DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,126,315

Dạ Tiệc Quỷ - Võ Thị Hảo (từ chương 12-16)

Saturday, February 11, 201212:00 AM(View: 7919)
Dạ Tiệc Quỷ - Võ Thị Hảo (từ chương 12-16)

Dạ tiệc quỷ


vthao_4-content




Chương 12:


Khúc hát của đứa con xanh


Trên trần - nơi Hoàng chỉ tay ở chương “Bức thư…” là một sinh thể xanh lét… ...

Một ngày, đứa con xanh lét được sinh ra trong một đêm trăng lạnh của các tử thi chết trận thành cổ đang bay là là dưới những đám mây mang hình trâu bò bỗng thấy dưới mặt đất, giữa những bụi cây lúp xúp xanh đen có cái gì đó đang di chuyển một cách kỳ cục.

Mỗi cuộc di chuyển của cái vật gì đó đều khiến cho cây cối rùng mình và cười lên khành khạch.
Cây cối mà cũng biết cười ư?

Đứa con xanh lẹt đưa cánh tay thứ sáu quệt ngang ba cặp môi đen...

Ta thử đỗ xuống đây xem sao?
Từ khi được sinh ra, ta cứ bay mãi cũng đã chán ốm.

Đứa con xanh lẹt hạ xuống.
Đó là một bụi cây...

Sững sờ trông thấy một cái gì đó lùn tịt, mặt vàng nghệ, một đầu nhưng có đến bốn cái tai rách và chiếc chân thứ ba nằm giữa hai chân kia, thòng xuống như cái đuôi của con Kanguru.

Cái gì đó vàng nghệ thực ra tương tự một thằng bé.

Một thằng bé mặc vải liệm nhưng trái ngược lại với chiếc áo người chết rộng thùng thình của nó, mặt nó rất phấn chấn. Nó đang cầm một chiếc đàn làm bằng ống xương trâu.

- Thực ra mi là ai?

Đứa con vàng nghệ đáp thủng thẳng:

- Ta là một lời nguyền.
- Mi biết cũng biết hát ư?
- Ta biết gẩy đàn. Những lời nguyền đều có biết một chút đàn ca.
- Cũng như ngươi vậy.
- Ta cũng từ một lời nguyền. Phải rồi. Mi biết ta ư?
- Ta biết.
- Mi ra đi từ ai…?

- Có gì đâu.
- Chúng ta là những kẻ phải đi trả nợ
- Trả cho ai?
- Trả cho những người đã sinh ra chúng ta...

Và chúng ta ca hát.
Giọng của ta là món nước sốt.
Rưới trên nồi hầm hồi ức.
Kể lại cho loài người nơi chúng từ đâu đến.
Để bữa tiệc không là mười hai món sơn hào hải vị.
Bữa tiệc là ba mươi sáu món.
Món nọ ăn món kia.
Thành ra những bữa tiệc độc nhất vô nhị.

Và đứa con xanh cùng đứa con vàng nghệ đi vào bụi cây.
Ở dưới đó đã bày tiệc sẵn.
Và đứa con xanh đu đưa trên cây, cất tiếng hát mua vui:

Có một u minh giá lạnh
Khi trời nhổ nước bọt xuống biển Đông
Loài thuồng luồng lên đớp sóng
Người nạo nghêu trên thềm biển
Vặn vẹo quắt mặt trong đợt gió rét buốt
Ruột xoắn lại như thừng bện
Những đám mây điên loạn không chịu làm mưa
Người dân chài biến thành Lạc Long Quân

Cha ta là ai
Mẹ ta là ai?
Ta là đứa con của những mảnh thịt vụn
Của máu hoà trộn
Giữa tiếng khạc nhổ của đại bác
Của bom khoan thịt
Của nồi súp máu xương
Của tiếng hô xung phong

Tiếng mèo mất chủ gào trong đêm trăng suông
Mèo gào vỡ ruột
Những con mèo lười biếng thơm tho và hiền dịu
Bỗng một ngày sau chiến địa
Thành lũ hoang
Uống máu chết trên nghĩa địa hoang lạnh
Lũ mèo thành quái vật
Đêm đêm gào tiếng của những vạc dầu

Cha ta mẹ ta
Nghiệp chướng ngàn năm
Thân gầy còng lưng há mồm ngóng ra biển cả
Mơ một ngày ra khơi
Một ngày gió
Đẩy con thuyền ra biển
Vong quốc vong quốc
Còng lưng thân gầy há mồm ngóng biển cả
Một con thuyền lá tre chổ vận may.

Chương 13:


Biệt thự Hoa Hồng


Môi và linh hồn tôi mà Chúa đã chuộc lại...
(Thi thiên - Kinh thánh)
Trong góc khuất của quán bar “Viễn Dương”, cạnh bức tranh màu đỏ vẽ một con tàu đang chao đảo trên mặt biển,. bão giật gẫy gập cánh buồm và những bàn tay tuyệt vọng bám quanh mạn thuyền đang rời lỏng rã rời, đêm thứ sáu ngày cuối tháng nào cũng có một người đàn bà ngồi đó với ly rượu Dom Pê-ri-nhông trên tay.
Trong bộ đầm ngắn màu đen không tay giản dị, hở vai, mang nhãn hiệu thiết kế riêng của hãng Chanel, cùng với chiếc khăn choàng màu rơm vàng hờ hững trên vai, với đôi mắt to và đôi mày rộng không tỉa tót, đen thắm lại như nhung, trông người đàn bà này như thần tượng thời trang Audrey Hepbunr tái sinh.
Đôi mắt sóng sánh đa đoan, ẩn bình yên dưới đôi mày, gần như không chớp với cái nhìn nửa vời, lưng chừng và chông chênh, với cách hạ hàng mi trông vừa kiêu kỳ vừa khinh bạc mà khêu gợi cháy lòng, mỗi khi cô ta nhìn lên, như có một chuỗi kim cương lóng lánh vừa rơi xuống.
Hạng đàn bà không tuổi. Như một đoá hoa vẫn giữ được vẻ hàm tiếu phi lý vào thời đang nở rộ đến độ viên mãn. Loại đàn bà phảng phất vẻ mong manh khiến người nhìn thấy không thể không bất giác xót thương đến se lòng và chỉ muốn giang rộng cánh tay để yêu đương, ôm ấp và chở che.
Khoé miệng của nàng đã mờ ảo hai nếp nhăn mà để bù lại, những khi nàng nói cười, hai nếp nhăn đó biến thành đôi lúm đồng tiền trẻ thơ.
Trông nàng, như một người đàn bà vừa sợ hãi cuộc đời, như đi trong đời mà nín thở mà sợ nếu thở mạnh thì mọi vật xung quanh chừng tan biến và những người đối diện vừa khao khát muốn chạm vào nàng vì một sức thu hút không sao cưỡng nổi, như một quả bom tình ái đã hẹn giờ bùng nổ, hứa hẹn bao mê đắm ngọt ngào. Mà ngược lại, người ta lại vừa muốn lùi xa, như không dám chạm vào một báu vật dễ vỡ mà những mảnh vỡ đó sẽ lập tức cứa nát lòng tay.
Tiếng nhạc dập dìu trong quán bar.
“Viễn Dương” vẫn được giới sành điệu mệnh danh là thượng thặng trong thành phố về chất lượng phục vụ cũng như năng lực bảo kê rắn như thép. Bảo đảm đến mức những ai đặt chân đến nơi này không bao giờ bị phiền toái hoặc bị xây xước bởi những pháp lệnh phòng chống mại dâm hoặc chống tham nhũng, chống lãng phí...
Đủ can đảm đặt chân đến nơi này phải là những nghiệp chủ giàu có, những kẻ buôn nước bọt môi giới được những dự án lớn với tiền thù lao cả vài chục ngàn đô la hoặc cả hàng tỉ đồng cho mỗi phi vụ “lấy chữ ký”, những đại gia buôn ma tuý, những đại gia buôn dự án rửa tiền, buôn quan buôn vua, buôn nước mắt nhân đạo và đủ mọi thứ buôn trên đời…
Cả cái xã hội của những kẻ mafia quyền lực và mafia xã hội đen đều có thể gặp nhau, biết mặt nhau và cùng nhất thống trong một thể vừa hằn học vừa mật thiết đến mức không thể tách rời được và mỗi bên đều cài cắm hệ thống bảo vệ của riêng mình trong quán bar vĩ đại này.
Cái phẩm chất thượng thặng của ông chủ quán bar là đủ rắn mặt và đủ kinh nghiệm, đủ lịch lãm, đủ mưu mô và những phương tiện vừa bí truyền vừa hiện đại tới mức có thể thống nhất những hệ thống mafia đó vào trong tay và bảo vệ hệ thống này cùng tồn tại hoà bình dưới bàn tay ông ta.
Những công tử ăn chơi ngờ nghệch cũng có thể vào quán bar. Những quý bà quý cô đẹp đẽ sang trọng, gái bao cao cấp, gái điếm thượng thặng, nhà báo, chính khách cũng có thể tìm chỗ của mình ở quán bar “Viễn Dương”.
Cái đó được gọi là những con bò lạc. Hệ thống ngầm được ngụy trang kỹ tới mức không ai có thể nghi ngờ gì rằng đây không phải chỉ là một chốn ăn chơi đơn thuần.
Tự tin nhất để có thể ghé ngày ngày, tiêu không cần tính đếm, là một số người trong cái thế giới ngầm của quyền lực. Ngay cả phần lớn thương gia ngoại quốc, đi máy bay dám ngồi ở hạng vé VIP, dù mê muội với cách phục vụ độc nhất vô nhị của quán bar này, cũng không đủ tiền để đến thăm viếng thường xuyên.
Nơi đây, rượu thượng hạng chảy như suối. Ân ái tựa sông dài với những vũ nữ cao cấp đứng thành hàng trong tủ kính, còn khêu gợi hơn cả khoả thân dưới những ngọn đèn mờ ảo và tiếng nhạc kích động.
Nhưng đám vũ nữ đó chỉ là những kẻ gợi tình, những ánh sáng ma trơi, là khúc dạo đầu mời gọi dẫn đường đến khoái lạc, ngụy trang cho cả một đàn gái gọi cao cấp.
Đằng sau là cả một loạt danh bạ điện thoại với những mã số bí mật. Mà những mã số đó chứa đựng vòng một, vòng hai, vòng ba của những người mẫu trứ danh, các ca sĩ ăn khách, thậm chí cả á hậu và hoa hậu.
Khách chỉ cần click chuột trên một bàn phím, lập tức sẽ hiện ra số đo, chiều cao và đặc biệt nhất là vùng “đào nguyên” của đối tượng đang mở trong tư thế khiêu khích nhất.
Có cả những mã số và hình ảnh dành cho các bà các cô “thiếu thốn tình cảm” và muốn tìm hiểu về các ngón ăn chơi ở trên đời hoặc muốn hoàn thiện bộ sưu tập đàn ông. Đủ các ngón khêu gợi từ phương Đông tới phương Tây để khách bị kích động đến cùng cực và chỉ còn mỗi việc là mặc cho đám vệ sĩ dắt tay êm ái đến điểm hẹn.
Đó là một dãy động phòng bí mật dưới tầng hầm.
Những động phòng bày biện như cảnh thiên đường, một chiếc giường như giường tân hôn với những khoái lạc được nâng lên đỉnh nghệ thuật.
Tàn cuộc, khách ra về trong cơn đê mê chưa tan, rất hài lòng dù túi tiền đã bị rút rỗng không.
Những chiếc bàn đặt dưới trần nhà chạm trổ, được soi rọi bằng các chùm đèn phả ánh sáng màu ngọc trai là điểm hẹn, dành cho khách đến quan sát, làm quen hoặc chờ được phục vụ.
Trong chừng chưa đầy nửa giờ, sẽ có từng đôi từng đôi tựa vào nhau đứng dậy, dìu nhau bước vào các động phòng trong nhịp điệu nôn nóng lả lơi. Khách đi một mình sẽ được trung chuyển vào những gian trong kín đáo hơn, và được đóng vai các ông hoàng duyệt qua hậu cung toàn những mỹ nữ trần truồng.
Trong góc khuất, bên bức tranh màu đỏ vẽ con tàu đang chao đảo, người đàn bà vẫn ngồi. Trước mặt nàng có tới ba người đàn ông.
Họ không thể rời mắt khỏi nàng. Họ ngửi thấy chút mùi nguy hiểm nhưng cũng không thể bỏ đi.
Những chai rượu đắt tiền tiếp tục được mang ra. Ba người xoay những chiếc ly trên tay, bị thôi miên bởi vẻ kỳ lạ của người đàn bà.
Họ đang trông chừng nhau.
Người đàn ông điển trai với với bộ ria mép như một bá tước, đôi mắt xếch, dợm bước chân đi, khẽ cúi mặt xuống thầm cầu nguyện: “Làm ơn, làm ơn đi, đừng để cho cô ta nhìn lên!”.
Nhưng chuông đồng hồ điểm mười một tiếng. Và người đàn bà ngước lên.
Ánh mắt nàng rọi thẳng vào người đối diện.
Những tia nhìn rực rỡ như kim cương phóng nhãn quang không thương xót. Khinh bạc và khiêu khích, như mũi tên độc phóng thẳng vào tim.
Người đàn ông vừa định bỏ đi giật nẩy người, rụng rời: “Ta chỉ đáng tuổi con cô ta mà thôi. Không thể thế được. Thật phi lý!”
Chàng ta cảm thấy nghẹt thở trong bộ vét may rất khéo pha chút cách tân kiểu Tommy Hilfiger - một trong tứ đại gia thời trang hạng nhất Hoa Kỳ đương đại.
Chàng ta đứng bật dậy, những muốn quay gót, nhưng đôi chân ngoan cố cứ dấn bước về phía nàng, cố gượng hết sức bình sinh mỉm một nụ cười vừa tự tin vừa ban ơn.
Thực ra đó là lớp vỏ che giấu sự sợ hãi. Linh cảm đứng trước ngưỡng cửa Thiên đàng và Địa ngục, chàng đưa tay, nghiêng mình.
Trong nụ cười nửa miệng mê hồn, bàn tay phải nõn nà chìa ra cho chàng trai, người đàn bà duyên dáng nghiêng đầu.
Điệu Slow với đôi thân người nhẹ nhàng quấn vào nhau trong những bước xoay tròn và đôi chút đụng chạm tinh tế của hai thân thể càng khơi dậy cơn thèm khát. Cơn thèm khát thiêu đốt. Chàng trai phát điên. Ánh đèn đục hơn. Đêm ngoài cửa sổ dường như trong veo.
Chàng trai nôn nóng ghì chặt người bạn nhảy trong một cái ôm siết mãnh liệt và hôn vào môi.
Người đàn bà có đôi mắt kim cương không chống lại.
Ở cái hôn thứ hai, chàng trai hỏi:
- You tìm gì ở đây?
- Tình ái. Sự chiều chuộng. Bộ sưu tập những đàn ông đẹp và giàu có.
Chàng trai thích thú vì câu đáp trắng trợn của người đàn bà:
- Me có xứng đáng được vào bộ sưu tập đàn ông của You?
Người đàn bà lùi ra, nheo mắt ngắm:
- Chưa ưng ý lắm. Nhưng có tương lai.
Chàng trai cáu kỉnh:
- Không phải tương lai, mà ngay bây giờ. Ngay lúc này. Từ lúc nhìn thấy em, em đã thiêu chết tôi.
Người đàn bà lùi lại một bước:
- Anh nói năng không giống đám công tử ném tiền qua cửa sổ.
“Mười bảy.” - Người đàn bà đếm khẽ.
Chàng trai ngạc nhiên hỏi: “You nói gì?”
Người đàn bà không đáp, chỉ mỉm cười bí ẩn.
Một chiếc xe BMW màu nho chín mượt mà tới chờ ngoài cửa sổ.
- Me đưa You về đêm nay nhé?
Người đàn bà khép đôi mi dày nặng, giấu bớt làn ánh sáng rực rỡ như kim cương vụn trong mắt.
Chàng trai mê man trong hạnh phúc và nôn nóng.
Họ dìu nhau ra xe.
Người lái xe bước xuống, mở cửa, đứng khoanh tay trước ngực, vẻ rất chuyên nghiệp, cúi mặt chờ sai bảo. Thân hình của anh ta vạm vỡ, đôi cánh tay nổi cuộn bắp thịt như cánh tay vận động viên thể hình.
Người đàn bà khẽ nghiêng thân mình.
Không thể tìm thấy một người đàn bà nào có cử chỉ duyên dáng và tinh tế hơn. Thật quý phái. Chàng trai nghĩ, ngày càng bị hút hồn vào những cử chỉ, dù rất nhỏ của người đàn bà. Cả chiếc đầm đen không tay của nàng, trễ xuống, khoét sâu vừa đủ để lộ một khoảng nẩy nở căng mọng còn mượt mà như sương đọng, vừa gợi khát khao vừa gợi lòng hãi hùng thành kính.
Gấu váy cũng ngắn vừa đủ, chỉ hé một nửa đôi đầu gối xinh xinh nhô lên và khi nàng ngồi xuống chiếc đệm da báo, gấu váy chợt hếch lên, để lộ cặp đùi dài, chớm hồng nhạt và sáng lên trong làn ánh sáng liêu trai của đèn xe.
Chàng trai không thể rời mắt khỏi những vùng quyến rũ hút hồn chợt ẩn chợt hiện của nàng.
Một cái gì đó, không thể gọi tên, rừng rực cháy trong gan ruột, trong lồng ngực, râm ran xuống giữa hai đùi chàng và bắt đầu những cơn vật vã nhè nhẹ đòi được chiếm đoạt người đàn bà, đòi được ôm choàng trong vòng tay. Đòi tham lam, đòi được nhìn thấy, đòi được nô lệ và khuất phục, đòi được giày xéo và sở hữu, đòi được tham lam ngậm nuốt. Đòi được gào thét và thì thầm dịu ngọt. Đòi được úp mặt vào đôi bờ rong rêu và mê đắm của vùng đào nguyên.
- Ta phải tiết chế cảm xúc, để rồi đây được khoái lạc đến tột cùng. Đây là một dịp trời ban. Sẽ không lặp lại. Không phải đêm nào những phù thuỷ quyến rũ cũng bất thần lạc vào một quán bar...
Chàng trai run rẩy trong một giai điệu mê ly vẳng tới, như rất xa xăm, nhưng được phát ra từ một chiếc loa giấu đâu đó, rất gần, ngay trước mũi xe rất hiện đại và tiện nghi.
Chiếc xe phóng vút qua những chặng đường quanh co, hun hút dài trong đêm trăng mờ.
Những cây lá của đường đi, soi tỏ trong bóng trăng chênh chếch, hơi ngả màu xám bạc, cũng dường như thầm thì sống dậy, tình tứ dưới bóng trăng chênh.
Cuối cùng, xe dừng lại trước một biệt thự sơn trắng, nằm lưng chừng trên một sườn đồi ngoại ô.
Qua kính cửa xe, chàng trai chỉ kịp nhìn thấy, dưới bóng trăng nhạt chênh chếch về Tây, lối vào biệt thự và phủ lên cả ngọn đồi, là một thảm hoa hồng leo gần như mênh mông, được dệt bởi vô số bông hoa cực lớn.
Cái loài hoa màu tím nhạt ngả hồng, cánh mỏng, chớm buồn mang mang, và phả ra một làn hương ngạt ngào, không bao giờ có vị ngọt lừa mị. Chỉ nồng nàn làn hương sang cả, không thực, thoát tục, bay lên khỏi đời thường và nếu người bán hoa đặt chúng vào sọt, đem đi lang thang trên những con phố, đợi được mặc cả và được mang đi, trông chúng tội nghiệp đến não lòng. Như bị giày xéo. Như viên ngọc lại bị đặt trên một cái đài được làm bằng đất nung. Như sự giễu cợt phũ phàng.
Nhưng ở đây, trên giàn hoa của mình, khi không bị bứt lìa khỏi cuống, những bông hồng trở nên cao ngạo. Người con trai biết chắc chắn màu hồng nhạt pha tím mong manh của chúng. Nhưng đêm nay, trên thảm hoa, với những bông hoa cực lớn dệt che phủ một phần biệt thự, chàng lại đồ chừng chúng sẽ thắm đỏ như máu dưới ánh mặt trời.
Đó là những bông hoa chỉ có trong khu vườn của Thiên đường. Chàng trai thoáng nghĩ.
Người đàn bà này không thể ở một chốn khác. Không thể ở một nơi nào khác trên mặt đất này, nếu nơi đó không có những thảm hoa hồng cực lớn. Nơi mà hương hoa và hồn hoa như ướp cả vào linh hồn và da thịt của nàng.
Mà hồn hoa đêm nay như ma quái. Như có cái gì đó đe doạ. Như một mối nguy cơ. Khoái lạc quá. Chinh chiến quá. Quá đẹp! Quá lớn! Vượt tầm cỡ thông thường của một người đàn bà cô đơn lạc loài lang thang tìm khoái cảm giữa đêm dài.
Cổng biệt thự tự động mở khi người lái xe xuống trước và bước tới.
Đứng nép vào một bên, người lái xe vẫn đứng khoanh tay, cúi đầu chờ sai bảo.
Dáng vóc cao lớn của người lái xe gợi nhớ đến những lực sĩ La Mã chuyên tiêu phí cuộc đời trong những đấu trường với đàn bò tót bị khiêu khích vì những mảnh vải đỏ tung bay.
Lặng lẽ như người câm. Người lái xe không nhìn ai. Và cũng không thể trông tỏ mặt anh ta. Như một phiến đá câm lặng.
Cửa đóng lại sau bước chân người đàn bà và chàng trai.
Hương hoa hồng ngào ngạt ùa vào. Khiến cho thân mình như được nâng bổng, như bơi trên mây.
- Đêm nhiều sương. You có muốn dùng một ly vang?
- Tuyệt vời. Đó là một ân huệ bất ngờ với Me, thưa You. Nhưng đêm nay là một đêm đặc biệt. Tôi nghĩ rằng chúng ta không nên đợi chờ quá lâu. Chín giờ sáng mai Me phải ra sân bay rồi và phải đợt một năm sau mới có thể trở lại đây để chiêm ngưỡng vẻ đẹp kỳ lạ của You...
- You đi đâu?
- Thuỵ Sĩ. Một phi vụ chuyển đổi cho công ty của ba tôi. Rất nhẹ nhàng thôi. Và một năm sau tôi sẽ trở về, với những văn bản chứng minh một vụ xuất nhập khẩu thua lỗ trong tay.
- Anh sẽ tự sát chứ?
Chàng trai bật cười, tranh thủ táo tợn hôn lên má nàng:
- Tự sát trong rượu ngoại. Những loại rượu mà You thích và một chiếc Limousine. Rồi để sống lại trong những phi vụ khác. Phi vụ mua sắm máy bay và tàu cao tốc hạng nặng, nói rằng mua mới, nhưng thực ra là mua hàng bãi rác. Sau những vụ như thế, ta có thể tự sát trong mọi thứ xa hoa mà You muốn.
- Ồ, thật là những cuộc chết xứng đáng!
Mắt người đàn bà loé lên rồi như sực nhớ, lại xanh thẫm dịu dàng trở lại. Nàng vuốt nhẹ lên vai chàng trai:
- Vậy hãy kể cho Me nghe những cuộc tự sát của You...
Chàng trai không giấu được vẻ nôn nóng:
- Để lần sau. Những cuộc tự sát ly kỳ và phi lý đến mức ta cũng không thể mang một mình, vì nó thú vị quá. Nhưng đêm nay thì không. Vì đã bốn tháng rồi, tôi đã đến đây bốn lần, vào đêm như đêm nay, chỉ để nhìn thấy You ngồi bên bức tranh đắm thuyền ấy, với ly rượu Dom Pê-ri-nhông được chôn xuống hầm từ năm 1943 trong tay.
- Ồ, thật là một người đàn ông có tình nghĩa. Đủ kiên nhẫn nhìn thấy một người trong cả bốn lần.
Người đàn bà giễu cợt.
- Đừng chế giễu. Phù thuỷ ạ. Người đàn bà ngồi một mình bao giờ cũng là một mối nguy hiểm. Nhưng không phải bao giờ một người đàn bà đẹp, ngồi một mình cũng gặp được một người đàn ông biết phát hiện ra một vẻ đẹp kỳ lạ như của You.
- Tôi thực sự nguy hiểm lắm đấy. Và cậu nên bỏ chạy thì may ra còn kịp!
- Phù thuỷ ạ, với sở thích cắc cớ của một người đàn bà đẹp và quái gở như You, tôi và ba tôi rất cần những chuyến nhập khẩu thua lỗ. Tôi xin thua lỗ cả đời để có tiền và có em trong tay.
Người đàn bà chiếu rọi ánh mắt ngạo nghễ, sáng chói như kim cương vào mắt chàng trai:
- Này, cậu nên nhớ, có lẽ tôi bằng tuổi mẹ cậu. Lúc tôi đang tung tẩy đi giầy cao gót liếc giai ở phố, thì cậu oe oe chào đời ở xó xỉnh nào?
Chàng trai không nao núng, lao tới bịt miệng kẻ láo xược bằng một cái hôn:
- You nên bớt khinh bạc. Tôi ở đây vì tôi là đàn ông và You là đàn bà. Và không một người đàn bà nào dám khiêu khích tôi như You. Nào, qua chiếc móc khoá này, tôi đã mường tượng thấy cách tôi chết thế nào trên chiếc giường thần tiên của You.
Bàn tay vội vã của chàng trai đặt vào móc khóa nhỏ xíu đong đưa như giọt lệ đen giữa hõm vai sau lưng nàng.
Người đàn bà thở dài, quay đi, nói một mình điều mà chàng trai cũng không thể không nghe thấy.
- Nào, đây không phải là điều con muốn, thưa mẹ...
Chàng trai nghe thấy. Nghĩ rằng đó là một lễ nghi quen thuộc mà đàn bà có thể làm, trước khi lên giường với một người đàn ông xa lạ.
Biết đâu đó có thể là tôn giáo của nàng. Của một loài đàn bà không chịu cùng ai, không cho phép mình thuộc về bất cứ một người đàn ông nào, để đêm đêm được lạc đường tuỳ thích, ra đi từ những thảm hoa hồng mê man mà không một cuộc sống đời thường nào chứa nổi, để nhặt nhạnh cho được một người đàn ông bất kỳ nào nàng thấy vừa mắt và đem về cho người đó được hưởng một đêm thần tiên như mơ để nhớ cả đời.
Những lời của người đàn bà lầm rầm trong miệng, như cầu kinh.
Nàng đi vào buồng ngủ, khép cửa, buộc chàng trai phải chờ đợi chừng ba mươi phút ở ngoài như một khổ hình.
Chàng ta nôn nao đứng ngồi không nổi, mặt lúc xanh lúc đỏ.
Chỉ nghe qua khe cửa nửa khép nửa mở tiếng sột soạt khẽ khàng và xốn xang của loại tơ lụa Cachemire.
Những tiếng sột soạt cố tình, có thể khiến những trái tim đàn ông sắt đá nhất tan thành nước.
Rồi một làn hương ngọt ngào, nặng trĩu, vị đục và quyến rũ, oà ra từ phòng ngủ cùng với cánh cửa đã mở một nửa.
Cánh cửa mở, để lộ nàng nằm ngửa trên giường.
Tấm váy choàng lụa màu mây hồng phủ hờ hững lên thân mình.
Đôi mi mắt nặng trĩu gần như ngủ, khép mê hoặc trên chiếc gối đỏ rực.
Không nhướng mắt, tiếng nàng thật nhẹ, như nức nở giữa hai làn môi:
- Vào đi! Bữa tiệc này dành cho You!
Chàng trai run lẩy bẩy trong niềm hân hoan và nhục cảm tột độ.
Chàng không hiểu mình đã vào phòng nàng bằng cách gì, đã bước tới, lao tới, và gục xuống bên giường nàng ra sao và đã làm gì để bây giờ môi chàng đã gắn vào môi của người đàn bà.
Trong khi môi vẫn gắn môi, chàng cuống quýt dứt bỏ quần áo.
Bộ comple đắt tiền thửa tận Luân đôn nằm vương vất trên sàn nhà.
Chàng rập xuống, rê đôi môi xuống cổ, xuống ngực rồi thấp xuống, thấp xuống nữa, trong cơn phấn khích mê cuồng.
Rồi cái lưỡi mê mụ của chàng khẽ lần tìm trong đám rong rêu mượt mà bí ẩn một vùng nhô cao, một vùng gợn sóng bé nhỏ, đầy những nếp gấp huyền bí như mê lộ, hồng nhạt như cánh hồng leo, toả ra một làn hương nồng nàn khiêu khích. Làn hương không thể nhầm lẫn của giống cái. Gợi nhớ sữa mẹ. Gợi nhớ mùi máu chết chóc và gợi nhớ mùi nhau thai, mùi cuống rốn thuở mới chào đời. Cái mùi khiến cho người đàn ông chết đi trong giây lát và tức khắc tái sinh.
Cả thân mình chàng trai như sắp nổ tung trong khao khát mê loạn.
Rồi chàng hối hả đặt tay lên vạt áo choàng bằng Cachemire, lật lên, trong tư thế chực úp nửa người lên thân thể ngạt ngào mùi hương đùng đục và mê đắm như mùi nước hoa “thuốc độc”.
Giây phút cái vật đàn ông của chàng đi vào trong người đàn bà để vẫy vùng, để tung phá, để chinh phục, để được giày xéo và để chết đi sống lại đã tới.
Bỗng chàng rú lên một tiếng rùng rợn.
Chàng đổ vật ra giường, dưới chân người đàn bà.
Cái vật mà chàng vừa nhìn thấy, giữa vùng đào nguyên đẹp như suối ngọc, đã khiến chàng thất kinh táng đởm.
Ở giữa cặp đùi thon và trong như cẩm thạch, khi lớp áo choàng Cachemire vừa bị chàng hất đi, là một con rắn than.
Con rắn than xuất hiện bất ngờ, không biết từ đâu, khoanh thành một hình tam giác xệch xạc và ngóc đầu phun nọc.
Chàng trai đã chết giấc.
Từ dương vật của chàng, một dòng tinh trắng đục, lạnh buốt phóng vụt lên trần nhà, tạt qua má người đàn bà.
Dương vật của người đàn ông không chịu rủ xuống, vẫn chĩa thẳng lên trời.
Người đàn bà buồn nôn.
Nàng rũ áo choàng đứng dậy trên chiếc giường lộng lẫy.
Nhìn người đàn ông trần truồng chết giấc dưới chân mình như nhìn một cành củi khô, nàng với lấy chiếc chuông nhỏ xíu đầu giường và lắc mạnh.
Người lái xe - tay vệ sĩ lực lưỡng hiện ra ngay lập tức nơi khung cửa, như được nhấc bổng từ đâu tới trong tay một vị thần đèn.
Người đàn bà vừa khoác áo choàng lên tấm thân tuyệt mỹ, vừa hất hàm:
- Dọn đi!
Đôi mắt nàng dừng lại nơi dương vật đang chĩa thẳng lên trời của người đàn ông, rồi rời tới gương mặt đẹp trai với đôi mắt đang khép chết lặng và bộ ria trẻ trung:
- Cái cậu bé này của hắn ta thật đẹp. Gương mặt cũng không đến nỗi nào. Thật tội nghiệp. Chỉ tại hắn!
Người lái xe vừa gầm gừ hục hặc nhìn trộm thân hình của người đàn bà không mảnh vải che thân ẩn hiện sau tấm áo choàng lụa mỏng.
Anh ta mặc quần áo vào cho người con trai đang chết giấc. Mặc nhanh nhưng cẩn thận, thắt cà vạt nghiêm chỉnh, chi ly đến không một nếp nhàu.
Rồi vác người chết giấc lên vai, người vệ sĩ bấm vào chiếc nút đồng màu với màu sơn tường được gắn phía sau bức tranh vẽ cảnh dòng sông hoa của Monet.
Một cánh cửa tức thì mở êm như ru sau lưng, dẫn xuống tầng hầm hun hút.
Trước khi đặt chân lên chiếc thang tự động tụt xuống tầng hầm, gã lái xe - vệ sĩ hậm hực nhìn xoáy vào người đàn bà:
- Bao giờ thì cô mới thôi chơi cái trò quái gở này?
Nàng không đáp, chỉ đưa mắt ngang qua người gã như một thanh gươm sắc ngọt vừa chém xuống, nhìn sâu vào đôi mắt của kẻ nửa muốn nổi loạn chiếm hữu bà chủ, nửa cam kết trọn kiếp làm nô lệ.
Gã co rúm như vừa bị phạt ngang thân người, vội vàng vác kẻ bất tỉnh đứng vào cầu thang tự động.
Thang lập tức tụt xuống.
Cánh cửa sau bức tranh tự động đóng lại tức khắc, phẳng lì như một bức tường mỹ miều không vết rạn.
Người đàn bà vuốt ve đầu con rắn than đang đờ đẫn bò quanh giường.
Nàng nâng nó lên bằng hai tay, hôn vào cái miệng đen nhánh của nó rồi phá lên cười:
- Mi đã nghiện bùa ngải của ta rồi.
Nàng vuốt ve đầu rắn lần nữa.
Con rắn than ngoan ngoãn nằm khoanh trong tấm lụa, ngủ say.
- Trong cái việc khiến cho lũ chúng táng đởm kinh hồn mà trở thành bất lực hoặc điên loạn, mi là số một. Mi là trợ thủ đắc lực của ly rượu để chở trí nhớ của bọn chúng ra khỏi bộ óc.
Nàng nghiêng miệng một chiếc bình cổ màu men lam đời Lý, nới lỏng bàn tay, khẽ lùa con rắn trườn vào bình rồi đóng nắp. Trên bình có những lỗ nhỏ để lọc không khí.
Nàng bước xuống giường, phóng vút ba bậc một lên tầng ba như một con mãnh hổ.
Trên tầng lầu rộng mênh ông, nơi những bông hồng leo đã chuyển màu đỏ như máu và thơm ngào ngạt được trồng viền quanh ban công, chỉ đặt một bàn thờ sơn son thiếp vàng nho nhỏ.
Trên bàn thờ có một tấm ảnh viền khung den.
Đối diện với bàn thờ là một tấm khung gỗ mun chạm trổ cầu kỳ cực lớn.
Trong ảnh là một cô bé cỡ mười ba tuổi, mắt sáng mê hoặc, cũng ánh ngời như kim cương.
Gương mặt trẻ thơ trinh bạch như sương đọng. Miệng hé cười như nói:
- Ngày đẹp lắm! Mọi người có biết không?
Người đàn bà châm ba nén nhang, cắm vào bát hương, khấn, mắt nhoà lệ:
- Em biết chứ, Hiền? Thằng đàn ông thứ mười bảy. Còn ba. Chị sắp trọn lời nguyền với em.
Nàng quay phắt lại. Ngắm nghía thân mình trong gương và bỗng mếu máo:
- Chị còn đẹp không? Em nói đi!
Nàng gục xuống, làm xiêu vẹo cả một bụi hoa hồng.
- Chị mệt mỏi quá rồi!
Nàng vuốt bàn tay lên tấm ảnh:
- Chị còn đẹp không?
- Sau cái chết của em, chị không yêu nổi đàn ông. Cũng không yêu nổi đàn bà.
- Em đã buộc chị phải làm quái vật...
Nàng lao xuống cầu thang, khóc nức nở.
Người vệ sĩ đã trở lại từ lúc nào, nhẹ nhàng bế nàng vào bồn tắm đã xả sẵn nước thơm và những cánh hoa hồng bập bềnh thơm ngát.
Người vệ sĩ cởi bỏ áo choàng của nàng, đặt nàng vào bồn nước ấm, nhẹ nhàng luồn vào dưới gáy nàng một chiếc gối bằng cao su để đầu của nàng luôn nổi trên mặt nước.
Ngâm người trong bồn tắm, nàng ngủ ngay một giấc. Giấc ngủ ngon như trẻ thơ. Nước mắt khô dần. Gương mặt nàng trở lại trinh bạch như mặt thiếu nữ.
Gã vệ sĩ khẽ dùng một miếng bông tắm như một chiếc phất trần nhẹ nhàng quất lên người nàng. Chừng gần một giờ sau, sau một lần thay nước tắm, gã vệ sĩ lại nhẹ nhàng bế nàng lên, quấn trong tà áo tắm trắng muốt. Trông nàng bây giờ xù lên như một con chó bông, vẫn ngủ say.
Gã bế nàng vào giường, lau khô rồi lại phủ lên mình nàng một chiếc khăn choàng bằng Cachemire màu ráng đỏ.
Nàng vẫn ngủ say.
Gã vệ sĩ trở lại phòng tắm.
Gã cúi mặt xuống bồn tắm, say sưa hít cái mùi nước tắm đã thấm đẫm thân thể nàng.
Gã lấy từ trong người ra một chiếc khăn mùi xoa lụa mỏng, từ từ nhúng xuống thứ nước tắm đó, rồi cất vào ngực áo, mặc cho nước ướt ròng thấm vào ngực.
Rồi gã cúi xuống, bắt đầu kỳ cọ bồn tắm rồi xả sạch.
Nước mắt gã rơi xuống làm hoen cả bệ tắm.
Ba ngày sau.
Trên phố, lang thang một người điên.
Người điên đi lẩn thẩn trên phố, mặc comple rất tề chỉnh. Comple thửa tận London. Sơ mi thượng hạng. Cà vạt đắt tiền.
Người điên có khuôn mặt thật đẹp, bộ ria như của một bá tước.
Người điên cứ lang thang trên phố, đến gần quán bar Đại Dương, đến gần bức tranh con tàu đắm, ngồi nhìn lom lom.
Trong tay anh ta là chiếc vé máy bay đi Thuỵ sĩ bị xé vụn.
Người bảo vệ của quán bar xua đuổi anh ta ra khỏi ghế. Quán bar này không dành cho những người điên.
Người điên khật khưỡng đi ra phố. Rồi mất hút. Một tuần sau, trên báo chí, truyền hình và khắp các nhiệm sở cảnh sát đều nhận được một thông báo. Thông báo của một quan chức lớn tìm quý tử đi lạc một tuần nay không về.
Đám bảo kê của bar Viễn Dương thắc mắc hỏi nhau: có phải cái anh chàng điên đến cách đây vài hôm cũng chính là người điên lang thang cách đây vài tháng không nhỉ?
Cách đây không lâu, cũng đã có một người điên, một vị quan chức nghe đâu lớn lắm. Nổi tiếng giàu có. Mới nổi lên ăn chơi sau một số vụ đầu tư xây dựng cảng biển và dầu khí với dự án vay vốn ODA.
Người điên đó lang thang mấy ngày, hỏi gì cũng không biết, chỉ thấy cái gì cũng kêu “Rắn! Rắn to quá” rồi nhẩy cẫng lên.
Sau đó, người nhà ông ta tìm được, đem đi chữa bệnh ở Úc, nghe nói bây giờ suốt ngày bị giam lỏng ở trong phòng vì hễ ra ngoài là bị ám ảnh biến thành rắn.
Và ông ta để lại một số vụ đổ bể sau lưng. Một đường dây tham nhũng đã bị hở đầu mối vì không người che chở
Nhưng vụ đó lại đã bị bịt mất vì người ta đã đem bắt giam một số người đưa hối lộ.
Từ đó những nạn nhân không dám tố cáo về tham nhũng nữa.

 

Chương 14:


Trại tâm thần


- Đói!
Có một người ngồi xổm, mắt lom lom nhìn Miên như nhìn một miếng thịt ngon, rán xong, tẩm nước sốt, gia vị và dọn sẵn trên bàn ăn. ..
Mắt ông ta đỏ đọc, nhoèn nhoẹt, những sợi lông mi chập vào nhau từng chùm.
Đôi hàm răng ông ta nhe ra vàng khè, rãi chảy ròng ròng.
- Đói!
Ông ta thét lên. Tiếng thét như tiếng còi tàu xé toác không gian lặng lẽ ngột ngạt của trại tâm thần đang ngủ thiếp trong một giấc ngủ dị dạng, nơi mà những ô cửa sổ vuông cỡ hai bàn tay, đen ngòm, chĩa ra cánh đồng mọc đầy cỏ lau và sỏi đá trước mặt. Thỉnh thoảng, mới thấy thấp thoáng đôi mắt đỏ của một người điên đang hung hãn hoặc ngây dại ngó mông lung ra ngoài, mong đợi một cuộc tháo cũi sổ lồng hoặc bắt gặp những ảo ảnh chạy điên đảo trong đầu họ.
Ban mai tù hãm. Một thung lũng người điên trong một thế giới người tỉnh. Một thế giới duy nhất mà ở đó, có những người ngây dại, điên rồ, nhưng không có những kẻ lưu manh.
Một cánh tay dài nghều ngào đã tuột khỏi dây trói, vươn ra, vươn dài lòng thòng như tay vượn, về phía Miên.
- Đói! Đói! Đói!...
Ông ta gào lên, quằn quại. Cánh tay nghều ngoào đã nắm được vào tay Miên, và giữ chặt lấy cô như hai gọng kìm thép.
Miên đang bị giam giữ cũng bởi một dây xích.
Cô bị xích ở đây từ hôm qua, khi cô đi vào trại tâm thần để thăm anh Lình. Bằng chút tiền dành dụm được, Miên thuê một căn nhà lá ở ngoại ô. Đêm đêm, hai anh em không thể ngủ vì Lình cứ hễ nằm xuống là thấy lại mình nằm dưới đống thịt người chết, bị những đôi chân và bụng bị bom cắt rời đè đến ngạt thở.
Đến bữa cơm, Lình không thể ăn bất cứ thứ thịt, cá gì vì hễ nhìn thấy thịt cá là nghĩ ngay đến mùi thịt người.
Anh Lình có tên trong danh sách nhập ngũ rồi vào chiến trường Quảng Trị cách đây ba năm. Lình đi vào đợt tuyển quân vội vào để bù đắp cho số bộ đội chết quá nhiều ở thành cổ.
Ba năm sau, Miên vẫn ở cho bà chủ hàng cơm. Ngày đón anh về, Miên gặp một người con trai gầy giơ xương, nửa điên nửa tỉnh. Lình đi lang thang, xé quần xé áo, thỉnh thoảng lại nằm lăn ra đất, đưa hai tay cào vào ngực. Hai tay Lình cào như tự xé toang lồng ngực để thở, rồi hét thật to:
- Không ăn đâu!
- Không ăn!
- Không! Không ăn!
- Thịt người tanh quá!
Miên nhớ, hồi mới giải ngũ, khi vừa về đến nhà, cởi bỏ ba lô, mặt mũi ngơ ngác như ngái ngủ, Lình đã nói:
- Có một điều này anh cần phải nói trước. Em đừng dọn thịt người cho anh ăn!
Miên tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại:
- Anh bảo cái gì? Anh muốn ăn thịt gì?
- Anh nói là anh không ăn thịt người! Đừng dọn món đó cho anh ăn.
Miên phì cười, tưởng ông anh mình đi bộ đội về học thêm được tính hài hước, nói:
- Anh đi bộ đội về, vui tính thật.
Ai dè ông anh trợn mắt:
- Anh thú thật, lúc bị bỏ đói mấy ngày dưới đống xác chết, anh nghĩ anh đã gặm hết thịt trên một cái cẳng tay đầy lông.
Lình ôm ngực để chặn một cơn buồn nôn:
- Anh no lắm. Không cần ăn gì nữa đâu!
Lình chạy thốc ra ngoài, rồi ôm bụng nôn oẹ.
Miên phải chạy theo, dìu Lình đang dặt dẹo như chiếc lá rũ ra dưới nắng vào nhà, tắm rửa cho ông anh rồi đổ sữa và cháo để ông anh khỏi chết đói.
Được một thời gian, Lình bị suy dinh dưỡng vì không thể ăn được bất cứ cái gì có chất bổ vào người. Anh cũng không ngủ được vì cứ hễ đặt lưng xuống giường là mơ thấy bãi chiến trường và đống xác chết tanh lợm đang chất lên thân mình.
Lình ốm rạc rài từ sau khi ra quân. Anh không thể ăn được gì ngoài rau. Cứ nhìn cơm, Lình cũng nghĩ ngay đến thịt người, chưa kể cá thịt.
Người Lình cứ mỏi mòn như xác ve. Còn mỗi đôi mắt nhìn thô lố.
Có nhiều đêm chợt tỉnh giấc, Miên chợt thấy ông anh mình ngồi nhìn ra ngoài trời, co rúm lại vì sợ hãi, rồi chui tọt xuống gầm giường. Cái gầm giường thấp, chưa cao tới hai mươi phân, thế mà Lình cũng chui lọt. Lình lấy thân mình đội giường lên bằng một sức khoẻ kỳ lạ, rồi van xin:
- Tôi giết! Xin tha tội. Đừng chặt cổ tôi!
Rồi Lình làm động tác như cấu chân tay mình đặt vào người ai đó, vừa khóc vừa nói:
- Đây này! Này thì ăn đi! Tôi trả chân tay cho anh.
Những lúc như thế, Miên lại mất ngủ, lại đốt đèn lên, ôm lấy Lình dỗ dành. Cô khóc:
- Anh Lình! Đừng làm thế! Em sợ lắm!
Sau khi gầm gào vật vã đến mệt lử, Lình thiếp đi. Lúc tỉnh lại. Lình lơ mơ nhìn xung quanh, ngắm gương mặt Miên với vẻ ngưỡng mộ như ngắm một thiên thần. Lình khóc:
- Miên ơi! Khúc ruột anh! Em lớn, đẹp quá! Em giống hệt mẹ trẻ Phượng!
Miên mừng rỡ:
- Anh tỉnh rồi hả? Kể chuyện mẹ Phượng đi!
Mắt Lình mơ màng:
- Mẹ Phượng của em, không phải của anh. Mẹ Phượng anh phải gọi là mẹ trẻ. Mẹ trẻ đẹp lắm! Gót chân mẹ màu hồng, thấp thoáng như nụ hoa dưới chân váy lĩnh thâm. Môi mẹ cũng hồng, như môi em, miệng rộng. Mắt xếch dài và buồn hun hút...
Miên ôm vai anh, khóc ròng:
- Anh ơi! Mẹ mất, còn cha. Cha đâu? Anh phải đưa em về gặp cha! Phải đâu cha chữa được bệnh cho anh.
Gương mặt Lình bỗng co giật. Anh nằm lăn ra đất, ôm chặt lấy đầu như đang trong cơn đau đớn dữ dội:
- Không! Cha! Đừng đánh! Cha lại choảng gạch vào đầu con, vỡ đầu rồi !
Miên không hiểu gì về tất cả những cử chỉ kỳ quặc của Lình. Cô cảm thấy giá lạnh, nhất là những lúc như thế này. Cô lại khóc:
- Anh Lình! Làm sao thế? Em sợ lắm.
Sau cơn động kinh, khi tỉnh lại, Lình lại nhìn Miên xót xa:
- Em bé, đừng hỏi. Chỉ có hai anh em thôi, nương tựa nhau. Anh là anh em, thay cha của em. Anh đã hứa với mẹ trẻ Phượng, Ngày mẹ chết và anh mang em đi!
- Mẹ Phượng chết như thế nào, anh?
Mẹ trẻ Phượng chết thế nào ư?
Biết nói với em mẹ trẻ Phượng chết thế nào!
Biết nói thế nào về sợi dây thừng bằng lông lợn lủng lẳng trong chuồng nhốt con lợn nái, vào một buổi bình minh, khi cái xác của người đàn bà đẹp nhất anh từng thấy trong đời, đã đung đưa trong chuồng, trên ổ rơm của con lợn nái, gót chân trắng nhợt, mớ tóc xoã tung như một đám mây giận dữ, con lợn nái trong chuồng cũng phải hộc lên thương xót cho một đứa bé gái mới đầy tháng tuổi và bầu sữa căng tròn của người chết bỗng phun sữa trắng đục ướt đẫm cả đám rơm lót chuồng lợn.
Biết nói thế nào với em, về tiếng rú của mẹ trẻ Phượng. Về đôi chân thõng xuống của bà ngoại em, vào một ngày, nhỏ xinh đi hài gấm thõng xuống giữa bậc cửa.
Biết nói với em thế nào về Long - bác ruột của em, một cậu tú tài tài hoa vào bậc nhất trong vùng, đã cắn răng lên xỉa xói đấu tố kể tội cha mẹ mình là địa chủ bóc lột tàn ác, để không bị đưa đi xử tử, để không bị trói vào cọc tre và đập cho phọt óc trên ruộng mạ như ông ngoại!
Biết nói với em thế nào, về cảnh ông ngoại của em bị cha ta trói, treo hai chân ngược xuống từ xà ngang của đình làng ta, hai bàn tay bị vặn bằng kìm. Và cứ mỗi một lần khảo đả để buộc ông ngoại em phải nhận tội bóc lột hoặc để khai ra nơi giấu của, ông ngoại em lại rú lên một tiếng rồi ngất xỉu. Ông ngoại em vốn nhà nho gầy guộc. Ông khai, khai hết, khai hết những nơi bà chôn giấu vàng bạc. Ông em bình thường “quân tử viễn bào trù", đâu có biết nội tình tay hòm chìa khoá của bà, ông chỉ đoán mò. Vì thế ông càng bị đánh đập chết đi sống lại. Nền nhà và ngoài sân, góc cau chĩnh nước đều bị đào xới nát bấy.
Bà tiếc của còn cố chịu đựng, nhưng đến khi cha ta cùng mấy cán bộ cốt cán đưa ông ngoại em về nhà, treo giật ông lên trên xà nhà và dùng kìm vặn ngón tay cái của ông trước mặt bà, thì bà rú lên, ngất xỉu. Cha ta đứng dạng chân đái vào mặt bà. Bà tỉnh dậy vì mùi nước tiểu, còn kịp nhìn thấy cái vật nhọ thủi của cha ta lủng lẳng ngoài quần đùi.
Bà ngoại em đã nôn oẹ và lẳng lặng khai ra nơi giấu đồ nữ trang, để ông được thả xuống.
Ông bị trói ngồi rũ trong góc nhà. Bà thì bị quật cán cào vào lưng, buộc phải nấu nướng dọn cỗ cho cha ta và cán bộ cốt cán chè chén no nê trước mặt ông ngoại, trong khi ông nhịn đói, mấy ngày chưa được ăn, trên cổ đeo nặng tấm biển được đẽo bằng ván áo quan bốc mả, đề dòng chữ lớn viết vội bằng vôi: “Đả đảo thằng địa chủ gian ác!”.
Ta làm sao biết phải nói với em thế nào, vì ta không biết được người đói khát bị trói trong góc nhà, phải nhìn vợ mình đem của cải nộp cho cha ta, nhìn vợ của mình bị bọn người vũ phu bắt nấu nướng phục vụ và chòng ghẹo, thì có thể nghĩ gì.
Ta không thể biết được!
Chỉ thấy ánh mắt ông ngoại em rực sáng như mắt mèo, từ trong xó nhà.
Miệng ông nở một nụ cười mệt nhọc và khinh miệt.
Cha ta không cho bà nhìn về phía ông ngoại. Hễ bà nhìn về phía ông là cha ta đưa tay vỗ vào ngực bà rồi cười hô hố. Bất chợt quay trở lại, trong khi đang cười, thì bắt gặp cái nhìn và nụ cười của ông, cha ta tắt ngay tiếng cười, bước tới:
- Thằng địa chủ gian ác kia! Mày có muốn ăn không?
Ông ngoại gật đầu. Mắt ông ngời một tia hy vọng.
- Mày lạy tao đi, rồi gả con Phượng cho tao, tao sẽ tha tội chết cho mày!
Mặt ông ngoại em cau lại. Một tiếng “xẹt”. Một bãi nước bọt của ông ngoại đã trúng vào mặt cha ta.
- Mày phải chết! Vợ con và của cải của mày thuộc về tao!
Cha ta không đưa tay chùi nước bọt, gào lên như hoá dại, lấy chân đá liên hồi vào ngực ông ngoại em.
Ông ngoại em thổ huyết rất nhiều, đỏ cả sàn nhà dưới chân. Ông thản nhiên nói:
- Thảm hại thật! Lũ lưu manh! Khốn khổ!
Hồi đó, ta chưa biết chữ, nên không biết lưu manh là gì.
Ngày hôm sau, ông ngoại em chết, óc phun vọt ra ruộng mạ.
Buổi đêm hôm ấy, bà ngoại em đã thắt cổ chết trên ngưỡng cửa, cạnh chiếc xà cha ta đã treo ông.
Và bác Long em, đã bị trói nhốt trong nhà giam, trước sau một mực bướng bỉnh và khinh miệt không nhận tội áp bức bóc lột, không chịu đấu tố cha mẹ, sau cái chết của ông bà ngoại em bỗng trở nên ngoan ngoãn, xin được đứng ra đấu tố kể tội hai tên địa chủ gian ác.
Ta không quên được, ngày hôm đó, bác em xung phong lên đấu tố cha mẹ mà như điên dại. Bác em nhảy chồm chồm, bắt chước đúng lối nhảy đấu tố của mấy bà nông dân, gán cho cha mẹ những cái tội tầy trời không ai tin được. Nhưng cha ta và đội cốt cán nghe khoái trá lắm.
Bác em lập tức được đổi chỗ giam giữ, chuyển xuống chái đình, ba vòng trói nới lỏng chỉ còn một.
Rồi đêm đó bác em tự cắt dây trói vào ngạch cửa đình, vượt tường trốn mất tích.
Bác em để lại một dòng chữ bằng máu viết rất cẩn thận trên tường: “Lũ phản phúc! Hãy nhớ! Ta sẽ trả thù!”
Ta nhớ, cha ta gầm lên, nói:
- Thủ đoạn của bọn địa chủ thật thâm độc, vờ vịt đấu tố cha mẹ mình, rồi trốn tiệt. Cẩn thận canh gác ngày đêm, nó bén mảng về làng là giết luôn.
Và mẹ trẻ em bị giam lỏng ngay tại nhà, trở thành người chăn ba mươi hai con lợn nái và thành vợ lẽ của cha ta rồi sinh ra em.
Thế đấy!
Nếu ta kể cho em, ta có giết chết em không?
Ta nhớ ông ngoại em đã thản nhiên nói:
- Lũ kẻ cướp thảm hại! Bao giờ thì mới sống cho ra giống người?
Ta nhớ cha ta đã cười đắc thắng, cọ lưỡi búa vào mặt ông ngoại em:
- Giống người hay giống chó thì bây giờ lũ bóc lột chúng mày cũng sắp chết phọt óc!
Ta biết nói với em thế nào?
Trong người ta đang chảy cái dòng máu ấy đấy! Trong người em cũng vậy!
Em có biết, ta đã cố quên những lưỡi búa, những ruộng mạ đầy óc và máu. Cố quên những đầu người chết oan mắt mở trừng trừng trên những chiếc cọc bắn. Cố quên những viên gạch cha ta đập vào đầu ta những khi ông nổi giận. Cố quên dáng Phượng cùng bà ngoại em đi phát chẩn trong túp lều rách bên sông, quên những đấm đạp và hình ảnh ông ngoại em bị trói, nhịn đói nhịn khát trong góc nhà.
Nhưng không sao quên nổi. Đêm đêm những hình ảnh đó vẫn về. Nghiến ngấu ta.
Trong người ta đang chảy dòng máu đó. Ta ghê sợ dòng máu đang chảy trong người ta.
Ta ghê sợ gương mặt mà ta đang mang. Gương mặt giống ông Dậm cha ta, với chiếc mũi gồ, lưỡng quyền cao. Người ta nói rằng sở dĩ cha ta sống lâu, cho vào cối giã không chết vì ông ta có chiếc mũi gồ và căn cốt cao như vậy.
Em không biết đâu. Nhiều khi ta muốn cầm dao vạc vào mặt mình.
Vạc vào mặt. Từng nhát. Cho đến tận xương. Để gương mặt đó không nhắc ta phải ghê tởm cái dòng máu đang chảy trong huyết quản ta.
Ta sợ rằng nếu cứ mang mãi gương mặt đó, thể nào rồi có ngày ta cũng sẽ trở thành độc ác. Gương mặt đi tìm dòng máu. Dòng máu đi truy lùng gương mặt.
Làm sao để ta thoát khỏi ta?
Nói thế nào cho em hiểu nhỉ, vì ta đã phải chịu khổ hình.
Vì ta hầu như đã yêu mẹ trẻ Phượng. Thương xót, oan trái và đẹp!
Biết nói với em thế nào về mẹ trẻ Phượng, khi một ngày, ta, lấm lem, đóng khố, cởi trần, như cha ta với nắm khoai khô trong tay, bên cái lều của ta bên bờ sông, trong khi cha ta đang vá dậm trong lều, và nhìn thấy Phượng - hồi đó chưa phải là mẹ trẻ - đang là tiểu thư Phượng con nhà ông Cử. Thướt tha và quyền quý, trong chiếc áo tứ thân màu đen, váy lĩnh màu tía sẫm, yếm màu vàng rơm, đôi chân ẩn hiện trong gót hài và ẩn hiện dưới gấu váy lĩnh xếp nếp dài chấm gót. Tiểu thư Phượng má trắng xanh, gương mặt thon dài yếu đuối, mắt buồn như mặt nước sông buổi đêm. Phượng đi phát chẩn, cùng người tá điền đưa phát thuốc trị cảm cúm cho thằng em ta, đưa đến cho mẹ ta một xâu tiền đồng và năm đấu gạo.
Biết kể với em thế nào, khi ta quay lại, bắt gặp bố ta rụng rời buông thịch chiếc dậm rách đang vá dở, mắt loé lên thèm khát. Ta ngạc nhiên, và biết ông đang có một tham vọng khủng khiếp. Ngay lúc đó, ta biết ông sẵn sàng giết người để đạt được mục đích.
Biết nói sao, cái điều ta chợt nhận thấy ở trong ta lúc đó. Toàn thân ta như lên cơn sốt rét. Răng ta đánh vào nhau lập cập. Và cái vật đàn ông trong ta chợt trỗi dậy.
Ta bỏ chạy, mắt vẫn không thể không ngoái nhìn mẹ trẻ Phượng. Ta muốn giấu giếm điều đó. Ta định lao xuống sông. Nước sẽ che giấu cho ta. Nhưng chưa xuống sông thì ta đã vấp vào dây chuối và ngã sấp xuống. May mà ta ngã sấp chứ không ngã ngửa.
Cả nhà ta nhìn thấy, mà không ai đến đỡ ta dậy. Hoạ may ta có chết, thì bố ta sẽ đến, bó ta vào chiếu, vác lên vai mà mang đi chôn. Không bao giờ ông thèm nhìn đến một đứa con bị ngã. Ông ta chỉ nhìn thấy những con Miên trong dậm và bát cơm trước mặt. Trong nhà, ông bao giờ cũng ăn một mình một mâm, dù trong mâm có cơm hoặc chỉ có rau má, thân đu đủ luộc hoặc khoai khô và cà muối. Ông bao giờ cũng đi rà soát một lượt cái mâm cơm được dọn ra trên chiếc mẹt của mấy mẹ con ở bếp hoặc ở ngoài sân nếu trời không mưa. Mâm cơm của ông được dọn lên bao giờ cũng phải đầy, gấp đôi khẩu phần của mấy mẹ con. Và ông sẽ mắng chửi ngay trong bữa ăn nếu ông nghĩ rằng mấy mẹ con ăn quá khẩu phần, là phí phạm.
Một đứa con ngã, thậm chí đau đến chết giấc, hoặc một đứa con ốm, đối với ông, không có gì đáng quan tâm. Một con gà ốm còn phải lo mớm cho nó uống tỏi. Nếu khỏi bệnh thì nó tiếp tục đẻ trứng hoặc đem bán. Mà nếu chết thì còn giết thịt để ăn. Con lợn thì khỏi nói. Nhưng nhà ta chưa bao giờ nuôi được lợn, vì nhà ta chỉ có túp lều, nhặt nhạnh bòn mót được bữa nào thì đem đổi khoai, đổi gạo ăn bữa ấy, làm gì có cám mú mà nuôi lợn.
Và như thế, ta ngã sấp xuống đất, mồm cắn chặt lấy mớ lá chuối mục nát, ngực đau nhói. Giữa hai đùi cũng đau nhói, nóng bỏng như muốn vỡ tung.
Ta nằm úp mặt trên đất, lẫn cả bùn và lá mục. Mùi lá mục hăng và tanh nồng bùn.
Tiểu thư Phượng uyển chuyển đi đến, đỡ ta dậy và hỏi: "Có đau không?”.
Ta không dám bò dậy. Vì ta đang đóng khố. Ta không thể đứng như thế trước tiểu thư Phượng.
Ta nghĩ ra một cách.
Ta cứ thế, sấp mặt, lồm cồm bò mấy bước, rồi lao ùm xuống sông.
Tiểu thư Phượng đứng trên bờ cười khanh khách, thật ngây thơ.
Tiểu thư Phượng không biết rằng chuỗi cười của tiểu thư đã khiến cho ta có cảm giác thoả mãn cùng cực ở dưới sông. Một dòng âm ấm của thân thể ta phóng vọt ra, hoà vào nước sông.
Ta còn nhớ rất rõ, một phần thân thể ta đã mạnh mẽ rạch nước sông, như một lưỡi dao cùn chia cắt nứơc sông, như chia một miếng bánh đúc.
Và ta đã trở thành một người đàn ông.
Ta cũng đã kịp trông thấy, bố ta liếm mép nuốt nước bọt nhìn theo khi tiểu thư Phượng đi xa dần, Phượng sang túp lều bên cạnh để phát chẩn nhân dịp ngày rằm…


*

 

 

Lình đang bị giam trong căn phòng rộng bốn mét vuông.
Chân tay Lình đang bị buộc vào ghế. Những sợi dây điện mềm màu đỏ giữ chặt chân tay anh, giữ cứng cái đầu vào lưng ghế, ngăn không cho Lình dùng tay vạc vào mặt. Cũng không cho Lình đập đầu vào ghế.
Lình không gào thét, không chửi bới, nhưng mắt cứ dán vào cửa sổ bằng hai bàn tay, nhìn lom lom ra ngoài và hễ có cơ hội là đưa tay vạc vào mặt hoặc đập đầu vào bất kỳ cái gì.
Lình van vỉ:
- Mặt này không phải mặt tao! Thả tao ra!
Khi ai đưa thức ăn đến, Lình lại thét:
- Tao ăn thịt người no rồi. Tao không đói! Tao không ăn!
Tiếng kêu khe khẽ của Lình bị át đi bởi tiếng gào của người đàn ông bị trói ngoài thềm:
- Đói!
Ông ta đã nắm được bắp tay của Miên.
Miên cũng bị xích chân vào một sợi dây, cô không ngừng gào thét, giẫy giụa cố sức thoát khỏi sợi dây trói.
Người bảo vệ của trại tâm thần đã xích cô vào cây cột này, khi cô lang thang vào trại tâm thần để tìm Lình. Cô nhìn thấy người ta nhốt anh Lình trong phòng, thân chỉ còn da bọc xương, cơm canh vứt lổn nhổn mốc meo. Lình không thể ăn nổi vì hễ ăn là nghĩ đến thịt người. Anh cố đứng bên cửa sổ chỉ bằng hai bàn tay, nhìn ra ngoài, mong mỏi, đôi mắt mờ dại vô vọng và ướt đẫm nước mắt.
Nhìn thấy tình cảnh anh như thế, Miên không chịu nổi. Cô chạy đến cửa buồng bệnh nhân của Lình, lồng lộn dùng gạch đá ra sức đập phá để giải thoát cho anh.
Lình nhìn thấy em gái, mắt sáng lên, anh hò hét bên trong để cổ vũ cho em đập phá cửa buồng. Tiếng hò reo của hai anh em vang lên cả một góc trại tâm thần.
Những người điên trong trại nghe tiếng ồn ào, nhìn thấy cảnh đập phá, cũng bị kích động, đồng loạt reo hò hoặc rú lên những tiếng cổ vũ chói óc.
Đám bảo vệ trại ập đến. Họ lôi xềnh xệch Miên về một căn phòng ngoài cổng, xích cô vào một cây cột, chờ khám bệnh và hỏi lai lịch, cạnh người đàn ông điên hay kêu đói lang thang ngoài đường mới bị đưa vào sáng nay. Đây là phòng chờ dành cho người điên đi lang thang bị công an khu vực đưa vào hoặc những bệnh nhân tự tìm đến, không có người nhà gửi gắm và bảo vệ của trại tạm giữ lại chờ khám, phân loại bệnh để rồi quyết định đưa về các phòng bệnh hay trả về cho thân nhân hay công an địa phương.
Người đàn ông điên được công an trói chặt cánh khuỷu đưa vào lúc ba giờ chiều, chỉ trước Miên hai tiếng đồng hồ.
Miên đã đi tìm Lình khắp nơi, vào tất cả các trại tâm thần và đến đây thì mới gặp.
Chiều sẫm dần. Những bác sĩ của trại tâm thần đã quá mỏi mệt. Họ làm việc cạnh những bệnh nhân điên dại, bị ám ảnh bởi quá khứ, gương mặt luôn co giật đau đớn, nhiều người ở trong tư thế đánh trận giáp lá cà, sẵn sàng xông vào vật lộn với bác sĩ hoặc hộ lý, hoặc sẵn sàng đập vỡ bát đĩa, lấy mảnh vỡ để đâm vào cổ tự sát khi tỉnh lại.
Những bác sĩ của trại tâm thần với đồng lương khốn khổ, không đủ để nuôi chính mình chứ chưa nói gì đến chuyện nuôi gia đình.
Không ai quan tâm đến những trại tâm thần. Vì những người điên là những người đã bị gạt ra ngoài lề xã hội. Những dự án cho bệnh viện ngày càng teo tóp lại.
Người ta thích duyệt những dự án xây dựng, nơi rất khó tính đếm được có bao nhiêu tiền xi măng sắt thép và bao nhiêu tiền của đã chui vào túi của những người xây dựng và duyệt dự án.
Những bác sĩ đã quá mỏi mệt. Họ mặc kệ những người điên lai vãng gào thét tại những phòng tạm giữ.
Bàn tay người đàn ông điên như gọng kìm sắt đã siết chặt lấy bắp tay Miên. Ông ta cố sức kéo cô về phía ông ta, cái miệng há rộng, hai hàm răng đều đặn với những chiếc răng nhọn đầu và vàng khè như răng chuột. Rãi rớt chảy ròng ròng. Ông ta thét lên:
- Đói!
Cái xích sắt ở chân ông xoang xoảng đập vào cột. Ông ta khoẻ như một lực sĩ và cái sức mạnh đó được nhân lên gấp bội trong cơn điên. Ông ta luôn cảm thấy bị bỏ đói. Như lâu lắm rồi chưa bao giờ được ăn.
Người dân quanh trại tâm thần nói rằng ông ta đã ra vào đây nhiều lần, kể từ sau khi đi bộ đội từ chiến trường Lào trở về, khi người ta tìm thấy ông ta như một con thú sắp chết, gầy rộc, mồm xây xát chảy máu vì đang cố gặm một hòn đá vôi, bụng lõm sát tận xương ở gần một khe suối cạn. Ông ta bị lạc rừng trong nhiều ngày, lang thang và không có gì để ăn nên lúc nào cũng bị ám ảnh bởi cái đói. Sau khi vào trại tâm thần, ông ta đã được ăn no rồi xuất viện, nhưng khi về nhà, chỉ một lần không được ăn đúng bữa là bệnh tâm thần lại trở lại. Ông ta lồng lên, chạy khắp nơi, kiếm được bất cứ cái gì cũng bỏ vào mồm, gặp người nào hoặc con gì cũng nghĩ rằng đó là một miếng thịt có thể ăn được và nếu không có ai giữ lại thì sẽ đến, cắn ngập răng vào người đó.
Người nhà đưa ông vào trại tâm thần như bắt cóc bỏ đĩa. Trại tâm thần cũng đã quá mệt mỏi vì phải trông giữ ông ta và lẩn tránh mỗi khi người nhà cho ông ta uống thuốc ngủ, chở ông ta đến trên chiếc võng, dưới một chiếc đòn, mắc trên hai xe đạp.
Và bây giờ thì ông ta đã sắp dứt bỏ được sợi dây xích ở chân để nhào vào Miên.
Đêm xuống.
Trại tâm thần chìm dần trong màn đêm.
Cái mồm lởm chởm răng của người điên đã ghé gần cánh tay của Miên.
Miên thét lên. Cô sợ hãi cuồng loạn, nhìn đôi chân của ông ta đang căng sợi xích đã gần bong mất một khâu. Nếu khâu này đứt tung, thì ông ta sẽ nhào đến để “ăn thịt” Miên. Với ông ta, Miên chỉ là một miếng thịt ngon lành.
Trong phòng bệnh nhân, Lình không biết gì, không biết Miên đang ở đâu, cứ dán mắt ra ngoài cửa sổ, gọi khàn cả giọng vì kiệt sức:
- Miên ơi! Ở đâu thì về. Anh không đói đâu. Anh không ăn thịt người đâu!
Người gác đêm của trại tâm thần mới đổi ca, nghe ồn ào, bước tới phòng tạm giữ bệnh nhân.
Người điên khôn ngoan bỏ tay ra khỏi người Miên, trở nên ngoan ngoãn như không có gì xảy ra, hô:
- Em chào thủ trưởng. Một hai ba, đi đều, bước!
Biết là lời chào của một người điên, nhưng mặt người gác đêm cũng giãn ra. Anh ta bước tới ngó nghiêng.
Miên cuống quýt van vỉ khi nhìn thấy anh ta:
- Chú ơi! Cứu cháu! Làm ơn thả cháu ra! Cháu không điên! Ông này sắp ăn thịt cháu
Người gác đêm nheo mắt nhìn Miên. Quần áo cô nhàu nát, mặt mũi bơ phờ, thất thần. Ông ta quát:
- Im đi! Con điên.
- Cháu không điên! Ông này sắp tuột xích rồi! Lúc nãy ông ấy bắt được cháu. Ông ấy định ăn thịt cháu!
- Thôi ngay, đồ điên. Đứa nào vào đây mà chẳng nói rằng tôi không điên. Mày cứ ở đó, trại chật ních rồi, mai mới có chỗ.
Người gác khua gót giày bỏ đi, trong tiếng nức nở tuyệt vọng của Miên. Măt người điên ánh lên thoả mãn. Dù điên, nhưng bản năng rình mồi của anh ta tỉnh táo, khôn ngoan tinh tường như một con thú.
- Đói! Đ... o... ó... i!
Ông ta gào lên. Chân tay vung vẩy khiến xích sắt khua xủng xoẻng. Tiếng khua càng trở nên chát chúa và đe doạ trong đêm.
Người gác đêm ngán ngẩm chạy ra:
- Ngồi im, thằng điên kia! Mày mà chạy ra, một phát này là hoá kiếp cho cái kiếp điên khổ điên sở của mày. Điên thế này thì thà đi buôn hoa quả trên bàn thờ còn sướng hơn, mày ạ!
Người điên cười, nhe răng trắng nhởn, khành khạch khành khạch, nước dãi chảy ròng ròng nhểu xuống mép, mắt vẫn không thôi nhìn Miên:
- Đói, đói, đói!
Người gác đêm bực bội bỏ vào trong phòng, dáo dác tìm quanh, được một mẩu giẻ rách, quẳng cho người điên:
- Ăn đi! Ăn cho no đi. Rồi im cái mồm cho tôi nhờ.
Anh ta thở dài đánh sượt, than thở:
- Rồi đến thức trắng đêm vì cái lũ dở người này thôi.
Anh ta bỏ vào trong nhà, một lúc đã nghe vẳng ra tiếng ngáy khò khò, kệ cho người điên mặc sức nhai giẻ và đập xích sắt vào cột.
Bàn tay của người điên lại vươn về phía Miên, mặc cho cô giãy giụa trong tuyệt vọng.
Trong căn phòng nhỏ bằng bốn mét vuông, Lình vẫn dán mắt vào ô cửa sổ bé bằng ô bàn tay, ngẩn ngơ thì thầm:
- Miên, Miên ơi! Phượng ơi! Cứu anh!
Lình không biết rằng, ở ngoài kia, trong gian nhà chờ trống huếch và lạnh giá, người đàn ông điên đã giật tung được dây xích sắt trong một cú cựa mình dữ dội, khi nhận ra rằng giẻ rách không ngon như thịt và không có gì làm đã được cơn đói ám ảnh ông ta.
Xích sắt bật tung. Sau một tiếng thét dữ dội, người điên hoàn toàn tự do, đến bên Miên, và đôi hàm răng của ông ta đã nhay vào bắp tay của Miên.
Ông ta mân mê con mồi, cười khành khạch, nắn từng chỗ trên người Miên, như một người đi mua gà, nắn xem con gà gầy hay béo:
- Con này ngon. Con này ngọt. Chỗ này toàn xương. Chỗ này nạc... Ha ha ha ha...
Miên la thét kinh hoàng, gần ngất xỉu.
Người gác đêm nghe ồn ào, tỉnh giấc, ghé mắt nhìn ra ngoài, thấy người điên đang nhe răng chực ngoạm vào mặt Miên, dụi mắt tưởng mình ngủ mê. Rồi bật dậy, chạy ra, cố giằng Miên ra khỏi người điên, quát lên:
- Thằng rồ chó chết này! Loạn quá đi mất!
Đôi tay nghều ngào của người điên cứ khoá chặt lấy Miên. Cứ như Miên đã bị hàn dính vào đôi tay của ông ta.
Tất cả những người phục vụ ở trại tâm thần này đều biết về ông ta. Ông ta đã từng bị nhiều trận đói. Trận đói năm 1945, cả nhà ông ta mười một người chết đói hết chín, xác rải đầy trong vườn chuối đã bị nhai sạch đến cả bẹ chuối và lá khô. Người mẹ, cố cứu lấy ông ta là đứa con bé nhất. Bà dắt con, vừa bò vừa lết ra đến ga tàu thì cũng gục xuống hấp hối, còn kịp mở đôi mắt trắng dã đã lạc thần van vỉ một người ký ga cứu thằng bé.
Người ký ga cực chẳng đã, sợ linh hồn người chết vừa rời khỏi bộ xương khô về ám quẻ nên đành mang thằng bé về nhà nuôi. Nuôi thằng bé thì trong nhà thêm một miệng ăn nên người vợ suốt ngày kêu ca phàn nàn, ra ngấm vào nguýt, sợ chồng con mình cũng chết đói nốt nên trong nhà dù không đến nỗi thiếu thốn cũng chỉ dám ăn lưng lửng dạ. Thằng bé được cứu sống mà vẫn không thoát cảnh thòm thèm miếng ăn, vẫn đói triền miên.
Đợi lúc thằng bé vừa lớn, đủ tuổi đi bộ đội là tìm cách tống vào lính. Vào lính, điều sung sướng nhất của anh ta là được ăn no. Nhưng đến một hôm, anh ta cùng đơn vị đi đánh trận ở rừng Lào. Bị vây hãm đến mức không nhận được lương thực tiếp tế, rau củ đã đào sạch để ăn, cả một tiểu đội không ai chết nhưng gầy rạc rài như xác ve, cứ lần rừng mà đi không biết đó là đâu, là Lào hay Việt nữa, rồi lả đi vì đói ở gần bìa rừng thì có người tìm được để cứu.
Mang về bệnh viện, được ăn uống, cả tiểu đội đều sống nhưng tất cả đều trở thành tâm thần rồi chết dần chết mòn vì bị cơn đói triền miên ám ảnh, thấy cái gì cũng cho vào miệng. Còn riêng ông ta dù điên nhưng lại cứ thích quanh quẩn vào ra trại tâm thần nên đến giờ này vẫn còn sống.
Người gác đêm lẩm bẩm, cố dùng hết sức bình sinh gỡ tay người điên, trong tiếng gầm gào như sói đói của ông ta. Nước mắt ông ta rỏ ròng ròng, chảy xuống cả tay người gác đêm, hoà cùng rãi rớt.
Người gác đêm kinh tởm lùi lại, hét lên:
- Ghê quá! Thôi câm đi mày. Cả cái nước này đói. Đói rài đói rạc cả mấy ngàn năm nay rồi, đâu chỉ mình mày!
Ông ta cúi xuống, dùng lưỡi lê chích vào một cái huyệt dưới nách của người điên. Ông ta kêu thét lên và rụt lại, bỏ tay ra khỏi người Miên.
Người gác đêm nhìn Miên, thương hại:
- Khổ thân mày. Thôi! Trông mày cũng chưa điên bằng những đứa kia! Thôi tao tháo xích cho mày. Chạy đi con ạ. Đêm nay để mày ở đây, nhỡ cái thằng cha kia tuột xích, nó ăn thịt mày thì chết tao. Mà nếu mày chưa chết, mai người ta nhốt mày vào trại, thì mày mới trở thành điên nặng, cả đời không thành người được, con ạ!
Ông ta tháo xích cho Miên, lại lẩm bẩm:
- Khổ quá! Sao ngày càng lắm người dở điên dở khùng thế không biết. Trại đâu mà chứa.
Miên được tháo xích. Cô đã tỉnh lại, thấy vết răng của người điên vẫn rớm máu trên bắp tay. Cô sực nhớ lại tất cả, nhìn hàm răng đang nhe ra của người điên, cô vội bỏ chạy, lao vút vào bóng đêm.
Người điên cũng thừa cơ tuột xích, chạy theo cô, vừa chạy vừa hú hét man rợ.
Người gác đêm đuổi theo vài bước cho phải phép, rồi quay trở vào:
- Xong, thế là rảnh nợ! Giám đốc trại hôm nào chả ôm đầu than trời vì chật ních bệnh nhân, thuốc men thì thiếu mọi thứ, chỉ có xích và dây trói là thừa nhưng cũng sắp rỉ mục cả rồi. Nếu biết mình thả bớt bệnh nhân ra, ông ta không không trách mà còn cảm ơn mình.
Người gác đêm vào, lại rít một hơi thuốc lào, rồi trùm chăn ngủ.
Miên cứ nhằm đường mòn mà chạy. Chạy bạt cả vía. Cô mệt muốn đứt hơi, trong khi người điên cuồng nộ đuổi sát sạt sau lưng.


Chương 15:


Đất và Biển


Chúa ôi! Chúng con gửi thân phận phiêu bạt của chúng con vào tay người. Xin Người hãy che chở cho chúng con thoát khỏi nanh vuốt của những cơn bão biển...
Tép nằm bất tỉnh bên bờ biển. Tay chân và mặt cô đầy vết xây xước, quần áo rách toạc. Nơi mà trước đây là ống quần phải thì bây giờ chỉ còn là một lá cờ rách tướp bay lật phật.
Trăng đã ngả về tây. Bãi biển trải dài dưới ánh trăng thê lương và lạnh lẽo. Một đêm đẹp trời, biển lặng và ở ngoài khơi xa lấp lánh ánh đèn, có cả những ánh đèn rất sáng, lớn, ở gần bờ hơn là đèn của những chiếc thuyền câu, những thuyền đánh cá.
Nước thuỷ triều đang dâng lên, ngập dần ngập dần bãi cát chỗ Tép nằm mà cô vẫn không hay biết. Đến khi nước thuỷ triều ngập dần đến mũi cô khiến cho các vết thương của cô rát như phải bỏng, Tép như được đánh thức dậy. Cô khó nhọc chống tay ngồi lên thì thấy người dập dình trong nước như một cái phao. Mở mắt nhìn ra xung quanh, cô thấy xung quanh chỉ toàn là nước, mênh mông, hẫng hụt không bờ. Dưới ánh trăng, những con sóng bạc đầu đang ào lên, dâng cao lên như sắp đổ sập xuống.
Tép hoảng hốt oà lên khóc. Chắc chắn là ta phải chết ở đây! Cả đời Tép chưa bao giờ thấy có một nơi nào toàn là nước mênh mông, dữ dằn và những con sóng cứ nối tiếp nhau dồn vào bờ và nuốt chửng mọi thứ, rồi kéo nó ra xa, rồi lại hung hãn ập vào bờ hết đợt này đến đợt khác như vậy. Và cô bé không thể nào hiểu nổi, không thể nào đoán nổi, rằng che giấu ở dưới kia, dưới những lớp nước xám xịt, dưới ánh trăng, ẩn chứa bao nhiêu mối đe doạ.
Một cơn gió mạnh ngoài khơi thổi vào, thuỷ triều đã ngập đến bụng của Tép và một cơn sóng lừng lững đang ập tới.
Tép kinh hoàng, đôi chân cô dường như tê cứng. Cô không bỏ chạy nổi nữa trước những cơn sóng, cô chỉ kịp thét lên: Mẹ ơi, cứu con! Rồi cơn sóng đổ ập tới. Nó kéo cô bé ra xa bờ.
Tép kịp nhận biết là mình đã chìm sâu xuống tận đáy, đôi chân đôi tay cô đã chạm vào cát rất mịn. Cô đã uống vài ngụm nước mặn của biển. Cô nhắm mắt đợi chết.
Nhưng bỗng có một sức mạnh dội ngược lên. Bản năng sống đánh thức và cái đôi chân tê cứng của Tép lúc nãy đã bắt đầu vùng vẫy. Sau khi cựa quậy tay chân, Tép bắt đầu nổi lên. Cô nhớ lại cách làm nổi người trên nước và nhô lên khỏi sóng để thở.
Tép không khóc nữa. Cô bé đã bình tĩnh lại. Cô bắt đầu nhìn ra xung quanh và tìm xem có một cái cây hoặc mảnh ván nào để có thể bám vào được không.
Cô nhận thấy, cơn sóng đã lôi cô ra rất xa bờ và ở ngoài này, cơn sóng không dữ dội như gần bờ, ở ngoài này, sóng biển rất im lặng, chỉ đung đưa nhẹ nhàng. Cô nhớ lại cách anh Lình dạy mình bơi ngửa và làm nổi mình trên mặt nước mà không tốn sức. Và cô bé bắt đầu bơi ngửa. Khi bơi ngửa, cô nhìn thấy hoá ra cách chỗ cô bị sóng kéo ra không xa mấy, có một chiếc thuyền dài đến mười mấy thước đang neo đậu mà không một bóng người.
Tép mừng rỡ, đầu tiên cô tưởng mình trông nhầm. Cô cố gắng bơi thật nhanh về phía chiếc thuyền, đến lúc chạm được tay vào chiếc thuyền rồi, cấu vào tay mình thấy đau, cô mới tin là thật. Cô thầm khấn: Tạ ơn mẹ! Mẹ Phượng ơi, mẹ đã nghe thấu tiếng kêu cứu của con!
Cô bám lấy bánh lái và lẹ làng leo lên con thuyền như một con mèo. Niềm vui được cứu mạng bất ngờ khiến cô quên hết nỗi đau từ những vết thương đang cào cắn. Cô leo lên. Khi vừa chui được vào trong khoang thì cô không kịp nhận ra điều gì đã đổ gục xuống đống lưới chài và những lá buồm đang nằm ở góc khuất của chiếc thuyền và thiếp đi.
Nước biển như một thứ nước sát trùng làm se miệng những vết thương trên mình Tép. Trên đống lưới và vỉ buồm êm ái, Tép đã được một giấc ngủ.
Khi trăng còn độ một quân sào nữa thì lặn, Tép tỉnh dậy, nghe được tiếng người nói lao xao và tiếng bước chân đi lại rậm rịch ở trên thuyền. Có rất nhiều tiếng đàn ông nói giọng nghe lạ tai, có vẻ như là tiếng người miền Nam hoặc miền Trung, có cả tiếng đàn bà.
Ngay bên cạnh cô, rất gần, có tiếng trẻ con khóc ré lên nhưng bị một ai đó bịt chặt lấy miệng, tiếng khóc của đứa bé bị nghẹn lại.
Cô nghe tiếng thì thầm, giỗ dành của người đàn bà nghe rất dịu dàng:
- Nín đi cưng, mẹ yêu, nín đi! Con khóc, cả thuyền sẽ chết đấy!
Cô nghe thấy tiếng vỗ nhè nhẹ vào lưng đứa trẻ. Cô hé mắt nhìn qua khe của những cánh buồm đang che khuất cô, người mẹ trẻ đang vạch ngực cho con bú, đứa trẻ không khóc nữa.
Tép nghĩ:
-Không sợ, nếu đã có một đứa trẻ con và một người đàn bà thì chắc trên tàu này không phải tàu người ác. Thật may là mình lại đang ở trên biển. Ở đây thì ba cái gã đàn ông đã hãm hiếp chết Hiền, đã đuổi theo để giết chết mình sẽ không có cách gì tìm ra được.
Cái mùi sữa như mùi hoa lúa từ ngực của người mẹ trẻ lan toả tới chỗ Tép, cô lại rơi nước mắt. Cô chưa bao giờ được ngửi thấy làn hương kỳ lạ từ bầu ngực của người mẹ. Anh Lình nói, mẹ Phượng đã chết khi cô mới được một tháng tuổi. Tép bỗng tủi thân, nước mắt của cô bé chảy thành dòng, ướt cả một góc cánh buồm.
Cô nhìn thấy dưới ánh trăng, dáng trông nghiêm của người mẹ trẻ. Chị ta mặc chiếc áo màu xanh nước biển. Chiếc áo không cổ, để lộ một thân hình óng ả và một sợi dây chuyền mặt ngọc. Có tiếng đàn ông ở bên cạnh, nhắc khẽ:
-Kìa em, bỏ dây chuyền ra đi, giấu vào cặp quần lót để phòng cướp biển.
Lúc đó, người đàn bà mới giật mình:
- Ấy chết, em quên!
Chị ta tháo dây chuyền, bàn tay lập cập không tháo nổi. Người chồng cúi xuống lần cởi sợi dây truyền tháo xuống và bỏ vào bàn tay chị ta. Người vợ khẽ đưa đứa con cho chồng, quay đi, vén cạp quần, nhét chiếc dây chuyền mặt ngọc vào chiếc túi may sẵn lẩn dưới cạp quần lót. Chị ta thở dài rồi bất giác sụt sùi:
- Ôi Chúa ơi, đang yên đang lành mà thành ra tan cửa nát nhà, lênh đênh trôi dạt chưa biết sống chết thế nào.
Người chồng khẽ trao con cho vợ, cúi xuống hôn vào gáy chị ta và nói:
- Thôi mà mình, đằng nào chúng ta cũng ra đến đây rồi. Thôi thì may rủi đã có Chúa định đoạt.
Tép đã định bò từ trong mớ lưới bò ra, xin họ cho đi cùng. Cô nghĩ rằng mình cứ xuất hiện trước mặt họ và nói ngay từ đầu thì người ta sẽ không bị bất ngờ. Còn nếu bỗng dưng họ phát hiện ra mình, họ sẽ nghĩ mình là một tên trộm và không chừng, họ sẽ đập chết mình, quẳng xuống biển, làm mồi cho cá.
Cô đang lồm ngồm bò ra và định lên tiếng thì bỗng nghe giọng của một người đàn ông, hô rất khẽ nhưng giọng chắc nịch, đầy uy lực:
- Đến giờ xuất phát, mời bà con thân hữu điểm lại quân số xem có gia đình nào thất lạc.
Tiếng thì thào, rì rầm lan ra rất nhanh. Người cuối cùng ở đầu mũi thuyền kêu lên:
- Bảy mươi sáu người, đã đủ, thưa trưởng đoàn.
Giọng nói uy quyền lúc nãy lại lên tiếng.
- Đã đến giờ gió biển đổi chiều, cứ theo đà này, ta giương buồm lên đến sáng thì đã ra khỏi hải phận Việt Nam và sẽ đi về hướng Thái Lan. Có thể chúng ta sẽ tới được đất liền sớm hơn nếu gặp những con tàu đi ngang qua cứu nạn. Nếu không, chúng ta sẽ tìm đến hòn đảo vịnh Thái Lan. Chúng tôi đã ghi rõ toạ độ. Nhiều đoàn thuyền của đồng bào ta đi trước, đã tới đó và được Cao uỷ Liên hợp quốc cứu nạn, đưa sang Mỹ, Canađa.
Những tiếng rì rầm, có cả tiếng khóc nổi lên. Một người nói:
- Tôi muốn cầu Chúa!
Giọng của người chỉ huy át cả tiếng sóng:
- Vâng! Bà con thân hữu, chúng ta hãy cùng cầu Chúa ban phước lành. Chúa ôi! Chúng con gửi thân phận phiêu bạt của chúng con vào tay người. Xin Người hãy che chở cho chúng con thoát khỏi nanh vuốt của những cơn bão biển, của tàu tuần tra, của lũ cướp biển, của lũ cá mập. Xin Người hãy cứu vớt chúng con…
- A men! A men!…
Tép nhìn thấy những bóng người quỳ và tất cả đặt tay lên ngực làm dấu thánh. Gương mặt của họ thể hiện sự âu lo và thành kính.
- Giương buồm lên anh em, nhanh lên! Tàu tuần tra đến thì chỉ còn nước… nhảy xuống biển.
Nghe cái giọng đùng đục của một ông già quá:
- Tôi cấm mọi người không được nhắc đến điềm gở. Tôi đã bán cả sản nghiệp và lên tàu lần này là lần thứ ba. Hai lần trước đều bị tàu tuần tra bắt lùa trở lại và đều bị bắt giam. Lần này, nếu đi không thoát, tôi thà nhảy xuống biển!
Có những bước chân nặng trịch đi lại phía đống lưới và lá buồm nơi Tép đang nằm. Trống ngực của Tép đập thình thịch, chuyến này chắc chết, họ sẽ đến, họ căng buồm lên và họ thấy mình nằm đây, họ sẽ quẳng mình xuống biển. Mẹ ơi, làm sao bây giờ?
Tiếng chân bước đã gần lắm, đã có ai nắm lấy một đầu cánh buồm nhấc lên. Tép biết, cái chết của mình đã gần đến.
Cô nghĩ ra một cách.
Cô dùng hết sức tàn lên gân tay, thu gọn nắm tay bé nhỏ lại thành một nắm đấm và cố hết sức đấm vào thái dương của mình.
Một tia chớp loé lên trong đầu trước khi cô ngất xỉu.
Những người này không phải cướp biển, chắc không ai nỡ ném một đứa bé đang chết rớp như mình xuống biển. 

 

Chương 16:


Hoang đảo


Không hiểu hắn nói gì mà mấy tên cướp đang chuẩn bị nhấn chìm thuyền, bỗng ngừng tay lại. Chúng thả đám đàn ông ra...
Tép bị lôi xềnh xệch trên mui thuyền, giữa những phụ nữ và trẻ em đang khóc lóc và quỳ lạy như tế sao. Tép ngẩn người nhìn xung quanh.
Mình vẫn còn sống ư? Thế là thế nào? Mình đang ở đâu đây?
Bên phải cô, cách chừng một dặm biển là một hoang đảo màu tím sẫm. Từ đây cũng có thể thấy bãi biển trên hoang đảo đầy đá và san hô màu trắng. Tép thầm reo lên:
Đất liền đây rồi!
Chợt cô điếng người vì một mũi chân thúc vào lưng cô và một tiếng thét:
- Quỳ lạy đi, dập đầu sát mui thuyền như mọi người. Hãy khóc và van xin thật thảm thiết như mọi người. Nếu không, chết cả nút bây giờ, bọn cướp biển Thái Lan đấy!
Lúc đó, Tép mới hiểu rằng, những người da đen sạm, lực lưỡng, tay nổi bắp cuồn cuộn, quai hàm bạnh, cái nhìn hoang dại và hung ác kia đang ở trên chiếc thuyền lớn phía trước mặt cô, chính là cướp biển.
Bên cạnh cô, trẻ con thì kêu khóc, những đứa biết nói và biết nghe lời người lớn thì lặp đi lặp lại:
- Ông ơi, ông làm ơn làm phúc, tha cho cháu.
Còn những người đàn bà thì không ngớt dập đầu xuống mui thuyền, trán toé cả máu, hai tay chắp lại. Họ không ngớt hết kêu xin bằng tiếng Anh, lại kêu xin bằng tiếng Thái Lan. Ở dưới khoang thuyền, những người đàn ông bị mấy tay súng cướp biển dồn vào một góc, họ cũng đang quỳ lạy bằng tiếng Anh và tiếng Thái Lan.
Lúc này, Tép mới hiểu ra tình thế, quên cả nỗi đau của những vết thương, cô quỳ xuống, dập đầu như tế sao:
- Xin ông làm ơn làm phúc tha cho chúng con!
Bốn tên cướp biển bước sang đám đàn bà, trẻ con đang quỳ lạy, bắt đầu lục soát từng chiếc búi tóc, chiếc cóc xê, từng chiếc túi bí mật được khâu trong quần lót, cả những chỗ kín của chị em. Bàn tay bẩn thỉu của chúng lần lượt tìm ra vàng, đô la, kim cương đang được cất giấu, vừa tranh thủ giở trò bỉ ổi.
Sau một hồi lục soát, bọn cướp biển chỉ thu được dây chuyền mặt ngọc của người mẹ trẻ mà Tép đã nhìn thấy đêm hôm trước khi cô ngất đi và một số quần áo, một số hộp thuốc bổ, sữa. Chúng lộ vẻ thất vọng và tức giận. Chúng bắt đầu quát tháo và dùng báng súng đập vỡ la bàn. Có một tên còn định nhấn chìm thuyền.
Tép nghe thấy người chỉ huy trên chiếc thuyền tị nạn của cô van xin rối rít. Ông ta xin vì một tên cướp có vẻ biết cả tiếng Việt, biết cả tiếng thổ ngữ của những tên cướp phiên dịch lại:
- Trăm lạy, vạn lạy các ông, xuống tay làm phúc, chúng con là phận trôi dạt, chẳng may không còn gì để dâng cho các ông vì chúng con đã bị ba tàu lục soát và lấy đi tất cả trước khi được gặp các ông đây.
Người đàn ông còn nhẫn nhục quỳ lạy và van xin rất nhiều mà Tép không thể nào nhớ hết được. Trong khi đó, nước đã bắt đầu tràn vào thuyền. Những người đàn ông còn lại thi nhau lấy mũ và những chiếc bát ăn cơm để múc nước ra khỏi thuyền dưới sự đánh đập của những tên cầm súng đang vây hãm họ.
Đám đàn bà càng van lạy thảm thiết, họ lết đến ôm lấy chân bọn cướp. Tép cũng ngẩng đầu lên và cô bất ngờ thấy, ở trên đầu cô một đôi chân vạm vỡ, một cái súng và một cái cằm bạnh. Lên chút nữa, lại thấy một đôi mắt sắc như dao, mày rậm và rất sâu nhưng trông không có vẻ hung ác. Tép đánh bạo ngước lên, nhìn thẳng và đón lấy ánh mắt đang phóng xuống phía cô.
Dường như bản năng của một đứa trẻ mồ côi không được che chở trong cô đã mách bảo những điều cần phải làm. Ánh mắt ngước lên của Tép, thật ngạc nhiên là không chứa đựng sự sợ hãi trong cái đôi mắt phượng đẹp đến làm rụng rời trái tim người mà người ta có thể soi đến tận đáy, chỉ thấy một sự khẩn cầu mà không nài xin.
Tên cướp sững người, không ngờ tấm thân rách như tổ đỉa và đầy vết rách tướp kia lại mang một gương mặt và một đôi mắt đẹp đến vậy. Tên cướp bỗng đổi ý, hắn quay lại, gằn trong miệng với lũ đồng đảng.
Không hiểu hắn nói gì mà mấy tên cướp đang chuẩn bị nhấn chìm thuyền, bỗng ngừng tay lại. Chúng thả đám đàn ông ra, một số tên lục tục khuân xuống thuyền của cô một ít gạo, nước và cá khô. Chúng lục soát thêm một lần nữa, vơ vét tất cả những thứ đồ đạc và quần áo còn có thể mặc được, rồi ròng dây, kéo chiếc thuyền đã chết máy đang chở Tép vào hoang đảo.
Tàu cướp biển bỏ đi. Trước khi đi, tên cướp biển đã nhìn thấy gương mặt và cái nhìn của Tép còn ngoái lại, chằm chằm nhìn Tép một hồi lâu. Hắn khẽ nhếch miệng, không ra cười, không ra tức giận, rồi đặt tay vào má cô khẽ kéo cằm lên rồi mới nhảy lên tàu.
Chiếc thuyền cướp biển nổ máy lao vọt đi. Một người nhảy ùm xuống bờ biển, khi chân chạm đất, mới tin chắc là mình còn sống. Nhiều người hét lên:
- Sống rồi anh em ơi, đất liền đây rồi!
Một người đến nhìn tận vào mặt Tép:
- Hình như nhờ cô mà tay trưởng tàu đã không nhấn chìm thuyền của chúng ta đấy! Thật may là chúng tôi đã không vứt cô bé xuống biển, vì tưởng cô ta là do thám của bọn cá chìm.
Đoàn người như được sống lại. Sau khi nằm lăn ra bãi biển và ngủ thiếp đi, những người đàn bà đã lục tục trở dậy và nổi lửa nấu cơm. Họ sẽ có một bữa cơm thật là ngon cùng với cá khô vừa được cho và họ đã có đất liền ở dưới lưng sau những ngày lênh đênh ở trên biển với một con thuyền chết máy và bị gió đưa đẩy không rõ là trôi dạt về hướng nào. Và có thể bị đe doạ, bị đắm thuyền bất kỳ lúc nào.
Đến lúc này Tép cũng mới biết rằng những ngày qua cô đã bị sốt mê man. Cô sống được là nhờ người mẹ trẻ ấy đã cậy miệng bón cho cô những thìa cháo, dù không biết cô là ai. Và đây là đoàn người tìm đường vượt biển để đi sang một nước – nơi có thân nhân của họ đang trông chờ.
- Chính tôi đã tin tưởng cô, cô bé ạ. Vì mình cô đầy vết thương, người cô nóng như hòn than và trong mê sảng, cô cứ lắp bắp kêu mẹ rất tội nghiệp. Vả lại, trông mặt cô quá đẹp! Con gái ạ!
Người mẹ trẻ ấy gọi Tép là con gái. Buột miệng mà gọi, mặc dù Tép đoán chừng, chị chỉ hơn Tép chừng mười tuổi mà thôi.
Cơm đã chín. Cả đoàn bảy mươi sáu người, giờ chỉ còn bảy ba. Hai người đàn ông đã bị báng súng của đám cướp biển ngày hôm qua quật vào đầu và ném xuống biển vì đã dám chống lại. Mọi người trên thuyền đã cố gắng vớt xác của họ mà không thấy. Dấu vết về họ chỉ còn là ba chiếc khăn tang được xé ra từ những chiếc áo trắng, được thắt trên đầu một người vợ, một người con và một người mẹ. Nước mắt đã khô trên mặt họ. Nỗi mừng khi gặp đất liền dẫu là hoang đảo cũng khiến cho họ trong chốc lát, tạm thời nguôi ngoai nỗi đau.
Mọi người ăn đã no nê, chợt có tiếng máy nổ và tiếng mũi tàu xé nước từ xa xa rồi gần lại. Người chủ thuyền thất thần, đứng lên khum tay làm chiếc loa bên vành tai lắng nghe, rồi nói:
- Coi chừng tàu cướp ban chiều trở lại. Theo kinh nghiệm của những người đi trước, khi bọn chúng trở lại vào ban đêm, tất cả đàn bà con gái phải lánh đi.
Mấy người đàn ông nhao nhao phản đối:
- Không phải đâu, nếu là tàu lúc chiều, họ đã kéo chúng ta vào đây, còn cho ta cả gạo, cá khô, cả nước, có lẽ họ quay lại để cứu chúng ta đấy, để đưa chúng ta vào đất liền hoặc trại tị nạn.
Một người còn đùa:
- Nếu có tìm, thì chủ tàu cướp chỉ tìm cô gái đẹp có đôi mắt phượng này thôi!
Cả đám đàn ông và đàn bà đều lào xào nói:
- Ôi, chúng tôi mệt quá rồi, không thể lê nổi bước nào nữa. Chúng tôi nằm ra đây, chết sống gì cũng mặc.
Và họ nằm lăn ra bãi biển, giã rời, bất động, dường như ngủ ngay lập tức.
Người chỉ huy thuyền đi lại bồn chồn, lắc đầu ngao ngán.
- Trời đất, tôi biết làm thế nào bây giờ. Chỉ còn biết cầu Chúa che chở.
Ông còn kịp nhìn thấy một bóng đen bé nhỏ, lầm lũi chạy vào trong bụi cây, hang đá. Ông biết đó là cô bé có đôi mắt phượng đang chạy trốn. Ông gật gù, thầm nghĩ, con nhỏ này chạy trốn là phải. Ánh mắt của thằng chủ tàu cướp biển hôm nay nhìn con bé chỉ muốn nuốt chửng. Nếu đúng là tàu hắn quay lại, hắn sẽ hãm hiếp hoặc bắt cóc con nhỏ.
Tép cũng nghĩ như vậy! Bản năng của đứa trẻ mồ côi sống trơ trọi trên đời lại thêm một lần nữa giục giã cô. Những điều cô bé trông thấy đã quá đủ. Cái chết của em Hiền vì bị ba gã đàn ông bạo dâm hãm hiếp trong bụi cây trên đồi, với đôi chân bị dạng ra và chết cứng như hai càng kéo. Những giọng nói dâm ô, tục tĩu và tiếng chân đuổi sát nút ở đằng sau, với những bàn tay như gọng kìm chỉ trực tóm lấy cô, bóp nát cô để phi tang. Và cô đã chạy trong bụi rậm, chạy qua chuôm, qua đồi, qua núi, qua không biết bao nhiêu đường đất. Chạy trong cơn mê hoảng. Chạy mà không biết là đang đi về đâu, mà không ngờ qua núi là đến biển…
Mình phải sống! Sống cho anh Lình! Sống cho mẹ Phượng vì mẹ đã chết và chị sống để trả thù cho em – Hiền ạ!

 

Còn tiếp

VTH





Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, March 3, 201212:00 AM(View: 5342)
Như tất cả những căn nhà lá được dựng lên trên đổ vỡ của tiêu thổ kháng chiến hồi mới về tề, trường của tôi vách bùn trộn rơm, mái rạ, nằn sau đền Mẫu. Trường chỉ có ba lớp. Đệ ngũ và đệ lục học buổi chiều. Đệ tứ học buổi sáng tại nhà riêng của thầy hiệu trưởng Đinh Văn Lô.
Thursday, March 1, 201212:00 AM(View: 7383)
Nhưng chúng tôi còn có chung một nỗi buồn, nỗi buồn chiến tranh mênh mang, nỗi buồn cao cả, cao hơn hạnh phúc và vượt trên đau khổ. Chính nhờ nỗi buồn mà chúng tôi đã thoát khỏi chiến tranh, thoát khỏi bị chôn vùi trong cảnh chém giết triền miên, trong cảnh khốn khổ của những tay súng
Monday, February 27, 201212:00 AM(View: 5763)
Phải viết thôi? Kiên thường tự nhủ một cách nghiêm trang và quả quyết, một cách thôi thúc và nôn nóng như thế, như thể thầm hô lên một khẩu hiệu để giục lòng mình, những khi anh một mình đi trên đường phố ban đêm. Những đêm âm u buồn thảm đầu óc tối sầm tuyệt vọng, như đêm nay, như nhiều đêm
Friday, February 24, 201212:00 AM(View: 6050)
Nhiều tháng và có lẽ nhiều năm đã trôi qua. Từng đêm lần hồi, cần mẫn và do dự, bản thảo tiểu thuyết của Kiên đầy dần lên và dần đến đoạn kết, song đồng thời cũng như thể mỗi ngày một thêm dang dở. Những chương sau là những điệp khúc của các chương trước.
Monday, February 20, 201212:00 AM(View: 6164)
Mùa khô đầu tiên sau chiến tranh đến với miền hậu cứ Cánh Bắc của mặt trận B3 êm ả nhưng muộn màng. Tháng 9 và tháng 10, rồi tháng 11 nữa đã trôi qua, vậy mà trên dọc dòng Ya-crông-pôcô làn nước mùa mưa xanh ngát vẫn tràn ắp đôi bờ. Thời tiết bấp bênh. Ngày nắng. Đêm mưa. Mưa nhỏ thôi, nhưng mưa... Mưa... Núi non nhạt nhòa, những nẻo xa mờ mịt