DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,419,711

VN: Xã hội đảo điên - Cô bé lớp 8 làm gái bán hoa - Rao mình trên báo - 80 tuổi vá xe kiếm ăn

Monday, January 3, 201112:00 AM(View: 25067)
VN: Xã hội đảo điên - Cô bé lớp 8 làm gái bán hoa - Rao mình trên báo - 80 tuổi vá xe kiếm ăn

Xã hội đảo điên - Cô bé lớp 8 làm gái bán hoa

 

ban_hoa

Nhìn dáng vẻ bề ngoài có lẽ không mấy ai nghĩ rằng Ngụy Thị Thanh vẫn chưa tròn mười lăm tuổi. Thân hình to lớn và khuôn mặt đầy vẻ từng trải khiến em trông già hơn nhiều so với tuổi thật của mình.

 

Tuổi thơ bất hạnh và cuộc gặp gỡ định mệnh với những người bạn ngoài xã hội đã đẩy em từ một học sinh lớp tám trở thành một cô gái bán hoa. Chỉ mới chưa đầy mười lăm tuổi mà niềm tin vào con người, vào cuộc sống của em đã không còn nữa.

Tuổi thơ bất hạnh

Em đã khóc thật nhiều khi hồi tưởng lại quãng đời tuổi thơ không may mắn của mình. Em chưa từng được biết mặt bố cho tới khi em tròn 12 tuổi. Bởi bố em bị bắt vì tội buôn bán hàng quốc cấm từ khi em còn là cái thai nằm trong bụng mẹ. Thế nên suốt tuổi thơ em chỉ có mẹ và anh trai bên cạnh. Vì thiếu vắng trụ cột trong gia đình nên mẹ luôn phải gồng mình để lo lắng cho cuộc sống của hai anh em. Mẹ gần như không còn thời gian nào để quan tâm xem em và anh trai em sống như thế nào. Ngày nào cũng vậy, mẹ ra đi từ tờ mờ sáng cho đến tận khuya mới về. Sau mỗi ngày như thế mẹ đều để lại tiền cho hai anh em tự chăm lo cuộc sống. Hai đứa trẻ cô độc không được cha dạy dỗ nay lại hụt luôn cả sự quan tâm chăm sóc của mẹ khiến chúng chỉ biết dựa vào nhau mà tồn tại. Cuộc sống của em thực sự trở thành địa ngục khi người cha mà bấy lâu em trông ngóng trở về.

Thanh còn nhớ như in buổi trưa hôm đó khi Thanh đi học về, bước vào nhà em thấy một người đàn ông đầu tóc, râu ria rậm rạp đang ở trong ngôi nhà của mình. Đang ngơ ngác chưa biết người đàn ông lạ ấy là ai thì mẹ em vội chạy ra nói nhỏ: “Bố về đấy. Chào bố đi!”. Thanh đứng chôn chân tại chỗ và mãi mới thốt ra được một câu chào với một người đàn ông lạ hoắc. Những tưởng cuộc đời của em từ đây sẽ thay đổi. Những tưởng người cha sau khi lầm lỗi trở về sẽ dành chọn tình yêu thương cho hai đứa con của mình để bù đắp cho những tháng ngày xa cách. Nhưng mọi chuyện lại không diễn ra như thế. Chỉ vài ngày sau đó, người mà Thanh gọi bằng bố đã dở chứng với ba mẹ con em. Nghe những người xấu xúi bẩy, họ nói rằng mẹ Thanh ở nhà quan hệ linh tinh nên chưa chắc gì Thanh đã là con của ông ấy. Vậy là ông ta nghi ngờ về điều đó. Ông ta đánh mẹ Thanh những trận đòn thừa sống thiếu chết. Ông ta cũng không tiếc những lời lẽ thô thiển và tục tĩu để chửi rủa người vợ của mình. Không còn biết làm gì hơn, mẹ Thanh chỉ biết khóc. Thanh thấy thương mẹ nhiều lắm. Có lần Thanh bênh mẹ nên đã cự lại ông ta và bị ông ta đánh cho một trận nhừ tử. Kể từ hôm ấy, ông ta luôn kiếm đủ mọi cớ để hành hạ hai mẹ con Thanh. Thanh hận ông ta nhiều lắm. Ông ta đã chẳng nuôi dưỡng Thanh được một ngày nào, nay trở về lại trút lên Thanh và mẹ những trận đòn thù ghê gớm. Mẹ Thanh sợ ông ta đến mức đã phải bỏ nhà đi làm tận một nơi xa. Dù thương con nhưng mẹ Thanh cũng không thể cho con cùng đi bởi Thanh còn phải học. Mẹ biết Thanh cần phải học mới có cuộc sống tốt đẹp.

Kể từ khi mẹ ra đi, Thanh như cái bóng trong nhà của mình. Dật dờ và lặng lẽ chịu đựng sự độc ác đến nghiệt ngã của người cha thú tính. Hè năm 2009, nhận dịp được nghỉ hè, Thanh đã trốn ra nhà bác và xin được ở đó mấy tháng hè. Nhưng cuộc sống của người Hà Nội bộn bề bận rộn, các bác của Thanh đi làm suốt ngày. Thanh ở nhà một mình cảm thấy thật buồn. Một hôm, trong lúc hai bác đi làm vắng, Thanh đã tự mình trốn đi chơi. Thanh bắt xe bus rồi đi khắp các tuyến phố Hà Nội. Thanh thích thú với tour du lịch quanh thành phố. Điểm dừng chân cuối cùng trước khi cô gái này định trở lại nhà bác là hồ Hoàn Kiếm. Và tại đây Thanh đã có một cuộc gặp gỡ đầy duyên phận với những kẻ bụi đời.

Cuộc gặp gỡ định mệnh

Thanh nhớ là mình đã ngồi trên một chiếc ghế đá rất lâu để ngắm làn nước trong xanh và khung cảnh thơ mộng của hồ Hoàn Kiếm. Chưa khi nào Thanh cảm thấy tâm hồn mình được thảnh thơi và thanh thản đến thế. Đang phiêu với dòng cảm xúc của mình, chợt Thanh thấy có hai bạn nữ cùng chạc tuổi như Thanh tiến đến xin được ngồi chung ghế. Chỉ sau một cuộc trò chuyện ngắn ngủi mà Thanh và hai người đó tưởng như đã thân thiết từ lâu. Họ kể cho nhau nghe những tâm tư tình cảm của mình. Thanh nói Thanh chán phải sống với người đàn ông cục súc mà Thanh phải gọi bằng bố. Thanh sợ những trận đòn ông ta dành cho Thanh mỗi ngày. Và hai người bạn kia cũng nói rằng vì chán cảnh gia đình không hòa thuận nên họ đã bỏ nhà đi bụi. Nếu Thanh muốn có thể đến sống cùng họ, cùng chia sẻ ngọt bùi, đắng cay với họ. Dường như chẳng mất một giây suy nghĩ, đắn đó, Thanh lập tức gật đầu. Kể từ giây phút ấy Thanh bước vào cuộc sống không nhà, không người thân. Hai người bạn mới ấy tỏ ra rất tử tế với Thanh. Ban ngày họ chơi cùng Thanh, chỉ đến khi đêm xuống họ mới đi làm. Ban đầu Thanh tưởng hai người bạn của mình đi làm theo ca. Duy chỉ có một điều rất lạ là khi đi làm họ ăn mặc rất đẹp và rất hở hang. Đã nhiều lần Thanh hỏi họ đang làm nghề gì, họ chỉ cười và bảo nếu Thanh thích thì có thể đi làm cùng họ. Đương nhiên là Thanh thích rồi. Bởi Thanh hiểu mình không thể cứ mãi ăn bám họ được. Họ có tốt đến mấy cũng không thể cưu mang Thanh mãi. Và Thanh được đi làm. Nơi họ dẫn Thanh đến là dốc Bác Cổ. Tư duy của một cô bé chưa tròn 15 tuổi lại từ quê mới ra nên cho đến tận giờ phút đó Thanh vẫn không thể hiểu nổi công việc mình sẽ làm là gì. Chỉ đến khi có mấy thanh niên đỗ xịch xe máy trước Thanh và hai người bạn hỏi giá và mặc cả thì Thanh mới vỡ lẽ. Thanh thật sự rất sốc. Thanh muốn bỏ chạy nhưng hai người bạn ấy giữ Thanh lại. Họ bảo nếu Thanh muốn tồn tại ở đất Hà Nội này thì chỉ có làm nghề đó mà thôi. Chả hiểu sao trong thời khắc ấy, Thanh chợt nghĩ đến mẹ. Thanh ước giá như mẹ đừng bỏ đi và giá như ông ấy – bố của Thanh đừng đi tù về thì có lẽ giờ này Thanh đã không phải ở đây và Thanh đã không phải nhắm mắt làm cái nghề nhơ nhuốc này.

Hôm đó là lần đầu tiên Thanh tiếp khách. Bước chân vào nhà nghỉ với một người đàn ông xa lạ lại đáng tuổi bố mình, Thanh đã rất sợ hãi. Và nỗi sợ hãi thực sự đạt tới đỉnh điểm khi Thanh tận mắt nhìn thấy người đàn ông ấy khỏa thân. Cô bé mười lăm tuổi đã rất hốt hoảng, mắt nhắm nghiền, sau đó lấy cớ vào nhà vệ sinh rồi chuồn thẳng.

Thanh chạy như điên ra khỏi nhà nghỉ. Cả đêm hôm đó, Thang lang thang và khóc. Thanh không biết rồi cuộc đời mình sẽ về đâu. Và Thanh cũng không biết mình sẽ phải làm gì? Thanh không thể trở về quê và sống cùng một mái nhà với một người đàn ông luôn nghĩ cách hành hạ mình. Nhưng nếu ở đây Thanh sẽ phải dấn thân vào cái nghề mà người đời khinh bỉ. Bước chân đi trong đêm ngỡ như vô định. Vậy mà rồi đôi chân ấy vẫn dẫn Thanh trở về ngôi nhà trọ của hai người bạn mới quen. Khi ấy thì Thanh đã hiểu rằng có lẽ đây chính là con đường mà Thanh sẽ đi. Và Thanh chấp nhận bước chân vào nghề bán phấn buôn hương kể từ giây phút ấy.

Vì Thanh có thân hình của một người con gái mới lớn căng tràn sức sống nên khách chọn đi với Thanh rất đông và với giá khá cao. Việc kiếm tiền quá đơn giản đã khiến Thanh sa ngã vào những thú vui chết người. Không chỉ bay, chơi ke, chơi đá… Tiền kiếm được bao nhiêu Thanh đều đốt hết cho những thú chơi xa xỉ ấy.

Thanh đốt đời mình trong các thú vui và bán thân xác mình để nuôi những trò tiêu khiển ấy. Không giống như các bậc đàn chị tranh thủ kiếm tiền để có cái vốn làm ăn sau này, Thanh kiếm tiền chỉ để thỏa mãn những thú vui của mình. Cô gái này đã thực sự bị cuốn vào một thế giới ảo và quên mất mình là ai. Nhưng hành nghề chưa được bao lâu. Thanh đã bị bắt và bị đưa vào trung tâm giáo dục cải tạo lao động Ba Vì, Hà Nội. Những ngày tháng sống ở trung tâm, có những giây phút tĩnh lặng mà suy nghĩ, Thanh mới thấy tiếc những tháng ngày cắp sách tới trường. Thanh thấy thương mẹ của mình biết bao nhiêu. Mẹ Thanh đã cố gắng hết sức mình để gắng nuôi con ăn học. Vậy mà giờ này Thanh đã phụ công của mẹ. Thanh đã lạc chân vào một con đường u tối, không tương lai.

Thanh đoán giờ này chắc mẹ vẫn đang mải miết đi tìm em. Vừa sợ phải đối diện với mẹ những em lại mong bao giờ hết được mẹ lên thăm. Em đã quá sợ cái cảm giác không có người thân bên cạnh. Dù gì em cũng chỉ là một cô gái chưa đầy 15 tuổi, cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Em còn quá trẻ để làm lại từ đầu nếu em thực sự muốn thế.

BVN-TH

Chân dài "rao mình" trên báo

Lướt qua mục “CLB kết bạn” trên tờ báo T, chuyên về quảng cáo, quý ông muốn “vui vẻ” không khó để tìm một cô gái mười tám đôi mươi, dưới mác kỹ thuật viên massage, sẵn sàng phục vụ từ A-Z…

baydem_0-content


Lướt qua mục “CLB kết bạn” trên tờ báo T, chuyên về quảng cáo, quý ông muốn “vui vẻ” không khó để tìm một cô gái mười tám đôi mươi, dưới mác kỹ thuật viên massage, sẵn sàng phục vụ t�
Lướt qua mục “CLB kết bạn” trên tờ báo T, chuyên về quảng cáo, quý ông muốn “vui vẻ” không khó để tìm một cô gái mười tám đôi mươi, dưới mác kỹ thuật viên massage, sẵn sàng phục vụ t�

 “Mát gần” núp bóng… massage

“M.T, kỹ thuật viên massage, ngoại hình đẹp, da trắng, cao 1,62 m…vui vẻ, yêu nghề. Muốn làm quen với các anh…”.

Đó là nội dung của một trong hàng chục tin quảng cáo ná ná nhau trên báo T. khiến không ít đàn ông…“nổi hứng” muốn điện thoại làm quen. Gọi số 01236…với ý định kết bạn, tôi bất ngờ nhận được một “gáo nước lạnh” khi nghe cô gái từ đầu dây bên kia trả lời: “Đăng báo vậy thôi chứ tụi em không có nhu cầu kết bạn, hẹn hò gì đâu… Anh muốn massage tới Z luôn thì tìm khách sạn, nhận phòng rồi alo cho em, em tới phục vụ liền…”.

Gọi tiếp tới số điện thoại của một cô gái khác, nêu lý do cần xem mặt, trao đổi giá cả trước khi quyết định…đi xa hơn, tôi hẹn được T.V – “kỹ thuật viên massage” được quảng cáo rất ấn tượng: “trẻ tuổi, cao, trắng, có ngoại hình” - tại một quán cà phê trên đường Sư Vạn Hạnh nối dài, thuộc quận 10, TPSG.

Hẹn gặp lúc 11h, nhưng phải tới gần 12h trưa V. mới có mặt. Khác với quảng cáo, V. không “trắng, có ngoại hình” như trên báo nêu; cô gái này có chiều cao khiêm tốn, khuôn mặt trung bình; ấn tượng nhất có lẽ là mái tóc dài và “phom” người khêu gợi…

V. cho biết, cô làm nghề được 2 năm, trước đây làm kỹ thuật viên (KTV) massage cho một cơ sở trên đường 3/2. Nghề vất vả, phải đi từ 2h chiều ngày hôm trước đến 5h sáng hôm sau, lại bị chủ “ép” phải chia 30% tiền bo nhận được từ khách.

Làm mất sức, thu nhập “phập phù”, V. nản quá bỏ ngang. Ở nhà được một tháng, cô trở lại nghề cũ, nhưng không vào cơ sở làm mà nằm nhà chờ điện thoại của khách có nhu cầu massage, thư giãn…

“Massage “riêng tư” giá 500 ngàn đồng, còn muốn “thoả mãn hơn” thì gấp đôi giá đó (1 triệu đồng – P.V). Tụi em làm việc trong 1 giờ, đảm bảo khách sẽ hài lòng…” – V. đặt thẳng vấn đề.

Lấy lý do “không như quảng cáo”, tôi đưa cho V. 200 ngàn trả tiền xe taxi và xin lỗi hẹn khi khác gặp lại. Trái với dự đoán về thái độ không vui, V bình thản nói: “Không sao đâu, chuyện này bình thường thôi. Để em giới thiệu cho con bé cùng chỗ làm, đảm bảo anh sẽ thích…”.

Cô gái 19 tuổi mà V. giới thiệu có tên T.N. Tuy nhiên, khi tôi gọi vào số 0989645…của cô thì điện thoại tắt máy. 2 phút sau, một tin nhắn “bay” ngược lại máy của tôi, với nội dung khá ngộ: “Xin lỗi hiện giờ mình đang ngủ vì hết giờ làm việc, bạn hãy để lại tin nhắn. Mình sẽ điện thoại khi thức. Cám ơn...”.

Và đúng như lời hứa…trên tin nhắn, 14 giờ chiều, T.N gọi lại cho tôi, giọng còn ngái ngủ: “Anh thông cảm, em vừa “bay” 2 ngày ở Phan Thiết với ông khách ở quận 5 về. Mệt quá, hôm nay em nghỉ; hẹn ngày mai anh nhé…”.

Mại dâm trá hình

Trở lại với những mẫu quảng cáo làm quen…“hấp dẫn cao” trên báo, nếu bạn rảnh rỗi, kiếm một số điện thoại khuyến mãi gọi vào…và yêu cầu các “ứng viên” đi “bay”, thì dám chắc rằng trong 10 mẫu rao kết bạn, có tới 8 - 9 mẫu tin là của gái mại dâm “rao tình” trên báo!

Không khó để làm quen cô M.H, ngụ tại quận 10, tự giới thiệu làm KTV massage tại một cơ sở trên đường Sư Vạn Hạnh nối dài. Qua điện thoại, H. tự tin nói: “Anh yên tâm đi, em rất đẹp, không cần coi mặt trước đâu, cứ đến thẳng khách sạn rồi gọi em tới phục vụ. Giá 2 giờ trọn gói là 1 triệu đồng…”.

Tiếp tục gọi vào các số điện thoại trên báo sẽ gặp P.Y “23 tuổi, thích thể thao, du lịch. Muốn làm quen với các anh…” thường hẹn “tâm tình” với khách ở khách sạn N.V, đường Trần Thị Nghĩa, quận Gò Vấp.

Cũng tại Gò Vấp, cô gái có tên N.C thường chọn nơi “massage” cho quý ông là các khách sạn trên đường Lê Quang Định – Phan Văn Trị, giá “trọn gói” là 700 ngàn đồng. Hay N.D, thường lui tới khách sạn trên đường Nguyễn Thái Bình, quận Tân Bình, cô này ra giá 600 ngàn đồng cho mỗi chuyến “đi bay”…

Khi nghe tôi kể chuyện về các cô KTV massage “rao tình” trên báo, M.L một dân chơi có tiếng ở khu quận 3, lắc đầu cảnh báo: “Chuyện có cả mấy năm rồi ông ơi ! Cẩn thận, coi chừng dính bẫy. Trong 10 cô “rao hàng” thì có 9 cô là gái mại dâm chuyên nghiệp, các cô tự rao mình trên báo để “tăng giá trị” đấy…”.

L kể, một vài năm trước, gái massage tại các cơ sở chuyển nghề làm “massage tại gia” có chiều hướng nổi lên thành…“mốt”. Tuy nhiên, hạn chế của loại hình này là dễ bị phát hiện. Còn nhớ, vào tháng 7/2008, tại căn nhà trong hẻm trên đường Phan Văn Trị (quận Gò Vấp), một quý ông bị vợ phát hiện dẫn gái massage về nhà…thực hành; hậu quả, cô gái bị đánh nhừ tử và ra về với một vết sẹo dài trên mặt.

Vài tháng sau, tại khu vực Bảy Hiền quận Tân Bình, xảy ra tiếp một vụ đánh ghen ầm ĩ, buộc chính quyền địa phương phải ra tay can thiệp. Nguyên nhân cũng từ sở thích massage tại gia của ông chồng ham của lạ….

“Tiếng dữ đồn xa”, hiện rất hiếm quý ông có can đảm đưa các KTV massage về nhà. Còn nhắc tới “dịch vụ” này không ít cô gái làm nghề phải lắc đầu xin khiếu, dù được hứa hẹn trả tiền giờ, tiền bo rất cao…

Hiện nay, núp danh “KTV massage” phần lớn là gái mại dâm chuyên nghiệp. Theo T. không ít cô trong số này làm trong các quán bar, nhà hàng nhưng đã qua thời xuân sắc, hoặc các cô gái trẻ trong các đường dây dắt gái trên đường NTMK, ĐBP, LHP…tranh thủ “đi bay” để kiếm thêm tiền.

“Họ không có tay nghề massage, chủ yếu đấm bóp sơ sơ rồi mời khách quan hệ tình dục. Không khó để cơ quan chức năng xử lý các trường hợp này, do các cô gái đều phải trình chứng minh thư, khai tên thật khi “rao mình” trên báo” – T. cho biết.


BVN-TH

Cụ già 80 tuổi vá xe, sống ở vỉa hè

Ở tuổi 80, cụ Nguyễn Văn Mùi vẫn phải kiếm sống bằng nghề vá xe đạp và sống trong căn lều rách nát chưa đầy 5m2 dựng tạm ở vỉa hè phố Đại Phúc, TP. Bắc Ninh.

cu_gia-content


80 tuổi, cụ Mùi vẫn phải sửa xe kiếm sống.

 

Cụ kể, vợ chồng cụ có 5 người con (3 trai, 2 gái). Cách đây 5 năm, con trai cả Nguyễn Văn Minh bị mắc bệnh xơ gan cổ trướng qua đời. Nỗi đau chưa nguôi thì con thứ 2 là Nguyễn Văn Tuấn mắc bệnh rồi mất. Quá đau buồn, vợ cụ Mùi cũng lâm bệnh nặng rồi qua đời.

Nỗi đau chồng lên nỗi đau, con trai út Nguyễn Văn Hùng cũng mắc bệnh và chết.

"Kể cả đứa con gái mất lúc 20 tuổi thì tôi có tới 4 đứa con đã chết. Bây giờ chỉ còn người con duy nhất là Nguyễn Thị Bình, đang bị ung thư vú giai đoạn cuối, hiện sống một mình bằng nghề buôn bán hoa quả rong và cũng đi thuê nhà trong làng Đại Phúc’’ - cụ Mùi nói.

Cứ mỗi lần con ốm, cụ lại bán một phần nhà đất để chạy chữa cho các con. Đến lúc 3 con mất cũng là lúc nhà cửa, đất đai không còn. Cụ phải phiêu dạt ra vỉa hè sống 3 năm nay.

Hoàn cảnh cụ Mùi thật đáng thương, rất cần sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm, các tổ chức từ thiện.

BVN-TH






Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12633)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9079)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 6663)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7097)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 5886)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…