DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,821,153

Lê Thị Huệ - Lý Bỏ C ...

05 Tháng Bảy 20189:00 CH(Xem: 498)
Lê Thị Huệ - Lý Bỏ C ...

 

   Lý Bỏ C...


blanklê thị huệ


Chuyện ngắn (trong tuyển tập Chọn Lựa Cùng Nguyên Mẫu, nhà Văn Mới hải ngoại xuất bản, 2005)

 

Tôi với tay kéo cái màn cửa màu ngọc trai sang cánh trái. Ánh nắng chan canh vào phòng nhỏ thơm hương thu nâu tháng mười Cali. Tôi quấn tấm chăn len mỏng và lăn từ giường qua sofa để những cơn thoải mái của chăn nệm nhung chuyền sang, cùng với buổi sáng của một mình tôi đang nằm tận hưởng cơn lười biếng tuyệt vời này.

Trong phòng của Đen, tôi hay nằm ươn người trên cái sofa cạnh cửa sổ này. Khi tôi bắt đầu la cà vào phòng là lúc Đen đi ra Saver mua thêm cái sofa.  Nhớ hồi đó còn tấm màn cửa sổ cũ vàng khè, khụy khâu, tưa gót. Một lần tôi vừa từ phòng tắm ra, chỉ mặc cái xú nửa cup tím Huế nhỏ xíu xiu, lại kéo màn cửa, nhìn thấy một hàng xóm Mỹ Trắng bên trong cửa sổ phòng trọ đang chăm bẳm nhìn sang tôi. Mỗi khi Mỹ Trắng ở nhà, tiếng nhạc Rốc từ phòng hắn thọc sang rầm rầm như hợp âm của đàn heo eng éc trước nồi cám ngô. Nên Đen thường đóng cửa sổ. Sau có chuyên nớ xảy ra, Đen cười mỉm khi tôi nói để tôi mót tiền nợ trường thay hai lớp màn cửa mới chứ chờ chủ nhà biết đến bao giờ.
 
Tôi mang về một màn vải tuynh lá xanh có dây hoa leo tương tư để kéo qua kéo lại. Bên ngoài cửa sổ những khóm Trúc Đào thon thả hoa lá cong cớn tươi tốt khi nào cũng như vật vờn ngả ngớn bên nhau. Những buổi Mỹ Trắng không có ở nhà, tôi thường mở cửa sổ, nhìn ra khoảng không gian có cây và hoa lá mát mặt bên ngoài. Rồi tôi làm nhiều chuyện quanh cái cửa số và sofa ấy.  Học bài, đọc sách, ngủ, rượng tình, đánh móng chân móng tay, ăn khoai lang và hạt dẻ, nằm chơi, khóc lóc... Cái sofa màu rượu mận này là phần đời những ngày con gái độc thân lút ga. Kể cả những đêm khi không muốn ngủ chung, đợi bồ ngủ xong, tôi nhẹ nhàng len len trườn qua sofa và ù một mình một giấc đến sáng.

Phòng riêng tôi dú trong vùng Làng Nắng cũng có một cái sofa còn dài và rộng hơn nữa. Tôi rất mê sô pha. Nếu phải sống rời xa nước Mỹ tôi sẽ nhớ nhiều nhất những chiếc sofa êm. Trên sô pha tôi có thể vừa học vừa ngủ quên đi trong những cơn đồng thiếp của trí óc đang quần quật vật lộn với mớ bài vở ngày tới. Những khi cần suy nghĩ, tôi thích kê đầu cao lên sô pha. Làm như kê đầu cao kiểu này tôi nghĩ ngợi được nhiều hơn. Khi muốn tựa lưng nghiêng người cho đỡ mỏi, tôi kê lưng vào thành sofa, ngủ ra được một giấc êm đềm mộng sâu. Tôi mê ngự sô pha có lẽ vì sofa đang là nơi thu lôi hết tâm trạng thường xuyên lo ngay ngáy học cho xong cái bằng cao học mà mặt khác lại cứ tà tà tương lai của mình như tôi.
 
Sô pha ở phòng tôi màu mạ non xanh nhạt, vải nhung, êm con gái. Sofa của phòng Đen bọc vải thồ sớ mềm, nhưng cũng dịu lưng êm ả. Hình như tôi nằm trên cái sofa ở phòng chàng nhiều hơn. Tôi đang trùm kín mền lăn nghiêng người qua một bên với  ý tưởng lãng mạn này.
 
Cơn đau bụng bỗng nhồi lên. Í à. Sao đau qúa thế này. Đau thốn lên từng cơn địa chấn. Hay kinh nguyệt. Hôm nay đã là hai mươi tám. Chết cha hình như trễ mất nhiều ngày rồi.  Tháng trước mình có kinh vào ngày Lễ Lao Động. Mồng hai tháng chín. Hôm nay đã hai mươi chín tháng mười. Trễ một tháng.
 
Tôi giật bắn phóc người  đại bác ngồi dậy .

Không biết sao đây.


Lỡ mà ....

Lỡ mà mình "Có" thì sao. Tháng chín ngày hai còn đi mua hộp băng nguyệt kỳ ở Wal sáng sớm mà. Buổi tối Đen còn hít hít ngửi ngửi và thò tay vào quần lót xoa xoa cái thảo nguyên. Nhưng không được. Buổi tối đó lãng xẹt. Hai đứa ngủ hai góc sofa. Đàn ông thiệt chán mớ đời. Đòi không được là rồi như đứa con nít, mặt mày sưng sô thô sượng. Chẳng bao giờ biết cho đàn bà con gái mỗi lần kinh hành là đau bụng, học môn ra tá lả. Người ngợm như một đống thịt bầy nhầy. Những lúc ấy là lúc mà nhi nữ tình trường cần sự thông cảm, cần một cái vuốt lưng, cần một ly nước, cần một ánh một chở che, cần một câu hát "Này em thắp sao trời . .."
 
Lỡ mà mình "Có" thì sao.

Không được.

Không đựợc.
 
Không được.

Ba lần ba là chín không được.

Bộ "Có" dễ vậy sao.

Năm nay tôi đã hai mươi tư tuổi đời lẻ rồi chứ còn nhỏ nít gì. "Có" cũng được rồi. "Có" thì con trai hay con gái đây. Tôi thích con đầu lòng là gái.  Rồi làm sao nuôi con. Không được đâu. Tôi và Đen chưa hề nói chuyện vợ chồng đám cưới bao giờ. Hai đứa quen nhau được gần ba năm. Tôi chưa có ý định dừng lại đây nhổ neo đóng cọc chui vô tờ hôn thú với Phạm Hữu Sang Đen người Nội Thành gốc Huế.

Còn chuyện học nữa. Có "Nó" thì làm sao đi học. Bụng phình ra ngó sao được. Rồi bảo hiểm sức khoẻ tôi còn chưa có. Đang chỉ biết tự tin vào vốn liếng đất đai thổ ngơi con gái gần hăm bốn cưa gãy bao nhiêu đĩa beefstead của hãng Harris Ranch.  Ở xứ Mỹ này không có bảo hiểm sức khoẻ thì phải vác mặt mo lên sở xã hội xin oe phe. Oe phe chỉ nên dành cho những người kém may mắn, mấy người đông con, mấy người tị nạn mới sang, mấy con mẹ hút xì ke, mấy bà làm biếng, hay mấy con bé teen nát.
 
Tôi đâu thuộc vào một trong những hạng người nói trên. Nhưng tiền đâu để đi thăm bác sĩ dài hạn. Đẻ đái xong tiền đâu mua tả mua sữa mua áo quần mua nơ bím tóc diện cho con gái đẹp đi shop với mẹ .

Tương lai cũng có nước bay vèo xuống đèo số 5 Cali. Làm sao học xong cái bằng Cao Học Kế Toán rồi tiến hành giấc mơ làm việc ở chi nhánh nhà băng ở lầu thứ bốn mươi sáu trong buynh đinh Mayflower. Sanh đẻ con nít là sẽ dang dở nghề nghiệp. Đời mình không lẽ không rinh được một công việc cổ trắng lương cao mua một trăm đồi giày và có nhà trên đồi Pi như dự tính.

Không được và không được đâu.
 
Nhưng bây giờ tôi phải làm thế nào đây hả thượng đế. Cơn đau bụng cồn cào trồi bạo từ ba tuần nay. Tưởng có kinh, nhưng có kinh gì mà lạ qúa. Thường chỉ đau bụng chừng hai ba ngày là kinh ra lai láng không kịp ngắt xa lộ máu. Bây giờ thì từng cơn đau xảy ra sáng trưa chiều tối không cần biết tôi đang ngủ hay đang ôn bài thi, đang lái xe hay đang nấu ăn. Đã ba tuần nay rồi xa lộ máu đã tắt ngúm. Chưa bao giờ tôi ao ước trông thấy máu như lúc này. Những giòng sông đời "đến hẹn lại ra" như mưa tự nhiên từ trời nhả ra vào những ngày thiên thu hẹn hò. Máu huyết chảy li ri từ cái huyệt lộ trên cơ thể đàn bà con gái đã quen thân từng tháng một. Máu như mưa tưới phù sa nhắc nhở thời thế người phụ nữ đang sung mãn những mùa gặt tươi tốt. Máu tống tháo những cơn quải uể của thân xác cho sau đó nó phục sinh với nhựa sống căng tràn. Bây giờ máu trong người tôi đang tọng lại đâu đó. Sao máu ngưng tụ lại đâu đó mà tôi thì không biết nó đang dồn ứ lại ở khúc nào trong dạ con âm u.
 
Ôi mà sao bỗng dưng ra thế này. Buổi sáng tuyệt vời lăng tẩm với nắng vàng đầu thu của tôi đã biến mất. Tôi đứng dậy không nổi nữa. Lúc này tôi chỉ mong ai xoa bóp một lóng tay vào bụng cho tôi dịu bớt đớn đau. Tôi cần một human touch(1). Đen đang đi học. Tôi ước gì có sự hiện diện của Má. Những ngày còn nhỏ còn mới rỉ máu hoen kỳ kinh nguyệt phía dưới, chỉ cần bàn tay Má xoa xoa lên bụng là cơn đau trong dạ sâu của tôi êm dịu ngay.

Nước mắt tôi trào ra. Tôi kêu cứu đến âm thanh Má: "Con đau qúa Má ơi" Bắt đầu thì còn khẽ khàng. Sau đau qúa tôi phải ôm lấy bụng, nằm úp lên gối, và kêu thành tiếng nấc to. "Má ơi con đau qúa Má ơi".
Phải bò ra khỏi giường tự mình đi kiếm một viên thuốc dằn cơn đau này thôi. Đau gì mà đau qúa chịu không nổi. Tôi chạy ra phòng rửa mặt, kiếm hai viên thuốc. Bụng tôi trào lên. Ực Ực Ực. Tôi nôn lên từng cơn, ói ra trên sàn nhà. Nhưng chỉ là những cơn ói oẹ với giòng nước bợn nhờ.
 
Tôi ngồi bệt luôn xuống bệ cầu. Cha mẹ ơi thê thảm qúa. Trong đời tôi chưa bao giờ thấy thân xác tôi nó hành tôi như lúc này.

Mình oẹ rồi mình bụm nước mắt nước mũi đang chày thò lò ngồi lom khom tự thu dọn bãi chiến trường. Một tay cầm miếng giẻ quơ qua quơ lại cái sàn nhà. Một tay cầm giấy tít su hỉ mũi và lau nước mắt mình.
 
Ơi ai ơi. Làm ơn cho tôi một bàn tay để tôi níu vào cuộc đời.

Đói. Nước mắt trào đã rồi làm như trong cái mũi cái họng nó nư nư. Nhưng dưới cái bụng thì như có những móng tay cào rách dạ con thèm một tô canh chua cá lóc rực rỡ những miếng khóm vàng ngư. Tôi kiếm mì gói Tung Kee lót bụng. Cạn khô nước mắt.  Nỗi ê ẩm buồn bực hất ra khỏi người rồi.
 
Sau đó lò mò nằm dài ra trên sofa lúc nào không hay.

Tôi nhắm mắt lại tính nhẩm, từ Lễ Lao Động đến nay là gần hai tháng. Nếu bị dính bầu thì như vậy là kỳ trứng rụng vào hạ tuần tháng chín. Hạ tuần tháng chín, một tuần, hai tuần, ba tuần, bốn tuần.

Nếu có thì "Nó" đã được một tháng rồi.

Tôi mở mắt ra bất ngờ nhìn ngay vào khung hình Đen để trên chóp kệ sách kê trên chiếc bàn trong phòng. Thuở Đen còn học ở Xứ Vạn Hồ. Đen đeo kính trắng, tóc hơi dài, mặt hốc hác, còn ốm o trong chiếc áo lạnh bốn túi đứng giữa một rừng tuyết trắng Minnesota.
 
Tôi vói lấy cái điện thoại ở đầu giường và gọi vô sở làm của tình lang:

- Đen hả. Đang làm cái gì đấy.

- Mới đi họp về. Sao.  Có gì lạ không cưng.

- Ừm. ừm.  Có mà không biết có không.

- Nói cái chi nghe lạ rứa. Ăn sáng chưa hay là còn trên giường.

- Không. Đang ngồi chồm hổm nói điện thọai đây nè.

Câu chuyện chấm dứt sau hai phút nhưng tôi không nói được gì hơn là nói lòng vòng cái hoá đơn tiền điện thoại bị ai chơi, dùng số của Đen gọi liên viên lên đến gần bảy trăm đô la. Không nói được gì với Đen cả. Đen đực qúa. Mà mình thì chưa rõ chuyện gì đang xảy ra trong người nên nói ra không được. Mà chàng thì không bao giờ nhạy cảm đủ để đoán ra mình đang lo thấy tía để hỏi thăm mình lấy một lời.

Một lời thăm hỏi thôi. Không ai thân tặng tôi một lời thăm hỏi vào lúc này. Tôi mơ một lời hỏi han trong lúc này như mong thấy kinh kỳ hãy mau mau xuất hiện.

Tôi gọi điện thoại đến nhà Lệ và hỏi thăm nó có bao giờ bị đau bụng như vậy. Đau chứ, Lệ nói. Mỗi lần có kinh đau lắm nó phải uống Midol thì mới chịu nổi. Lệ cũng còn độc thân và đi học như tôi. Câu chuyện không tiến xa gì hơn là những cơn đau tiền kinh nguyệt .

Tôi gọi điện thoại cho bà chị họ ở Thị Trấn Xoài. Bà đang trông coi một cửa hiệu điện tử. Chị khoẻ không. Đếch khoẻ, dạo này đau cái bả vai. Khi khám bác sĩ ổng nói cái xương vai hơi lệch. Chán mớ đời. Đau dữ không. Tôi hỏi. Đau lắm mày ơi. Bà chị thứ Ba trả lời. Đau mất ngủ luôn. Mỗi đêm tao ngủ được chừng hai tiếng. Đau làm sao. Đau đếch chịu nổi. Đau giống có kinh không. Không. Đau trên vai còn có kinh hay rong kinh thì đau bụng dưới. Mày nói cái gì mà như con mớ ngủ. Đau bụng khác với đau vai. Sao giống nhau được.
 
Bà chị họ chỉ thêm được chữ "mất kinh" vào cái đại gia đình "đau" tôi đang tra hỏi. Nhưng tôi không tìm thấy thêm được lời chia xẻ nào về điều tôi muốn tìm hiểu.
 
Mà thật ra tôi không biết mình đang tìm câu trả lời nào. Tôi không thể nói với ai. Tôi đang đau mà không biết tại sao đau. Tôi đã mất kinh gần một tháng nay. Trời ơi. Tôi ước là tôi có cái Lu Ước. Tôi hú vô trong Lu nỗi lo lắng của tôi lúc này. Và rồi Lu thần sẽ cho tôi những câu trả lời.

Lần đầu tiên trong đời tôi mới biết phải giữ gìn bí mật là một điều kinh khủng qúa. Tại sao tôi phải giữ bí mật này. Tôi không thể hé môi với ai. "Nó" là cái gì trong bụng tôi. Làm ơn cho tôi biết "Nó" là cái gì. "Nó" là một cái gì bí mật khiếp đảm. "Nó" chiếm đoạt hết tất cả mọi li ti tế bào trong con người tôi lúc này. Tôi không còn là tôi. Cái bí mật trong bụng đang điều hành hết mọi thứ trong tôi.
 
Cơn đau bớt quặn thắt nhờ hai viên thuốc Aspirin.

Ồ lỡ mình "Có" mà đi nốc thuốc Aspirin rồi thiệt hại gì đến "Nó" không. Báo chí mới đây đăng hà rầm có thai mà dùng Aspirin coi chừng sanh con ra bị hội chứng Rye gì đó.

Thôi!  Đừng suy nghĩ gì thêm nữa.
 
Sao biết mình "Có".
 
Từ hồi nào đến giờ mình vẫn ngừa theo kiểu Yoyo mà. Đã bao giờ bị dính đâu. Chắc không sao đâu. Mang bầu đau kiểu khác. Chắc không đau giống kiểu mình đang đau. Mà cũng không biết mang bầu thì đau kiểu gì. Có bao giờ ai nói cho mình nghe đâu.

À mà cái ngực sao căng căng đau đau đây nữa nè. Tôi bấm lên hai núi lửa đang thơì kỳ nung nấu lò cừ.
 
Chạy lại trước tấm gương lớn trước buồng treo áo quần, tôi cởi tuột váy ngủ và chiếc xì để chúng rơi xuống sàn nhà, rồi tự đứng ngắm mình trong gương. Cái bụng đau đau nhưng đồng bằng của bụng thì phẳng lì. Đâu có thấy gì mà sao đau ngắt người thế. Tôi ưỡn eo vặn người qua vặn người lại. Hai núi ngực tự dưng căng cứng. Tôi đưa hai tay lên xoa nắn vòng quanh ngực. Chung quanh bầu vú căng tròn cứng mọng thế này chắc mấy người đi giải phẫu thẩm mỹ nâng ngực cũng chỉ được tới cúp này. Tôi ngắm nhìn cơ thể mình trong gương. Thân hình tôi vừa vặn. Tôi xoay người. Mông hơi nhỏ nhưng dáng dấp lúc này sao trông đều đặn bắt mắt hay sao ấy. Ngực căng, đầu vú non hồng, eo thon, mông tròn, da ương mịn. Chưa bao giờ tôi thấy vóc dáng tôi mơn man như lúc này. Mấy con mẫu trong tờ Playboy đầu giường kia thì cũng cỡ bằng tôi bây giờ đấy. Trời đất! Đang khóc lóc lo sốt vó vì cơn đau bụng. Giờ đứng cởi truồng ngắm mình trước gương và tự nhận là cơ thể mình đẹp tuyệt vời. Quái đản tôi chưa!

AAAAAAAAAAA. Tôi bỗng muốn té nhào. Tôi bỗng muốn la. Tôi bỗng muốn hét lên cho sập nhà. Tôi bỗng muốn chết. Tôi bỗng thui chột cái mặt mình đi. Tôi bỗng muốn biến mất vào nơi chốn nào đó để không còn nhìn mặt mình nữa. Tôi bỗng thấy tôi đúng là con đĩ ngủ với trai chửa hoang mà chả biết hậu quả như thế nào. Thật là khốn nạn. Làm mà không tính.

Rồi làm cái gì bây giờ!

Tôi mặc áo choàng Kimono rộng của Đen, bước ra rồi lại bỗng thấy mình ngồi thù lù một đống trên sofa. Định đi sấy tóc rồi đi kiếm gì ăn. Nhưng khi nhìn lại đồng hồ thì mất phéng một tiếng đồng hồ nữa rồi.
Kéo cái díp quần din dưới mu rùa không lên nổi đồng bằng thảo nguyên dù đã cố gắng tóp bụng lại. Kéo. Một hai ba, nín thở, kéo.

Thôi rồi Lượm ơi!

Đúng là "Nó" rồi!

Uống vội ly nước cam xong tôi ra xe nổ máy. Cái xe Ford cà rịch cà tàng mở hai ba tăng mới xịt xịt nổ.
 
                                                                                * * *
 
Trời vừa chớm thu. Bên ngoài qúan những chiếc lá vàng bắt đầu rụng. Màu lá trám gấc đỏ lừ, tươi, nhìn thật tuyệt. Những mảng lá vàng sóng sánh như một hồ rượu thu. Những chú sóc lượn lên lượn xuống trên thân cây. Tôi ngồi ngó. Ước gì tôi cứ ngồi ngó mãi thu vàng như thế này cho hết chiều nay.

Tờ báo Duois Time nằm ưởn người trên mặt bàn. Tôi đặt ly cà phê xuống bàn và gồi bịch xuống chiếc ghế nệm da lạnh. Không đọc cũng phải đọc. Qúan cà phê giờ này đã khá đông bọn sinh viên ra đây xập xình ăn trưa. Hai đứa con trai và một đứa con gái làm bánh mì và bán nước làm việc và tính tiền không ngưng. Những kẹp bánh mì nguội rẻ tiền cho qúan sinh viên và ly súp nhỏ được chiếu cố tận tình.

Bọn sinh viên da màu ngồi riêng. Tụi Iran đông cử nhất. Chúng đang chúi mũi bàn chuyện ông hoàng Shah sắp xuống.
 
Tin trang một. Toàn là chuyện ì xèo vụ tranh cử tổng thống. Trang hai hình tài tử xi nê Hollywood và chuyện quanh đời họ. Lật qua trang địa phương. Toàn là tin biểu tình. Đòi Shah xuống. Đòi Marcos đi. Tôi dợn tay. Cái bụng quặn lên. Bịch. Cái bánh donut trên tay rơi xuống đất. Tên con trai râu ria đen xồm ngồi bàn Iran lượm dùm cho cái bánh vất vào thùng rác và ngó tôi ái ngại: Bé có sao không?

Không sao. Tôi trả lời và rán nở nụ cười. Tôi ngồi xuống. Đau gì mà lạ thế này.  Đau phía dưới . Mà lại đau từng cơn rồi nghỉ. Rồi lại đau tiếp. Hay là...

Tim tôi bỗng đập thình thịch. Nếu đúng như thế thì sao . Tôi cúi xuống uống một ngụm cà phê và lật tờ báo ra như đang xem tiếp bản tin trên báo.  Nếu đúng như thế thì Nam mô a di đà phật.
 
Phía trên cửa sổ của quán, bức tường treo đầy hình những tấm áp phích các cô gái ăn mặc theo thời trang 1960, mi ni cong mông vú nẩy. Tôi nhìn lên bức ảnh cô gái mặc cái áo tắm lá cờ Mỹ trồi lên từ mặt nước biển cười toe với bảng hiệu "Life, Liberty, and the Pursuit of Happiness"(2)

"Giấc Mơ Mỹ" Hừm. Tôi không phải là con nhỏ trong tấm biểu ngữ. Nhưng tôi có mơ những thứ như con nhỏ mơ không? Tôi là đứa con gái Việt Nam hai mươi mí không biết đời sẽ trôi về đâu. Tôi chạy vắt cờ tị nạn sang Mỹ vào năm 1975. Chiến tranh là chuyện của đàn ông bày ra. Nhưng tôi bị vạ lây. Đời là những cú vạ lây này nối tiếp vạ lây nọ. Nếu mẹ tôi không sanh tôi ra đời. Tại sao mẹ lại đẻ con ra đời làm gì. Nếu không có chiến tranh Việt Nam những người Mỹ không đến Việt Nam thì bây giờ tôi đâu có đang ngồi ở đây. Tại sao các ông sang nước Việt của tôi làm gì. Nếu không có cái pác ty ở nhà Phước Trắng thì tôi đâu gặp Đen, giờ này tôi khỏi ngồi đây một mình co dúm như con vịt bị dội nước nóng sắp bị người ta cứa cổ làm tiết canh. Sống là lao vào những cái vạ lây. Tôi lao hay ai bẫy tôi vào.
 
Mà tại sao tôi bỗng giận và ghen với con nhỏ Mỹ kia. Tại sao con nhỏ có thể mạnh dạn giăng cái biểu ngữ kia còn tôi thì đang muốn tan như cục nước đá biến xóa mất sự có mặt của mình trên cõi đời này. Tại sao tôi đang kẹt cứng giữa những lằn ranh sợ hãi và lo lắng thế này. Ai ướp cục lo sẵn trong lồng ngực tôi. Ai lót một cuộn sợ trong dạ tôi. Ai ai ai và ai? Tôi phải mạnh mẽ lên. Sợ cái gì chứ. Lo cái gì chứ. Tôi ngồi thu lu đây một đống chờ đợi mơ hồ một điều gì đó vĩ đại sắp sửa xảy ra. Rồi tôi sẽ như thế nào. Ngày hôm nay tôi không còn là ngày hôm qua. Tôi thực sự lo lắng qúa. Chao ôi! Không biết chuyện gì sắp sửa xảy ra. Cho tôi mất thây như cục nước đá tan biến đi. Tôi không muốn hiện diện nữa. Tôi kẹt giừa cái gì mà kinh khủng còn hơn Việt Nam kẹt giữa các đế quốc Nga Tàu Mỹ trong cuộc chiến Cọng Sản nữa. Kẹt một cái gì đó tôi không biết. Sợ hãi và lo lắng vì tôi hay vì ai? Ôi nếu không có thiên hạ tôi cứ tì tì tà tà.  Một cục nư bỗng chơpù nhá ngang đầu "Có" thì đã sao. "Có" thì cũng được chứ đâu có sao. Nếu chỉ mình tôi, chả có gì phải sợ nếu tôi "Có".
 
* * *
 
Tôi nghĩ nhiều về Má tôi. Một mình Má đẻ ra chín đứa con. Chín đứa lận. Trời ạ. Chín nút. Chín con. Chín cái núi lửa.

Theo lời Má tôi kể lại, khi má sanh tôi ra thì bà không còn sữa cho con. Trên tôi những sáu anh chị uống hết sữa của Má. Má sanh con năm một. Ba tôi là lính làm kho quân nhu nhưng hồi đó chưa chôm được sữa. Sau này khi Má sanh các em Thùy, Thu, và Mỹ thì ba lên chức quản kho, nên mới lấy được "sữa hộp có đường hiệu Ông Thọ" về cho các em uống dặm thêm.
 
Phần tôi lúc đó may mà người đàn bà trẻ hàng xóm gần nhà cũng vừa sanh con trạc tuổi nên tôi được bú nhờ sữa của bà ta. Có lẽ vì vậy vì vậy mà sau này tôi rất thích sang nhà thím Trường chơi. Dù tôi vẫn nhớ Sáo, con gái của thím Trường, dữ  dễ sợ. Nó thường hay tát vào mặt tôi, cấu vào da tôi đến chảy máu, mỗi khi nó tức giận chuyện gì. Tôi hay nhịn nó, bỏ chạy về nhà méc Má. Má tôi bảo thì đừng sang nhà nó chơi nữa. Nhưng được ít hôm, tôi lại lò mò chạy sang nhà nó chơi các thứ với hai chị em Sáo và Én.

Có thể nói ngoài nhà tôi ra, không có nơi nào mà tôi biết rõ như nhà thím Trường. Nhà thím tôi tối. Những cánh cửa sao mà chúng nho nhỏ, lại hay đóng kín hoặc khép hờ. Nhà của thím hẹp. Vì ở khu phố nên nhà nọ sát vách nhà kia. Mặt tiền được bên nhà chồng thím trưng dụng bán hàng sắt thép. Một lối đi hẹp ra phia sau có cái giếng và chái bếp. Gia đình thím chiếm ba buồng dọc lối đi hẹp và cạnh chái bếp.

Thím Trường cũng sanh con năm một như mẹ tôi. Năm thím 30 tuổi đã có bảy con. Sáo, Én, Qúy, Thành, Công, Oanh, Yến.
 
Tôi nhớ nhiều đến cái buồng của thím Trường. Thím luẩn quẩn suốt ngày trong đấy. Cái buồng có đủ thứ mùi. Mùi nước tiểu con nít. Mùi mồ hôi áo quần lính của anh Năm chồng thím. Mùi sữa. Mùi cá kho. Mùi than. Mùi mắm ruốc. Mùi dầu nhị thiên đường. Nhất là mùi thuốc Bắc.

Những siêu thuốc Bắc mà mồi lần uống xong thì thím hay phát cho những đứa con nào đang đứng chìa mỏ bên cạnh một phần táo Tàu khô. Siêu thuốc chỉ có 2, 3 trái táo khô đã nhão ra sau khi thuốc sắc xong. Mà mỗi lần sắc xong là ba bốn đưá con bu lại đòi ăn táo Tàu. Có khi chỉ được một hai quả, thím Trường phải phân tư bẻ ba ra phát cho đều mỗi đưá một xíu xiu. "Khiếp. Lấy cái cân mà cân" thím mắng con khi bọn chúng ghành ghè đứa được phần nhiều đứa phần ít. Nếu có mặt tôi, tôi cũng được hưởng ân huệ ké. Có những lần tôi mon men ở quanh đầu giường của thím vào đúng thời điểm chia táo Tàu, thím Trưởng nhìn trước nhìn sau để chắc mẩm là không có đứa con nào nhìn thấy, rồi mới trao nhanh cho tôi nguyên trái táo Tàu khô, và nói: "Ăn lè lẹ đi. Không. Mấy đứa nó dzô. Nó thấy" . Những trái táo Tàu thuốc Bắc thuở nhỏ của thím Trưởng vẫn là những món quà ngon tuyệt vời mà tôi không bao giờ quên.

Táo Tàu thuốc Bắc hiện lên trong trí nhớ tôi cùng những tiếng rên la đau đớn của thím Trưởng. "Ui. Ui. Sao mà nó đau qúa." Ôi con ơi. Mẹ đau qúa." "Cháu ơi. Sao thím đau bụng qúa cháu ơi" "Đau đây nè." Thím hay xoa xoa quanh bụng dưới và nói. "Sao mà tui hay bị đau ở cái bụng dưới đây nè".
 
Mỗi lần thím Trường bị đau bụng là hai cái cửa sổ khép lại. Căn buồng tối thui. Thím ngồi trên giường, tóc tai bù xù. Dưới gầm giường là một bếp than hồng nhỏ xông lên liếp chiếu cói thím đang ngồi. Đủ thứ mùi bay lên theo sức nóng của lò than, Mùi khai khai nước tiểu con nít, mùi da thịt ướp dầu gió xanh của thím Trường …

Tôi hay sang nhà thím nên hễ thấy mấy cái cửa sổ khép lại, mùi thuốc Bắc xông lên, là tôi chạy tọt vô buồng của thím. Khi nào thím đau bụng là y như có mặt tôi. Hồi đó nhìn thấy mặt thím Trưởng đau đớn rên la từng cơn, tôi thấy sao mà đau kinh khủng! Tôi không hiểu tại sao trời bắt thím đau cái gì mà đau lạ thế. Bác sĩ thì chữa cũng không được. Mà thím uống thuốc Bắc hoài cũng không hết.

"Làm đàn bà khổ lắm cháu ơi" Có lần trong một cơn đau bụng, tóc tai rũ rượi rớt lung tung trên mặt, thím nhìn tôi và nói. Tôi nhìn thím Trường thấy cả cái lồng ngực và cái bụng của tôi tê tê theo những nét nhói sắc trên khuôn mặt ngây ngây của thím. Lần đầu tiên khi nghe và nhìn thím Trường tả, tối đó về nhà, tôi không ngủ được. Trong cái đầu nhỏ xíu của tôi, tôi chỉ muốn mình làm đứa nít gái mãi hoài. Tôi không muốn mình vừa mười bảy sừng trâu vươn một cái thành đàn bà để khổ đau như lời thím nói. Dù tôi chả biết khổ là gì. Có lẽ tôi sợ những cơn đau bụng, hơn là sợ khổ.

Đấy là buổi sáng tháng sáu lúc ông tổng thống Lẻ Loi vừa bị mất chức vì đảo chánh gì  đấy. Tôi còn nhớ là tự nhiên nghe Đảo Chánh Đảo Chánh. Tổng Thống bị giết chết. Lính kéo về đầy sân Tổng Thống. Ba tôi và các bạn của ông chúi đầu cạnh la dô mấy ngày. Ổng không vào Toà Hành Chánh làm việc mấy ngày. Má tôi ra chợ thấy có nhiều cửa hàng đóng. Tụi tôi bị ăn hột vịt luộc và đậu phộng rang tối tăm mặt mày.


Những ngày đang mùa hè, ve sầu bay ran sau cây keo nhà tôi. Tôi đang đi tìm mấy con ve để bắt, thì nghe tiếng con nít oe oe và chiếc xích lô đậu lai trước nhà thím Trường. Tôi biết là thím mới ở nhà thương sanh em bé vừa về.

Tôi bỏ cành cây đầy lá có chú ve núp ở dưới khóm lá mà tôi vừa tìm thấy . Tôi tuột xuống cây, chạy sang đứng ngay trước cái xích lô ngó thím Trường và em bé.

Trời đang hè mà thím choàng cái khăn len ca rô màu mắm ruốc. Cái mốc rèm che chiếc xích lô kín mít. Mọi người gồm bà ngoại Sáo, hai ba chị em Sáo, hai người dì của Sáo tranh nhau ẵm em bé. Khi người xích lô mở rèm ra, thím mỉm cười xoa đầu tôi trước, khi thấy tôi đứng chực ngay đó. "Thiên Đường hả - ở nhà vẫn hay gọi tôi là con Thiên Đường -  mặt dính cái gì vậy". Thím nói.  Tôi nhìn theo thím Trường đi vào nhà.  Sáo, con gái thím nói với tôi  "Mặt mày dính lọ nghẹ"  Tôi phải chạy về nhà rửa mặt thôi.

Nên tôi đứng tần ngần nhìn theo thím đi chầm chậm vào nhà. Tôi nhìn từ đằng sau và thấy cái quần đen của thím ướt như nhúng nước hết một mảng to sau đít. Trong khi cái băng ghế vải xích lô thì ướt đầy máu.

Khi thím Trường sắp bước vào nhà, tôi nghe người xích lô kêu to:

"Này. Bà ơi"

Bà ngoại của Sáo quay lại nói:

"Cái gì dzậy"

Xích lô chỉ vào cái băng ghế đầy tràn vết máu tươi và nói:

"Dính wá. Xui gì đâu"

Bà ngoại cuả Sáo mở kim bâu áo ra đưa cho xích lô hai tờ tiền giấy và nói:

"Con người ta mới sanh xong dzìa nhà. Mà ăn nói kì cục"

Chỉ còn lại tôi đang đứng chóc ngóc ngó ông xích lô lấy miếng rèm phủ lên chỗ vừa ngồi của thím Trường. Chú xích lô nhìn tôi, mặt  nhăn như tai nấm mèo phơi khô.  "Máu me ứ này. Xui thấy mẹ". Chú nói.

Hai bà hàng xóm vừa chạy ra nhìn mẹ con của thím Trường từ trên xích lô bước xuống.  Một bà đang tay bế tay đút  cơm con nói:
 
"Đồ mấy thằng cha đàn ông ăn nói gì lạ"

"Hổng lẽ đi đẻ cũng phải coi ngày." Bà kia nói.
 
Trong trí nhớ mén của tôi ngày đó tôi chỉ thấy khi người đàn bà sanh con không biết là ngày xui hay hên nhưng là một ngày đầy máu. Con bé đã nghĩ cái gì liên hệ đến máu là phải dú kín. Thím Trường là một người bình thường cũng kín đáo. Vậy mà ngày thím sanh con thì không làm chủ được máu me của thím nữa. Bằng chứng là khi thím bước ra khỏi xe xích lô đi vào nhà, tôi đứng nhìn theo hai giòng máu rỉ rả chảy xuống sau gót chân thím. Lệ mông. Hai giòng máu lệ chảy ra từ mông người đàn bà. Lệ đỏ thấm ướt chiếc quần sa tanh đen. Lệ bén xuống đôi bít tất. Lệ nhồm nhoàm luôn cả vào đôi dép thím lết không nổi bước vào nhà.
 
Buổi chiều ngày hôm sau trong khi cả nhà ăn cơm, Má tôi nói:

"Nghe như thím Trường bị làm băng nặng lắm thì phải"

"Làm băng là sao hả Má" Chị Xuân hỏi.

"Là bị sản hậu"

"Sản hậu là cái gì vậy" Chị Lan quơ đũa nói.
 
Chúng tôi bầy con gái há hốc mỏ chưa kip nghe lời giải thích của Má về làm băng với sản hậu là từ ngữ gì.

 Vừa lúc ấy một người dì em gái của thím Trường tất tả chạy vào nói với Má tôi "Cô Nam, cô sang xem chị cháu làm sao ấy. Chị bị ra máu nhiều lắm"
 
Ngày hôm sau. Cả xóm tôi nhận được thím Trường chết trong nhà thương Tỉnh vì bị máu ra và bác sĩ ra sức chữa chạy nhưng cuối cùng vẫn không cầm được máu.

Buổi tối khi nghe thím Trường vừa chết trên nhà thương, tôi sợ qúa, ngủ không được. Rồi mấy chị em tôi đòi ngủ giường Má như lũ thỏ con mới ra ràn bám thỏ mẹ. Tôi đã nghe tiếng thở dài của Má trong đêm tối hủ hỉ với bốn đứa con gái bám chặt lấy Má. "Làm đàn bà đau đớn lắm các con ạ". Má tôi chẳng buồn giải thích tại sao thím Trường chết mà chỉ nói có thế. Tiếng Má nhỏ nhẹ trong đêm tối, và rồi chúng tôi có thể biết được nước mắt bà đang nhỏ giọt lăn trên má. Má khúc khúc hỉ mũi. Nghe tiếng khóc sụt sùi của Má, chúng tôi khỏi hỏi típ luôn.

Trong đêm có tiếng bầy muỗi vo ve ngoài mùng tơ trắng, và tiếng ba tôi ngáy như cóc gầm bên giường cạnh cái cửa ra vào. Má và bầy con gái chúng tôi lặng im như tờ. Khuya, khi tiếng rao của người đàn bà bán hàng rong ngân vang lần cuối rồi lịm tắt trong lòng phố hẽm, "Ai ăn hô ôôồồồộộột dzịt lôồồồôôôộộộnnn hôôôônnn", tôi vẫn chưa thể ngủ. Tôi nằm ngay nách Má, chị kế tôi nằm sát tôi, cứ lấn thật chặt, đòi ôm tôi và Má luôn. Tôi không thấy cái giường của Má có bốn chị em tôi rúc nách Má là chật cứng không ngo ngoe được. Mà làm như người tôi lành lạnh. Tôi nằm cầu mong nghe tiếng rao của người đàn bà bán hột vịt lộn, tiếng dép người khua dưới đường. Nhưng tất cả đã chìm vào yên tĩnh.
 
Đêm ấy trong giấc mơ, tôi đã thấy người xích lô hất cái miếng vải hoa rau muống nhuộm đầy máu tươi đỏ thắm vào mặt mình. Miếng vải như một thỏi nam châm hút tôi vào một đại dương đầy máu. Máu cuồn cuộn như biển mỗi mùa hè mấy chị em tôi ra ngoài ấy bơi. Tôi bơi trong một Thái Bình Dương máu. Máu đỏ nở thành một biển hoa rực rỡ. Và tôi bơi hoài bơi mãi trong biển máu ấy. Tôi bị những con sóng mạnh cuốn tôi ra ngoài khơi. Cái đít quần đen của thím Trường thành một bóng ma rượt tôi trên biển và tôi cứ phải bơi mãi bơi hoài để tránh cái bóng ma ấy. Tôi bơi mãi bơi hoài. Tôi thấy tôi đã kiệt sức trong biển máu và cái đít quần đen của thím Trường vẫn không buông tha cho đến khi tôi thét lên, giật mình, tỉnh giấc. Thấy mình còn nằm trong vòng tay Má. Tôi mừng húm.
 
* * *
 
Thế đấy mà tôi ngồi hoang tưởng mất hết hơn ba tiếng đồng hồ.

Ngồi trầm tư trong qúan cà phê về một kỷ niệm ấu thời. Khi nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ phải đi khám bác sĩ. Quán cà phê bắt đầu rộn rịp lại với đám sinh viên tối ra ngoài campus kiếm cái gì lót bụng trước khi bắt đầu lớp học cử 6 giờ tối. Hai người bán qúan đã đổi ca chiều.
 
Sáng nay tôi đã định phải làm những chuyện như ra bưu điện gửi mấy cái thư đòi nợ của Western Bank, Chase Mouse. Vào phòng Toán hỏi lại xem ai cần mình kèm toán nữa không. Vào hiệu sách trong trường kiếm mua mấy tấm thiệp chúc sinh nhật cho Hằng con gái đầu của chị Niệm. Gửi ít tiền về cho chị Thảo làm giỗ Má tháng tới. Vậy mà tôi đã ngồi ì ra trong qúan nước này gần ba tiếng đồng hồ trơ mắt ếch ra không được tích sự gì cả

Phải vào đi tè cái.
 
Thôi chết. Sao mà mình đi tè nhiều qúa.
 
Có gì thì cũng sắp đi gặp bác sĩ ngay bây giờ mà.
 
Từ đây đến phòng khám miễn phi của trường đi bộ mất mười lăm phút. Nhìn đồng hồ còn hơn một tiếng. Mình đến đấy sớm, đâu sao. Đến đấy chắc có cả đống giấy tờ phải điền. Chà mà đến sớm qúa, chờ mệt nghỉ. Còn gần một tiếng đồng hồ. Không lẽ mình chờ đến 45 phút. Lâu qúa. Thôi kệ. Đến cái Building Gym gần đấy có bãi cỏ trống và mấy cái ghế đá mình ngồi đấy chờ cũng được.
 
Vừa mới đi qua cái cafeteria là mắc chứng gì mà cơn đau bụng lại nổi lên khủng khiếp. Tôi cảm thấy như mình phải nằm sấp người cà da bụng xuống mặt đất thì mới bớt đau. Tôi chỉ muốn ôm bụng gập cong gập người xuống chống đầu gối lên cho đỡ đau. Tôi phải đi kiếm 2 viên Aspirine mới được. Đau qúa. Tôi không thể đi được nữa

Mike, một tên con trai học cùng lớp Acccounting 375 vừa đi ngang chào tôi:

- "Hai" An

Tôi phải rán nói:

- Oh "Hai"
 
Tôi thấy hai con mắt Mike trừng lên biên giới.
 
Tôi chảy nước mắt, ngồi chè bè xuống trên thảm cỏ xanh mướt của khuôn viên đại học. Tôi ép hai đùi thật chặt vào bụng.

Một con nhỏ Mỹ đen tóc thắt một trăm cái đuôi rết trên đầu, dừng lại và cúi xuống vỗ vai tôi:

- Mày có sao không? Nó hỏi.
 
Nước mắt tôi ràn rụa.
 
- Tao đau bụng. tôi nói.

Mỹ Đen nhìn tôi ái ngại, rồi nhìn về hướng toà nhà Sức Khoẻ đầu hồi mặt trời lặn.

- Có muốn tao gọi y tá ra đây khiêng mày đến đấy không.

- Không. Tôi có thể tự đi đến đấy một mình được.

Tôi cố gắng đứng dậy. Nhưng cơn đau vật tôi bệt xuống mặt đất. Mỹ Đen lật đật nâng nách tôi lên.
 Người nó toát ra mùi thịt bằm trộn hành KFC và mùi thuốc bôi nách hiệu Lays

- Để tao đi với mày về phòng Khám Bệnh Trường

Tôi nương theo vòng tay vạm vỡ khoẻ mạnh của nhỏ Mỹ Đen. Mồ hôi vã ra mặt. Tôi đi theo sự dìu dẫn của Mỹ Đen.
 
- Ààààááááááááá......Tôi la lên.

- Chúng ta đến nơi rồi.
 
Mỹ Đen ngọt ngào nói bên tai tôi.

Bà bác sĩ mắt xanh. Mặt manh như miếng trứng chả mỏng tráng lật qua lật lại sáng chủ nhật. Nhìn thì thông minh sáng láng mà sao nói những lời u ám như sắp tận thế: "Cô chỉ còn vài ngày để quyết định. Trạm xá Jacklin trên đường Scott có chương trình "làm việc ấy" sáng thứ bảy này. Nếu không cô phải chờ đến thứ bảy tuần tới"

Tôi lết cái mặt mo không còn một chút son phấn ra khỏi phòng bà bác sĩ, ngơ ngáo nhìn quanh. Chả thấy người yêu tôi đâu cả. Hai ba đứa con gái và một cặp đang ngồi choán gần hết phòng đợi. Tôi kiếm cái ghế da nâu lạnh cạnh cái đèn mũ và cây dương xỉ bằng nhựa. Tôi vật người ngồi xuống.
 
Bồ với chả bịch. Cái lúc mình cần nhất thì chả thấy bồ đâu, thôi thì bịch xuống ghế một cái. Tôi ngồi xuống, mấy chục con mắt chung quanh giương cung mắt bắn tia sáng ngời vào tôi vì đã tạo ra một tiếng động mạnh.

Tôi đã gọi điện thoại về chỗ làm của Đen. Tôi đã thổn thức: "Đón em ngay" Không phải là giọng tôi đã khẩn cấp lắm đấy ư. Đen cũng đã nói: " Ok. Ok. Anh sẽ đến ngay"
 
Nhìn xuống chân cẳng không còn thấy vớ viếc đâu nữa. Đôi nilon đen lúc nãy đã nhét vào dưới chiếc ghế trong phòng bà bác sĩ. Rồi khi xuống khỏi bàn khám, tôi quên luôn chuyện mang vớ vào lại chân. Hai cái chân trắng hếu lạnh tanh.

Bây giờ thì chả có chuyện gì quan trọng nữa.
 
Từ phòng khám bệnh của trường ra và ngó quanh mong ngóng. Tôi đã mong thấy Đen ngay lập tức. Ước mơ thấy chàng ngồi nhìn tôi ngong ngóng và hỏi tôi một câu: "Có khoẻ không cưng".

Chuyện ấy đã không xảy ra.

Tôi lại phải đi thật vội vào cầu tiêu.

Nước tiểu của tôi tràn ra trên cái bàn cầu tiêu. Hình như từ hai tuần nay, đời tôi gắn liền với cái cầu tiêu đầy màu nước vàng.
 
Bây giờ đã biết tại vì sao.
 
Tôi lấy giấy lau đít chùi bàn cầu. Nước mắt nước mũi lại lã chã chảy xuống cùng nước đái.

Tự nhiên đời đang bình yên bỗng bà bác sĩ buộc tôi suy nghĩ nhiều qúa. Trời ơi sao đời có những lúc ép tôi nát bấy toàn thân thế và trí óc như thế này. Làm sao tôi có thể quyết định "chuyện ấy" đây. Đang có một triệu cục đá đè lên trên thân xác trí óc và linh hồn tôi. Tôi muốn chết đi cho rồi, để khỏi phải suy nghĩ gì nữa. Kinh khủng nhất là tôi không thể chia sẻ với ai. Tôi ghét sự bí mật thậm tệ. Tôi sợ hai chữ "bí mật" kể từ sau khi thấy ông tổng thống Nguyễn Văn Thiệu giữ bí mật về việc Mỹ bỏ rơi Việt Nam. Tại sao ông tổng thống Thiệu đã không chia sẻ bí mật ấy với người dân Miền Nam. Tôi nghe nói nếu ông tông tông chia sẻ điều ấy với mọi người thì dân Miền Nam xúm lại phòng chống Miền Bắc kỹ càng hơn. Miền Nam đã không bị Miền Bắc chiếm. Thì tôi đã không bị tị nạn sang Mỹ như bây giờ. Tôi không muốn giữ bí mật này chút nào cả.
 
Nặng quá. Thân tôi đang ù trệ bởi một cục gì gì bên trong đây.

Tôi chỉ là một đứa con gái gà mờ. Đêm qua còn nằm mớ  thấy mình đứng trong bếp mà tự nhiên nước rỉ liên tục từ những công tắc đã làm tôi khiếp sợ. Làm sao mình có thể leo lên nóc nhà để tắt vòi nước trên cao ấy. Bỗng Phạm Hữu Sang Đen xuất hiện làm tôi mừng húm vì Đen là đàn ông mới làm được những việc như leo thang lên nóc nhà để tắt một cái ống nước trên cao. Tôi thì sợ leo thang lỡ té rớt đau. Rồi tôi có cảm tưởng như chiếc xe thiết giáp kho quân nhu nghìn lượng ngày nào đậu trong trại lính của Ba Đen đang lăn từ từ qua người tôi.
 
Tiếng giày Đen hớt hải lẹp xép đến.

Tôi hầm hầm bước trước. Đen nói vọng theo:
 
- Đường kẹt.  Kiếm không ra chỗ đậu xe.
 
- Ngoài đường Ten thiếu gì chỗ. Tôi nói.
 
Tôi đòi đi ăn hũ tiếu ở cái tiệm Tàu Chef Tien trên đường 28. Tôi ăn một hơi. Ngạc nhiên thấy sao cái đầu ráo hoảnh mà cái bụng đói kinh khủng và cái miệng thì bảo ăn đi ăn đi. Ăn xong cầm lòng không được, gọi thêm một ly chè sâm bổ lượng.
 
Một bụng no căng rồi mà tôi vẫn chưa mở miệng ra nói được lời tình cuối đáy thân xác với Đen. Cái mặt tôi vẫn im lặng đóng cửa quanh co với những tế bào phòng thủ. Tôi ra xe đòi đi về phòng trọ ngay. Trên đường về, Đen nói chuyện ở sở làm chiều nay Đen mới phải cho một đứa tính tiền ngoài quầy bán máy radio nghỉ việc.
 
Tôi buồn ngủ hai mắt ríu lại. Bây giờ thi tôi lại thấy người tôi như mang cả một nghìn tấn nước. Tôi bước không nổi nhưng tôi phải vào phòng vệ sinh trút bầu tâm sự. Tôi vin tay vào tường và lết vào cầu tiêu. Xong ra chui ngay lên giường ngủ. Vừa nằm bẹp dí xuống giường cơn đau dưới bụng lại oằn thốc lên. Tôi gọi Đen: Anh à, anh xoa xoa vào đây cho em chút. Đen vẫn mặc nguyên áo bỏ trong quần. Về đến phòng nãy giờ mà quên chưa thay áo quần. Chàng ngồi ở mép giường, thõng hai chân xuống đất. Xoa hai tay nhè nhẹ lên mảng da bụng căng cứng của tôi. Tôi dịu cơn đau.

- Có chuyện này, em muốn nói với anh. Tôi nói

- Em khám bệnh trong trường ra sao. Đen nói.
 
Chúng tôi im lặng khoảng một phút.

- Em có bầu.

Tôi nhắm mắt lại và nói.

Khi tôi mở mắt ra tôi thấy Đen đang cúi xuống nhìn cái thảm nhà. Hai tay chàng chắp lại dấm dúi trong háng.
 
Tôi còn nhớ tôi chép miệng, nhìn Đen rất khẩn khoản:

- Anh. Giờ làm sao đây anh. Tôi nói.
 
* * *
 
Bỗng dưng câu ca dao Má tụng cho bầy con gái năm xưa hiện ra lồng lộng trước hai đùi chân khép hờ này. "Đàn ông vượt sông vượt biển có chúng có bạn. Đàn bà vượt cạn chỉ có một mình" Tôi cô đơn nằm ngó cái trần nhà và nước mắt tôi trào ra. Không có ai với tôi chiều nay. Tôi một mình với tôi một đời. Tôi phải đối diện với cái hang sâu thẳm đen ngòm u tối nhất của hồn mình.
 
Tôi nên phá hay nên giữ "Nó".
 
Má ơi. Má ơi. Má ơi.

Câu ca dao ngày xưa Má đọc là Má ám chỉ lúc lâm bồn loài người. Người đàn bà phải cô độc trải qua cơn đau một mình. Còn tôi bây giờ không rơi vào kinh nghiệm ấy, mà tôi đang bị dí súng dẫn lên đọan đầu đài khác. Tôi thấy mình đang bị trói tay dẫn ra pháp trường. Kẻ lăm le chực bắn tôi trước hết chính là tôi.
 
Tôi tự hỏi mình.

Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ. Bỏ hay giữ.
 
"Nó" là ai đây. Một vệt máu tươi nồng hoen mảnh giấy Rosee trắng rỉ ra sáng nay trong lúc lau cửa mình. Một cục huyết bầm hằng tháng ọc ra từ cái háng âm u đớn đau này. Một mảnh hình hài chưa thành. Một sinh linh. Một nhân mạng. Một mơ hồ. Một thế giới. Một vũ trụ. Một điều có thật. Một số không. Một lời nói. Một điều không bao giờ thành. Một định mệnh. Một điều không thật. Một dối trá. Một đứa con. Một vô nghĩa. Một con gái. Một con trai. Một nỗi kinh hoàng. Một địa ngục. Một chấm dứt. Một tội lỗi. Một tội ác. Một nông nỗi. Một quyết định đúng. Một không may. Một quyết định sai. Một sát nhân. Một chẳng đặng đừng. Một toà án. Một kinh hoàng. Một bí mật. Một không bí mật. Một tôi vô nhơn. Một tôi tội nghiệp.

AÀàààááááááááá...... Tôi ré lên. Tôi co quắp người lại. Tôi ôm hai tai. Tôi phải làm sao bây giờ ?????????????????
 
* * *
 
Tôi đứng đợi trước thư viện thành phố đã hơn nửa tiếng. Thư viện mở cửa 10 giờ sáng.
 
Tôi đến sau tên Mỹ ma cà bông áo quần lếch thếch. Nhìn vào hắn là thấy một đống áo quần râu ria rậm rận di chuyển trên các vỉa hè trong các thành phố.  Khi tôi đến, hắn đang ngồi chóc ngóc nơi bờ đá cạnh bồn hoa chờ đợi cửa thư viện mở.
 
Cái bồn hoa băng se tím nở toe rói trên những mảnh lá xanh no tròn. Đám đông đi thư viện công cộng bắt đầu lục tục kéo đến độ trên hai mươi người. Hình như ai cũng đi ngang hai bồn hoa nhìn một cái. Tôi ủ trong một đống áo. Cái bụng tôi trào trào. Tôi cũng đăm đăm mắt nhìn hoa. Má mẹ ơi lỡ có chuyện gì, tôi phải kiếm một chỗ để oẹ ra chớ. Tôi thấy thật xấu hổ vì bồn hoa thì đẹp mà tôi thì đang nghĩ dưới những bông hoa xinh tươi và những chiếc lá xanh mơ kia là vại đất. Nếu tôi có làm sao thì nhờ có vại đất sẽ không làm tung tóe trên sàn. Thân thể tôi đang trào dâng trào dâng. Không còn xinh đẹp không còn tươi thắm . Hoa xanh hoa tím gì giờ này cũng quay mòng mòng trước mắt tôi.

May qúa. Cửa thư viện mở. Tôi nhào ngay vào phòng vệ sinh nữ trào một giòng nước chua ra khỏi cuống họng.

Tôi đọc thấy trong cầu tiêu trên bức tường sắt trơn láng màu trứng gà, có ai dùng mực xanh thon nhạt vừa mới viết :

Q. Who made you?

A. God made me.

Q. Why did God make you?

A. God made me to know Him, to love Him, to serve Him in this world and to be happy with Him forever in the next. God will not allow you to sink if you hold on to Him"
(3)

Khi trẹo trái người vứt mảnh giấy vào bồn cầu, tôi chạm mắt vào cái nắp hộp thiếc trắng chứa những băng vệ sinh thúi. Trên mái thiếc nghiêng nghiêng lại thêm một câu nắn nót giòng mực chài đậm đà: "Jesus don't even know me" John: 36. (4)

Nước mắt nước mũi tèm nhem. Tôi ra soi mình trong gương phòng vệ sinh. Ôi tôi nhìn thật kinh khủng. Tôi không còn là tôi. Tôi trợn trạc như con khùng. Tôi xanh như trái ổi sần sùi. Ôi tôi phải làm sao bây giờ. Tôi ôm hai tay lên mặt. Nước mắt có rửa nổi tất cả nỗi run sợ lo lắng tôi phải trải qua hai ngày nay. Tôi khóc đã qúa nhiều.

Rửa mặt trong bồn toilet thư viện. Không son lên môi. Khỏi soi gương trước khi ra cửa. Tôi mò trong xách kiếm đồng trinh mười xu.  Qua cái trụ điện thoại cuối phòng đọc sách dành cho con nít
Tôi bỏ đồng tiền vào. Tôi bấm số sở làm của Đen.
 
- Anh lại đón em ngay. Em đang ở thư viện chính. Em đau bụng chịu không nổi

Đen im lặng nửa phút rồi nói nhỏ:

- Em chờ chúc được không.

- Chờ bao lâu.
 
- Chừng nửa tiếng.

- Em đau qúa.

Vào lại cái cầu tiêu nữ lau lau quẹt quẹt cái mặt sưng đỏ chù vù như quả cà chua. Cám ơn những cái cầu tiêu. Mấy tuần qua tôi sống nhờ vào lòng kín đáo của những bệ phóng cầu tiêu trắng Made In America.

Vậy mà cũng lết lại bên mấy kệ và đi tìm sách. Những cái kệ gỗ ửng vàng nâu cao nghều nghệu bình thường chẳng có gì đáng chú ý, sao hôm nay trông lạnh lùng và khô cứng dã man. Tôi đã không cầm giữ nổi cái đống tò vò đang ngổn ngang trong lòng. Tôi có một nhu cầu thôi thúc mãnh liệt là muốn xem những người khác nói gì về "chuyện ấy".

Tôi nhớ một đọan người nữ sinh viên trường đại học công giáo ở Newyork khi chọn lựa làm "chuyện ấy", đã viết lời cho bản điều trần như sau:

"Tôi phải nói với tôi rằng tôi là người làm chủ lấy con người tôi. Tôi là người làm chủ lấy thân xác và linh hồn mình. Thượng đế không phải là người quyết định số mệnh tôi. Mà chính tôi là người quyết định số mệnh của mình. Thân xác và linh hồn tôi là tài sản của tôi chứ không phải là tài sản của Thượng đế hay tài sản của Chính phủ. Chính phủ không có quyền làm chủ tôi, ra luật bắt tôi phải làm thế này thế nọ. Tôi là người quyết định thân xác và linh hồn tôi chứ không phải Chính Phủ hay Thượng Đế  quyết định dùm cho tôi"

Qúa khứ của tôi thuộc về tôi. Hiện tại của tôi là của tôi. Tương lai của tôi là do tôi sắp xếp mà thành. Tôi cảm thấy tôi đã phải làm quyết định ấy đúng lúc."

Tôi. Tôi. Tôi. Tôi. Tôi. Tôi. Tôi. Tôi.
 
Toàn là Tôi. Tôi. Tôi. Tôi. Và Tôi. Tôi. Tôi. Tôi.
 
Một đống Tôi.

Tôi chỉ nhớ đống Tôi chình ình nổi cộm xón mắt trong bài viết của cô nữ sinh tên giả Sheila bằng tuổi tôi và kể y như cũng hơi giống tôi. Đang học Kinh Tế, có bạn trai cũng đang đại học. Hai đứa chưa nghiêm chỉnh tính chuyện hôn nhân. Và không có tiền. Đọc bài tả tình của cô này trong quyển sách Nhật Ký Thân Xác xong, tôi lại phải lết vô cầu tiêu xổ toẹt thêm một đống nữa.

Tôi mở cánh cửa chính của thư viện ra ngoài đứng chờ Đen.  Năm phút mười phút trôi qua trong con mắt đờ đẫn trông ngóng.  Rồi tôi đẹt đẹt trở vô trong thư viện,  đến bên quầy báo tầng trệt, nơi hai mặt tường bằng kiếng có thể nhìn ra đường xe chạy. Kiếm cái gì đọc. Tôi bỗng lượm được một tờ báo Văn Nghệ Tiền Phong của ông Nguyễn Thanh Hoàng xuất bản từ Virginia. Trong mục rao vặt thấy thù lu bài Kinh của một nữ độc giả ẩn danh nào đó đăng lời cầu nguyện lẫn lời tự sự: "Xin Phật Bà Quan Âm tha thứ tội lỗi và độ cho con. Ngày 23 tháng Chạp này con phải đi mổ. Con đã phá thai năm lần. Con đã nạo 5 lần để bây giờ trong bụng có 5 cục bướu. Nẳm ồ a di đá bà dạ, đá tha đà đá da, đá địa dạ tha. A di lị đô bà tì. A di lị đá tất đam bà tì. A di lị đá tì ca lan đế. A đi lị lá tì ca lan đá. Đà di nị đà da ...."

Tôi cảm được chiếc xe của Đen đang trờ tới phía ngoài đường chính. Tôi vứt tờ báo Văn Nghệ Tiền Phong một cái phẹt xuống mặt bàn và bước ra khỏi thư viện .
 
* * *
 
"Nó" là gì?
 
Tôi không hình dung ra được "Nó" là "ai" ?

Khi chỉ chớm nghĩ về "Nó" là tim tôi đánh thình thịch. Tôi phải lấy hai ngón tay che lỗ mũi và che miệng. Còn ngón tay cái bóp muốn méo sẹo hàm dưới cho tim đỡ đánh lô tô.
 
"Nó" đang trong bụng mình.

Cục máu.

"Nó" là cục máu.

Nhưng cục máu nhỏ sẽ từ từ phát triển thành chân tay đầu mình mặt mũi.... Ôi trời đất ôi. Không dám nghĩ tiếp.

Hình như điệp khúc này diễn đi diễn lại trong nhiều đêm tối.

Đêm ơi.

Người tình đê mê vẫn tiếp tục rọi đèn bin đút đầu vào háng tôi trong những đêm đen. Và tôi vẫn tiếp tục ham muốn. Hình như tôi còn ham muốn nhiều hơn thường lệ. Tôi nồng ấm và trơn mướt vũng sâu nghe thân xác ân cần mời gọi. Tôi cần Đen nhào lộn trong tôi để tôi không thấy lẻ loi. Để tôi thấy cái bụng dưới của tôi hiện nay là tài sản của cộng đồng, của Đen, của "Nó", của mấy ông mấy bà bác sĩ và y tá, của mấy cái phòng khám, của những nhà lãnh tụ chính trị, của bộ y tế .... Giống như mấy quyển sách trong thư viện đã mớm cho tôi ý tưởng. Cái tử cung âm u của tôi đây này. Làm ơn đến dự cuộc mít tinh trong dạ con tôi cho tôi đỡ sợ hãi đỡ run rẩy vào lúc này.

Một giờ trưa ngày thứ ba. Hai đứa lổn nhổn trên chiếc giường. Đen để nguyên áo sơ mi trắng trong quần ka ki đen nằm sấp cong một đường mông mà có những lúc tôi nhún nhẩy trên đấy. Chàng nằm im như con rắn già hết lực trong khi tôi ngồi tựa lưng vô tường run lập cập như con mèo nhúng nước.
 
- Làm sao bây giờ. Tôi nói.

- Anh không có việc chắc chắn. Đen chúi đầu xuống gối và nói.
 
- Phải làm sao bây giờ anh.

- Chưa đám cưới.

- Vậy là làm sao hả anh.

- Tụi mình không đứa nào có cái chi trong tay cả.

- Anh nói gì.
 
- Anh nói vậy. Nhưng .... tùy em.

Tùy cái con khỉ. Giờ này đầu tôi tê đặc. Còn nghĩ suy gì được nữa đâu mà biểu tùy tôi. Ai định dùm tôi đi. Ai dắc tôi đi đi. Ai kêu tôi làm gì tôi làm nấy.
 
Tôi ngồi phóc dậy khi chuông điện thoại reo.
 
- A lô.

Giọng đầu dây bên kia là giọng của Bill, xếp của Đen:

- Có Sang ở đấy không.
 
Tôi nhìn Sang Đen ngập ngừng.

Đen cầm điện thoại trên tay tôi.
 
- À được được. Sang Đen trả lời. Tao xin lỗi. Vì bạn gái của tao có chuyện khẩn cấp. Tao sẽ đến và sẽ hoàn tất việc đang bỏ dở nội trong chiều này thôi. Tao hứa chắc chắn. Tao sẽ đi ngay bây giờ.

Đen nhét lưng áo sơ mi trắng nhầu nát vào quần, nhìn tôi và ngập ngừng nói:

- Anh phải đi ra sở làm lại bây giờ.

Tôi nổi đóa:

- Anh chả tính làm sao cả sao.
 
Phạm Hữu Sang Đen im. Da mặt chàng nhăn dúm như trái bồ đào nát quẳng cho sóc gặm.

- Anh nghĩ sao?

 Tôi nhìn chàng và nói một đống phụ đề sao sào sáo sào sao. Làm sao. Làm sao. Và. Làm sao.
 
Người thanh niên trước mặt xẹp giọng nói nhỏ nhưng rõ:
 
- Anh thấy ..... tụi mình chưa nghề ngỗng. Chưa có gì ..... thì làm sao ....tính .... Hay em đến ...

Một câu nói xuất hiện đúng lúc.
 
* * *
 
Sáng thứ bảy Đen đưa tôi ra khỏi phòng trọ lúc 6 giờ sáng.

Trời chưa băt mầu sáng. Bình minh mắt nai ngà màu đùng đục. Sương thu nhả chút hơi lạnh nhờ nhợ đủ làm cho tôi quơ đại một cái áo khóac mềm London Fog dày cộm. Leo lên xe ngồi một đỗi lúc Đen quẹo xe thắng cái kít ở đầu con đường sắp ra xa lộ 101, tôi mới nhìn xuống chân và thấy thiếu vớ. Cái quần lót căng ních. Lại quên thay quần lót sạch để lỡ tông xe, người ta cởi quần áo ra thì thấy mình mặc quần lót sạch, giống như sách Mỹ dạy. Tôi cảm thấy như người tôi đang bốc mùi chua lặc lè.

Cuối tuần xe cộ trên đường thưa thớt. Hai đứa tôi mắt sâu hoắm. Thiếu ngủ. Đen pha ly cà phê Nestle. Khoác vội cái áo nỉ xanh lục, đội một cái mũ lưỡi trai thể thao đội banh Lakers. Trên xe chúng tôi im lặng suốt đọan đường bảy dặm rưỡi. Đen hỏi tôi có muốn dừng mua một cái bánh donut lót bụng không. Tôi nói không.
 
Khi đến nơi, tôi thấy xéo phòng Hộ Phá, có hai người đàn ông Mỹ Trắng râu ria đang đứng cắm hai cây thánh giá trước ngả tư đường. Một ông trung niên khoảng bốn bó mặc bộ áo đen như một vị linh mục truyền giáo xứ An Nam ngày xửa. Một người đàn ông tóc bạc mặc sơ mi trắng bỏ trong quần như một giáo sư dạy ESL. Hai người đàn ông đang loay hoay giăng mấy cái biểu ngữ dưới những gốc cây phong cổ thụ: Tôi lỡ đọc thấy: "Thou Shall Not Murder. How Do You Justify It. It's Not A Choice. It's A Child, Please, Don't Kill Me! Mommy. (5)

Đen đậu xe gần cửa ra vào nhất. Chàng mở cửa và đưa tay đỡ tôi ra khỏi xe.

Tôi níu tay Phạm Hữu Sang Đen đi vào. Tôi có cảm tưởng người Đen nổi cứng lên một lớp áo giáp. Không biết là áo giáp gì. Tay Đen như một thanh sắt nướng chín lừ. Tôi níu vào một thanh sắt chứ không phải là một cánh tay ấm áp thường ngày. Đen ngẩng mặt câng câng. Hai mắt sắc sảo ngó phíá trước.
 
Bên trong phòng lố nhố người nhưng im khủng khiếp. Bốn năm đứa con gái đứa dựa vai trai dứa đứng đứa ngồi chù u một cục. Hai người đàn bà trung niên. Ba người thanh niên đang chìa bờ vai cho những người con gái nào đấy dựa vào. Tôi chả biết ai làm việc gì. Nhưng thấy đông người hơn tôi tưởng. Tôi cứ tưởng chỉ mình tôi cô đơn trần thế đến đây sáng nay.

Hai con Mỹ non, mặt choèn choẹt. Chắc chúng chỉ vừa mười hai mười ba tuổi. Hai bà mẹ ngồi thù lù một đống bên cạnh. Mai mốt có con gái nhất định tôi sẽ không để xảy ra cảnh này. Sao làm đàn bà con gái khổ thân vậy. Đàn bà con gái chịu đẻ ra con một mình, phá thai cũng một mình. Đàn bà còn gái lãnh hết lãnh hết và lãnh hết.
 
Tôi nhìn sang Đen. Chỉ có hai đứa tôi là đầu đen. Sao sáng nay không thấy Mễ, không Mỹ Đen nhỉ. Ơ ơ sao chỉ mình tôi đầu đen. Tôi nhìn Đen buột miệng nói thôi anh đi về đi. Đen quay sang hỏi tôi em ở lại một mình có sao không. Tôi nói chắc không sao. Anh không muốn ở đây thì anh đi về đi cũng được.

Vậy mà Đen cũng hồn nhiên nói anh về chút xíu anh chạy ra ngay hoặc cần em gọi cho anh. Rồi Đen vội vàng mở cửa đi ra.
 
Là sao! Trời ơi sao chàng không chịu nhìn thấy là tuy tôi nói vậy nhưng không phải vậy. Tôi rất muốn Đen ngồi lại trong phòng cho tôi vin bờ vai trong lúc này. Tôi nhìn theo chiếc bóng Đen khuất sau cánh cửa khép mà thấy cả khối thân xác và tâm hồn mình như từ một bức tượng đồng bỗng đổ tan thành một khối chất lỏng nhão nhẹt không hình thù lên sàn nhà. Tôi cảm thấy có giòng nước đang rỉ ra phía dưới. Không biết là máu hay nước đái.

Tôi không khóc. Nước mắt tôi ráo hoảnh. Không có đứa con gái nào khóc trong lúc này. Mặt đứa nào cũng là mặt chiến sĩ đang xông pha mặt trận.
 
Bỗng một tiếng chửi thề to. Fuck you. (6) Một người đàn bà Mỹ Trắng trung niên chợt hầm hầm đứng dậy bỏ ra ngoài. Tôi không kịp nhìn mặt. Từ phía sau bà ta mập mạp. Mang đôi dày thể thao cũ, không vớ. Tóc cột túm giống tôi. Chiếc áo khoác ngoài rộng thùng thình. Cái dáng mạnh mẽ xô cánh cửa một cái rầm.

Đấy là một căn phòng như bất cứ phòng khám bệnh nào khác.
 
Tôi được trao cho một cái áo khóac ngắn không nút. Cô y tá người Phi nói tiếng Anh giọng Ấn bảo tôi tuột hết áo quần ra đút vào cái túi ni lông và chỉ mặc chiếc áo choàng này. Rồi nằm lên kia kìa.
 
Cô ta chỉ cái giường cao thấp chênh lệch dành cho bệnh nhân.

Tôi ngồi lên chiếc giường. Chiếc giường cứng ngắc nước tiểu muốn trào ra. Không lẽ mang quần vào lại để đi ra ngoài vào toa lét. Tôi đang phân vân thì cô y tá mang một đống khăn vào" Ngay đây nè" Cô ta chỉ  một cái cửa vào cầu tiêu.

Tôi bị chỉ định là phải nằm ngữa lên giường nhìn trần nhà có hàng bóng đèn trắng đục mờ.

Phòng bệnh gì mà không mùi nhà thương. Không mùi những lọ thuốc. Không mùi y tá. Không mùi nệm. Không mùi gì hết trơn. Tôi chỉ thấy ấn tượng là một màu trắng và sự trống rỗng không giao tiếp giữa con người và đồ vật trong căn phòng này.
 
Căn phòng cũng không một đồng hồ treo tường.

Ông bác sĩ da trắng rất trẻ bước vào. Đeo kính gọng vàng rực rỡ. Gấy ốm trông cực kỳ trí thức và thanh nhã. Tôi nhìn ông mà thoạt nghĩ: Ai có thể tưởng tượng được người bác sĩ có dáng mạo thanh tú trẻ trung đẹp trai như thế này mà sáng này làm những .... 1, 2, 3, 4, 5... .. Tôi không dám tiếp tục đo so số người đang chờ phòng ngoài. Một mà thành hai.
 
Ông ta đi vào vòng đầu. Sờ trán tôi và hỏi mọi chuyện Ok chứ.

Tôi gật đầu.

Con y tá người Phi mặt đen sì một cục lầm lì đè cánh tay trái tôi ra và thọc một ống kim chích chuyền nước biển vào. Trời ơi ai nào biết trong bình nước treo lủng lẳng kia có thứ thuốc nào ở trỏng. Nước biển hay nước khử người hay thuốc sát thai.
 
Khi con y tá ra khỏi phòng đế tôi lại một mình trong phòng với những tiếng tích tắc của bình thuốc đang trôi vào trong cánh tay tôi, tự nhiên trong trí óc tôi bắt đầu hiện lên hình ảnh thím Trường nhắm mắt trong cỗ quan tài và má tôi đã bế đứa con của thím đứng bên cạnh. Tôi cũng đang nằm nhắm mắt bất động. Khác chăng sự đổi ngược kết thúc. Sống chết đổi vai nhân vật. Tôi sống  "Nó" chết. Thím Trường chết  "Con" thím Trường sống. Sống và chết khởi đầu và kết thúc ở cái lỗ đen đang được trợ lực mở ra tanh banh phía dưới. Là cái gì nhỏ bé riêng tư kín đáo của con gái đàn bà, nhưng đồng thời là nơi mà những tha nhân thứ hai thứ ba phọt ra lội vào sôi động ồn ào tranh dành chiếm đất đóng cọc đè bẹp hết sự riêng tư tôi.
 
Riêng tư! Hm. Má ơi, bài học lớn lao về sự riêng tư đang dạy cho con biết một điều. Riêng tư là bài học đắt giá nhất cho tất cả những đứa con gái đàn bà trên thế gian. Có cái chỗ nào riêng tư nhất bằng cái lồn của mình hả má. Đứa con gái nào mà không từng thấy đấy là chỗ kín đáo, đấy là nơi mình muốn che giấu nhất nhất. Là cái vùng siêu nhạy cảm của cả thân xác và linh hồn mình cho nên mình muốn dú nó nhất nhất. Nhưng hỡi ơi có một ngày tha nhân ùn ùn kéo đến đại hội nơi ấy. Rồi tha nhân chỉ muốn hiện diện ở cái nơi kín đáo riêng tư nhất nhất ấy thôi. Những tha nhân thứ hai thứ ba xuất hiện. Rồi nhiều tha nhân khác tham dự vào việc banh háng đứa con gái ra, nhìn, sờ, vọc, hôn, đụ, hút, cạo, mổ, lôi, dày xéo... Ôi linh hồn và thân xác con giờ phút này đang nằm trên đoạn đầu đài cho tha nhân tra tấn một, mà chính con tra tấn con còn gấp trăm lần. Má ơi con cần bàn tay của Má rộng lượng chở che con trong lúc hoạn nạn gian nan.
 
Có Đen đã vòng tay cho tôi níu đi vào căn Hộ Phá.  Hình như tôi có len lén nhìn qua Đen. Tôi thấy Đen bỗng giống như cái hình ba Đen hồi còn đi lính ở Việt Nam. Ba Đen là một Thiếu Tá Biệt Động Quân. Trong mớ hình Đen giữ. Tôi thấy có một tấm hình ông đang đưa tay lên "phắc chào phắc" một vị chỉ huy trong lúc ông được gắn huy chương sau trận hành quân Lam Sơn 999.
 
Tôi nằm chờ ông bác sĩ vào mà sao cái đầu tôi cứ tưởng tượng hình ảnh Đen câng câng mặt lên, đưa khủy tay cho tôi bám vào. Đen không mặc đồ lính. Nhưng sao lúc đó Đen giống ba qúa đỗi. Tôi tự hỏi cánh tay thẳng lạnh của ông ba Đen khi phắc ngang trán trong tấm hình ấy gồng cứng đến đâu so với cánh tay của Đen lúc dìu đưa tôi vào căn hộ phá này.

Chuyện nọ xọ qua chuyện kia. Trí óc tôi nhung nhúc đổi đơn vị canh chòi  não. Tôi bỗng liên tưởng đến tác giả Giã Từ Vũ Khí Hemingway. Ông này viết chuyện Hills Like White Elaphants mà tôi đã phải đọc và trả bài luận văn trong lớp Anh Văn 101 lúc còn học ở Santos Hills College. Những Con Voi Trắng. Tại sao tôi lại cứ nghĩ Đen là người gợi ý cho tôi làm việc này chớ. Khốn nạn tôi qúa tôi ơi . Đổ lỗi cho Đen. Chạy trốn tội lỗi mình. Tại sao tôi đã vào đây nằm trên chiếc giường trắng này. Ôi Hemingway. Ôi Phạm Hữu Sang Đen. Ôi Những Con Voi Trắng. Ôi Má. Thôi đừng nghĩ. Đừng nghĩ nữa. Bác sĩ đâu. Y tá đâu. Cơn thượng lưu luân lưu trong tôi bây giơ øtừ cái bụng lên đến tim lên đến đầu là một khoảng Trắng. Không phải là Những Con Voi Trắng. Mà là một khoảng Trắng. Trắng Trắng Trắng. Trắng suy nghĩ. Trắng nhúc nhích. Trắng cảm xúc. Trắng tình. Trắng lòng. Trắng thời gian. Trắng tôi rồi. Phút giây này tôi phủ tôi một màu trắng xô dạt cái cõi linh hồn không còn tri giác.  Dường như tôi đang chầm chậm qua đời.

Tôi thấy ai như bóng thím Trường lướt qua bức màn không gian màu trắng. Thím Trường, con muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc ngàn thu rồi bay về cõi vĩnh hằng với thím.
 
Ông bác sĩ và cô y tá. Họ đè tôi nằm ngửa xuống giường. Vạch háng tôi ra. Nạo nạo. Xồn xồt. Âm u. Im ắng. Tê buốt. Thân xác nâm. Họ chỉ truyền lệnh cho nhau chứ không nói. Chỉ vài câu. Chừng sáu câu. Sáu câu vọng cổ trong khi banh ta lông ra cho họ nhìn, làm, vọc, chơi. Trời ơi! Má ơi!  Nhớ ngày nào con còn con gái, Má đã dặn rằng làm con gái phải giữ lấy thân. Mà giờ đây thân con phơi bày như cái cục thịt bò được cắt tùng xẻo trên tấm thớt trắng bởi những bàn tay đàn ông đàn bà xa lạ. Má ơi lần đầu tiên những kẻ xa lạ chơi với cái thân con gái Má như chơi với một cục thịt bít trâu sống. Má ơi, con thấy như mình đang rơi tỏm xuống tận cùng đáy của đời sống. Linh hồn trí óc lương tri đạo đức thân xác con như đang vô giác vô tri vô hồn vô thỉ vô chung vô thân vô mệnh và con không còn có thể hiểu nổi chuyện gì sẽ xảy ra cho con. Má. Má ơi là Má ơi.

Xong. Ông bác sĩ nói. Done (7).

 
Lê Thị Huệ
(từ: Gio-o)

 

1.  Sự va tiếp con người.
2. Sống, Tự Do, Và Đạt Được Hạnh Phúc. (Một khẩu hiệu được nhiều người xem là triết lý sống của Tân Thế Giới, của nước Mỹ . Chú thích của tác giả)
3. Hỏi: Ai tạo dựng nên bạn . Đáp: Chúa đã tạo nên tôi . Hỏi: Tại sao Chúa đã tạo nên tôi . Đáp: Chúa đã tạo nên tôi để biết đến Ngài, để yêu thương Ngài, để phục vụ Ngài trong thế gian này và để hạnh phúc với Ngài vĩnh viễn trong đời sau . Chúa sẽ không để cho bạn sa lầy nếu bạn nương tựa vào Ngài.
4. Chúa Giê Su có biết tôi là ai đâu . Phúc âm theo thánh John: đọan 36.
5. "Bạn Không Được Giết Người."  "Làm Sao Bạn Có Thể Làm Sáng Tỏ Được Chuyện Này.” "Nó Không Phải Là Một Chọn Lựa. Nó Là Một Đứa Con.”   "Làm Ơn, Mẹ Ơi, Đừng Giết Con.”
6. Đ. M. Mày  (tục)
7.  Xong





                                         *
                                                                         Mời tìm đọc:

                                 Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                                               Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                  Amazon Mẫu Hệ

 





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Chín 20188:38 SA(Xem: 164)
​Không có ai bắt máy hết. Cả nhà ai cũng đương mắc… “chọt” rồi ôn ơi!
14 Tháng Chín 20186:43 CH(Xem: 110)
Mười bốn câu chuyện kể về cõi phù sinh và tình người trong tập truyện ngắn “Vàng trên biển đá đen” của Elena Pucillo Trương
02 Tháng Chín 201812:01 CH(Xem: 128)
“Nhà văn đã cầm lấy tay chúng ta, dắt chúng ta đi theo con đường của bà,
20 Tháng Tám 20187:39 CH(Xem: 224)
Nữ nhà văn Italia, Elena Pucillo không chỉ độc đáo khi lặn lội từ Ý, theo nhà văn Trương Văn Dân về quê hương hình chữ S
17 Tháng Tám 201810:21 SA(Xem: 379)
Thức đi sau khi chắp hai tay chào 2 ni cô. Thầy Nguyên Minh đã hứa lo hậu sự