DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,076,431
Thursday, April 25, 2019(View: 1111)
Rớt Xuống Tuổi Thơ, Tôi - tác phẩm thứ 9 của Trần Yên Hòa, do Bạn Văn Nghệ xuất bản 2014. Sách dày 300 trang,
Friday, January 18, 2019(View: 2638)
Đó là tôi muốn đề cập một thực tế đáng buồn của con người, là sấp ngửa khôn lường.
Friday, January 4, 2019(View: 2598)
dutule.com. Trần Yên Hòa mới cho tái bản truyện dài “Mẫu Hệ”, phát hành toàn cầu trên hệ thống Amazon...Nhận định về “Mẫu Hệ” của Trần Yên Hòa, tháng 9 năm 2015, nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ viết :
Sunday, December 30, 2018(View: 2432)
Sinh trưởng tại Tam Kỳ, Quảng Nam trong một gia đình mà thân phụ và người chị cả đều mê Thơ, nên từ khi còn thơ ấu,
Wednesday, August 21, 2019(View: 54)
Tôi sinh quán Hà Nội, di cư vào Nam năm 54, thuở nhỏ học trường Tây, lên đại học theo ban Triết, sang Pháp học ngành sư phạm rồi dậy học. Có thời gian mở trường dạy Pháp văn (PN)
Friday, August 16, 2019(View: 80)
Đọc Kiến, chuột và ruồi của Nguyễn Quang Lập, tôi bị thu hút ngay vào cấu trúc biểu nghĩa của nó. Tác phẩm trần thuật nào, về mặt cấu trúc,
Monday, August 12, 2019(View: 141)
(h. NVK) Ông sinh ngày 9-8-1938 tại Hà-Nội và mất 3-9-2009 tại Sài-Gòn, là nhà văn hiện thực xã-hội. Trong Vác Ngà Voi (tập truyện đầu tay, Tựa Trần Dạ Từ
Thursday, August 22, 2019(View: 29)
tóc trắng rồi tóc xanh. sòng đời trôi bất tận. tròn thêm nơi định mệnh. y chim hót trên cành. mới ngày vừa nhú sáng. thoáng đó đã tàn canh. thời gian qua chớp nháng. mờ mờ rồi chạng vạng. quá giờ trống canh 3. chưa chợp mắt đã già. gáy làm xàm ba tiếng. sống mãi đời bận rộn.
Wednesday, August 21, 2019(View: 55)
Anh của em có nhiều tật xấu. Tật làm thơ lục bát tản thần. Tật không hề khen nịnh giai nhân. Một chút nhún nhường thôi. Phái nữ.
Monday, August 19, 2019(View: 58)
Tôi im lặng lắng nghe từ lòng đất. Ở đâu đây văng vẳng tiếng khóc thương. Người mới đó mà bây giờ đã mất. Ai ra đi lòng không khỏi vấn
Wednesday, August 21, 2019(View: 40)
Tác phẩm ”Đoạn đường Hốt Tất Liệt”(1) cố nhiên là tập truyện như ghi chú trang chi tiết ấn phẩm. Mà sao chẳng hiểu vì lẽ gì tôi thích ”nhiễu sự” gọi là tự truyện dẫu không thể nào xem là tự truyện đích thực theo tiêu chí của lý thuyết văn chương. Phải chăng là vì tác giả Lâm Chương phô bày tâm trạng và tự sự về một đoạn đời tưởng đã câm lặng nhưng trở lại nhiều lần trong tâm tưởng. Mà cũng chẳng biết sao tôi lại ”nhiều lời” tạo hợp thành bức ký họa chân dung về những đoạn đời để mà mường tượng một khuôn mặt tinh thần ấy. Tôi có ý nghĩ như vậy vì nhìn vào tranh bìa (Khánh Trường), thân cây xô lệch vào giữa đám cháy đỏ rực gợi nên nét chói gắt của một cuộc chiến vốn chứa đầy nghịch cảnh. Và khẽ lật từng trang sách gặp hai phụ bản Nguyễn Tài và Nguyễn Quốc Tuấn là những mảng sáng tương phản trên phông nền đan xen lẫn tia chớp đứt gãy trong bão bùng gợi nên một bóng tối xám xịt. Nói như nhà văn Trần Doãn Nho, ở bài viết mở đầu sách ”Lâm Chương: Dài cổ ngóng quê nhà, con ngựa hí”,
Monday, August 19, 2019(View: 93)
Tôi quen chị Ly Ly hơn hai mươi năm về trước, lúc từ Việt Nam mới qua lơ ngơ đi làm công nhân trong hãng điện tử. Hai vợ chồng chị Ly Ly cũng từ Việt Nam mới qua vô làm chung hãng. Hãng nhỏ chuyên làm đồ gia công cho mấy hãng lớn, nhân viên thuộc hàng “assembler” như tôi thì người Việt rất đông họp thành một xóm nhà lá cũng vui. Hai vợ chồng chị Ly Ly thuộc hạng “người giỏi”, làm được một thời gian thì anh tìm được chỗ làm khác tiền lương nhiều hơn bèn nhảy job (chớ ai đời như tôi ù lì một cục ngồi đâu ngồi đó, có một chỗ làm hoài). Chị Ly Ly thì giỏi kiểu khác, lương ba cọc ba đồng nhưng chị để dành tiền hay lắm, có chín đồng rán kiếm thêm một đồng cho đủ mười. Không bao giờ từ chối mỗi khi sếp kêu làm overtime, còn tôi gần tới giờ về là nôn trông cho mau tới, hôm nào sếp kêu ở lại làm tăng ca là tôi buồn trong bụng lắm, mà chỉ làm hai tiếng thôi, không làm bốn tiếng như người khác. Thuở đó hai vợ chồng chị chỉ có một chiếc xe, giờ anh nhảy hãng khác chị nhờ tôi đưa đón,
Wednesday, August 14, 2019(View: 219)
Sau ngày đổi đời tháng tư bảy lăm, trên khắp miền nam nói chung, và vùng quê tôi, nói riêng, có nhiều thay đổi lớn. Quê tôi ngày trước là một vùng xôi đậu, sáng quốc gia, tối cộng sản, nên chiến tranh chết chóc xảy ra rất bạo liệt. Thanh niên trai tráng trong làng, không tham gia vào các đơn vị sừng sỏ của miền nam như dù, thủy quân lục chiến, biệt động quân...thì cũng vào địa phương quân hay nghĩa quân. Để được ở lại cùng quê, được sáng sáng chiều chiều ngó được cha mẹ, vợ con. Chiến tranh càng lên cao, thì chết chóc càng nhiều, dân chết, lính chết, nghĩa quân chết, du kích chết, nằm vùng chết, hay nói khác hơn, quốc gia chết, cộng sản chết, đủ hết. Chiến tranh đã qua, nói đến nữa làm gì...Nay nói chuyện hòa bình, kể chuyện hòa bình. Nhưng chuyện hòa bình, còn bạo liệt hơn...Sự lạnh, nóng trong từng gia đình, cũng quá thảm...Cả Phách trở về, với thân xác ông già trên năm mươi, tóc đã muối tiêu, răng cái còn cái mất, nhưng Phách hăm hở trở về như một sự vinh quang của kẻ chiến
Monday, August 12, 2019(View: 134)
Sau này khi cậu đã công thành danh toại, có nhiều tay ở cùng khu ký túc xá ngoại ô lạnh lẽo hồi đó tỏ ra tiếc nuối. Giá lúc đó mà mình chịu khó hầu l… bà ấy thì bây giờ có phải đổi đời không? Cơ mà ai bảo kiếm được tí tiền thì còn mải đi hít hà các em da trắng tóc vàng có cái đám râu ngô non mơn mỡn ra kia cơ, biết ra thì đã muộn. Thật đúng là biết trước thì nước đã giàu. Khi chị tốt nghiệp tiến sĩ thì cậu cũng xong cái cử nhân. Không hiểu bằng cách nào, chị tác động để cậu được ở lại làm luôn cái tiến sĩ cho sau này có gì thì nó tương xứng và về nước cũng dễ bố trí công việc. Bởi chị vừa lòng với cậu lắm, nên còn có cả ý tứ xa xôi sau này. Chị về nước trước, họ vẫn hẹn hò sẽ còn gặp gỡ vì thật ra là cả hai bên vẫn cùng lưu luyến nhớ nhung, nhất là cái khoản tình tính tang… Ba năm sau, cậu tốt nghiệp tiến sĩ về nước. Thế nhưng vật đổi sao dời nhanh như chớp mắt. Chớp mắt một cái, chị đã trở thành phu nhân của Cụ Nhớn, một khai quốc công thần, người đứng thứ hai trong Hội
Monday, August 19, 2019(View: 53)
Và những người di cư cũng đã từng bị gọi là “Xóm Bắc Kỳ, dân Bắc Kỳ
Friday, August 9, 2019(View: 125)
Bạo Lực Lên Ngôi, Giả Dối Thắng Thế, Con Người Vô Cảm.
Saturday, August 3, 2019(View: 225)
Thơ Hữu Thỉnh nhơ nhớp hóa thi ca
Thursday, August 22, 2019(View: 110)
Chú Năm bước đến hàng bán cá mua hai con cá rô phi, nhờ người bán làm sạch và chiên dòn. Có một người đàn bà cũng đang đứng chờ chiên cá như chú, chị nói: – Bữa nay thứ tư họ thay dầu mới,
Monday, August 19, 2019(View: 64)
Anh đường đột gửi mail cho em, vì, anh không thể nào chịu đựng được sự giày vò hơn nữa. Từ hôm gặp lại em đến nay, biết hoàn cảnh của em hiện giờ, tự nhiên anh thấy trong người làm sao ấy.
Wednesday, August 14, 2019(View: 209)
Phục như cá mắc câu, hai lưởi câu, không cựa quậy được. Đó là Tiên Phước và Hạnh Nhân. Anh bèn đi đường «ngậm miệng ăn tiền», đến đâu hay đến đó.
Thursday, August 22, 2019(View: 21)
Khi soi gương lại tôi thấy mình lạ hoắc. Đó, con mắt, nụ cười và nét nhăn trên vầng trán. Làm thế nào để tưởng tượng được ra tôi sau một đêm không ngủ, sau một lần đã bước xuống.
Monday, August 19, 2019(View: 30)
Thoa trở mình, cuốn tiểu thuyết úp trên ngực lệch nghiêng chợt rơi. Nàng xô nó xuống nệm rồi với tay tắt đèn. Tiếng giày Học bước những bước thật nặng.
Monday, August 12, 2019(View: 98)
Tiếng chân ba tôi bước xuống thang gác. Tôi vội chùi sạch son và cất thỏi sáp môi vào ngăn kéo, ngồi ngay ngắn. Tôi mở cuốn sách, làm như chú ý vào đấy, kỳ thực tôi đang nghe rõ từng bước chân ba tôi lại gần.
Monday, August 19, 2019(View: 64)
Cuốn này tôi được thấy nó thành hình ngay từ đầu, trong ngôi nhà của nhà văn nữ trên đường Cầu Bông, Gia Định. Lúc ấy tác giả cuốn sách “Vòng Tay Học Trò” – nhan đề tác phẩm và cũng là “vụ việc” nhắc tới một chuyện tình sôi nổi
Monday, August 12, 2019(View: 148)
Và như vậy, có thể nói rằng, Hoàng Lộc là thi sĩ duy nhất “sống chết” với thơ tình trong suốt cuộc đời cầm bút của ông.
Saturday, August 10, 2019(View: 74)
Mấy trăm trang tiểu thuyết đã hấp dẫn tôi đọc
Thursday, August 1, 2019(View: 221)
Văn Chương Cung Tích Biền, tôi tin, vẫn còn vang vọng rất sâu xa về cái đẹp nhân văn, nhân bản (NLV)
Tuesday, July 30, 2019(View: 149)
Tin cho hay, Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, một nhà bất đồng chính kiến ở Hà Nội, qua đời hôm 28/7, hưởng thọ 84 tuổi. Các báo ở Việt Nam không đưa tin này. Người ta chỉ biết tin ông qua đời khi đọc tin trên trang cá nhân của gia đình và một số bạn hữu
Saturday, August 17, 2019(View: 52)
Đó là hai cuốn hồi ký tù: Ánh sáng và bóng tối của nhà văn Hoàng Liên và Đại học máu của nhà văn Hà Thúc Sinh.
Tuesday, July 30, 2019(View: 89)
Khi được mời nói chuyện về tác phẩm “Một phút tự do” một nhà văn đặc biệt - Elena Pucillo Trương, tôi rất vui.
Thursday, July 18, 2019(View: 195)
Ta không thấy em từ bấy lâu nay. Mùa mưa làm rừng đước dâng đầy. Trên cao gió hát mây như tóc. Tràm đứng như em một dáng gầy. Ta không thấy em một lần đi. Nước phèn vàng nhuộm quần trây-di.
Saturday, July 13, 2019(View: 246)
Chỉ tay xuống xa xa phía dưới chị bảo: sông Hồng đấy, em có thấy nước đỏ ngầu?
TIN VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Friday, August 9, 2019(View: 170)
Trân trọng giới thiệu: Âm tuyết đỏ thời gian. Tập thơ thứ 12 @ nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ. Bạt: Nguyễn Thị Khánh Minh, Tô Đăng Khoa, Lê Lạc Giao Bìa: Nguyễn Lương Vỵ, Lê Giang Trần.
Tuesday, August 6, 2019(View: 176)
Qua 3 số báo, đã là một thử thách lớn, một giá rất đắt phải trao đổi. Sự trao đổi, vậy mà cũng mang nặng tính máu xương. Nhất là phải cực kỳ nhẫn nhục, chịu đựng mới mong đối phó với nhiều nghịch lý...
Thursday, August 1, 2019(View: 221)
Văn Chương Cung Tích Biền, tôi tin, vẫn còn vang vọng rất sâu xa về cái đẹp nhân văn, nhân bản (NLV)
Sunday, July 21, 2019(View: 257)
Từ lâu, qua các bạn văn, đã biết, ở quê nhà, Nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm đã tập trung xuất bản nhiều quyển sách (thượng, hạ) về các tác giả VN cùng thời, cũng như trước và sau anh.