DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,321,728

Lá Tương Tư - Đoàn Thạch Biền (hết)

Saturday, June 16, 201212:00 AM(View: 10141)
Lá Tương Tư - Đoàn Thạch Biền (hết)
Lá Tương Tư




nu_sinh_9_0

 


Chương 7


Tình bạn khóac áo gấm, tình yêu khóac áo vải thộ Vâng, Thoan luôn luôn khóac áo gấm cho tình bạn, quí trọng mối tình bằng hữu tha thiết rực rỡ giữa Thoan và Quyên. Thoan hoàn toàn tin những lời Quyên nói.

Quyên thương Thoan nên Quyên mới nói, mới phẫn nộ dùm Thoan. Fải rồi. Đúng lắm, đừng bao giờ tin ai hết, hãy rút lui cái lòng tin đã cho người, rút lui niềm tin đã cho Quân?


Thoan lặng người ứa nước mắt nghe Quyên kể sự gặp gỡ tình cờ buổi trưa ngày nọ Thoan đau về sớm. Buổi trưa trời đất giao hưởng cơn mưa đầu đông. Buổi trưa Quyên lạc lòng , cơn đau chìm sâu tận đáy lòng tê dại. Quyên ba hoa lếu láo tình tự với "người ta" trước một mành mưa đẹp. Quyên phẫn nộ thật tình nhìn rõ mặt giả dối của Quan.


Nhưng cũng chính buổi trưa ấy , trống ngực Thoan đập liên hồi khi , đứng trong nhà , sau lớp cánh cửa sổ he hé , Thoan nhìn thấy Quyên đứng ủ ê trước cổng nhà mình. Nếu nhà này không có nhỏ Quế , Mẹ , và chị Duyen chắc Thoan đã mở cửa chạy ào ra , dẫu mưa ướt áo , ướt hết đầu mình tứ chị Sau lần kính cửa sổ đôi mắt Thoan im lặng nhìn , môi Thoan không nén được nụ cười âu yếm. Âu yếm quá mắt ai dài dại. Mắt dại. FẢi rồi , lúc ấy mắt Thoan dại hẳn đi , nghe hồn xao xác có nỗi g`i không đành. Nhưng Thoan vẫn ngồi yên không cục cựa. Chỉ cần mở cửa , chạy ào ra , thật dễ , sao tay chân luống cuống quá chừng! KHuôn mặt Quyên ướt bết nước , tóc rủ xuống trán , đôi mắt Quyên chừng như cũng dại theo những khoé nhìn dò hỏi , kiếm tìm. Quyên không hề biết Thoan nhìn trộm , nếu biết chắc Quyên có cái dáng vẻ khờ khạo tội nghiệp ấy. Vừa khờ khạo tội nghiệp , vừa dễ thương và đáng yêu chi la.


Khi Quyên không còn ngơ ngẩn đứng trước cổng nữa , Thoan mở cửa đi ra , ngó mông lung hai đầu đường. bóng Quyên mất hút cuối ngã rẽ rồi , Thoan thầm trách răng con đường băng qua nhà người ta làm ngắn quá. Fải chi nói dài hơn để Thoan còn được thấy bóng Quyên nhạt nhòa sau màn mưa , sau màn lệ mắt mình. Thoan đứng giữa đường , đứng trước cổng nhà như đứng trên một tinh cầu xa lạ Chỗ Quyên đứng , không gian nhỏ b'e Quyên ngự mấy phút trước nhường lại cho mưa bay lá rụng. Dấu bánh xe in mờ quá đã bị mưa xóa đi , cả dấu chân Quyên cũng thế. Chỉ còn , còn lại gì? Còn lại ở chỗ đứng của chàng những tàn thuốc lá , nằm ướt nhẹp bên lề cỏ. Mẩu tàn thuốc ngắn bằng lóng ngón tay , ngắn hơn con sâu róm , trước đó nó đã hiện diện sừng sững trên môi chàng. Chàng đi , quăng ném nó ở lại bằng một cử chỉ quen thuộc vô tình. Thoan cúi xướng mẩu tàn thuốc l'a vơ"i khoé nhìn thân ái. Và , do một lực kỳ bí nào đó thúc dục , Thoan cung hai ngón tay nhặt nó lên , quay bước trở vô nhà.


Không ai biết Thoan ra đường "bê" cái tàn thuốc lá Quân bỏ lại vào nhà cả.


Mặc dù đã thay bộ quần áo khô ráo , lau tóc cẩn thận , trong bữa ăn trưa Thoan cũng bị mẹ hỏi:


- Đau không nằm một chỗ , mi vừa ra vườn mần chi mà tóc ướt mem rứa?


Thoan nhanh nhảu khỏa lấp , lần thứ nhất Thoan dối mẹ:


- Con hái mấy lá khoai cho hai con thỏ.


Trong suốt bữa ăn Thoan nín im thin thít. không ai biết Quyên vừa tới , vừa bỏ đi cả , thật hú vía.


Suốt buổi chiều hôm ấy Thoan đóng chặt cửa phòng nằm dài trong chăn nghĩ đến Quyên , lòng bao dung vô hạn , trí thanh thản vô cùng. Mẩu tàn thuôc' lá được sưởi khô bằng hơi ấm thân thiết trong không gian Thoan hít thở , nó được gói kín trong một miếng vải lụa nhỏ , được khóac áo kỷ niệm.


Hình ảnh Quyên ướt loi ngoi đứng trước cổng nhà in đậm lên tâm tưởng Thoan những nét chân phương. Thoan nhìn rõ Quyên , mường tượng thấy Quyên cùng những gì xao xuyến nhất của lòng mình. Thoan thôi giận , nhớ lại chuyện cho thư của Quyên làm bươm bướm bay xuống mặt đường tuần trước với niềm hối hận khôn tả.


Thoan trách mình thiếu độ lượng , quá khích dàn trời mây. Nếu hôm ấy Thoan chịu nhận cái thư giải thích của Quyên biết đâu hôm nay đã có "hoà bình" (?)


Buổi trua cảm động và đẹp tuyệt vời ấy đã trôi qua.


Buổi chièu êm ả tưởng nhớ ấy cũng qua mất rồi. Chẳng còn gì nữa cả.


Sau chuyện kể của Quyên , Thoan thấy Quyên đang tự bọc nhựa , chết trân sau lớp vỏ gian dối. Quyên như đang đi đứng nói cười ở một cõi bờ nào khác , rất xa , xa tít mù thế giới Thoan đang sống. Lời nói , lời dạy khôn của Quyên bây giờ nghe còn nóng vành tai:


- Tao bắt gặp "anh chị" đang đứng đấu võ mồm với nhau dưới hiên trường Đại Học , bên ngoài là mưa rơi , lá bay , gió chạy , thơ mộng chết khiếp. Tao ức quá băng qua đường quyết bắt quả tang...


Rứa đó. Rõ ràng như 2+2bằng4. May quá. Thoan định kể cho Quyên nghe hình ảnh đẹp của Quyên dầm mưa đứng trước nhà mình , kể về cái tàn thuốc lá chàng bỏ lại (như một dấu tích , như một ấn chứng thời gian). Thoan đã dấu biến đi , kể ra chắc Quyên cười cho thúi mũi.


- Mi phải mở mắt ra mà dòm ngó , đừng mù đui chiêm bái tình yêu cao vời vợi nữa. Chiêm bái u mê có ngày mắt mi cận thị hoặc viễn thị , loạn thị rồi không thấy chi nữa cả. Tao thương mi tao mới nói. Tao là cái phanh rất ăn để sẵn sàng "tốp" mi lại Thoan nờ.


Fải lắm. Đúng lắm. Lời Quyên nói rất chí lỵ Hãy để cho tìh phôi pha , đừng tô màu cho tình nhiều quá. Đừng cho tình mặc áo màu. Tình yêu phải khóac áo vải thô mới chân tình. , thanh đạm. Đừng vội chiếu tình yêu lên màn ảnh. Hãy thu hẹp tình lại trong hai ngõ mắt. Cho tình yêu phải cho từ từ , nhỏ giọt khiêm tốn như quăng từng đồng bạc cắc cho ăn mày. Đừng vội , đừng vội. T`inh sẽ cho mi đi trực thăng giấy , ăn bánh vẽ Thoan à.


Chút giận ghen nhỏ được xé ra to , nhồi lên thành cục , thành núi.


Quyên ơi! Mi khôn ngoan in một bà cụ già , tao dại dột in một bà cụ non. Mi phanh tao lại thật đúng lúc , còn một tí nữa là tao lăn tòm xuống hố rồi. Tao chưa cận , viễn thị hay loạn thị vì ánh sáng chói lọi của tình. Mắt tao còn tựa hai ngọn đèn một ngàn quatts đây. Thoan nhủ thầm rồi Thoan khóc.


Anh Quân!


Nếu ví tình ta là một cuộc cách mạng , thì anh là một gã phản cách mạng tội đáng chặt đầu bêu giữa chợ cho ba quân thiên hạ bêu riếu.


Nếu ví tình ta là một vở kịch thì anh là một diễn viên bất tài , đáng để cho kh'an giả la ó ném tặng cà chua , trứng thối.


Nếu ví tình ta là một canh bạc thì anh là một con bạc chơi bịp , đáng bị khai trừ.


Nếu ví tình ta là một trái cây chín ngon ngọt trên cành thì anh là một con sâu đục khoét phá hoại , đáng bị bóp chết không nương tay.


Nếu ví tình ta là một tôn giáo uy nghiêm cao cả thì anh là một tên gíao gian , đáng bị ném đá.


Nếu ví tình ta là một tô phở nóng hổi thì anh là miếng thịt thiu , nguội làm hư hương vị chung , đáng gắp ra quăng bỏ.


Nếu ví tình ta là một lượng rượu nồng thơm thì anh là cái cốc nứt rạn không đáng để đựng lượng rượu quí đó.


Nếu ví tình ta... Đó không phải là những lời than thở của Thoan mà là lời lên án , kết tội kẻ tình lạc lòng , lạc dạ , những kẻ có tình sử lem nhem bê bối , là những tiếng kêu trầm thống báo động trước mối nguy nan , tất cả mọi thiếu nữ nên lùi về thế thủ , cấp tốc "tốp" bớt thế tấn công , cho tình không nên cho cả bao la biển lớn , phải cho theo lối nhỏ giọt.


Mẩu tàn thuốc lá được Thoan âu yếm mặc cho lớp áo kỷ niệm từ trưa hôm ấy , nay ngói lại thấy nó răng mà trơ trẽn quá , không xứng đáng với sự nâng niu trân trọng của Thoan chút mô hết , Thoan bê nó ném ra ngoài cửa sổ.


Tấm ảnh chụp Quân đứng hút thuốc lơ láo thơ mộng dưới tàn me cao bị Thoan cắt cụt một chân , chừ cắt luôn cái chân còn lại. Quyên cụt hoàn toàn , muốn di chuyển hiển nhiên phải dùng xe lăn tay.


Việc xử tội của Thoan có tàn nhẫn không nhỉ Ai biết được? Thương nhau lắm cắn nhau đau ấy mà.


Quyên là thần tượng bị Thoan hạ bệ xuống đất bùn rồi. Nhưng ô hay! nằm chung lẫn với đất bùn thần tượng cứ vẫn là thần tượng , chôn chặt dưới ba thước đất hoa. may.


Ngày ngày đêm đêm có Thoan nói với tim Thoan hãy quên Quyên , quên kẻ lạc dạ , lạc lòng , Thoan nhủ thầm chẳng có ai chung tình ngoài chiếc bóng của mình. Chiếc bóng trong gương , chiếc bóng trên vách nhà Ta đi bóng ta đi , ta đứng bóng đứng , ta nằm bóng nằm , ta ngồi bóng ngồi , ta chết bóng tắt. Bóng với ta tuy hai mà 1 , ta với bóng tuy một mà 2. Nghìn đời không thể mường tượng thấy được nữa: ta với Quyên tuy hai mà 1 , ta với chàng tuy một mà 2. không , không thể. Mường tượng như rứa là đồ loạn óc , vô duyên ỏm!


Quyên biết Thoan chừ như miếng mứt bí đao rồi. Mứt bí đao ngấm đường vô tận ruột , Thoan ngấm tình Quyên vô thấu lục phủ ngũ tạng khó lòng biến khối tình ấy thành hư không. Quyên biết Thoan buồn da diết , Quyên cũng buồn lây. Buồn chi lạ rứa! Nhưng buồn của Quyên là buồn lây , buồn dùm , buồn của Thoan có gốc gác xuất xứ hẳn hoi , nên trong sự chia xớt đôi khi Quyên thấy mình có lỗi thật nhiều với bạn.


Quyên đâm ra hối hận đã kể lại vơ"i Thoan cược gặp gỡ nhỏ Hạnh và Quyên trưa nọ Biết đâu giữa Quân và Hương không có chi cả. Hạnh là "bồ" của anh Huyền râu ria như lời Quyên nói (?). Quyên nhủ thầm và buồn bã nói với Thoan:


- Tao tình nguyện làm con hề , con múa rối diễn đủ tuồn cho mi coi , mi cười. Mi buồn quá khiến tao buồn lây. Ngó mi tao hết ham có tình để lót dưới chân đi cho phiêu bồng như mây rồi. Tình yêu , ôi tình yêu nặng nề như đá tảng.


Thoan lắc đầu:


- Tao không ép mi làm hề cho tao coi. Tao đang vui như đám chay , như hát bội.


Thoan có đang vui không? Thoan dối lòng.


Kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt đã qua một cách xuông sẻ. Hai đứa thường rủ nhau đi ciné , lang thang , tán láo cho đỡ buồn. Nhưng , dường như Thoan chẳng đỡ buồn tí ti nào cả.

 


Chương 8


Chủ nhật , cơn mưa từ hừng s'ang , dứt hạt không biết từ lúc nào.

Ngủ trưa dậy , Thoan ngó ra cửa sổ không còn thấy mưa nữa. Thoan đưa tay ra đàn áp cái ngáp vặt , nghĩ không biết làm chi cho qua thời gian buổi chiều. không dưng , Thoan nghe lòng nao nức nỗi gì không rõ , không phải là niềm buồn cũng chẳng phải niềm vui.


Quyên tới chơi thật đúng lúc. Từ cổng Quyên đã phát tiếng cười lao xao vào với Thoan.


Quyên nói giọng vua chúa:


- Thoan ơi! trẫm tới thăm khanh một chiều mưa , khanh có cảm động không?


Thoan mở cửa đón bạn:


- Hết mưa rồi bệ hạ Ơi. Thấy bệ hạ tới thiếp vui muốn chết tươi.


Quyên giục Thoan thay quần áo đi ciné. Hai đứa nói chuyện huyên náo hơn chim hót.


Ở rạp cine ra , trời hanh vàng chút nắng yếu ớt. Hai đứa bỏ phố lang thang vào Đại Nội.


Quyên gãy đàn trầm:


- Vô Đại nội cho khanh nhớ kỷ niệm " cái quai guốc đứt" đã tặng người xưa. Trẫm và khanh là ông vua bà chúa sau nhiều năm lang bạt giang hồ chừ dìu dắt nhau về hoàng cung cũ , dạo gót hài qua hoa viên cỏ dại cho châu chấu cào cào vỗ cánh bay lên náo loạn xà ngầu.


~ bước chân hồn nhiên dẫm lá úa , thoe gió chiều gợn lạnh mà đi. Mùa đông thiêm thiếp giấc điệp bên trong những lớp cổ thành. Lối đi men dẫn dưới các tàn phượng không hoa , những tàn me thưa lá. Rải rác sau một bờ tường , một khóm cây , vài ba đôi cặp dìu nhau lặng lẽ , vài ba cặp cúi đầu thầm thì lời mộng. Giữa cái vắng im điệp trùng của không gian Đại Nội , cơ hồ có giăng mắc tơ hồng. Vách rêu in , đường đá nhẵn , cây cối trầm tự Tất cả đứng đó đồng phục trong lớp áo luc. nõn của rêu. Chập chùng lá cỏ.


Thế giới biệt lập Đại Nội là thiên đường lý tưởng của những đôi cặp trai gái muốn xa lìa cảnh hỗn tạp phồn hoa , tìm nơi khuất tịch để nghe rõ nhịp tim đập , nói cho nhau nghe mộng tưởng mà chẳng ai nghe thấy. Cho nên , mỗi lối đi , góc tối , mỗi gốc cây của Đại Nội như mang sẵn những đường nét trữ tình. những nét tình thâm nghiêm cổ kính.


Nhìn những đôi cặp thơ thẩn , âu yếm nhau , tay trong tay , mắt đối mắt , đầu sát đầu , Thoan nghe xao xuyến tủi thân lạ lùng. Thoan đi sát vào Quyên , muốn tan lẫn vào Q. Thoan muốn biến mất. Quyên chớp mă"t nhìn bốn phía , vẫn với giọng vua chúa , pha lẫn bông đùa:


- Cảnh đẹp , người cũng đẹp quá , phải không khanh?


- người mô?


- Mấy anh chị tay đan tay dìu nhau đi h'ai mộng đó.


Thoan cười nụ nhỏ:


- Bệ hạ nói nghe hàm hồ quá. Phải gọi là những ông vua bà chúa như tụi mình , răng kêu họ bằng anh bằng chị được?


Quyên rụt cổ nhè nhẹ , bóp tay Thoan:


- Úi dà , ái khanh bữa ni coi bộ khó ở trong mình răng mà nét mặt dàu dàu rứa?


- Bệ hạ lại ăn nói hàm hồ nữa. Nhan sắc thiếp đương độ xuân thì như ri , bệ hạ lại chê thiếp dàu dàu , bộ bệ hạ bắt đầu chán thiếp , muốn cưới thêm thứ phi nữa à?


Quyên cười khanh khách:


- Khanh ranh quá , đọc rõ tâm tư trẫm như đọc nhật báo.


Giọng nói của nhỏ Quyên thật lôi cuốn , nhí nhảnh , lòng Thoan không thèm xao xuyến nữa , vui lây niềm vui của Quyên.


- Khi ngồi trong rạp ciné dường như khanh ngủ gục , gọi tên ai ơi ới... khanh mơ mộng lành ư?


Biết Quyên bắt đầu trổ tài phịa , Thoan nói theo:


- Ồ không , giấc mơ dữ tợn lắm. Chừ bệ hạ nhắc lại , thiếp nhớ , muốn tóat mồ hôi lạnh quá chừng.


- Mơ chi mà dữ dằn rứa?


- Wên rồi.


- Ơ hay! mới tí đã quên?


Thoan cười khúc khích:


- Nhớ rồi , giấc mơ thiệt kinh hoàng khủng khiếp. Thiếp mơ thấy bệ hạ dẫn thiếp lên thiên thai.


- Lên thiên thai làm chi.


- Lên thiên thai coi 12 ông cọp ngồi nhai kẹo gừng.


Quyên cười dòn dã:


- Khanh nhớ lầm rồi , 12 ông cọp ngồi nhai kẹo cao su.


Thoan gật đầu:


- Trí nhơ bệ hạ như muội khói đèn.


- Ờ thì nhai kẹo gừng. Rồi răng nữa?


- Khi thấy bệ hạ và thiếp vào thiên thai , 12 ông cọp nhả kẹo gừng ra.


- Mời khanh ăn hả ?


Thoan lắc đầu , cấu nhẹ vai Quyên:


- Bệ hạ lại ăn nói hàm hồ nữa. 12 ông cọp nhả kẹo gừng ra không nhai nữa , đòi nhai thiếp vì thấy thiếp xinh đẹp quá.


- Còn trẫm , trẫm đẹp không?


- Mấy ông cọp nói bệ hạ xấu như ma lem.


- Thiệt đúng là đồ cọp , không có óc thẩm mỹ chút mô hết. Người ta đẹp như ri mà nói xấu.


- Ơ hay! răng bệ hạ lại nổi giận với thiếp? Mấy ông nói răng thiếp nói in như rứa.


- Để bữa mô rảnh rang trẫm phải lên hài tội mấy lão cọp chết đó mới được. Bọn họ đòi ăn khanh rồi khanh tính răng?


- Thiếp lùi lại ba bước và chạy.


- Mấy lão cọp đuổi theo không?


- Đuổi theo sát nút. Thiếp kêu bệ hạ Ơi ới , không thấy mô cả , bệ hạ trốn mất tiêu.


- Nhớ lại thử coi , ta mô có hèn nhát như rứa? Có chắc là khi bị cọp đuổi khanh gọi tên trẫm không , hay gọi tên đứa khác?


- Đứa mô?


- Gọi Quân , gọi anh Quân ới ời...


Thoan ngượng chín người , giẫy nẫy:


- Thêm một lần nữa bệ hạ ăn nói hàm hồ quá. Thiếp không thèm kể nữa.


Quyên vuốt lưng Thoan:


- Thôi xin lỗi khanh. Kể tiếp đi. Trẫm tin lúc nớ khanh gọi trẫm nhưng vì lúc nớ trẫm bận đánh cờ với mấy ông tiên.


- Thiên thai làm chi có tiên?


- Hả ?


- Thiên thai không tiên.


- Răng khanh biết?


- Mấy ông cọp nói.


- Nói răng?


- Khi mấy ông bắt được thiếp rồi , thiếp van xin khóc lóc nên mấy ông không thèm nhai thiếp nữa. Mấy ó^"ng chỉ nhờ thiếp một việc.


- Việc chi?


- Việc trọng đại lắm.


Quyên chớp mắt , vờ sốt ruột:


- Nói lẹ đi.


- Mấy ông nhờ lúc về trần gian thì nói cho cả bá quan thiên hạ biết trên thiên thai không có tiên-bà , tiên- Ông , tiên-cô , tiên-cậu chi cả , chỉ có 12 ông cọp ngồi nhai kẹo gừng. Chuyện Lưu Nguyễn lên thiên thai quên đường về là láo khoét , hai chàng ni mới xớ rớ bước vô thiên thai là bị mấy ông chụp nhai liền , còn mô nữa để gặp tiên? Mấy ông cọp tuy ở tận thiên thai nhưng tai thính lắm.


- Bộ trẫm và khanh nói chuyện với nhau mấy ông cũng nghe à?


- Nghe tuốt tuột.


Quyên cười rộ:


- Mấy ông cọp cũng tinh ranh đáo để hỉ ?


- Mấy ông còn dọa cặp mô dìu nhau lên thiên thai đều bị nhai nhừ xương , trừ bệ ha.


- Răng mà trừ tả Mấy ông sợ ta chắc?


- Vì bệ hạ xấu như ma lem!


Thoan phì cười. Quyên đấm lưng Thoan hai cái , nguýt dài:


- 12 ông cọp của ái khanh đáng bị đuổi ra khỏi thiên thai , bị cắt cụt chân như chàng Quân , vì đã dám chê trẫm xấu.


Thoan giả đò ai oán:


- Xin bệ hạ đừng nhắc tới chàng Quân , đừng nhắc tới con người lạc lòng lạc dạ nớ , chạm tới vết thương tươi rói của thiếp.


- Nghe khanh nói trẫm ngờ ngợ như đang nghe Thanh Nga ca vọng cổ.


Mãi tán láo về giấc mơ tưởng tượng 12 ông cọp ngồi nhai kẹo gừng. Mải mê vấn đáp "trẫm trẫm khanh khanh" , Quyên và Thoan không hề biết có một đôi mắt si dại đang bí mật theo dõi mỗi bước đi của hai đứa.


Lúc ngang qua Điện Thái Hòa , Thoan đi chậm lại , bâng khuâng nhìn những bậc cấp , nhìn hai con nghê đá đứng chết sững trong chuồng sắt , lòng man mác buồn. Quyên kéo tay Thoan bước nhanh:


- Thôi đừng tưởng niệm "cái quai guốc đứt" nữa. Chừ khanh có trượt đứt 10 cái quai cũng chẳng ai thèm xin về làm kỷ... nghệ nữa mộ Lên lầu Ngũ Phụng chơi đi.


Lầu Ngũ Phụng nằm trên cửa Ngọ Môn , gian giữa có đặt ngự tọa , chỗ vua ngồi , hai bên là hai cái gác ngày xưa giành cho các bà Hoàng Thái Hậu , Hoàng hậu chánh cung ngồi dự các khánh tiết. Sau ngự tọa , bên trái có một cái trống và một cái chuông rất lớn. Lầu Ngũ Phụng gian giữa lợp ngói hoàng lưu ly , hai bên ngói thanh lưu ly.


Từ lầu Ngũ Phụng , Thoan đảo mắt nhìn bốn phía. Mây bay từng cuộn nõn cưới không gian rộng. Thốt nhiên Thoan muốn mình biến thành nàng công chúa nhỏ , lạc loài , câm và điếc. Ngoại cảnh chỉ tới với mình bằng màu sắc , loại bỏ hết âm thanh. Âm thanh , nếu có cũng chỉ là tiếng sáo vi vu huyền diệu vẳng lên từ lòng mình. Và tiếng nguyệt cầm cũng chỉ cảm nghe qua sự va chạm khe khẽ của mỗi dòng ý nghĩ. Loại bỏ hết âm thanh , tiếng nói , cho lòng nghe phong phú hơn , dẫu là sự phong phú não nề , âu sầu buồn thảm:


- Bệ hạ Ơi , thiếp muốn biến thành một công chúa , công chúa câm và điếc.


- Tại răng?


- Bởi thiếp chỉ muốn nhìn thấy mọi vẻ đẹp mà không cần nghe sự Ồn ào khua lên từ những cái đẹp đó.


- Khanh có đang điên đó không?


- Khi câm và điếc chắc mình nhìn cuộc đời thấy mới lạ hơn. Nếu cần , thiếp sẽ tình nguyện hóa đá , tượng đá đứng mãi trên cửa Ngọ Môn ni nhìn xuống mặt hồ , nhìn xuống hạnh phúc của những đôi cặp đang dìu nhau đi hái chuyện thần tiên dưới đó. Và nghìn sau mỗi lần có ai vô Đại Nội họ sẽ ngước lên nói vơ"i nhau: Kìa , công chúa hóa đá đang chào mừng chúng ta , đang khuyến khích ta "yêu nhau , yêu nhau cho tới già đi".


Quyên nhìn Thoan với khóe mắt lạ lùng:


- Trời ơi , ái khanh nói lảm nhảm như con ma.


Thoan reo nhỏ:


- Được hoá đá trước khung cảnh thơ mộng ni chắc tuyệt lắm. Bệ hạ còn nhớ vở kịch diễn ở trường tết năm ngóai không?


- Nhớ chớ , trẫm đóng vai Hoàng Tử và khanh đóng vai công chúa Hoa Hồng.


- Biết không , khi mụ phù thủy thổi phép phù , công chúa nhắm mắt lại để hóa đá , thiếp đã có ý muốn hoá đá luôn , ngồi lỳ ở sân khấu và không muốn thức dậy nữa.


Quyên khẽ tát má Thoan:


- Thôi thức dậy đi , ái khanh đừng ngủ mê nói mê nữa.


Hai đứa cùng ngước nhìn nhau cười. Quyên nhìn lâu vào mắt Thoan . Đôi mắt ươn ướt như lúc nào cũng chỉ chực tan thành lệ Mắt Thoan buồn quá. Nhớ đêm kịch hồi tết năm ngóai , Thoan thật kiều diễm và đài các trong vai nàng công chúa hoá đá , Thoan đã gây xúc động lớp khán giả ngồi bên dưới , họ đã khóc , rất đông người đã khóc khi thấy Thoan hoá đá trên sân khấu. Hai đứa có nhiều kỷ niệm với nhau , đêm kịch , nhiều đứa gọi Thoan là "công chúa âu sầu". Bữa nay thì Thoan biến thành "công chúa âu sầu" thật tình rồi. Bởi vì , nàng công ch'ua ấy , sau đêm kịch ấy , đã để lòng rung động trước một tình yêu. Không phải tình yêu giả của chàng trên sân khấu mà tình yêu của Quân , chàng hoàng tử không áo mão cân đai ngoài cuộc đời. Quyên kéo Thoan ra ngồi trên bậc thềm , hướng mặt ra phía bờ sông.


Thoan vờ núp sát vai Quyên nũng nịu:


- Bệ hạ Ơi! Đã mấy hôm rồi , tinh sương thiếp ra sân ngóng nhạn , không thấy con mô bay về cả.


Quyên nhướn cao đôi mày nguyệt khuyết:


- Đã có trẫm ngày đêm kề cận bên ái khanh , còn ngóng nhạn làm chi cho hao tổn hơi sức? Bộ khanh mong nhạn mang tin ai về à?


Thoan giả đò chớp mắt e thẹn:


- Da.


- Ta có cảm tưởng cơ hồ khanh có chi muốn giấu tạ Thiệt bụng là khanh đang mong nhạn đem tin ai về?


Thoan khều nhẹ tay Quyên:


- Bệ hạ ghen ư?


Quyên phì cười:


- Ồ không , ta , ta... khó nói quá!


Thoan thở dài thậm thượt , lẩm bẩm:


- Đi mô mà nõ chộ về. Hay là ai bỏ bùa mê cho rồi!


Quyên làm như không nghe Thoan nói , đưa mắt nhìn lên ngọn cờ quằn quại trên k`y đài Phú Văn Lâu. Hai đứa đang ngồi hướng mặt về phía kỳ đài. Sau lưng , bên dưới là hồ sen và Điện Thái Hoà. Phía trước , kỳ đài và dòng sông Hương thấp thoáng những mui thuyền bồng trầm lặng , hàng cây tê dại cúi đầu. Thoan và Quyên ngồi gần xế dưới mái lầu , chỗ đặt đại trống. Mặt trống đã bể nát , im hơi lặng tiếng không biết từ bao giờ. Mải mê đấu láo "trẫm trẫm khanh khanh" , hai đứa không hề biết mình bị theo dõi bởi đôi mắt của anh chàng Quan. Quyên đang thích thú ép sát một góc tối , sau vách gỗ mỏng , cố thở thật nhẹ , banh rộng tai để nghe. Quyên đã thấy Thoan và Quyên từ lúc hai cô bé xăm xăm đi vào cổng Đại Nội và đã "bí mật" theo gót "nhị kiều" tới đây.


Quyên thôi nhìn ngọn cờ quằn quại. Mặt rồng khẽ cau lại , vẻ giận dỗi đáng yêu:


- Khanh vừa lẩm bẩm cái chi đó?


- Dạ , tiện thiếp vừa đọc ca dao.


- Câu nớ ra răng?


- Đi mô mà nõ chộ về


Hay là ai bỏ bùa mê cho rồi!


- Ai? Ai đi và đi mô?


- Bệ hạ nổi giận đó ư?


- không , không , ta chỉ hỏi cho biết rứa thôi.


Thoan đưa ngón tay trỏ áp lên môi chúm chím cười mỉm , mắt long lanh đá lông nheo "tống tình" Quyên , y hệt Điêu Thuyền "bứt hồn" Lữ Bố:


- Tiện thiếp chỉ ngại nói ra bệ hạ ngất xỉu vì ghen.


- Cứ nói , ta đem lượng hải hà đối với ái khanh , khanh đừng ngại , dù sau lời nói của khanh , điện đài ni sụp đổ tức khắc ta cũng muốn nghe.


Thoan vuốt má Quyên , khúc khích:


- Bệ hạ thật đáng mặt quân tử , đáng mặt hảo hớn , anh hùng.


- Nói mau nói lẹ lên ta sốt ruột.


- Da.


- Nói


- Dạ , tiện thiếp đang mong nhạn đem tin một người về.


- Hắn là ai?


- Dạ , chàng võ tướng của triều đình.


- A , có phải là Hoàng tướng công không?


- Dạ , đúng là chàng Hoàng Quốc Quân.


Quyên đứng vụt dậy , chống nạnh cười khanh khách:


- Hừ , khanh qua mặt ta ư? Khanh tư tình với thằng nhãi ranh , tiểu tối đó ư? Khanh đừng mong nhạn đem tin hắn về nữa.


Thoan vờ buồn bã quì gối ôm chân Quyên:


- Xin bệ hạ tha cho tiện thiếp tội chết. Biết bệ hạ đem lượng hải hà đối với thiếp , thiếp mới dám phơi mở tấc lòng.


- Hừ , ngỡ là khanh si mê ai , hóa ra si mê thằng tiểu tốt nớ , khanh thật đáng tội chết phanh thây.


Trong góc tối , Quân choáng váng mặt mày khi nghe hai con nhỏ gọi ngay chóc tên họ mình ra , nhiếc mình là thằng nhãi ranh , tiểu tốt. Quân ê mặt ê mày , lửa giận bốc cháy buồng gan.


- Nhưng thiếp đã trót lỡ , thiếp vẫn mong tin nhạn đưa về , không biết chừ chàng sống phương nào?


Quyên cười giòn giã:


- Nhạn đưa tin. Hừ , nhạn còn mô nữa mà đưa tin. Trước đây hai ngày , ta đã truyền lệnh khắp nước cho thợ săn bủa lưới bắt nhạn vặt lông nấu cháo hết rồi khanh à.


Quyên cười lớn hơn nữa và , Thoan cũng cười. Hai tiếng cười cuộn lên muốn bứt tung cả mái ngói.


Trong góc tối , mặt Quân đỏ nhự Mắt chớp lia lịa. Vừa giận nhỏ Quyên hạ mình xuống vai tiểu tốt , vừa cảm động vì sự "mong tin nhạn" của Thoan , Quyên muốn xuất đầu lộ diện tát Quyên vài bạt tai và khóc thật mùi mẫn tạ lỗi với Thoan , tạ lòng thương nhớ đầy ăm ắp như biển rộng sông dài của nàng. Quân ao ước được Thoan âu yếm thưa "bệ hạ" và xưng "thiếp" một cách ngọt ngào , Quân phân vân chần chờ không biết có nên dời chỗ núp không? Lỡ ra mặt rồi hai con nhỏ cứ giả tảng làm ngơ , không chào thì có nước độn thổ.


Quyên vuốt tóc Thoan dỗ dành:


- Thôi ái khanh đừng thèm buồn nữa , quên cái thằng tiểu tốt đi. Trẫm rất ngậm ngùi nói với khanh lời nớ. Trẫm biết khanh yêu thằng nhãi ranh da diết nhưng than ôi , hắn không xứng đáng với lòng yêu của khanh chút mô hết. Hắn nghe theo tiếng gọi huyền ảo của con tim đui mù hắn rồi.


- Thiếp cám ơn lời khuyên bảo ngọc vàng của bệ hạ Thiếp không thèm buồn nữa , ngày mai thiếp sẽ ra tiệm thuốc tây mua vài hộp thuốc "quên" , nửa uống nửa chích để thiếp quên hắn gấp rút.


- Tiệm thuốc tây làm chi có thuốc "quên" được?


- Dạ , bệ hạ khỏi lo , người ta có thuốc "giúp trí nhớ". Chắc hẳn phải có thuốc "giúp trí quên" chớ.


- Lỡ ái khanh uống vô , quên hắn rồi quên luôn cả trẫm nữa , e thậm chí nguy.


Mải ngước nhìn mây trời , Quyên không hề biết trên má Thoan vừa có hai giọt lệ long lanh bò xuống. Cánh mũi Thoan phập phồng liên hồi. Chợt cúi nhìn bắt gặp hai giọt lệ Quyên thảng thốt quên mất cả giọng vua chúa. Quyên la khẽ:


- Ô hay! Mi khóc hả Thoan?


Thoan không nói năng chi cả. Quyên trìu mến ôm vai Thoan:


- Xin lỗi mị Tao thiệt là đứa vô tâm , ai lại nhắc tới Quân cho mi nhớ. Thôi , nói chuyện khác đi , vui hơn.


Thoan dùng tay áo lau nước mắt:


- không , tao buồn nhớ cóc khô chị Tao khóc cho mắt đẹp , mi quên bí quuyết đó rồi à?


Quyên phụng phịu:


- Thôi đi bà ơi , vui đi kẻo tôi khóc theo.


Thoan gượng cười:


- Về , chiều quá rồi.


Tiếng nói thoáng nghe bay tán lạc trong gió mơ hồ gửi lại ngực Thoan chút âm hưởng quặn mềm , phiền tủi không rời. Màu áo len tím thẫm chợt lẻ loi như đóa hoa nhú lên câm rượi hôn mê , gạch đá dạt bay theo chiều gió cuốn. Khuôn mặt Quyên chợt lồng sau lớp sương nào xa vời. Hàng sứ cúi đầu trên mặt hồ dưới kia chừng cũng ngây ngất buồn nhớ. Thoan nhớ Quân , những cội sứ nhớ thời huy hoàng rực rỡ xưa , nhớ các cô công chúa nhỏ , nhớ tà quạt , lọng tàn , xa giá cùng những đêm tưng bừng đuốc hội , xiêm y ca múa. những ngọn cời đuôi nheo khuất bạt quằn quại cuối chân trời nào , xa , xa vời vợi. Cuối chân trời nào Quân đang đi đứng trò chuyện với ai? Xa , xa vời. Mái cong , đường khúc , nét lượn , sắc màu và âm thanh buổi chiều nay phản ánh trong mắt Thoan với ít nhiều phôi pha.


Về , chiều quá rồi.


Lời rủ rê hay lời giã từ? Đôi bạn bước chậm xuống những bậc cấp không nói thêm lời nào nữa. Đủ rồi , chiều muộn màng.


Về , chiều quá rồi. Tiếng nói chợt vỡ thành những hạt cát vụn bắn tung tóe vào lòng Quan. Quyên đứng dậy quên tức tối , quên bàng hoàng. Cùng với mắt trông theo tiếng kêu chập chùng:


- Thoan!


Tiếng kêu dội vách đá quật ngược lại vọng u hiển , trầm trầm.


Quân ngập ngừng trên sân thượng và Thoan giữa chừng thang quay mặt ngước lên. Khóe nhìn thắp sáng , khoảnh khắc ngạc nhiên diệu k`y rồi vụt tắt. Thoan cắm đầu chạy lao xuống. Chạy quên trời chiều , những bước chân băng băng trên nền đá lát ngơ ngác như trôi bồng bềnh. Chạy. Thoan vun vút lao tới , Quân dồn dập đuổi theo.


Quyên dừng lại bên bờ hồ , ôm gốc sứ ngó theo. Hai kẻ yêu nhau đang đuổi bắt nhau , trò chơi bất ngờ , không hẹn trước. Quyên ở ngoài rồi , Quyên ngó theo , ngó theo. Quyên và Thoan khuất sau Điện Thái Hòa. Quyên đứng im đó. Đứng im nghe hoang vu cao dày chừng khép lại. Quyên ngẩn ngơ cười. những bông sứ trắng chưa chịu rụng còn cố níu cành cây gần môi cười của Quyên. Bông sứ cúi thấp hơn , thấp hơn mãi đến khi gần kề môi Quyên , Quyên êm đềm nhắm mắt lại. Thời gian và không gian bị lãng quên. Quyên nghe môi má mình chạm khẽ vào môi má cô đơn , tịch liêu ôm sát Quyên , rùng mình ớn lạnh. Quyên ứa nước mắt rời gốc sứ. Chân khẽ đưa lên đặt xuống bồi hồi , chầm chậm đi về phía hai kẻ yêu nhau đang rượt bắt nhau? Không. Quyên về phía có hoàng hôn đang lịm tắt.


Quân và Thoan đuổi nhau tới chân trời nào? Tới chân trời có cờ đuôi nheo quằn quại reo gió , tươi mát nắng lụa hồng? Quyên nghe như mình tựa cánh lá chẳng muốn lìa cành , ở lại mãi mãi với mùa đông bất tận.


Quân và Thoan đuổi bắt nhau. Một người nam đuổi theo một người nữ. Hàng triệu người nam đuổi theo hàng triệu người nữ. Đuổi theo , bước khoan thai hay chạy mải miết qua mặt đất , qua đời người , qua chập chùng khổ đau và hạnh phúc. Theo nhau rồi thất lạc , đánh mất nhau hoặc cùng sánh vai tới cuối kiếp. Gặp hay chia thế nào thì cuối cùng cũng nhắm mắt xuôi taỵ Biến chìm để rồi lại trỗi dậy đuổi bắt nhau qua nghìn trùng số kiếp khác! Không , Quyên còn quá hồn nhiên nên chẳng hề nghĩ xa lan man rối rắm như thế. Đơn giản là trước mắt Quyên lúc này Quân và Thoan đang đuổi bắt nhau , đó là một hình ảnh đẹp. Hình ảnh ấy đẹp bao nhiêu càng nổi bật sự lẻ loi rực rỡ của Quyên bấy nhiêu. Nhưng rồi Quyên chợt nhận ra cái mùi hương sứ nồng nồng ngai ngái cư" nắm lấy tóc , cứ níu lấy vai , để Quyên có chút an ủi rằng mình cũng đang được một làn hương thơm theo đuổi. Vừa đi Quyên vừa ngậm ngùi thầm hỏi: hương ơi! sao mi không biến thành một chàng trai cho ta đỡ tủi?


Quyên sẽ thầm hỏi đến một nghìn lẻ một lần nếu lúc ấy Thoan không lên tiếng gọi. Cuộc đuổi bắt tạm dừng dưới một bóng cây mát rượi.


Thoan và Quyên mỗi đứa ngậm một cây tăm im lặng đứng ngẩn dưới tàn phượng. Quyên rảo bước tới cầm tay Thoan nói nửa mừng nủa trêu chọc:


- Răng? vãn hồi hòa bình rồi phải không?


Thoan cắn môi nhè nhẹ lắc đầu.


Quyên im lặng , má chẳng thấy sưng nhưng vẻ mặt giống hệt người đang đau rất nặng. Tặng anh chàng một cái lườm sắc lẻm như muốn bổ đôi người Quyên ra , đoạn Quyên kênh kiệu khoác tay Thoan yểu điệu bước. Quyên thầm lặng theo.


Lá theo gió bay nghiên chạm rơi dọc chân thành rêu mốc. Lá câm nín baỵ Thoan câm nín đi. Quyên câm nín bước. Bộ tịch của hai kẻ phải lòng nhau , hờn ghen nhau bây giờ nom kỳ dị và chẳng đẹp bằng lúc hai đứa chơi trò đuổi bắt. Quyên lắc đầu không thể hiểu. Quyên nối cái nhìn mượt từ Quyên sang Thoan và thốt nhiên bật cười:


- Ô hay! hai người trúng gió cấm khẩu cả rồi hay răng không nghe nói năng chi hết?


Quyên cười , miệng méo xẹo ngậm chếch điếu thuốc bốc khói. Thoan sải dài bước như thể sắp chạy , Quyên la khẽ:


- Nói cái chi đi chớ? Hay hai người đã nói với nhau cạn tiếng cạn lời rồi?


Quân khẽ nhún vai điệu đàng nói:


- Anh đã nói khan cổ , Thoan ngậm câm như ốc , 'Thoan kỳ quặc ghê!


Quyên cười tủm tỉm:


- Thoan hóa đá , câm điếc rồi hẳn chừ là pho tượng biết đi.


Quyên cúi nhìn mũi giày:


- Anh chỉ là thằng nhãi ranh tiểu tốt người ta mô có cần nói vơi anh.


- A , anh đã rình nghe lóm. Nghe lóm chuyện người khác bộ Oai lắm hay răng mà anh khoe?


Lòng tự ái chao nhẹ , giọng Quyên mất thăng bằng:


- Miệng Quyên đẹp rứa , không ngờ Quyên thốt ra toàn lời xấu.


- Dạ thưa ông anh , khỏi cần nói em mới biết miệng em đẹp. Miệng em đẹp từ khuya rồi.


- Đẹp như...


Quyên trừng mắt:


- Như chi?


- Như một bông hồng... héo.


Quyên phì cười:


- Bộ anh tính gây Quyên để gỡ à? Còn lâu. Anh vẫn còn làm cái nghề nớ hỉ ?


Quyên cau mày:


- Nghề đứng ở tiệm sách chọn lựa sách hay cho thiên hạ đọc. Nghề quảng cáo sách võ thuật?


Quyên ngượng chín người. Quyên hạ thêm một đòn chí tử:


- Người em g'ai nhỏ yêu kiều của anh bữa nay chắc đã thuộc làu làu những bí quyết về không thủ đạo.


Thoan khoái chí nghe Quyên "quật" Quyên những đòn khốc liệt. Liếc xéo thấy bộ mặt tiu nghỉu của anh chàng , Thoan cười nu.


Quyên vừa "đấu" với Quyên vừa rình chờ những phản ứng của Thoan . Thấy Thoan cười , Quyên nhanh tay chụp lấy cơ hội đánh trống lảng:


- Pho tượng cười rồi.


- Anh lầm , hắn đang mếu.


Quyên chợt nghiêm trang , ngửa cổ trông lên vòm cây trên đầu:


- Anh chịu lép vế nhiều rồi , anh biết tội của anh lắm. Đừng buộc anh phải thả lời năn nỉ , mất hết khí phách hiên ngang của một thằng con trai đi. Quyên nên bớt quá khích. Thoan nên nói ít câu , lúc ni im lặng là chì , không phải là vàng mô.


Quyên nhún vai:


- Phải rồi , khí phách hiên ngang của con trai to bằng 5 , bảy núi gộp lại. L`ong con trai bao la hơn cả lòng mẹ , hơn cả biển Thái Bình rạt rào. Yêu 1 , không thấm tháp vô mô hết , phải yêu 2 , yêu ba yêu 4... Bài diễn văn của anh hay ghê lắm , xin anh bình tĩnh tiếp tục nói cho cây cối nghe , bọn ni không dám nghe.


Quyên làm bộ lắc đầu đưa hai bàn tay đẹp bịt tai. Quyên mỉm cười:


- Quyên nói đúng lắm. Lòng con trai từ bi bác ái vô cùng vô lượng rứa đó , còn lòng con gái hẹp bằng kẽ hở giữa hai ngón tay như eo như vịnh như ao tù. Con gái chúa quá khích , chúa thổi phồng phóng đại tô màu , quan trọng hóa mọi vấn đề. Con gái rất giỏi tóan nhân , nhưng dốt đặc tóan chia. Một nhân thành 10. Con gái thường thiếu tế nhị và ích kỷ.


- Tim của con trai là quả tim hư , hay rung động đong đưa bậy bạ Ti m con gái là kim cương , vàng điệp , ngàn đời không sứt mẻ.


Trận đấu võ mồm đã tới hồi quyết liệt. Thoan đứng giữa muốn chết cóng , chóang váng vì "chưởng lực" của hai phe.


- Con gái chỉ là cái xương sườn cụt nhỏ chút của con trai.


Quyên lườm Q:


- Anh đừng giở chuyện Thánh Kinh ra dọa. Anh thua rồi phải kêu cứu Chúa ư?


Quyên trá hàng:


- Phải rồi , anh thua , anh bị Quyên cho "đo ván" rồi đó. Trận đấu tạm chấm dứt. Xin cô nương hẹn cho một ngày tái đấu để tại hạ phục hận.


Thoan tủm tỉm cười , nghĩ đã đến lúc cho anh chàng ăn thịt thỏi cho bõ ghét. Thoan thỏ thẻ:


- Ngày mốt nghỉ lễ Quốc Khánh , ba giờ chiều , trên lầu Ngũ Phụng.


Tiếng nói bất chợt của Thoan cởi bỏ hết dây nhợ rầu rĩ bối rối trong Q. Quyên sương sướng khôi hài:


- Pho tượng đã biết nói. Trời ơi!


Quyên chia tay Thoan và Quyên với nụ cười rực rỡ.

 


Chương 9



Ngày hẹn. Quyên tới thật sớm. Áo quần tóc tai chải chuốt cẩn thận , lòng náo nức như bất cứ gã trai nào tới chỗ hẹn gặp người thương. Tinh sương đánh răng một lần , trước khi đi đánh răng thêm lần nữa để miệng cười tươi tắn hơn , hơi thở thơm tho hơn. Quyên còn lấy bông quấn đầu cây tăm váy sạch ráy tai chuẩn bị đón nghe tiếng thủ thỉ của nàng. Chiếc áo len Mỹ mua hai trăm ngoài chợ trời hôm trước được "uốn ép tẩy nhuộm" kỹ lưỡng khoác ngoài , thêm cái khăn quàng màu hồ thủy nữa. Quyên như đổi lốt hẳn , trông mới ra và nếu không nhớ giờ hẹn chắc Quyên đã đứng trước gương ngắm nghía mình đúng 24 giờ cho đã nư con mắt.

Quyên không lên lầu Ngũ Phụng vội , thơ thẩn đi loanh quanh , tay trái đút túi quần , tay phải kẹp điếu Bastos xanh cháy ngún. Trên trời những tầng mây xám xịt. Đại Nội rét run theo từng cơn gió luồn qua các tàn cây. Lá me bay , lá phượng rụng bám lên tóc lên vai kẻ chờ đợi. Quyên chẳng thèm đưa tay phủi lá. Để rứa trông cho nghệ sĩ , thơ mộng , chứ bộ Chiều nay , Đại Nội vắng tênh , chẳng có đôi cặp nào dìu nhau đi hái chuyện thần tiên cả. một mình Quyên thôi. Thuốc lá nối điếu này qua điếu khác. Quyên hút thuốc liên miên. Hai luồng phổi ẩm hơi thuốc , trái tim nhẹ nhàng khiêu vũ với hình ảnh Thoan lộng lẫy. Túi mật lá gan Quyên bàng bạc niềm vui.


Chiều nay Thoan mặc áo màu chỉ Tóc để xõa hay kẹp? Có lẽ trời dịu thế này Thoan mặc áo màu lục nhạt. Tóc Thoan để xõa lộng gió , chưÍ kẹp lại một bó cứng ngắc mô có dễ thương. Quyên tự hỏi và tự đáp. Không biết "vệ sĩ" Quyên có đi theo hộ tống Thoan không? Bữa nay Thoan dạn dĩ tiến bộ ghê , chịu nói ra giờ hẹn , chỗ hẹn một cách anh dũng. Uớc chi Quyên đừng đi theo Thoan , chỉ có Quyên và Thoan thôi. Lạy trời hôm nay nhỏ Quyên bị ho hen cảm mạo thương hàn gì đó để Thoan tới một mình. Quyên sẽ chầm chậm bước bên Thoan , sẽ gọi Thoan là "ái khanh" và bắt Thoan gọi mình bằng "bệ hạ". Mới chỉ mường tượng nghe thoang thoáng tiếng "bệ hạ" thốt ra từ đôi môi chúm của Thoan . Quyên nghe hạnh phúc tràn đầy , đã bâng khuâng muốn chết như loài hoa dại. Nhất định Thoan vừa tới là Quyên xổ giọng vua chúa liền. Quyên mở đầu câu gì nhỉ ? Quyên cau mày nghĩ ngợi. Mãi nghĩ ngợi nên mẩu thuốc lá ngún gần cháy xém hai ngón tay mới giật mình ném nó xuống cỏ đồng thời óc Quyên lóe sáng một câu nhập đề thật tuyệt diệu:


- Ồ , ái khanh tới thiệt đúng hẹn. Trẫm đợi khanh bồn chồn náo nức mờ cả mắt. Trẫm biết trước là khanh sẽ mặc áo màu lục nhạt , tóc để xõa và hết giận trẫm rồi.


Nếu Thoan không mặc áo màu luc. nhạt , xõa tóc thì răng? Ôi , dễ ợt , chỉ cần nói lại một tí thôi. Quyên lập lại câu nói vừa rồi trong trí rồi chêm thêm:


- Ái khanh hết buồn rồi phải không? Khanh bữa ni trông tươi tắn và phúc hậu quá.


Tắt tịt. Thường ngày trước mặt con gái Quyên vốn vẫn hoạt bát , lém lỉnh lắm mà , răng bữa ni tối mò , ấp úng ghệ Phải nghĩ mau mau đi chứ. Gặp nhau bốn năm lần rồi đâu phải lần thứ nhất. Có lẽ hôm nay sau một chuỗi giận dài Quyên cảm động quá đó thôi. không thèm nghĩ nữa. Quyên chắc lưỡi nhủ thầm để Thoan tới rồi ta sẽ tùy cơ ứng biến mà đối thoại. Phải nhìn vào đôi mắt sương khói của Thoan , nghe rõ từng nhịp guốc của Thoan ta mó*'i có hứng... nói. Chưa chừng tới lúc đó ý tưởng tuôn ào ào nói còn không hết , không kịp. Nghĩ như thế , và Quyên yên chí ngắm trời mây , cảm thấy mình là kẻ nhàn du hạnh phúc nhất trần gian.


Thời gian theo lá rụng qua mau. Quyên nôn nóng lật tay coi đồng hồ hơn 10 lần rồi , chưa thấy Thoan tới. ba giờ , ba giò rưỡi , bốn giò. Quyên nện mạnh gót giày trên nền đá , hung hăng bực bội tựa con cọp bị nhốt trong chuồng. Mặc dù trời lành lạnh , trán Quyên cũng lấm tấm những giọt mồ hôi làm duyên. Răng Thoan không tới? Thoan bệnh? Thoan cảm cúm thương hàn? Thoan bị xe cán? Thoan định cho ta đớp thịt thỏ ? Thoan cho ta leo cây? Quyên cùng chẳng thấy tăm dạng. Quyên thoăn thoắt nhảy ba bậc một lên cầu thang , lên lầu Ngũ Phụng.


Hoang vụ Hoang vu và hoang vụ Bốn phía cây cối cột kèo âm thầm không có ma nào hết. Hoang vu đổ dầu vào ngọn lửa giậng phừng phừng trong lòng Q.


Quyên bước tới chỗ hôm trước Quyên và Thoan ngồi , thộn mặt đọc dòng chữ viết bằng phấn trắng trên vách gỗ.


"Xin lỗi anh Quyên , Thoan đã khăn gói gió đưa về quê ngoại nghỉ lễ Quốc Khánh rồi. Tui bị nhứ đầu sổ mũi nên không tới được. Quyên"


Bao nhiêu lời dự định sẽ nói tiêu tan , hình ảnh vẽ đẹp trong mộng tưởng hoá thân làm mây khói. Quyên đứng nhìn sững in hệt chàng Từ Hải chết trân giữa trận mạc , tức tưởng chừng máu không thèm chảy về tim nữa - giận tới nỗi chân run mắt mờ choáng váng muốn té cái rầm nằm thẳng cẳng. Quyên không té. Quyên hung hăng đưa tay xóa dòng chữ đáng ghét , nghe lòng chùng xuống sát đất , nặng cơ hồ đeo ngàn cân đá. Thoan đã cho ta ăn thịt thỏ. Chắc chắn nhỏ Quyên và Thoan giờ đây cười khúc khích nghĩ ta đang "quê một cục" ở đây. Món thịt thỏ được làm ra với dự mưu trước. Hai con nhỏ thiệt quá quắt. Con gái là chúa xạo. Thoan đã về quê ngoại? Thoan nghe tiếng gọi nông thôn bỏ phố phường rồi. Thoan về ngoại cuốc đất trồng khoai , trồng dâu nuôi tằm trong mấy ngày lễ để mong quên ta chăng?


Lần trước về ngoại. Thoan nhặt cho ta hai ngọn lá vàng cất làm kỷ niệm , chắc lần ni nàng gói cục đất , cựt cứt chó cho ta?


Quyên nghe đắng chát cả cổ họng , lơ láo đưa mắt nhìn mái lầu Ngũ Phụng nghĩ lầu ni xây lâu đời quá , răng chưa chịu sụp quách đi cho rồi (?)


Quyên trở về nhà , lòng buồn không biên giới. Buồn man rợ , quay quắt. Bữa cơm tối ăn hai chén , uống ngụm nước trà rồi vào phòng đóng kín cửa. Quyên chong đèn , mở ngăn kéo lấy pho "TUONG TU KINH" ra "tụng". những dòng kinh đã tuôn ướt đẫm tâm hồn thể phách Quyên đêm nhớ Thoan vô cùng. "Pho kinh" Quyên nuôi ý định sẽ viết thành nhiều bài để đời cho lũ con cháu sau này , lỡ chúng nói thất tình th`i đem ra đọc để giải khuây , quên lãng. "Kinh" chuộc tội loài người , "kinh" đánh thức kêu gọi "tính bổn thiện" nhân loại đã có Phật Chúa phán dạy , nhưng kinh cho tình yêu thì chưa ai viết cả , ngoài Q. Đáng hãnh diện lắm chứ! Nhưng sao đêm nay những lời kinh thoát tục ấy dường như vô hiệu , thúc thủ trước nỗi buồn chất ngất của Q. "TUONG TU KINH" trở thành trơ trẽn và chết cứng , vô nghĩa và xuẩn động dưới mắt Q. không chần chờ tiếc nuối , Quyên vò nát , xé toang "pho kinh" ra làm nhiều mảnh rồi tắt đèn , lên giường nằm đắp chăn trùm kín đầu.


Cơn buồn mơ hồ muốn biến thành cơn sốt đốt cháy thịt dạ Quyên bỗng thấy nhớ chiếc hộp thiếc , nhớ những kỷ vật Thoan đã trao thưở nào. Hình như xa xôi lắm rồi. Quyên tưởng như m`inh đã gặp Thoan đâu từ tiền kiếp và chuyện tình đã dứt từ cái tiền kiếp rã mục , nghìn trùng ấy.


Quyên nhắm mắt mường tượng Thoan đang đi đứng mơ hồ bên đồi nương quê ngoại nàng. Thoan lẻ loi có buồn không? Con gái , thật khó hiểu và bí mật. Quyên bỗng thấy Thoan kỳ dị , tất cả mọi đứa con gái trên mặt đất này đều kỳ di.


Đêm yên tĩnh. Tiếng ru con từ nhà hàng xóm vẳng sang nghe rầu thúi ruột , mặc dù nội dung lời ru thật dí dỏm và khôi hài:


Ầu ơ... Thươgn em không dám vô nhà


Đi ngang trước ngõ hỏi gà bán không?


Quyên nghe như người hàng xóm đang hát trêu mình. Giọng ru lại hạ trầm xuống:


Ầu ơ... Nhà em có bụi mía rừng


Có con chó dữ xin đừng chớ vô.


Quyên nghĩ nhà Thoan không có mía rừng , không có con chó dữ răng mình không dám vô?


Quyên cười hắc hắc tung chăn ngồi dậy. Không ngờ tiếng ru con của bà Cả Tốn bên hàng xóm lại có ma lực gấp ngàn lần "TUONG TU KINH". Quyên cảm thấy lòng thơ thới hân hoan. Tại răng ta không tới viếng nhà T? Phải tới cho Thoan hoảng vía kinh hồn , hiên ngang đẩy cổng bước vào nhà cho dù chị của nàng dùng súng bắn nát óc tạ Ý tưởng Quyên thật táo bạo. Đã có lần Quyên đòi tới nhà - dĩ nhiên Quyên chỉ nói phét - Thoan dọa chị Duyen sẽ dùng súng Carbine nhân dân tự vệ hạ Quyên ngay tại chỗ. không biết chị Duyen có súng thật không? Quyên mỉm cười tưởng tượng nét mặt hốt hoảng của Thoan lúc thấy mình anh dũng bước vô nhà. Nhưng liệu ta tới đột ngột , Thoan chưa chuẩn bị tinh thần , con nhỏ dám chết giấc lắm. Tới ngồi thộn mặt ra à? Ngượng thấy mồ , Quyên chợt băn khoăn và , ý tưởng táo bạo teo lại bằng con cà cuống. Quyên lim dim mắt nhìn trần nhà mơ mộng rồi quyết định lấy giấy viết "tâm thư":


"Cái xương sườn cụt yêu dấu của anh.


Món thịt thỏ xào lăn Thoan gửi ở lầu Ngũ Phụng anh đã ngậm ngùi nhai nuốt hết. Món thịt thỏ thiếu vị tinh , thiếu ớt xì dầu đắng nghét chát ngầm. Đáng tội anh lắm.


Hai ngày em khăn gói gió đưa về cuốc đất trồng khoai dưới quê ngoại là hai ngày anh sống dở chết dở. Em biết rứa không hở cái xương sườn cụt yêu kiều , ngoan cố , quá khích của anh?


Thôi nghe , giận nhau khá lâu rồi đủ để cho anh hốc hác ho hen rồi , làm lành lại đi. Vừa nếm sơ sơ mùi vị tương tư và tuần anh đã tởn tới già. Chắc Thoan cũng có nếm chút chút rồi phải không?


Bữa ni anh hẹn một lần nữa , lần nữa thôi. không tỏ thiện chí là coi như tình ta biến thành hư không. Anh không thèm dọa , anh nói thiệt đó , chúng ta sẽ không gặp nhau trước cổng trường hay ở lầu Ngũ Phụng mà tại nhà Thoan.


Đừng vội hốt hoảng và ngất xỉu. Anh sức mấy dám vô nhà. không vộ không phải sợ chị Duyen dùng súng hạ đo ván như có lần Thoan dọa , mà vì , vô nhà ngượng thấy mồ! Anh sẽ chờ Thoan bên ngoài hàng rào. Nếu hết giận rồi thì Thoan "làm ơn" mở cánh cửa sổ bên phải của phòng học ra cho anh thấy , anh mừng. Nếu Thoan còn giận ăm ắp thì cứ đóng cửa sổ im lìm. Và , chúng ta sẽ coi nhau như người dưng.


Anh sẽ đến vào đêm mười lăm , hồi chín giờ , dù trời mưa hay bão.


Thư bất tận ngôn. Nhớ thương cao hơn trời , rộng hơn biển.


Anh: Hoàng Quốc Quân".


Viết xong , Quyên hút liên tiếp hai điếu thuốc , gật gù thưởng thức những lời lẽ bi tráng của tờ "tối hậu thư" một cách thích thú. Quyên gấp thư bỏ vào chiếc bì trắng tinh. Quyên sẽ nhờ Minh Hương tới tận lớp học của Thoan đưa cho nàng khi nàng chấm dứt chuyến ngao du quê ngoại trở về.

 

Chương kết

Đêm bí mật gởi những nụ hôn giá băng tới những chồi non vừa trẩy nhú. Đêm liên hoan ca múa cùng bầy âm binh rước đuốc qua trùng điệp ngọn cây. Đêm thơm những giọt mưa trên tóc em và đêm thắp sáng chuỗi chuỗi hạt sương long lanh cuối hồn anh. Đêm , có cái gì vừa rơi rất lạ , nức nở - nhìn như là giọng hồ cầm.


Mưa nghiên qua bầu trời tối đọng đủ thương yêu của tiết mùa. Mưa chao lượn từ phương đông lướt qua phương tây trùng trùng bước ngọc. Mưa khiêu vũ trong vườn nhà ai quá mướt. Mưa tơ xanh. Mưa trên cửa phủ. Mưa phai trên mặt thành và , mưa reo hò huyên náo trong tim Quyên , bối rối đong đưa dưới chân Q... Mưa đưa chàng qua cầu tới chỗ hẹn.


Chân theo mưa mà đi. Lòng theo mưa phơi phới. Đêm reo vui cuối ngõ ngách tâm hồn nào thật xa thật hun hút. Mưa mát làn tóc và mưa đẫm ngọt môi. Mưa đầu ngõ đợi.


Quyên đứng bên này lề đường , dưới ngọn đèn sáng , chân dướn cao , hồn dướn cao , mắt long lanh phản chiếu rõ cây lá vườn nhà Thoan . Tay đợi , chân đợi , tất cả trong Quyên và ngoài Quyên đều hướng ngóng về sự chờ đợi. Nỗi bâng khuâng chàng đóng khung hình chữ nhật vì cửa sổ nhà nàng mang hình chữ nhật. Hai cánh cửa im lìm viền ánh sáng từ không gian nàng đang hít thở hắt ra. Cây lá cúi đầu. Quyên cảm tưởng đêm nay mọi cây lá trên trần gian đều im lặng cúi đầu chờ đợi. Như chàng.


Cánh cửa sổ sẽ mở hay không mở Chẳng bao giờ mở nữa? không có phép phù nào níu giữ tình ở lại , cũng chẳng có con tao nào đủ sức mang tình đi , ngoài đôi cánh tay đuổi xô hay ràng buộc của hai người. Hai người. Một nam , một nữ. Thời gian bỗng ngan ngát hương huyền bí. Trái đất dường hiu quạnh vô cùng. Quyên lui tới cùng những triền sóng xao xuyến vỗ đập rộn ràng trong bốn vách thân thể. Ngọn đèn đường không mấy sáng cũng đủ soi thấy mắt chàng rất long lanh.


Sóng xao xuyến vỡ tràn đầy. Tiếng chuông mơ hồ nào , cuồn cuộn đổ tới. Niềm vui phất cờ chiến thắng theo bàn tay chàng đưa cao lên vẫy. Cánh cửa sổ bên phải đã mở ra. Trái đất thôi hiu quạnh. Cây lá trần gian thôi cúi đầu. Tất cả trong Quyên và ngoài Quyên đều thức dậy , ngước nìn. Ngước nhìn nàng tiên trong ô cửa chan hoà ánh sáng kia. Nàng tiên đưa tay cao quá đầu , dường như trên tay nàng , cũng có một lá cờ bay phất phới.


Cây lá trong vườn xao động nhẹ nhàng ngẩn ngơ ngó thoe Thoan , Thoan chạy qua vườn , như bay trong mưa. Đầu trần , chân trần và lòng hoang mang muốn khóc. Thoan bước nhanh quên lá úa ngậm ngùi dưới gót , quên mưa quuyến luyến trên vai. Wên hết , quên hết , phải vượt , phải băng và phải tới bên chàng , cho dù ngôi vườn này không dưng nứt thành biển lớn , khoảng sân này vụt cao thành thác đèo cũng phải vượt băng , phải tới.


Thoan đã vượt băng và đã tới.


Bốn mắt nhìn nhau thinh lặng. Giữa khoảng cách hai người là khói hương. Chỉ cần bước tới nửa bước sẽ gần kề bên nhau. Chỉ cần nhích tơ"i tí ti nữa đã có thể tan lẫn vào nhau. Nhưng Thoan không bước. Quyên không nhúc nhích.


Quyên bối rối nhìn Thoan . Tóc vai áo nang đẫm ướt mưa. Quyên chầm chậm cởi áo mưa đang mặc đưa T:


- Khoác vô , mưa ướt , đau cúm.


Thoan đón áo , đón hơi ấm của Quyên cho với in ít ngượng ngùng lúng túng.


- Bà ngoại khoẻ không T?


- Dạ khỏe.


Ngôn ngữ rủ nhau đi đâu mất hết. Quyên cảm thấy mình thật nghèo ngôn ngữ. Có lẽ vì Quyên cảm động quá. Hai đứa đứng lẫn dưới tàn hoa giấy trước cổng nhà Thoan . Ngọn đèn đường hắt chếch xuống đôi đầu khoảng ánh sáng dìu dịu.


- Hết giận rồi phải không?


- Còn tí ti.


Mắt Thoan long lanh sáng , hai vì sao rực rỡ nhất của mùa đông đang êm ái nhìn Q. Quyên cười nụ nhỏ:


- Thoan về quê ngoại làm chỉ có phải để "trốn" anh không?


Thoan nghinh nghinh mặt , bộ điệu thật đáng yêu. Thoan bỉu môi:


- Ai thèm trốn. Thoan về cuốc đất trồng cho bà ngoại một luống cải hoa vàng.


- Ngoại có gửi chi cho anh không?


- Vô duyên. Ngoại biết anh mô mà gửi?


Khoảng cách khói hương khép kín. Thoan và Quyên xích sát gần nhau , đứa này có thể nghe rõ hơi thở ấm áp của đứa kia.


- Bữa mô mùa cải ra bông , Thoan nhớ về ngoại đem lên cho anh một kí lô.


- Để chi?


- Để hầm với thịt thỏ.


Thoan đưa bàn tay đẹp che miệng cười. Môi cười ngậm hờ hững những hạt mưa xinh.


- Lần trước về ngoại Thoan cho anh hai ngọn lá , lần ni có chi không?


Thoan khẽ gật đầu:


- Có.


- Mô?


Thoan nhìn xóay vào mắt Quyên cười nhẹ nhàng , thóang cười ửng đôi má hồng thẹn:


- Anh nhắm mắt , Thoan đếm tới thứ 10 mới mở mắt ra.


Quyên gật đầu , nhắm nghiền mắt lại.


Thoan đếm:


- Một , hai , ba , bốn...


Vừa đếm Thoan vừa luồn tay vào ngực áo lấy ra một ngọn lá. Ngọn lá tẩm ngát hương ấm của nàng:


-... bảy , tám , chín , mười.


Quyên mở mắt. Ngọn lá rung rinh nhè nhẹ trên bàn tay có những ngón nuột nà của Thoan . Quyên cầm lấy , cười nụ:


- A , cũng lại là một chiếc lá nữa.


Thoan đưa ngón tay áp lên đôi môi chúm , bí mật:


- Anh thử đưa lá lên soi ánh đèn coi.


Dưới ánh đèn huyền ảo và trước đôi mắt mở lớn ngạc nhiên thích thú của Quyên , cánh lá lấm tấm những lỗ thủng nhỏ li ti , ánh sáng xuyên qua những lổ thủng ấy lấp lánh tựa những vì sao bé mọn. những vì sao xếp thành dòng chữ: nhớ thương ah vô cùng.


Quyên chớp mắt cảm động , mặt thộn ra trông thật ngớ ngẩn. Thoan cười tủm tỉm:


- Thoan bắt chước ông Nguyen Trãi lấy mật viết lên lá , kiến ăn mật thành chữ đó.


Quyên chưa qua hết cơn xúc động trào lòng , ngớ ngẩn hỏi:


- Lá ni là lá chi?


Thoan lắc đầu nhè nhẹ:


- Không biết. Đố anh đó?


0 biết. Đố anh đó? tiếng nói thì thầm chợt mang âm hưởng bí nhiệm nào thật xa vắng , như từ ngàn khơi vọng lại. Âm hưởng tan trong mưa và kết thành niềm im lặng lóng lánh trong mắt Thoan , niềm hoan hỉ tuyệt vời trên môi Q.


- Hai ngọn lá trước anh để mô rồi?


- Anh đưa công chúa Bướm Tráng giữ giùm trên lăng Tự Đức.


Thoan phụng phịu:


- Răng anh không giữ?


Quyên cười bí mật:


- Không biết. Đố Thoan đó?


Lần nữa , tiếng thì thầm lại tan vời vợi vào âm hưởng xa vắng kia. hai câu đố để dành , chưa ai chịu trả lời. Nhưng dường như cả hai đã ngầm hiểu rồi. Vì , cả hai đều ở trong cuộc , họ đã quen hiểu nhau bằng những lượn sóng cảm ứng linh nghiệm của linh hồn. Trước người này , linh hồn người kia mở toang ra , đón nhận. Thiết tha và chân thành. Hỏi chi để mà hỏi , đôi khi , câu trả lời không còn cần thiết nữa lúc mắt người ta cùng bận nhìn về một hướng.


Quyên nghe rõ hơi thở Thoan thật gần bên m`inh. Chút hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng thật bình dị Lòng gã con trai mới lớn chợt náo nức muốn lớn vượt trước cuộc đời. Tiếng nói thốt từ môi Quyên nghe xa lạ như kẻ nào khác:


- Chừ đến lượt Thoan . Thoan nhắm mắt lại , anh cho coi cái ni hay lắm.


Không nghi ngờ , không do dự , Thoan mỉm cười và êm đềm nhắm mắt lại...



Hết

 


 ĐTB

Mời nghe nhạc:


Đưa em tìm động hoa vàng. Thơ Phạm Thiên Thư. Nhạc: Phạm Duy. Ánh Tuyết ca

http://www.youtube.com/watch?v=q3SntMJ669w

Em đi lễ chùa này. Thơ Phạm Thiên Thư. Nhạc: Phạm Duy. Tiếng hát: Đức Tuấn

http://www.youtube.com/watch?v=ztkDsIgCBeI

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, July 21, 201212:00 AM(View: 13159)
Xóm Đáy nằm trên bờ sông. Đây là một khu dân cư tứ xứ xiêu dạt về lập nghiệp từ lâu đời. Họ từ miền Trung xa xôi vào, từ tận cùng đất nước đến, ở những tỉnh kề bên do điều kiện khắc nghiệt của ruộng đồng, nhất là
Tuesday, July 17, 201212:00 AM(View: 8118)
Tôi nhớ khôn nguôi người đàn bà mộng tưởng của tôi, người đàn bà đi qua đường chân trời. Gương mặt ấy ngời ánh sao trong đêm lúa vàng rượi.
Saturday, July 14, 201212:00 AM(View: 11896)
Nhà bếp đem cho tôi cơm nắm, xôi nếp với muối lạc. Chắc theo lệnh của vị sư phó. Đào Tiễn theo chúng tôi đi tới nửa cây số, ông ta nắm chặt tay tôi, mắt ươn ướt: - Đồng chí nói chuyện với vợ tôi... và... - Xin đồng chí yên tâm.
Thursday, July 12, 201212:00 AM(View: 6122)
Suốt đêm tôi nghe gió hú ngoài vực cô hồn. Tiếng rên rỉ triền miên, tiếng nức nở, đôi lúc tiếng rít hỗn hào như ngựa cái hí ngày động cỡn. Mái lán rung bần bật, những ống tre nứt thổi sáo từng hồi, tấu lên giai điệu thê lương của đám tang vùng thôn dã.
Tuesday, July 10, 201212:00 AM(View: 9616)
Chúng nó xúm lại hỏi thăm tôi. Mỗi đứa một câu cứ loạn cả lên. Thịnh im lặng. Nó trông đợi câu trả lời riêng cho nó ở một quán cà phê. Công tử Phát Diệm luôn luôn tỏ mình là đứa đĩ đàng tuy bản tính nó thật tốt, thật lương thiện.