DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,846,435

Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 25)

05 Tháng Hai 20183:56 CH(Xem: 971)
Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 25)
          Kịch Bản Phim

blank
hình minh họa
 

tôi là ai mà thương quá đời này, TCS

                                                                                                                  

                                            Nghiệp Kiếp



11.



Bà Nguyện thay bộ đồ đà. Bộ đồ này bà thường mặc đi làm công quả ở tịnh xá Minh Đăng Quang hàng cuối tuần, hay những ngày ba mươi, mùng một. Bà có ba bộ đồ đà như vậy. Lần này, bà thay cặp đồ mới giặt hôm qua. Hằng ngày, bà đi chợ hay đi làm ở bến xe liên tỉnh, bà vẫn mặc những áo quần thường dân, nghĩa là quần đen áo trắng, hay quần xám áo xanh đậm. Rất bình thường như mọi người đàn bà bình dân khác. Bộ đồ đà, là bộ đồ của người tu hành, là đệ tử của đức Thích Ca. Bà sắm ba bộ, dành để đi Tịnh Xá thôi. Ngồi đọc kinh hay nghe các sư giảng pháp, bà thấy mình bận cặp đồ đà thật là nhẹ nhàng, vừa trịnh trọng của người tu tập, vừa thoải mái...

Nhưng hôm nay, bà phải mặc cặp đồ đà này để đến trường Hồng Gấm, vào Ban Giám Hiệu, xin gặp thầy Căn, thầy dạy tại đây. Bà suy nghĩ trong bụng, trước tiên sẽ rất nhẹ nhàng, sẽ nói phải trái cho thầy Căn hiểu. Nghĩa là thầy là thầy giáo của con Len, con gái yêu của bà, thầy thương yêu nó, thầy đã "sống, ăn ngủ" với nó, đã làm nó mang bầu thì thầy phải có trách nhiệm chứ. Sao cả tháng nay thầy lơ, tránh không gặp mặt nó, là nghĩa làm sao?. Nó muốn gặp riêng thầy để báo tin nó có bầu, mà cũng không được, là nghĩa làm sao? Bà nghĩ là sẽ rất nhẹ nhàng, từ tốn, vì bản chất bà đã hiền sẳn, và thêm nữa, bà ảnh hưởng tính từ bi của Phật giáo, nên bà không nghĩ gì thêm, trước tiên là phải nói phải không với Căn cái đã.

Cặp đồ đà khiến bà Nguyện trông giống như một sư cô, nếu bà cạo đầu hay đội thêm cái nón len đà nữa thì sẽ giống y chang, vì gương mặt bà trông rất khắc khổ, có thể, thân hình bà, vì bà ăn chay trường cũng năm năm trở lại đây, nên càng ngày càng trông nhỏ lại, quắt queo lại. Bà đã nhỏ con lại càng nhỏ con hơn. Nhưng bà cần gì, cuộc đời bà sau ngày ông Phạm "ăn vụng", bà thấy như đã bỏ đi, bà không còn tơ tưởng gì về sắc dục hay danh lợi nữa. Bà chỉ sống cho các con thôi. Trước mắt, sao con Len bị mắc nghiệp kiếp gì mà nên nông nỗi. Đứa con gái của bà còn trẻ tuổi quá, mà nay đã vướng vào vòng tình ái, bị dính thai khi chưa có chồng, chưa qua tuổi hai mươi. Bà thương con sáu Len lắm, nó xinh người, lanh lẹ, lại có hiếu...Nó còn con nít quá, sao mà trời lại hành nó thế này...

Chuẩn bị xong xuôi, nhìn đồng hồ đã là 9 giờ sáng. Thôi đi được rồi. Mình phải làm ra lẽ chứ. Bà ra ngoài hiên dắt chiếc xe đạp và ngồi lên yên đạp xuôi xuống đường Nguyễn Trãi, chạy mãi đến đường Hùng Vương.
Buổi sáng mới chín giờ mà khí trời đã oi bức. Các quán xá đã mở cửa từ sáng sớm, nhiều tiệm tạp hóa, điện máy được dọn hàng ra tới tận ngoài vỉa hè. Vì vỉa hè bị lấn chiếm như vậy nên bà Nguyện phải chạy xe đạp trên đường cái. Thị trấn Đẹp Thơ đang trở mình thức dậy, các cán bộ trong Ủy Ban Hành Chánh Thị Trấn quyết tâm đưa thị trấn lên cấp thành phố, nên mọi xây dựng để cải tạo trở nên khẩn trường, đâu đâu cũng thấy xây dựng, nhiều khúc đường loang lỗ vì bị xe cày lên để làm mới, khói bụi bốc lên nghịt trời.

Xe chạy qua trường Nguyễn Đình Chiểu, bà quẹo vào con đường nhỏ có tên là Hồng Gấm. Ngôi trường Hồng Gấm được thành lập khoảng năm, sáu năm trở lại đây, nên trường còn mới, ít người biết hơn hai trường Nguyễn Đình Chiểu và Lê Ngọc Hân...
Bà đến trước cổng trường và dừng xe lại.

Hai cánh cổng trường khép chặt, vì đã đến giờ học của học sinh. Người nhân viên canh cổng ngồi trong căn phòng nhỏ sát cổng ra vào. Bà Nguyện bước tới chỗ có cánh cửa sổ, nói với vào trong:
- Chú ơi, tôi có chuyện vào trong trường một chút, được không chú? Chú mở cổng giúp tôi.
Người nhân viên rời bàn làm việc đi ra gần sát cổng, hỏi ra:
- Bà cần gì?
- Tôi có chuyện cần gặp một giáo viên trong trường, tôi muốn vào gặp thầy Căn...
Người nhân viên trực cổng trả lời trống không:
- Thầy Căn đang đứng lớp, khoảng tiếng nữa mới xong, bà vào văn phòng đợi được không?
Bà Nguyện trả lời nhanh nhảu:
- Được chú, chú cho tôi vào, tôi ngồi đợi cũng được.
Người nhân viên nhìn bà Nguyện thấy bà bận cặp đồ đà, nghĩ bà là một bậc tu hành, chắc bà tu tại gia, nên cho bà vào.

Người nhân viên nói tiếp:
- Mời bà vào văn phòng phía bên tay trái, bà muốn gì thì nói họ hướng dẫn cho.
Rồi anh ta chỉ tay vào phòng phía trong. Bà Nguyện dắt xe đạp để vào khu xe đạp của nhân viên, rồi đi theo hướng chỉ dẫn. Bà vào mở cửa văn phòng.
Một cô làm việc ở văn phòng nhìn bà, ngạc nhiên hỏi:
- Thưa bà, bà cần gì chúng tôi giúp cho.
Bà Nguyện rụt rè đáp:
- Tôi là phụ huynh của học sinh Phạm Thị Len, học lớp 9 ở đây. Tôi muốn gặp thầy giáo Huỳnh Minh Căn.
Người nhân viên vồn vã:
- A, thầy Căn hôm nay đang đứng lớp, cũng khoảng tiếng đồng hồ nữa mới xong. Mời bà qua phòng khách ngồi đợi, nhé.
Bà Nguyên đành theo lời chỉ dẫn của cô nhân viên, đi tới phòng khách ngồi đợi.

Căn phòng khách chỉ có một cái bàn, còn phần nhiều là ghế để chung quanh. Đây vừa là phòng khách, cũng dùng luôn cho phòng giáo viên, để các thầy cô nghỉ khi hết tiết dạy, hay đợi qua tiết dạy khác. Thời gian thường khoảng mười lăm phút, họ vào đây đấu hót với nhau đủ chuyện, nào chuyện thiên hạ sự, những biến chuyển về tình hình thời sự, chính trị trong nước và thế giới, theo tin đã được loan trên báo, đài. Dĩ nhiên, đây cũng là nơi tai vách mạch rừng, luôn luôn có sự rình rập của các đảng viên trong chi bộ đảng trường, lúc nào cũng như con thú đói mồi, luôn luôn tìm cách nghe ngóng, kiểm soát tư tưởng của các giáo viên ngoài đảng. Nên những câu chuyện họ trao đổi với nhau cũng nhạt như nước ốc, có tính cách vô thưởng vô phạt. Họ không giám nói thật lòng mình, những bức xúc của cuộc sống, lương giáo viên chết đói, giáo chức là "dứt cháo", họ không bao giờ giám nêu lên những bất công của xã hội. Những người có gia đình thì đợi chờ tem phiếu, các cô giáo thì lén lút bán thêm ổ bánh mì, bịch nước trà đá, cái bánh ngọt cho học trò trong giờ ra chơi. Tất cả lén lén, lút lút, vì sợ bị đem ra mổ xẻ trong những phiên họp, những chuyện kiếm ăn riêng lẻ, coi như làm mất mặt khuôn mặt của người giáo viên nhân dân, nói trắng ra là làm mất mặt chế độ...nên ai cũng sợ, cũng né tránh. Làm mất mặt chế độ là một tội tày đình, có thể bị đuổi việc như chơi.

Bà Nguyện ngồi xoay qua xoay lại trên ghế mà chả thấy ai bước vào, thời gian cứ chậm chậm trôi qua, bà nóng ruột quá muốn đứng dậy, định bước ra ngoài gặp ai đó hỏi thử, thì nghe tiếng chuông reng reng lớn, bà biết đã đến giờ ra chơi, đổi tiết học. Bà đành ngồi xuống đợi.
Chỉ một chốc, một số giáo viên bước vào. Họ nhìn bà, không biết bà là ai, có người gật đầu chào bà, có người không, họ tranh ngồi trên các ghế trống.
Bà đứng dậy, mon men lại gần một giáo viên đang im lặng hút thuốc. Bà rụt rè hỏi:
- Thưa thầy, tôi muốn gặp thầy Huỳnh Minh Căn, dạy ở đây. Thầy làm ơn chỉ cho tôi biết thầy Căn.
Người giáo viên nhìn bà chăm chăm, rồi nói:
- Thầy Căn đứng lớp chưa lên, bà đợi chút.

Hôm nay cũng như mọi ngày, trong suốt gần một tháng, thầy Căn đóng tròn vai giáo viên gương mẫu của chế độ. Chàng đến trường, lên lớp, giảng bài cho học sinh to tiếng, sang sảng. Những lời lẽ hoa mỹ dành cho nhân vật chính diện trong các tác phẩm văn học được chàng ta tụng đến tận mây xanh. Chàng đề cao sự tiết nghĩa, trung trinh của người đàn bà Việt Nam dưới chế độ mới như Nguyễn Thị Minh Khai, Võ Thị Sáu, Lê Thị Hồng Gấm. Chàng đề cao dũng khí, sự dấn thân của các đồng chí đấu tranh như Lê Văn Tám, Nguyễn Văn Bé. Tất cả với chàng là một bản anh hùng ca, mà các học sinh phải noi theo.

Chàng đóng đúng vai một thầy giáo xã nghĩa gương mẫu, không nhìn ngang liếc dọc. Bởi vì chàng biết mình đang đứng ở ranh giới rất nguy hiểm, phải dấu mình. Nhưng, chàng biết, nếu mà lần này Yến Oanh dính bầu thì nguy to, nên chàng cố tránh mặt Yến Oanh, càng lâu càng tốt. Chàng nghĩ, nếu không có "sự cố" gì xảy ra, chàng sẽ "lơ" luôn Yến Oanh càng tốt. Một thời gian sau, chàng sẽ "gầy sòng" khác với một em học trò khác, có khó gì đâu.

Căn xong tiết dạy, chàng xăm xăm xách cặp về phòng giáo viên. Chàng mở cửa bước vào, thì Ứng, người bạn cùng dạy, ngoắc chàng lại:
- Thầy Căn, thầy có người tìm. Bà cụ này đang đợi gặp thầy đó.
Căn ngỡ ngàng nhìn người đàn bà lạ. Thú thật là chàng chưa quen với bà cụ này. Căn đi lại gần, lễ phép thưa:
- Thưa bà, tôi là Căn, bà tìm tôi có chuyện gì, thưa bà.
Bà Nguyện liền lên tiếng:
- Thầy là thầy Căn? Tôi là phụ huynh của con bé Len, học lớp chín ở đây. Tôi có chuyện muốn nói với thầy.
Căn nghe bà Nguyện nói thế, chàng đã tá hỏa tam tinh, dù chưa biết bé Len là ai, nhưng nghe nói cô bé Len học lớp 9, là chàng nghĩ ngay đến Yến Oanh. Chàng biết chiếc búa trời đã bắt đầu giáng xuống đầu chàng rồi. Chàng ngó quanh quất, không muốn các bạn dạy biết chuyện, chàng vội vã thưa:
- Thưa bà, con không biết bé Len là ai, nhưng chắc là học trò của con. Nói chuyện ở đây không tiện, con mời bà ra ngoài quán cà phê ngoài trường uống nước rồi bà nói cho con biết, nghe bà.
Bà Nguyện thấy Căn cũng ăn nói lễ phép, dịu dàng, nên bà đồng ý.
Căn chạy lại chỗ người bạn, nói nhỏ với Ứng:
- Bạn làm ơn lên báo cho lớp tám mình sắp dạy, ngồi đợi mình khoảng hai, ba chục phút, mình có chuyện nói với phụ huynh học sinh này một chút, rồi mình vô ngay.
Ứng nói:
- Ừ, thôi bạn đi đi.
Căn đưa bà Nguyện ra khỏi cổng, vào ngồi vào quán cà phê bên góc trường.

Bà Nguyện ngồi trên ghế đẩu nhựa thấp và đưa mắt quan sát Căn. Trông thầy này vóc dáng cũng được, cao chắc trên một mét sáu, gương mặt có lớn hơn Yến Oanh, nhưng trông cũng được trai, nếu thầy này chấp nhận lấy con gái bà, thì bà cũng đồng ý.
Căn lễ phép hỏi:
- Thưa bà, bà uống gì? Con kêu.
Bà Nguyện nói:
- Cho tôi ly trà nóng thôi.
Căn gọi với vào trong:
- Cho ly cà phê đen và ly trà nóng.
Rồi chàng quay lại nói với bà Nguyện:
- Bà có chuyện gì muốn nói với con.
Người phục vụ mang thức uống tới. Căn mời:
- Mời bà uống ly trà cho ấm bụng.
Rồi chàng cầm ly cà phê của mình lên uống một hơi, để dìm sự bối rối xuống.
Bà Nguyện bộc bạch:
- Tôi là mẹ con Len học lớp chín với thầy. Không biết đi học ba nó đổi tên nó là gì, nhưng ở nhà vẫn thường gọi nó là Len. Nó năm nay mười tám tuổi, còn khờ lắm. Nó nói nó quen với thầy, kính trọng thầy vì thầy là thầy dạy của nó. Và nó cũng thích thầy, yêu thầy nữa. Hai người hẹn hò với nhau cũng nửa năm rồi. Con Len còn khờ quá nên nó yêu thầy, đã thất thân với thầy. Bây giờ sự việc trên đưa đến con Len mang bầu cũng được hơn tháng, nó muốn báo cho thầy biết, nhưng nó nói thầy luôn tránh mặt nó, nên cuối cùng tôi phải đến đây để gặp trực tiếp thầy, báo tin cho thầy biết, để xem thầy thế nào, giải quyết ra sao?.

Căn ngồi nghe bà Nguyện nói, chàng tái mặt. Chết mình rồi, chàng tự nhủ. Chàng im lặng quan sát người đàn bà, bà tuy nhỏ con, lại ăn bận áo quần như những người tu Phật, nhưng trong bà toát ra hình ảnh của người phụ nữ cứng rắn, nếu có chuyện sai trái, cái gì bà cũng làm tới nơi. Căn nghĩ ngay đến chuyện chàng đã làm qua với Nhung, đến độ Nhung phải ôm con bỏ đi, và Ban Giám Hiệu đã họp, lên tiếng cảnh cáo và đã tha cho chàng một lần, vì dù sao chàng cũng là con của liệt sĩ...Đến nay, nếu chuyện này đổ bể ra, không biết chàng có giữ yên được chỗ dạy không? Dù sao đây là cũng là nghề nghiệp kiếm ăn của chàng, nếu chàng bị đuổi việc thì không biết chàng sẽ sống ra sao?

Nên Căn tìm kế hoản binh:
- Thưa bà. Trong số nữ sinh lớp chín, không có ai tên Len. Chỉ có cô Yến Oanh. Con biết Yến Oanh, chứ không biết tên ở nhà của cổ. Thật sự nghe bà nói chuyện Yến Oanh có thai, con cũng rất ngạc nhiên. Chuyện dài lắm, thưa bà.
Rồi Căn làm bộ khuôn mặt rất đăm chiêu, khổ não, chàng nói tiếp:
- Bây giờ con có tiết dạy tiếp, nên xin bà cho con được phép vô dạy, rồi mai mốt, con sẽ gặp bà nói tiếp chuyện này. Con cũng thưa bà một điều là nếu sự thật, nếu chuyện Yến Oanh có thai, con xin chịu hoàn toàn toàn trách nhiệm. Bà yên tâm nhé.

Đó là cách hoản binh của chàng. Chàng cũng đang thật sự lo lắng và bối rối. Hoản binh là phương pháp tốt nhất lúc này. Chưa tìm ra đường tháo lui, thoát hiểm, thì phải hoản binh, làm cho bên địch không giận dữ, to tiếng, đi đến những hành động quá đà. Ví như bà này sẽ tức giận lên, đi gặp thẳng thầy hiệu trưởng hoặc đồng chí bí thư chi bộ trường, thì chết mình. Các người này mà đưa mình lên quan điểm chính trị, chàng đã bôi bác mẫu người giáo viên nhân dân nữa, thì ôi thôi. Chàng bị đuổi việc là cái chắc.
Phải hoản binh, phải nhẹ nhàng, cho đối phương dừng lại tại đây, những bước kế tiếp sẽ tính sau.
Căn nói:
- Vậy bà nhé, con phải vô dạy tiết kế tiếp. Con hứa với bà mà.
Rồi Căn kêu tính tiền.

Bà Nguyện thấy chàng này ăn nói cũng lễ phép, lịch sự, nhất là chàng hứa sẽ chịu trách nhiệm với cái thai của Yến Oanh, bà nghĩ chàng là thầy giáo, chắc cũng không đến nổi nào đâu. Nếu "già néo" quá thì đứt dây, thôi thì sự việc đâu còn có đó, mình không nên làm quá, lần sau gặp lâu hơn sẽ hỏi chàng bước tiến hành tiếp theo chàng sẽ làm gì. Phải bắt chàng công khai nhận lãnh là chủ của cái thai, dù gì sau này cũng là con rể trong nhà. Bà theo Phật nên lòng bà nhẹ nhàng, dễ tin người.
Bà cũng đứng dậy:
- Tôi đến đây báo cho thầy biết như vậy để thầy lo liệu. Thôi, thầy vào dạy tiếp đi.

Căn vội vàng chào bà Nguyện rồi nhanh nhảu đi về phía cổng trường học, đầu chàng rối bời, chết cha mình rồi, thật là người ta nói không sai, sướng thằng nhỏ, khổ thằng lớn. Chàng vào lớp dạy mà hồn cứ để đâu đâu, chàng suy nghĩ mọi cách để "thoát" kiếp nạn lần thứ hai này.

  


                                                           Trần Yên Hòa

                                                                                                                           (còn tiếp)




Ngỡ Đâu Tình Đã Quên Mình - Quang Hà ft Quách An An

Mỹ Tâm - Ngỡ Đâu Tình Đã Quên Mình



*

   Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa

                                                                Bạch hóa Thái thượng hoàng - Trần Yên Hòa
                                                                  Xã trưởng tân truyện - Trần Yên Hòa
                                                                                   (từ: Sấp Ngửa)



Amazon Mẫu Hệ



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content

















Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Một 20186:45 CH(Xem: 50)
Cái giá mà ông Huyện trưởng đưa ra ngầm ý nhắc tôi đừng tưởng mọi việc cứ thế mà xong
08 Tháng Mười Một 201812:45 CH(Xem: 68)
Tôi quyết định đối đầu với ông Xã trưởng. Sau mọi cân nhắc, tôi thấy mình đã ở vào thế không thể
30 Tháng Mười 20187:42 SA(Xem: 128)
Tôi bị bịt mắt, tống lên xe và đưa đến một nơi nào đó không thể xác định được. Nhờ vào khả năng nhận biết phương hướng, tôi chỉ thấy chiếc xe ngoặt trái ngoặt phải
23 Tháng Mười 20187:33 CH(Xem: 114)
Thay vì lao vào những việc đang nóng bỏng sau mấy ngày vắng mặt bị ùn lại, tôi dành thời gian
16 Tháng Mười 20188:09 CH(Xem: 166)
Chuyện ông Quang trực tiếp kể với tôi về những bóng đen bịt mặt có khả năng xuất hiện trong đêm đen