DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,160,743

Chú Tư Cầu - Lê Xuyên (từ 3-4)

Monday, April 9, 201212:00 AM(View: 11647)
Chú Tư Cầu - Lê Xuyên (từ 3-4)

Chú Tư Cầu


lx1


3. 3

Nghe Phấn "hứ" lên một tiếng, Tư Cầu vội "hạ" xuống thêm một bực nữa:

- ...Nói gần nói xa chẳng qua nói thiệt, tao quý mến mầy lắm. Mầy coi hồi tối đó...

Phấn bật cười cắt ngang:

- Xí, Thứ anh nhát như thỏ đế!

Tư Cầu vội chống chế:

- Thì cái gì cũng phải để... lâu lâu rồi nó mới quen chớ! Tao nói thiệt cho mầy biết tụi lối xóm của mình có đứa nào là chơi bền với tao hồi còn nhỏ đến bây giờ đâu. Rốt cuộc rồi cũng chỉ còn lại tao với mầy... Tao nói vậy mầy cũng rõ bụng tao chớ!

Nghe Tư Cầu nói một dây như vậy Phấn cũng cảm động. Cô bước lại gần bên Tư Cầu khẽ lấy tay vuốt qua một bên mớ tóc xù xụ dưới trán anh ta, và bằng một giọng ngọt xới, cô hỏi:

- Anh thương tui lắm phải không?

Tư Cầu do dự:

-...Ư... ừ...

- Ừ cái gì ?

- Ừ thì thương mầy!

Phấn chỉ chờ đợi có bấy nhiêu đó và làm bộ xụ mặt xuống:

- Thương, thương!... Bộ anh nói vậy chớ anh mà thương với yêu cái khỉ mốc gì ?

Tư Cầu quả quyết:

- Thiệt mà, đứa nào nói dối cho cho bà...

Nghe Tư Cầu định thề "Bà bắn", Phấn lấy tay bịt miệng anh ta lại:

- Thôi, thôi đừng thề ẩu! Mà thương gì cứ mầy tao hòai hè!

- Chớ mầy biểu tao kêu bằng gì bây giờ ?

- Mầy tao nữa ? Anh thiệt... Anh kêu tui bằng "em" và anh xưng "anh", anh khng thấy hai vợ chồng anh Ba tui đó sao ?

Tư Cầu ngập ngừng :

- Nhưng... nhưng kỳ cục quá!

- Gì mà kỳ cục ? Tui kêu anh bằng anh đó, bộ chết sao ?

- Thì mầy kêu quen rồi và mầy kêu vậy từ hồi nào tới bây giờ chớ phải... mới mẻ gì đâu!
- Thì tui nói thí dụ như vậy...

- Mầy cũng xưng "tui" chớ có xưng "em" với tao đâu ?

- Ờ phải há! Tui... ủa mà không, em quen miệng rồi!

- Thì tao cũng quen miệng như mầy vậy.

- Quen thì phải tập kêu lần đi!

- Ừ, thì cũng phải để thủng thỉnh chớ!

- Tới nơi rồi mà cứ thủng thỉnh hoài...

- Mầy kỳ quá!

Phấn xô Tư Cầu ra:

- Cũng mầy nữa, anh nầy thấy ghét quá!

- Thì em, em, em! Con nầy nó xúi chuyện ác ôn quá!

Nghe Tư Cầu nói vậy, Phấn vổ nhẹ vào vai anh ta:

- Dữ hông! Đó anh coi dễ ợt chớ khó khăn gì đâu.

- Ừ cái gì cũng dễ! Người ta giỏi còn tao...

- "Tao" nữa phải không?

-...Còn tui..

- "Tui" nữa hả ?

Tư cầu dậm chân xuống đất, nửa như bực tức, nửa như cố gắng lấy trớn để hét lên:

- Thì anh, anh!

- Hừ, nói "anh, anh" mà như nện vào lổ tai người ta thì nói làm gì cho mắc công.

- Cái điệu này chắc không nổi quá!

- Cái gì mà không nổi. Anh sao, em... tức anh quá. Người ta kêu "anh anh, em em" nghe ngọt xớt như mía lùi, còn anh, anh kêu nghe như dùi đục...

Tư Cầu nghe Phấn kể lể như vậy, sốt ruột gạt ngang:

- Thôi, thi, đừng nói nữa!

- Cấm không cho nói hả ?

- Ai mà cấm cản gì đâu... Anh... anh biết cách kêu rồi mà... Thôi buồn ngủ lắm để dìa dưới hàng chư bầu ngã lưng một chút. Còn phải coi chừng bây vịt nữa chớ !

- Tội nghiệp không! Buồng ngủ lắm phải không cưng ? Thôi lại đây người ta đền cho...

Vừa nói Phấn vừa dang nó ra để đi lại ngồi dựa vào gốc chuối. Cô lấy tay sửa sửa mấy tàu lá chuối khô lót sơ sàai dưới đất. Xong xuôi cô ta ngoắc Tư Cầu:

- Lại đây anh!

Tư Cầu tự nhiên thụt lui mấy bước và đáp một cách khó khăn:

- Thôi để anh dìa.. Từ nãy giờ bỏ bầy vịt lâu quá rồi.

- Thì để luôn nó ở đó bộ chết sao? Có mất con nào em đền cho! Lại đây nghĩ một chút cho đỡ buồn ngủ. Hay muốn ngủ ở đây cũng được, để em coi chừng bầy vịt cho... Lại đây mau, anh!

Dứt lời, Phấn vừa vói bứt một cây cỏ lông gà đưa cọng lên miệng nhăng nhăng, vừa vổ vổ xuống đất chỗ trải lá chuối khô bên cạnh để chỉ cho Tư Cầu đến ngồi xuống đấy.

Tư Cầu ngần ngừ:

- Thôi...

- Thôi, thôi.. anh nầy kỳ cục quá! Thì ngồi xuống đây một chút, ai ăn tươi nuốt sống gì mà anh sợ dữ vậy cà ?

- Ai mà sợ hổng biết! Nhưng ban ngày ban mặt...

Phấn như bị "chạm nọc" liệng cọng cỏ lông gà ra xa:

- Có lạ hông! Anh nầy thiệt ăn nói hồ đồ quá mà.. Em biểu anh ngồi xuống đây chớ có biểu anh làm gì đâu mà anh la làng như vậy chớ hả ? Anh bỏ rào hết đi, việc đâu còn có đó hơi sức đâu nghĩ đông, nghĩ tây cho mệt chớ ? Như bây giờ đây, chỉ có tụi mình thôi, thì mình cũng chỉ biết có tụi mình còn người khác thầy kệ họ..

- Anh.. anh cũng biết như vậy..

- Cái gì mà hễ mở miệng là anh, anh như cà lăm vậy. Anh nói tiếng "anh" một cách gọn lỏn coi được hông.. Ai hớp hồn anh sao mà anh sợ vậy!

- Biết rồi mà!

-... Ừ thì biết ! Ờ hồi nãy em nói tới đâu rồi kìa.. Ờ, ở đây chỉ có hai đứa mình thôi, người khác thây kệ họ. Nói là nói vậy chớ anh nghĩ coi ba bốn tháng nay tụi mình ở biệt ngoài này có ai dòm ai ngó, ai xăm ai xoi gì đâu.. Huống hồ gì bây gio8` ba đứa chăn trâu mắc toi đó kéo qua cồn hết... Tụi mình ở đây cu ky một mình, anh coi như vậy... anh khỏi lo gì ráo!

Tư Cầu nghe nói vậy cũng xuôi tai một phần nào. Anh ta đứng tần ngần nhì Phấn. Sự bình tĩnh lần lần trở lại, và anh ta nhận thấy tự nãy giờ mình xử sự một cách vô lý quá. Nếu anh ta không muốn ở lại với Phấn thì cứ việc đi về nằm đánh một giấc cho sướng thân. Đằng này anh ta vẫn đứng lì ra đó mà lại tìm cách chống chế với Phấn!

Đến bây giờ Tư Cầu mới nhận ra rằng mình quyến luyến Phấn một cách khác hẳn mọi khi. Gần Phấn anh ta thấy dễ chịu hơn trước. Có một cái gì dịu dàng, êm ái, vuốt ve... Đó là những xúc động mới mẻ đã làm cho anh ta trở nên ngượng ngập, sượng sùng, vụng về...

Anh ta nhìn trân trối Phấn, và cái hình ảnh của một con Phấn như chưa từng thấy bao giờ dưới ánh sáng của cây rọi mù u làm cho anh ta thấy khô cuống họng và vụt mừng rở như sắp giải quyết được việc gì ghê gớm lắm.

Còn Phấn thấy Tư Cầu đứng ngần ngừ ở đó chẳng nói chẳng rằng thì cô dư biết Tư Cầu đã chịu phép rồi!

Còn Phấn thấy Tư Cầu đứng ngần ngừ ở đó chẳng nói chẳng rằng thì cô dư bết Tư Cầu đã chịu phép rồi!

Cô dơ tay ngoắt Tư Cầu:

- Lại đây ngồi nghĩ một chút coi cưng!

Giọng nói của cô đúng là một giọng ra lịnh, và mắt cô soi mói nhìn Tư Cầu một cách vừa ranh mảnh, vừa trịch thượng. Thiệt chẳng khac gì cái cảh con mèo vờn chuột.

Tư Cầu đi lại gần cô ta, ngồibên mép mấy tàu lá chuối khô và không biết nói gì, anh ta khen bân quơ:

- Cha ở đây rậm mát quá há!

- Chỗ "động tiến" của ta mà không mát sao được..

Phấn nghiêng mình ra bờ nước để ngó chừng bầy vịt thả gần đó. Cô chỉ thấy thấp thóang mấy con vịt vì trước mắt cô điên điển mọc dầy ken, nước sâu nên cành lá xanh uu, Đầu nầy có hàng điên điển, đâu kia có đám sậy và ở giữa là chuối ổi, nhứt là chuối che tàn rợp kín. Thật là một chỗ thần tiên cho mọi cuộc hò hẹn của cặp mắt của người thứ ba bao giờ cũng là quá thừa.

Thấy bầy vịt vẫn ăn loanh quanh đó, Phấn yên lòng. Cô lấy tay vẩy vẩy nước bên cạnh bờ giồng như có dáng suy nghĩ một điều gì.

Cô vẩy mạnh cho nước văng ra xa rồi bỗng đưa tay ông lấy mắt, giọng hớt ho8 hớt hải kêu Tư Cầu:

- Anh Tư ơi, anh Tư! lại đây mau mau anh, hổng biết con gì nó bay vô mắt em xót quá trời nè!

Tư Cầu xích lại gần, nghiêng đầu qua, nghiêng đầu lại để tìm kiếm "con gì" trong mắt của Phấn. Thấy bộ điệu anh ta như vậy, Phấn kêu ầm lên:

- Cái điệu anh xớ rớ như vậy biết tới năm nào mới lấy ra được ? Ý trời ơi, sao bây gio8` nó cộm và cay xé con mắt đây nè! Mau mau đi chớ!

Tư Cầu hốt hoảng ngồi xích lại gần sát bên Phấn và hỏi:

- Đâu đây? Bên con mắt nào?

- Quỷ thần ơi! Bên con mắt người ta bụm lại đây chớ còn bên nào nữa mà hỏi! Có mau mau vạch ra thổi cho em không hả ?

- Thì mau đây nè.

Tư Cầu vừa nói vừa lấy tay vạch một bên mắt Phấn ra, ngó chăm chăm mồi hồi :

- Đâu tao, ủa anh... có thấy bụi bậm hay con gì ở trỏng đâu ?

- Nó cộm như cục đá mà nói hổng thấy.. Thôi anh thổi mạnh một cái đi!

Cô vừa nói vừa xích sát lại và như để giữ cho chắc khi Tư Cầu thổi mạnh vào mắt, hai tay cô vịn dính vào hông Tư Cầu.

Tư Cầu xăng xái vạch mắt Phấn ra. Nhưng khi anh ta mới vừa đưa miệng vô định thổi phù một cái... thì Phấn bỏ tay ôm chầy lấy eo ếch của anh ta ghì mạnh.

Cả hai mất thăng bằng ngã lăng cù lên mớ lá chuối khô.

Tư Cầu lật đật đẩy Phấn ra ngóc đầu lên. Anh ta nghiến răng véo mạnh lên bấp vai của Phấn làm cô la "ái" một tiếng:

- Đồ mắc toi mầy xí gạt tao hả ?

Phấn chẳng nói chẳng rằng quơ tay ôm ghịt cổ Tư Cầu xuống ngực mình.

Tư Cầu nhoi đâu lên để bắt gặp đôi mắt vừ có vẻ si ngây vừa có vể van lơn của người con gái.

Tim Phấn đập dồn dập bên tai anh ta. Cô thở hổn hển và Tư Cầu nuốt nước miếng ừng ực từng chập như người bị ngộp hơi. Gân cổ Phấn nổi vòng lên thoi thóp nhanh như cổ của một con gà gà bị vặt lông chờ cắt tiết.

Ban đầu Tư Cầu quá hồi hộp. Trán anh ta toát mồ hôi, chân tay lạnh ngắt run lẩy bẩy. Anh ta thở dốc và tưởng chừng như có thể chết hụt hơi được.. Nhưng liền theo đó người anh ta hừng hực. Hai bàn tay anh ta bấu mạnh vào đôi vai của Phấn. Anh ta cuối đầu xuống vồn vập hôn như muốn rứt má Phấn ra. Rồi anh ta cắn vào cổ, vào vai khiến Phấn kêu ái ái nho nhỏ.

Tư Cầu gục đầu xuống chiếc áo túi hột dền nút bóp.

Phấn rùng mình nhắm mắt khít mắt lại, ngoẻo đầu qua một bên và tóc cô ta xổ tung tự hồi nào. Một tay cô níu tóc Tư Cầu, một tay cô quơ quàng chụp nhằm một cây chưn vịt mọc bên cạnh và từ từ vò nát cây cô tội ấy trong lòng bàn tay...

Bỗng có tiếng răng rắc trong đám sậy y như có người dẫm lên mấy ống sậy khô. Liền theo đó có tiếng cười rộ lên:

- Ê ngộ quá ta!



4. 4


Tư Cầu đứng vùng dậy nhìn dớn dác.

Phấn cũng vội lấy tay vịn hai vạt áo lại và ngồi lên.

Nhìn trong đám sậy, Tư Cầu thấy thấp-thoang thằng Năm Sún con của Bác Tám Tân ở gần nhà anh ta. Thằng Năm Sún vẫn còn đứng chàng ràng ở đó chớ chưa chịu đi.

Tư Cầu nổi đóa định rượt nó nhưng Phấn lẹ tay níu lại và nói nhỏ :

- Thôi đi anh Tư! Anh rượt nó chạy tuốt dìa trỏng nói bậy bạ thì chết tụi mình...

- Ông trời cũng chẳng chạy khỏi tay tao (Tư Cầu nổi nóng nên bỏ quên hết cách xưng hô "anh em") nữa là thằng chết dầm đó!

- Ờ phải... Nhưng dầu cho anh có bắt được nó, bất quá anh xáng cho nó vài bạt tai chớ chẳng lẽ anh giết nó được sao? Mà đánh nó đau nó dìa mét thì càng chết cả chùm nữa!

Tư Cầu nghe Phấn nói vậy nó nghĩ cũng phải, nhưng vẫn ngó thằng Năm Sún lườm lườm. Còn thằng kia thấy vật cũng biết sơ sơ là nó thắng thế, nên nó không thèm dợm chạy đi đâu hết mà còn vạch sậy lửng thửng đi vào nữa!

Phấn không ngoan và mánh lới hơn Tư Cầu nên lên tiếng dò dẩm trước:

- Đi đâu đó em Năm? Lợi dây chơi cho vui... ờ mà hồi nãy em nói cái gì ngộ đó hả ?

Thằng Năm đi được vài bước cũng đứng lại phòng xa. Bộ điệu của nó càng làm hco Tư Cầu lộn gan. Nó lấy chân đá bên nầy một cái, vớt bên kia một cái. Tay mặt nó quậy quậy cái nạng dàn thung, tay trái nó phẩy phẩy cái nón lá. Mắt nó làm bột láo liên nhìn bên đông bên tay nhưng vẫn ghìm cặp Tư Cầu và Phấn.

Phấn hỏi tiếp theo:

- Lợi đây ngồi cho mát em Năm. Em thấy cái gì mà nói ngộ đó ?

Thằng Năm Sún cười mũi:

- Giả mù sa mưa hoài! Thấy ếch bắt cặp chớ thấy gì mà hỏi ?

- Nói bậy nà! Tao với anh Tư mới lùa vịt qua gần đây nên vô trú nắng chớ có gì đâu...

- Ờ không có thì thôi!

Tư Cầu nổi nóng xốc lại, nhưng Phấn cản ra:

- Thôi đi anh Tư, việc đâu còn có đó, em Năm nầy tuy vậy mà biết điều lắm. Tụi mình bồi với nhau hết mà phải không Năm ?

Thằng Năm Sún coi vậy chớ nói cũng ngán Tư Cầu. Thấy Tư Cầu có vẻ gầm ừ quá nó vội sụt lui mấy bước.

Tư Cầu lừ lừ nhìn nó và dơ tay ra dá dá :

- Êm Sún, bộ mầy thấy tao không nói rồi mầy lên nước hả mậy ? Mầy thấy cái gì thây kệ bà mầy ! Đứa nào dìa trổng nó hé điều gì tao nghe được tao vặn họng ráo... Thứ đồ chui lỗ quần mà cũng làm tàng.

Phấn thấy Tư Cầu nổi xung như vậy e hư bột hư đường hết nên với tay níu Tư Cầu:

- Thôi mà anh Tư! Để cho em nói với nó mà.

Rồi cô day qua phía thằng Năm Sún:

- Lại đây chơi em Năm. Em đem theo nạn dàn thung đó chờ bắn được con nào không ?

Tư Cầu chen vô:

- Phải nó bắn được thì nói đã xách theo rồi! Thứ nó chỉ để cho bà Cố bà Hồng bắn nó, chớ còn nó mà bắn cái gì!

Phấn tức quá dậm chân xuống đất:

- Anh nầy sao kỳ cục quá hổng biết! Anh làm ơn tránh qua một bên để "người ta" nói chuyện với nó một chút coi.

Tư Cầu hứ một tiếng đọan quay lưng đi ra phía đám ổi. Tuy nóng tánh nhưng anh ta cũng biết nghe theo lời của Phấn, vì thật ra anh ta cũng hiểu cái thế "yếu" cu?a Phấn và mình hiện thời.

Đợi Tư Cầu đi xa Phấn ngoắc thằng Năm Sún lại. Năm Sún lắm lét nhìn Tư Cầu và thận trọng đi bọc bọc lại gần bên Phấn.

Phấn níu nó ngồi xuống bên cạnh và thủ thỉ:

- Ngồi đây cho8 để qua nói em nghe.. Anh Tư ảnh tuy nóng nảy vậy mà hiền khô em à. Em còn nhỏ em không biết chớqua với anh Tư ra gnòai ngày cưới nhau đó.

Phấn tính phủ đầu trước Năm Sún, không dè thằng này cũng quá trời:

- Mới có tính hả ?

- Thì nói vậy chớ thế nào hai bác bên anh Tư cùng như bên má của qua lại không chịu... Mà thôi dẹp chuyện đó qua một bên đi. Hồi nãy anh Tư với qua... vật lộn chơi, em có thấy gì thì để bụng đừng nói lung tung, nghen em!

Thằng Năm Sún mỉm cười ranh mảnh.

Thấy vậy con Phấn hăm:

- Em mà dìa trỏng em học lại cho người lớn nghe thì em bị đòn nứt đít chớ không chơi đâu!

- Sao mà bị đòn kỳ đời vậy ?

- Thì em đi rình ngó bậy bạ, người lớn họ khôngchịu chớ sao!

- Dữ hông, bây giờ chị mới nói "bậy bạ" chớ nồi nãy chối leo lẻo!

Phấn nghe nó nói hổi xược vậy tức cành hông nhưng ráng dằn xuống và nói ngọt như thường!

- Thôi mà em Năm! Qua nói thiệt tình chớ không phải nói quanh nói co gì đâu. Nếu em mét thjì không phải chỉ qua với anh Tư bị mà thôi đâu. Em cũng không chạy khỏi cảnh ăn bánh tét nhưng mây. Người lớn họ ghét thứ con níi rình mò xem chùn xem lén đó lắm.

Thằng Năm Súng vẫn còn bướng:

- Thì bất quá tui ăn bốn năm roi là cùng chớ còn...

-... thì phải rồi! Nhưng em làm vậy có ích lợi cái gì không hả ? Em nghĩ coi tư trước tới giờ qua với em và anh Tư có ai xích mích điều gì với em đâu. Lâu lâu em xin trứng vịt qua cũng cho, còn bửa hổm anh Tư ảnh bắt giùm em ổ chìa vôi đó em quên sao?

Thằng Năm nghe Phấn nói vậy cũng thấm ý:

- Ừ, cái đó thì có !

Thấy thằng Năm Sún dịu dịu, Phấn châm thê:

- Đó em coi, tụi mình là chỗ nhờ cậy qua lại. Em đi mét tụi qua rồi có té vàng té bạc gì không, có sướng có ích gì không hay là đứa trầy vi, đứa tróc vảy ? Mà hể em đi học chuyện này ra tứ tung ngũ hoành thì chắc mẽm là trời cản anh Tư ảnh cũng không buôn tha em... Em biết tánh ảnh cộc lắm, tới đâu tới chớ ảnh cũng mần thịt em trước đã...

Thấy thằng Năm Sún ngồi lặng thinh ra dáng suy nghĩ, Phấn biết đã "ăn tiền" rồi nên đưa mắt nháy nháy Tư Cầu. Tư Cầu đứng dang ra đó chờ Không bỏ sót một lời của Phấn và thằng Năm Sún.

Phấn bồi thêm một đòn cuối cùng:

- Em Năm à, qua nói vậy em nghe coi phải không ?

- Ừa...

- Đây, qua còn năm cắc em cầm lấy lát nữa nước lớn, em ra ngòai rạch đón ghe hàng ngòai vàm vô mua bánh kẹo gì đó ăn chơi.

Vừa nói Phấn vừa móc túi lấy ra một tờ giấy năm cắc gấp làm tư đưa cho thằng Năm Sún.

Năm Sún thấy có bổng lộc bất ngờ như vậy mừng rơn trong bụng. Nó nhoài mình tới chụp lấy tờ giấy năm cắc như sợ Phấn thay đổi ý kiến.

Tư Cầu liếc mắt nhìn thấy bộ điệu của nó như vậy nên tính phá chơi :

- Ê không dễ gì nuốt trôi năm cắc đó nghen ta!

Năm Sún lỏ mắt nhìn lại và Tư Cầu chẫm rải nói tiếp theo:

- Bộ mầy tưởng tao làm hộp mầy sao? Không đâu em!... Tao hỏi mây, mầy đem năm cắc đó về trỏng mầy xài thiên hạ thấy hỏi rồi mầy trả lời làm sao cho xuo6i nè ?... Chẳng lẽ mầy nói tiền đó là tiền mầy đi vạch lỗ chó rình bậy mà ra!... Mà mầy nói ấp ứ thiên hạ nghi mầy ăn cắp ở đâu đó. Thứ tiền đó đâu phải dễ nuốt cho trôi mậy!

Nghe Tư Cầu nói vậy, Năm Sún xuống tinh thần tay cầm tờ giấy năm cắc khựng lại, mắt nó hướng về phía Phấn như để hỏi han. Phấn thấy Năm Sún như vậy vừa tức cười vừa thương hại nên vội gở rối cho nó :

- Anh Tư nói là nói phòng xa vậy chớ em cứ cầm đi khỏi lo gì ráo. Nếu em xài mà có ai thấy hỏi em nói đại là tiền của qua cho em ăn bánh. Mấy tháng nay em phụ lùa vịt, lượm trứng cho qua nên lâu lâu qua đền ơn chút đỉnh xài chơi vậy mà... Qua nói sơ sơ vậy em có rõ không ?

Nghe Phấn nói vậy. Năm Sún thấy khỏe ru nên lấp bấp trả lời:

- Rõ... rõ lắm rồi! Chịt thiệt tài... Còn cái anh Tư kia sao ănn nói đâm ngang quá.

Tư Cầu hừ một tiếng:

- Tao mà không đâm ngang thì mầy dìa trỏng xài ẩu năm cắc đó thắt họng cả đám chớ bộ giởn sao?

Phấn thấy cần binh Tư Cầu một chút:

- Anh Tư ảnh lo xa cũng đúng em à, chớ không phải ảnh muốn cản mũi cản lá gì đâu. Thôi trưa quá rồi, em về trỏng đi để qua còn liệu lùa lần ba con vịt về chòi cho sớm... Nhớ nghen em, ai có hỏi em cứ nói như qua dặn thì trót lọt chớ không sao đâu!

Thằng Năm Sún phủi quần đứng dậy.

Tư Cầu thấy cần phải an ủi thằng Năm Sún đôi chút, không phải tại mình "nhán" Năm Sún, mà vì muốn tỏ cho Phấn rõ mình cũng biết chìu chuộng Phấn lắm. Anh ta kêu Năm Sún lại:

- Êm mầy Năm!

Năm Sún tưởng anh ta còn kiếm chuyện gì nữa nên hỏi vội:

- Cái gì nữa cha nội ?

- Thằng này sao kỳ quá! Tao kêu mầy lại dặn mầy chút nữa có đi dìa nhớ ghét tạt qua chòi của tao, tao cho thêm một cái tỉn không đem về đổi bánh bò ăn chơi... Bột mầy hỏng chịu hả ?

-Sao không! Tưởng cái gì chớ...

- Vậy chớc chưa gì sao mầy lại chự nự tao?

Thằng Năm Sún ừa ào cho xui theo:

- Thì nói vậy chớ có sao đâu.. Thôi chút nữa tôi ghé qua chòi la6'y cái tỉn về.. Cám ơn anh nhiều lắm nghen. Tui dìa nghen chị Phấn. Giờ nầy chắc ghe hàng hòang vàm thả vô rồi.

Nói xong nó dông tuốt.

Đợi cho thằng Năm Sún đi khỏi, Tư Cầu cười phá lên :

- Thấy chưa Phấn ? Đầu giây mối nhợ gì cũng tại em hết nghen em...

Phấn háy nó một cái:

- Hay dữ hông ? Cái gì cũng đổ thừa cho người ta hết chứ hồi nãy đứa nào...

Tư Cầu vội chặn ngang:

- Đúng rồi, không biết đứa nào hồi nãy làm bột bụi vô mắt để xí gạt người ta...

Phấn véo nó một cái đau điếng:

- Ơ lãng òm!... Thôi đừng đổ thừa cho ai hết. Nội cái việc thằng Năm Sún nó làm khó làm dễ, cũng đủ biết anh dở ẹt. Không có tay em trị nó thì tụi mình chỉ có nước cuốn gói dông luôn

Tư Cầu cà rỡn:

- Cuốn gói thì cuốn chớ sợ cái nỗi gì ?

- Bộ anh nói bảnh vậy, chớ gặp chuyện anh nhát như thỏ đế... Nhiều lúc thiệt tức anh muốn cành hông!

- Thì thôi người ta dở... Mà biết người như vậy sao không đi kiếm thằng khác đi ?

Phấn nghe Tư Cầu nói câu ấy tức quá, nước mắt rơm rớm:

- Coi kìa! Sao anh hỏi câu đó ?... Bộ anh không biết em thương anh thiệt sao?

Nghe Phấn nói như vậy, Tư Cầu vừa hối hận, vừa xót xa và cũng vừa sung sướng trong lòng.

Không biết nói gì để an ủi Phấn, anh ta sụt sề cầm lấy tay cô ta mân mê mấy ngón tay rồi cố gắng lắm mới nói ra lời.



(còn tiếp)

LX

 

Mời nghe nhạc:

Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè. Nhạc Bắc Sơn. Tiếng hát: Như Quỳnh

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Con-Thuong-Rau-Dang-Moc-Sau-He-Nhu-Quynh/ZWZ96990.html

 


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, July 4, 201212:00 AM(View: 8784)
Mười bảy tuổi, ngày xưa, còn bé lắm. Và càng bé lắm đối với cậu học trò tỉnh lỵ lên Hà Nội trọ học như tôi. Tôi nhớ khi chiếc xe Con Voi của ông Lê Văn Định rồ máy, mẹ tôi vẫn dúi thêm vào tay tôi ve dầu Nhị Thiên Đường tuy ở túi tôi đã có một ve
Monday, July 2, 201212:00 AM(View: 8576)
Tiểu Li đã hết sốt và đi học lại bình thường. Vết thương trên trán nó đã lành nhưng để lại một vết sẹo. Cũng may là vết sẹo nằm sát phía trên chứ nếu nó xích xuống
Sunday, June 24, 201212:00 AM(View: 7423)
Tiểu Li của tôi dễ thương hơn Việt An gấp một trăm lần. Dễ thương nhất là nó rất khờ, tôi "dụ" lúc nào cũng được, không như Việt An. Chơi đi trốn đi tìm cũng vậy, Tiểu Li rơi vô "cạm bẫy" của tôi hoài. Tôi nhắm mắt một hồi,
Friday, June 22, 201212:00 AM(View: 9758)
Hồi nhỏ tôi khác xa bây giờ. Nói một cách khác, hồi nhỏ tôi ngon lành hơn bây giờ nhiều. Hồi đó, muốn chơi với đứa con gái nào, tôi làm quen một cái "rụp", gọn ơ. Chỉ có sau này, khi lớn lên, tôi mới mắc cái tậ
Saturday, June 16, 201212:00 AM(View: 9840)
Tình bạn khóac áo gấm, tình yêu khóac áo vải thộ Vâng, Thoan luôn luôn khóac áo gấm cho tình bạn, quí trọng mối tình bằng hữu tha thiết rực rỡ giữa Thoan và Quyên. Thoan hoàn toàn tin những lời Quyên nói. Quyên thương Thoan nên Quyên mới nói