DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,726,274

Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 29)

06 Tháng Ba 20183:07 CH(Xem: 790)
Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 29)
           Kịch Bản Phim


blank


tôi là ai mà thương quá đời này, TCS


                                                                                                              
                                            Nghiệp Kiếp


                                                         12



Thời gian vùn vụt đi qua. Như những chiếc xe chạy trên đường cao tốc không có đèn xanh, đỏ. Cứ một chiều vậy mà phóng đi.

Mới đó mà Hoán đã thay đổi nghề làm ăn của mình cũng đã năm tháng. Bên ngoài thì thấy thời gian lướt qua như gió thoảng, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác...Nhưng trong đời sống của chàng thì thời gian đi qua chậm như rùa bò, chậm rì. Một ngày với chàng là một ngày tranh đấu không ngừng để kiếm miếng ăn, với cố gắng vượt lên, vươn lên...

Có nhiều người nói một câu nghe thấm thía, "lò cải tạo" là "tù trong", còn được thả về với đời sống bên ngoài là ở "tù ngoài". Hoán suy nghĩ cũng đúng như vậy.

Từ ngày Hoán theo Phụng, bỏ nghề mua bán lạc xon, ve chai, chàng quyết chí theo nghề bỏ hàng xe đạp. Mới đầu cái gì cũng khó khăn vất vã, nhất là với một người chất phát như chàng. Thực ra, được đào tạo trong "lò cải tạo" gần bảy năm - người ta thường gọi những người này là "tiến sĩ cuốc" - cũng đúng. Vì họ đã trải qua với biết bao cực khổ, nhục nhằn. Có người lại nói thêm rằng, khi người đã kinh qua "lò cải tạo" rồi thì mọi chuyện xảy ra trong đời đều coi như "pha", không có một trở lực nào khiến người tù cải tạo lùi bước được.


Chàng quyết chí không lùi bước trong nghề mua bán ve chai, đã ngủ trên sạp cá, ngủ trong mộ ông tướng, thì nay, sá gì chuyện đi lấy hàng từ các hãng sản xuất phụ tùng xe đạp ở Chợ Lớn, đem bỏ hàng ở những tiệm, sạp, suốt các ngả đường Sài Gòn, dưới cái nắng như trong lò nung, cháy da cháy thịt. Câu nói người xưa là "Có chí thì nên" hay "có công mài sắt có ngày nên kim" thật sự rành rành ra đó. Năm tháng, Hoán đã có một số đổi thay trong cuộc sống, mà đổi thay có chiều tiến triển, đi lên, lạc quan, chứ không phải đi xuống. Nghĩa là chàng đã thực hiện được ý nguyện từ lâu, là không còn ngủ trong ngôi mộ nữa, chàng đã tìm thuê (chung) một căn gác gỗ ở khu cư xá Cửu Long, với gia đình một người "bạn gái".
Nói đến "bạn gái", người ta có thể lẫn lộn đây là bồ của chàng, thực sự thì không phải. Chữ "bạn gái" ở đây đúng nghĩa bạn gái, vì Hương là người "đàn bà" và bạn, của Hoán.

Cuộc đời là một bi kịch, nếu một người con gái bình thường, sống trong một môi trường bình thương, lớn lên, có chồng có con, suông sẻ, thì không nói làm gì. Nhưng trong một xã hội toàn dân bị đói rả, ngoi ngóp sống...thì biết bao nhiêu chuyện xảy ra, nghĩa là những tranh ăn, giành giựt miếng ăn...đã khiến con người so kè từng chút, nhìn nhau từng chút, thủ đoạn, mưu mô với nhau từng chút.

Hương, cô gái người Huế, cùng ba đứa con, bỏ Huế vào Sài Gòn, thuê một căn nhà nhỏ ở khu cư xá Cửu Long. Nàng tấp từ Huế vào Sài Gòn với bốn miệng ăn, như bốn cái tàu há mồm, vì ở Huế không thể nào sống nổi. Hương và ba đứa con thuê nhà tạm trú, nên được gọi là dân nhập cư. Nàng và đứa con gái lớn sắm một xe bánh mì đặt bán trước cửa nhà Hiền...Nên từ đó, Hương quen với Hiền và Thu...

Ba người đàn bà tự nhiên thân nhau, vì hoàn cảnh giống nhau, mà sự việc thân thiết, chính đáng nhất là cô nào cũng ở "bến không chồng". Hoàn cảnh cuộc sống dễ làm ba người đàn bà xáp lại gần, chia xẻ nỗi niềm cho nhau, những lúc "cô đơn".
Nhưng trong thâm tâm mỗi người, ai cũng muốn tìm một người đàn ông để lấp đi khoảng trống, Hiền và Thu đã có Hoán và Phụng. Còn Hương thì chưa. Nhưng đời nàng cũng có những đắng cay là yêu một người đàn ông đã có vợ, mà người vợ thì đúng là sư tử hà đông, đã rình mò, đánh đập nàng mấy lần.

Để che mắt người vợ dữ dằn kia, Hiền giới thiệu cho Hoán vào ở chung với Hương, thứ nhất là đưa Hoán về cuộc sống của một con người, nghĩa là sống với con người, chứ không phải sống với những thây ma ở nghĩa địa, thứ hai chia sẻ với Hương món tiền thuê nhà, món tiền mà Hương với cái xe bánh mì và nuôi ba con, là quá tải. Nhưng trong sâu kín, cũng muốn chứng tỏ với người đàn bà hoạn thư kia, là Hương đã có một người đàn ông kề cận.
Cho nên đến tháng thứ hai, từ ngày chàng đi theo nghề mới, Hoán đã dọn nhà từ nghĩa địa, về nhà Hương, ở cư xá Cửu Long.

Cư xá Cửu Long là cư xá của hải quân chế độ cũ, nay chế độ này đã sụp tiệm, một số gia đình hải quân di tản theo tàu ra nước ngoài, một số còn lại bị chèn ép phải rời khỏi nơi đây, còn toàn lại những người lạ. Những chủ mới cũng chẳng giàu có gì, chỉ muốn có căn nhà để rúc ra rúc vào, có người khá hơn một chút, dư nhà thì họ cho thuê. Hương nhờ người chỉ dẫn, cô thuê được một căn nhà ở đây, cũng tạm cho nàng và ba con tá túc.

Hoán với Hiền thì ở trong tình trạng già nhân ngãi non vợ chồng. Hai người mỗi người đều có gánh nặng trên vai phải suy nghĩ, lo toan, nên hai người chưa muốn tiến xa hơn. Tiến xa hơn nghĩa là đến ở chung một nhà, là vợ chồng, thì có biết bao nhiêu điều phải gánh lấy, thôi thì thôi. Già nhân ngãi, non vợ chồng, lo cho nhau chút nào được chút nấy.

Theo nghề này mấy tháng qua, Hoán đã có một số mối bỏ hàng ổn định. Tính chàng uy tín và hiền lành, nên chiếm cảm tình của nhiều bạn hàng. "Bỏ sỉ", danh từ dành cho người bỏ mối, chỉ ăn lời tí đỉnh, chỉ mong sao bỏ mối được số nhiều, để bạn hàng còn bán kiếm lới nữa chứ. Chàng tâm niệm như vậy, nên đã có một số mối ổn định, kể cả mấy ông chủ hãng, chủ xưởng sản xuất ở Chợ Lớn, chàng cũng lấy được cảm tình, vì tính chàng thiệt thà, nên các ông chủ này cho chàng lấy hàng nhiều mà không sợ bị gạt.

                                  *

Hiền nói với Hương, trong một buổi sáng ở xe bánh mì lề đường:
- Bà Hương, tui có ý này muốn hỏi bà, nhờ bà chút, được hôn.
- Chuyện gì vậy sư cô.
Vì thấy Hiền hay đi chùa, và cô hiền như Phật, nên Hương và Thu thường gọi như thế.
- Thì chuyện anh Hoán, ảnh bây giờ một thân một mình, đang ở trong một ngôi mộ ở nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, tui thấy tội nghiệp ảnh quá. Nay ảnh theo anh Phụng đi bỏ mối xe đạp cũng khá khá rồi, mình khuyên ảnh đừng nên ở trong ngôi mộ nữa, ảnh đồng ý, nhưng một mình ảnh thuê nhà thì mắc quá, không kham nổi, hay là Hương cho ảnh ở chung với, rồi chia tiền thuê ra, cũng đỡ cho Hương một ít. Hương nghĩ sao?

Hương thì biết Hoán qua sự giới thiệu của Hiền và cũng có mấy lần đi ăn chung ở quán vịt Thanh Đa. Hương cũng thấy Hoán hiền lành, dễ mến. Nhưng chuyện ở chung một nhà, nàng chưa nghĩ tới, bởi vì, căn nhà nàng nhỏ híu, diện tích khoảng 15 mét vuông, ngoài cái bếp, thì còn rộng khoảng 12 mét vuông thôi, buối tối mẹ con nàng trải 2 bức chiếu và treo hai cái mùng lên là ngủ. Nếu có Hoán nữa thì sắp xếp anh ngủ ở đâu đây.
Hương bày tỏ:
- Nè Hiền, cho anh Hoán ở chung thì mình không ngại, nhưng mà nhà nhỏ quá làm răng, mấy mẹ con mình thì dễ, còn có Hoán là đàn ông?
Hiền cố ép:
- Không sao đâu. Ăn thì nhiều chứ ở thì bao nhiêu. Thấy ảnh chui rúc trong nghĩa địa tui thương quá, mà thuê phòng riêng chắc ảnh không đủ tiền. Thôi thì cứ để ảnh ở chỗ Hương đi, tối cho ảnh ngủ chung với thằng út.
Thằng út con Hương, khoảng sáu, bảy tuổi, đang học lớp một, không có cha, nên nhìn hoàn cảnh cũng thương lắm. Hương ngồi ở xe bánh mì suốt ngày, đi từ 5 giờ sáng đến 9, 10 giờ tối mới về đến nhà, khi những nhà kế bên đã tắt đèn đi ngủ...nên Hương cũng muốn cho thằng út có một người đàn ông lớn tuổi, ở cạnh nó, cho nó vui.
Vậy là Hoán di chuyển gia tài của của mình về nhà Hương thuê. Gia tài của anh chỉ có cái mền rách, cái gối cũ và một số vật dụng linh tinh, cùng chiếc xe đạp cà tàng. Chừng ấy thôi, cho một cuộc sống mới.
Nhưng dù gì, trong anh, tình yêu dịu ngọt của Hiền vẫn đẫm hương hoa bưởi, hoa chanh, vẫn ngời ngời vang động trong lòng.

Tình với Hiền là mối tình sâu sắc và lóng trong. Hoán không muốn vẩn đục nó và lợi dụng nó. Đã mấy tháng trôi qua, hai người đã có những lần tựa kề nhau, âu yếm nhau, có khi trong cơn say chàng còn ôm nàng ngủ ngon lành. Nhưng sự việc ấy cũng chưa đưa đến việc "yêu" với Hiền, vì chàng nghĩ chuyện này nếu xảy ra, sẽ liên quan đến trách nhiệm, bổn phận. Bây giờ Hoán mới ba sáu, Hiền ba hai, còn rừng rực tuổi xuân với bao khát khao về thân xác. "Dính bầu" dễ như chơi. Chàng rùng mình nghĩ tới chuyện này. Đừng làm cho Hiền khổ nữa. Đời nàng đã khổ quá rồi.

                                 *

Sáng nay đi bỏ hàng, rảo xe đạp quanh khu Chợ Lớn, vào mấy con đường nhỏ như Nhật Tảo, Sư Vạn Hạnh hay những con đường trước Chợ Tân Thành, nơi mà hằng ngày chàng hay ghé qua một, hai lượt để lấy hàng, những món hàng mà trong hãng không có.
Đi trên đường Ngô Quyền, chàng nghe mệt mỏi trong người, thấy cần một ly cà phê nên Hoán tấp vô một quán cà phê bít tất ngồi nghỉ mệt. Bỗng thấy Phụng chạy mobilette ngang qua, chàng đứng dậy kêu:
- Phụng, Phụng.
Phụng quay đầu lại nhìn vào, thấy Hoán, nên tấp xe ngay vào bên lề.
Hoán gọi thêm:
- Vào đây uống cà phê đi Phụng, mấy tuần rồi mày biến đâu mất biệt vậy.
Phụng cho xe vào lề, rồi vào ngồi cùng Hoán.
Phụng hỏi:
- Sao độ rày khá không? Nghe nói mày ăn nên làm ra lắm mà?
Đôi bạn bây giờ thân thiết, nên đã đổi cách xưng hô mày, tau:
- Thì cũng đỡ, tau cố cày để kiếm chiếc xe như mày chạy, chứ chạy xe đạp hoài rã giò rã cẳng hết.
- Thì từ từ cũng có thôi. Tau cày hai năm mới mua nổi đó. À, mày qua ở nhà con Hương ra sao rồi?
- Thì cũng được, vui vẻ thôi mà. Hương thì tối 10 giờ mới về, Hương về tau đã ngủ rồi. Sáng Hương 5 giờ đã thức dậy đi bán, khi thức dậy chỉ còn mình tau.
- Thế hả? Thôi sống như vậy cũng được, có một nơi tối về trải chiếu nằm, có những con người chung quanh thì cũng an ủi và bớt đi sự lạnh lẽo. À, mày với bà Hiền sao rồi? Thấy bà Hiền cũng tội, bả hiền quá mà, đúng như cái tên.
- Thì bả hiền nên tau không giám động tới.
- Sao? Chưa xơ múi gì à.?
- Chưa, tau ngại quá, nếu tau muốn thì bả cho liền, nhưng tau sợ, bả thì hiền, lỡ dính bầu thì mệt lắm. Không kham nổi đâu.
- Ô! Đồ nhát gan. Chuyện này không có gì lo sợ à nghen. Trai thất lạc vợ, gái li dị chồng, đến với nhau là chuyện thường, mày sợ dính bầu thì mang bao. Sợ gì.

Hoán khù khờ thấy rõ, dù sức trai sùng sục, nhưng chàng cố nén lại, sợ mang bầu, sợ trách nhiệm. Nhiều lúc anh phải nén mình để tự cho "ra", còn hơn là cùng với Hiền ân ái, để di họa về sau, làm khổ nàng. Còn nếu hai bên rỗ rá cặp lại làm vợ chồng thì anh chưa muốn. Anh còn phải đi tìm người vợ và hai con thất lạc từ ngày đi tù.

Phụng biết tính Hoán nhút nhát, trong hoàn cảnh này, Hoán có vẻ tự ép mình quá, nên Phụng gợi ý:
- Hoán à. Tau thấy mày cổ lỗ sỉ quá rồi nghe. Mày đã có con và Hiền cũng vậy, ai cũng biết chuyện trai gái, ái ận, nhưng tại sao lại không biết hưởng mà vẫn im lìm, để "mặt trận miền tây vẫn yên tỉnh" vậy. Tau chỉ cho mày nè, mày đạp xe vòng vòng khu Chợ Lớn này, mầy thấy mấy xe thuốc lá bán trên các đường Tạ Uyên, Hải Thượng Lãn Ông, chỗ nào cũng bán đầy bao cao su. Mày hỏi mua một vài cái bỏ sẳn trong túi mà xử dụng. Hai đứa có con có cái rồi, sợ gì nữa, cứ tròng nó vào rồi chơi xả láng, ép mình làm chi cho khổ.
Hoán hỏi lại:
- Mày với Thu cũng vậy hả?
- Chớ sao nữa, có tội lỗi gì đâu, có lừa gạt hay phá gia cang của ai đâu nào. Mày đừng ép mình quá, cuộc đời mình đâu có lừa đảo, lường gạt  mà sợ quả báo. Nếu yêu nhau thành thật thì cầu mong cho nhau sung sướng. Nếu sợ mang bầu thì tìm cách ngừa thai. Mày lớn rồi, chuyện đó mày hiểu mà, mày đâu có còn con nít mà ngại ngùng, mắc cở. Tụi mình đã sống tận cùng bằng số rồi, đừng có ép mình quá, mày nghe tau đi.

Hoán ngồi nghe Phụng thuyết giảng một chặp cũng đã thấm. Thật sự chàng hiền, hiền khô. Dù rằng, những lúc ngồi bên Hiền, chàng hôn Hiền, thấy Hiền thở hào hểnh, mồ hôi mồ kê toát ra. Chàng biết Hiền đang xúc động. Người đàn bà ba mươi hai tuổi, li dị chồng đã hai năm, chưa quen biết lại một người đàn ông nào. Bây giờ gặp chàng và hai người thương nhau, mà chàng cứ rủ đi ngồi cà phê hay đi ăn, nói toàn chuyện trời trăng mây nước, thì nghe chán chết. Chàng biết thêm là bên cạnh sự hiền hòa, tốt bụng của Hiền, như bồ tát Quan Thế Âm,  nhưng bên trong nàng là một hỏa diệm sơn đang ẩn chứa, có sức phun lửa cháy hàng chục khu rừng cũng nên. Trong người nàng, nhiều lúc nàng muốn tung hê tất cả. Dĩ nhiên chỉ với người  nàng yêu là Hoán thôi, chứ không ai khác, nhưng Hoán là ông Phật sống, hiền như bụt, khiến nàng có ham muốn bao nhiêu cũng phải dừng lại và bật lên tiếng thở dài.

Bây giờ theo Phụng nói, thì mình cũng hơi quá khắt khe với chính mình. Thật ra trời sinh ra chuyện đó, cho hai kẻ yêu nhau quấn quít lấy nhau, thế mà mình làm tượng đá bao lâu nay, cũng tội cho Hiền thiệt.
Phụng bồi thêm:
- Mày tin tau đi, không ai có tội cả. Mày dửng dưng như không vậy mới có tội với nàng. Cứ như tau và Thu, hai đứa thương nhau, nhưng Thu đợi đi xuất cảnh nên tau không muốn phiền hà, cản trở Thu, tuy nhiên Thu yêu tau, cho tau, thì tau nhận thôi. Đôi bên cùng vui vẻ mà.
Hoán nghe thấm ý, anh mở cờ trong bụng. Phụng bồi tiếp, xúi giục tiếp:
- Bây giờ mày đạp xe lên đường Tạ Uyên, ghé mấy quày thuốc lá hỏi mua vài cái áo mưa, để ngừa. Bỏ vào bóp rồi khi nào gặp Hiền thì "thi hành án" với nàng, nhớ mang cái đó vào cho an toàn, không sao đâu, "chắc khé" trăm phần trăm.
Phụng uống cạn nốt ly cà phê rồi đứng lên:
- Thôi tau dọt đây, hôm nay bạn hàng đặt hàng hơi nhiều, tau phải quần lên Chợ lớn lấy một số dè inoc nữa. Mày đi sau nhe. Cố gắng thực hiện lời tau.
Khi Phụng đi rồi, Hoán mới hoàn hồn. Thật ra mình cả quỷnh quá, cả quỷnh thiệt tình.
Chàng kêu trả tiền cà phê và đạp xe lên đường Tạ Uyên.

                                 *

Một tuần sau.
Buổi chiều xuống thật chậm, bầu trời màu hoàng hôn trông thật rực rỡ ở phương tây, nắng lóa lên một màu hồng chan hòa cả một khoảng trời. Hoán đạp xe về nhà sau khi cùng Phụng ngồi lai rai chút ở quán lẩu bò bình dân bên lề đường Điện Biên Phủ. Buổi chiều hôm nay bỏ hàng xong sớm hơn thường lệ, vì cũng có dụng ý để lai rai tí đỉnh với Phụng. Hồi trưa gặp Phụng ở Chợ Lớn trên đường đi lấy hàng, Phụng nói, hôm nay thứ bảy, về sớm nhe mày, kiếm chút gì lai rai chơi, cày hoài cũng vậy. Hoán hỏi lại, ở đâu, thì chỗ cũ, chỗ lẩu bò trên đường Điện Biên Phủ đó. Rồi. Tau sẽ về sớm. Thế là hai sĩ quan thất trận, hai cựu tù nhân cải tạo, hai tay buôn bán, bỏ hàng xe đạp, lại tấp về đây, buổi chiều thứ bảy, cho cái lẩu hai người đi ông chủ ơi, và một xị rượu đế ngâm hột chuối già nhe.

Nhậu, đó là thói quen của người miền nam mỗi khi rảnh rổi, hay gặp bạn bè, tụ năm tụ ba ở một một nơi nào đó, mồi "đưa cay" có thể là lát cá đuối khô, con khô cá sặc, ngon hơn la cá lóc nướng trui, còn cùng lắm là trái cóc, trái ổi. Văn hóa ẩm thực người miền nam dài và rộng, kể ra không hết. Nhưng nói chung, nhậu vì vui, nhậu vì buồn, nhậu vì thấy mình cô đơn trống rỗng tìm bạn để chia xẻ nỗi lòng, nói chung cái gì cũng "gầy sòng" nhậu được, dĩ nhiên có hứng thú, có khoái lạc, có bừng bốc, khi hơi cay len vào bao tử, kích thích những đường dây thần kinh, nhậu để quên, nhậu để nhớ. Buồn cũng nhậu, vui cũng nhậu.
Ai ai cũng thích nhậu, đàn ông nhậu, đàn bà nhậu, trẻ em tập tò nhậu, sáng ra mới tám giờ các quán bia, quán rượu đế đã ì xèo dô dô, một trăm phần trăm.
Hoán với Phụng ít nhậu thôi, hai ba tuần mới gặp nhau một lần. Nhậu là để dàn trải, bày tỏ tâm tư. Hình như những người lính thất trận thường buồn. Buồn đủ mọi chuyện. Thời thế đưa đẩy họ xuống tận cùng dưới đáy xã hội, bây giờ họ muốn vươn lên bằng cách "nhậu". Sự vươn lên đầy mồ hôi vất vã, nhiều khi họ mất niềm tin lại khụy xuống, nhậu cũng là cách họ kéo nhau đứng lên trong trí tưởng. Bây giờ họ còn có nhau trong tình bằng hữu, trong những cơn say chếnh choáng.

Với Hoán, lúc nào cũng trở lại trong anh, hình ảnh người lính bộ binh hành quân trên chiến trường nam ngãi, những bãi mìn, những đợt pháo kích, những tiếng hô xung phong của địch, những thằng con nằm lăn lóc, máu tuông xối xả, gọi trực thăng tản thương, những chiếc máy bay quần thảo tìm bãi đáp, thẩm quyền, thẩm quyền ơi, cứu em...Đó là những ngày cũ đã qua cũng trên mười năm, mà mỗi khi có chút rượu vào là những hình ảnh đó lại hiện lên, chàng lạng quạng, nói, thôi về Phùng. Chàng kêu chủ quán thanh toán tiền, rồi dắt xe ra về. Phùng cũng ngất ngưỡng đứng lên dặn dò, mày đi cẩn thận nhe.

Buổi chiều gần tối chàng cho xe đạp vào sân, leo lên gác. Chàng thấy nhớp nháp trong người, phải tắm cái đã, chàng lấy áo quần sạch rồi vào phòng tắm. Cả nhà vắng tanh, Hương và mấy đứa nhỏ bán ngoài xe bánh mì, ngày nào cũng thế. Chàng nghe một nỗi cô đơn bát ngát. Những lúc uống rượu về, nỗi buồn và cô đơn càng dâng cao hơn.

Tắm xong, chàng ra trước ngồi trên chiếc ghế đẩu, thì Hiền tới. Hiền đứng dưới sân kêu với lên:
- Anh Hoán, anh Hoán ơi!
Hoán nói:
- Hiền đó hả? Cửa không khóa. Em lên đi.
Thường thì Hiền vẫn đến nhà chơi mỗi chiều khi đi làm về. Tới để xem Hoán ăn uống gì chưa? Chứ ông thần này là một tay bất cần đời, ăn uống chả đâu vào đâu, chẳng giữ gìn sức khỏe gì cả, đi ra đường gặp đâu ăn đó, gặp gì ăn nấy. Nhiều khi làm biếng Hoán dặn Hương đem mấy ổ bánh mì bán ế, anh ăn dùm và trả tiền cho Hương, để Hương khỏi lổ. Hiền lo cho Hoán như vậy đó.

Hiền bước lên cầu thang. Nàng bận một chiếc robe màu xanh đậm, trông nàng trẻ và nền nã hẳn ra. Giống như cô gái chưa tới tuổi ba mươi. Hiền có nước da trắng hồng và nụ cười rất có duyên nhờ cái núm đồng tiền nhỏ bên miệng. Hoán thấy vui khi Hiền đến.

Anh chợt giật mình nghĩ đến điều thằng Phụng đã hướng dẫn và thấy mình háo hức. Hiền thường đến với anh buổi chiều gần tối. Những ngày trước vẫn bình thường, hai người nói chuyện với nhau về trời mưa, trời nắng, buôn bán đắt ế ra sao, trong hợp tác xã giấy của Hiền thùng giấy đã về chưa? Rồi Hiền lui cui xuống bếp hâm lại thức ăn cho Hoán... rồi Hoán hôn nhẹ Hiền. Thế thôi.

Nhưng hôm nay sao lạ quá, vì mình say hay lời nói của Phụng văng vẳng lúc chiều ở quán lẫu dê. Mày lơ Hiền, không động đậy gì tới Hiền là mày có tội đó nhe. Mày ác lắm nghe. Người ta là đàn bà, li dị chồng đã lâu, yêu mày thế kia mà mày yêu chỉ để nhìn thì đâu có được. Ai cũng cần chuyện đó như đói ăn, khát uống chứ có gì mà xấu hổ, đó là sinh lý mà. Mày hãy nghĩ cho Hiền, thương Hiền, yêu không phải để nhìn đâu nhe. Tối nay Hiền có tới thì hành động đi. Sĩ quan tác chiến gì mà nhát như cáy, nhát như thỏ đế...


                                                              Trần Yên Hòa
                                                                                                                                                                   (còn tiếp)



*

Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian

Ảo Vọng
(từ: Sấp Ngửa)

Amazon Mẫu Hệ

 

*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content
















Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Sáu 20189:25 SA(Xem: 192)
Buổi tối nhậu, vui, tràn đầy tiếng cười. Hoán với niềm
05 Tháng Sáu 20187:16 CH(Xem: 257)
Những ngọn gió tháng 7, tháng 8 hắt thẳng vào người Sài Gòn như những ngọn roi
29 Tháng Năm 20188:02 SA(Xem: 275)
Anh nghĩ, ai mà không sợ cái chết. Thôi nhảy vội...vào đây, hai năm né đạn..
22 Tháng Năm 20184:16 CH(Xem: 292)
Cứ mỗi tuần, Yến Oanh đi tập văn nghệ ba buổi, thứ hai, thư tư và thứ sáu.
15 Tháng Năm 20185:13 CH(Xem: 294)
Nhóm Sơn Ca 5 của Yến Oanh được phân công tập bản Tiếng Chày Trên Sóc