DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,800,495

Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 30)

13 Tháng Ba 20181:23 CH(Xem: 852)
Trần Yên Hòa - Nghiệp Kiếp, Kịch Bản Phim (tiếp theo 30)
          Kịch Bản Phim


blank
hình minh họa


tôi là ai mà thương quá đời này, TCS


*
                                                                                                              
                                    Nghiệp Kiếp


                                                12


BBT: Ngoài nước, con gái được học nhiều và cao như con trai, đã quen thuộc với các tác phẩm nhiều sex trong học trình (dĩ nhiên nếu theo học khoa học xã hội, nhất là văn học), như Lady Chatterley’s Lover (D.H Lawrence), bộ Tropiques của H. Miller… do phái nam viết, nữ có Anais Nin (Henry and June, Delta of Venus…), Paule Reage (Story of O.)… Khi đến lượt họ viết văn, khi cần (không phải lúc nào cũng cần) họ cũng viết nhiều sex hoặc erotic như vậy, cho như thế là tự nhiên, không thấy “sốc” lớn nhỏ chi hết. Ở nội địa, từ khi có Đổi Mới, Đảng nới lỏng giây trói cho sách dịch, do đó những romances Mỹ, Trung quốc… nhiều những đoạn erotic khỏi chê, vẫn được in ra và thường bán chạy, làm độc giả quen dần với truyện nhiều sex. Thế Uyên.

                             *

Hiền bước lên thang gác căn nhà Hoán ở. Dáng nàng nhún nhẩy như con chim sâu chuyền trên cành cây, chuyền từ cành này qua cành khác, rồi ríu rít kêu:
- Anh Hoán ơi! Hôm nay anh về sớm ha? Anh ăn gì chưa? Em có mua cơm hộp cho anh nè. Có canh chua cá bông lau nữa nè.

Hiền xách trên tay một bịch nhựa, tung tăng đi vào phòng. Hoán đang trong cơn "sật sừ". Tính anh vẫn thế, cứ có chút rượu vào là anh hay "sật sừ" như vậy. Sật sừ có nghĩa là... nửa tỉnh nửa mê. Chàng ngồi nơi đây, trên ghế đẩu, mà tâm hồn chàng như thả về đâu đâu, lững lơ về một miền ký ức xa xôi của dĩ vãng. Kí ức...những mảng nhớ rời rạc của mười mấy năm về trước...

Cả trung đoàn nhận lệnh hành quân vùng Đổ Xá, để phá áp lực địch đang đè nặng lên khu ba biên giới Việt, Miên, Lào. Hoán được tiểu đoàn trưởng cho đi theo Bộ Chỉ Huy, không chức vụ. Chàng le te mang theo cái ba lô, có đựng mấy bộ áo quần, cái poncho, cái võng và một cây tiểu liên M.16. Thiếu úy Hoán không có một người lính dưới quyền để sai vặt, chàng đúng là một khinh binh, chỉ hơn một khinh binh là được ở bộ chỉ huy tiểu đoàn. Thế thôi. Toàn tiểu đoàn được trực thăng vận bốc, thảy xuống khu vực núi Tròn, Sơn Tịnh ba ngày nay. Vùng này là vùng xôi đậu, ban ngày của ta, ban đêm của địch. 

Buổi sáng... đại đội 3 của thiếu úy Bé dẫn đến nộp cho an ninh tiểu đoàn một tù binh, báo cáo là khi đại đội nhảy trực thăng xuống, tràn vào làng, thấy một người thanh niên đang bỏ chạy. Lính đại đội bắt được và khai thác sơ qua. Người thanh niên khai là thợ hớt tóc dưới quận, nhân dịp về thăm nhà thì bị bắt, anh ta không tham dự gì, không liên quan gì đến quân du kích hay nằm vùng cả. Khai thế nhưng có ai tin? Anh được đại đội giao nộp cho ban an ninh tiểu đoàn.

Buổi tối, nhân lúc cả bộ chỉ huy tiểu đoàn đang ngủ, người tù hay người hàng binh này đã tìm cách trốn. Anh ta chạy xuống khúc suối gần đó và biến mất trong bóng đêm. Khi tiểu đoàn phát giác, cho lính lục soát và kêu pháo binh bắn nát cả một đoạn suối dài, người thanh niên vẫn biệt tăm, lính lục soát không tìm được dấu vết nào cả.

Buổi sáng ra, thiếu úy Bé nghe tin người thanh niên trốn thoát, Bé liền cho lính đi lùng sục trong những nhà dân. Cuối cùng lính bắt khoảng hai chục người, là đàn bà, con gái và ông già. Tất cả bị trói thúc ké và xâu chuỗi vào nhau, dẫn lên bộ chỉ huy tiểu đoàn. Thiếu úy Bé nói với đám người, tụi mày phải bị xử thay cho tên địch trốn thoát khi hôm. Đám người, dân hay địch, trông lê thê lếch thếch, mặt người nào người nấy xanh xao như tàu lá rũ, vì sự sợ hãi của họ đã lên đến tột đỉnh.

Đám người đứng trên một mảnh sân, thiếu úy Bé cầm cây M.16 huơ huơ, nói:
- Mấy người phải khai ra ở đây ai là VC, như tên chạy thoát khi hôm, hắn khai là thợ hớt tóc, thế mà đã bỏ trốn, thì chính thị nó là VC rồi. Nếu không khai các người sẽ bị bắn tất cả.

Đám người bị bắt trói từng xâu nhốn nháo, đôi mắt người nào cũng lạc thần. Không ai lên tiếng, thiếu úy Bé lựa ra một một người đàn ông cho đứng riêng, hỏi:
- Ông có biết trong đám này ai là du kích, là cán bộ VC nằm vùng không?
Người đàn ông run rẫy, mặt mày tái xanh, lắp bắp nói:
- Dạ, thưa ông, tui không biết.

Thiếu úy Bé bóp cò, người đàn ông gục xuống, máu từ ngực phun ra, thân ông lật bật, rồi quỵ xuống, nằm im. Đám người kia, nhất là đàn bà, con gái, sợ quá la thất thanh, nháo nhào, tha cho chúng tôi đi thiếu úy ơi, chúng tôi là dân đâu có biết gì.

Thiếu úy Bé tiếp tục:
- Khai ra đi, ai, ai trong đám này là du kích, cán bộ. Không thì tôi sẽ tiếp tục bắn.
Lúc đó, tiểu đoàn trưởng Hoành, đang ở trong lô cốt bộ chỉ huy, nghe tiếng súng nổ, vội chạy ra hiện trường, thấy cảnh trên, tiểu đoàn trưởng Hoành kêu lớn:
- Thôi đi thiếu úy Bé, để đó tôi xử cho. Đừng bắn nữa.

Đại úy Hoành cho lính dẫn đoàn người vào một căn nhà bỏ hoang, nhốt ở đó. Và Hoán được tiểu đoàn trưởng ra lệnh chôn cất người đàn ông bị bắn.
Hoán nhờ lính xin hai chiếc chiếu của dân, bó xác người đàn ông lại, rồi đào một cái hố, đặt xác người đàn ông xuống. Anh tự nhiên thấy mình bất lực trước chiến tranh. Rồi anh nhờ lính xuống khu dân cư mua một thẻ hương, đôi đèn cầy, thắp trên ngôi mộ vừa lấp đất. Ngôi mộ trơ khốc, không có một bản tên, không có một người thân đưa tiễn, cái chết thật dễ như một con chó, (thua con chó) không hơn không kém.

Còn đám đàn bà, con gái, đâu mười người, tuổi khoảng hai mươi đến ba mươi. Nhìn nét mặt sợ hãi của họ mà tội nghiệp. Gương mặt họ thất thần, như một cành lá rủ.
Sau đó, tiểu đoàn tiếp tục hành quân, đóng tại một căn cứ có tên là Vạn Kiếp.
Một đêm khuya khoảng 1 giờ, tiểu đoàn bị lực lượng địch đánh đặc công. Căn hầm của thiếu úy Bé bị ném beta, một loại chất nổ có sức công phá mạnh, làm tung lên, thiếu úy Bé chết tại chỗ, không toàn thây.
Có người nói đó là luật nhân quả. 

Hai tuần sau, tiểu đoàn về đóng quân ở căn cứ Hoàng Oanh. Hoán lại gặp lại những người đàn bà, con gái ấy, độ năm, sáu người anh còn nhớ mặt. Ban 2 tiểu đoàn giam họ trong một căn hầm rộng. Buổi chiều gần tối, trung úy Trung, trưởng ban 2, qua hầm Hoán trú, rủ Hoán, có em ngon, thiếu úy có thích không, tôi khao. Trung úy Trung vừa nói, vừa chỉ xuống căn hầm.
Hoán lắc đầu.


Hiền kêu lên, giọng nhõng nhẽo:
- Anh Hoán! Sao anh không bật điện để nhà tối om như thế này? Anh uống rượu sao, chắc là nhậu với anh Phụng hả? A, hôm nay thứ bảy mà...hai ông tướng chắc lai rai mới về? hả anh.
Hoán chợt giật mình, chàng thấy Hiền đang đứng trước mặt mình. Hiền đang loay huay sắp đồ ăn lên bàn:
Hiền nói tiếp:
- Anh đói bụng ăn cơm đi, em mua cơm hộp cho anh đây nè, nhớ ai mà ngồi thừ ra vậy?
Hoán chợt giựt mình lần nữa. Nhớ ai? Hồi ức vẫn thường đến với anh như cuộn phim quay chậm.
Anh trả lời Hiền:
- Anh ăn rồi. Hôm nay thứ bảy, gặp Phụng ở chợ Tân Thành, hai đứa hẹn nhau đi ăn lẩu bò, có uống chút rượu, bây giờ còn no. Em đói bụng thì ăn cơm trước đi.
Tiếng Hiền:
- Em cũng chưa đói, em định mua cơm tới ăn với anh cho vui, mà anh ăn rồi thì thôi. Em cất trong tủ, tối anh đói lấy ra ăn nhe.

Hiền dọn dẹp, cất thức ăn vào tủ, rồi đến ngồi bên Hoán. Nàng bận cái robe màu xanh thật dễ thương, để lộ cặp đùi thon, tròn lẵng. Hoán lại nhớ về lời của thằng Phụng chiều nay. Mày bỏ em, lơ em như vậy là có tội lắm đó, em cũng là con người, cũng thèm khát sinh lý mấy năm rồi, tuổi xuân phơi phới thế mà mày chỉ để "thờ". Mày muốn thành Phật hay sao hở thằng cả ngố.
Hoán tự dưng mĩm cười. Hiền thấy Hoán cười, liền hỏi:
- Anh cười gì vậy?
Hoán lớ ngớ trả lời, thật vô duyên:
- Không, em đẹp lắm, nhưng...

Hoán bỏ lỡ câu nói, anh choàng tay qua vai Hiền, Hiền ngồi sát bên, anh nghe hơi thở của Hiền nặng và gấp gáp. Căn nhà vắng tanh. Hoán xoay mặt Hiền lại sát bên mình. Anh hôn nàng vồ vập, tới tấp.
Cái nụ hôn của Hoán làm Hiền điếng người, từ ngày quen nhau và đến bây giờ, có bao giờ Hoán vồ vập như vậy đâu. Nàng nghe châu thân mình nóng rang lên, tứ chi như muốn khuỵu xuống.

Hơn hai năm, từ ngày Thao, người chồng cũ, bỏ nàng mà đi, nàng có lúc cũng thèm muốn một vòng tay đàn ông, nhưng những lo sợ, ghét cay ghét đắng sự phụ bạc của chồng, nàng sợ cả những người đàn ông nàng gặp sau này. Sự sợ hãi làm nàng teo đi những ham muốn. Nhưng nói gì thì nói, những tế bào cảm giác của nàng vẫn dội lên trong những đêm khuya khoắt,  ngủ một mình. Nàng thường đưa tay sờ xuống âm hộ mình và tự tìm cảm giác. Đó là cách giải quyết tốt nhất, trong âm thầm. Nàng thấy mình không liên lụy đến ai, trong khi tự thỏa mãn, có lúc cả thân hình nàng run bật lên như có nghìn mũi kim chích vào, nàng giật giật như những người bị động kinh đang lên cơn. Trong âm thầm chỉ mình mình biết, chỉ mình mình hay. Nàng không có lỗi với ai, cả với Phật.

Bây giờ Hoán ghì giữ môi nàng mạnh bạo trong miệng Hoán, Hiền lè lưỡi ra, Hoán nuốt lấy, quấn tròn lưỡi trong miệng...Hiền ú ớ, rùng mình. Theo các nhà tình dục học, món này là món kích thích đầu tiên, có thể làm người đàn bà mê sảng đi, không còn giữ gìn được gì nữa. Nhưng với Hiền, sau nụ hôn đầu tiên của Hoán tại cafe bụi rậm Thị Nghè, nàng đã quyết trong lòng là cho, là hiến dâng. Nên lần này nàng chủ động cùng Hóan đi theo cơn đòi hỏi của thân xác, cái mà nàng đã mất từ hơn hai năm. Nàng nghe rần rần trong người một nỗi khao khát, đam mê ngun ngút.

Trong tình trường, có thể nói, khi "tác nghiệp" như vậy, trong lúc run lẫy bẫy, con người thường nghĩ đến một người nào đó, trước đây đã cùng nhau hoan lạc. Và Hiền, tuy không còn yêu chồng nữa, nhưng những ngày tháng đầu khi xa Thao, nàng vẫn nhớ những phút ân ái mặn nồng với Thao. Chỉ trong 6 năm nàng đã sinh 4 đứa con, có thể nói là Hiền mắn đẻ, và người chồng cũng biết cách làm cho nàng sung sướng thỏa mãn, vì Thao biết rằng, khi người đàn bà đạt tới đỉnh cao nhất, là người đàn ông đã thành công.

Còn Hoán thì chàng đuối sức lắm rồi, có thể bảy năm tù làm người chàng khô quắt đi những ham muốn. Rồi ngày về lại với đời thường, chàng đã mất hết. Điều đó đã làm kiệt quệ tâm hồn chàng thêm. May là những ngày sau này, khi gặp Hiền, Hiền đã là sức bật nâng chàng lên một chút. Và kể cả những tình cảm bạn bè, như Phụng, như Thu, như Hương...Chàng thấy mình lấy lại sức sống. Tuy nhiên, cái đó cũng chỉ là bên ngoài, còn trong những giấc ngủ, chàng lúc nào chập chờn hình ảnh những ngày hành quân trên núi cao, rừng rậm, hay trong trại giam...Điều đó cũng là một tệ hại.

Hoán vẫn biết là, đời sống có nhiều mặt. Tình yêu Hiền, chàng cũng tha thiết lắm, nên chàng cố vùng dậy, vươn cao lên, chàng nghĩ phải cố lên, phải cố gắng làm cho Hiền vui, Hiền thỏa mãn...
Hoán vừa hôn môi, quấn lưỡi chàng vào lưỡi Hiền, hai người trong cảm giác sướng khoái. Chàng tiến sâu hơn, một tay chàng đưa xuống ngực Hiền. Những khuy nút bật ra. Cái cột sê trắng mỏng bao trùm trùm lấy đôi vú thon nhỏ của Hiền.

Người đàn bà bốn con mà núm vú vẫn còn tươi hồng, thật là một tuyệt diệu. Thường thì, qua sinh nở, qua cho con bú, vú của người mẹ thường chảy xệ và cái núm thâm đi. Nhưng Hiền thì không, cái của trời cho này nàng có một đặc biệt là không xệ xuống, không bị thâm đen. Hoán tự nhiên nhìn cặp vú của Hiền, lòng chàng nóng lên. Chàng đưa tay bóp nhẹ, xoa xoa.
Hiền kêu khần khật trong cổ họng, như con heo bị cắt tiết. Chàng vân vê hết vú bên này qua vú bên kia. Hiền tiếp tục khần khật, khần khật và rên rỉ lảm nhảm. Chàng đứng dậy, rời khỏi chiếc ghế đẩu, kéo Hiền nằm xuống sàn nhà.
Nhưng chàng không giữ được lâu. Hình như khoảng năm phút.

                                                                     *

Nằm trên đồn Hoàng Oanh. Tên đồn không biết ai đặt ra, là tên của một cô ca sĩ thời danh, hay hát những bản nhạc về quê hương, về lính, như những đóm mắt hỏa châu, tiễn người đi. Hoán cùng trung úy Tín, người đàn anh, ở chung một căn hầm. Căn hầm của bộ chỉ huy tiểu đoàn được xây rất kiên cố. Hầm được đào sâu xuống dưới mặt đất khoảng hai mét, chung quanh trên trần được lợp bằng những bao cát Mỹ.

Tín học trước Hoán một khóa, được đào tạo chính quy, nhưng khi ra trường, ai cũng thích ở hậu tuyến để ấm thân và mang chữ thọ trên người. Tín là con một chủ tiệm vàng ở thị xã, người anh nho nhã, nói năng nhẹ nhàng, rất dễ mến. Tín đổi về trung đoàn vì gần nhà, và nhất là anh nghĩ đến sự quen biết của người cha, chủ tiệm vàng, với các quan tỉnh và sư đoàn, trung đoàn, chàng sẽ ở được hậu cứ.

Trong đêm đầu tiên lên căn cứ Hoàng Oanh, Tín trầm tư thấy rõ. Anh ra trường đã hai hơn hai năm, cứ nghĩ rằng sẽ yên tâm làm việc ở một văn phòng nào đó, nhưng sự thật phủ phàng. Tất cả Tín và bạn cùng khóa của Tín đều ra tác chiến. Đó cũng là một điều hay, nếu sống trong một xã hội "chưa tan rã" và còn hy vọng, còn niềm tin. Nhưng thực sự không phải như vậy. Nhiều bạn bè cùng khóa của Tín, nếu có "ô dù" chống lưng, có vàng cây, vàng lượng, tiền bạc bề bề, đem nộp cho chỉ huy trưởng, sư đoàn, trung đoàn, thì được cho về nơi không tác chiến, trong ấm ngoài êm ngay.

Trung úy Tín nhiều lần được người cha "chạy" cho về trung đoàn, nhưng dù giàu bao nhiêu làm sao có thể nộp cho những "con tàu há mồm" từ trung đoàn trưởng Nghìn, đến sư đoàn trưởng Toàn, hàng tháng một số tiền lớn.

Với lại ở một tỉnh miền trung đầy bom đạn, gai lửa, trong chiến tranh, ai mà có tiền mua vàng nhiều để làm trang sức được. Người dân chạy loạn tránh bom đạn như con kiến chạy quanh cái nồi rang, không biết chạy đi đâu, chạy đi đâu cũng chết. Nên họ lấy tiền đâu mà sắm sửa, chưng diện. Chỉ có vợ mấy sĩ quan từ cấp tiểu đoàn trưởng trở lên, sĩ quan quân số, sĩ quan tổng quản trị trung đoàn, sư đoàn, sĩ quan ban tư, trưởng phòng tư, tiếp liệu, hay các sĩ quan đầu ngành tiếp liệu, truyền tin...mới có nhiều tiền rủng rỉnh, mới có tiền sắm vàng hàng tháng.

Còn dân ngu, khu đen chỉ từ chết đến bị thương, sống không ra sống, chết không thể chết, sống lê lếch, lây lất ở các trại tị nạn.
Vì vậy nên gia đình Tín làm ăn thất bát thấy rõ.

Nằm bên Hoán trong hầm tại căn cứ Hoàng Oanh, Hoán thấy thương Tín quá. Tín tâm sự những ngày lặn lội ở trung đoàn 4, những người bạn cùng khóa, ra trường bị đẩy đi làm đại đội phó, không lính, không quyền hành, không có việc gì làm ở một đơn vị tác chiến. Mà quân đội chỉ nhắm quan trọng chuyện hành quân, tiêu diệt địch là chính, không tâm lý chiến gì cả. Chính Hoán cũng từ một trường chính quy ra, với đầy đủ lý thuyết, giáo điều, nhưng anh nhận ra trước mắt, những điều bất công, quân phiệt, quá đổi.

Tín kể về những ngày tuổi thơ của anh ở Quảng Ngãi, thị xã nhỏ bé có con sông Trà Khúc hiền hòa, vây bọc thành phố. Con sông cho anh một tuổi thơ trong sáng. Anh nghĩ, lớn lên mình sẽ là một thầy giáo đứng lớp, dạy cho học sinh những điều nhân nghĩa. Nhưng thời cuộc đã xô đẩy anh vào lính. Rồi anh ra trường, làm con "chốt thí" trong quân đội và trong những đảo điên của con người. Người cha không đủ vàng chi đủ cho trung đoàn trưởng Nghìn, nên Tín đành ra tác chiến.

Hoán ở căn cứ Hoàng Oanh với Tín được hai tháng, thì Tín có lệnh đổi qua tiểu đoàn khác. Trong trận hành quân giải tỏa Quế Sơn, Tín bị pháo kích chết ngay tại chiến trường. Ngày đưa tiễn Tín về với đất, Hoán không về được vì bận hành quân.

Từ đó, Hoán luôn luôn "sật sừ" nghĩ đến cái chết của Tín, người đàn anh dễ thương, của Bút, của Triệu, của Dân, những người bạn cùng khóa, những cái chết thật oan uổng. Những sĩ quan từ một trường hiện dịch ra, không cầm quân, không có một người lính dưới quyền để làm cảnh, đã chết trong oan ức, không một anh dũng bội tinh. 


Cái run sợ, hốt hoảng đó, đã đeo bám chàng, có lẽ là nguyên nhân anh bị "teo chim"? Cho nên anh thấy mình có lỗi với Hiền là chỉ kéo dài có năm phút.

Hiền nguyên xi là một thánh nữ. Thánh nữ trong tình yêu, trong thể xác. Dù xác thân của nàng không nhận đủ những khoái cảm mà nàng mong muốn, nhưng nàng thấy thương Hoán hơn trong cuộc "yêu" vừa qua. Nàng biết Hoán có một nỗi đau không rời về dĩ vãng, một dĩ vãng đầy hãi hùng của cuộc chiến trước đây, khi anh tham dự và là nhân chứng. Dĩ vãng đau thương với bảy năm tù.

Trong lúc Hoán mệt nhoài nằm lật sang một bên trên sàn gỗ, Hiền sờ xuống âm đạo mình, chất nước sền sệt chảy quanh đầy đặc. Nàng với tay lấy trong hộp giấy lau ra lau cho khô những vết ướt. Tấm thân nàng vẫn còn rung động như qua một cơn địa chấn.
Hoán nói nhỏ:
- Anh xin lỗi em. Anh dở quá, phải không?
Hiền cũng nói thật lòng mình:
- Không có gì đâu anh. Em hiểu anh mà. Em thấy hạnh phúc. Anh đừng suy nghĩ gì nhé anh.
Hai người nằm úp mặt xuống chiếc chiếu cũ, họ ngủ vùi đi.


                                                    Trần Yên Hòa
                                                                                                      (còn tiếp)                                                                                       

Mời nghe:

Ngỡ Đâu Tình Đã Quên Mình - Quang Hà ft Quách An An

Mỹ Tâm - Ngỡ Đâu Tình Đã Quên Mình

*

   Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa

                                                                Bạch hóa Thái thượng hoàng - Trần Yên Hòa
                                                                  Xã trưởng tân truyện - Trần Yên Hòa
                                                                                   (từ: Sấp Ngửa)



Amazon Mẫu Hệ



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content









Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Hai 20188:56 SA(Xem: 875)
Căn lên xe chạy một mạch về nhà, tuy chiếc Honda phóng bon bon trên đường
05 Tháng Hai 20183:56 CH(Xem: 832)
Bà Nguyện thay bộ đồ đà. Bộ đồ này bà thường mặc đi làm công quả ở tịnh xá Minh Đăng Quang
30 Tháng Giêng 20189:06 SA(Xem: 874)
Nghĩ đến Hiền tự nhiên Hoán thấy lòng mình chông chênh. Đổi nghề, nghĩa là không đi thu mua
23 Tháng Giêng 20188:18 SA(Xem: 806)
Từ ngày ra khỏi trại tập trung, Phụng cũng rách te tua như các bạn đồng tù. Không được về thành phố
16 Tháng Giêng 20182:35 CH(Xem: 870)
Thời gian. "Ông" thời gian cứ quay tròn đều, không ngưng nghỉ.