DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,495,444

Xã Hội VN: Nhà nghỉ - căn cứ địa của bạo lực tình dục - Chăn gái mại dâm

Friday, March 23, 201212:00 AM(View: 8735)
Xã Hội VN: Nhà nghỉ - căn cứ địa của bạo lực tình dục - Chăn gái mại dâm

Nhà nghỉ - căn cứ địa của bạo lực tình dục



Chỉ cần trả tiền sòng phẳng, bất cứ ai cũng có thể dễ dàng thuê được một chốn riêng tư để “yêu”. Trong bốn bức tường nhà nghỉ, một cuộc sống khác đang diễn ra, không ít trong cuộc sống ấy là bạo lực tình dục, là đánh đập, là cưỡng dâm…



Nhà nghỉ - căn cứ địa của bạo lực tình dục shopping entertainments
ảnh minh họa



Khủng khiếp trong bốn bức tường nhà nghỉ

Chưa có một thống kê chính thức nào về số lượng những vụ hiếp dâm, cưỡng dâm của các “yêu râu xanh” tại các nhà nghỉ, nhưng chỉ với những vụ việc bị các phương tiện truyền thông phanh phui cũng đủ thấy, số lượng không nhỏ. Nhiều vụ hiếp dâm, cưỡng dâm gây những hậu quả đặc biệt nghiêm trọng, khiến nạn nhân đau đớn về thể xác và bị dày vò về tinh thần.

Tối 3/1, do quen biết nhau từ trước nên Lê Văn Trị và Nguyễn Xuân Thắng (cùng trú tại Thanh Trì – Hà Nội ) đã rủ hai cô gái đi chơi. Sau màn dạo phố, ăn uống trên chiếc xe taxi do Trị lái, cả nhóm đến nhà nghỉ Hải Anh (ở 87 - Quán Gánh - xã Nhị Khê - huyện Thường Tín - Hà Nội). Hai cô gái không đồng ý, đòi về nhưng hai gã thanh niên bỏ mặc. Cửa xe taxi vừa mở, một cô chạy thoát thân, cô gái còn lại bị ép lên phòng nghỉ. Tại đây, Trị đã thực hiện hành vi hiếp dâm cô gái. Hiếp dâm xong, Trị bỏ ra ngoài. Thắng vào phòng đang định “hành sự” tiếp thì bị nhân viên lễ tân nhà nghỉ lên gọi cửa. Hai gã yêu râu xanh sợ quá nên bỏ chạy.

Chị Lê Thị K. (SN 1987, quê ở tỉnh Nghệ An) mới đến Hà Nội để xin việc làm nên tạm thời thuê một phòng ở nhà nghỉ để tá túc, chờ tìm nhà trọ. Tối 19/1, lúc nửa đêm, bỗng K. giật mình khi nghe thấy tiếng động ở cửa ra vào. Khi cánh cửa được hé mở, Lương Quang Khải (SN 1988, trú tại xã Song Mai, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên, thợ sửa chữa xe máy ở khu vực quận Cầu Giấy), một người K. vô tình quen trước đó không lâu đã nhẹ nhàng lách vào. Thấy chị K chồm dậy, Khải đã dùng tay bịt miệng nạn nhân và cầm chiếc kéo gí vào cổ đe dọa. Trong lúc K. hoảng loạn vì sợ hãi, Khải đã đè chị K nằm ép chặt xuống giường đòi cho quan hệ tình dục. Chị K đã vùng vẫy, chống cự quyết liệt nên Khải đã dùng kéo đánh và cắt tóc K. Lợi dụng tên Khải sơ hở, K. cầm chiếc điều khiển vô tuyến đập mạnh vào đầu hắn. Bị tấn công bất ngờ, tên Khải buông chị K ra và chỉ chờ có thế, chị K liền lao ra cửa sổ phòng nghỉ kêu cứu. Nghe tiếng hô hoán của chị K. nhân viên nhà nghỉ đã chạy đến giải cứu K. Khải sau đó đã đến công an đầu thú và khai nhận, do thấy chị K. ở phòng nghỉ một thân một mình nên nảy sinh ý định quan hệ tình dục.

Một vụ hiếp dâm khác dù “yêu râu xanh” chưa đạt được mục đích nhưng nạn nhân đã suýt thành “con ma trinh tiết”. Sự việc xảy ra vào ngày 8/2, khi Nguyễn Việt Anh (27 tuổi, ở tập thể Cầu 7, xã Thụy Phương, huyện Từ Liêm, Hà Nội) thấy cô gái y đang tán tỉnh đi cùng người con trai khác đã sinh lòng ghen ghét, đố kỵ, muốn chiếm đoạt cô gái thành người của mình. Khoảng 22 giờ 30 cùng ngày, Việt Anh dụ dỗ cô gái đi hóng gió cùng y, sau đó, y đã chở nữ sinh viên này vào thẳng nhà nghỉ. Tại đây, Việt Anh đã bắt cô gái cởi hết quần áo rồi tự tay đối tượng nhúng hết số quần áo vào chậu nước. Tắm rửa xong, Việt Anh xông tới định giở trò đồi bại thì nữ sinh này van xin. Gã “yêu râu xanh” điên cuồng lao vào đòi quan hệ, lợi dụng lúc gã sơ hở, cô gái lõa thể chạy ra ngoài, gieo mình qua lan can nhảy xuống đất. Nạn nhân thoát chết nhưng thương tích trầm trọng.

“Bãi đáp” của những hành vi đê hèn


Ảnh minh họa

Hậu nhà nghỉ là những tủi nhục của các cô gái



Khi nảy sinh ý định đê hèn, muốn giải tỏa nhu cầu sinh lý của con người, “bãi đáp” đầu tiên mà kẻ xấu nghĩ đến, đó là nhà nghỉ. Các phòng nghỉ được thiết kế đủ để đáp ứng những nhu cầu cần thiết nhất, như chăn ấm, đệm êm, điều hòa không khí, nóng lạnh…, đây cũng là một trong những yếu tố thu hút của “bãi đáp” này. Quan trọng hơn, nơi nhà nghỉ tuyệt đối riêng tư, mọi đề hèn, tội lỗi dễ dàng được ngụy trang. Bởi thế nên, sau cuộc đi chơi, các cặp đôi tìm đến nhà nghỉ; thấy người quen ở một mình trong nhà nghỉ cũng khiến gã trai “nổi máu dê”; muốn chiếm đoạt người trong mộng, nhà nghỉ cũng là địa điểm được lựa chọn…Thậm chí, có những cặp đôi yêu nhau thực sự, chỉ vì chốn riêng tư nơi nhà nghỉ bỗng biến gã trai thành “yêu râu xanh” bởi dục vọng trỗi dậy, không thể kiềm chế.

Nhà nghỉ mọc lên như nấm sau mưa ở những nơi tập trung đông dân cư đủ thấy nhu cầu của riêng tư của con người lớn cỡ nào. Sự thoải mái, dễ dàng thuê được một khoảng không gian riêng tư cũng là một trong những nguyên nhân thúc đẩy, hỗ trợ hành vi hiếp dâm bùng phát. Nếu có sự quản lý gắt gao hơn, việc thuê phòng ở nhà nghỉ khó khăn hơn có lẽ đã ít đi những câu chuyện như thầy giáo Sầm Đức Xương đưa học trò đến chốn ấy làm điều bậy bạ hoặc sẽ hạn chế những lời tố cáo như vụ việc đang rùm beng dư luận những ngày qua ở Phú Thọ, một học trò lớp 8 bị thầy giáo cưỡng hiếp ở nhà nghỉ.

Thông thường, đã vào phòng nơi nhà nghỉ, các nạn nhân rất ít có cơ hội thoát thân. Hoặc xấu hổ, sợ mọi người soi mói nên nạn nhân cho dù bị cưỡng dâm cũng đành “ngậm bò hòn làm ngọt”, cắn răng chịu đựng. Hoặc kêu cứu nhưng tiếng kêu cũng chẳng thể đến tai người ngoài phòng để có thể cứu giúp kịp thời. Đa phần, sau khi bị làm nhục rồi, các nạn nhân mới dũng cảm tố cáo đến cơ quan chức năng. Số ít các nạn nhân may mắn thoát khỏi “yêu râu xanh” nhờ gây ra tiếng động lớn, thu hút sự chú ý của nhân viên nhà nghỉ. Hy hữu có trường hợp cô gái quyết thoát khỏi “yêu râu xanh” dù có thành “con ma trinh tiết” như đã kể trên.

Thực tế cho thấy, dù cơ quan chức năng xác thực được hành vi hiếp dâm tại nhà nghỉ thì những người làm kinh doanh loại hình dịch vụ này cũng không bị xử lý trách nhiệm, có chăng cũng chỉ là xử lý hành chính. Những ông chủ, bà chủ của các nhà nghỉ, họ chỉ biết thu tiền phòng, còn thì “sống chết mặc bay”, các cặp đôi yêu thực sự, là vợ chồng hay chỉ là nạn nhân nữ bị ép vào nhà nghỉ để “yêu râu xanh” thỏa mãn nhu cầu…là chuyện của thiên hạ. Các nhà chức trách hiện nay chưa có cách thức quản lý hiệu quả đối với loại hình kinh doanh này khiến cho ngày càng nhiều những vụ việc phức tạp diễn ra sau cánh cửa phòng nghỉ, nhẹ là những thương tích ở các nạn nhân, nhiều vụ còn gây án mạng nghiêm trọng.

Vậy nên, trước khi trông chờ vào sự quản lý hiệu quả của nhà chức trách, để tránh những nguy hiểm, thiệt thòi cho chính bản thân, mỗi người phụ nữ, đặc biệt là các em gái nên tự bảo vệ mình. Kinh nghiệm nhãn tiền đã cho thấy, rất nhiều vụ cưỡng dâm, thậm chí dẫn đến án mạng khi những em gái nhẹ dạ theo bạn trai vào nhà nghỉ.


BVN-TH

Số phận người đàn bà từng chăn gái mại dâm




Bà quyết định mượn người thân một ít tiền vốn bán nước sâm và nước giải khát cho người qua đường, buôn bán ngay tại khu vực gần cầu Thị Nghè, nơi ngày xưa từng là chỗ để bà hành nghề
Bà quyết định mượn người thân một ít tiền vốn bán nước sâm và nước giải khát cho người qua đường, buôn bán ngay tại khu vực gần cầu Thị Nghè, nơi ngày xưa từng là chỗ để bà hành nghề



Từng vào tù ra tội vì hành nghề buôn hương bán phấn, kiếm sống trên thân xác phụ nữ, đến nay đã quá cái tuổi 50, bà Lệ (ngụ phường 17, quận Bình Thạnh, TP.SG) kiếm sống bằng nghề buôn bán nước sâm gần cầu Thị Nghè – ngay chỗ ngày xưa bà hành nghề chăn dắt.

Nhắc lại quá khứ bà chợt buồn, vì bà nghĩ làm chuyện sai phạm, chuyện ác nhơn nên có lẽ giờ đây phải trả giá với kiếp sống cơ cực, không chồng không con. Nhưng với bà như thế cũng đủ rồi, bởi vì giờ bà đã rút ra được bài học cay đắng về cuộc đời mình.

Tuổi thơ giang hồ và bà trùm chăn dắt

Người phụ nữ luống tuổi, có mái tóc hung vàng và khuôn mặt nhuốm màu bụi trần cứ luôn tay bưng nước cho khách với nụ cười ân cần.

Cái nóng hầm hập và oi bức dù trời Sài Gòn nắng đã ngả sang chiều chiếu chênh chếch lên cái xe nước sâm của bà Lệ, gánh hàng này giờ đã trở thành nguồn nuôi sống của người đàn bà vốn chưa bao giờ có nghề nghiệp gì tử tế mà làm việc.

Nhìn gương mặt tươi cười của bà Lệ không ai biết bà từng là một tay anh chị có quá khứ lẫy lừng, dưới thời “hoàng kim” ngày xưa mỗi tiếng nói, tiếng quát của Lệ khiến không ít những người đẹp bán phấn buôn hương phải van nài, thậm chí lạy lục.

Bà Lệ kể bà vốn sinh ra trong một gia đình Sài Gòn gốc, nhưng cái chất Sài Gòn nó chẳng làm cuộc đời bà được sang trọng mở mày mở mặt với ai, vì vốn dĩ thành phần gia đình cũng toàn người thuộc dạng “đầu trộm đuôi cướp”, không ai có công ăn việc làm tử tế.

Vì thế, vài tuổi đầu Lệ đã học được những mánh lới trộm cắp vật, rồi lớn lên một chút mười tám đôi mươi thì Lệ theo chân đàn chị ra đứng đường.

Chị gái cùng mẹ khác cha lớn hơn Lệ tới hơn 20 tuổi, đã nhẵn mặt ở những cung đường đen nổi tiếng nhất về tệ nạn mại dâm ở thành phố Sài Gòn. Lệ được chị gái dìu dắt những bước chân đầu tiên vào cái nghề bán trôn nuôi miệng ấy, bày cho những mánh khóe quyến rũ, phục vụ đàn ông.

Vì thế, khi còn là một đứa mới chân ướt chân ráo ra đứng đường, lại còn là đứa trẻ nhất trong đám nhưng luôn là đứa có đông khách nhất. Thậm chí những lúc cao điểm, có đêm Lệ phục vụ tới hàng chục khách là chuyện thường.

Bà Lệ kể, thời ấy bà chẳng sợ nạn ma cũ bắt nạt ma mới, cứ “con gà” cũ nào thấy cái đứa lóc chóc mới ra nghề mà đắt khách nườm nượp sinh ra ghen tức đến kiếm chuyện thì Lệ sẵn sàng đấu tay đôi.

Mà Lệ lại thuộc dạng khỏe mạnh, to con nên không ai ăn hiếp được Lệ, dần dần Lệ trở nên có máu mặt ở khu vực “thánh địa” mại dâm cầu Thị Nghè (hiện nay thuộc địa bàn quản lý của quận 1, và quận Bình Thạnh).

Vốn có chị có em, và gia đình cũng thuộc loại giang hồ không biết sợ ai, nên dần dần chị em Lệ ngoi lên được vị trí má mì chăn dắt. Bà Lệ kể ban đầu Lệ vẫn siêng năng đi làm kiếm tiền, nhưng khi đã thành thục trong công việc chăn gái, cho vay nặng lãi thì chỉ việc “ngồi mát ăn bát vàng”.

Bà Lệ xa xăm nhớ lại thời ấy, số các cô gái từ nhiều vùng quê đến liên tục xin được vào đường dây của bà ta để được “bảo kê” mà không bị các đầu gấu khác áp bức, hay đối phó với sự truy đuổi của công an, cơ quan bài trừ tệ nạn xã hội.

Vốn cũng xuất thân từ cái nghiệp đứng đường, bà phần nào cảm thông cho các gái mại dâm dưới trướng, nên thay vì đám chăn dắt khác cho vay cắt cổ, chị em Lệ cũng chiếu cố mà bớt đi tiền lãi chút đỉnh.

Nhưng quy luật giang hồ cũng không thể phá lệ được, với mỗi một thân xác đứng đường, các cô gái này buộc phải đóng hàng loạt khoản “lệ phí’ hàng ngày cho đám chăn dắt như Lệ. Trước tiên đó là tiền bảo kê chỗ đứng, tiền canh chừng công an, tiền thuê xe gắn máy đắt tiền để rảo quanh bắt khách….

Trong vòng xoáy chăn dắt, mỗi gái bán dâm để được yên ổn làm ăn đều phải chịu chung quy luật quản lý của đám ma cô, má mì. Bà Lệ kể rằng thời đó mỗi đêm bà được một đứa đàn em chở đi lòng vòng “địa bàn” để xem xét gái có chịu làm việc chăm chỉ hay không?

Trước đó, hàng đêm Lệ cho đám tài chở gái đưa các cô gái ra thả ở khu vực cầu Thị Nghè và lân cận đó. Mỗi “cuốc” đi khách của gái mại dâm mà bãi đáp ở các nhà nghỉ, khách sạn quen thuộc gần đó, thường từ 200 ngàn đồng đến 500 ngàn đồng.

Mỗi đêm sau khi hành nghề trở về, chị em Lệ lại buộc các cô gái phải báo cáo đầy đủ đêm đó đi khách được bao nhiêu tiền, đồng thời trừ ra các khoản phí, rồi tiền phấn son, ăn ở, cuối cùng số tiền mà các cô gái này còn lại cũng chẳng đáng bao nhiêu.

Bà Lệ chặc lưỡi phân trần rằng, má mì chăn dắt như bà phải làm như thế thôi, vì họ mới là những người “đứng mũi chịu sào”, từ việc lo lót, canh chừng, đến phân chia địa bàn với các băng nhóm khác, hoặc lỡ có bị bắt thì những kẻ ma-cô cũng sẽ phải chịu hình phạt nặng hơn, nên việc gái phải cống nạp cho má mì, ma-cô chăn dắt là lẽ đương nhiên.

Làm cái nghề bóc lột thân xác ấy được một thời gian, thì Lệ cho biết gia đình cũng có tiền khấm khá hơn, các anh em trong nhà rủng rỉnh tiền bạc sắm sửa xe cộ.


Những ngày làm lại cuộc đời trong cay cực

trong nhà tù hơn 2 năm trời, với nhiều nhục nhằn đã nếm trải, khi ra tù Lệ có phần sợ và hối hận trước những việc làm của mình. Bà Lệ cho biết, khi ấy bà có ý định đi xin việc làm, nhưng lại chẳng biết nghề nghiệp gì mà làm cả.

Hơn nữa quen với việc được người khác cống nạp tiền sẵn có mà xài, nên Lệ không chịu được cảnh cực khổ làm lụng. Thế là Lệ cứ ở nhà đi nhong nhong, lê la khắp xóm chỉ để buôn những câu chuyện trời ơi đất hỡi cho qua ngày.

Người nhà của bà ta chẳng thể nuôi được một người thất nghiệp, không công ăn việc làm mãi, con cái thì không nên Lệ cũng thấy mình thừa thãi. Khi này, chị gái của Lệ lại bàn với em mình “hay là quay trở về với công việc cũ, làm kín đáo hơn thì sợ quái gì”.

Sau nhiều ngày bàn ra tán vào, cuối cùng Lệ cũng đồng ý với kế hoạch mới này. Theo đó, để tránh rủi ro hơn, Lệ thân chinh đi tuyển những cô gái ở quê, hay những cô không có công ăn việc làm vào đường dây của mình.

Lần này, Lệ hạn chế để đàn em ra đứng đường mà bắt mối với các đường dây khác và khách sạn để khi nào khách có nhu cầu thì liên lạc qua điện thoại. Mỗi khi có khách gọi đến, Lệ sẽ trực tiếp chở gái đi hay cho đàn em thân chinh đưa đến tận nơi, xong việc thì trực tiếp chở về, như thế phần nào có vẻ kín đáo và an toàn hơn.

Lần này đường dây của chị em Lệ có vẻ hoạt động khá hiệu quả, tiền thu được có phần ít hơn so với cái thời trước khi bị bắt, mức độ bóc lột mỗi cuốc đi khách của các cô gái cũng không ác liệt như xưa.

Nhưng Lệ tâm sự, lúc đó chỉ nghĩ, thôi “chậm mà chắc”, miễn sao cứ làm ăn được lâu dài, tiền đều đều vô túi là được.

Bà Lệ bồi hồi nhớ lại, trong cuộc đời làm má mì chăn dắt của bà ta có một trường hợp duy nhất mà khiến bà phải thấy thương cảm và suy nghĩ lại về những hành vi có phần tội lỗi của mình.

Thời ấy, Lệ có thu nhận một cô gái khá xinh đẹp quê ở Bình Dương tên là Thu. Thu vốn là một cô gái con nhà ngoan hiền, ham học, nhưng cuối cùng phải bỏ mơ ước về tương lai dở dang giữa chừng vì mẹ của Thu đột nhiên mắc bệnh ung thư vú.

Cha của Thu vốn rất thương vợ thương con, nên ông ra sức đi làm hồ quần quật để có tiền chữa bệnh cho vợ và nuôi con ăn học. Nhưng cặn bệnh hiểm nghèo của mẹ Thu đòi hỏi số tiền quá lớn, mà tai họa lại một lần nữa ập xuống đầu khi cha của Thu trong lúc leo giàn giáo bị ngã chấn thương xương sống, phải nằm một chỗ không còn làm việc được nữa.

Cả nhà cứ ôm nhau mà khóc không biết phải làm gì, Thu là đứa con gái lớn dưới còn một đứa em gái đang học tiểu học, nên Thu đã có một quyết định bần cùng là nói dối gia đình lên SG kiếm việc làm nhưng thực chất là làm gái kiếm tiền nuôi gia đình.

Qua giới thiệu, cuối cùng Thu được nhận vào đường dây của Lệ, cô gái này đã ra sức xin đi làm quần quật, hành hạ thân xác đến rã rời để có tiền chữa bệnh cho ba mẹ và nuôi em. Bà Lệ nói lúc ấy bà thấy cũng thương cảm cho Thu nên tạo điều kiện tối đa cho Thu đi khách.

Chớp con mắt đã nhăn nheo vì thời gian và giông gió cuộc đời tàn phá, Lệ nói rồi cái đường dây chăn dắt tinh vi tưởng ăn nên làm ra cuối cùng vẫn lọt vào tầm ngắm của công an CS chuyên ăn hối lộ.

Sau này Lệ mới biết để phá được đường dây của chị em Lệ, bbắquả tang gái bán dâm trong đường dây của bà ta đang mây mưa cùng khách trong khách sạn. Lần này chị em Lệ phải trả giá đắt bằng bản án nhiều năm tù vì tái phạm cùng một hành vi tội lỗi.

Lần này ra tù, bà Lệ đã bước sang cái tuổi ngoài 50, tay chân dưới trướng cũng đã tan tác hết. Ngẫm nghĩ cứ làm cái nghề chăn dắt, cho vay nặng lãi mãi thì “trời không dung mà đất không tha”, nên bà Lệ quyết chí đoạt tuyệt với quá khứ giang hồ, tù tội.

Bà quyết định mượn người thân một ít tiền vốn làm cái xe bán nước sâm và nước giải khát cho người qua đường, buôn bán ngay tại khu vực gần cầu Thị Nghè, nơi ngày xưa từng là chỗ để bà hành nghề chăn dắt.

Mỗi ngày chỉ kiếm được vài chục đến hơn trăm ngàn tiền lời, nhưng với người đàn bà không chồng con này nhiêu đó tiền cũng đủ tằn tiện sống qua ngày, mà cũng không biết đến lúc bệnh tật sẽ như thế nào?

Rồi hàng ngày thấy nhiều cô gái vẫn lén lút ra đứng đường, bất chấp những hiểm nguy chực chờ, bất chấp bị đám chăn dắt bóc lột đến cùng cực, bà lại xót xa thương cho số phận của họ.




BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, July 22, 201312:00 AM(View: 5432)
Thế giới của các nữ tiếp viên không hào hoa như vẻ ngoài, mà thực chất là cả một cuộc chiến ngầm giữa các kiều nữ và sự bạc bẽo của phận tiếp viên.
Friday, July 19, 201312:00 AM(View: 5262)
Sau khi tranh cãi với CSGT thì đa phần là thua, thậm chí bị ăn đòn.
Thursday, July 18, 201312:00 AM(View: 5219)
Theo Ngọc khi phục vụ quý bà chỉ cần khen vài câu đại loại: ngực nở, mông cong hoặc làn da mịn màng là mấy bà “sướng nhảy dựng” lên ngay
Thursday, July 4, 201312:00 AM(View: 5566)
“Cơ sở chế biến cà phê nhưng đố anh tìm được hạt cà phê nào”
Wednesday, July 3, 201312:00 AM(View: 5484)
Các tụ điểm này thực hiện 'công nghệ đảo gái' mại dâm đi nhiều nơi khác nhau để thực hiện chiêu bài 'hàng mới về', dụ khách làng chơi.