà Nại Hiên đã mua, rít một hơi cạn, chỉ còn lổn nhổn những cục đá lạnh.
- Thôi con đi dì nghe, xuống đến Đồng Nai rồi con phải vào những làng quê đó dì. Ở đây Ủy Ban xã con quen hết. Thôi con đi nhe, xong con đem về cho dì liền.
Quốc ra xe. Chiếc xe Honda 67 đã nhiều lần chở nàng ngồi đàng sau. Nàng nghe lòng mình có một nổi xôn xao nhẹ nhàng, êm dịu. Nàng thấy lại thuở nàng mới mười sáu, mười bảy tuổi, thuở cắp sách đến trường. Bây giờ thì thời kỳ ấy đã qua quá xa, nhưng tâm hồn nàng thì như trẻ lại.

Đã ba năm rồi, từ ngaỳ lên thăm Soại, nàng trở về Sài Gòn và lao vào công chuyện làm ăn. Lúc nào nàng cũng hăm hở sống. Lúc này không phải vì Soại mà vì một cái khác, đó là tuổi trẻ. Nàng nhìn lại nàng, sắp đến tuổi ba mươi, rồi sẽ bốn mươi, năm mươi. Rồi sẽ già lụm khụm, như mẹ nàng, như bà Khải. Cuộc sống sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.

Cuộc sống là cuộc chạy đua, đổi thay, như người nhà quê ra thành phố, bỏ đàng sau lớp áo vải thô, chân đất, quét lên mặt nét son môi, má hồng, để biến tướng hóa thân thành một con người khác.
Nại Hiên trở vào quay bán quần áo của nàng, bạn hàng bắt đầu đông đúc. Nàng dọn hang và nghĩ đến Quốc đang chạy xe đến đâu, có thể ra đến Thị Nghè, xa lộ, xe cộ cũng đông lắm. Rồi qua cầu Bình Triệu, xuống Biên Hòa, chui vào những miền quê hẻo lánh, gặp những tay trong Ủy Ban Nhân Dân xã để nhờ họ ký giấy. Ôi! thật tội nghiệp cho Quốc quá.
 
Đến trưa, khi vãng bớt khách thì nàng thấy Vượng, con anh Học, anh trai nàng, đạp xe tới sạp hàng. Nó dựng xe ở cạnh sạp. Nàng hỏi vọng ra:
- Đi đâu đó Vượng, tìm cô có chuyện gì không?
Vượng nhìn nàng cười toe:
- Con ra báo tin mừng cho cô, cô biết tin gì không?
- Cái thằng này, tin gì thì mày nói đi, chứ úp úp mở mở hoài, tau nóng ruột lắm đây.

Vượng nói ngay:
- Dượng về rồi, dượng về nhà cô Vân. Con xuống thăm cô Vân, cô Vân bảo con chở về nhà cô, dượng đang ở trong nhà đó, dượng bảo con ra nhắn cô về.
Tin thật đột ngột như từ trên trời rơi xuống.
Nại Hiên nghe quýnh quáng trong lòng, thì ra một tin không biết buồn hay vui. Từ lâu rồi nàng không nghĩ đến chuyện này, hay chưa nghĩ đến. Ai cũng nói, cở của Soại cũng chín, mười năm. Sao anh về lúc này, sao mới gần sáu năm.

Nàng nói với Vượng:
-Thôi con về trước đi, cảm ơn con, cô đang bận nên không về được, cô sẽ nhờ người coi hang rồi về sau.
Vượng ra lấy xe đạp rồi đạp đi. Nại Hiên chẳng có cảm giác gì rõ rệt. Buồn. Vui. Hạnh Phúc cho ngày đoàn tụ. Hình như sự vắng mặt của Soại quá lâu khiến cho nàng quên đi sự có mặt của anh trong gia đình. Anh chỉ là một người khách, đến đó vui chơi, rồi đi. Anh không tham dự vào những lo toan của nàng, trước kia đã vậy và bây giờ thì nàng còn quan trọng hơn, nàng đã trở thành trụ cột chính của gia đình trong mọi phương diện, thì há chăng, sự có mặt của Soại có còn quan trọng với nàng nữa không?

Và sự tự do đi lại, sự quyết định giờ giấc cho mọi sinh hoạt của gia đình là ở nàng. Hầu như trong năm, sáu năm qua, nàng không lệ thuộc vào một ai. Nhưng bây giờ, có Soại xuất hiện trong gia đình, mọi tính toán của nàng có còn hiệu lực không?
Như chuyện nàng đang làm, nhờ Quốc đi xuống tỉnh Đồng Nai, nơi Quốc có nhiều quen biết, chạy chọt làm các giấy khai sinh cho các con, coi như con tu sinh của nàng, mang họ mẹ. Nàng nghĩ, các con nàng sẽ không còn dính dáng đến Soại, đến chế độ cũ, đến ngụy quân, ngụy quyền, nàng có thể xây dựng cho các con một tương lai tươi sáng hơn. Và nàng cũng muốn làm luôn tờ ly hôn, để nàng cắt đứt, tách rời với quá khứ. Có thể một ngày nào đó, nàng sẽ được đi dạy lại, làm cô giáo đứng lớp, đó là mộng ước lớn trong đời nàng.

Chuyện Soại trở về bất ngờ quá làm nàng thấy khó xử, nhưng chuyện phải về nhà để coi Soại ra sao vẫn là điều cần thiết. Khi sạp hàng vắng khách, nàng nói với chị Hương, bán kế bên:
-Chị Hương ơi! Ông xã em đi cải tạo về rồi, đứa cháu mới ra báo. Em dẹp hàng vô rồi nhờ chị coi dùm, em chạy về nhà chút, coi thử ra sao rồi em ra lại, được không chị?

Chị Hương cười thật tươi:
- Chị mừng cho em đó, ổng về rồi thì mừng quá há, em về đi, để hàng đó chị coi cho. Em cho chị gởi lời thăm ông xã nhé.
Chị Hương quay qua nói với bạn hang bên cạnh:
- Ông xã út Hiên về rồi đó. Tôi nghiệp con nhỏ, chồng đi cải tạo hơn gần năm mới về, út Hiên một mình buôn bán nuôi ba con, mấy chị thấy út có dễ nễ không?
Ai cũng mừng cho Hiên. Ông xã về, nhưng lòng nàng thì không mừng như người ta tưởng. Nàng thấy lòng mình tỉnh lặng, không xôn xao, không náo nức. Có lẽ, quả tim nàng không còn rung động nữa.
 
***
 
Nại Hiên ra kêu xe xích lô chở nàng về nhà, chiếc xích lô đậu ngoài đường lớn. Nại Hiên đi bộ vào một đoạn vì con đường hẹp. Tự nhiên nàng thấy hơi bối rối, sẽ đối xử với Soại sao đây? Tiếp tục hay chấm dứt. Nàng chưa quyết định được lúc này. Hãy vô nhà đã, hãy gặp Soại đã rồi hẳn hay, ba năm từ ngày thăm gặp ở Long Giao, rồi Soại đổi ra Xuân Phước, nàng biết theo những cánh thư của những cánh thư Soại viết về cho chị Vân, nhưng nàng lơ đi. Nàng muốn quên hẳn anh để sống.

Có anh bên đời nàng, nàng cứ canh cánh bên lòng một sự không bình yên. Nàng xếp anh qua một bên nàng mới yên tâm vậy vùng trong thế giới của một người đàn bà độc than, cần những người đàn ông giúp đỡ.

Bây giờ Soại trở về, tự dưng nàng thấy nếp sống đang chạy đều của nàng bị xáo động. Nhưng dù gì thì cũng phải vô gặp anh cái đã.
Cánh cửa khép hờ, gian phòng yên lặng, các con nàng đã đi đến trường. Nàng bước vào trong, Soại đang loay huay sửa cái bếp ga. Anh ngồi chồm hổm trên nền xi măng, hai tay cầm cái bếp ga kéo chỗ này, vặn chỗ kia. Anh ốm quá, gầy và xanh. Anh bận cái quần xà lỏn màu xanh đậm, cái quần xà lỏn còn lại duy nhất không phải bằng bao cát, với chiếc áo sơ mi đã cũ, đã sờn rách nhiều chỗ. Nại Hiên đi nhẹ nhưng cũng khiến cho Soại quay đầu nhìn ra, thấy Nại Hiên, anh đứng dậy, tay quơ chùi xuống quần, rồi anh nói nhanh:
- Nại Hiên, em về đó hả. Anh mới được thả về là anh về tìm em ngay. Về dưới nhà chị Vân, gặp Vượng, Vượng chở anh về đây.

Nại Hiên nói qua hơi thở:
- Vượng ra cho em biết nên em về đây, anh khoẻ chứ?
- Anh cũng thường, nhưng…
Nại Hiên cướp lời:
- Em thấy anh không khoẻ đâu, anh ốm lắm. Nhưng thôi, bây giờ anh cứ ở nhà đi, anh đừng làm gì hết, nghỉ đi, chiều em về. Nghe Vượng nói là em về coi anh ra sao, em chưa mua gì cho anh ăn hết.

Soại nghe lòng nhẹ nhàng một chút. Sáu năm chỉ gặp Nại Hiên một lần, mà lần đó anh chẳng có cử chỉ âu yếm gì với nàng. Sự xa cách quá lâu khiến không ai thấy có sự gần gủi ràng buộc nhau nhiều. Họ như đã tách khỏi đời nhau. Bây giờ gặp lại, nó cũng vẫn còn những gượng gạo, nhất là Soại trở về với tấm thân tàn tạ.

Chỉ có hai người trong nhà, Nại Hiên cảm thấy hơi ngại. Anh sẽ có những cử chỉ âu yếm nàng, sẽ hôn…làm sao nàng từ chối, hình ảnh Hòa, hình ảnh Quốc chập chờn ẩn hiện trong đầu óc. Nàng thấy chưa được lúc này, nàng nói vội vã:
- Thôi anh ở nhà nghỉ nghe, em ra bán hang đây, tối em về. Các con về, anh nói con Anh Thư nấu cơm, còn cái gì từ trước giờ thế nào anh cứ để thế đó, nghe. Đừng sửa làm gì.

Soại bước lại gần Nại Hiên định làm một cử chỉ âu yếm nhưng nàng đã đi ra ngoài, mùi nước hoa thơm ngào ngạt…
Soại nhìn lại mình, cái quần xà lỏn đã cũ, đã rách nhiều nơi, cái áo sơ mi nhàu lấm chấm những đốm loang lổ. Anh dừng lại ở cánh cửa.
Soại thấy lòng mình thật hoang vắng lạ lùng. Anh trở về mới ngày đầu tiên chưa gặp mặt được mấy đứa con, chỉ gặp Nại Hiên trong thoáng chốc.
 
 
***
 
Ngày về.

Trong giấc mơ anh suốt cả sáu năm trời ở trong trại, không có ngày nào anh không mơ ước một ngày như ngày hôm nay, ngày trở về đoàn tụ.
Anh nhớ như in cảm giác của mình khi cả trại được kêu lên hội trường. Lần này nhân dịp ngày 30 tháng tư, ngày Giải Phóng Thống Nhất Đất Nước và Lễ Lao Động 1 tháng Năm, nhà nước sẽ khoan hồng tha cho một số anh em học tập cải tạo tốt. Soại nghe trong lơ mơ vì anh không có hy vọng của sự trở về. Anh đã chai lì trong sáu năm với biết bao đợt về mà không có tên anh.
- Trần Quang Soại.
Soại giật nẩy mình lên, rồi hô to:
- Có.
Anh đứng dậy nở nụ cười thật tươi với bạn bè ngồi chung quanh. Có những tiếng lố nhố:
 - Thằng Soại trúng số rồi, về chuyến này vợ tha hồ có đồ chơi, nhớ lên gặp tư Thông nghe mày.
Anh mỉm cười với những câu nói đó, cố lách bước ra ngoài đám đông đang ngồi dưới đất nghe gọi tên.
- Kỳ này về đông he, hăm mấy đứa.
Anh bương bả về phòng rồi gọn gang đồ đạc, những đồ đạc ít ỏi của anh. Anh vùi tất cả trong cái bao cát là xong ngay. Những người được thả về đột này sẽ qua dãy trại bên kia, ở lại khoảng một hay hai tuần để bồi dưỡng, rồi mới cho về nhà hẳn.
Soại nhớ đến Nại Hiên ngay khi vừa được kêu tên. Anh nghĩ nhiều về nàng và các con. Anh quyết định sẽ không về trung với mẹ, anh sẽ về tìm Nại Hiên. Hình ảnh Nại Hiên lập lờ nửa như mời gọi nửa như quay mặt. Nhưng dù gì anh cũng về tìm.
Anh nhảy tàu trong đêm khuya khi tàu vừa chạy vào ga La Hai, anh rúc vào nằm trong toa chứa hàng, may mà tất cả đều an toàn, không có chuyện gì xảy ra.
Bây giờ thì Nại Hiên xuất hiện trước mặt anh bằng xương bằng thịt. Nại Hiên đi rồi nhưng hình ảnh vẫn còn bay bay trong anh. Đúng là người đàn bà ba mươi tuổi vẫn còn xuân sắc quá, anh nghĩ, mình dù không được thăm nuôi trong bao nhiêu năm, mà trở về còn lại vợ con là điều may mắn. Và biết ơn nàng.
Biết bao chuyện kể, anh nghe được, khi người tù cải tạo trở về. Có người vừa về đến nhà gặp ngay nón cối treo ở phòng mình và người vợ đã chỉ vào mặt người chồng, đuổi ra khỏi nhà. Biết bao chuyện người vợ cặp kè với dân chợ trời, vơi chủ ghe chuyên đóng thuyền vượt biên, với tài xế xe khách đường dài. Mọi chuyện như là một câu chuyện tiếu lâm cười ra nước mắt, khó tin nhưng có thật, rồi qua những cái loa miệng của người có thân nhân đi thăm nuôi kể lại. Mọi chuyện, Soại nghĩ đều có thể xảy ra cho mình và anh yên tâm chấp nhận nó. Nay, anh trở về bình an với vợ con như thế này thật là điều vạn hạnh. Anh lên giường nằm rồi ngủ luôn một giấc ngon lành.
 
 
                                            ***
 
Nại Hiên trở ra sạp bán hang. Nàng im lặng, nhỏ nhẹ trả lời những câu ngắn với chị em bạn hang bên cạnh.
Chị Hoàng hỏi:
- Chú út về mạnh giỏi không cô?
- Khoẻ sao được mà khoẻ, đi ở tù mà, ốm nhách à.
- Nhưng về được là may rồi, có nhiều người bịnh quá, đói qua chết trong tù đó cô.
- Dạ.
Nại Hiên đáp lí nhí trong miệng. Nàng lo bày hàng để bán tiếp tục.
 
Khoảng buổi chiều thì Quốc trở về, mồ hôi mồ kê đổ ra nhễ nhại. Anh dựng chiếc xe phía ngoài rồi bước vào sạp với vẻ mặt hớn hở. Anh ngồi xuống chiếc ghế dành cho khách ngồi mua hàng, rồi nói với Nại Hiên:
- Xong rồi dì, mọi chuyện đều xong, ba cái giấy khai sinh của ba đứa nhỏ. Chỉ cái giấy li dị còn trục trặc vì dưới xã họ không có quyền làm giấy này, phải giả con dấu của tòa án mới được.
Nại Hiên nét mặt lặng thinh, không vồn vã hớn hở như những lần trước. Đợi cho Quốc nói xong, nàng mới lên tiếng:
- Anh Soại về rồi, ông xã dì đó, về hồi sáng nay.

Câu nói làm Quốc rơi vào khoảng không. Sự việc anh chưa nghĩ đến bao giờ. Nó đến hơi đột ngột vì anh đang thực hiện từng bước những dự tính của mình. Nhưng anh cũng nói:
- Dượng về thì vui cho dì. Nhưng tất cả con nghĩ thì dì cứ tiếp tục công việc như đã tính. Tại vì còn chế độ này thì mình còn phải luồn lách thế nào cho lợi là được.

Câu nói của Quốc có vẻ hơi sổ sàng nhưng rất thật. Anh biết điều đó qua cha anh, người cha tập kết trở về, có thêm một bà vợ và mấy đứa con. Ông trở về trong cái xách tay có mấy ký đường mua bằng tem phiếu, để về biếu cho người vợ cũ sau hơn hai mươi năm xa cách. Khi ông trở về lại đất bắc, mẹ Quốc đã mua cho ông những món hàng đắc giá làm ông choáng ngợp. Nên ông nghĩ trong chuyến đi này ông có lãi. Cái mà suốt trong mấy mươi năm ông mơ ước, ông cống hiến cả đời, để có, mà không có được. Trong chuyến đi có lãi đó của cha, đã dạy cho Quốc một điều, là phải kiếm tiền bằng mọi cách.

Quốc nhờ cái lý lịch trong suốt nên anh được nâng điểm và anh đã đậu vào khoa chuyên hóa ở trường đại học khoa học, Sài Gòn.
Vừa đi học vừa đi làm, đi làm đây là tìm những cái áp phe để kiếm tiền thêm, như chuyện lo làm ba cái giấy khai sinh giả cho ba đứa nhỏ. Quốc đã làm xong và chi cho mấy đồng chí uỷ ban xã một chỉ vàng. Quốc lấy của Nại Hiên hai chỉ. Quốc có lời nhưng vẫn được điểm của Nại Hiên về sự thiệt thà.

Bây giờ Soại đã về, tự dưng hai người thấy mình đứng cách xa nhau. Những đêm Quốc tới nhà, cùng nghe nhạc, hoặc Quốc đàn cho nàng hát những bản tình ca nàng thích, bên ngọn đèn cầy. Những lúc đó nàng muốn ngã vào lòng Quốc, ngã vào bờ ngực nở nang của Quốc, rồi sau đó ra sao thì ra. Nhưng mọi chuyện chưa xảy ra, chỉ là trong ý tưởng. Quốc cũng rung động vì những quyến rũ của người đàn ba ba mươi tuổi, nhưng anh chưa giám làm một cử chỉ gì lộ liễu.

Bây giờ Soại về, tình cảm đó có còn tiếp nối được không? Như có một bức tường vô hình nào đó ngăn cản lại những đam mê nẩy mầm. Nại Hiên nói giọng buồn buồn:
- Dì cảm ơn Quốc những ngày qua đã giúp dì công việc. Quốc cứ lên nhà chơi như thường ngày. Để rồi dì sẽ tính cho cuộc sống của anh Soại.
Câu nói của Nại Hiên là câu nói mớm lời, mập mờ hứa hẹn. Quốc thấy vui trở lại, anh đứng lên:
- Thôi con về, nếu con lên nhà dì không tiện thì con sẽ đến đây thăm dì.
Câu nói đó cũng là một câu hứa hẹn nữa, và nó đầy sức quyến rũ.

Quốc ra xe và rồ máy đi, nàng như đang thả hồn mình bay theo Quốc, qua từng chặng, từng chặng đường. Nàng thấy mình đang đứng trước ngã ba đường. Hình ảnh Soại xanh xao ốm yếu nhập nhòa trước mắt, nàng có một chút long thương hại, một chút thương yêu, một chút bổn phận vợ chồng, nhưng hình ảnh Quốc nổi lên làm nàng tê tái, choáng ngợp.
Buổi chiều xuống thấp bên ngoài, bạn hàng lục tục ra về. Tiếng kít kít của những chiếc xe đẩy hàng làm nàng choàng tỉnh. Nại Hiên vội vàng dọn dẹp hàng rồi chờ người đẩy xe tới chuyển hàng đi. Chị Hoàng trước khi ra về ghé qua sạp của Nại Hiên hỏi vài câu:
- Sao út Hiên về trễ vậy? Có ông xã về là vui rồi há.
- Dạ, em bận mấy người mua hàng cứ lựa đi lựa lại hoài, em bực muốn chết. Mới xong là em dọn hàng ngay đây chớ.
- Mấy người đi cải tạo mới về, bao tử còn yếu lắm, em cho ăn từ từ nhe. Có nhiều người ăn ngon quá, ăn nhiều bể bụng chết luôn đó.

Những câu dặn dò chân tình của người bạn hàng làm long Nại Hiên dịu lại. Nàng xách giỏ ra về.
Trên đường đi, nàng nghĩ, phải phải mua cho Soại mấy bộ quần áo cũ, mua thêm chút cá, chút thịt cho bữa cơm đầu tiên của ngày đoàn tụ ra vẻ một chút. Dù sao, Soại mới về, cũng đừng làm cho anh mặc cảm.

Nàng tần ngần đứng ngoài cánh cửa khép hờ nhìn vào. Cha con Soại đang nói chuyện bên trong. Ba đứa con gái không có cha lâu ngày, bây giờ tự nhiên về nhà thấy ông nào nói là ba của chúng, ba đứa hơi rụt rè. Nhưng rồi hình như có sợi dây máu mủ thiêng liêng, một chốc đã xóa tan đi trong lòng ba đứa nhỏ những bỡ ngỡ chập choạng ban đầu. Bây giờ tiếng nói, tiếng cười, dòn tan giữa ba cha con.
Con Anh Thư hỏi:
- Ba đi ở tù vậy người ta cho ba ăn gì ba?
- Thì khoai mì lác với nước muối.
- Có cơm không ba?
- Có, nhưng ít lắm, một năm một vài lần.
- Ba ăn no không?
- Đâu có nhiều mà ăn no.

Nại Hiên nghe cha con Soại đối đáp nhau như chính Soại nói với mình, em bỏ anh suốt mấy năm, anh đâu có được thăm nuôi tiếp tế, anh sống lê thê lếch thếch trong trại tập trung như một kẻ lạc loài. Lời trách cứ đó văng vẳng bên tai làm nàng lùng bùng. Nàng đẩy cửa bước vào, các con bỏ Soại chạy lại bu quanh nàng. Chúng reo lên:
- Me về, me về.
Nàng cười với con và hỏi:
- Cha con nói chuyện gì mà vui thế, cơm nước gì chưa?

Anh Thư nhanh nhẩu:
- Con nấu cơm, hâm cá lại rồi, chờ mẹ về là ăn cơm thôi.
Nàng đưa giỏ đựng thức ăn cho Anh Thư rồi nói:
- Có cá với thịt me mới mua, con rửa sạch lại rồi thịt thì kho mặn, còn cá thì nấu canh nhé.
Anh Thư cầm giỏ thức ăn đi xuống bếp. Nó lớn lên trong hoàn cảnh cơ cực nên đã làm được tất cả những công việc ở trong nhà. Đông Nghi  với Anh Chi đứng chờ xem me có mua quà cho không, Nại Hiên nói:
- Hôm nay có ba về, me quên mua quà cho hai đứa rồi.

Rồi nàng quay qua Soại đang đứng xớ rớ gần đó. Soại vẫn mặc cái quần xà lỏn buổi sang, anh chỉ còn chỉ một cái quần này là tạm được, dù đã cũ và rách, những cái quần khác đều là quần bao cát. Nại Hiên đưa gói áo quần cho Soại:
- Em mua cho anh mấy cặp đồ và đồ lót, anh vào tắm rửa rồi thay đi, bỏ hết quần áo cũ, đốt hết đi. Đồ trong trại nhiều vi trùng lắm, đừng tiếc.

Câu nói của Nại Hiên là câu nói thật và đúng. Anh nhớ những lúc anh làm ở đội rau xanh, buổi sáng phải múc nước tưới rau hòa với phân người. Phân người lấy từ hố xí tập thể. Anh em cải tạo lấy những cái thùng phuy lớn, đóng hai cây ngang rồi ngồi trên đó mà đi cầu, phân dồn lại, ruồi nhặng bay tràn đầy, sinh sôi nẩy nở, dòi bọ bò lổn nhổn. Anh lấy xẻng xúc phân, gánh ra khu rau xanh, hòa với nước tưới rau. Nhiều lúc anh đang cầm vòi tưới, dòi bọ bò lên cả người, anh chỉ lấy tay hất đi, về nhà tắm bằng nước tro, như vậy thì không có vi trùng sao được.
Nhưng câu nói của của Nại Hiên cũng làm anh như chạm phải cái cùng cực của mình, cái đau thương của mình, làm anh cảm thấy anh bé nhỏ quá, sa sút quá. Anh như ở từ một sự tồi tàn chui ra.
Nại Hiên nói tiếp:
- Không biết mấy bộ đồ này có vừa cho anh không đây, anh mặc đỡ chứ em chỉ đoán kích thước thôi, em mua đại.

Soại trả lời trong cảm động:
- Anh mặc gì cũng được, đã trải qua lò cải tạo rồi thì bây giờ anh sống ra sao cũng được hết.
- Chứ không phải một thời gian sau rồi bắt đầu chê à?
- Không đâu.

Soại cầm gói áo quần vô phòng tắm. Về đây mới được nghe được mùi thơm của xà phòng, của nước hoa, chứ tuyệt mù trong suốt mấy năm, anh chỉ tắm bằng nước lạnh hòa với tro cho con người đỡ nhớt, đỡ lợm, vì ngày nào cũng chung đụng với phân người.
Anh múc nước dội vào người rồi xát xà phòng lên tóc, lên quanh người. Bột xà phòng thơm lừng trong mủi anh, anh hít lấy hít để như tận hưởng một mùi hương mà từ lâu lắm rồi anh không được ngữi. Đây là lần tắm thứ hai của anh khi anh trở về. Buổi sáng anh cũng tắm rồi, nhưng anh tắm một mình, qua quýt, tắm cho bay đi bụi bặm trên người. Bây giờ có Nại Hiên và mấy con, anh phải tắm lại, kỳ cọ, xả hết ra mùi tanh tưởi, hôi hám, cái mùi từ trại cải tạo mang về. Anh thấy hạnh phúc khi cầm bàn chải đánh răng trên tay, dĩ nhiên trong trại, anh không có một chút kem để đánh răng.

Trời nóng nên anh chỉ bận cái quần xà lỏn và áo thun. Anh soi gương thấy mình trẻ ra, tình người ra một chút.
Mấy đứa nhỏ dọn cơm trên nền xi măng, bữa cơm có thịt heo kho trứng, rau muống luộc, canh cá kho ngọt. Chừng đó thôi cũng làm cho bao tử Soại nổi loạn. Buổi trưa, Soại ăn cơm nguội còn lại với thịt kho, anh không giám ăn nhiều vì sợ Nại Hiên nói. Anh ăn mấy chén mà vẫn còn thòm thèm, mới về nên cái gì anh cũng giữ kẽ.

Bây giờ không khí gia đình vui vẻ làm anh phấn khởi. Con Đông Nghi xới cơm cho anh rồi mời:
- Mời ba me ăn cơm.
Khung cảnh này anh ao ước đã bao năm, anh nghe long nhẹ nhàng, lắng đọng.
Nại Hiên nói:
- Mời anh ăn cơm, mấy đứa ăn cơm.

Anh cầm chén đủa lên mà tay run run. Anh ứa nước mắt trong âm thầm.
Nại Hiên gợi chuyện:
- Bây giờ anh kể chuyện học tập cải tạo của anh và mấy con cho anh nghe đi.
Anh đáp lời:
- Thôi em, đang vui mà kể chuyện tù thì buồn lắm. Chuyện tù cải tạo là chuyện dài không bao giờ kể hết, hãy quên nó đi.
- Ừ thôi. Quên nó đi. Em cũng không muốn nghe chuyện cực khổ của anh làm gì.

Chỉ có ba đứa con là vô tư, nó kể cho Soại nghe chuyện trường lớp, chuyện bạn bè. Rôì Anh Thư hát. Đông Nghi và Anh chi cũng hát. Niềm vui nhỏ bé đọng trên mái ấm gia đình. Anh như đang sống trong mơ.
Khi đến gần đi ngủ thì Nại Hiên nói:
-Hôm nay anh ngủ ngoài divan này nghe. Anh  phải đi khám bác sĩ, phải tầy sạch hết hơi hám cải tạo mới được ngủ với em.
Câu nói của Nại Hiên làm anh cụt hứng, trong thâm tâm, anh đang dự tính đêm nay là một đêm ân ái thật mặn nồng với vợ.
 
Kể từ đêm ở Sài Gòn, Nại Hiên về quê, là anh chay tịnh suốt sáu năm. Với một người trai trẻ như anh làm sao không thèm muốn. Nhưng trong tù, anh đành chịu. Rồi sức lực yếu kém vì thiếu dinh dưỡng, anh cũng cố quên đi.
Đến ngày về, nằm ở trại tự giác mười lăm ngày, anh thấy lòng mình dào dạt hưng phấn. Anh nghĩ đến vợ và những lần ái ân xưa. Một buổi tối, anh mò qua trại bên anh đã ở trước, anh tìm đến phòng tư Thông.

Thông hỏi:
- Mày sắp về rồi mò qua đây làm chi, không sợ bị bắt giữ lại hả?
Soại cười cầu tài:
-Mày giúp xỏ lỗ tai cho tau, để tau về làm hài lòng bà xã.
- Ba thẻ đường.
- Có ngay.

Soại đưa cho tư Thông ba thẻ đường, mà anh đã năn nỉ xin thằng Thành, thằng bạn cùng về, nằm gần anh, anh nói với Thành:
- Mày cho tau ba thẻ đường, về Sài Gòn tau dẫn mày đi ăn phở.
- Xạo, mày làm như ở Sài Gòn phở người ta cho không không bằng. Mày vô sản lấy gì mời tau.
Nói vậy nhưng Thành cũng lấy cho anh ba thẻ đường. Soại thèm đường rã họng, muốn bỏ một thẻ vào miệng nhai cho đã, nhưng anh nhín nhịn, vì chuyện lớn, vì em.

Anh đã gan góc cùng mình khi chui rào qua trại cũ. Chỉ việc nếu bị quản giáo bắt được sẽ bị kết tội “quan hệ linh tinh với mưu đồ gì?" là anh cũng mệt rồi. Nhưng lúc đó, hình như anh đã mụ người đi.
Thông kéo anh lại gần chỗ cây đèn dầu hỏa, cây đèn cháy tù mù, nó nói:
- Tụt quần xuống.

Anh làm theo, để cả hạ bộ cho Thông làm việc. Thông cầm …lên, nghiêng ngó, rồi với con mắt nhà nghề, nó châm cây kim vào lửa đèn đang cháy và xỏ cây kim qua làn da quy đầu. Thông làm nhẹ nên anh chỉ thấy hơi buốt một chút rồi thôi. Nó lấy một cộng chiếu nhỏ sắm sẳn để bên, rút mũi kim ra. Nó thọc cộng chiếu xuyên qua lỗ. Xong, nó bôi chút thuốc trụ sinh vào chỗ vết thương, rồi nói:
- Xong rồi, mày về có trụ sinh uống thêm mấy viên. Nhớ thường xuyên lấy tay di chuyển cộng chiếu cho đừng dính vào thịt. Độ năm ngày là lành hẳn, mày có thể lấy lông boi ngựa, hoặc tóc, xỏ xuyên qua, đánh hình hoa thị, rôì lấy kéo cắt. Mày sẽ ngon ơ, nhiều em sẽ chết mê chết mệt vì mày đó.

Soại cảm ơn rồi lủi thủi bò qua hang rào kẽm gai về trại. Anh nghe hơi đau nhưng anh cố chịu đựng. Anh không có trụ sinh uống thêm, nhưng thịt anh hiền nên khoảng năm sáu ngày sau là vết thương lành hẳn, công chiếu anh vẫn xuyên qua cái lỗ tròn nhỏ.
Anh định trong giờ lâm trận đầu tiên, anh sẽ thử coi nó có tác dụng gì không? nhất định không cho Nại Hiên biết, nên trước khi đi ngủ, anh mới vào phòng tắm, bứt sợi tóc xỏ xuyên qua cái lỗ, làm như thằng Thông dặn, cắt hình hoa thị những sợi tóc, rồi anh trở ra ngoài nhà, đơị chờ.
Bây giờ thì anh nằm một mình trên cái divan gỗ. Lòng anh dợn lên một nôỉ buồn không tên. Nại Hiên và các con nằm bên kia bắt đầu thở đều. Anh xoay qua, xoay lại, mãi vẫn không ngủ được.
Thế là ngày đầu tiên trở về từ trại cải tạo, anh ngủ một mình, và ôm bầu tâm sự không biết thổ lộ cùng ai.
 

 Trần Yên Hòa
(còn tiếp)
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, November 8, 202010:56 AM(View: 779)
Buổi chiều, tới lúc thằng Ích chọc cái cuộng rơm vào nách bác Tốn, bác mới mở bừng mắt trở dậy. Trời bên ngoài đang sâm sẩm tối. Tiếng trẻ con khóc và tiếng người cãi nhau loạn xạ vang lên từ ngoài hàng rào.
Sunday, November 1, 20204:05 PM(View: 1066)
Một buổi tối Huệ dìu về nhà một người lính say. Trời lất phất bụi mưa. Xóm Cỏ im lặng và tối om như một đường hầm sâu hun hút. Lối đi nhớp nháp bùn. Trận mưa buổi chiều làm nước đọng thành vũng lớn.
Tuesday, October 27, 20208:22 AM(View: 970)
Huệ chưa khỏi hẳn nhưng đã đi lại được ở mấy nhà quanh ngách. Nàng hay bắc ghế ra ngồi ngoài thềm cửa. Một vài lần có người quen đi qua, Huệ lại kéo vào nói chuyện bâng quơ. Nàng bô bô cả chuyện chồng con của mình
Tuesday, October 20, 20209:18 PM(View: 992)
Từ đầu mùa xuân, bác Nhan gái đã dự tính gây lấy cho mình một cái vốn nhỏ để bán hàng quà rong trong chợ. Những hôm bỏ từng
Thursday, October 15, 20208:09 AM(View: 971)
Trời chưa sáng hẳn mà cụ Nết đã mò mẫm trở dậy.Thật ra cụ thao thức từ đêm. Nằm nghe mãi tiếng mọt nghiến gỗ trên rui nhà, tiếng chuột chạy rúc rích trên mái lá và giở mình suốt một đêm trên phản gỗ, lưng cụ đau ê ẩm.