DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,342,765

Nhà Thơ Nguyễn Dương Quang từ trần tại Sài Gòn, VN

Thursday, April 30, 20207:03 AM(View: 649)
Nhà Thơ Nguyễn Dương Quang từ trần tại Sài Gòn, VN
TIN BUỒN

Nhà Thơ Nguyễn Dương Quang

từ trần tại Sài Gòn, Việt Nam



Không có mô tả ảnh.
                                       

                                     THƯƠNG TIẾC NHÀ THƠ NGUYỄN DƯƠNG QUANG


blank


Nhà thơ Nguyễn Dương Quang từ Đà Lạt về Sài Gòn chữa bệnh một thời gian ngắn nhưng không qua khỏi. Anh qua đời tại Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch vào hồi 17g35 ngày 29-4-2020. Hôm sau, anh được đưa về Đà Lạt, thời điểm này vợ anh và con gái đang ở Canada, không biết có về kịp?

Nhà thơ Nguyễn Dương Quang sinh năm 1944 tại D’ran, Lâm Đồng. Từng học tại Trường Bộ binh Thủ Đức, sau đó về đóng quân tại huyện Hòa Đa, tỉnh Bình Thuận, cách nơi bạn anh là nhà văn Y Uyên (Nguyễn Văn Uy) đóng quân khoảng 40 cây số. Anh kể: Y Uyên ra trường cùng anh, được khoảng 3 tháng thì bị tử thương tại đồi Nô Ra, gần núi Tà Dôn, lúc 29 tuổi (1969). Phát đạn đầu tiên đã giết chết Y Uyên nhưng sau đó VC thấy trên áo anh có lon chuẩn úy liền bắn thêm một tràng đạn khiến Y Uyên nát thây. Ôi, người chết hai lần!

Ở Phan Rí, Nguyễn Dương Quang trọ tại nhà của Phạm Cao Hoàng, phải lòng cô em gái 16 tuổi là em của bạn mình, và anh bắt đầu làm thơ từ đó. Bạn của anh ở vùng đất này phần lớn là các nhà thơ như Thiếu Khanh, Phạm Cao Hoàng, Huỳnh Hữu Võ, Nguyễn Bắc Sơn, Nguyễn Như Mây, Lê Nguyên Ngữ, Từ Thế Mộng...

Sau năm 1975, anh đi học tập cải tạo rồi về Đà Lạt làm vườn, chở xác cá, và tiếp tục làm thơ. Năm 2006, Thư Ấn Quán in cho anh tập thơ “Đêm ôm đàn uống rượu một mình”. Đầu năm 2020, tạp chí Quán Văn ra số đặc biệt về anh: Chân dung văn học Nguyễn Dương Quang. Anh từ Đà Lạt về Sài Gòn dự ra mắt, cầm đàn hát mấy bài do anh sáng tác. Anh phổ thơ của chính mình và của bạn bè như cô giáo Hoàng Kim Oanh, nhà văn Nguyễn Thị Hoàng… Anh dự định trong năm nay sẽ xuất bản tập nhạc gồm 20 bài. Hai năm trước anh chuyển hết cho tôi để tôi xem và kẽ nhạc, Quán Văn sẽ in, nhưng rồi công việc lại dở dang…

Ngậm ngùi thương tiếc anh đã ra đi đột ngột, chúng tôi mất đi một nhà thơ tài hoa! Mong rằng anh sẽ về yên nằm trên vùng đất quê nhà của anh - D’ran, cái thị trấn thơ mộng đã nuôi một thời thơ ấu của anh, nơi có dấu chân bạn bè thuở trước, nơi đã cho Đinh Cường vẽ nên những bức tranh tuyệt đẹp, nơi Trịnh Công Sơn đã bao ngày viết thư cho người tình Dao Ánh…

Xin giới thiệu một số bài thơ của anh sau đây.




ĐÊM CUỐI NĂM VIẾT CHO MÁ

Đêm nay con ngồi một nơi rất xa má
đếm tuổi con bằng nước mắt má đong
trong đêm thoảng giọng hiền má gọi
con vừa nghe, muốn khóc, rất bâng khuâng.

Ở làng này không ai đốt pháo
đêm thật buồn như bước đông đi
con còn có ít giờ hưu chiến
biết đâu chừng, thôi, nghĩ làm chi.

Mấy năm nay con không có Tết
hình như năm chỉ có ba mùa
con không buồn xuân chê đời lính
buồn xa má như trời mưa.

Từ xa má con làm con nhiều mẹ
lúc nào cũng vui lúc nào cũng buồn
có kẻ vui luôn, người buồn mãi
mình con của má cười rưng rưng.

Con nghe những dòng sông kể chuyện
biển xa năm họp mặt một lần
chuyện những xác cầu xác người chìm nổi
chuyện đồng loại như là phù vân.

Hình như cây súng con lạ lắm
sao nó run lên khi đạn lên nòng
tâm hồn nó như tâm hồn con vậy
một kẻ nằm, kẻ đứng, xót xa không?

Trước mặt con: những ngọn đồi cát máu
đêm thì thầm cùng những nấm xương
ôi, trái tim con mãi tôn thờ má
đã dạy con hai tiếng yêu thương.

Từ má lòng bàn tay dìu dắt
con bơ vơ giữa cuộc phù sinh
dòng nước nào xa nguồn mà không đục
sợ một mai con lạc dấu chân mình.

Thôi, má ngủ đêm nay ngon giấc
con ngồi đưa chiếc võng rách quê nhà
vòng cầu đừng đi trong đêm tối
lệ sẽ đầy giấc má nhớ con xa.
(1969)


ĐÊM KÍCH DƯỚI CHÂN ĐỒI PÁ

Dù đợi người qua trên lối chết
lạ sao ta thấy rất bâng khuâng
có rất nhiều điều thật khó nói
đêm sơ giao sẽ chỉ một lần.

Cỏ ơi, có thấy ai trên đồi
vẫn thường vác hận thù đi xuống?
mà sao ta thấy cỏ không vui
cỏ lạnh lùng hơn là sương mỏng.

Cỏ biết không, ta không lòng thù hận
lũ chúng ta một thuở thế thôi
ngày mai cỏ sẽ thành đồng lúa
cỏ sẽ thấy người nắm tay người.

Đồng lúa ơi, sao đồng lúa gầy
lúa buồn không trong mùa gặt muộn?
chim đã ngủ một trời nào khác
và gió rồi cũng chẳng thấy bay.

Lúa có nghĩ rằng ngày mai sẽ khác?
súng sẽ dùng để đúc lưỡi cày
mỗi ba trăng lúa vàng tròn hạt
chim sẽ ca và gió thổi lúa say.

Ta vừa nghĩ một điều rất tầm thường
ngọn đồi này mai sẽ thành rẫy
bởi lòng người lúc nào cũng đẹp
dẫu tầm thường cũng rất mến thương.
(1970)


CHIỀU TRÊN RỪNG
TRONG MẬT KHU LÊ HỒNG PHONG


Chiều đã đầy trên rừng cây thấp
nắng trải dài xa những đỉnh xa
ta ngồi lắc bidon vừa cạn nước
nhấp môi khô mà nghĩ một quê nhà.

Kì lớp đất bám trên da mặt cháy
vết môi hôn nhuộm đỏ mặt trời chiều
Tà Dôn xa mướt như cồn ngực nhỏ
thở hoàng hôn Phan Thiết nhập giờ yêu.

Cây khẩu cầm mang theo ngày cầm súng
mi sol… sol mi do fa…
ôi khúc O’Cangaceiro dồn dập
nửa đời ta một thuở không nhà.

Ngồi trên cát nhai thịt dong nướng
vẫn ngon hơn Đồng Khánh với gà quay
ngu quá đỗi quên mang theo xị đế
thắp cho đêm còn có chút mặt trời.

Dăm tiếng nổ mon men bên triền dốc
vài ba anh du kích, mấy A.K
ta quơ súng, bỏ dong cho đàn kiến
mi sol… sol mi do fa…

Đêm đã đầy trên rừng cây thấp
nắng ngủ đen xa những đỉnh xa
ta ngồi thở như chưa từng biết mệt
gai ô rô ơi, em thật mặn mà.

Đêm đã im trên rừng cây thấp
bầy te te xa đã nhỏ giọng hò
như chàng cao bồi ngủ bên chân ngựa
Ohé! O’ Cangaceiro...
(1970)


LỬA TRÊN ĐỒI


Sáng nay ta đốt lửa trên đồi
lửa soi ta nhìn ta sống sót
lòng mặc áo sương nên lòng quá lạnh
mắt mở từng đêm nên mắt quá sâu.

Ôi đêm qua đạn mưa súng bão
ta là ai giữa đồ trận săn người?
cuối mặt trời sau đuôi C.47
viên đạn đồng vỡ giọt máu tươi.

Kịch đêm qua trên đồi đã dứt
ai kéo màn từ một rừng xa
có tim người ứa một dòng sông máu
chảy âm thầm suốt cõi hồn ta.

Hỡi người anh em đêm qua nằm xuống
lửa ta nhen xin ấm hồn người
tay đã nhẹ không còn nâng ngọn súng
hãy bình yên như dòng nước trôi.

Cám ơn người đã tặng ta khẩu súng
mai về đem đổi chiếc huy chương
buổi chiều tha thẩn trên đường phố
mà quên người nằm lại sa trường.

Hỡi bếp lửa quê nhà yêu dấu
khói tranh đùn sương sớm rủ nhau tan
chân mới bước mà đã xa quá đỗi
và chút hồn mới lớn đã lang thang.

Hỡi bếp lửa trên đồi hoang vắng
làm sao soi từng ngõ ngách mơ hồ?
đời vẫn sống dài theo năm tháng
vết hồn mòn theo đế giày saut.

Dẫu thế nào cũng xem là hạnh phúc
chiến tranh sờn vai áo trận màu rêu
có hề gì lửa reo như nhịp súng
viên đạn đồng mủm mỉm thân yêu.
(1970)


CHIỀU QUA TÀ DÔN NHỚ NGUYỄN BẮC SƠN


chiều ngang qua Tà Dôn
gió hát se se buồn
lời xưa đau kẽ đá
đìu hiu hương rạ thơm.

qua rồi mùa chinh chiến
không là những cốt khô
tao với mày hóa trẻ
ra chút hồn ngu ngơ.

ngực Tà Dôn vẫn thở
thời gian tàn lụi mau
những trái tim bất lực
ngàn năm lăn về đâu.

chiều ngang qua Tà Dôn
bóng mây theo cũng buồn
tao quên mình đang sống
làm sao quên mày? Sơn!
(1994)


CHIỀU TRÊN NÚI


Điếu thuốc đã tàn tắt trên môi
chiều rơi nghiêng bóng ngã lưng đồi
đâu vẳng tiếng chim buồn gọi núi
mắt chìm câm lặng đến xa xôi.

Hình như đã ngàn năm núi buồn
lệ từ khe suối, thác kia tuôn
trăm năm ta đón mây lưu lạc
có nhiều khi thấy rất cô đơn.

Dưới kia, những dòng sông hỗn loạn
chiều cạn khô sớm đã mênh mông
nắng thiêu đốt, tình người lạnh ngắt
những cuộc đời thây chết chưa chôn.

Tóc trắng bay bay triền núi cũ
một cõi ta, ta đã đi, về
ngày đi không lấy gì hứng khởi,
buổi về nửa mảnh hèn ủ ê.

Châm điếu thuốc hoàng hôn sương núi
nỗi buồn lơ lửng ánh chiều trôi
bóng đêm dần phủ ngàn cây cỏ
bước chân về, hồn như rơi...rơi...


D’RAN NGÀY VỀ


Mây ngu ngơ theo gió về lối cũ
lòng ngỡ như trôi lạc cõi xa xôi
cây đa xưa già chưa mà đã chết?
và người bên giếng hẹn đã đi rồi.

Xa lắc một thời chim quanh miệng tổ
lối mộng đầu còn lãng đãng chiêm bao
hồn hiu hắt bên sông buồn vắng nước
gió đã bạt đời lỗi đoạn ca dao.

Tôi yêu Dran hơn yêu tôi, Dran làm sao biết được!
tôi là giọt sương Dran sớm, giọt sương Dran chiều
tôi yêu ai hơn yêu tôi, ai làm sao biết được!
ngày ai chưa biết làm duyên, tôi vừa biết yêu.

Cô hàng bánh canh vui chiều cố xứ
khóm quỳ xưa đáy mắt em long lanh
môi em hé ngày xưa dòng suối nhỏ
ôi, một chút gì thuở tóc tôi xanh.

Đêm ngồi đợi sương mù buông hư ảo
chuyện xưa xui thác mộng đổ ngàn hàng
mai xa, hồn nhánh thông bên đèo vắng
một đời vi vu khúc nhạc tình Dran.
(1979)


KHÚC RONG CA CỦA KẺ LÃNG DU


Có những lúc ta say như ngọn gió chiều
lướt thướt trên sông hát cùng đám lau,
có lúc ta vui như làn mây trắng
bên đồi kia ta quên ta là mây.

Có lúc sao ta như con dế buồn
lủi thủi nghêu ngao đêm rừng cỏ non,
có lúc sao ta như vầng trăng khuyết
bên trời kia cô đơn trong chiều sương.

Có những lúc ta ngồi như đá
chờ cơn sóng đến ôm bờ vai
bờ cát trắng chân còng mệt mỏi
còn lang thang suốt đêm trần ai.

Có lúc ta ngơ như một anh hề
tỉnh tỉnh điên điên nắng chợ gió quê
có lúc ta si như thiền sư lẩn
quên lời kinh, quên ta giữa biển mê.

Nguyễn Dương Quang


                                                          (từ: Fb Nguyễn Phú Yên)
Reader's Comment
Friday, May 1, 202011:42 PM
Guest
Một đồng nghiệp của tôi, Thái Văn Thạnh, có nhà ở Duồng, sắp xếp cho tôi một chỗ ở trong nhà anh. Trong căn nhà này, tình cờ tôi lại gặp một người cũng mê thơ, mê nhạc: Nguyễn Dương Quang. Nguyễn Dương Quang, gốc Đà Lạt, là sĩ quan quân đội đang đóng quân ở gần đó, và gia đình Thạnh cũng giúp anh có một chỗ ăn ở giống như tôi để anh có nơi chốn đi về. Chúng tôi trở thành bạn và có nhiều kỷ niệm ở Duồng. Nguyễn Dương Quang là mẫu người cương trực, thẳng thắn, nhanh nhẹn, tháo vác, sống đàng hoàng, và đặc biệt, chơi với bạn rất tốt. Trong căn nhà hai chúng tôi trọ có một thiếu nữ xinh đẹp với khuôn mặt giống như búp bê Nhật Bản. Thiếu nữ này là em gái của Thái Văn Thạnh, tên là Thái Thị Hồng và sau đó vài năm Hồng trở thành người bạn đời của Nguyễn Dương Quang cho đến bây giờ. Trích trong Phạm Cao Hoàng: "Duồng một thời biển mặn"
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, May 21, 20208:45 AM(View: 491)
Tôi đã có cuốn Phong Tục, Tập Quán Miền Nam trong tay. Xin hẹn gặp các anh/chị tại bãi đậu xe trước cửa Nhà sách Tự Lực sáng ngày Thứ Bảy, 16 May vào khoảng 10:00-10:30 A.M. để trao sách tặng các anh/chị.
Friday, May 15, 20206:37 PM(View: 497)
Đức Đệ Ngũ Tăng Thống đã ủy thác Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ giữ nhiệm vụ Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống.
Tuesday, May 12, 202011:37 AM(View: 521)
Chân Phương là bút danh của Phương Kiến Khánh. Sinh năm 1951, tại Nam Vang. Có thơ đăng trên Văn Học, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21, Việt...Ông qua đời ngày 6 Tháng Năm, 2020 tại MA
Monday, May 11, 20207:37 AM(View: 444)
Trong tình hình dịch bệnh do COVID-19 đang còn hoành hành, tiểu bang California vẫn còn lệnh cấm tụ họp đông người, Đại Lễ Phật Đản Phật Lịch 2564-Dương Lịch 2020 diễn ra trong không khí thật ảm đạm.
Wednesday, May 6, 20206:32 PM(View: 616)
Theo tin từ gia đình, sau một thời gian chống chọi với căn bệnh ung thư vòm họng, vào hồi 23g 25 ngày 6/5, (giờ VN), nhạc sỹ Vũ Đức Sao Biển đã ra đi tại nhà riêng, hưởng thọ 74 tuổi.