DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,249,525

'Cánh đồng bất tận' sang Mỹ

Sunday, November 21, 201012:00 AM(View: 29064)
'Cánh đồng bất tận' sang Mỹ

"Cánh đồng bất tận" sang Mỹ


(BVN -TH) - Bỏ lại dư luận có lúc trái ngược về vai diễn mới nhất của mình, Hải Yến đang có mặt ở Mỹ để giới thiệu các phim Việt Nam mà mình đã đóng. Cô tâm sự về Sương của Cánh đồng bất tận, và những trải qua kinh nghiệm nghề nghiệp từ thuở Người Mỹ trầm lặng.

35697_229_1_-thumbnail

 Diễn viên Đỗ Hải Yên và đạo diễn Quang Bình

PV: Cuộc ra mắt phim Việt Nam tại Mỹ lần này có gì đặc biệt vậy chị?

Viện Hàn lâm Điện ảnh Mỹ tổ chức một chương trình tôn vinh những cống hiến của đạo diễn Đặng Nhật Minh và giới thiệu sáu phim dài cùng một số phim ngắn tiêu biểu trong thời gian gần đây- với tên gọi “The New voices from Vietnam” (Những tiếng nói từ Việt Nam). Tôi được mời tham dự cùng phim Chơi vơiCánh đồng bất tận.

PV: Trong “Cánh đồng bất tận”, chị nói thích cảnh cuối khi Sương bỏ đi, còn tôi cho rằng cảnh đạt nhất của Yến là: Sau biến cố tình cảm với Út Võ, cô Sương hớn hở đóng vai nữ chủ nhân trong bữa cơm, nhưng rồi Út Võ quăng tiền xuống mâm: “Tôi trả tiền hồi hôm”. Sương khi ấy sượng, cố thản nhiên “ba mấy cưng sộp quá trời”, ánh mắt đau đớn. Tôi nghĩ với cảnh này, những người nói Hải Yến chỉ là diễn viên bản năng và may mắn có thể phải nghĩ lại?

Cám ơn chị, câu hỏi mà cũng là một lời khen tặng. Cánh đồng bất tận đã lấy rất nhiều mồ hôi, sức lực cũng như nước mắt của tôi. Chưa nói tâm lý nhân vật nặng nề thì việc quay phim trên sông nước là cả một “trời” khó khăn mà cả đoàn phim phải đối mặt.Hầu như ngày nào chúng tôi cũng lặn ngụp trong nước phèn mà trời thì nắng như đổ lửa. Mặt trời vừa lặn, hàng ngàn con muỗi và côn trùng vây quanh. Bối cảnh ở trong đảo, xa phố phường nên sinh hoạt của đoàn phim gặp rất nhiều trở ngại.

Nói nghe buồn cười nhưng nhiều khi tôi ngủ mơ thấy đồ ăn. Ai xuống thăm đoàn phim cũng mang thuốc chống muỗi và các loại thực phẩm, đồ khô để mọi người dùng trong vài ngày. Nhưng có khó khăn mới thấy tình cảm của anh chị em trong đoàn làm phim thật nồng ấm.

Cảnh đầu phim- Sương bị đánh làm tôi sợ nhất. Khi tập thử chạy trên cầu, tôi ngã trẹo cả hai chân nên rất khó di chuyển. Đến đoạn bị chặt tóc, có cảm giác lưỡi dao sát da đầu mình. Một nỗi sợ kinh khủng. Cũng may diễn viên Lê Hóa hoàn thành cảnh này xuất sắc, nhanh gọn. Rời khỏi bối cảnh, người tôi tím bầm, đau ê ẩm nhưng vượt lên trên tất cả là cảm xúc cơ cực của một kiếp người. Tôi đã khóc không kìm nổi.

Đến cảnh ông Võ quăng tiền trả trong bữa cơm gia đình. Bao nhiêu cố gắng để thay đổi và vun xới một chốn an toàn của cô Sương đã sụp đổ. Chỉ còn lại sự nhục nhã chua xót, thất vọng ê chề nhưng phải kìm nén. Một phần vì trước mặt bọn trẻ, phần kia vì cô cũng từng trải qua biết bao thăng trầm, nên thêm một lần nuốt nước mắt để tiếp tục sống- Biết đâu tương lai sẽ có phép màu, và ông Võ sẽ mở lòng để tiếp nhận cô. Nhưng tất cả chỉ là hy vọng mà thôi.Tôi thích nhất cảnh Sương ra đi. Một cánh đồng mênh mang, một người đàn bà tất tả bỏ chạy khỏi nơi mà cô ấy từng nghĩ là chốn an toàn của mình. Mọi cảm xúc vỡ òa không thể kìm nén. Tôi nghĩ cô ấy ra đi không phải vì giận hờn ông Võ mà vì hiểu rằng mình không làm gì được để thay đổi con người này, thay đổi cuộc sống của bọn trẻ. Cảm giác bất lực, đau xót và có thể không bao giờ gặp lại những người mà mình trót yêu thương, nặng lòng. Trước mặt là con đường mờ mịt, đơn côi bất tận.

Tôi nghĩ đã là con người thì ai cũng mong có người bên cạnh để yêu thương, chăm sóc. Tôi rất thích câu nói: “Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu trong trái tim người khác”.

PV: Việc đạo diễn cho chị giữ nguyên giọng nói trong một dàn nhân vật toàn người miền Nam khiến tôi liên tưởng cử chỉ của Trần Anh Hùng đối với Yên Khê - chưa bao giờ để cô ấy, phải lồng tiếng. Nói chung Đỗ Hải Yến luôn được các đạo diễn ưu ái, từ Phillip Noyce trở đi ? (thêm đất diễn và thay đổi hình ảnh của Phượng trong “Người Mỹ trầm lặng”).

Khi tôi gặp Phillip Noyce lần đầu, về diễn xuất tôi chỉ là tờ giấy trắng. Phim Người Mỹ trầm lặng yêu cầu phải lưu loát tiếng Anh mà tôi thì không nói được chữ nào.Còn khi đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình nói chuyện về Cánh đồng bất tận, tôi từ chối, nhưng sau đó đạo diễn đã thuyết phục được tôi về ý tưởng cũng như cách xây dựng nhân vật Sương. Trong phim, Sương có thể xuất phát từ bất cứ vùng miền nào và tôi nghĩ mỗi đạo diễn sẽ dựng nên một bộ phim theo cách tưởng tượng của riêng mình.Tôi luôn tin vào chữ “duyên”. Trong công việc tôi không bao giờ tham lam vì tôi nghĩ nếu hợp với mình thì việc sẽ tìm đến, và khi việc đã đến, tôi sẵn sàng dồn hết tâm lực. Tôi luôn biết ơn những đạo diễn mà tôi đã làm việc cùng, vì họ luôn tin tưởng tôi và giúp tôi có lòng tin với việc mình đang làm.

PV: 10 năm trôi qua kể từ “Người Mỹ trầm lặng” - khi chị chỉ là trang giấy trắng. Phillip Noyce nay nói trong dịp sang dự Liên hoan Phim quốc tế: “Bạn còn chờ gì mà không ký hợp đồng làm phim với Hải Yến”. Theo chị, vì sao ông ấy nói vậy?

35609_300_1_-content

Đỗ Hải Yến

Đến với điện ảnh một cách ngẫu nhiên và tình cờ nhưng để đi được tới ngày hôm nay, tôi cũng trải qua rất nhiều khổ luyện.Ngay khi chọn tôi cho Người Mỹ trầm lặng, công ty sản xuất phim đưa tôi sang Australia để bắt đầu chặng đường học tập rất dài trước khi bộ phim bấm máy. Bảy ngày trong tuần, tôi học những kỹ năng cơ bản, lập biểu đồ để diễn tả trạng thái, cách giải phóng cơ thể trước máy quay. Rồi học thuộc lòng khoảng 400 trang kịch bản để hiểu mình sẽ làm gì.Với tôi lúc đó, khó nhất là lớp phân tích tâm lý hành động của bản năng con người. Tôi không hiểu tiếng Anh, phải làm việc qua phiên dịch. Nhiều lúc mệt mỏi và nản lòng nhưng rồi tôi đã cố gắng.

Phim quay xong, tôi đi học tiếng Anh và sau một năm thì trở lại Sydney để học tiếp trong khi kết hợp làm phần hậu kỳ cho phim. Trước khi Người Mỹ trầm lặng ra mắt, tôi lại đi London học tất cả kỹ năng của một diễn viên khi đi quảng bá cho bộ phim của mình. Tôi may mắn vì có một khởi đầu chuyên nghiệp để có đủ niềm tin cho những bước về sau.

PV: Chàng quấn khăn rằn chụp trong các bức ảnh ra mắt phim “Cánh đồng bất tận” là bạn trai của chị? Nghe nói anh ấy là chủ một doanh nghiệp chế biến gỗ ở Mỹ và chuỗi nhà hàng ở Nhật Bản- thành viên Hiệp hội Doanh nghiệp trẻ thế giới?

Tôi mong những chuyện riêng trong cuộc sống chỉ là của cá nhân mình. Chỉ có thể chia sẻ rằng hiện tại của tôi là chốn an toàn với nắng ấm bình yên, có một người bên cạnh để chia sẻ và nghe được tiếng trái tim mình tràn ngập yêu thương mỗi ngày.

(TH)

Tranh cãi bất tận quanh 'Cánh đồng bất tận'

 

Hơn một tuần sau khi bộ phim Cánh đồng bất tận dựa trên truyện cùng tên của Nguyễn Ngọc Tư ra mắt khán giả, những tranh luận, khen chê xung quanh bộ phim vẫn kéo dài... bất tận.


34471_500_1_-content

 

Một cảnh trong phim

Cùng lúc với các tranh luận trên báo, mạng thì doanh thu của bộ phim cũng tăng lên khá cao - một điều hiếm thấy đối với một bộ phim không được xếp vào dòng giải trí đơn thuần.

Một trong những lý do khiến bộ phim gây chú ý nhiều như thế là do nó được chuyển thể từ một tác phẩm văn học đã quá nổi tiếng. Điểm chủ yếu mà các nhà phê bình và khán giả nêu ra để đánh giá bộ phim cũng xoay quanh những điểm giống và khác giữa phim và truyện.

Phóng viên có cuộc trao đổi với nhà văn Nguyễn Ngọc Tư - tác giả truyện ngắn và Nguyễn Phan Quang Bình - đạo diễn bộ phim.Nguyễn Ngọc Tư: “Tôi đi coi phim chứ không xem truyện của mình”

Trên blog của mình, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư thẳng thắn bày tỏ thái độ không bình luận, không trả lời về phim Cánh đồng bất tận. Thế nhưng, chiều 29 - 10, có lẽ do mối “thâm tình” riêng, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đồng ý trao đổi với phóng viên, coi đó như lần “trả lời lần cuối” về những gì muốn nói xoay quanh bộ phim này. 

Cảm xúc của chị thế nào khi phim làm từ truyện của chị đang nhận được nhiều sự quan tâm của khán giả, gây sốt trên nhiều trang mạng xã hội với những bình luận trái chiều và doanh thu của phim trong những ngày đầu công chiếu gây bất ngờ với con số trên bốn tỉ đồng?


(Ngập ngừng khoảng một phút) Tôi không... thấy như thế nào hết. Vì ngay từ đầu tôi đã từ chối không đọc kịch bản, không tới phim trường, không gặp đoàn phim, mặc nhiên coi phim đó
không liên quan tới mình. Giờ phim có ra sao, hay hay dở, thành công hay thất bại, tôi vẫn giữ cảm xúc đó.

Chị có nghĩ sự thành công của bộ phim là vì hiệu ứng từ tác phẩm văn học từng gây tiếng vang lớn của mình và khán giả đến với bộ phim số đông là những bạn đọc yêu quý cuốn sách?

Tôi “yêu” câu hỏi của bạn quá (cười). Tôi không thể trả lời hơn ở câu hỏi này..., chỉ có thể nói lúc đầu bên BHD mua bản quyền truyện để làm phim, tôi đã khoái rồi. Tại sao chị nói không muốn đứng gần, giữ khoảng cách đủ xa bộ phim?

Tôi nói là giữ mình đủ xa chứ tôi đâu có chối bỏ phim đó đâu. Tôi không nhập nhằng vì hiểu mỗi loại hình nghệ thuật có khán giả riêng. Phim là phim, truyện là truyện. Phim có đời sống riêng của nó còn truyện thì đã “sống” lâu rồi, tùy người ta muốn nói sao thì nói.

Riêng tôi, tôi không so sánh giữa truyện và phim. Nếu tôi muốn dự phần thì đã làm ngay từ đầu rồi, chứ lúc đầu mình từ chối, giờ thấy phim thu hút, mình nhào vô nhận là không đúng tôi rồi. Tôi không muốn (được hay bị) thơm lây hay thúi lây. 

Chị nói phim xem “cũng được” vì nghĩ có nhiều sạn, không sợ mất lòng nhà sản xuất sao? 

Thực sự tôi thấy phim coi được, chứ không phải “hay lắm”. Khán giả nào không xem cũng tiếc lắm à, vì có cái đáng xem chứ. Anh họa sĩ bạn tôi nói anh xem phim Việt, đọc sách Việt hay nghe nhạc Việt đều với tâm thế “người nhà”, và người nhà thì sẵn sàng bỏ quá cho nhau. Phim có những điểm cộng, điểm trừ, nhưng chỉ vì điểm trừ đó mà không nhìn nhận phim hay là không đúng. 

Khi ngồi trong rạp xem "Cánh đồng bất tận", chị xem phim với tư cách chỉ đơn thuần là khán giả, hay một nhà văn đi xem những dòng chữ của mình thể hiện trên màn ảnh?

Tôi coi là coi thôi, không nghĩ đi xem truyện của mình. Và tôi thấy tội nghiệp thật sự với nhân vật Nương và Điền, nên tôi đã sụt sịt nước mắt. Tôi nghĩ khóc là chuyện thường, bởi ai cũng có sẵn tình người trong mình, sao mà không mủi lòng cho được. 

Nguyễn Phan Quang Bình: “Kể câu chuyện gai góc bằng khuôn hình lãng mạn”

Một số nhà phê bình đòi hỏi bộ phim phải mô tả bi kịch của người nông dân theo hướng bi kịch của xã hội, như một trong những thông điệp của tác phẩm văn học. Còn xem phim, ta sẽ thấy đây là bi kịch cá nhân, bi kịch gia đình. Liệu đây có phải là lựa chọn của anh? Có phải vì anh ngại một bộ phim phản ánh và phê phán hiện thực một cách quá gai góc có thể khiến nó khó

được duyệt?

 


Tôi thích làm những bộ phim giản dị về thân phận của con người. Có lẽ đó là điểm mạnh của tôi. Và khán giả có thể tự tìm thấy những thông điệp, những bài học cho bản thân mình thông
qua những câu chuyện của những con người nhỏ bé đó.

Có người phản đối việc anh quay cảnh nông thôn Nam Bộ quá đẹp, trong khi thân phận con người quá u ám. Một số người lại thích sự tương phản đó, họ cho rằng nó khiến ta cảm thấy đau đớn hơn cho nhân vật. Anh nghĩ thế nào? Anh có cố ý tạo ra sự tương phản đó?

Khi bắt tay thực hiện bộ phim này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về cách thể hiện bộ phim. Tôi đã tự đưa ra nhiều phương án, nhưng cuối cùng tôi chọn cách cố ý kể một câu chuyện gai góc, khốc liệt bằng những khuôn hình lãng mạn, bằng ánh mắt nhìn thế giới của Nương.

Tôi thực sự rất vui và cảm động khi đọc được một bài bình luận phim trên báo Hollywood Reporter (một tờ báo chuyên ngành về điện ảnh của Mỹ) vì tác giả Maggie Lee, là một người tôi chưa bao giờ gặp mặt, đã xem phim một lần ở Liên hoan phim Pusan và kể lại câu chuyện giống như cách tôi muốn nói: “Dù bộ phim có nhiều bối cảnh lãng mạn và đầy chất thơ, thì nó vẫn lột tả sự độc ác và sự đồi bại của con người đã hoàn toàn vượt ra ngoài khuôn khổ.

Những trải nghiệm đau buồn của các nhân vật và những tình huống nặng nề mà đôi lúc đạo diễn đưa vào câu chuyện đã được làm dịu bớt bởi những đầm sen và cánh đồng đẹp như mơ. Những khung cảnh đó tồn tại không chỉ như một sự trang hoàng đẹp đẽ cho bộ phim mà nó còn nhắc cho người ta nhớ rằng cái đẹp vẫn mãi tồn tại, và hạnh phúc vẫn là điều có thể, như cách đạo diễn thể hiện ở đoạn kết đầy cảm động của bộ phim”.

Anh lý giải thế nào về cảnh quay anh đã rất chăm chút - cảnh Sương tắm ở đìa sen, và bản thân cảnh này cũng mang ý nghĩa ẩn dụ, trong khi một nhà phê bình bảo để có cảnh quay đẹp ấy anh đã đi ngược với hiện thực vì đìa sen là nơi gai góc, bùn lầy và bẩn nhất, không ai có thể tắm?

Khi đi chọn cảnh, trên mỗi cánh đồng tôi đi, mỗi nơi tôi đến, tôi thường gặp những đìa sen: những đìa sen đang được người dân khai thác và những đìa sen bỏ hoang. Lúc đó tôi nghĩ đến hình ảnh của nhân vật Sương, một cô gái điếm nhưng ẩn bên trong là tâm hồn của một người phụ nữ bình thường muốn thay đổi, gột bỏ quá khứ của mình để hy vọng tìm đến một bến đỗ bình yên hơn cho cuộc đời mình. Cuối cùng, tôi chọn một đìa sen bỏ hoang với những đài sen tự nhiên, hoang dại và nhiều chỗ dập nát trong một cánh đồng nước mênh mông để thực hiện cảnh quay này. 

Ngôn ngữ điện ảnh khác với văn học

Một trong những điều khiến người đọc xót xa nhất khi đọc tác phẩm văn học là tác phẩm miêu tả sự biến dạng về mặt tinh thần (và cả thể xác) của Nương và Điền trong cuộc sống trôi dạt. Đặc biệt, những trang viết về việc hai chị em có thể đối thoại trong câm lặng, việc chúng “nghe” được tiếng nói bầy vịt khiến người xem xót xa tận cùng. Thể hiện điều đó trên màn ảnh quá khó, hay vì một lý do nào đó mà anh vẫn chưa thể hiện điều này?

Không hẳn. Ngôn ngữ điện ảnh khác với văn học. Điện ảnh cần hành động và hành vi để diễn viên diễn xuất. Ngoài ra, với độ dài hơn 100 phút của phim, tôi đã phải rất đau lòng cắt rất nhiều đoạn cảm động trong phim, kể cả trường đoạn quay rất hay về con vịt mù và hai chị em Nương, Điền... vì tôi biết không thể ôm đồm hết mọi chi tiết vào một bộ phim.

Nếu nhắc đến con vịt không thể nhắc đến một lần mà phải một số lần đáng kể, nếu thế phim sẽ dài ra rất nhiều. Có thể bản phát hành DVD không bị giới hạn về thời lượng phim, tôi sẽ dựng thêm một phiên bản nữa của phim có câu chuyện này.

BVN-TH

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, December 25, 201012:00 AM(View: 25097)
Do quá tải lại không được quan tâm và đầu tư đúng mức, các chợ truyền thống ở TPSG đang xuống cấp nghiêm trọng
Wednesday, December 22, 201012:00 AM(View: 24486)
Những ngày đầu đến TP. SG cả hai sống lay lắt ở đầu đường xó chợ, ăn bánh mì “chay” cầm hơi sống hơn một tuần. Sau đó, hai cô nghe tiếng và tìm đến chợ tình cầu Thị Nghè với ý định bắt khách, bán thân nuôi miệng.
Tuesday, December 21, 201012:00 AM(View: 28479)
Điều hành và quản lý hoạt động mại dâm tại khu vực cầu Thị Nghè là ông trùm C. 45 tuổi, gái mại dâm quen gọi là C. mặt rỗ
Monday, December 13, 201012:00 AM(View: 24272)
Thời gian gần đây, nhiều người trẻ giới văn phòng truyền tai nhau địa chỉ website kết bạn khá thú vị henantrua.. (hẹn ăn trưa). Đến với mạng xã hội này, các thành viên được tiếp xúc, giao lưu qua nhiều hình thức...
Sunday, December 12, 201012:00 AM(View: 26627)
Giúp các nam sinh “sung sướng bằng tay” chính là “nhiệm vụ giúp đỡ” được giáo viên giao cho các nữ sinh học kém nhất.